Blue stars

Endless love

Subscribe to RSS feed

Sticky post

I am alone!Do you want to be my friend?

 

Sai lầm

Cứ nghĩ nhắm mắt chấp nhận là k sao,rồi dần dần sẽ vun đắp rồi nhận ra mình hoàn toàn sai lầm.
Đối với nhau ngại ngùng đến mức khó tin,bởi có lẽ mình vô cảm.Không có tình cảm thật thì đừng mong đến thứ gì khác,càng gượng ép càng trở nên khập khiễng.
Hôm qua đã thú nhận và xin lỗi!Đúng,nên dừng lại trước khi làm tổn thương hơn nữa,vẫn biết mình sai đó thôi nhưng có lẽ cũng k bận tâm nhiều.Đơn giản:mình vô tâm!
Vậy là lại bước đi 1 mình,mình k muốn kéo ng vô tội vào trò chơi an ủi,lấp đầy khoảng trống ngu ngốc của mình nữa.Thảo nào ng đó nói mình thiếu suy nghĩ.
Giờ chỉ để tất cả tự nhiên thôi.Một ngày đẹp trời nào đó biết đâu sẽ xuất hiện nụ cười đặc biệt dành riêng cho mình ^^!
Mình sẽ đợi,bạn ở đâu đó thôi,phải ko?
Hẹn gặp vào 1 ngày k xa!
Chợt nhận ra níu kéo thứ đã vuột mất khó gấp trăm nghìn lần việc chấp nhận thứ khác,dù nó k hẳn là thứ mình yêu quý nhất nhưng nó dành cho mình và mình biết rồi mình sẽ yêu quý nó thôi.
Dù bây giờ chưa sâu sắc nhưng cái gì cũng phải vun đắp dần dần,tình cảm cũng vậy.
Khi tuột mất 1 bàn tay,ta bỗng quý trọng hơn 1 bàn tay tốt bụng khác.Dẫu trước mắt nó còn lạ lẫm lắm nhưng rồi ta sẽ quen thôi.Chính đánh mất vài thứ làm ta ko do dự khi đón nhận thứ để bù đắp.
Xin lỗi vì đón nhận k bằng tất cả tình cảm của mình nhưng rồi những gì mất đi sẽ chỉ là quá khứ thôi.Mình đang dần biết chấp nhận và trân trọng những gì đang có.Lần lữa mãi đâu phải cách hay,dù muốn tránh tổn thương nhưng thực tế lại làm ng ta đau hơn.
Quá khứ sẽ k bao giờ lặp lại nữa,mình sẽ k làm trái tim sống vì mình này tổn thương và k để đôi tay này vuột mất như mình từng mất...
Dẫu chỉ là gạt mình,gạt ng nhưng rồi 1 ngày sẽ thành sự thật mà,phải không?
Lúc đau khổ nhất mình đã thấy 1 niềm vui sống từ ngọn lửa đó,lẽ nào giờ dội gáo nước lạnh làm nó tắt lịm?
Không đâu,mình đã biết mình phải làm gì.Có đc ng sống vì mình k phải là niềm hp sao?Đừng sống mãi trong ảo mộng về ảo ảnh nữa,hãy quý trọng và đền đáp lại những gì mình đang được hưởng.
Muốn có được hp thì đừng nên yêu1 ng k yêu bạn,1 ng bạn quá yêu và ng bạn k thể yêu. Chợt nhận ra níu kéo thứ đã vuột mất khó gấp trăm nghìn lần việc chấp nhận thứ khác,dù nó k hẳn là thứ mình yêu quý nhất nhưng nó dành cho mình và mình biết rồi mình sẽ yêu quý nó thôi.
Dù bây giờ chưa sâu sắc nhưng cái gì cũng phải vun đắp dần dần,tình cảm cũng vậy.
Khi tuột mất 1 bàn tay,ta bỗng quý trọng hơn 1 bàn tay tốt bụng khác.Dẫu trước mắt nó còn lạ lẫm lắm nhưng rồi ta sẽ quen thôi.Chính đánh mất vài thứ làm ta ko do dự khi đón nhận thứ để bù đắp.
Xin lỗi vì đón nhận k bằng tất cả tình cảm của mình nhưng rồi những gì mất đi sẽ chỉ là quá khứ thôi.Mình đang dần biết chấp nhận và trân trọng những gì đang có.Lần lữa mãi đâu phải cách hay,dù muốn tránh tổn thương nhưng thực tế lại làm ng ta đau hơn.
Quá khứ sẽ k bao giờ lặp lại nữa,mình sẽ k làm trái tim sống vì mình này tổn thương và k để đôi tay này vuột mất như mình từng mất...
Dẫu chỉ là gạt mình,gạt ng nhưng rồi 1 ngày sẽ thành sự thật mà,phải không?
Lúc đau khổ nhất mình đã thấy 1 niềm vui sống từ ngọn lửa đó,lẽ nào giờ dội gáo nước lạnh làm nó tắt lịm?
Không đâu,mình đã biết mình phải làm gì.Có đc ng sống vì mình k phải là niềm hp sao?Đừng sống mãi trong ảo mộng về ảo ảnh nữa,hãy quý trọng và đền đáp lại những gì mình đang được hưởng.
Muốn có được hp thì đừng nên yêu1 ng k yêu bạn,1 ng bạn quá yêu và ng bạn k thể yêu.
Giờ ng đó rất thành công,mình chỉ là kẻ thất bại thảm hại...
"Mờ ám"?mình đã làm sai điều gì khi nt?sao ko hề an ủi mình,thật sự giờ mình đang rất buồn,tuyệt vọng,chợt hiểu trog mắt ng đó giờ đã ko là gì.
Có những điều ko bao giờ nên nói ra,có những thứ nên lẳng lặng mà quên đi.
Vậy thôi.
Ko thể kết bạn với những ng cao quá,sẽ chới với...quan trọng là mình đã từng gạt bàn tay đó ra.
Tương lai!giờ mịt mờ thật,mình lãng phí quá nhiều thời gian vào những thứ k đâu...để rồi chẳng được gì cả.
Rồi sẽ qua thôi,những nỗi buồn này sẽ qua nhưng mình biết mình đã mất đi quá nhiều thứ quan trọng.
Rồi mình sẽ quyết tâm giành lại 1 thứ,còn con người thì k thể,khi trái tim đã muốn xa thì mãi mãi k còn đường về.Mình chấp nhận vì k đủ tự tin nữa.
1 ngày k lâu nữa,khi bình tâm lại mình muốn viết hết những điều k bao giờ kể.
Mình muốn lúc đó tất cả đã lùi thật xa.Quá khứ buồn sẽ dễ kể nếu nó mờ nhạt rồi,nhất là khi ng ta vô cảm với nó.
Chẳng có kết thúc đẹp nào cho ng thiếu quyết tâm và thờ ơ trước nỗi đau của ng khác như mình đâu.
Hãy chấp nhận đi!
Mình chấp nhận mà,dù ở đây này...đau,dù ở đây này...rơi từng giọt.
Nhưng tự đứng lên thôi,"cả 1 rừng cây" ở đâu?"1 mình cô đơn" thôi.
Nếu có 1 bàn tay khác như thế trog cuộc đời kéo mình lên,im lặng,mỉm cười thì mình k để tuột mất nữa đâu.Hứa đấy!
Nhưng giờ mất rồi,xa mãi xa,vậy đi,bước tiếp con đường rộng mở của bạn đi.
Tôi cũng có con đường nhỏ của mình,biết chắc là 2 con đường đó chẳng bao giờ giao nhau cũng như khi bạn chấp nhận xem tôi như gió nhẹ bên thềm,thổi qua rồi chẳng bao giờ quay lại mà k biết ngay trong không khí quanh bạn là linh hồn của gió.Chỉ có điều ai cũng nghĩ gió vô tình.
K thể gạt bỏ nỗi buồn nhưng hãy dành tâm trí suy nghĩ nên ntn cho tươg lai đi,mình làm đc mà.Thất bại phải chấp nhận và đứng lên thôi.
Giờ ng đó rất thành công,mình chỉ là kẻ thất bại thảm hại...
"Mờ ám"?mình đã làm sai điều gì khi nt?sao ko hề an ủi mình,thật sự giờ mình đang rất buồn,tuyệt vọng,chợt hiểu trog mắt ng đó giờ đã ko là gì.
Có những điều ko bao giờ nên nói ra,có những thứ nên lẳng lặng mà quên đi.
Vậy thôi.
Ko thể kết bạn với những ng cao quá,sẽ chới với...quan trọng là mình đã từng gạt bàn tay đó ra.
Tương lai!giờ mịt mờ thật,mình lãng phí quá nhiều thời gian vào những thứ k đâu...để rồi chẳng được gì cả.
Rồi sẽ qua thôi,những nỗi buồn này sẽ qua nhưng mình biết mình đã mất đi quá nhiều thứ quan trọng.
Rồi mình sẽ quyết tâm giành lại 1 thứ,còn con người thì k thể,khi trái tim đã muốn xa thì mãi mãi k còn đường về.Mình chấp nhận vì k đủ tự tin nữa.
1 ngày k lâu nữa,khi bình tâm lại mình muốn viết hết những điều k bao giờ kể.
Mình muốn lúc đó tất cả đã lùi thật xa.Quá khứ buồn sẽ dễ kể nếu nó mờ nhạt rồi,nhất là khi ng ta vô cảm với nó.
Chẳng có kết thúc đẹp nào cho ng thiếu quyết tâm và thờ ơ trước nỗi đau của ng khác như mình đâu.
Hãy chấp nhận đi!
Mình chấp nhận mà,dù ở đây này...đau,dù ở đây này...rơi từng giọt.
Nhưng tự đứng lên thôi,"cả 1 rừng cây" ở đâu?"1 mình cô đơn" thôi.
Nếu có 1 bàn tay khác như thế trog cuộc đời kéo mình lên,im lặng,mỉm cười thì mình k để tuột mất nữa đâu.Hứa đấy!
Nhưng giờ mất rồi,xa mãi xa,vậy đi,bước tiếp con đường rộng mở của bạn đi.
Tôi cũng có con đường nhỏ của mình,biết chắc là 2 con đường đó chẳng bao giờ giao nhau cũng như khi bạn chấp nhận xem tôi như gió nhẹ bên thềm,thổi qua rồi chẳng bao giờ quay lại mà k biết ngay trong không khí quanh bạn là linh hồn của gió.Chỉ có điều ai cũng nghĩ gió vô tình.
K thể gạt bỏ nỗi buồn nhưng hãy dành tâm trí suy nghĩ nên ntn cho tươg lai đi,mình làm đc mà.Thất bại phải chấp nhận và đứng lên thôi.


















