Skip navigation.

Jason's blog

A little world that I can share

Lựa Chọn

Hắn ta từ bỏ giấc mơ của mình rồi. Từ giờ trở đi hắn đã theo một con đường khác, một con đường hắn mà trước kia chẳng bao giờ hắn nghĩ mình sẽ đi.





Vẫn còn đó đam mê trong hắn nhưng hắn không đủ mạnh mẽ đấu tranh cho niềm đam mê ấy. Đam mê của hắn nhiều mơ mộng nhưng thiếu thực tế và khả năng của hắn không đủ để làm nên thành công nếu cứ theo niềm đam mê. Nếu hắn theo cái đam mê đó, hắn sẽ không giống như người khác và chẳng ai biết kết cục của đời hắn sẽ đi về đâu... Hắn thực sự có năng khiếu trong lĩnh vực ấy.



Thôi thì dừng lại ở đây nhé! Thật đau lòng khi hắn phải dứt bỏ thứ tương lai mà hắn ước ao từ lúc bé. 21 năm hắn say mê theo những đường nét, hắn tìm được sự bình yên trong bàn tay uốn lượn. Đôi khi, hắn muốn bẻ gãy bút vì hắn không làm được như ý hắn muốn nhưng hắn không thể từ bỏ nó.



Giờ thì đời hắn theo một con đường khác rồi...


He is sick

Hắn ta ốm rồi. Đây là lần đầu tiên kể từ khi đặt chân lên nước Mỹ hắn bị ốm.

Dạo này hắn ta chản nản mọi thứ, chẳng cố gắng tập trung vào việc học, cứ uể oải lật tập rồi lại đóng vào mà chẳng có chữ nào trong đầu. Kết quả là hắn đã có 4 con C trong mùa này nhưng cũng không đến nỗi tệ, chỉ là hắn muốn A hay B thôi chứ học như thế này cũng đủ vớt vát qua được mùa này. Hắn vẫn phân vân chọn ngành mình sẽ học. Hắn muốn sau khi tốt nghiệp sẽ về VN làm việc nhưng cô hắn thì cứ nói hắn ráng kiếm cô nào có quốc tịch để dễ ở lại. Mọi việc nó cứ không rõ ràng thế đấy.

Thời tiết đã vào thu, trên cây lá đã rụng nhiều, không khí lạnh bắt đầu bao phủ mọi thứ và chính vì vậy nên hắn mới mới ốm. Hắn cảm thấy thật là tồi tệ lúc này. Hắn ốm trong khi còn một tá test đang đợi hắn. Việc hắn đang hướng đến lúc này là ổn định cuộc sống

Co Ro

Tôi gập đôi chân lại rồi đưa hai đầu gối lên cao. Hai cánh tay tôi quàng qua hai đầu gối rồi nhẹ nhàng bám vào hai khuỷu tay. Tôi khẽ nhắm mắt và gục đầu xuống. Lúc này trán tôi đã chạm đầu gối. Tôi đang ngồi trên ghế làm việc được đặt trong một căn phòng tối, đằng trước ghế là bàn làm việc với một cái laptop đang chạy và một chiếc đèn bàn. Xung quanh tôi không một tiếng động ngoại trừ chính tôi tạo ra bằng cách đung đưa chiếc ghế.

Hôm nay trời se lạnh. Mùa thu gửi một cái hẹn nói rằng mùa thu sắp đến qua những cơn gió. Tôi chưa từng được thưởng thức mùa thu ở nước Mỹ. Bạn bè tôi nói rằng mùa thu sẽ rất đẹp. Họ nói với tôi rằng vào mùa thu, cây cối sẽ đổi màu, những con đường sẽ đầy lá rơi, bên ngoài đường sẽ ít người qua lại, hoàng hôn sẽ có màu đỏ hơn... Tôi đã trải qua từng mùa ở nơi đây bắt đầu từ mùa đông, mọi mùa trong năm đều có một vẻ đẹp riêng của nó và hiện tại thì mùa thu là mùa tôi chưa từng được biết trên đất nước này.

