photo of HOANGHAI

Blog Thơ HOÀNG HẢI

TRÃI RỘNG TỪ TÂM... MỞ RỘNG LÒNG NHÂN ÁI !

Subscribe to RSS feed

HOA DẠI


Thân em hoa dại yếu mềm
Chịu bao sương gió ngày đêm giữa trời
Phận em thua kém người đời
Hoa tàn hoa nở, chẳng lời thở than.

Ngậm ngùi duyên kiếp hợp tan
Đời em sáng nở chiều tàn ai hay
Lặng nhìn ong bướm lượn bay
Mong sao quên được đắng cay trong lòng.

Hè về thu tới phập phồng
Thân tàn lá rụng, tình nồng còn đâu
Nắng mưa, mưa nắng giãi dầu
Ngày qua tháng lại, nỗi sầu nặng mang.

Đợi chờ nắng đẹp xuân sang
Muôn hoa đua nở, ngân vang núi rừng
Đời hoa tuy đẹp lẫy lừng
Sớm tàn mau héo, vui mừng sao đây.

Tuy rằng tỏa hương ngất ngây
Chỉ đem cảm giác phút giây cho đời !

Ngày 30.05.2012
HOANGHAI

NỖI NHỚ



Nắng chiều ngã bóng êm đềm,
Mây trời từng đám dịu mềm bay qua,
Cánh chim vạn nẻo đường xa,
Tìm về tổ ấm, thiết tha mong cầu.

Cuộc đời rồi sẽ về đâu,
Tình kia phai nhạt, bạc mầu môi son,
Người xưa giờ đã chẳng còn,
Chia ly đôi ngã, lệ tròn hoen mi.

Mây chiều theo gió cuốn đi,
Tình xa để lại sầu bi cho người,
Còn đâu giọng nói tiếng cười,
Nghe tim đau nhói, rã rời lệ sa.

Anh đi về với người ta,
Có hay để lại xót xa cho đời,
Chiều về đứng ngắm mây trời,
Mà nghe trong dạ rã rời xác xơ .

Lòng buồn hờn giận vu vơ,
Tình ơi, thăm thẳm bến bờ nơi đâu,
Chợt nghe mặn chát giọt sầu,
Đường tình vạn nẻo... biển sâu vô bờ !

Ngày 24.05.2012
HOANGHAI

GIỌT MƯA MÙA HẠ


Mưa rơi tý tách bên thềm
Nước trôi lặng lẽ, êm đềm buồn tênh
Bong bóng phập phồng lênh đênh
Trôi theo dòng nước, chông chênh giữa đời !

Ngoài hiên gió rít từng hồi
Chiều buông từng đám mây trôi lững lờ
Mây chiều trước gió xác xơ
Mưa bay từng đợt, phất phơ miệt mài.

Mưa rơi, giọt ngắn giọt dài
Gió đưa gió đẫy, bên ngoài mái hiên
Dòng nước nối tiếp liên miên
Vẫn không trôi hết u phiền nhân gian.

Biên hiên dáng ai thở than
Bao nhiêu kỳ vọng đã tan hết rồi
Đường trần vạn nẻo xa xôi
Chân trời thăm thẳm, nỗi trôi kiếp người .

19.05.2012
HOANGHAI

KÝ ỨC LÀNG QUÊ


Nắng chiều từng hạt còn vương
Xen trong mây trắng từng đường vàng hanh
Xa xa bầu trời trong xanh
Chân trời đầu hạ, long lanh nắng vàng.

Bên kia, ở phía đầu làng
Từng làn khói trắng muộn màng tung bay
Là đà vương vấn ngọn cây
Xoay theo chiều gió, như mây trên trời.

Mùi thơm, thoang thoảng tuyệt vời
Hương đồng cỏ nội, nhớ thời ấu thơ
Hè về vui hơn bao giờ
Bắt chuồn đuổi bướm, đợi chờ trăng lên.

Xóm làng tiếng trẻ vang rền
Hoàng hôn vừa xuống đôi bên trốn tìm
Trò chơi trẻ nhỏ ú tim
Cùng nhau bày trận, lặng im đánh thù.

Giờ đây đã mấy chục thu
Mái đầu đã bạc, vi vu nẻo về
Tâm trạng thường nhớ làng quê
Nỗi niềm xa xứ, tràn trề nhớ thương !

Ngày 14.05.2012
HOANGHAI

LY RƯỢU TRI ÂM


Thả hồn theo gió cuốn đi
Cho lòng thanh thản, cớ gì nặng mang
Đường đời rộng lớn thênh thang
Bước đi vạn dặm, dọc ngang với đời !

Giờ đây ghi lại đôi lời
Cùng nâng cạn chén, rượu mời tri âm
Men nồng thấm đậm tình thâm
Câu thơ tiếng hát, giọng ngâm say hồn.

Trăng lên, gió lộng hoàng hôn
Ngọt bùi cay đắng, vùi chôn tiếc gì
Rượu tràn trăng rớt đáy ly
Hương nồng ngây ngất, chẳng chi sánh bằng.

Ngước mặt lên hỏi Chị Hằng
Thế nhân uống rượu ngắm trăng tội gì
Chị Hằng cũng chẳng nói chi
Vậy ta nâng chén... thôi thì cứ vui !

Ngày 08.05.2012
HOANGHAI

TÌNH XƯA VÀ NAY


Con tim như giữa cơn say
Chợt nghe nóng bỏng, như ngày mới yêu
Lửa tình, nung nấu rất nhiều
Hạnh phúc trọn vẹn, ngàn điều mai sau ...

Thời gian thấm thoát qua mau
Mái đầu điểm bạc, nghèo giàu phận ta
Chẳng còn phong độ hào hoa
Vậy mà Người ấy, xuýt xoa khen thầm.

Trời sinh một cặp chẳng lầm
Bù qua sớt lại, ngấm ngầm thương yêu
Xa nhau, nhung nhớ rất nhiều
Gần nhau lại thấy, thương yêu chất chồng.

Nắm tay, một dạ tương đồng
Xây dựng cơ nghiệp, vợ chồng chung vai
Âm êm hạnh phúc xưa nay
Bóng chiều đã xế, vẫn say giấc nồng.

Đẹp đôi, duyên phận tơ hồng
Con cái khôn lớn, sổ lồng bay xa
Chỉ còn lại đôi bạn già
Yêu thương chăm sóc, mặm mà như xưa !

Ngày 30.04.2012
HOANGHAI

TUỔI MƠ

Tiếng ve báo hiệu hè về
Ngân trong nắng gió, lê thê từng hồi
Phượng hồng rủ cánh từng đôi
Sân trường, áo trắng, xa rồi còn đâu .

Tuổi mơ kỷ niệm in sâu
Trong tà áo trắng, mắt nâu thẹn thùng
Nghiêng che nón lá ngập ngừng
Bên gốc phượng vĩ, ngại ngùng gặp nhau.

Thời gian thấm thoát qua mau
Tình yêu e ấp, trong nhau lớn dần
Hè về trong dạ bần thần
Xa trường vắng bạn, bội phần nhớ thương.

Tình đầu mơ mộng vấn vương
Bao điều thầm kín, vẫn đương e dè
Bạn bè trêu chọc khắt khe
Nên nào ai dám, vản ve vui cười.

Thầm thương thầm nhớ một người
Tình thư gói gọn, từng lời tương tư
Ngại ngùng chẳng dám đưa thư
Vẫn còn dấu kín, chần chừ đợi trao.

Thư tình, cùng những ước ao
Ép trong trang sách, với bao nỗi niềm.
Nhìn hoa phượng rớt bên thềm
Nhớ mùa hè ấy... vai mềm tiễn đưa .