Nhớ

Nói ghét mà sao xa rồi thấy pùn quá,nhớ bạn bè,hjx,mấy ngày nữa xa thật rồi...

=.=

Hjx,buổi học cuối cùng!Mình k wan tâm!GHÉT NHỮNG NĂM HỌC CẤP 3!từng đó buồn phiền là quá đủ rồi!

...

G ngốc!lại khóc lóc...hjx,nhưng mà pùn lắm,thật sự rất pùn,mún khóc tới lúc mệt rồi ngủ,và k pao giờ tỉnh dậy nữa,hjx,sao mình nói chuyện ngu ngốc vậy?Tại sao k đợi đi?chán thật!hjx,k nhắm nổi mắt nữa,mún biến mất khỏi cđời này thật đó,dù 1 ngày thôi,hjx...

Như vậy nhé...

Xa cách thật!Mình cứ nghĩ dễ gần nhưng ng đó suy nghĩ sâu sắc chứ ko phải hời hợt và nông cạn như mình.Cảm thấy thời gian trước vui hơn,đã nhiều lúc muốn như xưa nhưng mình ko có tư cách gì nên thôi đi.Dù biết mình thiếu suy nghĩ thật nhưng sao ng khác nói ra mình đã ko pùn ntn.Tại sao ak?Ng đó đâu biết mỗi lần đi đâu về mình đều mua 1 món quà mà chẳng bao giờ dám gửi vì ko biết tặng với danh nghĩa gì.Bạn bè có thể như thế ko?còn cái gì khác lại càng ko dám nhận.Người đó cũng ko biết Nôel năm đó mình hỏi mấy câu vớ vẩn về màu sắc mấy cái ghế,áo...để đan 1 cái khăn màu đen trắng.Rồi cũng chẳng bao giờ đến đc ng nhận...Mà biết thì sao?Chẳng liên quan gì việc nói mình như thế cả...Tự dưng thấy thật sự rất xa xôi,mình k đủ tự tin để với tới,mình k dám chạm tới,sợ vỡ mất 1 cái gì còn sót lại cuối cùng.Có lẽ khoảng cách sẽ là an toàn với mình.Chỉ còn 1 chút thôi,1 chút tình bạn xã giao thường thấy,1 chút kỷ niệm đáng nhớ,1 chút ngại ngùng vô cớ,1 chút tình cảm gì đó mà mình đã phá hoại từ đêm reply ngu ngốc,k suy nghĩ,1 chút nhớ thương???k rõ!Đã nhiều lúc rất muốn nc thật đấy,đã dành 1 vị trí rất quan trọng trog lòng mình mà chưa một ai có thể từ sau những ngày pùn đc pạn an ủi đó...Xa thật rồi nhỉ?Ng giờ cũng thật xa...Mấy chục ngày nữa thôi,rồi ngay cả cái danh nghĩa bạn cùng lớp để nc cũng sẽ chấm dứt...ko sao cả khi thật sự mình ko dám thử gần nữa,con gái mà,có lẽ như thế thôi bản thân.DỪNG LẠI TẠI ĐÂY THÔI.
NHƯ VẬY NHÉ...