Trong căn phòng tối ấy, vẫn một mình tôi ngồi co ro. Đã từ lâu rồi, kể từ khi tôi bước vào căn phòng ấy, mọi thứ chưa từng đến với tôi, mọi thứ quật ngã tôi, tôi đều nhốt vào nó. Buổi tối là thời gian tôi cảm thấy trống trải nhất và tôi chẳng còn biết làm gì hơn là nghĩ về những kỉ niệm, những khoảnh khắc đẹp nhất khi tôi còn ở quê nhà. Tôi đặt mình ở hiện tại vào tôi ở quá khứ và nhớ lại khi tôi ngồi một mình, cảm giác thật buồn nhưng không cô đơn vì cái suy niệm rằng xung quanh mình không có bạn bè thì cũng có gia đình làm tôi thấy yên tâm. Chỉ cần nghe tiếng động không phải của mình phát ra mà lại đến từ phía những người thân của mình thôi cũng cảm thấy mình không lạc lõng giữa cuộc sống. Tôi nhớ những cái ôm. Đã lâu lắm rồi tôi không nhận được cái ôm nào từ người thân của mình. Một cái ôm có thể đổ đầy tình cảm trong tôi, một cái ôm có thể làm tôi ấm lên trong lòng và xua tan mọi mệt mỏi. Đối với tôi lúc này, một cái ôm từ người thân là vô giá.

Nhưng giờ đây tôi đang ngồi một mình trong phòng, buồn và cô đơn. Tôi nghĩ về hiện tại của mình và nỗi sợ hãi lại đến như một người xa lạ đứng sau lưng, đập vào vai rồi chào hỏi tôi. Tôi xiết nhẹ mình và thả cặp mắt mình nhìn xa xăm về một kỉ niệm nào đó ngẫu nhiên đến với tôi. Rồi tôi nhắm mắt lại để chuẩn bị trở về với hiện tại, hiện tại của khó khăn và nghiệt ngã...

Đối Lập và Ức Chế (Part 1)

Ông ta và tôi là hai người khác hẳn nhau gần như màu trắng với màu đen, như bầu trời và vực thẳm. Từ trong ra ngoài chúng tôi chẳng có đặc điểm gì chung với nhau ngoại trừ việc thích ăn pizza.

Tôi từng là sinh viên ngành thiết kế nội thất nhưng bỏ dở giữa chừng để theo con đường du học. Ngành tôi học có liên quan đến nghệ thuật và tất cả người thân của tôi đều nói tôi là người có tính nghệ sĩ ngay từ khi tôi còn nhỏ. Họ nói đúng. Có lẽ do tôi được thừa kế từ ba mẹ tôi. Ba mẹ tôi là những người bình thường thôi. Ba tôi vẽ rất đẹp, lại còn có thể chơi guitar nữa. Ba và các chú các bác đã lập một ban nhạc gia đình để thỏa lòng đam mê âm nhạc. Ba tôi đã từng thi vào trường ĐH Kiến Trúc nhưng không đậu và nguyện vọng của ông là con mình sau này có thể tiếp nối ước mơ của mình. Và điều ước của ba tôi đã thành sự thật khi anh trai tôi đậu vào trường ĐH mà ông từng ao ước, tiếp theo sau là tôi, tuy không đậu vào ĐH Kiến Trúc nhưng tôi vẫn theo ngành liên quan. Anh em tôi cũng như các bác và ba tôi, cũng là một ban nhạc gia đình hoàn chỉnh và chưa bao giờ chúng tôi nghĩ mình sẽ ra ngoài khuôn khổ ấy.

Trong 3 anh em thì tôi là người "máu" nhất nhưng không để lộ ra ngoài và chỉ có ba tôi mới biết được tôi hơn anh trai và em trai tôi đến mức nào. Cái tính bay bổng của tôi xuất phát từ lúc nào chính tôi cũng không biết, tôi cảm nhận nó rõ ràng nhất khi tôi lên cấp III. Tôi nhớ hồi tôi học lớp 6 ba tôi bắt tôi học Organ với chú của tôi. Lúc ấy tôi thật sự ghét môn này và 2 năm sau tôi cương quyết không học nữa. Cho đến thời gian hè sau khi tôi thi tốt nghiệp cấp II, 3 tháng hè tôi mân mê cây đàn guitar đã bị lủng một lỗ bên thân đàn. Ngày nào tôi cũng phải cầm nó và khảy ít nhất 1 tiếng đồng hồ, và trước khi đi ngủ tôi bật cái Sony Walkman cũ kỹ rồi nhét vào tai mình một cái earphone.



