..::Taurus:::..

...ta đã ít cười hơn...

Subscribe to RSS feed

Sticky post

..::Lời ngỏ::..

Cuộc đời mỗi con người là những vòng bánh xe nối tiếp nhau... Cứ thế, ta rong ruổi mãi để kiếm tìm một bến đỗ. Cá nhân tôi, tôi thấy mình như một bánh xe đang lăn vòng trên một con đường rất dài.Có những lúc hòa mình vào dòng xe hối hả, có những lúc lẻ loi một mình giữa những con đường mờ đi trong hơi nắng hay co rúm lại trong cơn mưa rào bất chợt... Không còn là một đứa trẻ con thổi bong bóng xà phòng và ước nguyện nữa, cũng chưa trở thành một người đủ lớn để mong trở lại một màu tóc xanh, tôi bây giờ là một lữ khách đang độc bước đi tìm một bờ bến bình yên trong tâm hồn... Tôi tìm một tâm bão.
Tôi và những phút đối diện với chính mình.
..::Nomad::..

2 năm

Nhoắt 1 cái đã là 2 năm… Thời gian nhanh như heo chạy qua đường…

Ngày ấy nhận tin trong lúc đang đứng mua nước ép carrot ở quán chè bên trường Đại học Bách Khoa. Thông tin thì đã râm ran từ trước, mình thì toàn nghe tụi bạn nói lại chứ cũng chẳng ai nói với mình tiếng nào cả. Tối ấy thật vui. Điện thoại ngay về nhà để thông báo rồi sau đó là đủng đỉnh 1 tay lái xe, 1 tay cầm bịch nước ép, vừa chạy xe trên đường vừa hút. Giờ mình cũng chẳng khác mấy, cái tính xuề xòa thiệt không bỏ được…

Tối về nằm trong phòng trọ, suy nghĩ nhiều thứ, nhiều cảm xúc hỗn độn. 1 chút tự hào, 1 chút thõa mãn, 1 chút phân vân, mình có làm được không, mình có thật sự thuộc về nó không?... Rất nhiều những câu hỏi hiện lên trong đầu, đêm đó gần như không ngủ được…




Lúc đó mình thật sự có nhiều thứ trong tay. Một công việc có thu nhập khá so với đời sống sinh viên lúc ấy và một công việc hứa hẹn một tương lai rất sáng và bền vững. Trong lúc bạn bè vẫn gọi điện thoại xin tiền gia đình thì mình đã tự làm ra tiền với thu nhập một tháng đủ để sống liên tiếp 3 tháng sau đó. Trong lúc bạn bè đang cặm cụi làm luận văn hay thi lại các môn thì mình đã ngồi làm việc trong một công ty du lịch. Và trong lúc bạn bè cầm bằng tốt nghiệp trong tay và cố gắng kiếm tìm một công việc thì mình đã chắc suất được giữ lại trường làm giảng viên và học lên cao học. Thật sự mình thấy tự hào về bản thân mình lắm lắm…

May mắn đến với mình rất ít, mình đã nhận không biết bao nhiêu cái lắc đầu về việc xin làm cộng tác tour, không biết bao nhiêu lần bị cúp máy với tiếng tít dài lạnh tanh khi mình điên thoại xin một chân cộng tác. Không làm công ty được thì mình làm theo kiểu tình nguyện, làm theo kiểu dân địa phương. Shock óc nhất là tour đầu tiên lại dùng tiếng Anh để hướng dẫn. Nghĩ lại thấy mình liều một cách kinh khủng. Nhưng đó là bước chân đầu tiên mình bước vào nghề. Thât đàng hoàng…

Nhưng mình biết, có một thứ mình không có và chưa thực hiện – đó là thực hiện giấc mơ của mình…
Dạo đó hay tâm sự với anh Hải Kin, hỏi về chuyện làm giảng viên sẽ thế nào, hỏi nhiều thứ về vấn đề học lên thạc sỹ, đủ thứ thứ. Nhưng bản thân mình biết mình không thuộc về nơi ấy. Mình muốn một thứ khác. Và mình nghĩ mình nên thực hiện nó trước khi quá muộn. Nhưng - trượt. Buồn lắm và đã xác định là thôi thì quay về…

Nhưng, giấc mơ thì không thể từ bỏ…

Lần thứ 2 vác balô vào Sài Gòn chỉ với tâm niệm – không được thì coi như mình không có duyên. Nhưng mình đã thực hiện được.

