Monday, 10. August 2009, 03:39:50
Chiều thứ 6. Nóng. Cuối hè rồi mà thời tiết HAN vẫn ở mức 39 độ. Sảnh đợi của bến xe chật những người là người. Nó lẩm bẩm 1 mình "Biết thế này ngủ 1 giấc rồi mới về cho xong...lại phải đợi...".
Nó - 1 cô nhóc mới chân trước chân sau bước vào cánh cổng đại học. Nó vui như 1 chú chim non được sổ lồng mặc dù đã học xa nhà từ năm cấp 3. Như đã thành lệ từ khi học xa, tháng nào nó cũng mò về nhà 1 lần, để lĩnh lương trợ cấp, để nghỉ ngơi sau mấy tuần học căng thẳng...nhưng lí do thứ nhất mới là lí do chính. Đôi khi nó cảm thấy mình lười học. Nó quen học theo kiểu nhẹ nhàng, cũng vào trường chuyên lớp chọn rồi thẳng vào đại học nhưng chưa bao giờ việc học là căng thẳng vs nó...Vào đại học, nó vẫn giữ thói quen cũ -cuối tháng về nhà nhận trợ cấp.
Tiết học Triết chiều nay làm nó buồn ngủ ríu mắt. Trong giờ học, nó cứ gật lên gật xuống không biết bao nhiêu lần. Khổ thế chứ, ai lại xếp lịch học cái môn buồn ngủ vào buổi chiều bao giờ...Hết tiết 1, nó "play chuồn" về cho kịp chuyến xe. Vẫn biết không nên trốn học nhưng đây là chuyến duy nhất đi ngang qua nhà nó, đi chuyến khác phải bắt xe buýt mấy chặng nữa. Nhưng hôm nay xe vào bến muộn. Báo hại nó phải gật gù tiếp trên ghế chờ của bến xe. Tiếng thông báo xe chạy làm nó giật mình. Nó ngơ ngác lo xe đã rời bến. "May ko phải chuyến mình". Tiếng ồn ào của hành khách cộng với cái nóng làm nó khó ngủ trở lại. Nó lau lại đôi kính cận để nhìn rõ hơn. Mấy đứa trẻ con đang vui đùa với cái gậy đồ chơi. Mấy bác xe ôm chạy lăng xăng bắt khách. Một anh chàng mặt mũi sáng sủa đang chăm chú đọc sách để giết thời gian...Đôi mắt kính cận lia quanh như 1 cái máy quay phim, chợt dừng lại ở 1 vật nhỏ trên ba lô người ngồi bên cạnh nó. Đó là 1 cái móc chìa khóa hand-made. Nó ngập ngừng:
- Cái móc khóa của anh đẹp quá. Anh tự làm hay mua ở đâu đấy ạ?
- Cái này ah...thật ra là của ai đó đánh rơi, anh thấy hay nên xài thôi.
- Hình như nó bị lỗi, có dán băng dính phía góc thì phải...
- Em tinh mắt thật đấy. Mãi sau anh mới nhìn thấy miếng dán ấy mà em nhìn qua đã thấy.
- Ah xe kia rồi. Em đi trước nhé. Bibi anh.
...
Phải chờ 30 phút nữa xe mới chạy. Nó lại cho mình ngủ 1 giấc. Có lần mẹ đùa "Không khéo người ta bán đi Trung Quốc không biết, con gái j mà suốt ngày ngủ thế" vì nhiều lần xe về đến nhà, anh phụ xe đánh thức nó mới biết. Xe sắp chuyển bánh. 1 người khách mới lên xe, ngồi xuống ghế bên cạnh.
- Chào cô bé. Lại gặp em rồi... (cười)
"Cái giọng quen quen" - đang lơ mơ nó vẫn cảm nhận đc hình như nghe ở đâu đó rồi. Mở mắt to để nhìn. Oh hóa ra là anh vừa nói chuyện.
- Em có vẻ thiếu ngủ ah...anh thấy em ngủ suốt trong sảnh đợi zồi.
- Ah đấy là sở trường của em mà.