Ngày 23.04.2012
HOANGHAI

NHỚ HOÀI TÌNH XƯA


Tình nồng đang độ mê say,
Con tim bốc lửa, đắng cay không màng,
Đôi môi tìm kiếm vội vàng,
Bên nhau quấn quýt, ngỡ ngàng thiên thai !

Bầu trời như thể cuồng quay,
Mặt đất rung rẫy, gió lay tóc mềm,
Nắng chiều đổi màu vàng thêm,
Quyện vào mây trắng, màn đêm đang chờ.

Hạt nắng chiều ngã vàng tơ,
Hoàng hôn buông xuống, lờ đờ mây trôi,
Gió chiều lay chiếc lá rơi,
Cành khô trước gió, tả tơi một mình.

Bóng tối như thể rập rình,
Bao trùm lên cả mái đình cuối thôn,
Vùng quê, trong buổi hoàng hôn,
Đường làng nhộn nhịp, xóm thôn rộn ràng.

Đâu đây, tiếng ai ngân vang,
Vẳng trong làn gió, bay sang bên này,
Giọng ca đang độ mê say,
Của một thiếu nữ, bao ngày chờ mong.

Trãi lòng, duyên nợ long đong,
Gửi theo mây gió, bay trong chiều tà,
Nghe sao mà quá mặn mà,
Với bao ước nguyện, thiết tha mong cầu.

Chợt nghe, mặn chát giọt sầu,
Trách người viễn xứ, đi đâu miệt mài,
Để em, giọt ngắn giọt dài,
Trong lòng nặng trĩu... nhớ hoài tình xưa !

Ngày 16.04.2012
HOANGHAI

GIÓ LẠNH


Gió đâu, như kiểu chuyễn mùa,
Gió mang hơi lạnh, gió lùa màn thưa,
Gió lay sợi tóc đong đưa,
Gió đem giá buốt, tình xưa đâu còn !

Xuân qua hạ đến héo mòn,
Lá vàng rơi rụng, xoay tròn bão giông,
Đắng cay cho phận má hồng,
Mười hai bến nước, chất chồng nhớ thương.

Lạnh lòng giữa lối mờ sương,
Sóng đời cuồn cuộn, vẫn đương dâng trào,
Gió xua, từ chốn phương nào,
Mang theo giá lạnh, đi vào tim côi .

Người ơi, người ở xa xôi,
Có hay gió lạnh, buốt đôi vai gầy,
Thân mềm lụa mỏng thơ ngây,
Chìm trong nỗi nhớ, đong đầy giá băng.

Xuân thì đang độ tròn trăng,
Tình yêu nồng cháy, tơ găng tràn đầy,
Hương tình lan tỏa ngất ngây,
Nghe lòng xao xuyến, phút giây tình nồng.

Phận duyên không vẹn tơ lòng,
Đường tình trắc trở, tơ hồng phân ly,
Ngậm ngùi chẳng biết nói chi,
Khi tình tan vở, ngoảnh đi một mình.

Phận em, khổ bởi chữ Tình,
Lòng em, đau nhói, bóng hình còn đâu,
Môi em, mặn chát giọt sầu,
Tim em, buốt giá... tình đầu đắng cay !

Ngày 11.04.2012
HOANGHAI

THÁNG BA NHỚ MẸ

Ngày xưa khi bước vào đời,
Lòng con mang nặng bao lời Mẹ khuyên,
Xa quê vắng bóng Mẹ hiền,
Nỗi niềm thương nhớ, triền miên tháng ngày !

Nhà nông bận rộn cấy cày,
Con đông vất vả, cả ngày lẫn đêm,
Thân già, cực khổ yếu mềm,
Nuôi đàn con nhỏ, thân thêm gầy mòn.

Những năm tại thế Cha còn,
Tuy rằng vất vả, trèo non vẫn cười,
Mẹ luôn làm vui lòng người,
Quan tâm ăn uống, rượu mời thường xuyên.

Tính tình Cha lại rất hiền,
Trầm ngâm ít nói, chẳng phiền chi ai,
Ngày đi kéo lưới kéo chài,
Tối về vài chén, lai rai ngủ vùi.

Cuộc sống như thế mà vui,
Gia đình êm ấm, tiến lùi có nhau,
Cho dù chỉ cơm với rau,
Nuôi đàn con nhỏ, lớn mau từng ngày.

Đời Mẹ chưa được no say,
Miếng ngon chưa có, đắng cay thì nhiều,
Thế rồi, trời ngã bóng chiều,
Cha già khuất núi, Mẹ yêu ngậm ngùi.

Nhìn con khôn lớn Mẹ vui,
Thấy con thành đạt, đẩy lùi khổ đau,
Lớn lên, con cái thi nhau,
Ra đi để Mẹ cháo rau quê nhà .

Thân gầy vì thương nhớ Cha,
Chín lần vượt cạn, cắt ra ruột mình,
Sắt son một dạ trung trinh,
Tảo tần khuya sớm, một mình nuôi con.

Giờ đây Mẹ đã không còn,
Nhưng hình bóng Mẹ, trong con sáng ngời,
Cầu mong Mẹ ở trên trời,
Cõi Tiên an nghỉ ngàn đời yên vui !

Ngày 04.04.2012
( Thanh Minh 14.03 Nhâm thìn )
HOANGHAI

TIẾNG RU CỦA MẸ


Thủa bé nghe tiếng Mẹ ru,
Tiếng lòng êm ái, vi vu mây trời,
Từng câu từng chữ từng lời,
Dẫn dắt con trẻ vào đời lớn khôn !

Tiếng ru vang vọng trường tồn,
Khắc sâu trong dạ, tâm hồn của con,
Bước đi lội suối trèo non,
Tiếng Mẹ thủa ấy, mãi còn ngân vang.

Nhà nghèo chẳng được khang trang,
Võng tre kèo kẹt, đưa sang đưa về,
Ngày hè nóng nực vùng quê,
Gió lào oi bức, mải mê ru hời.

Quạt mo ve vẫy một thời,
Cây cau trước ngõ lá rời khỏi thân,
Mẹ cắt viền đẹp ân cần,
Để giành làm quạt, những lần hè sang.

Canh khuya tiếng Mẹ ngân vang,
Lời ru của Mẹ nhẹ nhàng say mê,
Ngày bao công việc bộn bề,
Tối ru đứa lớn, vỗ về đứa sau.

Anh em cứ thế thay nhau,
Nghe tiếng Mẹ hát, rồi mau lớn dần,
Ru con từ tuổi thanh xuân,
Đến năm xấp xỉ ngũ tuần vẫn ru .

Giờ đây yên giấc thiên thu,
Âm thanh của Mẹ, Tiếng ru mãi còn !

Ngày 31.03.2012
HOANGHAI

NHÌN ĐỜI


Cho dù ta có thông minh,
Cũng đâu hiểu hết nhân tình thế gian.
Sóng đời cuồn cuộn miên man,
Nhân gian khổ ải, muôn vàn đắng cay !

Ở đời, có trả có vay,
Quyền cao chức trọng, nào hay phận mình,
Nên ta hãy hiểu sự tình,
Đừng nên tạo nghiệp, điêu linh sau này.

Sự đời, cay đắng miệt mài,
Lòng người vô đáy, hám tài lợi danh.
Cuối cùng dưới núm cỏ xanh,
Trở về cát bụi, tranh giành nữa không ?

Xưa kia, nặng lòng núi sông,
Xa quê xa Mẹ, lòng không ngại ngùng,
Sự nghiệp và mối tình chung,
Bên nào sánh được, trùng phùng toàn gia .

Bây giờ, nhìn lại quanh ta,
Một đàn con cháu thật là đông vui,
Phước phần không phải hên xui,
Mà do duyên nghiệp tới lui kiếp người !