18

18!
Hôm nay là bắt đầu cho 1 quãng đường mới trong cuộc đời mình,có thể là thế mà cũng có thể ko.Vì mình vẫn chưa ng lớn tí nào,vẫn trẻ con và suy nghĩ vẩn vơ lắm.
Dù sao sn năm nay cũng k được vui lắm.Mà tự biết mình ko là gì nên bản thân đừng đòi hỏi quá nhiều,mình phải biết chấp nhận thôi,đúng,chấp nhận...Có những thứ đừng bao giờ nghĩ mất rồi là có thể lấy lại đc vì trc đây mình đã ko biết trân trọng.Mình muốn tất cả diễn ra tự nhiên thôi.Chúc mừng sinh nhật bản thân nha!1 tuổi mới phải thay đổi đó,đừng ì ạch mãi nữa...

Upset birthday

Chắc sinh nhật năm nay là sinh nhật buồn nhất từ trước đến giờ của mình...chẳng có tâm trạng gì cả...

Mệt

Đi đăng ký hồ sơ về...mình lại đổi ý ra Hà Nội rồi,con người mình ko có lập trường tí nào.Mình đăng ký xong,nhìn lại thì có lẽ mình đang thử thách bản thân rồi.Liệu sức mình có thể đến bao nhiêu?Sự lựa chọn của nhiều người khiến mình thấy khó hiểu.Mà thật ra đó là sở thích của mỗi người thôi...Sao mình thấy mệt mỏi vậy ko biết,bối rối,lo lắng???haiz...

Buồn

Tại sao lại kém vậy ko biết nữa?Thất vọng thật,cách 11đ,đến bao giờ khoảng cách ngắn lại hay càng ngày càng xa?Mình thấy sự cố gắng của mình là vô ích,mà thật sự là do mình chưa cố gắng hết mình.Sao chưa tỉnh ra ko biết?Nếu muộn sẽ ko kịp,hix,sắp đến thời điểm quan trọng rồi.Buồn thật...Mà sao từ đầu mình ko chọn 1 con đường thôi,giờ thì hay rồi,cái gì cũng mơ hồ.Haiz,con người mình đúng là vô dụng và kém cỏi,ko có ý chí vươn lên gì hết,lại ko thể quyết định tương lai của mình.Giờ sao chênh vênh quá!Mình vẫn đang đi giữa 2 con đường mà chưa bước vững bên nào.Phải gắng lên đi bản thân!

Nhạt...

Có 1 lúc quá nhiều để rồi đang mất dần dần...tất cả có lẽ sẽ rời xa mình trong thời gian nữa:1,2,3,4...
Không đúng,phải là mình sắp xa tất cả mới đúng ^^.TP.HCM-mình sẽ có 1 bắt đầu mới,đó cũng là câu trả lời tốt nhất cho những ng bạn tốt của mình
Cảm ơn tất cả,và xin lỗi vì những hiểu lầm ko đáng có,thậm chí mình muốn giải thích nhưng ko thể vì vốn dĩ nó chẳng có gì để giải thích cả.Cứ để tự nhiên đi,mấy tháng nữa biết còn có cơ hội gặp mọi người ko?chắc là ko rồi.Vào đó đồng nghĩa với xa rời tất cả,dành 1 câu trả lời công bằng dành cho nhiều người mà ko phải nói bằng lời.Lúc đó,các bạn có lẽ sẽ hiểu cho mình.Hãy sống vui vẻ trong thời gian ngắn ngủi này nha bản thân,mặc ng ta nói gì.Cố gắng lên!Biết đâu xa rồi lại tốt hơn,lúc đó mong vẫn có thể liên lạc với nhau và thật là vui vẻ.Nghĩ lại quá khứ lại khẽ mỉm cười vì hành động ngốc nghếch,ngại ngùng vô lý và tiếc nuối cho những gì đã vô tình vụt mất.Đáng lẽ tất cả đã diễn ra thật đẹp,thật đáng nhớ nhưng...tại mình cả.Nếu nói rõ ràng với tất cả,đối xử mọi người như nhau thì đã ko khiến họ tổn thương.Tại sao lại thế?sao lại như thế?mình ko biết,nhưng thật ra ko có ý gì.Sao mọi người cứ suy diễn khiến mình khó xử và làm ng ta hiểu lầm?Sao quãng thời gian là bạn bè vô tư với tất cả ko trở lại?Xa mọi người cũng là sự trừng phạt bản thân thôi,sau này phải biết cư xử rõ ràng đó nha G!Sự ngây ngô ko đúng lúc cũng là 1 tội lỗi lớn,haiz.Vào Tphcm rồi lúc đó mình sẽ gọi điện cho các bạn...Cố gắng lên nào,phải thi tốt mới đi được chứ!

Tuổi 17

Hôm nay là sinh nhật mình,là ngày mình bước sang tuổi17-cái tuổi vui buồn thất thường như mưa nắng,suy nghĩ cũng vô cùng bồng bột.Chợt khóc,chợt cười nhanh như gió thoảng,đến mức chính bản thân mình cũng không ngờ nổi.Niềm say mê thay đổi như thời tiết,thần tượng nhiều vô kể nhưng may sao vẫn có 1 trong số đó là forever.Nói thế thôi,biết đâu nay mai rồi cũng sẽ khác.Mình ghét người khác thay đổi nhưng không chịu thừa nhận là mình đang thay đổi.Khó hiểu và phức tạp hơn trước.Cái tuổi 17 này thật là khó đón nhận bởi nó quá nhiều rắc rối và suy tư.Không biết bao giờ thì nó sẽ đi qua nhưng có lẽ đến lúc đó mình lại hối hận cũng nên.Dù sao 17 là khi ta đang lớn,tất cả chỉ mới đang thực sự bắt đầu.Tốt nhất là cứ để nó diễn ra tự nhiên đi!

