BÀN LUẬN VỀ RƯỢU MẠNH CỦA hoai-huong (Part 17)
Wednesday, February 16, 2011 4:49:16 AM
Trích:
Nguyên văn bởi Hongthanh Xem bài viết
Kính thưa các Bác, kính thưa bác Hoài Hương!
Hôm trước em đi liên hoan với 1 nhóm người Hàn, vào 1 quán rượu của HQ thì thấy có mấy loại Scot whisky nhưng xuất cho thị trường Hàn đó là chai Kingdom, Windsor..nhãn mác ở mặt sau viết toàn tiếng hàn nên em nghĩ rằng họ nhập từ hàn quốc về, dung tích thì chỉ có loại 50cl. em không sành rượu nhưng uống thấy êm lắm, rất tiếc là hôm ấy mấy tay kia lại bày trò uống rượu pha với bia (1 cốc bia+ 1ly rượu) nên chả biết mùi vị nó ra sao. Sau đó em để ý tìm ở các cửa hàng nhưng không thấy bán chai này.
Bác Hoài Hương cho em hỏi thăm tại sao chai Suntory 17 yo của Nhật giá lại cao ngất ngưởng thế ạ? tầm khoảng 2.500.000 VND, chai Yamazaki 12 yo cũng tầm 1.500.000 VND trong khi đó như bác nói rượu Whisky của Japan cũng chỉ được xếp ngang hàng với của ấn.
Có một số dòng Scotch Whisky được làm riêng cho thị trường Hàn Quốc, ví dụ như các dòng Lancelott, Imperial, Windsor. Ngoài ra, với những nhãn đã quen thuộc trên thế giới, thì Ballantine's có thể được xem là dòng Scotch phổ biến nhất tại Hàn Quốc.
Đối với ngay người Anh, Scotland, có khá nhiều cũng khá lạ lẫm với mấy dòng rượu kể trên, vì ngoài giới sưu tầm xách về, rượu hầu như không được bán trên thị trường.
Những dòng kể trên đều là Blended Scotch. Lancelott có cả 12yo, 17yo, 21yo và 30yo. Imperial cũng có 12yo, 17yo, 21yo. Windsor cũng có 12yo, 17yo.
Chưa hiểu rõ vì lý do gì mà tại Hàn Quốc, các loại rượu trên 15 tuổi và dưới 21 tuổi thường là rượu 17 tuổi chứ không phải là 18yo như tại phần lớn các nước khác (ngay cả đối với Ballantine's cũng vậy). Họ kiêng con số 18, họ thích con số 17 hay chỉ là ngẫu nhiên?
Ý ở bài trước, em không có nói là Whisky Nhật thì xếp ngang hàng với Whisky Ấn Độ (dường như bác có hàm ý là nếu xếp như thế thì cả hai dòng này đều kém hơn Scotch Whisky phải không? ).
Trong các dòng Whisky trên thế giới, giới yêu mến whisky thường xếp hai dòng kể trên vào chung nhóm với Scotch Whisky do chúng giống style với Scotch Whisky.
Với Whisky Nhật, các sản phẩm của Suntory và Nikka đều là các sản phẩm đắt tiền, đắt ngang và thậm chí là đắt hơn Scotch Whisky nếu tính cùng dòng, cùng độ tuổi rượu.
Suntory Yamazaki là dòng Single Malt có đẳng cấp cao. Hai chai bác vừa kể là những sản phẩm được những người yêu mến Malt Whisky trên thế giới đánh giá rất cao, kể cả các bác tại UK, và các sản phẩm này cũng đã đạt được rất nhiều giải thưởng lớn.
---
Trích:
Nguyên văn bởi NewbieRuou Xem bài viết
Trở lại câu hỏi này, em có tìm hiểu thử, bia heneiken quảng cáo là bia uống không đau đầu, nhưng tham khảo nhiều người và bản thân thì vẫn thấy có hôm uống đau đầu có hôm uống không đau đầu (dù uống cùng một loại heneiken).
Rượu vang thì có bác Nuôi chuyên gia nghiên cứu rượu vang bên Mỹ, trong bài tâm sự có nói vang xịn uống có thể dẫn đến nhức đầu hoa mắt.
Còn rượu mạnh thì em bó tay, thông tin tìm trên google và tìm hiểu qua người quen loạn cả lên, có người bảo nhức đầu người bảo không.
