My Opera is closing 3rd of March

♥¯¶¯¶─¶ưøng♥ blog.com

(¯♥ThươngBlog♥¯)

Chuyện Buồn =.=!

Đây là câu chuyện buồn của tôi. Và chính những dòng chữ nay sẽ là những dòng chữ cuối cùng mà tôi có thể viết ra ... Tạm Biệt những kỉ niêm vui vẻ, vĩnh biệt.........

Hôm nay thật buồn. Những chuyện buồn tới nhiều còn hơn sao nữa, hết bệnh rù đến chuyện chia tay với người iu worried đúng là chuyện buồn tới tấp nập y như cái chợ . Buồn đến nỗi mà cả cơm cũng ko thèm ăn . Cảm giác buồn này ko thể nói ra trong chóc lát đuợc , ko biết nói sao cho hết những câu chuyện buồn trong lòng đây. Buồn ơi là buồn , buồn sao lai đến với ta worried . Giờ tôi chỉ muốn cho thời gian quay trở lại những câu chuyện buồn sẽ biến thành vui thì tốt biết mấy . Cơn buồn này chỉ muốn chết quánh cho rồi , cơn buồn này như có 1 cái dao đăm xuyên tim tôi ,như ngàn mũi tên bắn vào trong ngực tôi, như có ngàn con kiến cắn xé tim tôi, giá như mà có ai cùng tôi tâm sư nhỉ whistle
Thời gian rồi cứ như thế mà trôi đi......lặng lẽ ..âm thầm ....tĩnh lặng ....
Em dần nhận ra phải chăng em đã đi sai con đường mòn của hạnh phuk
rồi ....


Anh nghĩ rằng đoạn đường này chính là điểm đến của thiên đàng ,,.
Anh ngồi lặng xuống ...nhìn phía sau đoạn đường ....
Rồi lại ngẩn ngơ bước tiếp con đường mà vẫn đinh ninh đó chính là ..hạnh phúc....
Anh đã lầm ..lại lầm nữa ...anh àh !


Phải chăng .Anh nên dừng lại ...buông khỏi đoạn đường ấy ...phải quay đầu lại ở đầu con đường ....
Vì đoạn đường dễ dàng đi nhưng sao thấy cô đơn wá em ơi ,trống trãi wêmm ơi ,bùn bã wá em ơi ....

Quay lại thôi ....
để khỏi phải bùn..... phải hưởng thụ cái cảm giác cô đơn đáng ghét ấy 1 mình....rồi ước muốn có ai đó bên cạnh ....
để khỏi phải khóc ....phải ngồi lặng lẽ trong căng phòng tối tăm 1 mình...rồi mong muốn ai đó sẽ giúp mình mở toan những uư phiền ...
để khỏi phải lầm tưởng rằng mình chân thành thì ko khó có thể tìm được người đi cùng...
buồn cười quá em nhỉ...


Ở 1 xó xỉnh nào đó ...trong 1 góc khuất nào đó ... có 1 đứa con zai ...đang lầm lụi ngồi 1 mình trong căng phòng tối tăm ...cô đơn lắm em àh !
Ở 1 ngã rẽ nào đó ... trong 1 chiều tối nào đó ... có 1 trái tim bị vứt lăn lóc trên những con đường đầy mưa...đau lắm em àh !

Ở 1 khoảng trời nào đó ... trong 1 khoảng thời gian nào đó ... có 1 cơn mưa tình ập đến ... choáng váng ... hoang mang ...khổ lắm em àh !

Ở 1 nơi nào đó ... trong 1 lúc nào đó ... anh biết 1 điều rằg ... anh đã thích em ...thích nhìu lắm em có biết hok !


Em biết ko???
............Love ko phải là sự bao dung qúa đáng - đừng bắt anh chấp nhận sự lạnh nhạt của em !
............Love ko phải là chỉ em vì anh hay anh vì em mà chúng ta vì nhau - tôn trọng quyết định của anh em nhé!
...........Love ko phải vì ai mà thay đổi - hãy để anh sẽ lại là chính anh và em cũng hãy là chính em - chính mình vẫn hay hơn mà !
............Love ko phải là sự nắm bắt trong tầm tay anh hay em - đến lúc nó nên đi thì phải buông tay thôi !
............Love càng ko phải là sự đóng khung tình cảm - hãy đối diện thật với cảm xúc mình đi em ah !


Tình yêu nào cũng vậy , cứ đến rồi lại đi . Cứ yêu thật nhiều rồi lại tìm đến sự chia tay ....