Tuổi 17

Tranh bút chì nè!Đẹp thật!

 

Hoa đá


--------------------------------------------------------------
Ovi Mail: Easy setup in minutes
http://mail.ovi.com

Làm ơn(Trần Trung Đức)

Đừng rời xa tôi vì tôi lỡ yêu người mất rồi.Và con tim tôi từ ngày ấy khi bước vào cuộc đời,biết mãi về sau chỉ luôn yêu một người,một người thôi.Ngồi lại bên tôi,1 phút cuối khi ngày sắp tàn.Sợ ngày mai sang,tình đi khắp nơi thật vội vàng.Biết chăng ngày mai sẽ lại nhớ điên đầu.Hãy ngồi lại bên tôi!Chỉ một phút thôi cho đời tôi thêm dài,thêm tình yêu vào trong những giấc mơ.Bao đêm nhớ.Chỉ một ánh mắt thôi cho con tim thêm yên bình.Tôi thao thức,tôi héo mòn vì nỗi nhớ.Đừng bỏ rơi tôi dù có lúc sắp đến nơi rồi.Này bờ vai tôi làm chiếc gối nhẹ ru lòng người.Hãy nép vào nhau để được thấy yên bình.Làm ơn.Hãy cứ đi về nơi xa đó nhưng đừng đi quá xa vời,để tôi được dõi theo người.Đừng nói không tin vì đã bao giờ bắt tin.Hãy cứ nghe tôi khi tôi nói tôi tin người,để tôi mãi tin để bước tiếp trên cuộc đời.Làm ơn,làm ơn.Đừng nói chia tay vì đã bao giờ nói yêu.Hãy cứ lặng yên khi tôi nói tôi yêu người.Để tôi được sống với ước mơ được yêu mãi.Chỉ một phút thôi cho đời tôi thêm dài,thêm tình yêu vào trong những giấc mơ.Bao đêm nhớ.Chỉ một ánh mắt thôi cho con tim thêm yên bình.Tôi thao thức,tôi héo mòn vì nỗi nhớ.Hãy cứ đi về nơi xa đó nhưng đừng đi quá xa vời,để tôi được dõi theo người.Hãy cứ rong chơi suốt cuộc đời.Chỉ cần đến bên tôi,vào những tháng năm cuối đời.
--------------------------------------------------------------
Ovi Mail: Create an account directly from your phone
http://mail.ovi.com


Điều học được từ cuộc sống

Tôi đã học được từ cuộc sống rằng:tôi không thể bắt người khác yêu mến mình,tất cả những điều tôi có thể làm được là cố gắng trở thành một người đáng được yêu mến.Tôi có thể đúng khi giận dữ ai đó nhưng không thể chấp nhận bất cứ lý do nào cho việc tôi biến thành kẻ tàn nhẫn với người khác.Cho dù bạn bè tôi có tốt như thế nào thì cũng sẽ có lúc họ làm tôi tổn thương và tôi phải học cách tha thứ cho lỗi lầm của họ.Nếu tôi tha thứ cho người khác nhưng luôn nhớ rằng mình đã phải tha thứ điều đó có nghĩa là tôi không thể tha thứ.Trước khi muốn tha thứ cho người khác thì tôi phải tập tha thứ cho chính mình.Sự khác biệt giữa việc ghim giữ sự tức giận với người khác và phóng thích nó giống như ban đêm ta nằm ngủ trên chiếc gối đầy gai nhọn hay phủ đầy những cánh hồng vậy.Khi một người không yêu mến tôi như tôi mong muốn không có nghĩa là họ không yêu mến tôi bằng cả trái tim và cuộc sống của họ.Đôi khi tôi lơ đễnh lướt qua những gì quá đỗi thân thuộc với mình mà không biết rằng hoa hạnh phúc mọc ngay trong vườn nhà mình chứ không phải hái trong vườn người khác.Ta nhận ra hạnh phúc thật sự khi đã đánh mất hoặc sắp sửa mất nó.
--------------------------------------------------------------
Ovi Mail: Simple and user-friendly interface
http://mail.ovi.com


Không lời

Khi bạn gặp phải một chuyện đau buồn,mình không thể nói:"Mình cảm thông trước tình cảnh của bạn lúc này",đơn giản bởi vì mình chỉ biết mà thực sự không hiểu tâm trạng thật của bạn thế nào.Mặc dù đã từng trải qua những chuyện không vui,từng chịu đựng nhiều nỗi đau buồn nhưng có thể mình chưa bao giờ rơi vào hoàn cảnh giống như bạn.Mình cũng không thể nói:''Rồi bạn sẽ nhanh chóng vượt qua thôi",bởi vì bạn sẽ không thực hiện được chỉ qua một câu động viên như vậy.Cuộc sống vẫn tiếp diễn,có thể bạn sẽ bị cuốn theo những lo toan và trăn trở nối tiếp nhau trong cuộc sống.Nhưng nỗi đau,vết thương trong lòng vẫn còn đó và chúng cần một khoảng thời gian cần thiết để hồi phục.Mình cũng không nói:"Bạn vẫn còn may mắn hơn những người khác nên hãy nhìn nhận sự việc theo khía cạnh tích cực" vì mỗi người đều có những cảm nhận nỗi đau khác nhau và thật là khập khiễng khi đem so sánh mức độ của những nỗi đau,bất hạnh đó.Vậy mình phải làm gì đây?Mình sẽ ở bên cạnh bạn mỗi khi bạn cần đến một người để chia sẻ chỉ để yên lặng lắng nghe bạn trút hết những muộn phiền và lo lắng,siết chặt tay bạn,truyền cho bạn thêm sức mạnh cũng như niềm tin rằng:"Nếu như trong đêm tối đến mức bạn không thể nhận ra chính mình thì bạn hãy tin là đêm tối sẽ qua và bình minh đang đến rất gần".Mình sẽ làm bờ vai tin cậy cho bạn dựa vào mỗi khi đuối sức và tưởng chừng như gục ngã.Và nếu như không thể kiềm chế được cảm xúc thì bạn cứ khóc cho vơi đi đau khổ.Mình hứa sẽ là người nhìn thấy giọt nước mắt đầu tiên,lau đi giọt nước mắt thứ hai và ngăn lại giọt nước mắt thứ ba của bạn.Trên mỗi chặng đường đời,mình luôn muốn ở bên cạnh bạn không chỉ những lúc vui vẻ mà hơn hết là lúc bạn đau buồn,quỵ ngã để có thể an ủi,sẻ chia hay đơn giản chỉ là làm chiếc gối ôm lau nước mắt,làm bao cát cho bạn trút hết mọi bực tức.Mình luôn hy vọng những gì tốt đẹp nhất dành cho bạn vì với mình hạnh phúc đơn giản là được nhìn thấy nụ cười của bạn và mình cảm ơn khi mỗi sớm mai thức dậy mình lại có thêm thời gian để yêu thương bạn nhiều hơn.
--------------------------------------------------------------
Ovi Mail: Simple and user-friendly interface
http://mail.ovi.com