Ngày 24.03.2012
HOANGHAI

TIẾNG VỌNG HỒN MƠ


Lời ai dịu ngọt ấm nồng,
Bay trong sương lạnh, bềnh bồng giữa khuya,
Ví von, chung gối xưa kia,
Giờ đây lạnh lẻo, lia thia vắng mùi .

Mộng về trong giấc ngủ vùi,
Chiêm bao ngỡ thật, lòng vui tiên thần,
Chợt nghe tiếng vọng xa gần,
Giật mình tĩnh giấc, bần thần thở than .

Canh khuya, gió lạnh miên man,
Mơ hoa kết trái, chứa chan tình nồng,
Tay đan gối mộng tơ hồng,
Con tim loạn nhịp, phập phồng giữa đêm.

Màn thưa, gió lạnh buồn thêm,
Mộng lành chung gối, hằng đêm tương phùng,
Gối đơn lạnh buốt não nùng,
Gió luồn khe cửa, hợp cùng giá băng .

Nhủ lòng, còn nhớ hay chăng,
Đông tàn xuân đến, dưới trăng ngậm ngùi,
Tình xa đời mất niềm vui,
Tiếng lòng than thở, ngập vùi khổ đau .

Chung tình, mong vẹn trước sau,
Lắng nghe ai hát, đậm màu sắc yêu,
Mà lòng trăn trở trăm điều,
Trong cơn mộng mị, lòng nhiều ước mơ !

Ngày 17.03.2012
HOANGHAI

HẠT NẮNG NGÀY XUÂN


Em là hạt nắng ngày xuân,
Mang đến hơi ấm, sưởi thân muôn loài,
Tóc em buông xõa kéo dài,
Chiều buông em vẫn, miệt mài đong đưa .

Nắng vàng ấp ủ sớm trưa,
Nồng nàn hoa lá, say sưa suốt ngày,
Tình hồng, nắng quyện mê say,
Đắm mình trong gió, ngất ngây tâm hồn .

Nắng xuân, chồi lộc sinh tồn,
Em mang sức sống, bồn chồn cỏ cây,
Thương nhau em lại về đây,
Trao luồng hơi ấm, chung xây cuộc đời .

Mưa sa bão táp không rời,
Mình em len lõi, mây trời tối tăm,
Cho dù có ở xa xăm,
Một lòng chung thủy, muôn năm sáng ngời !

Ngày 10.03.2012
HOANGHAI


LỖI HẸN


Chiều nay trở lại bến đò,
Gốc cây còn đó, hẹn hò khi xưa,
Mà lòng nhớ chuyến đò đưa,
Nhìn theo con nước, lưa thưa giọt sầu.

Người đi biền biệt nơi đâu,
Bến xưa còn đó, sông sâu đợi chờ,
Sao người lại nỡ hững hờ,
Bỏ sông lỗi hẹn, lu mờ tình xưa .

Còn đâu, hò hẹn đón đưa,
Chiều buông bến nước, sông xưa thẩn thờ,
Còn đâu, trông ngóng từng giờ,
Gặp nhau mừng rỡ, đôi bờ lệ rưng .

Chỉ còn thương nhớ người dưng,
Tìm về kỷ niệm, bến bưng năm nào,
Mà nghe lệ muốn dâng trào,
Cung đàn lỗi nhịp, nghẹn ngào khổ đau.

Tình ơi ! nhớ mãi về nhau,
Trăm năm tình dễ, phai màu được sao,
Kiếp này lỗi hẹn, kiếp sau,
Đò về với bến, bên nhau muôn đời !

Ngày 07.03.2012
HOANGHAI

NGÀY VỀ


Từ nay giũ sạch bụi trần,
Trở về cuộc sống bình thân an nhàn,
Qua rồi, sóng gió cơ nàn,
Tranh đua quyền lực, bức màn lợi danh.

Tuổi chiều, vẫn đẹp long lanh,
Vợ chồng tận hưởng, cơm canh ngọt lành,
Cùng nhau xây một bức thành,
Gia đình hạnh phúc, mộng lành nên thơ.

Trăm năm, một nỗi mong chờ,
Đạt như ý nguyện, bây giờ thảnh thơi,
Thương yêu chất chứa đầy vơi,
Hạnh phúc trọn vẹn, người ơi mát lòng.

Thả hồn, với thơ thong dong,
Nhưng lòng vẫn nhớ, bão giông năm nào,
Mà nghe, trong dạ nghẹn ngào,
Bao cấp đói khổ, ta nào đã quên.

Cũng nhờ, phận số ta hên,
Vợ chồng tích góp, không quên tuổi già,
Giờ đây, càng thêm đậm đà,
Khi mà con cháu, thành gia thành tài.

Trăm năm, cho một đời Ngài,
Thả hồn bay bổng... vui hoài ngàn năm !

Ngày 02.03.2012
HOANGHAI

BẾN CỦ NGƯỜI XƯA


Chiều về hạt nắng còn vương,
Mưa rơi lất phất, xót thương phận mình,
Lặng người, nhớ bóng nhớ hình,
Ngày xưa in dấu, cuộc tình si mê !

Bến xưa đường củ lối về,
Qua bao năm tháng chưa hề đổi thay,
Ngắm nhìn hạt nước mưa bay,
Chợt nghe buốt giá, gió lay lạnh lòng .

Con đường xưa vẫn cong cong,
Hàng cây rợp bóng, nắng hong rơi đầy,
Gom từng kỷ niệm nơi đây,
Chuyện tình thủa ấy, thơ ngây não nề.

Lòng nghe nặng trĩu ê chề,
Một thời dệt mộng, lời thề còn đây,
Rồi người, trôi theo áng mây,
Tìm phương trời mới, dựng xây mộng lành.

Ngắm nhìn mặt nước long lanh,
Bến xưa vẫn đó trung thành xa xăm,
Mà nghe cõi lòng lạnh căm,
Biển xanh mờ ảo... tối tăm vô bờ !


Ngày 29.02.2012
HOANGHAI

BƯỚC ĐI VÔ TÌNH


Bước chân lạc chốn về đâu,
Mà nghe vắng vẻ, gieo sầu tơ vương,
Đắng cay, khúc nhạc đoạn trường,
Tiếng ve gọi nắng, con đường vắng tanh .

Chiều buông, mây thẳm trong xanh,
Lặng nhìn lối củ, long lanh giọt sầu,
Đường xưa, màu tím còn đâu,
Mà nghe lạc lõng, nông sâu khó lường.

Nhớ về một khúc mùa thương,
Gọi tên người ấy, vấn vương cuộc tình,
Đường xưa vẫn đẹp lung linh,
Lối về lạc mất, đoạn tình thê lương .

Lặng nhìn hoa đổ mùa thương,
Dư âm tình ái vấn vương trong lòng,
Sông tương một khúc tơ hồng,
Mộng xưa đã dệt, ấm nồng còn đây .

Gió chiều lất phất mưa bay,
Đường xưa vẫn trãi hoa đầy lối đi,
Mộng lành, giờ hoá sầu bi,
Lối xưa còn đó, bước đi vô tình !

Ngày 24.02.2012
HOANGHAI

PHẬN NGHÈO


Cùng chung nhau một bầu trời,
Mà sao có những mảnh đời đáng thương,
Cơ hàn, giãi nắng dầm sương,
Đói rách cực khổ, xót thương ngậm ngùi .

Phận nghèo, đời mất niềm vui,
Gian nan đói rét, ngập vùi khổ đau,
Cuộc sống, chỉ có cháo rau,
Qua ngày đoạn tháng, ốm đau mặc trời .

Biết rằng, là số của người,
Nhưng sao ta thấy, sự đời đắng cay,
Kẻ giàu, ăn uống no say,
Người nghèo đói rách, gió lay lạnh lòng .