Nhưng đúng là cuộc đời! Giáng một cú quá mạnh và đập một cú quá đau vào sự kiêu hãnh của mình chỉ sau đó vài tháng. Nhưng cuối cùng cũng tốt đẹp cả…

Giờ mình đang đi theo giấc mơ của mình, dẫu đời không như là mơ smile) nhưng mình biết mình đang chèo lái con thuyền cuộc đời mình đi đúng hướng. Thỉnh thoảng quay lại nhìn quãng thời gian đã qua, mình biết ơn cuộc đời này vô cùng. Đã cho mình ngã để mình biết đứng dậy, cho mình biết mình chỉ có một cuộc đời để sống…

Hôm trước có một em sinh viên sau mình vài khóa có điện thoại cho mình, hỏi nhiều thứ và hỏi về sự lựa chọn ngành nghề, công việc tương lai,… Mình đã trả lời đúng những gì của 2 năm trước, khi chở Triêm đi ngang qua cầu Sông Hàn: nếu may mắn không mỉm cười với mình thì mình phải biết tìm cơ hội, nếu không có cơ hội cho mình thì mình phải biết tự tạo ra cơ hội. Ai cũng có, chỉ là mình không đủ dũng cảm để đi đến cùng…

Sài Gòn, 22/05/2012

Con sợ...

Đến lúc này, khi ngồi viết những dòng này, con vẫn không thôi sững sờ về việc ra đi quá đột ngột của chú út. Con thấy đau lòng quá, dù con đã từng rất hận chú, rất căm ghét chú...

Những gì thuộc về quá khứ, ai có lỗi với ai, ai khiến mình đau khổ,... đều bỗng chốc trở thành con số không tròn trĩnh khi người ta trút đi hơi thở cuối cùng... Cuộc sống đã dạy con cách trưởng thành, cách yêu thương và tha thứ... Lá rụng về cội, nghĩa tử là nghĩa tận... Con mong chú bình yên bên ông bà nội, mong thím và các em vượt qua sự mất mát để tiếp tục cuộc sống... Con không về tiễn chú được, ở trên cao, chú cũng đừng giận con nhé, chú Long!

---

Bất giác con nghĩ đến ba! Vì thật tâm con chưa bao giờ tưởng tượng rằng chú sẽ đi trước ba. Nỗi sợ mất đi ba khiến con khóc như một đứa trẻ con bị má đánh đòn. Con sợ một lúc nào đó, ba sẽ ra đi - như chú. Gọi điện thoại về, nói chị dâu cho con gặp ba, vừa nghe "Quy hả con" là nước mắt con tuôn ra không thể ngưng lại. Nỗi sợ hãi trong lòng con lớn quá...

Từ nhỏ đến lớn, con hầu như không bắt ba má phải hứa với con điều gì... Nhưng giờ, hứa với con, ba má hãy ở thật lâu bên con... Ba má phải hứa!
Dạo này bia bọt suốt nhỉ - cũng hại là bụng lại bự thêm nhưng cũng hay là bia xong cũng chẳng còn buồn bã quán tính như ngày trước.

---

1/ Hôm nay chị hai điện thoại báo là nhà má đang dỡ ra, xây lại. Cuối cùng cũng hoành thành mục tiêu xây lại nhà cho ba má. Dù nhà sắp xây sửa lại nhỏ xíu, dù không phải là căn nhà hai tầng như ngôi nhà thời thơ bé, không có sân thượng phía sau như ngày xưa, như căn nhà mà con muốn làm, con đã nói với má là sẽ trả lại cho má căn nhà như thế, nhưng con biết giờ ba má đang vui lắm. Má cũng chịu nghỉ bán quán theo ý con. Vậy là từ nay cả nhà không có bún giò ăn mỗi sáng nữa nhưng tốt cho sức khỏe của ba má. Vườn phía sau trồng rau nuôi gà, thật là vui thú điền viên, sống cuộc đời thanh đạm không chất béo vì sáng nào cũng phải ăn bún giò :x Sau này về nhà con cũng đỡ mang tiếng là sáng sớm bắt ghế ra ngồi chống cằm làm má bán ế :x Chị dâu cũng bỏ ý định tiếp nhận quán bún, thật là sáng suốt =; Tư vấn cho má là nuôi gà cho vui thì bị chị hai chặn lại: “thôi lạy, nuôi chục con thì anh Tuấn (tức anh rể) xin 3 con làm cháo, làm mì; 3 con thì anh ba bắt đầu vô làm thịt gà xé uống bia, 1 con bỏ nhà đi lạc, 2 con cù rũ chết ngắt, 1 con cuối cùng cũng bị làm thịt vì thằng Quang nói “còn có 1 con, nuôi chi nữa”. Chỉ lo là má làm việc cả đời rồi, giờ không làm gì buồn tay buồn chân. Tự nhiên nhớ ba quá! Nhiều lúc muốn khóc ghê. Há há!