Và có lẽ đấy là chuyến xe đầu tiên mà nó không ngủ dọc đường. Nói chuyện vs anh làm nó quên mất giấc ngủ dở. Nó thấy ở anh nhiều điều thú vị. Đặc biệt là thích đi chơi chu du, lần này lên nhà một người bạn cùng lớp. Trước khi chia tay, 2 anh em không quên hỏi tên và số điện thoại của nhau.
- Lúc nào mời anh đến chơi, em sẽ dẫn anh đi 1 vòng.
- Tất nhiên anh sẽ đến- anh nháy mắt tinh nghịch.
Nghỉ ở nhà 1 tuần làm nó ngán ngẩm và muốn đi chơi. Nghe nói con nhà bác họ mới dẫn người yêu về ra mắt. Bản tính tò mò thôi thúc nó. Với con xế lâu ngày không dùng, nó cũng đạp đến nhà bác sau chặng đường gần 6km. Vừa đạp xe đến cổng, nó phanh kít xe lại suýt mất đà. Không phải anh Quân mà nó gặp trên xe sao. Nó hơi lúng túng " Em chào anh Quân". Người con trai ngẩng đầu nhìn nó, thoáng vẻ ngạc nhiên. Chị họ từ trong nhà chạy ra.
- Hân ah em? Ái chà, đã kịp nghe mọi người kể về anh Quân rồi đấy ah? - rồi quay về phía người yêu - Đây là Hân, con nhà chú em.
Anh chào lại nó nhưng vẻ như chưa gặp bao giờ. "Hay là mình nhầm nhỉ? không thể thế được, giống nhau như tạc mà... Ah tóc cắt ngắn hơn. Để mái tóc dài mượt, bụi bụi kia về ra mắt bố mẹ vợ thì ăn điểm trừ ngay". Cuối buổi, anh có nói với nó nhiều hơn chút nhưng vẫn rất xa lạ. Thế là sao nhỉ, mấy hôm đầu về, 2 anh em còn nhắn tin cho nhau suốt mà. Anh còn bảo tiếc mái tóc mới cắt ngắn hơn.
Nó nhớ lại lúc chiều khi chỉ có 2 anh em ngồi nói chuyện ở phòng khách thì anh có điện thoại, thoáng nhíu mày rồi ra ngoài nghe điện. Ai mà có vẻ bí mật thế nhỉ? Nó trong nhà nghe câu được câu chăng, gì đó như "Sao em lên mà không nói trước?...Được rồi, lúc nào đến thì alô anh đón...". Hình như đó là một cô gái. Bây giờ nghĩ lại, nó giật mình " Anh ta bắt cá 2 tay?...ah không, nếu tính cả con cá hụt là mình thì đến mấy tay không biết ý chứ". Thật không dám tưởng tượng anh ta là người thế nào nữa??? Vậy mà có lúc nó nghĩ là nó thích người đó.
Hôm sau, cả nhà sang nhà bác ăn giỗ và để chị họ giới thiệu người yêu với họ hàng. Nó không biết có nên nói cho chị những điều đó không. Nếu những gì nó nghĩ là đúng thì chị nên biết điều đó, nhưng nhỡ không đúng...Nó còn đang phân vân thì chị thông báo cả nhà 1 tin "Ngày mai nhà mình sẽ có 1 người khách đến thăm. Mọi người sẽ ngạc nhiên khi gặp đấy ạ. Đó là người em sinh đôi của anh Quân, tên là Minh Quân...". Lúc ấy nó mới vỡ lẽ những điều nó nghĩ là nhầm lẫn kinh khủng. Đúng rồi, anh người yêu của chị họ tên Anh Quân mà.
Ah ha, thế là mai nó sẽ gặp lại anh. Không biết anh với nó, ai sẽ là người phải ngạc nhiên đây, nó cười thầm. Chắc chắn nó sẽ nói cho anh biết, cái móc khóa của anh có ghi tên người làm ra nó ở mặt trong. Nó có thói quen ghi tên trên mỗi sản phẩm hand-made nó làm như đóng dấu bản quyền