Skip navigation.

Sign up | Lost password? | Help

Iamhana

If it happens...

STICKY POST

Introduction

















Thật sự mình ko phải dân nghiền blog. Mình ko thích show mấy cái riêng tư của bản thân ra :o: vả lại rõ ràng 1 chuyện viết ra 1 lần là đủ, ko ai thick viết lại lần 2(vì mình viết diary rùi)
Thế nên tham gia blog, để comment blog của mọi người rất thú vị.:cheers: :yes:
uhm cũng có khi có chuyện, cầu cứu mọi người thì mọi người giúp 1 tay nhá (thế thì lộ chuyện riêng tư rùi nhỉ...thôi kệ :D ).
Mọi người ghé qua blog mình nhớ để lại Msg làm quen nhé :smile:
Thanks in advance!




Tình nguyện AIG

Thêm 1 lần tình nguyện nữa đã kết thúc...mọi cuộc gặp gỡ ngắn ngủi đều có những niềm vui ngắn ngủi và kết thúc bằng 1 nỗi buồn (cũng trong 1 thời gian ngắn ngủi mà thôi) !
Do đã đi tình nguyện kiểu như thế này 1 lần trứơc rồi nên ko lo lắng nhiều lắm, và những khó khăn gặp phải cũng ko làm mình choáng lắm :D. Công việc vẫn như vậy, đưa đoàn đi tập, đi thi đấu, có vấn đề j thì gọi điện lên trên hỏi (tốn mấy cái thẻ điện thoại cho vụ này...mà ko có trợ cấp điện thoại mới cú). Mình khá ấn tượng vs dụng cụ môn lặn này. Cái chân vịt của bọn nó vác ko cũng nặng ghê gớm mà bọn nó còn bơi đc trong nứơc. Uhm thì cũng là chuyên môn của bọn nó mà. Thế nên mới hiểu tại sao dân lặn ko có thể hình đẹp như dân bơi :lol: Thật đấy !!!

Kỉ niệm nhớ nhất vs đoàn là việc gán ghép của bác huấn luyện viên. Biết là chỉ trêu đùa nhưng vẫn buồn cười. Mình ko hiểu tại sao bác ấy ko lôi anh con trai (cũng là 1 vận động viên trg đoàn) mà là đứa thứ 2 để gán ghép vs mình. Cũng vì tên này (bằng tuổi )nói đc ít tiếng anh nhất đoàn nên ko biết nó hiểu những j mình nói ko, hay mình nói 1 đằng, bác huấn luyện viên giải thick 1 nẻo nên cái j bác ấy nói, nó cũng gật đầu oke.hehe. Nhưng quả thực tên này cuời rất đẹp trai.hihi.đặc biệt là lúc trêu đùa vs 2 đứa on gái còn lại. Mà 3 đứa này suốt ngày trêu nhau đc mới tài chứ. Mình cũng chịu cái kiểu đùa của nó, nhìn cánh tay con bé nhỏ nhất bị tên này cắn vào mấy phát mà thấy sợ. Đùa gây hậu quả như thật luôn :ko:

Đoàn này từ hôm sang đến hôm về gặp nhiều rắc rối gớm. Đầu tiên là vụ đổi ksạn hôm đến,xe cộ đi tập rồi hôm đi thì gặp rắc rối vs hàng không. Mấy cái chân vịt nặng khủng làm quá trọng tải cho phép. Đó là cái rắc rối mà mình ko lường trứơc đc. Nhìn họ trong tình cảnh như vậy mà ko giúp đc j thật ái ngại dù mình chẳng có lỗi j. Sau cùng thì họ cũng tự giải quyết đc sau 1 hồi gọi Liên đoàn thể thao VN nhờ giúp đỡ mà ko đc. Chia tay thật buồn. Nhớ lần trc chia tay đoàn Sri lanka, dù mình chơi thân đoàn này hơn nhiều nhưng lúc chia tay lại ko nặng nề như đoàn Syria này. Cuộc chia tay nào cũng buồn cả!!!

Lại thêm 1 lần nữa - những người bạn có lẽ chỉ gặp 1 lần trong đời...


A little upset...