Ngược xuôi, vất vả, lưng còng,
Miếng ăn chẳng đủ, cầu mong chi giàu,
Một ngày, năm đồng, ba hào,
Nuôi thân cũng khó, lẽ nào còn dư .

Cuộc đời, sướng khổ thực hư,
Gợi vào nỗi nhớ, tâm tư đau buồn,
Cầu mong, nhớ cội, nhớ nguồn,
Hảo tâm cứu khổ... bạc muôn đổi đời !

Ngày 18.02.2012
HOANGHAI

KIẾP NGHÈO

Cái nghèo nó đã thấm sâu,
Làm cho Bà Cụ gục đầu còng lưng,
Cuộc đời buôn gánh bán bưng,
Bữa no bữa đói, phơi lưng giữa trời .

Thương thay cho một kiếp người,
Bôn ba khắp chốn, rã rời đôi chân,
Neo đơn không có người thân,
Hay là con cháu, nghèo bần như nhau .

Nhìn người, xót ruột lòng đau,
Trần gian khổ ải, bán rau ngậm ngùi,
Mong hồn Cụ mãi yên vui,
Về trời thanh thản, đẫy lùi khổ đau !

HOANGHAI

TRỜI THÁNG GIÊNG



Trời xanh, vô bến vô bờ,
Áng mây đơn lẽ, lững lờ lặng trôi,
Bồng bềnh, cùng gió ngược xuôi,
Du Xuân ngắm cảnh, vui tươi trùng triềng .

Hương xuân, theo gió ngã nghiêng,
Như gửi vào gió, niềm riêng tràn về,
Hương đồng, cỏ nội, chân quê,
Tình thương thắm thiết, đê mê lòng người.

Bơ vơ, từng đám mây trời,
Gió xua xứ lạ, rã rời quạnh hiu,
Lang thang, như nhớ người yêu,
Để rồi cơn gió, buổi chiều cuốn trôi.

Xa quê dạ thấy bồi hồi,
Nhìn về phương ấy, nhớ thời ấu thơ,
Mà lòng, thương nhớ ngẩn ngơ,
Quê hương ta đó, tuổi thơ vui đùa.

Tháng Giêng, quê rảnh vụ mùa,
Ruộng đồng trống trãi, vui đùa du xuân,
Ngắm mây, ngắm gió trong ngần,
Lòng vui dạ cũng, bội phần thảnh thơi .

Xa rồi ! xa lắm người ơi,
Mấy chục năm trước, vui chơi xuân về,
Giờ đây, nhớ lại còn mê,
Tháng Giêng tươi mát... tái tê lòng người !

Ngày 17.02.2012
HOANGHAI

TRỌN KIẾP CHUNG TÌNH


Đời người ai chẳng muốn yêu,
Để lòng nhung nhớ, sớm chiều vấn vương,
Mộng mơ thêu dệt là thường,
Nhớ hình bắt bóng, thầm thương tình sầu !

Đôi khi, cách biệt đã lâu,
Kỷ niệm xưa vẫn, in sâu trong lòng ,
Để rồi, đêm nhớ ngày mong,
Hình xưa bóng cũ, vẫn không phai mờ .

Cho dù, người có hững hờ,
Đã yêu thì chẳng, bao giờ dễ phai,
Trong lòng ôm ấp U hoài,
Trầm tư thầm kín, ngày dài đêm thâu .

Nắng mưa, mưa nắng, giãi dầu,
Con tim khắc khải, tình đầu mộng mơ,
Đêm đêm thao thức mong chờ,
Từ trong mộng ảo, mập mờ vô hư .

Tình đầu, mang nặng sầu tư,
Với nhiều mộng tưởng, thực hư cho đời,
Chung xây tổ ấm rạng ngời,
Ước mong hạnh phúc, trọn đời bên nhau !

Ngày 14.02.2012
HOANGHAI

QUÊ HƯƠNG VÀ MẸ




Trở về thăm lại chốn xưa,
Quê hương ta đó, nắng mưa giãi dầu,
Hàng cau, vườn chuối, gốc trầu,
Bụi tre trước ngõ, chiếc gầu giếng xưa .

Tất cả, như vẫy tay đưa,
Vui mừng chào đón, người xưa trở về.
Con đường, cỏ mọc bên lề,
Nay bê tông hóa, lối về vẫn xanh .

Đường làng, nhiều khúc uốn quanh,
Hàng cau của Mẹ, tươi xanh giữa trời,
Vươn ra, như thể tìm người,
Ra đi mà chẳng, nói lời chia xa .

Hồn quê, chân chất trong ta,
Tuy xa nhưng vẫn, đậm đà thân thương,
Rong rêu, đã phủ bên tường,
Căn nhà của Mẹ, như vương nỗi sầu .

Sau hè, vẫn còn gốc trầu,
Mẹ trồng ngày ấy, bạc màu già nua,
Góc vườn, một cây khế chua,
Ngày thường Mẹ bảo, khế chua, chua lè .

Bên hiên, còn một vườn chè,
Mẹ thường chăm sóc, vuốt ve hằng ngày,
Cành tre, trước ngõ gió lay,
Lá vàng rơi rụng, nghiêng bay bao lần .

Gió reo, trên rú xa gần,
An Trác còn đó, tần ngần chẳng xa,
Ngoài kia, đồng ruộng bao la,
Dân làng nhộn nhịp, đi ra đi về .

Ôi bao ! nhiêu cảnh chân quê,
Nghe sao thân thiết, tái tê lòng người .
Thân thương, khúc ruột ta ơi,
Đi xa thương nhớ, đầy vơi trong lòng .

Xa xa, ở cuối cánh đồng,
An Trác đồi trọc, giờ trồng rừng thông,
Bên này, đồng rộng mênh mông,
Từng đàn cò trắng, như bông về nhà .

Trong làng, vẳng tiếng ai ca,
Ngân vang trong gió, bay xa trong chiều,
Nghe sao, mà quá thân yêu,
Ấu thơ Mẹ đã, ca nhiều ru con .

Giờ đây, Mẹ đã chẳng còn,
Lòng con nhớ Mẹ... mỏi mòn thiên thu !

Ngày 11.02.2012
HOANGHAI

AN NHIÊN TỰ TẠI


Lòng ta thanh thản từ đây,
Không bận không vướng, chẳng dây chuyện đời,
Từ nay, riêng một khoảng trời,
Cùng với người bạn, trọn đời bên ta !

Bầu trời rộng lớn bao la,
Chọn miền riêng lẻ, cho ta với mình,
Cùng nhau, ôm trọn cuộc tình,
Răng long đầu bạc, chung tình không xa .

Từ quan, khỏe hẳn người ra,
Về nhà được vợ, ngợi ca chung tình,
Quan trường, một chốn điêu linh,
Nghỉ rồi mới thấy, đời mình phiêu lưu .

Ngày xưa thả hồn phiêu diu,
Bây giờ về lại, thương yêu đầy nhà,
Ôi ! bao tình nghĩa đậm đà,
Lòng ta nhận thấy, thật là thân thương .

Ngủ tuần, trở lại đời thường,
Nhiều người luyến tiếc, con đường công danh,
Sợ không bằng chị bằng anh,
Riêng tôi một cõi, an lành là tiên .

Về nhà, con ngoan vợ hiền,
An nhiên tự tại, chẳng phiền chi ai,
Chi tiêu đong đếm lai rai,
Vợ con lo tất, hỏi ai mà buồn .

Con người có cội có nguồn,
Gia đình hạnh phúc, lệ tuôn vì mừng !

Ngày 08.02.2012
HOANGHAI

MÀU ÁO NÀNG XUÂN


Mùa Xuân cây cối trổ hoa,
Từng đàn chim nhỏ hát ca vui mừng,
Muôn hoa, áo mới tưng bừng,
Như cô gái trẻ, lẫy lừng nét son .