Em nghĩ uống rượu mạnh có tác dụng vật lý và hóa học đến đầu óc, nên chắc chắn phải có câu trả lời, chứ không như ta đi du lịch ngắm cảnh đẹp, hoặc ngắm người yêu, là do cảm tính có thể người nói đẹp người nói không. Các bác lão làng giúp em câu này với (in đậm trong khung ở trên), em đã lục tung hết các trang web tiếng Việt rồi, không ai trả lời "chắc chắn" phần đó. Cám ơn các bác.
Đồ uống có cồn nào cũng có thể gây đau đầu, cho dù là sản phẩm rất xịn, cho dù là bia, rượu vang, rượu mạnh hay rượu mùi.
Vào một ngày sức khỏe có vấn đề, có nhiều chuyện căng thẳng, có khi một lon Coke, một ly sinh tố cũng có thể làm bác cảm thấy bị đau đầu hơn chứ chưa cần nói đến đồ uống có cồn
Như vậy, việc đau đầu hay không phụ thuộc khá nhiều vào điều kiện sức khỏe của người uống, thời tiết trong ngày, chỗ ngồi có thoáng khí hay bí bách, có ngồi đối diện hoặc quay lưng ra hướng có luồng gió lùa hay không, khung cảnh quá ồn ào hay tĩnh lặng...
Trong các loại đồ uống có cồn, với kinh nghiệm của em, rượu vang gây đau đầu nhiều nhất.
Vodka, những dòng được làm tốt, rất tinh khiết lại là những sản phẩm ít gây đau đầu nhất. Nhưng vodka Hà Nội em lại thấy khá nhiều người kêu bị đau đầu, không rõ có phải là do họ uống phải rượu giả hay không. Loại đồ uống ít gây đau đầu nữa là whisky. Cognac và các dòng rượu mạnh thơm ngon khác, em ít khi uống nhiều và cũng không thấy bị đau đầu.
Nói chung, trong rất nhiều lần dùng đồ uống, thỉnh thoảng cũng sẽ bị một lần, cho dù tất cả đều là đồ "xịn".
---
Cảm ơn bác NewbieRuou đã có những chia sẻ suy nghĩ và phân tích rất hay.
Đoạn bác có nhắc lại ý của em hôm trước có nói chuyện đến một anh Tây làm rượu tại VN và rất thành công.
Đó chính Madeja Markus, một chàng trai Thụy Sỹ (dân Thụy Sỹ chủng Đức), tên VN là Sơn.
Hôm vừa qua, được bác duongqua "khai sáng" thêm thông qua việc gửi đường link tới trang web này (xem bài bác duongqua đăng tại #452 mạch này)
Trích:
Nguyên văn bởi NewbieRuou
Vậy nước ta có thể làm rượu có chất riêng hay không? (bác hoai huong nói có bác Tây nào đó làm rượu VN có chất lượng ổn đinh, điều đó chứng tỏ VN có nguyên liệu để cho ra sản phẩm rượu có chất lượng).
Trích:
Nguyên văn bởi duongqua Xem bài viết
Đây cụ ạ, trên website của Sơn tinh có nói nhưng chắc cũng giấu 1 ít bí quyết
http://www.sontinh.com/making-vn.html
Mấy năm trước, em tra cứu thì thấy chưa có website. Thỉnh thoảng vẫn qua chuỗi quán Highway4 ngồi với bạn bè, gần như lần nào ra về cũng mua thêm một chai. Tuy nhiên, vẫn cứ nghĩ là họ chưa có website, nên "lười" tìm kiếm.
Giờ tìm được website trên, vào xem, thấy họ làm web chuyên nghiệp quá. Lượng thông tin vừa đủ, nhưng rất bài bản, giao diện và design khá hấp dẫn.
---
Bác Madeja Markus ấy đây ạ
(hình ảnh lấy từ website của Sơn Tinh)
Nhìn ảnh mới biết bác này làm bài bản, vác hẳn nồi chưng cất bằng đồng size lớn loại xịn từ bên kia sang đây. Thảo nào!
Còn dưới đây là một bài báo năm nào:
Chuyện một ông Tây mê rượu Việt Nam
Thứ bảy, 12 Tháng một 2008, 22:03 GMT+7
Madeja Markus, người sáng lập và là chủ thương hiệu rượu Sơn Tinh nổi tiếng ở Hà Nội là một nhân vật khá đặc biệt. Từ một sinh viên ngành dân tộc học, ông đã đến Việt Nam và quyết định gắn bó lâu dài với mảnh đất đầy duyên nợ này…
Khám phá
Madeja Markus có tên Việt Nam là Sơn. Là một sinh viên ngành dân tộc học, Markus rất thích đi du lịch và khám phá những vùng đất mới. Năm 1993, ông sang Việt Nam du lịch, rong ruổi qua các nẻo đường xuyên Việt, lúc ở Nha Trang ba tháng, khi ở Sài Gòn ba tháng, lúc khác lại lang thang ở các vùng cao Tây Bắc.
