Skip navigation.

exploreopera

| Help

Sign up | Help

Lan Huế

Jauh dimata, dekat dihati.

STICKY POST

Greetings

Thanks for visiting my blog - my world. May everyday find you in love and happiness.
a look

A look

, , ,

In a strange city, she came across a man with a lonely look. It was a sunny morning. It’s hard to believe that sunlight and warmth was so abundant in this city, especially when you were in winter. His anguished smile nearly melt her heart away when he showed his hand toward her for a social handshake. She couldn’t remember how the handshake was, but never would she forget his look - so deep and sorrowful.

She started to take a special interest in him, or maybe his look. He was a silent man with small eyes - the eyes which were very common among Chinese, Korean or Japanese people. When she looked into his eyes, the pain which long slept in her heart stirred and tortured her badly. She was completely lost in his solitary look.

Read more...

A corner of Lang Co Town

, ,


After going through the 6.28 km-long tunnel named Hai Van (Ocean and Cloud), the bus reached Lang Co town (Thua Thien Hue province). It was about ten in the morning, and the bus stopped at one of the restaurant for the passengers to take a rest or have a brunch.

Noticed a wide space of water behind the restaurant, I started to discover that corner of Lang Co town.

Read more...

Đêm xuống trên dòng Hương

, ,


Khi ánh đèn điện phía thành phố bật sáng thì cũng là lúc màn đêm bao trùm lấy những làng vạn đò ẩn dật trên dòng Hương giang.

Những người bạn sông Hương (những đứa trẻ vạn đò mà tôi quen) chở tôi trên chiếc ghe mỏng manh, lách qua những con chiếc con đò cũ nát neo đậu chen chúc nhau trên quãng sông ngắn. Tiếng người rì rầm trong những khoang đò lờ mờ tối lan đi trên mặt nước sông đen thẳm tạo nên một âm thanh vừa bí ẩn vừa buồn thảm.

Đôi ba đứa bé ngồi vắt vẻo trên mũi đò, tay cầm bát cơm vừa ăn vừa nhìn về phía thành phố rực rỡ ánh đèn. Trong ánh sáng nhợt nhạt phát ra từ bóng đèn nhỏ, khuôn mặt người dân vạn đò hằn lên bao nỗi lo toan về cuộc nổi trôi của chính mình.

Đâu đó, tôi bắt gặp hình ảnh bà mẹ già đang ngồi giặt áo trên chiếc ghe nhỏ. Thỉnh thoảng mấy bịch rác trôi ngang qua trước mặt như một lẽ đương nhiên bởi thấy mẹ chẳng có phản ứng gì. Ở đây, người ta tắm giặt trên dòng sông và cũng thải xuống đây bao nhiêu rác rến và chất thải. Biết con sông ngày càng nhiễm bẩn, người dân vạn đò phải chèo ghe vào tận bờ mua nước cho nhu cầu ăn uống của mình. Thế mới biết cái nỗi nhiêu khê vất vả của cư dân vạn đò trên dòng Hương.

Trong bóng tối, dòng Hương giang không còn dáng vẻ hiền hoà và đằm thắm vốn có mà nó đã hóa thân thành một biển nước đen sâu thăm thẳm. Chốc chốc tôi lại thấy những đốm sáng đơn độc nhẹ nhàng lướt đi trong màn đêm mông lung và đầy bất trắc. Đấy là mấy chiếc ghe bán hàng rong của mấy mệ già bán bánh kẹo hoặc của mấy o bán chè, bán trái cây. Trong chiếc ghe nhỏ xíu, những nồi chè nào là đậu xanh, đậu đỏ, đậu ván xếp ngay ngắn chờ tay cô bán chè thoăn thoắc múc rồi cho vào những túi ni lông nhỏ. Xa xa, thấy cậu bé vừa vẫy tay vừa ơ ới gọi ghe hàng rong. Tiếng kêu nhỏ lan ra cả một vùng sông nước rồi vô tình đọng lại trong lòng tôi một giọt thương yêu ray rứt khôn nguôi.

Read more...

Chuyện chiếc cầu

, ,

(Cầu Bạch Hổ, Huế)
Sáng nào cũng vậy, trừ thứ bảy và chủ nhật, tôi lại qua chiếc cầu sắt hẹp Bạch Hổ - Dã Viên để đến nơi làm việc. Qua lại lâu dần, tôi chứng kiến không biết bao nhiêu chuyện nực cười của thiên hạ và đôi khi của cả chính mình nữa.

Sở dĩ chiếc cầu có tên ghép như vậy là vì nó có hai đoạn: một đoạn từ bờ Bắc sông Hương bắt qua cồn Dã Viên còn đoạn kia ngắn hơn thì lại làm gạch nối giữa cồn Dã Viên và bờ Nam sông Hương.

Xưa kia cầu vẫn làm bằng sắt nhưng mặt cầu lát gỗ. Mấy thanh gỗ mục nát hết nên người qua cầu lúc nào cũng có cảm giác như chân mình sắp lọt tõm xuống cầu qua cái lỗ hổng rộng ngoác. Chiếc cầu hồi ấy được ngăn ba phần, ở giữa dành cho xe lửa còn hai bên dành chỉ cho khách bộ hành và xe đạp (thời bấy giờ chưa có nhiều xe máy) vì hình như tôi nhớ không lầm thì phần dành cho người đi bộ hay xe đạp mỗi bên rộng chưa tới một mét.

Read more...

Get stuck

self-portrait

I thought I found the way out but I was wrong. I went around and around to find out that I was lost.

Guess that I should take a rest now. Hmm, busy days are exhausting my soul and mind...

Sunset on Huong river

, ,


(sunset on Huong river)

My dear Artur,

This is especially for you. Thanks for always being with me and giving me more strength to stand tall. I really appreciate the lovely gift that you presented me. It's the most wonderful camera I have ever had.

With it, I'll show the world how I look things around me.

Love,
Lan

An amiable researcher

,

In my life, I have met many different people but very few left such a great impression in me like the way Mr. Ho did. He’s a very dedicated antique collector and researcher. Besides, he’s easy-going and humorous, which amuses anyone who has ever talked to him.

If you wish to know more about him and his giant collection, please find a story about him here or you may take a look at his blog in Vietnamese at http://my.opera.com/hotanphan/blog/.

2008.06.02.Timeout.pdf

My childhood teacher

, ,

I’m sick. My sore throat and headache gets worse as the weather becomes hotter and more stuffy. It’s nothing special except that it reminds me of a man - my teacher from childhood.

Last weekend found me in a crowded marketplace although I still did not feel well. My mom was busy, which meant that I had to shop for lunch and dinner. At this local market, people sell everything, from a needle to an elephant. Piles of vegetable attracted me with their freshness. Among the cabbage, chilli-peppers, bananas, lettuce are some small eggs sleeping peacefully in a bamboo basket. Eggs... headache... heat... all reminded me of a span of my childhood.

Read more...

July 2008
MTWTFSS
June 2008August 2008
123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
28293031