...Có những cuộc chia tay đầy phấn kích nhưng mang lại cảm giác dễ chịu cho đối phương ....
...Nhưng cũng có những cuộc chia tay ... nhẹ nhàng , im lặng nhưng mang đầy nỗi đau ....
...Nỗi đau sẽ được hằn xé trong tim từng ngày vì ... chẵng bao giờ hiểu được lí do vì sao ... mình chia tay ....
...Chẵng gây nhau , chẵng giận , chẵng xung đột , mà chỉ là cái im lặng đôi bên .
...Sự im lặng để nói lên tất cả những việc đang xảy ra trước mắt mình ....


Phía sau cái nắm tay.
........Là sự đắn đo giữa việc đi và ở.
Phía sau những ngón tay siết chặt
........Là sự sợ hãi và âu lo.
Phía sau nụ hôn.
........Là sự thèm khát hơi ấm và lành lặn.
Phía sau tình yêu.
........Là 2 con người trần tục.
Phía sau chữ yêu.
........Đôi khi là dấu chấm hết.
........Đôi khi là chấm cảm.
........Đôi khi là chấm hỏi.
........Đôi khi là bỏ lửng.
........Đôi khi là ba chấm.
Phía sau của phía sau.
........Đôi khi là điểm kết thúc.
........Đôi khi là điểm dừng.
........Đôi khi là bắt đầu.
........Đôi khi là rỗng ko.


Cuộc sống giống như con đường 1 chiều.
Và món quà quý nhất của cuộc sống....... Đôi khi là quá khứ và kỉ niệm
Trong giấc mơ anh thấy ....

Anh vẫn thường thấy em ở cuối con đường anh đi....
Anh vẫn thấy em cười và chờ đợi anh đến ...
Anh và Em chẳng còn khoảng cách....
Anh được ở gần em hơn ...

Nhưng ...

Ngày hôm qua ... trong giấc mơ anh ko còn thấy em đứng đó ...
Ngày hôm qua ... trong giấc mơ em ko còn đứng ở con đường đó chờ anh với anh như trước nữa ...
Ngày hôm qua ... trong giấc mơ em và anh khoảng cách bị kéo dài thêm....
Ngày hôm qua ... trong giấc mơ...anh đã không còn được ở gần em ...

Bởi ....

Có lẽ chúng mình đã xa nhau thật lâu ! Tim em đã ko còn chỗ của anh...
Có lẽ em cũng chẳng cần anh nữa ... và anh cũng mặc hồn mình trôi nổi vậy thôi ...
Có lẽ anh phải buông xuôi tất cả ..để giải thoát cho em ....


Có bao giờ em nghĩ sẽ có ngày em rời xa anh mà đi ko?

Bỏ anh đi ?? em ko thể - em đã nói như vậy
Bỏ anh đi ?? em sẽ sống với ai - em đã đinh ninh như thế
Bỏ anh đi ?? em sẽ thành 1 người ngốc - em đã ngốc thật đó
Bỏ anh đi ?? em ko mún nghĩ đến - thực tế đó em

Và bây giờ đây ....
Chia tay anh ! - em đã nói như vậy
Anh ko thể bên em ! - em đã đinh ninh như thế
Anh thật ngốc khi nói chia tay em !
Em ko còn iu anh - Thực tế đó em


Lí do ? Anh cần 1 lí do ....

Ko có lý do nào hết - đơn giản vì trong em bây giờ anh chỉ còn là nỗi vướng bận ...
Ko có lí do nào hết - đơn giản vì em mún phủ định anh...
Ko có lí do nào hết - đơn giản vì tình yêu ko còn ...
Ko có lí do nào hết - đơn giản vì em ko mún iu anh ....


Anh thật bé nhỏ giữa cuộc đời......... hạt cát tím nhỏ bé trong sa mạc rộng lớn ..
Anh đi góp nhặt cho mình những hạt buị thời gian, những dấu chân cuộc đời, những tàn gió cát mênh mang ...
Anh thả tâm tư tình cảm của mình vào đó..... rồi gió cuốn đi đâu thì đi
Anh vụng dại chạm vào 1 cành hồng đang rỉ máu,........... nhưng gai đã làm chính anh chảy máu ......


Ngày mai ...

Anh lại là chính anh - đi trên con đường anh đã chọn...
Em sẽ lại là chính em - đi trên con đường em phải đi và thầm chúc em vững bước.......
sẽ chẵng bao giờ ở điểm giới hạn của con đường ...mãi mãi vô hạn ....

Ta chia tay .... nỗi buồn như tràng ngập trong anh. Ko biết anh có thể quen em được hay ko hay càng quen em thì hình bóng em lại càng hiện ra trong mắt anh .

Và đây cũng là những dòng chữ cuối cùng mà tôi có thể viết.

Ảnh vui10 lời khuyên bổ ích

Write a comment

New comments have been disabled for this post.