,


Cũng lâu lâu rồi mới thấy anh online... chắc ko phải A ko onl, hình như A vẫn onl đều đặn hàng ngày ...có điều lúc A onl thì E out, hoặc E ko onl. Điều này cũng dễ hiểu thôi, chúng ta ở cách nhau 5 múi h, khi E rảnh rỗi onl thì A vẫn đang trong h học, hay lúc A có time rảnh onl thì E đã ngủ từ lâu rồi :worried:

A biết ko, nhìn nick A sáng, E cảm thấy có j đó vui vui. Nhưng cũng có j đó buồn buồn. Thật ngớ ngẩn phải ko? Ko hiểu vì sao nữa??? E nhìn avata của A, ko hiện nick mình, chỉ để invi-E có thói quen luôn để invi mà; chỉ khi cần mới aval. E nhận ra ava của A gần đây thay đổi rất nhiều, mà toàn hình nghệ thuật mát thôi. A ko quen để ava đẹp lung linh như bình thường...nhưng cái cách A để ava gần đây làm E suy nghĩ...ko phải ngẫu nhiên mà A lại chọn những hình đó. Liệu đã có j đó thay đổi trong con người A zồi ah ???

E nhìn yahoo A sáng nhưng ko vào nói chuyện. Nói j đây? biết nói j ngoài mấy câu chào hỏi, hỏi thăm sức khỏe, việc học hành, & hết. Rồi A lại bảo A bận; lúc khác nc. Uhm cũng đúng thôi, vào h này bên đó, E cũng đang chơi hay chuẩn bị tắm giặt chứ ko onl bao h. Thế nên cũng lâu rồi, E chọn cách nhìn ava A và im lặng.

Cứ thế này, E sợ rằng A sẽ quên đã từng có 1 người bạn là E.Vì vs A, E ko hơn j 1 người bạn bình thường, có khi còn ko đc như thế. Nhưng vs E thì A ko chỉ là 1 người bạn thôi đâu. A biết điều đó !!! Đôi khi E hỏi mình, việc biết A và làm bạn vs A có hẳn là 1 niềm vui ko? khi những lúc nhớ A, E thấy buồn nhiều hơn...E muốn khi nghĩ về A, lòng mình trống rỗng !!!


Tình nguyện giải bóng chuyền nữ châu Á 2009

Sáng nay đoàn mình đã ra sân bay về nước, lúc này có lẽ đang trên trời...ờ là trên máy bay...
Giải bóng chuyền vô địch nữ châu Á đã kết thúc, và ko biết ở HN có bao nhiêu người biết đến cái giải này mặc dù nó là 1 giải khá lớn, tầm cỡ châu lục. Uhm nếu ko đi tình nguyện dẫn đoàn đợt này, chắc mình cũng ko biết đến nó. Nhiệm vụ của mình là đi theo đoàn Sri Lanka...1 đống các kỉ niệm...
3/9: lịch đón đoàn ở sân bay. Mình lo cực vì ko biết tý j, ko biết phải làm thế nào, chỉ đc dặn mua hoa đón đoàn khi họ xuống sân bay và đưa về khách sạn. Đây là lần đầu đi làm tình nguyện kiểu này, lại ko đc hướng dẫn chỉ bảo j cả. Túm lại là rất chi lo lắng, hồi hộp và 1 chút vinh dự nữa :D
Thật may là ở sân bay có người phụ trách nên cũng đỡ lo lắng hơn nhiều. Phải đợi khá lâu mới tóm đc đoàn vì có trục trặc nhỏ vs visa 1 người trong đoàn. Ấn tượng ban đầu là họ khá vui vẻ, thân thiện. Thở phù nhẹ nhõm 1 cái!
Trong đoàn, ông huấn luyện viên trưởng là người Nhật, ko nói nhiều TA hay tiếng Sri lắm nên có 1 người phiên dịch đi cùng, mà sau mình biết là em gái của ông. Thật sự lúc đầu, việc giao tiếp khá khó khăn vì bà ấy nói hơi nhanh, lại theo giọng Nhật nữa, mình câu đc câu không ^_^
Mọi người trong đoàn nói chuyện theo tiếng bản địa của họ nên mình hầu như ko hiểu cái j, chỉ có nói TA thì còn hiểu. Ờ nhưng cũng ko dễ vì mình chưa rành TA đi, nói học TA mà nghe nói theo mình còn abc lắm. Bùn! Họ cũng nói TA như người VN nói TA nên ko dễ nghe lắm. Thế nên ngôn ngữ cử chỉ rất hữu dụng :D