Sự sẻ chia

Chỉ có thời gian mới đủ sức mài hòn đá vô tri thành viên ngọc tỏa sáng lung linh,chỉ có thời gian mới minh chứng cho những giá trị chân thật nhất và cũng chỉ có thời gian là liều thuốc hữu hiệu nhất chữa lành mọi vết thương.Khi tôi cảm thấy cô độc,tôi tự khép chặt trái tim mình và chìm đắm trong những suy nghĩ về con người,cuộc đời.Tôi tự hỏi:''mình đang có những gì?''rồi dường như sâu thẳm tâm hồn vang lên câu trả lời:''không có gì hết".Phải chăng là quá bi quan?Có lẽ cuộc sống ẩn chứa những niềm vui khác.Khi cánh cửa hạnh phúc đóng lại,một cánh cửa khác lại mở ra nhưng dường như ta chỉ quan tâm đến cánh cửa đã đóng mà không hề chú ý đến cánh cửa kia đã mở ra rồi.Thực sự những trái tim đau khổ luôn kiếm tìm nơi ẩn náu ở những góc khuất,trốn tránh tất cả và một mình gặm nhấm nỗi đau,lúc đó chỉ một cơn gió thoáng qua thôi cũng đủ khiến nó run rẩy và bật khóc,họ tự hỏi:" sự sẻ chia những lúc này liệu có thực sự cần thiết,có lẽ một chút yên tĩnh sẽ làm dịu lại nỗi đau".Mà không biết rằng sự chia sẻ với người khác là cách tốt nhất để vơi đi những đau khổ đang có.Rõ ràng khi nỗi buồn dâng trào và sự xoa dịu của thời gian trở nên quá chậm chạp thì có lẽ ta nên kiếm tìm niềm an ủi trong một điều gì đó hữu hình hơn.Và những lúc khó khăn nhất của cuộc đời,nếu có một ai đó chìa tay ra thì thầm vào tai bạn những lời yêu thương hay chỉ yên lặng lắng nghe trái tim bạn thổn thức và làm một bờ vai cho bạn khóc,một chỗ dựa tinh thần để khi tiếp tục bước đi bạn cảm thấy như đã nói hết mọi điều thì khi đó bạn đã tìm ra câu trả lời hoàn hảo nhất cho câu trả lời đó.Bạn không thể chữa lành trái tim bị thương nếu bạn không tìm hết những mảnh vỡ của nó,người đó biết đâu là nửa còn thiếu trong rất nhiều mảnh vỡ tâm hồn mà bấy lâu bạn rong ruổi kiếm tìm để hàn gắn vừa vặn trái tim chưa hoàn hảo của mình.Thế nhưng có lúc vì quá yếu đuối mà ta không thể mở cửa trái tim để đón nhận,dẫu biết rằng điều đó là hèn nhát.Rồi vì lẩn tránh mà làm người khác đau lòng.Đó liệu có là cách hay?Chắc chắn bạn sẽ thấy hối hận.Cuộc sống chẳng có gì đáng quý hơn là làm tổn thương người khác và xoa dịu được những tâm hồn khổ đau với những gì mình có thể làm được.Vì thế hãy cố gắng làm người khác hạnh phúc ngay cả khi bạn đang đau khổ.Khi làm được điều đó bạn đã làm thay công việc của các thiên thần.Chẳng phải tốn nhiều công sức mới làm cho người khác hạnh phúc.Chỉ là một cử chỉ nếu bạn biết cách,chỉ là sự điều chỉnh nho nhỏ một cái chốt,cái vít hay một con ốc trong cỗ máy tâm hồn tinh xảo của bạn.Người hạnh phúc là người đem đến hạnh phúc cho nhiều người khác.Có ai cho đi mà cảm thấy mất bao giờ bởi hạnh phúc không chỉ là nhận mà còn biết cho đi."You never lose by loving,you always lose by holding back''(bạn không bao giờ mất đi vì yêu thương,bạn chỉ mất đi khi cố giữ lại).Thế giới không đơn thuần chỉ có người mạnh mẽ,biết quan tâm và người yếu đuối cần được chăm sóc.Mỗi chúng ta đều có lúc phải quan tâm người khác,có lúc cần được chăm sóc.Đó không chỉ là điều tốt cho riêng ta mà đó chính là lẽ sống.Một con sóng không thể tồn tại một mình mà luôn phải hòa mình vào những con sóng lớn của đại dương.Chúng ta không thể tự mình trải nghiệm cuộc sống này mà phải biết chia sẻ với người khác.Chúng ta tồn tại trên đời trong một thời gian nhỏ hẹp nhưng ta có thể học cách chia sẻ tình yêu thương vô bờ bến đến người khác khiến niềm vui lan tỏa khắp thế giới này trước khi cuộc sống của chúng ta kết thúc.Vậy nên đừng mất nhiều thì giờ cho những điều đau khổ nhuộm xám cuộc đời mình mà thay vào đó hãy học cách chia sẻ tình yêu với mọi người.Mỗi khi bạn mỉm cười hay nói lời yêu thương thì hơi ấm tỏa ra từ những điều tốt đẹp ấy sẽ len lỏi vào trái tim của bạn.Hãy mỉm cười với nhau bất kể là với người ta không quen biết.Nụ cười ấy sẽ chạm đến những góc khuất của tâm hồn và tỏa sáng cả những nơi tăm tối nhất.Đó là mối liên kết tự nhiên tuyệt diệu nhất giữa tâm hồn 2 con người.Đằng sau tất cả những lớp vỏ bọc ta đã tạo ra để bảo vệ mình,nào là thanh danh,chức tước,địa vị...vẫn luôn còn đọng lại trong ta một bản chất rất thuần khiết-tâm hồn.Vì sao ta lại mỉm cười âu yếm khi ngắm nhìn một đứa bé yên giấc ngủ trong nôi?Đó là vì ta đã thấy một con người tinh khôi,không lớp vỏ bọc,một tâm hồn thuần khiết không lừa lọc,dối trá.Hãy mỉm cười ngay cả trong đau khổ và hãy học cách sẻ chia với nỗi đau của người khác để tâm hồn thanh thản và rực rỡ sắc màu của tình yêu thương!
--------------------------------------------------------------
Ovi Mail: Making email access easy
http://mail.ovi.com


I am angel

 

Anime-Manga of Clamp

 

Anime Collection

 

Anime manga cực cool!!!