---

2/ Vậy là mình cũng chính thức đặt dấu chấm hết cho nó. Lúc quyết định nói ra câu đó, mình cũng đã biết là từ nay về sau, mình sẽ mất đi một điều gì đó mà mãi mãi không bao giờ nắm lại được. Giọt nước mắt cuối cùng rơi xuống nhưng lòng thì thật sự thanh thản. Đi chung với nhau được một đoạn đường, dù ngắn dù dài, cũng đã là hạnh phúc. Đó sẽ mãi mãi là phần ký ức không thể lãng quên và sẽ không muốn lãng quên. Rồi đây, mọi chuyện sẽ tái sinh tươi mới – cho tất cả. Một mùa trăng khác rồi cũng sẽ đến… Xuân, hạ, thu, đông rồi lại xuân…

---

3/ Mình thật sự lo cho các cô gái của mình. Cuộc sống chẳng có màu hồng nhiều như mỗi chúng ta thường tưởng tượng. Nói như kiểu của mình là trước khi bước vào đời thì nhìn gì cũng thấy hồng, bước vào đời thì không những hồng mà chuyển hẳn qua tím, không phải tím thường mà là tím bầm. Thôi thì hãy cứ đắng cay, hãy cứ thất vọng để biết đứng vững trên đôi chân của mình. Cơ hội sẽ đến với những ai dám khát khao, dám tin tưởng và dám dành lấy. Mà nếu nó chưa tới thì tự tìm đường mà tới với nó. Ai cũng mạnh mẽ cả, HyHy tin điều đó. Em hồn nhiên rồi em sẽ bình yên, cứ coi đây là thời kỳ quá độ từ bị điên sang hồn nhiên đi nhé. Nhớ quá trời nhớ!
---



4/ Nhiều lúc cũng buồn (lại buồn, bệnh khó chữa), nhưng Hy biết mình đang lái con thuyền cuộc sống đi theo hướng của mình. Vì Hy chỉ có một cuộc đời để sống, nên Hy làm chủ nó theo cách của riêng Hy. Vậy là tốt rồi nhỉ? wink
[/SIZE]

Để quên...

Lao vào công việc để quên đi rằng...

mình quá cô độc giữa Sài Gòn...



"Sẽ là hạnh phúc nếu ta có cơ hội để chọn lựa gạt bỏ hết khổ đau
ta sẽ chọn mặc quần jean và áo sơ-mi đi ra phố
ta sẽ chọn mỉm cười với tất cả những người đã yêu thương ta lẫn từ bỏ
ta sẽ chọn một quán cóc để ngồi với những người xa lạ
ta sẽ chọn đi bộ sau một ngày mệt lả
để thấy mình bớt lạc lõng với mọi người...
..."


[/SIZE]

It's time to say goodbye...




... Xin gửi em ...
... Một lời chào ...
... Một lời thương ...
... Một lời yêu ...
...
..
.
..
...





... lần cuối cùng ...

Điều con muốn nói với ba...

Điều con muốn nói với ba
...

