Nhat Nguyen

Let it be

Subscribe to RSS feed

Giữa bôn bề của cuộc sống, giữa những lo toan của công việc, chuyện học hành và hoạt động ngoại khóa, ta dường như không nhìn lại, mà đúng hơn là không còn thời gian để nhìn lại. Ta cứ đi, cứ nhìn lên phía trước, cứ đối mặt với những ngày tháng sắp tới. Ta hoàn tất việc phải làm trong một ngày một cách không trọn vẹn. Đôi khi ta mệt nhưng ta không nhìn lại. Ta trở nên bướng bỉnh và ngông cuồng hơn. Mọi việc ta làm, trong chín suôn sẻ thì phải có một trục trặc. Cuộc sống của ta đã khác trước nhiều rồi. Ta đã thay đổi nhiều rồi.

Đến hôm nay, chợt nhìn lại những điều đơn giản của quá khứ, ta lại thèm cảm giác vô lo. Thế giới màu hồng lúc ấy của ta thật yên bình. Ta muốn quay lại quãng thời gian hồi ấy, quãng thời gian của những điều giản dị, quãng thời gian mà ta tìm thấy được nguồn cội đích thực, quãng thời gian mà ta là một phần của xã hội, được xum họp với gia đình, được vui cười với bạn bè, được hít thở bầu không khí mà ta được trao nhận khi mới lọt lòng. Ta đã rời xa thế giới ấy vì tin rằng lựa chọn mới của ta sẽ cho ta một thế giới khác đẹp hơn và yên bình hơn nữa. Nhưng ta lại thấy mệt mỏi và chán nản. Lựa chọn của ta có đem lại cho ta hạnh phúc hay không ta cũng không biết.

Và ta biết thế giới màu hồng ấy sẽ không tồn tại mãi mãi vì thời gian vẫn trôi và ta đang có những thay đổi trong suy nghĩ. Ta đang lớn...

March 2, 2011

Tuần này... tuần này chán vì cái writing assignment của mình được gửi bằng đường mailbox. Ms. Hill ơi! Bà làm tôi thấp thỏm quá. Tình hình chính sự hay những tranh cãi thế giới bằng tiếng việt tôi còn chưa hiểu mà bà lại cho tôi làm bằng tiếng anh, chủ đề cũng ngắn gọn làm tôi không biết đường nào mà viết. Tôi viết cho có để kịp nộp thôi chứ cũng bài của tôi chẳng có ý gì cả, bà chấm nhẹ tay dùm, đừng thấp hơn B nhé.

Matt ơi, làm ơn trả dùm tiền sách, tiền trong bank của cháu sắp cạn rồi. Nó đang toát mồ hôi va há mồm chờ cháu nạp thêm mấy tờ giấy mà người ta dùng để đổi lấy hàng hóa và vật chất đấy.

Chán ghét cái cảm giác bức bối này. Nó làm mình không tập trung vào thứ gì được. Muốn được ra ngoài làm gì đó nhưng bài vở dở dang, cái thứ bài vở mà mình không hiểu mình phải làm gì với nó đó kìm chân mình lại, làm mọi kế hoạch bị nằm trong góc tối nơi mà ánh đèn chiếu yếu ớt chiếu vào.

Ngày mai phải lên kế hoạch để sắp xếp thời gian chứ không thôi là đời mình xuống dốc ngay.

PS: Lâu rồi không viết văn Tiếng Việt nên ngôn từ cứ loạn cả

March 1, 2011

Lâu rồi mình không viết blog. Lâu rồi mình không viết những dòng chữ tiếng Việt thật dài. Lâu lắm rồi đó. Hồi đó ngày nào mình cũng nghĩ sẽ viết gì cho blog nhưng giờ thì phải viết assignment thật nhiều. Hôm này quay lại blog vì cảm thấy muốn viết. Biết là sẽ không có ai đọc nhưng mình viết là để ghi lại kí ức, ghi lại những gì mà sau này đọc lại mình sẽ tìm được cảm giác quay lại.

Hôm nay hai người đó về nhà rồi. Hai tháng tự do của mình đã chấm dứt, nhường chỗ cho những tháng ngày đối mặt với hai người mà mình bất đắc dĩ phải sống chung. Càng sống với họ thì mình lại càng nuôi ý định trở về. Càng sống với họ mình lại càng đánh mất đi chính mình. Mình muốn chạy thoát nhưng không thể vì mình chưa đủ sức. Điều mình mong muốn nhất trước mắt là tạo dựng cuộc sống cho riêng mình, mình không muốn bị lệ thuộc. Hơn hai năm sống ở đất nước này mình đã quen tính cách của họ nhưng mình vẫn không thể chịu nổi những khi họ không quan tâm đến suy nghĩ của mình.

Mỗi thế hệ một suy nghĩ khác nhau. Ngay như mình, anh trai mình, và em trai mình là cả ba suy nghĩ khác nhau. Thế mà mình đang sống chung với hai thế hệ cách xa nhau chục năm. Một người là cô ruột mình thì mình còn hiểu cách hành xử, người kia là một người Mỹ, mà người Mỹ thì chẳng ai giống ai. Mình cứ ngu ngơ vậy thôi. Nhưng mình vẫn kiên nhẫn đợi cho ngày ấy đến, ngày mà mình gặp được cuộc sống do chình mình tạo ra. Ngày ấy dù có tệ như thế nào thì mình cũng có một niềm hãnh diện, đó là tất cả do mình làm nên.