 

animes

 

Anime - Manga

 

(^_^)FAVORITES PICTURE(^_^)

 

For My Friends And My Love

* ¤,¤ * ¤,¤ * ¤ ** ¤,¤ * ¤,¤ * ¤ ** ¤,¤ * ¤,¤ * ¤ ** ¤,¤ * ¤,¤ ** ¤,¤ * ¤,¤ * ¤ ** ¤,¤ * ¤,¤ * ¤ ** ¤,¤ * ¤,¤ * ¤ ** ¤,¤ How can you tell the rain not to fall when clouds exist?How can you tell the leaves not to fall when wind exist?And how can you tell me not to fall in friendship when you exist?(Làm sao bạn có thể nói mưa không rơi khi mây còn tồn tại?Làm sao bạn có thể nói lá không rơi khi có gió.Và làm sao bạn có thể nói mình không rơi vào tình bạn khi có bạn!)* ¤,¤ * ¤,¤ * ¤,¤ * ¤,¤ * ¤,¤ * ¤,¤ * ¤ ** ¤,¤ * ¤,¤ * ¤ ** ¤,¤ * Knowing a friend like you has make me happy in a million ways.And if ever i have to let you go.I would find a million reasons to make you stay!(biết được 1 người bạn như bạn khiến mình hạnh phúc triệu đường.Và nếu mình phải để bạn đi mình sẽ tìm triệu lí do để giữ bạn ở lại)* ¤,¤ * ¤,¤ * ¤ ** ¤,¤ * ¤,¤ * ¤ ** ¤,¤ * ¤,¤ * ¤ ** ¤,¤ * ¤,¤ * ¤ ** ¤,¤ * * ¤,¤ * ¤,¤ * ¤ ** ¤,¤ * If I was in hell and you were in heaven,I would look up and be pround of you.But if I was in heaven and you were in hell,I would beg God to send me down because heaven wasn't be heaven without you(Nếu mình ở địa ngục và bạn ở thiên đường,mình sẽ luôn nhìn lên và tự hào về bạn.Nhưng nếu mình ở thiên đường còn bạn ở địa ngục,mình sẽ cầu xin Thượng Đế gửi mình xuống bởi thiên đường sẽ không còn là thiên đường nếu thiếu bạn:-D)* ¤,¤ * ¤,¤ * ¤ ** ¤,¤ * ¤,¤ * ¤ ** ¤,¤ * ¤,¤ * ¤ ** ¤,¤ * ¤,¤ * ¤ ** ¤,¤ * If I could pull down the rainbow,I would write your name with it and put it back in the sky to let everybody know how colorful my life is! with a friend like you.(nếu mình có thể kéo cầu vồng xuống,mình sẽ viết tên bạn lên đó và trả nó lại trên bầu trời để cho mọi người hiểu cuộc đời mình rực rỡ sắc màu biết bao khi có bạn)* ¤,¤ * ¤,¤ * ¤ ** ¤,¤ * ¤,¤ * ¤ ** ¤,¤ * ¤,¤ * ¤ ** ¤,¤ * ¤,¤ * ¤ ** ¤* ¤,¤ * ¤,¤ * ¤ ** ¤,¤ * ¤,¤ * ¤ ** ¤,¤ Never say you are happy when you are sad.Never smile when you want to cry.And never say you are alone when I'm still alive(đừng bao giờ nói bạn hạnh phúc khi bạn thấy buồn.Đừng bao giờ mỉm cười khi bạn muốn khóc.Và đừng bao giờ nói bạn cô đơn khi mình vẫn còn sống)* ¤,¤ * ¤,¤ * ¤ ** ¤,¤ * ¤,¤ * ¤ ** ¤,¤ * ¤,¤ * ¤ ** ¤,¤ * * ¤,¤ * ¤,¤ * ¤ ** ¤,¤ * ¤,¤ * ¤ ** ¤,¤ * ¤,¤ * ¤ Sometimes my mind asked why I care for you,why I remember you and I am not alive without you.Then my heart answered it is simply,because you are my life(thỉnh thoảng lí trí mình tự hỏi vì sao mình quan tâm bạn,vì sao mình nhớ bạn và vì sao mình không thể sống nếu thiếu bạn.Sau đó trái tim mình tự trả lời,thật đơn giản,bởi vì bạn là cuộc sống của mình)* ¤,¤ * ¤,¤ * ¤ ** ¤,¤ * ¤,¤ * ¤ ** ¤,¤ * ¤,¤ * ¤ ** ¤,¤ * ¤,¤ * ¤ ** ¤,¤ * ¤,¤ * ¤ ** ¤,¤ * ¤,¤ * ¤ ** ¤,¤ Life is for you,death is for me.Being happy is for you,being sad is for me.Being together is for you,being alone is for me.Everything is for you,but...you are for me(cuộc sống dành cho bạn,cái chết dành cho tôi.Hạnh phúc dành cho bạn,nỗi buồn dành cho tôi.Đông vui dành cho bạn,cô đơn dành cho tôi.Mọi thứ dành cho bạn nhưng...bạn dành cho tôi* ¤,¤ * ¤,¤ * ¤ ** ¤,¤ * ¤,¤ * ¤ ** ¤,¤ * ¤,¤ * ¤ ** ¤,¤ * ¤,¤ * ¤ ** ¤,¤ * * ¤,¤ * ¤,¤ * ¤ ** ¤,¤ * ¤,¤ * ¤ ** If you asked me:"what is more impotant with you,me or your life",I will answer:''my life".You can go away without knowing:"you are my life''(nếu bạn hỏi mình:''cái gì quan trọng hơn với bạn,mình hay cuộc sống của bạn,mình sẽ trả lời''cuộc sống của mình''.Bạn có thể đi thật xa mà không biết được rằng với tôi bạn là cuộc sống* ¤,¤ * ¤,¤ * ¤ ** ¤,¤ * ¤,¤ * ¤ ** ¤,¤ * ¤,¤ * ¤ ** ¤,¤ * ¤,¤ * ¤ ** ¤,¤ * ¤,¤ * ¤ ** ¤,¤ * ¤,¤ * ¤ ** ¤,¤ * ¤,¤ * ¤ ** ¤,¤ * ¤,¤ * ¤ ** ¤,¤ * ¤,¤ * ¤ ** ¤,¤ * ¤,¤ * ¤ ** ¤,¤ * ¤,¤ * ¤ ** ¤,¤ * ¤,¤ * ¤ ** ¤,¤ * ¤,¤ * ¤ ** ¤,¤ * ¤,¤ * ¤ ** ¤,¤ * ¤,¤ * ¤ ** ¤,¤ * ¤,¤ * ¤ *
--------------------------------------------------------------