Xuân về, chồi lộc căng tròn,
Hoa tươi mọng đỏ, tô son đậm đà,
Lộc non, bóng bẫy mượt mà,
Hoa cài mái tóc, ngọc ngà thướt tha .

Hương xuân, trước gió bay xa,
Phấn hồng, áo đỏ, vàng pha đủ màu,
Mùi hương, như quyện vào nhau,
Tình xuân thơ mộng, ngàn sau vẫn còn .

Nàng xuân, chỉ một lòng son,
Quay đi về lại, mỏi mòn thiên thu !

Ngày 06.02.2012
XUÂN Nhâm Thìn
HOANGHAI

DƯỚI XUÂN

Trời xuân buông sợi nắng hồng,
Hong khô đông giá ấm nồng tình xưa,
Gió xuân nhè nhẹ đong đưa,
Chồi non lộc biếc lưa thưa trên cành .

Xuân về trời mát trong xanh,
Vạn vật nẩy nở, an lành muôn nơi,
Áo mới, khoe sắc dưới trời,
Khai hoa kết nhụy cho đời xanh tươi .

Đầu cành, chim hót lã lơi,
Bên nhau quấn quýt chẳng rời chẳng xa,
Ngoài kia, giọng hát ai ca,
Vẳng trong tiếng gió, ngân nga chuyện tình .

Hương xuân, thoang thoảng lung linh,
Nghe như ngào ngạt thắm tình nhụy hoa,
Mây trời như cũng bay xa,
Nhường không gian trống cho ta với đời !

Ngày 02.02.2012
'Xuân Nhâm Thìn'
HOANGHAI

DU XUÂN


Xuân về lộc biếc, mai vàng,
Niềm vui cuồn cuộn, trong làng ngoài thôn,
Trời đất chung một tâm hồn,
Cho muôn hoa nở lưu tồn thiên thu .

Hương xuân theo gió vi vu,
Bay trong nắng mới ngao du mây trời,
Giang tay, trợ giúp cho đời,
An lành hạnh phúc muôn nơi vẹn tròn .

Cành xuân vừa hé chồi non,
Thân hình đầy đặn dáng thon mượt mà,
Tóc mai, trước gió buông ra,
Liễu đào, có vẻ kém xa mai vàng .

Xa xa ở cuối phía làng,
Dáng ai trước gió vội vàng thướt tha,
Phải chăng, người ở phương xa,
Đầu năm về lại quê nhà du xuân !

Ngày 31.01.2012
'Xuân Nhâm Thìn'
HOANGHAI

TÌNH XUÂN


Xuân về nhìn cánh đào mai,
Mong sao xuân cứ đậu hoài nơi đây,
Để lòng ta mãi ngất ngây,
Trong tình xuân mới tràn đầy mơ tiên !

Bao năm vất vả triền miên,
Giờ đây tự tại một miền riêng ta,
Áo quan rủ bỏ chưa xa,
Về nhà cuộc sống chan hòa vấn vương .

Gia đình trăm mến ngàn thương,
Từng việc nặng nhẹ, vợ nương tay chồng,
Tuổi già, duyên phận mặn nồng,
Thân thương, gần gủi, ấm lòng đôi bên .

Xuân này ấm cúng hẳn lên,
Nghĩa tình thắm thiết đôi bên bạn già,
Cả nhà vui khúc hoan ca,
Mừng vui một cõi, mặn mà đón xuân !

Ngày 26.01.2012
'XUÂN NHÂM THÌN'
HOANGHAI



CUNG CHÚC TÂN XUÂN


Nhâm Thìn năm mới đã sang,
Nhà nhà vui vẻ rộn ràng tiếng ca,
Bạn bè từ gần đến xa,
Cùng nhau hội ngộ hát ca vui mừng !

Năm mới cảnh vật tưng bừng,
Hoa tươi đua nỡ lẫy lừng trời xuân,
Mọi người bận rộn rối chân,
Đi thăm bè bạn mừng xuân Nhâm thìn.

Chúc cho nhà bạn nhà mình,
Đón xuân vui vẻ ân tình nặng sâu,
Bạn bè trên khắp năm châu,
Bình an mạnh khỏe thắm sâu nghĩa tình,

Mọi nhà vui tết linh đình,
Năm mới Tài Lộc tìm mình liên miên,
Trong nhà đầy ắp Vàng Tiền,
Ấm êm hạnh phúc hiện tiền trăm năm !

XUÂN NHÂM THÌN
2012
HOANGHAI


XUÂN VỀ NHỚ MẸ



Xuân về nhớ Mẹ tìm đâu,
Âm dương hai nẻo biết cầu xin ai,
Nhớ thương, đau khổ miệt mài,
Mẹ ơi ! Con phải, tìm ai cậy nhờ !

Lòng thương, lệ rớt mi mờ,
Nhớ về dáng Mẹ, ấu thơ năm nào,
Mà nghe, lệ muốn dâng trào,
Ngẩn ngơ, buồn tủi, nghẹn ngào, xót xa .

Nhớ ghê, thèm chén nước trà,
Mẹ pha ngày tết đậm đà chân quê,
Nhà nghèo, chẳng có phủ phê,
Nhưng cơm ba bữa đi về ấm no .

Cửa nhà, Mẹ tự chăm lo,
Đàn em nhỏ dại, lớn to từng ngày,
Cả đời Mẹ phải đi cày,
Thay Cha chèo chống, nuôi bầy em thơ .

Phận người, ai biết, đâu ngờ,
Nuôi con mà chẳng cậy nhờ được chi,
Sầu vương đôi mắt, ra đi,
Mang lòng nặng trĩu, chỉ vì thương con .

Xuân này, vắng Mẹ vừa tròn,
Ba mùa buồn nhớ, héo mòn thương đau,
Công Cha nghĩa Mẹ ân sâu,
Xuân về quỳ lạy cúi đầu dâng hương .

Mong Cha Mẹ ở thiên đường,
Qui Thiên Phật độ tây phương thọ trì,
Thoát kiếp, người khổ lưu ly,
An nhàn thiên cảnh, quên đi nỗi sầu !


THỀM XUÂN NHÂM THÌN
Ngày 15.01.2012
HOANGHAI

HẸN NGƯỜI KIẾP SAU


Từ ngày lỡ chuyến đò ngang,
Em đây đã biết chẳng màng tình xưa,
Xa anh, như một cơn mưa,
Làm em tĩnh ngộ lúc xưa mập mờ !

Biết rằng anh đã hững hờ,
Nhưng sao em vẫn cứ mơ cứ màng,
Trách ai ! duyên phận trái ngang,
Chôn sâu kỷ niệm dể dàng được đâu ?

Giờ đây đã cách xa nhau,
Tình anh em trả cho mau yên lòng,
Đôi ta không thành vợ chồng,
Mang chi tình ấy như gông đeo mình.

Tan rồi một giấc mơ xinh,
Giờ em còn lại một mình khổ đau,
Đời này ta đã mất nhau,
Nguyện cầu xin được kiếp sau trọn tình !

Ngày 11.01.2012
HOANGHAI

TÌNH XA MÙA ĐÔNG


Đông về giá buốt tim côi,
Mong tìm sợi nắng chung đôi tâm tình,
Mãi chờ ánh sáng bình minh,
Để rồi quên mất tuổi mình hết xuân !

Bao năm trông ngóng xa gần,
Thẩn thờ dệt mộng mấy lần đông sang,
Đợi chờ, duyên phận trái ngang,
Bốn mùa mưa nắng chẳng màng tới ta.