Markus nói ông đang hy vọng Sơn Tinh sẽ trở thành một món quà đặc trưng của Việt Nam cho du khách khi đến đây.
Sau chuyến du lịch đầu tiên, ông đã quyết định quay trở lại Việt Nam nhiều hơn. Để có tiền trang trải chi phí trong những chuyến ở lại Việt Nam dài ngày, ông nhận lời làm nhiều công việc khác nhau như hướng dẫn viên du lịch cho các tour quốc tế, hợp tác với công ty du lịch Việt Nam mở tour cho du khách Thụy Sỹ, châu Âu tới Việt Nam... Ngoài ra, ông còn nhận lời làm cố vấn cho một số tổ chức quốc tế trong các chương trình phát triển nông thôn Việt Nam như xóa đói giảm nghèo, bảo vệ môi trường...
Một tình yêu với nông sản Việt Nam
Đi nhiều, Markus nhận thấy nông sản của Việt Nam vô cùng phong phú, đa dạng nhưng người nông dân lại chưa biết phải làm gì để đem lại cho nó giá trị kinh tế cao hơn. Ông từng chứng kiến cảnh một gia đình nông dân có vườn xoài trĩu quả, đến khi thu hoạch bán 500 đồng/ki lô gam mà vẫn không có người mua. Vườn xoài chín rụng bỏ đi rất phí. Họ cũng không biết cách chế biến những quả xoài đó thành xoài khô hay ép lấy nước làm thức uống giải khát...
Và ông đã quyết định tìm cách giúp đỡ những nông dân này sơ chế, chế biến nông sản thành hàng hóa mang giá trị kinh tế cao.
Vốn sinh ra và lớn lên ở vùng Thụy Sỹ giáp phía Nam nước Đức, một vùng trồng rất nhiều hoa quả, Markus có khá nhiều kinh nghiệm về việc xử lý các loại hoa quả. Người nông dân ở đây khi đến mùa thu hoạch, ngoài việc bán hoa quả tươi, một phần họ đem ngâm ủ làm nước hoa quả, hoặc chưng cất thành rượu hoa quả. Học cách làm này của người nông dân Thụy Sỹ, cộng với sự giúp đỡ của một nhà sản xuất rượu, ông quyết tâm làm rượu từ những nông sản dồi dào và phong phú của vùng quê Việt Nam.
Thương hiệu rượu của Việt Nam
Ban đầu, ông tự thu mua những loại quả đặc trưng của vùng Tây Bắc Việt Nam như táo mèo, mơ, mận, chanh leo... của người dân tộc, đem về Hà Nội tự ngâm, ủ, pha trộn các loại nước hoa quả ấy với nhau theo một công thức. Cuối cùng ông cũng thành công.
Bây giờ ông đã có thể làm ra ba loại rượu mang tên Sơn Tinh là rượu hoa quả (chiết xuất từ các loại quả), rượu thảo mộc (làm từ các vị thuốc Bắc Việt Nam) và rượu trắng làm từ gạo nếp cái hoa vàng (một đặc sản của vùng đồng bằng Bắc bộ).
Markus tự hào rằng toàn bộ các loại rượu do ông chế biến đều theo phương pháp thủ công, lên men theo kiểu truyền thống của Thụy Sỹ và Việt Nam. Ông đã học cách nấu rượu và ủ men của làng nghề truyền thống Phú Lộc (Hải Dương), trong quy trình sản xuất không pha trộn bất kỳ chất phụ gia nào.
Nói về việc chọn cách làm rượu theo phương pháp truyền thống, Markus nói rằng không phải cái gì cũ cũng dở, cái mới nào cũng hay, cũng tốt. Nếu cái cũ có giá trị, chúng ta vẫn cần tôn trọng và kế thừa, gìn giữ và phát huy.
Đây là giá trị mà các nước phát triển đang muốn tìm lại, trong khi các nước đang phát triển như Việt Nam không ít người lại phủ nhận, coi thường truyền thống để du nhập cái mới. Vì thế hiện không ít người Việt Nam có tâm lý sính hàng ngoại, cứ ngoại thì tốt, hàng Việt Nam là không tốt. Theo Markus, đây là “một điều đáng tiếc với người Việt Nam”.
