Nhoắt 1 cái đã là 2 năm… Thời gian nhanh như heo chạy qua đường…
Ngày ấy nhận tin trong lúc đang đứng mua nước ép carrot ở quán chè bên trường Đại học Bách Khoa. Thông tin thì đã râm ran từ trước, mình thì toàn nghe tụi bạn nói lại chứ cũng chẳng ai nói với mình tiếng nào cả. Tối ấy thật vui. Điện thoại ngay về nhà để thông báo rồi sau đó là đủng đỉnh 1 tay lái xe, 1 tay cầm bịch nước ép, vừa chạy xe trên đường vừa hút. Giờ mình cũng chẳng khác mấy, cái tính xuề xòa thiệt không bỏ được…
Tối về nằm trong phòng trọ, suy nghĩ nhiều thứ, nhiều cảm xúc hỗn độn. 1 chút tự hào, 1 chút thõa mãn, 1 chút phân vân, mình có làm được không, mình có thật sự thuộc về nó không?... Rất nhiều những câu hỏi hiện lên trong đầu, đêm đó gần như không ngủ được…

…
Lúc đó mình thật sự có nhiều thứ trong tay. Một công việc có thu nhập khá so với đời sống sinh viên lúc ấy và một công việc hứa hẹn một tương lai rất sáng và bền vững. Trong lúc bạn bè vẫn gọi điện thoại xin tiền gia đình thì mình đã tự làm ra tiền với thu nhập một tháng đủ để sống liên tiếp 3 tháng sau đó. Trong lúc bạn bè đang cặm cụi làm luận văn hay thi lại các môn thì mình đã ngồi làm việc trong một công ty du lịch. Và trong lúc bạn bè cầm bằng tốt nghiệp trong tay và cố gắng kiếm tìm một công việc thì mình đã chắc suất được giữ lại trường làm giảng viên và học lên cao học. Thật sự mình thấy tự hào về bản thân mình lắm lắm…
May mắn đến với mình rất ít, mình đã nhận không biết bao nhiêu cái lắc đầu về việc xin làm cộng tác tour, không biết bao nhiêu lần bị cúp máy với tiếng tít dài lạnh tanh khi mình điên thoại xin một chân cộng tác. Không làm công ty được thì mình làm theo kiểu tình nguyện, làm theo kiểu dân địa phương. Shock óc nhất là tour đầu tiên lại dùng tiếng Anh để hướng dẫn. Nghĩ lại thấy mình liều một cách kinh khủng. Nhưng đó là bước chân đầu tiên mình bước vào nghề. Thât đàng hoàng…
Nhưng mình biết, có một thứ mình không có và chưa thực hiện – đó là thực hiện giấc mơ của mình…
Dạo đó hay tâm sự với anh Hải Kin, hỏi về chuyện làm giảng viên sẽ thế nào, hỏi nhiều thứ về vấn đề học lên thạc sỹ, đủ thứ thứ. Nhưng bản thân mình biết mình không thuộc về nơi ấy. Mình muốn một thứ khác. Và mình nghĩ mình nên thực hiện nó trước khi quá muộn. Nhưng - trượt. Buồn lắm và đã xác định là thôi thì quay về…
Nhưng, giấc mơ thì không thể từ bỏ…
Lần thứ 2 vác balô vào Sài Gòn chỉ với tâm niệm – không được thì coi như mình không có duyên. Nhưng mình đã thực hiện được.
Nhưng đúng là cuộc đời! Giáng một cú quá mạnh và đập một cú quá đau vào sự kiêu hãnh của mình chỉ sau đó vài tháng. Nhưng cuối cùng cũng tốt đẹp cả…
Giờ mình đang đi theo giấc mơ của mình, dẫu đời không như là mơ

) nhưng mình biết mình đang chèo lái con thuyền cuộc đời mình đi đúng hướng. Thỉnh thoảng quay lại nhìn quãng thời gian đã qua, mình biết ơn cuộc đời này vô cùng. Đã cho mình ngã để mình biết đứng dậy, cho mình biết mình chỉ có một cuộc đời để sống…
Hôm trước có một em sinh viên sau mình vài khóa có điện thoại cho mình, hỏi nhiều thứ và hỏi về sự lựa chọn ngành nghề, công việc tương lai,… Mình đã trả lời đúng những gì của 2 năm trước, khi chở Triêm đi ngang qua cầu Sông Hàn: nếu may mắn không mỉm cười với mình thì mình phải biết tìm cơ hội, nếu không có cơ hội cho mình thì mình phải biết tự tạo ra cơ hội. Ai cũng có, chỉ là mình không đủ dũng cảm để đi đến cùng…
Sài Gòn, 22/05/2012