My Opera is closing 3rd of March

Nợ thương nợ ghét nợ yêu.Toác toàng toang vỡ bao nhiêu nợ nần!

Tôi đã yêu đã yêu như chết là hạnh phúc...

Subscribe to RSS feed

Tôi muốn bán một nỗi buồn giá rẻ!

,

Giá mà có một người nào đấy chuyên đi thu mua nỗi buồn trên đời này thì tốt biết mấy.
Chỉ là mơ ước vậy thôi, chứ mình biết chỉ có niềm vui mới được ng ta chào đón, làm gì có ai thích buồn đâu.
Nghĩ nhiều quá nên ra thế này. Nhưng sống với một cái đầu rỗng thì cũng chả khá hơn. Vì thế phải chấp nhận vậy. Mình gây ra hay người khác mang đến thì cũng phải đối đầu với nó thôi.
Thôi chả muốn lôi ruột gan ra đây nữa, ai hiểu thì ko sao, ai ko hiểu lại nghĩ mình nhiều chuyện. Để từ từ rồi nó sẽ qua, vấn đề là sớm hay muộn thôi!
Từ hôm làm cái entry này thấy nỗi buồn ra đi lặng lẽ nhưng lúc quay lại thì ồn ào không chịu nổi. Hình như phản tác dụng sao ấy. no

Có nhiều khi tôi quá buồn
Tôi ước mong tìm về dưới gốc cây xưa
Em có gửi điều gì theo lá rụng
Nỗi đau nào đậu khẽ vào tôi

Bóng ai như tôi đi qua cánh đồng
Bóng ai như tôi đi qua cõi đời
Nhặt lại mình trên ngọn gió
Giống như con chim sẻ nọ
Tha về từng cọng vàng khô

Có nhiều khi tôi quá buồn
Tôi ước mơ quanh chỗ tôi ngồi mọc lên nhiều cây cỏ
Cây xấu hổ đau gì mà rũ lá?
Tôi gục đầu trên bóng tôi

Không còn nghe
Không còn nghe ai nói cười
Tôi còn ngồi chi đây một mình
Từng ý nghĩ mong manh...
__________________

February 2014
M T W T F S S
January 2014March 2014
1 2
3 4 5 6 7 8 9
10 11 12 13 14 15 16
17 18 19 20 21 22 23
24 25 26 27 28