"Ngoảnh đi ngoảnh lại đã thêm 1 năm nữa trôi qua. Cái sn năm ngoái í, nó dở hơi chưa từng thấy trên đời. Nhưng năm nay có khi còn dở hơn. Mai mình tắt điện thoại di động. Không muốn ai quan tâm, ko muốn ai chúc mừng... không hoa, ko quà, ko gì cả. Mình muốn 1 mình!" Đấy là tâm trạng mình trước ngày sinh nhật. Mình không thể hiểu nổi tại sao mình đón nhận cái tuổi mới này lại bằng một thứ tâm trạng khó ưa vậy nhỉ. Có lẽ do sắp "già" đến nơi rồi. S nhắn tin chúc sinh nhật cuối cùng của sự tự do... nghe mà ... híc. Không lẽ mình sắp hết tự do rồi sao? Có nên ko nhỉ? Đặt cược cuộc đời mình vào một người mà không biết tương lai sung sướng hay đau khổ, hiện tại không thể, không thể nói trước được điều gì. Nó quá mù mờ, quá mạo hiểm và có vẻ nhiều rủi ro. Mình có khắt khe quá không? Có cân đo đong đếm quá không???
Jimmy please say you"ll wait for me I"ll grow up some day you"ll see saving all my kisses just for you signed with love forever true
Joni was the girl who lived next door I"ve known her I guess 10 years or more Joni wrote me a note one day and this is what she had to say
Jimmy please say you"ll wait for me I"ll grow up some day you"ll see saving all my kisses just for you signed with love forever true
Slowly I read her note once more then I went over to the house next door her tear drops fell like rain that day when I told Joni what I had to say
Joni, Joni please don"t cry you"ll forget me by and by you"re just 15, I"m 22 and Joni I just cant wait for you
Soon I left our little home town got me a job and tried to settle down but these words kept haunting my memory the words that Joni said to me
Jimmy please say youll wait for me I"ll grow up some day youll see saving all my kisses just for you signed with love forever true
I packed my clothes and I caught a plane I had to see Joni, I had to explain how my heart was filled with her memory and asked my Joni if shed marry me
I ran all the way to the house next door but things werent like they were before my tear drops fell like rain that day when I heard what Joni had to say
Jimmy, Jimmy please don"t cry you"ll forget me by and by it"s been 5 years since youve been gone Jimmy I married your best friend John.
Jimmy hãy nói rằng anh sẽ chờ em Em sẽ lớn nhanh thôi Hãy giữ lại những nụ hôn em dành cho anh Đã biểu hiện với tình yêu không bao giờ thay đổi
Joni là cô bé ở cạnh nhà tôi Tôi biết cô chắc cũng hơn mười năm rồi Một ngày nọ, joni viết cho tôi một mẩu giấy Và đây là những gì cô ấy phải nói
(đoạn trên)
Tôi đọc lại mẩu giấy của cô ấy thật chậm Rồi tôi bước qua nhà bên Nước mắt cô ấy tuôn trào ngày ấy Khi tôi nói với cô ấy những điều tôi cần nói
Joni, Joni, đừng khóc Em sẽ dần quên tôi thôi Em mới 15 còn tôi đã 22 Và Joni ơi, tôi ko thể đợi em được
Sau đó tôi rời quê nhà nhỏ ấy Tìm được việc làm và cố gắng thu xếp mọi việc Nhưng vẫn mãi ám ảnh tôi Những điều Joni đã nói
(...)
Tôi xếp đồ đạc Và đáp chuyến máy bay trở về Tôi phải gặp Joni Tôi phải giải thích Tim tôi đã trống vắng như thế nào với những ký ức về cô ấy Và cầu hôn Joni
Tôi chạy thật nhanh sang nhà bên Nhưng mọi thứ đã thay đổi Và nước mắt tôi tuôn rơi ngày ấy Khi em nói với tôi những điều em phải nói
Jimmy xin đừng khóc Anh sẽ dần quên em thôi Anh đã ra đi 5 năm rồi Và Jimmy à, em đã cưới bạn thân của anh John
Nơi em gặp anh có hoa vàng rực rỡ, Có khung trời mộng mơ. Biển xanh bao la triền miên sóng vỗ Nơi em gặp anh nắng xua tan mù sương, Gió thôi mang mùi đạn bom, Vết thương đang lành trên thân mình.