Hạnh phúc

Hạnh phúc không phải là ga bạn đến mà là cách thức đi đến đó.Hạnh phúc là có cái gì đó để làm,có ai đó để yêu và có thứ gì đó để hi vọng.Hạnh phúc được nhân rộng bởi người khác chứ không phụ thuộc vào người khác.Người ta bất chợt nhận ra hạnh phúc như họ bất chợt thấy một chú bướm trong rừng vào mùa đông hay một con đom đóm vào mùa thu vậy.Đom đóm vốn không thể sống nổi qua mùa hè nên nếu chúng không thể tìm được bạn đời thì sang thu chúng vẫn phải chết trong cô độc.Nhưng mình tin sức mạnh của tình yêu,của khao khát tìm kiếm hạnh phúc sẽ biến nó thành đom đóm mùa thu đến khi tìm được nửa kia của mình.
Hành động không phải lúc nào cũng mang lại hạnh phúc nhưng không có hạnh phúc nào mà không hành động.Tất cả chúng ta tuy có cuộc sống khác biệt nhưng mục đích sống đều giống nhau,đó là hạnh phúc.Đừng để nhìn thấy một nụ cười rồi mới cười lại.Đừng đợi đến khi được yêu thương mới yêu thương lại. Đừng đợi đến khi cô đơn mới thấy giá trị của tin nhắn.Đừng đợi một công việc vừa ý rồi mới bắt đầu làm.Đừng đợi có thật nhiều mới sẻ chia đôi chút.Đừng để đến khi làm người khác buồn rồi mới xin lỗi.Hãy hành động vì thời gian không chờ đợi bất cứ ai.Hãy nói lên tình cảm của mình dù tình cảm đó không được đáp lại nhưng vẫn tốt hơn là nó không bao giờ được biết đến.Hãy nói:tôi yêu bạn.Đừng để mối tình của mình trở thành câm lặng.Trái tim có quyền được nói lên những gì nó cảm nhận,đừng vì điều gì đó mà bắt nó im lặng.Tại sao chúng ta lại nhắm mắt khi ngủ,khi khóc,khi cầu nguyện,khi tưởng tượng và khi hôn nhau?Vì những điều tốt đẹp nhất thế gian không thể nhìn thấy bằng mắt mà phải cảm nhận bằng con tim.Ta sợ mất một người nào đó nhưng bản thân ta lại không níu giữ.Ta muốn người đó quay lại nhưng lòng kiêu hãnh đã đẩy người đó đi xa hơn.Trong tình yêu,nếu bạn yêu một ai đó,hãy cố gắng bên người đó.Và khi người đó thuộc về bạn,hãy trân trọng,gìn giữ.Bởi tình yêu không phải là món đồ khi mất dễ tìm lại được.Và nếu may mắn tìm lại được thì trong tim người đó cũng đã hiện hữu một vết thương khó lành.Cũng giống như ta đóng những chiếc đinh vào một cái cọc,có thể rút ra được nhưng chắc chắn sẽ để lại những cái lỗ xấu xí mà không bao giờ chữa lành.
Đừng bao giờ rời khỏi người mình yêu để đến với người mình thích vì một ngày nào đó người bạn thích cũng sẽ rời bỏ bạn để đến với người mà họ yêu.
Ba điều trong đời đã qua đi không thể lấy lại được:thời gian,lời nói,cơ hội.Ba điều trong đời không được đánh mất:sự thanh thản,hi vọng,lòng trung thực.Ba thứ có giá trị nhất trong đời:tình yêu,bạn bè,gia đình.Ba thứ trong đời không bao giờ bền vững được:giấc mơ,tài sản,thành công.Ba điều làm nên giá trị một con người:khiêm tốn,chân thành,chăm chỉ.Ba điều làm hỏng một con người:rượu,cờ bạc,sự tức giận.Cuộc sống là hình vuông vì nó có 4 cạnh yêu,ghét,vui,buồn-chúng lần lượt song song và không bao giờ thiếu nhau được.Tình bạn là hình tam giác bởi có 3 cạnh yêu thương,chung thủy và cảm thông lần lượt nối với nhau và không thể tách rời.Tình yêu là hình tròn vì không có bắt đầu và kết thúc,bạn cứ đi và đến một ngày sẽ phải quay trở lại nơi mà bạn bắt đầu...
Em hỏi anh"Anh yêu em bao lâu?".Anh nói 4 ngày.Em hỏi"4 ngày nào?".Anh bảo "xuân-hạ-thu-đông".Em nói"sao nhiều thế anh?".Anh nói"vậy thì 3 ngày".Em hỏi ngày nào.Anh nói"hôm qua,hôm nay và ngày mai".Em trả lời"sao em vẫn thấy nhiều".Anh bảo vậy thì 2 ngày"."Ngày nào anh nhỉ?".Anh nói"ngày chẵn và ngày lẻ".Em lại nói"vẫn cứ nhiều quá!"."Vậy thì một ngày thôi-đó là ngày mà anh còn sống,anh sẽ yêu em mãi,LOVE YOU FOREVER!"^^.
Tôi biết ơn những người đã lừa dối tôi vì chính họ đã cho tôi thêm kinh nghiệm trong cuộc sống.Tôi biết ơn những người đã nói dối tôi vì chính họ đã dạy tôi cách đứng trên dư luận.Tôi biết ơn những người đã ngáng đường tôi vì chính họ mà ý chí,nghị lực của tôi thêm vững vàng.Tôi biết ơn những người đã từ chối tôi vì chính họ đã giúp tôi có được tinh thần lạc quan và hi vọng.Tôi biết ơn và nhớ mặt từng đứa để còn...trả thù:-D.
--------------------------------------------------------------