Hôm đầu còn lạ, mấy bữa sau là quen hết, chào nhau ríu rít. Đặc biệt là lúc tập luyện, nhìn đội tập mới khủng, đúng là tuyển quốc gia. Mệt chết đi đc! Ờ nhìn họ tập thế nhưng mình cũng chả học đc mấy chiêu bc nào mà áp dụng sau này. Ngốc thật! Rồi trên đường về, đội hay xuống gọi điện về nước, đường đông nên chú lái xe bực mình. Mình cũng chả biết làm thế nào, "cháu chỉ là người truyền đạt lại thôi mà chú, ko bảo đc họ đâu". Mình rất ngại chú lái xe khi đội đi nhiều quá, vì so vs các đoàn khác, đoàn mình gọi điện hay shopping lắm thật. Bác trợ lí huấn luyện còn đùa bảo đội chỉ chăm shopping hơn là chăm tập bóng ^_^

Trong đoàn, lúc đầu mình sợ ông huấn luyện viên trưởng vì ông rất ít khi cười. Cũng có thể vì ít nói chuyện nên mình thấy vậy. Đặc biệt là lần muộn giờ tập 1 chút, nhìn ông mà mình sợ, người Nhật thường rất nghiêm chỉnh giờ giấc. Thế nên những lúc thấy ông cười, mình happy lắm. Có lẽ ông cũng tầm tuổi ông mình rồi, khi cười rất hiền hậu. Uhm đúng vậy ! Tiếc là mình ko chụp đc ảnh nào lúc ông cười.
Mọi người trong đoàn đều rất thân thiện nhưng 2 người mình quý hơn cả là Wasana vs Chathu. Wasana nangi bé hơn 1 tuổi - mình ko biết 2 đứa chơi thân từ hôm nào, nhưng rõ ràng là thân hơn gấp đôi những người khác. Mình có thể vào phòng hắn thoải mái, vô tư. Wasana cũng là người mình nhớ nhất khi chia tay!
Chathu thì lại rất giống con trai, tóc tém. Lúc đầu mình nghĩ bạn ý ít nói, hơi trầm nhưng sau nc mới thấy ko phải.Mình cũng ko biết why mình ấn tượng vs bạn ý hơn mọi người. Đặc biệt là khi cười ^_^ Khi cười làm người ta thân thiện hơn, làm mối quan hệ giữa người vs người gần hơn. Đúng như vậy đấy!

Đi đợt này. mình còn trải qua kinh nghiệm đi bus lúc gần nửa đêm.hihi. Từ trước đến h, chưa bao h đi bus muộn hơn 9h mà đi cái này toàn phải về muộn. Cứ nghĩ cảnh 10h vẫn còn đợi bus hay đang trên bus mà cũng hơi sợ. Sợ chứ, dù j mình cũng là con gái :D. Uhm chắc sau vụ này mình gan hơn 1 chút đây ^^
Mọi người ở khách sạn cũng thật tốt. Trong lúc chờ đoàn đi tập, mình lượn lờ khắp khách sạn đến nỗi mấy anh chị làm ở đây nhẵn mặt mất rồi. Thế nên mới có mấy lần đi nhờ về đc chứ. Còn bảo mình thi thoảng lên chơi. hichic. Cái khách sạn ý ở tít bên trong đường xe bus chạy, làm mình phải đi bộ vào hơn 10 phút mỗi sáng, đến đây rõ xa lại đúng lúc mọi người làm việc thì rõ là vô duyên. Nói thế thui chứ ai lên chơi nữa. Ờ nhưng biết đâu sau này lại có dịp làm cái j ở đây thì sao nhỉ. Ai mà biết trước đc!

PS: Trong cuộc đời này, mình sẽ gặp rất rất nhiều người. Nhiều người sẽ còn gặp lại và trở thành bạn tốt mãi, nhưng cũng có những người mình chỉ gặp 1 lần mà thôi. Chỉ 1 lần nhưng ko có nghĩa ko còn là bạn, lần này là vậy đây. Mình ko chắc sẽ gặp lại mọi người trong đoàn Sri sau này, nhưng đó sẽ là kỉ niệm ko bao giờ quên đv mình. Tình nguyện lần này có thể là 1 dấu mốc cho 1 cái j đó sau này của mình chẳng hạn!