ĐK:
Em mang tình em Sẽ như cuộc đời trẻ mãi, Em mang tình anh đến trọn đời. Em mang tình em Sẽ như cuộc đời trẻ mãi, Em mang tình anh đến trọn đời.
Nơi em gặp anh có đêm nồng lặng lẽ, Có trưa hồng tuổi thơ Bình minh xôn xao từng cơn gió mới. Nơi em gặp anh nước sông trôi thảnh thơi, Tiếng ca mang nhịp đời vui Cánh chim bay lượn trên lưng trời.
Sao cái mùa này nó làm cho người ta dễ có cảm xúc thế nhỉ? Đi qua một con phố, nhìn hàng cây trong ánh nắng hoe vàng cũng làm cho tâm hồn rung rinh rồi. Có chăng do tâm hồn thanh thản thì nhìn mọi thứ sẽ đẹp hơn chăng??? Cũng không biết nữa, nhưng yêu đời và yêu người... nhớ thêm vài người...
Ngoài sân gió đang bay mù, lời em hát trong xa mù Một nơi chốn không tên người là chốn ta quay về Bài ca mới như sông vừa khơi lên cát bồi Mượn câu hát ta tan vào nhau nhé Rồi em cũng xa thôi mà, tình yêu cũng quên thôi mà Chờ nhau mãi câu kinh nhàu và tiếng ca thay màu Tình ta mất chẳng tiếc một thân đôi ghì xiết Cũng mềm thôi riêng tim thì mòn
Sẽ yêu thêm hay chia lìa Nếu vui xin thêm ngày nữa
Tùy em đấy sẽ yêu lại là em đấy sống vơi đầy Vì ta hết đam mê rồi, và hết vô tư rồi Nào em hát thật tinh bài ca mới nhẹ hơn Có lời vui cho ta bùi ngùi
Giá mà có một người nào đấy chuyên đi thu mua nỗi buồn trên đời này thì tốt biết mấy. Chỉ là mơ ước vậy thôi, chứ mình biết chỉ có niềm vui mới được ng ta chào đón, làm gì có ai thích buồn đâu. Nghĩ nhiều quá nên ra thế này. Nhưng sống với một cái đầu rỗng thì cũng chả khá hơn. Vì thế phải chấp nhận vậy. Mình gây ra hay người khác mang đến thì cũng phải đối đầu với nó thôi. Thôi chả muốn lôi ruột gan ra đây nữa, ai hiểu thì ko sao, ai ko hiểu lại nghĩ mình nhiều chuyện. Để từ từ rồi nó sẽ qua, vấn đề là sớm hay muộn thôi! Từ hôm làm cái entry này thấy nỗi buồn ra đi lặng lẽ nhưng lúc quay lại thì ồn ào không chịu nổi. Hình như phản tác dụng sao ấy.
Có nhiều khi tôi quá buồn Tôi ước mong tìm về dưới gốc cây xưa Em có gửi điều gì theo lá rụng Nỗi đau nào đậu khẽ vào tôi
Bóng ai như tôi đi qua cánh đồng Bóng ai như tôi đi qua cõi đời Nhặt lại mình trên ngọn gió Giống như con chim sẻ nọ Tha về từng cọng vàng khô
Có nhiều khi tôi quá buồn Tôi ước mơ quanh chỗ tôi ngồi mọc lên nhiều cây cỏ Cây xấu hổ đau gì mà rũ lá? Tôi gục đầu trên bóng tôi
Không còn nghe Không còn nghe ai nói cười Tôi còn ngồi chi đây một mình Từng ý nghĩ mong manh... __________________