Tình đời, sao quá xót xa,
Người đi kẻ ở bao la tình buồn,
Đợi mong con nước từ nguồn,
Con tim khắc khoải nỗi buồn trào dâng .

Tình xa, lòng mãi bâng khuâng,
Đêm đêm thổn thức lệ dâng mi tràn,
Nụ hồng như muốn héo tàn,
Nhạt phai năm tháng... nồng nàn còn đâu !

Ngày 04.01.2012
HOANGHAI

THƠ CHÚC TẾT


Tết này vui hơn mấy tết qua,
Tài Lộc rủ nhau tới đầy nhà,
Gia đình vui vẻ và hạnh phúc,
Con cháu đông vui tình đậm đà !

Năm nay chắc chắn khỏe thêm ra,
Tiền bạc đầy kho vui cả nhà,
Thân bằng bạn hữu, thương, yêu, quý,
Công thành danh toại đến với ta !

Trọn năm tươi đẹp như đào hoa,
Bình an mạnh khỏe đặng toàn gia,
Tiền tài danh vọng đua nhau tới,
Vui cả Đại Gia cùng hát ca !

NGÀY 01.01.2012
HOANGHAI

BẾN ĐỢI


Chiều nay trở lại bến xưa,
Là nơi ngày ấy đón đưa hẹn hò ,
Mà lòng rối như tơ vò,
Nhìn đôi chim nhỏ, cánh cò, lệ rơi !

Ngước lên, nhìn đám mây trời,
Một màu xanh thẳm xa vời chân mây,
Lòng buồn, nhớ lại nơi đây,
Kỷ niệm xưa ấy tràn đầy nhớ thương.

Xưa kia dệt mộng trăm đường,
Vun xây tổ ấm yêu thương trọn đời,
Giờ đây lòng dạ rã rời,
Con tim đau nhói, thấy đời bơ vơ .

Người ơi ! sao nỡ hững hờ,
Để em chờ đợi xác xơ thân mềm,
Mộng lành ấp Ủ từng đêm,
Cô đơn gối chiếc lòng thêm lạnh lùng !

Ngày 29.12.2011
HOANGHAI

GIỌT LỆ MÙA ĐÔNG


Chiều buồn đứng ngắm mây giăng,
Bên ô cửa nhỏ ngắm trăng thủa nào,
Mà lòng chợt thấy xuyến xao,
Con tim thổn thức... nghẹn ngào tình xưa !

Bỗng trời lại đổ cơn mưa,
Mưa rơi mờ mịt đường xưa lối về,
Hạt mưa bất chợt nặng nề,
Dòng người vội vã xuống lề trú mưa.

Nhìn trời lại nhớ ngày xưa,
Giữa đường lỡ bước, say sưa bên người,
Mà lòng cảm thấy rã rời,
Tim nghe đau nhói, thấy đời buồn tênh.

Bên đường bong bóng lênh đênh,
Xuôi theo dòng nước bồng bềnh lặng trôi,
Chợt nghe giá buốt tim côi,
Người ơi ! người ở xa xôi phương nào !

Ngày 26.12.2011
HOANGHAI

TRANH THƠ & NHẠC





THƠ GIÁNG SINH


Đâu đây hương vị ngọt mềm,
Giáng Sinh hai tiếng ấm êm dịu dàng,
Hồn như lạc giữa thiên đàng,
Đắm chìm mộng cảnh ngỡ ngàng thiên thai.

Vẳng nghe tiếng nhạc êm tai,
Đưa hồn vào chốn bồng lai mơ màng,
Khoác tay kề sát bên nàng,
Đôi môi nóng bỏng vội vàng ngất ngây.

Giáng Sinh chờ đón từng giây,
Rượu đào nâng chén đó đây chúc mừng,
Vui như thiên cảnh lẫy lừng,
Trời đông gieo nắng đón mừng Giáng Sinh !

NOEL 2011
HOANGHAI


GIỌT SƯƠNG MAI


Nắng mai lấp lánh ánh sương,
Đậu trên ngọn cỏ vấn vương chưa tàn,
Ban mai nắng đẹp vô vàn,
Mang làn hơi ấm nồng nàn yêu thương !

Em là, chỉ một giọt sương,
Lòng em trong trắng như gương soi mình,
Đời em rất đỗi chung tình,
Suốt đêm ôm ấp một mình sắt son .

Nắng mai chiếu rọi vẫn còn,
Nằm trên cành lá mỏi mòn đợi ai,
Đêm thâu chờ đợi miệt mài,
Một lòng chung thủy... canh dài thiên thu !

Ngày 21.12.2011
HOANGHAI

ẤM LÒNG ĐÔI NGÃ


Mai này nếu có vắng anh,
Mỗi chiều em có long lanh giọt buồn ?
Đêm về dòng lệ có tuôn,
Một mình lẻ bóng lòng buồn bơ vơ ?

Vắng em anh thấy xác xơ,
Như cây rụng lá, trụi trơ thân cành,
Chiều về nhìn đám mây xanh,
Mà lòng trống vắng không đành lìa xa.

Cuộc tình, riêng của chúng ta,
Bên nhau âu yếm rời xa đau buồn,
Tình là, sức sống cội nguồn,
Cho ta sức mạnh, vui buồn sẽ chia.

Trời sinh một cặp khó lìa,
Về già càng thấy tình kia đậm đà,
Nắng mưa, viên thuốc, ly trà,
Ấm lòng đôi ngã, bạn già có nhau !

Ngày 20.12.2011
HOANGHAI

GẶP NHAU LẦN ĐẦU





Chiều nay gặp mặt lần đầu,
Trời Nam mừng rỡ trút bầu tâm tư,
Sài gòn đường phố như '' ngư '',
Mưa chiều thấm ướt phong thư thiệp mời !

Tới nơi bạn bè đủ rồi,
Làm tôi E ngại bồi hồi trong tim,
Đảo mắt như muốn kiếm tìm,
Giây đầu gặp gỡ im lìm nhìn nhau .

Bạn bè tụ họp năm châu,
Đâu đây nghe rõ từng câu ân tình,
Online, biết bạn, quen mình,
Sao mà in đậm nghĩa tình anh em .

Phi Anh đưa máy bấm xem,
Thanh Xuân mừng rỡ ''bóc tem'' hộp quà,
Ôi bao tình nghĩa đậm đà,
Giờ đây tụ họp một nhà đông vui .

Rượu mừng mời anh mời tui,
Câu ca tiếng hát tới lui bạn mình,
Cùng nhau trao đổi tâm tình,
Nghe sao thắm thiết ngỡ mình đang mơ .

Chia tay lòng dạ ngẩn ngơ,
Mỗi người một ngã mong chờ lần sau,
Từ nay nhớ mãi về nhau,
Bốn phương tụ họp ghi sâu ÂN TÌNH !




Chiều ngày 16.12.2011 Tại Sài gòn Lần đầu tiên Bạn bè trên OPERA gặp mặt nên HOANGHAI ngẫu hứng sáng tác bài thơ này. Đồng thời đây cũng là dịp để tỏ lòng biết ơn những người đã tổ chức CUỘC HỘI NGỘ này. Đó chính là CBLL và Phi Anh .




Ngày 17.12.2011
HOANGHAI


NHỚ MÃI LỜI MẸ



Giờ đây, nhớ Mẹ đâu còn,
Tay cầm dao nhỏ, lăn tròn bổ cau,
Khách qua, Mẹ lại gọi mau,
Vào đây uống nước, bổ cau ăn trầu !

Trong lòng nhớ Mẹ âu sầu,
Hàng tre trước ngõ buồn rầu như ta,
Rủ cành rụng lá xót xa,
Thương Người phận số, chia xa mà buồn .