Merry Christmas

Bạn có biết 1 số nước có cái tên rất lãng mạn không?HOLLAND-Hope Our Love Last And Never Die(hy vọng tình yêu của chúng ta là mãi mãi và bất tử),ITALY-I Trust And Love You(tôi tin tưởng và yêu bạn),LIBYA-Love Is Beautyful You Also(tình yêu đẹp và bạn cũng vậy),FRANCE-Friendship Remain And Never Can End(tình bạn tồn tại mãi mãi),CHINA-Come Here I Need Affection(hãy đến đây tôi cần tình yêu thương của bạn),VIETNAM-Vital In Every Time Night And Morning(ngày đêm luôn đầy sức sống) ...  Giáng sinh lại về.Chúc cho ai đó được hạnh phúc bên nửa yêu thương!Chúc cho ai đó còn cô đơn sẽ tìm thấy một bờ vai chia sẻ!Chúc cho ai đó sẽ tìm lại được nhau sau những tháng ngày xa cách!Chúc cho ngày Giáng sinh tràn đầy niềm vui,hạnh phúc vừa đủ và
bình yên thật nhiều!Không chỉ là nụ
cười mà đôi khi những giọt nước mắt cũng là niềm hạnh phúc,không có tình yêu nào là vĩnh cửu chỉ có phút giây vĩnh cửu của tình yêu.Chúc cho ai đó sẽ giữ được những giây phút ấy suốt cả cuộc đời.MERRY CHRISTMAS!  Bao nhiêu nắng để đong đầy một dòng sông?Bao nhiêu mưa để cuốn trôi sa mạc?Bao nhiêu đêm để giết chết một nỗi nhớ?Bao nhiêu cái nắm tay để xóa bỏ khoảng cách?Bao nhiêu nước mắt để được tha thứ?Bao nhiêu nụ cười để làm vơi khắc khoải?Bao nhiêu im lặng để biết ta là của nhau?Bao nhiêu chờ đợi để đổi lấy một lời yêu chân thành....Và bao nhiêu tiền để thực hiện tất cả các việc trên?(nhớ tính cả VAT bigsmile)!!!  Những lúc tôi bật nick chat lên chẳng để
làm gì,chỉ đơn giản là ngắm nhìn những cái nick bật sáng.Những người bạn của tôi đang online,có thể ai cũng đang bận làm việc của mình:đang say sưa một trò chơi,chìm đắm trong một điệu nhạc hay đang gửi đi những tin nhắn yêu thương thì tôi vẫn vui vì tôi biết họ đang sống để yêu thương và chia sẻ.Đó là ý nghĩa của cuộc sống,một điều hết sức đơn giản mà đôi khi bạn không bao giờ nghĩ đến!.*¤.,¤.,*.,¤.,¤   MERRY CHRISTMAS AND HAPPY NEW YEAR! Mùa đông lạnh nhưng rất lãng mạn,nắng của mùa đông yếu nhưng đủ làm ấm trái tim một ai đó.Noel là dịp bạn và những người xung quanh tận hưởng những giây phút ngọt ngào của tình yêu thương.Đừng đóng chặt trái tim mình,hãy mở cửa trái
tim
để biết rằng giữa mùa đông mình vẫn thấy ấm áp.Chúc các bạn của tớ một Giáng sinh vui vẻ...Gửi ông già Noel:Con biết ông có nhiều quà,có lẽ con quá tham lam nhưng ông ơi con xin ông hãy tặng những người con yêu thương nụ cười khi họ cảm thấy đau buồn để họ không gục ngã,tặng họ 1 nghị lực để vượt qua lúc khó khăn,tặng họ giọt nước mắt để cảm ơn khi ấm no,hạnh phúc,tặng họ tình thương để họ không vô cảm trước cuộc sống khó khăn của bao người,tặng họ những ước mơ để họ phấn đấu,tặng họ niềm vui dù là nhỏ bé,tặng họ hi vọng dù là mỏng manh.Cầu chúc mọi người được ấm áp.Truyền thuyết kể rằng nếu người nào đó được tặng 10 con hạc giấy được
gấp từ 10 tờ polime 500000 vào đêm Giáng sinh thì sẽ rất hạnh phúc,tất cả đau buồn đều vượt qua hết.Nếu bạn là bạn tôi thì hãy gửi cho tôi 10 con hạc giấy như thế nhé.Nếu không có thời gian gấp hạc giấy thì cứ gửi cho tôi 10 tờ 500000 để tôi tự gấp cũng được.THANK YOU:-D Khi bạn nhận được tin nhắn này thì hãy cười đi nhé vì ít nhất đâu đó quanh đây có một người mong bạn hạnh phúc ,vui vẻ và luôn yêu đời !Đừng chọn vẻ bề ngoài vì nó là giả dối,đừng chọn vật chất ví nó có thể mất đi..Hãy chọn nụ cười nha bạn của tôi,mùa đông ấm áp hơn khi có một nụ cười.Merry Xmas.
Nụ cười đó làm tôi vui mỗi ngày...làm tôi thấy hạnh phúc và thấy mình tự tin hơn mỗi khi bước ra đường,chỉ đơn giản là nhìn nụ cười ấy tôi biết là chỉ dành riêng cho tôi,không chia sẻ cho bất cứ ai khác.Nụ cười ấy hiền dịu và nhẹ nhàng.Nụ cười ấy ...thật tươi tắn,đôi mắt ấy...thật long lanh,cái nhìn ấy...đầy trìu mến.Tôi chỉ có mong ước nhỏ nhoi là luôn được giữ nụ cười ấy bên mình mọi lúc,mọi nơi và mãi mãi.Nụ cười hiền dịu đó là của Chủ tịch Hồ Chí Minh in trên tờ polime 500000đ :-D..Chuyện kể về một anh chàng bán muối yêu một cô nàng bán chuối nhà ở gần bờ suối.Họ yêu nhau đắm đuối rồi dẫn nhau ra bờ suối...dìm nhau chết đuối.Thế là hết
một câu chuyện củ chuối.Hahaha!*.*¤.¤



Hỗ trợ Tìm kiếm nay đã có trên Yahoo! Thanh công cụ. Tải ngay.
http://vn.toolbar.yahoo.com/