Cá cảnh...

Từ dạo ông anh vác bể cá về nhà, cũng thấy hay hay. Phòng trọ thì chật bằng cái mắt muỗi, ko biết đc 15m2 ko mà bao nhiêu là thứ. Chỉ khổ con em ngoan đạo phải dọn dẹp :cry: Thế nên lúc thấy cái bể cá là mình nghĩ ngay ông này ko ấm đầu cũng hâm đơ hay thừa tiền zồi! Nhưng đc ít bữa lại thấy nó hay ra phết. Rảnh rỗi hay empty, nhìn lũ cá bơi lượn cũng thấy thoải mái thêm chút đỉnh. Hay nhứt là lúc cho ăn, ngày cho ăn 2 lần, sáng vs tối nên chắc bọn nó đói, ăn loạn xạ lên. Ông anh bảo cho ăn ít thôi, ăn nhiều lại thải nhiều shit, con cá lao công dọn ko kịp, vì bọn nó ăn như lợn ý...:D

Nhìn cá mà ngẫm nghĩ ra nhiều cái hay ho. Bọn nó bơi lượn suốt ngày mà ko chán, giới hạn trong cái bể con con...đơn điệu, tẻ nhạt, lặng lẽ...cuộc sống mà như thế thì thật là ảm hết chỗ nói...die trước khi đến ngày tận số ! Đúng là cá cảnh, sinh ra chỉ để làm cảnh mà thôi,có ngoẻo cũng ko xài đc :lol:
Cá cảnh ở trong bể nước trong mát, sạch sẽ, được cho ăn uống đầy đủ, ko lo lắng sinh mạng bị rình rập như các loài cá sống ở sông biển, phải kiếm ăn, lo trốn chạy, sợ vào rọ người đánh cá...túm lại, số mạng ko biết lúc nào đến hồi kết...Nhưng...chúng nó đc bơi lượn tung tăng, thoải mái ko giới hạn, đc biết bao nhiêu thứ hay ho của tự nhiên, có lẽ chính nhờ những sự nguy hiểm luôn rình rập mà có thể nói chúng nó dũng cảm, đc thử thách hơn nhiều...ko như cá cảnh, những j bọn nó biết đc chỉ limit trong cái bể cá mà thôi, thả nó ra ngoài, chắc bọn nó sẽ die sớm hơn dự tính...
Con người cũng vậy...!

Ngày đầu năm học...

,

Thế là bắt đầu năm học mới thật zồi...

Xuống từ hôm kia, tụ tập đc mấy lần zồi, lại nhớ lời mẹ dặn ở nhà" xuống đấy đừng đến chỗ đông người, H1N1 đầy ra đấy". Uhm, ở nhà nghe mẹ nói cũng thấy sợ sợ, nhưng xuống đây rồi thì quên béng hết. Ngay tối hôm xuống đã tụ tập cùng mọi người mhx rồi, đi ăn uống, đùa nhau bảo H1N1 đang bùng phát mà cứ uống chung, ăn chung suốt...sau chuyến này, 1 tên bị H1Ni thì cả đám cùng toi theo :D

Tiếp nữa là đi bus, ko thấy ai đeo khẩu trang mấy. Mà mình cũng ko quen lên bus đeo khẩu trang...kiểu j ấy :worried:. Nhưng mờ, ko đeo cũng hơi lo lo, nhỡ đâu cái xui rơi trúng đầu mình :cool:

Ngày đầu tiên của năm thứ 3...nhìn mà thấy mình lớn hơn. 2 năm trước mới lò mò ko biết trường ở đâu, vào trường nhìn biết ngay...bi h đã thành "đàn chị" ở đây rồi. Hic,làm "người bé" vẫn thick hơn, cảm thấy mình vẫn còn trẻ...Lớp mình cũng thế luôn, ko ai thay đổi mấy. Uh thì ai cũng như mình thôi, có j mà thay đổi chứ. Nếu có chăng thì đen hơn do ra ngoài chơi nhiều hay trắng hơn vì trong nhà suốt thôi. Nghe thầy giáo nói mà lo ghê, nào là từ năm nay là học đại học thật sự chứ ko còn là học cấp 4 như vẫn đùa nữa. Học đại học là phải tự tìm hiểu nhiều, ko còn kiểu học bắt chước như năm trước...uhm thì mình vẫn lười mà. Thế nên mới lo. Nhất định năm nay phải cố gắng nhiều !