Mẹ thường nhắc cội nhớ nguồn,
Thương con nhớ cháu lệ tuôn ngậm ngùi,
Đêm rằm Mẹ chẳng thấy vui,
Một mình trước ngõ ngậm ngùi nhớ con .

Đời Mẹ chỉ một lòng son,
Nuôi con dạy cháu vuông tròn xưa nay,
Miếng cơm chưa được no đầy,
Cả đời chưa được vui vầy thảnh thơi .

Ngày còn tại thế trên đời,
Mẹ thường khuyên dạy con ơi nhớ lời,
Anh em ruột thịt chớ rời,
Quê Cha đất Tổ suốt đời chớ quên .

Có Đức thì mới làm nên,
Có Phúc thì mới vững bền thiên thu,
Sống đời không phải khôn ngu,
Mà là đức tính cần cù ĐẠO NHÂN.

Mẹ thường khuyên bảo ân cần,
Tha phương con phải giữ thân an lành,
Đừng vì tài lợi đua ganh,
Làm mất đức tính trong xanh họ hàng .

Lời Mẹ khuyên dạy rõ ràng,
Phận làm con cháu xếp hàng nghe theo,
Để lòng thanh thản trong veo,
Sống không hổ thẹn vâng theo lời Người !

Ngày 16.12.2011
HOANGHAI

XA RỒI NGÀY ẤY


Gió đông lạnh giá tràn về,
Tai nghe giá buốt tê tê môi hồng,
Nhìn lên khung cảnh trời đông,
Mây mờ che phủ mênh mông mịt mờ !

Xa rồi cái thủa ấu thơ,
Bên nhau quấn quýt mộng mơ tơ tằm,
Xa rồi tay nắm tay cầm,
Chỉ còn ký ức lỗi lầm chia xa.

Chạnh lòng nhớ mối tình ta,
Bao năm sóng gió vậy mà chẳng quên,
Giờ đây ngước mặt nhìn lên,
Mái đầu đã bạc... lòng quên sao đành !

Ngày 13.12.2011
Hoanghai

SỢI NẮNG MÙA ĐÔNG



Nắng như ươm sợi tơ hồng,
Ngắm nhìn sợi nắng mà lòng ngất ngây,
Bầu trời xa tít chân mây,
Một màu xanh thẳm tràn đầy ý thơ !

Nắng hồng vàng vọt như tơ,
Soi qua cành lá lững lơ trên cành,
Ban mai nắng ấm yên lành,
Giọt sương dưới nắng long lanh áng vàng.

Gió lùa, chợt nhớ đông sang,
Lạnh lòng khi thấy gió mang đông về,
Một mình lạnh lẻo não nề,
Mong tìm chút nắng, tràn về tim côi !

Ngày 09.12.2011
Hoanghai

NHỚ VỀ SÔNG MÃ


Con sông nước chảy hiền hòa,
Xưa kia bom đạn xát chà lòng son,
Sông Mã mãi mãi vẫn còn,
In trong ký ức, vàng son một thời !

Hàng trăm tuổi đẹp xuân đời,
Ra đi trong tiếng kêu trời khóc than,
Chiến tranh tàn ác vô vàn,
Cướp đi mạng sống hàng ngàn xuân xanh.

Giờ đây đất nước bình thanh,
Linh hồn các chị các anh về trời,
Những người ở lại trên đời,
Nhớ chăng Sông Mã... đội trời đạn bom.

Nước sông vẫn đỏ như son,
Năm mươi năm ấy vẫn còn đâu đây,
Cầu mong cho các hồn nầy,
Về nơi chín suối tràn đầy niềm vui .

Hương lòng một nén ngậm ngùi,
Dâng lên anh chị mong vui cỏi lòng .
Sông Mã dòng nước Hàm Rồng,
Hiền hòa vẫn chảy trong lòng thiên thu !

Bài thơ được viết theo ý tưởng của Bác Nuyễn Tri Niên để tưởng nhớ tới hàng trăm học sinh và sinh viên đã ra đi bên bờ Sông Mã cách nay gần năm mươi năm. Vì Hoanghai chưa tìm được cảm xúc thực tế nên ý thơ còn chưa được đầy đủ mong các bạn đọc rộng lòng thông cảm !

Ngày 08.12.2011
Hoanghai

NƯỚC CHẢY XUÔI



Đời người phận số khác nhau,
Buồn vui, sướng khổ, nỗi đau tùy người,
Phận duyên định số do trời,
Giàu sang phú quí... của người trời ban !

Suối kia nước chảy từ ngàn,
Xuôi về biển cả sóng tràn đẫy đưa,
Sóng đời có từ ngàn xưa,
Nhân gian khổ ải... nắng mưa vô vàn .

Lại thêm cuộc sống cơ hàn,
Mang lòng tham ái thân tàn héo hon,
Cả đời lên núi xuống non,
Tuổi chiều Buông Xã... mong còn thảnh thơi !

Ngày 07.12.2011
Hoanghai

MỘNG ĐẦU


Yêu nhau từ thủa đầu đời,
Trong lòng nhung nhớ đầy vơi tâm tình,
Nỗi niềm sâu kín lặng thinh,
Yêu không giám nói sợ tình rời xa !

Lại thêm sợ miệng người ta,
Trong nhà ngoài ngõ xì xa xì xầm,
Nên lòng ôm mối tình câm,
Ngày đêm nhung nhớ âm thầm nặng mang .

Giờ đây tỏ rõ đôi đàng,
Cùng nhau tâm sự mơ màng chuyện xưa,
Thỏa lòng mong đợi sớm trưa,
Nồng nàn say đắm tình xưa mộng về .

Giống như đứa trẻ đồng quê,
Yêu thương chất chứa si mê lần đầu,
Khát khao tình đã từ lâu,
Mộng về gặp gỡ... chìm sâu mơ màng !

Ngày 02.12.2011
Hoanghai

LỜI NGƯỜI CHỚ QUÊN


Mỗi người có một làng quê,
Đi xa thì nhớ tràn trề yêu thương,
Trong lòng cứ mãi vấn vương,
Quê Cha đất Tổ tha phương không đành !

Ấu thơ tiếng Mẹ giỗ giành,
Bóng Cha cặm cụi đồng xanh mỏi mòn,
Dáng Người in mãi trong con,
Chịu thương chịu khó sắt son một đời.

Giờ đây dáng ấy đâu rồi,
Chỉ còn đọng lại bồi hồi trong tim,
Cha đi Mẹ cũng theo tìm,
Đàn con khôn lớn đắm chìm vui riêng !

Mẹ buồn ngấn lệ sầu vương,
Nuôi con khôn lớn vợ thương hơn Người,
Lòng Mẹ vì thế rã rời,
Ra đi chưa nói được lời từ tâm .

Ngày thường Mẹ đã âm thầm,
Cắn răng chịu đựng lỗi lầm cưới xin,
Nhiều lần đau nhói con tim,
Mẹ rằng một đứa chứ tìm lần hai .

Cuối đời Mẹ cứ dặn hoài,
Sợ mất đoàn kết trong ngoài anh em,
Vâng lời Mẹ dặn lặng im,
Mà nghe đau nhói trong tim từng hồi !

Bài thơ này Hoanghai sáng tác chỉ nhằm mục đích nhắc nhỡ anh em trong gia đình, bạn bè có thể không hiểu được ý thơ xin rộng lòng bỏ qua.

Ngày 02.12.2011
Hoanghai

NGÃ BA ĐỒNG LỘC


Về thăm mảnh đất trung kiên,
Nơi Mười cô gái dịu hiền ra đi,
Hố bom, mãnh đạn, khắc ghi,
Ngã ba huyền thoại lưu ly một thời !

Chiến tranh nay đã xa vời,
Đồng lộc còn đó một thời liệt oanh,
Mười Cô Tên sáng long lanh,
Khói hương nghi ngút uốn quanh chân đồi .

