Nữ Hoàng Màn Hình máy tính
Saturday, May 5, 2007 6:15:00 AM
Quá tốt!
Bán thiết bị giá rẻ cho người nghèo!
Quá tốt!
Nhưng có ài biết có bao nhiêu màn hình máy tính được phục hồi, mua với giá rẻ, nhưng được bán với giá màn hình mới ở VN?! chỉ có các cty kinh doanh máy tính mới có thể trả lời!
"Nữ hoàng màn hình" hồi sinh máy tính TTO - Từ thời còn ở quê hương Malaysia, Mary Tiong, 41 tuổi đã nổi tiếng với biệt danh “Nữ hoàng màn hình” vì bán màn hình máy tính cho nhà sản xuất lớn đứng sau các thương hiệu hàng đầu nước này. Tại Pittsburg, Mỹ, cô vận chuyển hàng nghìn mẫu máy tính đã qua sử dụng về Malaysia để lắp ráp lại và bán cho các nước nghèo, chủ yếu ở Đông Nam Á. Văn phòng của Tiong nằm trong một kho nhỏ. Trường học, văn phòng luật sư hay hiệu thuốc ở Mỹ tặng hoặc bán máy tính, màn hình cho Tiong với giá không đến 10 USD/chiếc. “Tôi biết tôi có thể khiến chúng hoạt động và ai đó có thể sử dụng, giá trị sẽ cao hơn rất nhiều”, cô nói. Công ty Second Life Computer Remanufacturing (Tái chế máy tính đã qua sử dụng) của Tiong đặt mục tiêu giảm bớt rác thải điện tử ở Mỹ và đáp ứng nhu cầu thiết bị máy tính cơ bản ở các nước đang phát triển. Cô hy vọng mở rộng hoạt động với việc thiết lập chương trình đào tạo sinh viên địa phương cách tái chế máy tính “cổ lỗ” để sử dụng trong công tác văn phòng, lướt web và xem email. Chương trình này sẽ tạo việc làm và chứng tỏ “rác của người này có thể là kho báu với người khác”. Kể từ năm 2005, công ty của Tiong đã đưa 35 container tới các cơ sở tái chế ở Kuala Lumpur và Penang, mỗi container chứa khoảng 2.000 máy tính, hoặc 800-1.000 màn hình. Tại Malaysia, người ta sẽ kiểm tra và sửa thiết bị, ví dụ như thay thế phụ tùng, sơn lại đèn màn hình hay vỏ case.
Với quan niệm “rác của người này có thể là kho báu với người khác”, mỗi năm Tiong bỏ túi 500.000 USD.
Sau khi làm nhà phân phối cho nhà sản xuất thiết bị điện tử Đài Loan Lite-On Technology Corp., Tiong tới Mỹ năm 1998. Cô mua các container màn hình máy tính và đưa về Malaysia. Tại đây, Tiong có nhà máy lắp ráp lại hoặc tân trang máy tính cũ. Sau đó, cô bán cho các khách hàng ở Singapore, Nga và Papua New Guinea. Năm 1999, Tiong bắt đầu buôn bán máy tính, mua PC cũ ở Atlanta, Georgia, Boston, Massachusetts và San Francisco. Năm 2000, cô mở rộng danh mục nhà cung cấp sang Australia và năm 2004 là Canada. Tiong tới Pittsburg năm 2004 và thành lập Babylon Industries, công ty mẹ của Second Life Computers. Doanh thu của Tiong dao động, nhưng trung bình khoảng 500.000 USD/năm.
Máy tính lắp ráp lại được bán cho khách hàng ở Malaysia, Thái Lan, Việt Nam, Indonesia và Argentina. Các nhà phân phối của Tiong hy vọng sẽ tấn công thị trường Peru và Nam Phi. Một số thiết bị được bán với giá tối thiểu - không đến 100 USD - cho người dân nông thôn. Một số máy tính còn được tặng cho trường học.
Jim Rapoza, nhà phân tích công nghệ của eWeek, cho rằng với nhiều doanh nghiệp, bỏ thiết bị là một vấn đề lớn. “Thường thì bạn không tìm được ai muốn mua đồ cũ, dù máy tính đó vẫn có thể làm được nhiều việc, trong đó có lướt web và xem thư”, ông nhận định.
Tiong cố gắng tránh phá thiết bị hay lấy từng bộ phận vì cô cho rằng nhiệm vụ của mình là phục hồi để những người không có điều kiện mua công nghệ mới nhất có thể sử dụng.
Trên trang web, Second Life cho biết họ thải không đến 1% thiết bị tân trang, 2% thiết bị tái chế và 5% thiết bị tái sinh. Tiong cho biết công ty hầu như không bỏ phí cái gì vì ngay cả những bộ phận nhỏ, như con chip, cũng có thể tái sử dụng.
K.LINH (Theo AP)