By chance...

Chiều thứ 6. Nóng. Cuối hè rồi mà thời tiết HAN vẫn ở mức 39 độ. Sảnh đợi của bến xe chật những người là người. Nó lẩm bẩm 1 mình "Biết thế này ngủ 1 giấc rồi mới về cho xong...lại phải đợi...".

Nó - 1 cô nhóc mới chân trước chân sau bước vào cánh cổng đại học. Nó vui như 1 chú chim non được sổ lồng mặc dù đã học xa nhà từ năm cấp 3. Như đã thành lệ từ khi học xa, tháng nào nó cũng mò về nhà 1 lần, để lĩnh lương trợ cấp, để nghỉ ngơi sau mấy tuần học căng thẳng...nhưng lí do thứ nhất mới là lí do chính. Đôi khi nó cảm thấy mình lười học. Nó quen học theo kiểu nhẹ nhàng, cũng vào trường chuyên lớp chọn rồi thẳng vào đại học nhưng chưa bao giờ việc học là căng thẳng vs nó...Vào đại học, nó vẫn giữ thói quen cũ -cuối tháng về nhà nhận trợ cấp.

Tiết học Triết chiều nay làm nó buồn ngủ ríu mắt. Trong giờ học, nó cứ gật lên gật xuống không biết bao nhiêu lần. Khổ thế chứ, ai lại xếp lịch học cái môn buồn ngủ vào buổi chiều bao giờ...Hết tiết 1, nó "play chuồn" về cho kịp chuyến xe. Vẫn biết không nên trốn học nhưng đây là chuyến duy nhất đi ngang qua nhà nó, đi chuyến khác phải bắt xe buýt mấy chặng nữa. Nhưng hôm nay xe vào bến muộn. Báo hại nó phải gật gù tiếp trên ghế chờ của bến xe. Tiếng thông báo xe chạy làm nó giật mình. Nó ngơ ngác lo xe đã rời bến. "May ko phải chuyến mình". Tiếng ồn ào của hành khách cộng với cái nóng làm nó khó ngủ trở lại. Nó lau lại đôi kính cận để nhìn rõ hơn. Mấy đứa trẻ con đang vui đùa với cái gậy đồ chơi. Mấy bác xe ôm chạy lăng xăng bắt khách. Một anh chàng mặt mũi sáng sủa đang chăm chú đọc sách để giết thời gian...Đôi mắt kính cận lia quanh như 1 cái máy quay phim, chợt dừng lại ở 1 vật nhỏ trên ba lô người ngồi bên cạnh nó. Đó là 1 cái móc chìa khóa hand-made. Nó ngập ngừng:
- Cái móc khóa của anh đẹp quá. Anh tự làm hay mua ở đâu đấy ạ?
- Cái này ah...thật ra là của ai đó đánh rơi, anh thấy hay nên xài thôi.
- Hình như nó bị lỗi, có dán băng dính phía góc thì phải...
- Em tinh mắt thật đấy. Mãi sau anh mới nhìn thấy miếng dán ấy mà em nhìn qua đã thấy.
- Ah xe kia rồi. Em đi trước nhé. Bibi anh.
...
Phải chờ 30 phút nữa xe mới chạy. Nó lại cho mình ngủ 1 giấc. Có lần mẹ đùa "Không khéo người ta bán đi Trung Quốc không biết, con gái j mà suốt ngày ngủ thế" vì nhiều lần xe về đến nhà, anh phụ xe đánh thức nó mới biết. Xe sắp chuyển bánh. 1 người khách mới lên xe, ngồi xuống ghế bên cạnh.
- Chào cô bé. Lại gặp em rồi... (cười)
"Cái giọng quen quen" - đang lơ mơ nó vẫn cảm nhận đc hình như nghe ở đâu đó rồi. Mở mắt to để nhìn. Oh hóa ra là anh vừa nói chuyện.
- Em có vẻ thiếu ngủ ah...anh thấy em ngủ suốt trong sảnh đợi zồi.
- Ah đấy là sở trường của em mà.
Và có lẽ đấy là chuyến xe đầu tiên mà nó không ngủ dọc đường. Nói chuyện vs anh làm nó quên mất giấc ngủ dở. Nó thấy ở anh nhiều điều thú vị. Đặc biệt là thích đi chơi chu du, lần này lên nhà một người bạn cùng lớp. Trước khi chia tay, 2 anh em không quên hỏi tên và số điện thoại của nhau.
- Lúc nào mời anh đến chơi, em sẽ dẫn anh đi 1 vòng.
- Tất nhiên anh sẽ đến- anh nháy mắt tinh nghịch.