Gợi về nỗi nhớ xa xôi,
Mưa bom lữa đạn xới tơi đất này,
Mười cô đi dưới bom cày,
Thông đường tiền tuyến đêm ngày xe qua.

Gió chiều se lạnh lòng ta,
Tiếc thương uất nghẹn xót xa lòng người,
Mười cô không nói một lời,
Ra đi lặng lẽ ngàn đời tiếc thương .

Giờ đây bao khách thập phương,
Viếng thăm thắp nén tâm hương nhớ người.
Mười cô dẫu ở trên trời,
Lòng vui khi thấy người đời biết ơn .

Bốn mươi năm đã xa hơn,
Mà sao ta thấy xót hờn chiến tranh,
Biết bao tuổi đẹp xuân xanh,
Ra đi đổi lại yên lành ngày nay.

Nén hương tưởng nhớ ơn dày,
Cầu mong Mười Chị hồn say giấc nồng,
Và đời ghi mãi chiến công,
Lưu truyền sử sách mãi không phai mờ !

- Bài thơ này được sáng tác vào một buổi chiều tháng 11.2011 khi Hoanghai về thăm quê hương và ghé lại đốt nhang cho Mười Cô gái Ngã ba Đồng lộc.

Ngày 29.11.2011
Hoanghai

THƠ KHÓC MẸ


Trên đời có lắm âm thanh,
Nhưng sao tiếng Mẹ giỗ giành khó quên,
Cho dù nắng gió triền miên,
Ân tình MẬU TỬ vẫn nguyên không mờ !

Đời MẸ, tháng đợi năm chờ,
Mong con khôn lớn cậy nhờ tấm thân,
Ngờ đâu chẳng vẹn phước phần,
Đương lúc khỏe mạnh giã trần thế gian .

Cuộc đời MẸ quá gian nan,
Tuổi già gặp phải cơ hàn gió mây,
Bước chân dáng đi hao gầy,
Mang tròn một kiếp đời đầy khổ đau !

Những năm đói khổ cháo rau,
MẸ luôn nhường nhịn ăn sau vét nồi,
Khoai thì một củ bẽ đôi,
MẸ ăn một nữa rồi ngồi nói no .

Giêng hai đói rét co ro,
MẸ vò xôi sắn nắm to cho mình,
Cơm thì MẸ nói thật tình,
Nhường con còn nhỏ chồng mình cực hơn .

Ngày CHA bỏ MẸ cô đơn,
Một mình MẸ lại cực hơn bao giờ,
Lo cho một đám con thơ,
Việc ăn, việc học, xác xơ thân gầy .

Bao năm vất vã no đầy,
MẸ vui khi thấy con đây thành người,
Ngày con cất bước vào đời,
Hành trang mang nặng những lời MẸ khuyên.

Con ơi ! chịu khó vươn lên,
Thoát nghèo vượt khổ làm nên cơ đồ,
Ở nhà chỉ có sắn ngô,
Làm sao khá được khi mô mới giàu .

Ôi ! bao tiếng nói ngọt ngào,
Lòng con in đậm thủa nào còn đâu,
Nhớ thương, nhỏ lệ, rơi châu,
Muốn nghe lời MẸ còn đâu hỡi trời !

Ngày CHA tại thế trên đời,
Lưới chài CHA kéo cá thời liên miên,
Một tuần ba buổi chợ phiên,
MẸ đi bán cá kiếm tiền nuôi con .

Gót chân MẸ đã lội mòn,
Đường xa hàng dặm chẳng còn ngại chi,
Thương con MẸ lại cứ đi,
Vào nam ra bắc quản gì đường xa .

Thế rồi nạn kiếp xãy ra,
Tai ương ập đến quả là đớn đau,
Toàn thân bất động nằm lâu,
Thân già chịu khổ nát nhàu lệ rơi .

Chẳng lâu MẸ đã qua đời,
Bỏ lại con cháu lệ rơi ngậm ngùi,
Hai năm đau khổ rã rời,
Nay con quỳ lạy dâng NGƯỜI tâm hương .

Mong NGƯỜI về chốn thiên đường,
Qui Thiên Phật Độ Tây Phương Thọ trì.
Thoát đời kiếp khổ lưu ly,
An nhàn thụ hưởng những gì cõi trên !

- Bài thơ này Hoanghai viết để dâng lên Mẹ nhân ngày giổ thứ hai, ý thơ được viết theo nỗi niềm riêng mong các bạn đọc thông cảm !

Ngày 14.11.2011
Nhằm ngày 16.10 Tân Mão
Hoanghai

NHÌN LẠI CHÍNH MÌNH

Thời gian thấm thoát thoi đưa,
Quay đi ngoảnh lại tóc thưa bạc màu,
Tuổi xuân lặng lẻ qua mau,
Ngọt bùi cay đắng... có nhau trong đời .

Phong ba bão táp qua rồi,
Nữa đời lặn lội đứng ngồi không yên,
Mãi mê chăm chú kiếm tiền,
Đến khi nhìn lại bạn hiền sương pha .

Vai gầy vẫn ấm lòng ta,
Vòng tay âu yếm không xa mà gần,
Tuổi đời chỉ mới ngũ tuần,
Tâm hồn còn đẹp... vẫn xuân với đời !

Ngày 08.11.2011
Hoanghai

NGOẢNH LẠI NHÌN ĐỜI


Đêm về giấc ngủ chưa an,
Lòng còn vướng bận, nhân gian khổ sầu,
Đời người bể khổ vực sâu,
Tấm thân *TỨ ĐẠI, giãi dầu nắng mưa !

Thói đời, có từ ngàn xưa,
Giàu sang nhưng vẫn không chừa tánh tham,
Biết là khổ ải vẫn làm,
Tiền tài dư giã vẫn tham kiếm nhiều .

Cho nên khổ sở trăm điều,
Đến khi nhắm mắt còn yêu đồng tiền,
Con người bản tánh dịu hiền,
Tham- Si- Sân- Hận, đảo điên kiếp người .

Mấy ai BIẾT ĐỦ vui cười,
Để lo Tu sữa đời người trần gian,
Lòng ta biết trước gian nan,
Không lo tích phước cơ hàn kiếp sau .

Tịnh Tâm Tu Sữa cho mau,
Gieo bòn phước đức đời sau an nhàn,
Đời người khổ ải vô vàn,
Luyến lưu SÂN HẬN ngập tràn xót xa .

Sân Si tự nó sinh ra,
Tham lam bản chất người ta có thừa,
Ba bên hợp lại chẳng vừa,
Gây nên **TAM ĐỘC ngàn xưa tới giờ .

Lại thêm bản tính trông chờ,
Núi này núi nọ mộng mơ kiếp người,
Đôi khi tham tánh cao vời,
Gây nên khổ ải một đời thế nhân .

Biết TU biết SỮA rất cần,
Để thân ta được bội phần an vui ,
Cuộc đời sống được mấy mươi,
Ta nên Tu chỉnh... vui cười thiên thu !

Ngày 06.11.2011
Hoanghai

DÁNG XƯA



Em như những giọt sương mai,
Khoe mình dưới nắng hình hài đẹp xinh,
Lòng em vẫn mãi chung tình,
Sắt son một dạ... gửi mình nắng mưa .

Một lòng nhớ mãi tình xưa,
Bao mùa mưa nắng vẫn chưa phai mờ,
Áo dài dệt mộng dệt mơ,
Suối tóc mây liễu ngẩn ngơ một thời .

Nắng chiều vàng một góc trời,
Nhìn lên đã thấy nữa đời sương pha,
Lòng còn nhớ mãi người ta,
Dáng em thủa ấy... nét ngà khó phai !

Ngày 04.11.2011
Hoanghai