Tôi phải chuyển trường khi tôi vừa kết thúc lớp 11 vì trường tôi chuyển trụ sở. Thời gian đó tôi cảm thấy tủi thân khi phải làm quen với môi trường mới và mỗi tối về sau khi làm bài tập trên trường thì tôi lại nghe nhạc, chơi đàn và vẽ. Tôi thích vẽ những nhân vật truyện tranh, lúc nào tôi cũng muốn nhân vật của mình mang một phong cách thật cá tính nhưng trình độ của tôi vẫn không đủ để thể hiện hết những gì mình đang nghĩ. Thế là tôi đi học vẽ. Thật ra trước đó tôi đã theo học lớp vẽ của bác tôi nhưng vì phải đạp xe một chặng đường dài dưới trời mưa nắng nên tôi nản và không theo học nữa. Tôi lại đến xin bác cho học tiếp và lần này tôi học nghiêm chỉnh. Bác tôi nói tôi rất có khiếu hội họa, những bức vẽ tượng thạch cao của tôi tuy không đẹp sắc xão nhưng nó có hồn và có cảm giác như có thể nắm được bức tượng. Và các bản vẽ nhân vật truyện tranh của tôi được cải thiện đáng kể. Chính vì tôi có cá tính nên tôi bắt đầu ăn mặc theo những gì tôi thấy là phong cách nhưng cũng cố gắng để không gọi là màu mè. Vừa muốn nổi loạn nhưng lại sợ người khác nhận xét nên giờ nhìn lại tôi mới thấy lúc đó mình ăn mặc thật cải lương.

30/08/09

Ta cứ ngồi không như thế này.

Ta thấy sốt ruột thật. Phí thời gian thật. Làm gì để tốt cho mình bây giờ? Ta không thích làm việc cho hắn, việc của hắn chỉ làm cho ta phí chất xám thôi.

Hắn nghĩ như vậy là đúng à? Kệ hắn chứ. Sao lúc nào cũng xen vào chuyện người khác vậy? Ta muốn mọi việc ta làm đều phải có kết quả nhưng có lợi cho ta. Ta muốn học vì đó là cách duy nhất để giết chết thời gian, để thoát khỏi tình hình này và như thế có lợi về mọi mặt. Còn làm việc cho hắn thì ta chẳng được lợi gì cả. Hắn là đồ độc tài lợi dụng, còn ta là kẻ ích kỉ.

Còn 2 ngày nữa là ta sẽ lao đầu vào học. Nếu không làm thế thì ta cũng chẳng biết làm gì nữa. Ta đã chuẩn bị kế hoạch để "lao đầu" vào mọi thứ, chỉ còn bước tiếp nữa là làm theo thôi. Thật là xấu hổ và mệt mỏi khi phải sống với 2 người đó.

Làm việc của ông đi, đồ độc tài.

Hạ cánh

Đến nơi rồi. Chào nước Mỹ!

Chuẩn bị đón nhận những thử thách khắc nghiệt. Lớn rồi, đừng ỷ lại nữa, nghĩ đến cuộc sống thôi, tương lai ai biết sẽ như thế nào. Cố gắng hết sức thì sẽ thanh thản thôi mà.

Cố lên nhé!

Không còn lâu nữa đâu...

Thời gian không còn nhiều nữa, chuẩn bị hành lý và bay thôi.

10 tuần lễ ở VN thế là xong, giờ thì chuẩn bị tinh thần đương đầu với khó khăn.

Bạn bè tuy không được gặp hết nhưng ta đã gặp những người cần gặp. Không vương vấn nữa nhé.

Sắp "ngủ" nữa rồi. "Ngủ" ở đây là bay đó. Mỗi lần ta lên máy bay là ta lại có cảm giác nó như là một giấc ngủ. Nó kết nối hai thế giới khác biệt nhau hoàn toàn và lần này ngủ xong sẽ là cuộc hành trình dài và lạ lùng nhất của ta từ trước đến giờ.

Tự động viên mình là đã lớn rồi đi! Đừng con nít nữa! Tự lập đi ta ơi!




Ta mong ta bình yên nhé! :smile:bye
December 2009
M T W T F S S
November 2009January 2010
1 2 3 4 5 6
7 8 9 10 11 12 13
14 15 16 17 18 19 20
21 22 23 24 25 26 27
28 29 30 31