Nghỉ ở nhà 1 tuần làm nó ngán ngẩm và muốn đi chơi. Nghe nói con nhà bác họ mới dẫn người yêu về ra mắt. Bản tính tò mò thôi thúc nó. Với con xế lâu ngày không dùng, nó cũng đạp đến nhà bác sau chặng đường gần 6km. Vừa đạp xe đến cổng, nó phanh kít xe lại suýt mất đà. Không phải anh Quân mà nó gặp trên xe sao. Nó hơi lúng túng " Em chào anh Quân". Người con trai ngẩng đầu nhìn nó, thoáng vẻ ngạc nhiên. Chị họ từ trong nhà chạy ra.
- Hân ah em? Ái chà, đã kịp nghe mọi người kể về anh Quân rồi đấy ah? - rồi quay về phía người yêu - Đây là Hân, con nhà chú em.
Anh chào lại nó nhưng vẻ như chưa gặp bao giờ. "Hay là mình nhầm nhỉ? không thể thế được, giống nhau như tạc mà... Ah tóc cắt ngắn hơn. Để mái tóc dài mượt, bụi bụi kia về ra mắt bố mẹ vợ thì ăn điểm trừ ngay". Cuối buổi, anh có nói với nó nhiều hơn chút nhưng vẫn rất xa lạ. Thế là sao nhỉ, mấy hôm đầu về, 2 anh em còn nhắn tin cho nhau suốt mà. Anh còn bảo tiếc mái tóc mới cắt ngắn hơn.
Nó nhớ lại lúc chiều khi chỉ có 2 anh em ngồi nói chuyện ở phòng khách thì anh có điện thoại, thoáng nhíu mày rồi ra ngoài nghe điện. Ai mà có vẻ bí mật thế nhỉ? Nó trong nhà nghe câu được câu chăng, gì đó như "Sao em lên mà không nói trước?...Được rồi, lúc nào đến thì alô anh đón...". Hình như đó là một cô gái. Bây giờ nghĩ lại, nó giật mình " Anh ta bắt cá 2 tay?...ah không, nếu tính cả con cá hụt là mình thì đến mấy tay không biết ý chứ". Thật không dám tưởng tượng anh ta là người thế nào nữa??? Vậy mà có lúc nó nghĩ là nó thích người đó.

Hôm sau, cả nhà sang nhà bác ăn giỗ và để chị họ giới thiệu người yêu với họ hàng. Nó không biết có nên nói cho chị những điều đó không. Nếu những gì nó nghĩ là đúng thì chị nên biết điều đó, nhưng nhỡ không đúng...Nó còn đang phân vân thì chị thông báo cả nhà 1 tin "Ngày mai nhà mình sẽ có 1 người khách đến thăm. Mọi người sẽ ngạc nhiên khi gặp đấy ạ. Đó là người em sinh đôi của anh Quân, tên là Minh Quân...". Lúc ấy nó mới vỡ lẽ những điều nó nghĩ là nhầm lẫn kinh khủng. Đúng rồi, anh người yêu của chị họ tên Anh Quân mà.
Ah ha, thế là mai nó sẽ gặp lại anh. Không biết anh với nó, ai sẽ là người phải ngạc nhiên đây, nó cười thầm. Chắc chắn nó sẽ nói cho anh biết, cái móc khóa của anh có ghi tên người làm ra nó ở mặt trong. Nó có thói quen ghi tên trên mỗi sản phẩm hand-made nó làm như đóng dấu bản quyền :smile:


November 2009
M T W T F S S
October 2009December 2009
1
2 3 4 5 6 7 8
9 10 11 12 13 14 15
16 17 18 19 20 21 22
23 24 25 26 27 28 29
30