Hôm qua, con nhận được một email của một người bạn, trong thư ấy là những mẩu chuyện nhỏ về những người cha… Thật sự, không phải đợi tới khi đọc những dòng ấy, con mới nhớ tới ba, mà lúc nào lòng con cũng canh cánh…

Con ít khi nói về ba, ít khi đề cập tới ba,… trong rất nhiều những điều con viết ra, nói ra… Một gã trai đã trưởng thành thì những câu nói chứa đựng tình cảm gởi đến cho ba mình – ít ra đối với con – có lẽ là một điều khó khăn…

Năm tháng đi qua cuộc đời ba, giờ để lại trong ba là những cơn đau và hơn cả là những miền tối mà anh chị em con không thể nào chạm tới được…

Con nhớ ngày anh em con còn nhỏ, dỗ được tụi con ăn là cả một kì tích. Ba phải hứa sau bữa ăn phải dẫn anh em con lên đầu đường để mua quà vặt, là những hột chùm ruột ngọt lịm hay những lát bánh đậu xanh vàng đượm…

Con nhớ ngày nhà mình còn ở ngôi nhà ấy, ba cầm tay con nắn cho con từng con chữ, gọt bút chì hay miết đầu bút chì cho nhọn trên thành cửa sổ…

Con nhớ cái nhéo của ba vào đùi tụi con, không đau nhưng rất nhột…

Con nhớ dáng ba ngồi làm sắt, nhớ tiếng búa, nhớ những giọt mồ hôi ấy… Nhớ cả chiếc quần dài ba vẫn hay treo ở gần cầu thang mà con thường lén lén mò tay vô túi lấy tiền đi mua chè…

Ba yêu thương anh chị như con ruột của mình… Ba lo cho chị lấy chồng, ba lo cho anh lấy vợ… Ba san đều tình thương cho tất cả…


Và con sẽ không bao giờ quên được cái ngày cách đây gần 15 năm, khi ba đổ gục xuống ngay cửa với cơn tai biến quái ác, trong ngổn ngang sắp thép…

Con nhớ chiếc xe máy cánh én của Honda phải bán đi
Rồi đến chiếc xe đạp màu xanh…

Con sẽ không bao giờ quên được cái ngày mà gia đình mình phải chuyển nhà trong đêm… Con sẽ không bao giờ quên câu đánh thức con dậy của má trong khuya hôm ấy: “Quy, dậy đi con”… Bóng đèn đường trước nhà
đủ sáng để con nhìn thấy được nước mắt của má và của cả ba…


Ba thu mình lại trong ốc đảo của riêng mình… và ngần ấy năm trôi qua, ba vẫn như thế, vẫn cười rất hiền, vẫn hút thuốc rất nhiều và uống café nhiều hơn uống nước… Ba già đi rất nhiều… Bạn bè con nếu không biết thì thường “chào ông” thay vì “chào bác” khi vào nhà…

Ba đãng trí đi nhiều…

Ba thường hay trốn má đi uống café, đi tới nhà người này người nọ… họ ở xa và ai cũng biết họ chẳng bao giờ chào đón mình cả… Ba thường đi từ trưa rồi đến đêm mới về, không ai biết ba đi đâu rồi làm sao để về nhà… Cả nhà lại đi tìm…

Quang hay nhắn tin cho con, nó cũng lớn rồi, thỉnh thoảng nó có nói là ông ba, ổng đi miết, chán quá Quy ơi! Con buồn lắm…

Những lần con về nhà, nhìn ba nằm võng ngoài vườn hút thuốc trong im lặng hay nhìn ba ngồi chẻ củi, hái chanh… Con cứ đứng nép mình trong nhà chị hai, nhìn ra rồi ứa nước mắt…

Những lần con chạy xe trên đường về nhà, thấy một chiếc xe cấp cứu nào đó chạy ngang, tim con quặng thắt rồi cầu mong không phải là ba… Chỉ biết chạy thật nhanh về nhà rồi hỏi: ba đâu? Rồi ba cứ thế, cứ cười hiền…

Con hay dắt túi cho ba tiền, con dặn ba có thèm café hay thuốc thì đi mua, đừng nói bà má, bả la.
Con hay đem sách báo về cho ba đọc, con cũng chỉ vô phòng rồi để trên đầu giường ba…






Giờ con đã lớn, con đã và sẽ viết tiếp những giấc mơ của cuộc đời ba má… Con mong nhìn thấy ba má khỏe mạnh, để con vững tâm đi tiếp trên đường đời còn quá nhiều giông bão phía trước…

Quá khó để con có thể nói tiếng yêu thương này thành lời…

Con của ba
...

Cha lại dắt con đi trên cát mịn,
Ánh nắng chảy đầy vai
Cha trầm ngâm nhìn mãi cuối chân trời
Con lại trỏ cánh buồm xa hỏi khẽ:
“Cha mượn cho con cánh buồm trắng nhé,
Để con đi!”