Markus nói ông đang hy vọng Sơn Tinh sẽ trở thành một món quà đặc trưng của Việt Nam cho du khách khi đến đây. Thừa nhận mong muốn đó có vẻ quá tham vọng, nhưng ông cho rằng rượu là thức uống mà người nước ngoài rất thích tặng nhau, do đó ông sẽ có cơ hội.
Rượu cần của người dân tộc có thể coi là một đặc sản nhưng lại chưa thể mang đi xa, không giữ được lâu. Vì thế, ông muốn có một loại rượu riêng của Việt Nam, như Sake của người Nhật.
Giữa năm 2006, Markus chính thức sản xuất rượu Sơn Tinh tại nhà máy rộng hơn 4.200 mét vuông đóng tại khu công nghiệp Gia Lâm. Hiện nay công suất của nhà máy chỉ đạt vài ngàn lít/năm, không đáp ứng kịp nhu cầu của thị trường. Chính vì vậy, từ năm 2008, Markus sẽ mở rộng sản xuất để có thể cung cấp ra thị trường khoảng 50.000 lít rượu thành phẩm/năm.
Kế hoạch lớn nhất mà Markus đang theo đuổi là việc hình thành các vùng nguyên liệu do mình đầu tư, chuyển giao khoa học kỹ thuật, công nghệ, giống má... để có những vùng nguyên liệu có chất lượng ổn định hơn. Điều này sẽ giúp Markus đảm bảo chất lượng sản phẩm, so với hiện nay ông chủ yếu thu mua nguyên liệu của từng hộ dân.
Theo TBKTSG
Việt Báo (Theo_VTC)
http://vietbao.vn/Kinh-te/Chuyen-mot.../75173868/176/
---
Thêm một hai bài viết nữa về chuyện hai anh Tây làm rượu ta và mở quán ta tại VN.
Trong bài này, ngày trước đọc, em thấy có một vài chi tiết rất đáng chú ý. Sau này, có lúc nói chuyện lại với mấy người bạn, có người bảo: ôi, chuyện tầm phào, làm thứ ấy thì đáng gì mà làm.
Đó là chuyện cái vỏ chai đựng rượu Sơn Tinh.
Nhũng chai rượu Sơn Tinh đầu tiên được cho ra đời tại VN, anh Sơn không có vỏ chai, nên đi thu mua lại chai rượu Tây cũ để đựng rượu. Ngày đó, anh chàng này dùng chủ yếu vỏ Remy Martin Club loại có 8 cạnh, hay bán trong các Club, Bar và sàn. Anh Sơn bóc hết nhãn, lột miếng logo kim loại, vệ sinh chai sạch sẽ, sau đó đóng chai.
Khi sản lượng tăng lên, anh Sơn nghĩ rằng cần phải có một loại vỏ chai riêng cho dòng rượu của mình, liền đến gặp các công ty / xưởng thủy tinh của VN nhưng chẳng ai làm cả. Cuối cùng anh ấy phải đặt tất cả các vỏ chai rượu bên tận Đài Loan. Vỏ chai rượu của Sơn Tinh có chất lượng thủy tinh trong vắt, rất dày dặn, kiểu dáng bắt mắt và duyên dáng.
Qua đó mới thấy công nghiệp phụ trợ của VN còn rất nhiều việc phải làm.
Trong ngành rượu, ngoài vỏ chai, còn là ly, cốc. Ngoài những dòng sản phẩm sang trọng, thì sản phẩm bình dân hiện nay toàn thấy của Ocean Thailand, không thấy bóng dáng một sản phẩm nào của VN được các hãng rượu đặt mua làm ly, cốc đặt trong hộp quà trong dịp lễ, Tết hoặc dùng để tặng khách hàng. Mà số lượng một năm cho những loại này thì có phải là ít đâu.
Hai gã châu Âu và rượu Sơn Tinh
28/11/2009
SGTT - Một người Anh và một người Thuỵ Sĩ gặp nhau ở Việt Nam và tìm thấy ở đây cơ hội kinh doanh: ẩm thực truyền thống Việt Nam.
Đan đang hướng dẫn nhân viên tại Highway 4
Hiện nay, Đan – tên Việt của Dan Dockery - đang quản lý chuỗi bốn nhà hàng của Highway 4 còn Sơn – tên Việt của Markus Madeja - phụ trách toàn bộ công việc sản xuất và phát triển thương hiệu rượu Sơn Tinh.