Ngay lúc này mình chỉ nghĩ về gia đình mình, về những gì mình phải làm để bù đắp lại sự hy sinh lớn lao của họ. Chính sự hy sinh đó mà mình đã thay đổi.

Bắt đầu hướng tới con đường mới trước mắt. Mình phó thác mọi sự và mình đang hồi hộp chờ xem sắp tới mình sẽ là người như thế nào.

PS: Mình đang viết bài này trong lúc nghe nhạc của Lê Cát Trọng Lý.
[/FONT][/FONT][/FONT]

Fighting Day by Day

As I saw those stuff, the memory of Vietnamese student period went back to my mind. Where is my ruler, my pencil, my bush,...? They are now in hometown and may not be available. Instead, Stuff going along with me now are books, assignments, lectures of business, accounting, math,... However, I may see my old stuff again. I'm still young, and I promise to see them again. They are the primary of my life, they are what I was born for, they are in my blood. The only thing I'm thinking of is combining them together. I can do it. I just keep working hard to pay for it first, and it will be back to me. Keep working for the plan. The only thing I must do now is to live for a day by getting everything done and not being late my assignments. My dream will come.

PS: Waiting day by day for home. Dad, mom, brothers! I hope you be fine!

First Day of Fall Semester

I know I'm taking wrong way, but I can't stop. The only thing I can do for now is focus on the way that I have chosen although I know it's not for me. See you later, my passion! I will do my best to come back to you!

Rock the Dragon

Một rocker điên đầy quyền lực. Hắn ta chìm đắm với âm thanh metal inh tai. Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận... Rồi mắt hắn mở ra, mắt hắn nóng hổi. Hắn đang thèm muốn âm thanh đó, âm thanh mà hắn ví như giọng của... Rồng.

Hắn rock, rock bằng cả thân xác. Đôi lúc hắn không còn là chính mình, thay vào đó, thứ cảm giác của Rock chế ngự linh hồn hắn. Có vẻ như Metal ko đủ thỏa mãn cơn khát Rock trong người hắn. Hắn bỏ tiền, bỏ quyền lực, mọi thứ hắn có cốt để tạo ra một thứ... Một con rồng.

Trong cơn say, hắn thèm muốn. Hắn tiêm thứ chất lỏng đó vào người và lịm dần trong cảm giác Metal xuyên tai. Hắn mơ về một con rồng khổng lồ trước mặt hắn. Hơi thở của nó, tiếng gầm của nó làm hắn cười trong điên dại.

Và ước mơ đó của hắn đã thành hiện thực. Hắn đã có một con rồng thực. Trớ trêu thay, con rồng của hắn không giống những gì hắn đã từng mơ

8.2.10

Chẳng biết cái *** gì cũng nói nhiều. Đầu óc *** có tí chữ nào mà cũng lên mặt dạy đời. Trước khi muốn nói người khác cái gì thì *** chịu nhìn lại bản thân mình. Sao *** chịu thử soi gương mà tự nói chuyện một lần đi. Kinh nghiệm sống thì như *** mà cứ cho là cái gì mình cũng làm được.

You chẳng là *** *** gì với me cả. You ***!!!

8/1/10

Hội không quân, những ông lính từng một thời là trí thức của SG xưa.
Mai Thiên Vân, Phương Hồng Quế. Hai danh ca hải ngoại đến hát cho lễ kỉ niệm. Người ta xếp hàng dài để dc chụp hình chung với ca sĩ.
Nhà hàng cùi cho người ta ăn "mầm đá".

Lần đầu tiên dự lễ ngoài trời đi kèm picnic. Great time!
Band nhạc của đám nhóc chơi toàn đồ xịn.
Lỡ tay làm đổ ghế vào chân vợ thầy Sáu. Mong là bác ấy không sao. Áy này quá!

Hôm nay ông ta lại dở hơi (ngang ngược), bà cô chịu hết nổi phải vào phòng kể lể.

PS: Vẫn đợi ngày đi học

7/31/10

12:55 AM

Khuya rồi mà chưa ngủ. Chưa ngủ vì một game online mới download và vì thức để chat với mọi người như mọi khi.

Chúc mừng em trai thi đậu cao đẳng mỹ thuật và bắt đầu vào nghề.

Chia buồn với bé Ty vì phỏng vấn du học rớt. Nghĩ lại thấy mình may mắn hơn nhiều

PS: vẩn chờ cho tới khi đi học.

7/21/10

Giờ là 12h30...

Vẫn thức với chai Heineken bên cạnh.
Ngày mai sơn nhà, vẫn đợi chờ từng ngày cho đến khi đi học.
Ông ta thể hiện trách nhiệm bằng cách mua 1 cái máy tính ($80)
Guido đã cắt dùm cây nhà mình. Hàng xóm tốt.

Chờ ngày đi học. Học nhanh về nhanh.
May 2012
M T W T F S S
April 2012June 2012
1 2 3 4 5 6
7 8 9 10 11 12 13
14 15 16 17 18 19 20
21 22 23 24 25 26 27
28 29 30 31