Happy birthday to me...

Chẳng biết viết gì, qua 3 ngày rồi, chỉ muốn để lại chút dấu tích về ngày sinh nhật ở nơi đất khách này...
...
Chúc mừng sinh nhật tôi smile


Con lại khóc



Khuya... con lại khóc, má à! Con đã nằm trong bóng đêm từ lâu nhưng không thể thôi suy nghĩ về chuyện đó và nước mắt cứ chảy ra mà con vô dụng đến mức không thể kìm lại được.

Con ngồi dậy và chỉ muốn viết ra đây để lòng con mong nhẹ nhàng đi đôi chút. Con mệt mỏi và cô đơn đến kiệt quệ...

Con nhớ nhà, con muốn ôm má từ đằng sau và khóc trên lưng má. Giờ con chỉ mong được có thế. Con sợ má nhìn thấy con khóc thế này, con sợ chị hai, sợ anh ba, sợ cu Quang sẽ nhìn thấy con khóc. Con quá yếu đuối và quá cô độc giữa mảnh đất này, giữa thành phố này... Có phải con đã đánh mất hết tất cả những gì con đang có trong tay không má? Điều duy nhất con còn lại là gia đình mình, nhưng con có lỗi vì đã để gia đình phải lo lắng cho con như thế này...

Xã hội này vốn dĩ quá không công bằng, và mỗi ngày con lại càng thấm thía điều ấy. Con còn sống đây là vì con không thể vứt bỏ thứ quan trọng nhất trong đời mình - lá má, là gia đình. Người ta nói đi đến tận cùng của nỗi đau sẽ nhận được hạnh phúc, nhưng, những khổ đau con đang trải qua chưa phải là tận cùng sao? Con làm sao có thể tiếp tục được nữa đây khi con thật sự đã không còn sức lực?

Giá như không đặt tất cả tình cảm vào thứ gì đó thì sẽ dễ dàng vứt bỏ hơn nhiều phải không má? Biết làm sao được đây khi con chỉ chọn đi đúng con đường ấy, công việc ấy, niềm vui ấy? Con đang trả giá cho những gì con vứt bỏ và đã từng gạt đi đúng không?

Con biết ông trời đang đặt ra trước mặt con những thử thách, nhưng con xin ông, đừng để những thử thách ấy vượt quá những gì con có thể chịu đựng, con ngã quỵ mất... và con biết con đang kiệt sức mất rồi...

Con đã đặt vé về nhà. Giữa tháng 5 con sẽ về...

"They" made me cry, "they" told me lies
But I can't stand to say goodbye
Mama, I'm coming home

I could be right, I could be wrong
Hurts so bad, it's been so long
Mama, I'm coming home..."

Sài Gòn mưa...

Sài Gòn hôm nay chuyển mưa... Cơn mưa giữa tháng Tư... Sáng thức giấc nghe thấy tiếng mưa đang tí tách ngoài giếng trời... Cảm giác thật lạ... Lâu rồi mình mới nằm co trong chăn và nghe mưa như thế... Vào đây cũng được vài tháng rồi nhưng Sài Gòn còn xa lạ với mình quá... Ngay cả những cơn mưa cũng khác...Không dai dẳng như những cơn mưa miền Trung, hay ô cửa thông ra giếng trời ấy quá nhỏ để có thể cảm nhận được ngoài kia mưa như thế nào? Chỉ thấy khác... Pha một cốc trà gừng, hút thuốc, nghe Hà Trần và xung quanh là bóng tối... Thấy lâu rồi mình mới lại để cảm xúc mình phiêu du như thế này... Nhưng cảm xúc thì chẳng thể ép buộc... Cách đây không lâu, nhìn mưa, nghe mưa, cũng cafe, thuốc lá, the Carpenters nhưng mình có thể tan ra cùng mưa, giờ nhìn mưa và thấy mình đang bó gối nhìn ra vô định... Lòng ta đó - rét mướt như muôn phím tơ...
May 2012
M T W T F S S
April 2012June 2012
1 2 3 4 5 6
7 8 9 10 11 12 13
14 15 16 17 18 19 20
21 22 23 24 25 26 27
28 29 30 31