Năm 1998, Đan được Sơn mời vào nhà chơi và mời một chén rượu táo mèo do anh tự ngâm. Giống như nhiều người bạn khác, Đan ấn tượng mạnh mẽ bởi hương vị tuyệt ngon của loại rượu này. “Ở Hà Nội có rất nhiều quán rượu dân tộc. Vốn là một người thích ẩm thực và học ngành dân tộc học nên tôi cũng la cà nhiều quán lắm và cũng rất mê hương vị của các loại rượu ngâm hoa quả hoặc các loại thảo mộc đặc trưng của người Việt Nam”, Sơn kể.
Từ thích uống đến hỏi han cách thức và ngâm thử. Từ ngâm thử và mời bạn bè uống đều nhận được những lời khen, Sơn bắt đầu nghĩ tới chuyện kinh doanh. “Tôi và Đan nói chuyện rất nhiều và thống nhất với nhau quan điểm rằng rượu dân tộc Việt Nam thực sự là một mặt hàng kinh doanh nhiều tiềm năng nếu biết khai thác.
Từ cái vỏ chai
Nói về sản phẩm rượu Sơn Tinh, Sơn cho biết, anh tự hào nhất là cái vỏ chai. “Chúng tôi đã mất hai năm để thiết kế được mẫu chai rượu như hiện nay”, Sơn kể lại. “Đầu tiên là vẽ ra mẫu, đóng thạch cao rồi làm chất liệu composite rồi làm mẫu chai bằng thuỷ tinh. Từ một chai mẫu, chúng tôi phải thử nghiệm rất kỹ các yếu tố liên quan. Chai có nặng không, cảm giác khi cầm trên tay ra sao, đặt trên bàn ăn thì như thế nào, trong bữa tiệc sang trọng thì như thế nào, chai nên dùng cốc gì thì phù hợp và khi đóng rượu vào chai sẽ cho ra hiệu ứng màu và ánh sáng như thế nào v.v.”
Nhưng Sơn cũng cho rằng đáng tiếc nhất là cho tới nay các anh vẫn phải nhập vỏ chai từ Đài Loan vì không gia công được tại Việt Nam. Một phần do doanh nghiệp trong nước chỉ quen làm với một vài mẫu chai có sẵn, khiến chai rượu chẳng khác gì một chai… nước mắm. “Nếu đặt làm khuôn riêng, giá còn cao hơn cả giá nhập khẩu mà chất lượng thuỷ tinh thì không đảm bảo” – Sơn giải thích. Theo Sơn, mẫu mã đã nói lên triết lý kinh doanh của anh và Đan. “Chúng tôi bán rượu dân tộc ngay tại Việt Nam nên phải tạo ra sự khác biệt”, Sơn nói.
Sơn với những sản phẩm thương hiệu Sơn Tinh
Không chỉ chăm chút cho vỏ chai, hai anh mở xưởng chế biến và sản xuất riêng tại xã Lệ Chi, Gia Lâm. Tại đây 17 loại rượu truyền thống Việt Nam được sản xuất và cung cấp cho các cửa hàng của họ. “Muốn biến một thứ đồ uống thông thường thành một sản phẩm thương mại, điều tiên quyết là anh phải có được chất lượng đồng đều. Sau khi ngâm thử nghiệm, chúng tôi xây dựng từng công thức riêng cho từng loại rượu để mỗi chai rượu đạt các tiêu chuẩn về nồng độ, chất lượng… như nhau”, Sơn nói.
Tới chuyện bảo tồn và phát triển
Năm 1997 khi đặt chân tới Việt Nam, mục đích của Đan là tìm kiếm tư liệu cho luận văn về vấn đề một số ngôn ngữ châu Á. Còn Sơn vốn là một chuyên gia về dân tộc học, công việc đầu tiên khi tới Việt Nam của anh là làm tư vấn cho các tổ chức phi chính phủ. Những kiến thức tưởng chừng không liên quan tới kinh doanh đó lại là nền tảng giúp hai anh thành công trong kinh doanh. “Nguyên lý kinh doanh chính là câu chuyện về xã hội. Nếu hiểu xã hội anh sẽ biết cách kinh doanh. Còn công việc chuyên môn ư? Chúng tôi thuê những người có năng lực làm việc và trả lương cho họ”, Đan phân tích.
Rượu trắng nồng ngắt này bây giờ lên đường lâu dài trở thành rượu Son Tinh. Các nguyên liệu chọn lọc được ngâm nhiều tháng năm trong rượu sau đó được pha chế theo một cách kỹ lưỡng.
