My Opera is closing 3rd of March

my blog of the examination my friend's

i talk and you talk so..

Giờ Giao thừa..

-Ai cũng mặc ấm, ở nhà.. rảnh rang chờ đón thời khắc đẹp đầu năm.. có ai không như vậy? Vẫn có, có nhiều nữa kia kìa.. Họ bị làm sao vậy, sao hổng ở nhà đón giao thừa, trời hành họ chăng?..

http://dantri.com.vn/c20/s20-552959/muu-sinh-luc-giao-thua.htm

- Phận nghèo đêm giao thừa thật khốn nạn, Khi người người, nhà nhà tấp nập vui chơi đêm cuối năm, đón năm mới thì với không ít người lao động, đó vẫn là thời khắc của mưu sinh.
Tiếng xe cộ, tiếng nhạc, tiếng cười vang… của dòng người lưu thông trên đường Trần Hưng Đạo (Q.1, TPHCM) đổ về trung tâm chợ Bến Thành đón giao thừa đêm 31/12 như “át” đi hình ảnh cụ bà Trần Thị Tư đang ngồi ở vỉa hè. Đêm nay, những bịch rác cụ Tư nhặt được đã chất đầy nhưng vẫn như mọi hôm cụ không về sớm trước 12 giờ mà chỉ tạm nghỉ chân để ăn gói xôi rồi lại tiếp tục công việc của mình. Cụ Tư sinh năm 1935, quê ở Cái Bè (Tiền Giang). Con cái đều nghèo không nuôi nổi mẹ nên cụ Tư lên Sài Gòn nhặt rác kiếm sống cả chục năm nay, đêm về cụ ngủ nhờ tại chân cầu thang tại một chung cu ở đường Cô Bắc. “Mỗi ngày tui nhặt rác được khoảng 20.000-30.000 đồng, đủ mua cơm ăn qua bữa. Hôm nay Tết, mọi người đi chơi đông, xả nhiều lon bia, vỏ nhựa nên tui còn nhặt nhiều hơn. Tết mà nghỉ, mai lấy chi mà ăn”, cụ Tư chậm rãi nói rồi lại xúc vội thìa xôi lên ăn để tiếp tục công việc của mình.
Cách đó không xa, trước lối ra vào cổng ký túc xá trường ĐH Khoa học Tự nhiên TPHCM, cụ bà Nguyễn Thị Linh, 72 tuổi, đang tất tả chiên bánh khoai, bánh chuối cho khách. Cụ Linh chia sẻ: “Đây là Tết Tây chứ Tết ta đâu mà nghỉ. Mọi người đi chơi đông thì mình càng cố để bán cho được nhiều. Ngày mai năm mới tui vẫn bán, không nghỉ ngày nào hết”.(Có nhà báo nào viết bài xoi mói đi hè, 1 ngày đêm cụ này bán bánh khoai được đến cả 50 nghìn luôn nè.., khéo sinh ra cái nghiệp viết mà còn mang cái bụng hẹp hòi và tủn mủn lại thêm thói nịnh hót lấy lòng kiếm cơm nữa chứ..)
Khi gần đến giờ giao thừa, mọi người vội vàng đổ về các điểm vui chơi nên người mua vắng hơn, trên xe cụ Linh khoai, bột vẫn đang còn rất nhiều. Và cũng sẽ như mọi ngày, thường phải qua 12 giờ đêm bán hết hàng cụ mới một mình đạp xe về nhà ở tận Q.11, cách cả chục cây số. Nhưng hôm nay, không chỉ là qua ngày mới mà còn qua… năm mới cụ mới về nhà. Điều cụ Linh mong nhất là sớm bán hết hàng rồi về đặt lưng đánh một giấc cho tận sáng.
“Bông lan nóng đi em ơi”, tiếng mời khách của chị Lý (ngụ ở đường Điện Biên Phủ, Q. Bình Thạnh) bán bánh bông lan hấp lanh lảnh. Nhìn người vui chơi đón giao thừa, chị Lý cũng thấy hân hoan, háo hức với lại… “Bán được nhiều hơn mọi ngày thì phải vui chứ”. Chị đi bán từ 5 giờ sáng đến giờ và cũng phải qua năm mới chị mới kết thúc làm việc của mình.
Vợ chồng chị Lý nuôi 3 con ăn học nên gần như chẳng bao giờ chị có ngày nghỉ. “Đến Tết cổ truyền tôi cũng chỉ nghỉ ngày cuối năm và mùng 1 rồi sau đó đi bán hàng bình thường chứ mình ở nhà làm gì. Ngày thường chả nghĩ ngợ gì nhưng giờ nhìn mọi người đi chơi đông vui, ngẫm nghĩ cũng thấy tủi lắm”, chị thật tình. Với chị Lý, giao thừa là dịp để kiếm thêm tiền nuôi con dù nhìn mọi người vui chơi, chị rất tủi thân.
Kim đồng hồ chỉ 0h, thời khắc đêm giao thừa đã đến, mọi người đều quây quần bên người thân và gia đình. Vậy mà đâu đó trên những ngõ đường, góc phố những người lao công vẫn đang lặng lẽ cần mẫn làm sạch phố phường.
- Rồi sau rốt họ về nhà, nhà họ như thế nào nhỉ? quạnh hiu buồn!! đầy, đầy ắp buồn lo..

Một chuyện buồn thương trong những ngày cuối nămTravel