Nghề thuật pha chế nằm ở chỗ xác định đặc tính của mỗi năm mỗi mùa vì nó lại ảnh hưởng đến tính chất của từng nguyên liệu.
Cuối cùng rượu còn phải nghỉ ngơi và ngủ nhiều tháng năm trong các stéc để phát huy chuỗi đa dạng các hương vị trước khi được chiết vào các chai thuỷ tinh thanh nhã Sơn Tinh.
Muốn bảo tồn phải phát triển, bài học khi còn là một sinh viên ngành dân tộc học đã giúp Sơn làm được điều mà nhiều người Việt Nam chưa làm được: bảo tồn những giá trị văn hoá ẩm thực độc đáo của Việt Nam. “Mải chạy theo cái mới, cái hiện đại, chúng ta sẽ quên hoặc cố tình quên cái cũ, cái truyền thống. Nhưng 10 năm, 20 năm hay 50 năm sau khi quay ra tìm lại cái truyền thống, lúc đó nó đã mất rồi và không thể phục hồi được nữa. Đó là tình trạng đang diễn ra tại nhiều nước đang phát triển chứ không riêng gì Việt Nam”, Sơn nói. Hai người chủ doanh nghiệp này đang thử nghiệm trồng một vườn cây thuốc nhỏ tại Sa Pa. “Để tiếp tục phát triển sản phẩm, chúng tôi phải đảm bảo nguồn nguyên liệu nhưng hiện nay nguồn cây thuốc tại Việt Nam đang ngày một giảm sút. Một tỷ lệ lớn các vị cây thuốc đang có trên thị trường được nhập từ Trung Quốc. Những vườn thuốc trên các vùng đồi núi phía Bắc đã bị người dân bỏ đi để trồng những loại cây có giá trị kinh tế cao hơn hoặc làm du lịch”.
bài và ảnh Dung. P
http://muivi.com/muivi/index.php?opt...805&Itemid=431
---
Chàng Tây rượu ta
TTCT - Anh chàng là người Thụy Sĩ và có lẽ là người nước ngoài đầu tiên mở các quán chuyên bán các loại rượu thuần Việt ở Hà Nội. Các quán rượu - nhà hàng của Markus Madeja luôn đông khách ta lẫn Tây. Đằng sau chuyện rượu là một tình cảm gắn bó với đất nước này. Markus ngồi đợi tôi trước cửa quán rượu số 5 Hàng Tre, vừa nhâm nhi ly cà phê vừa đọc báo... tiếng Việt. Hoàn toàn tự học nhưng giờ Markus biết đọc, biết viết tiếng Việt thành thạo. Rít một hơi thuốc lào thật sâu, rồi cũng ngửa mặt nhả khói, anh chàng nhắm mắt mơ màng...
Hẹn họ mãi tôi mới gặp được Markus Madeja, bởi anh chàng lúc nào cũng bận rộn: khi thì ở các quán rượu, lúc sang Gia Lâm điều hành nhà máy sản xuất rượu, rồi lại còn ở nhà thay vợ trông hai nhóc. Nhà máy rượu ở Gia Lâm, do vợ chồng Markus và anh bạn người Anh chung vốn đầu tư xây dựng, chuyên sản xuất rượu Việt với công suất lên đến hàng chục ngàn lít/năm, đảm bảo vệ sinh thực phẩm, chất lượng mà giá cả phù hợp với túi tiền người Việt.
Các quán của Markus có đủ các loại rượu ta: Làng Vân, San Lùng, Bắc Hà, Phú Lộc... Tất nhiên, “thống trị” trong kho rượu ấy là rượu Sơn Tinh do chính Markus cất từ loại gạo nếp ngon nhất của VN - nếp cái hoa vàng, kết hợp với các loại thảo dược, động vật và hoa quả tươi được chọn lọc kỹ càng. Trong quá trình sản xuất rượu Sơn Tinh, Markus hợp tác chặt chẽ với các nhà nghiên cứu thảo dược có tiếng và được họ cung cấp những thông tin có giá trị, đáng tin cậy. Chỉ riêng thương hiệu Sơn Tinh đã có 17 loại rượu: nếp cẩm, bạch nhân sâm, Minh Mạng thang, mỹ tửu, ngô Bắc Hà, tắc kè...
Markus đến VN lần đầu tiên năm 1993 và sau đó năm nào cũng trở lại. Năm 1996 anh chàng quyết định sống hẳn ở Hà Nội khi cưới một cô vợ là người làng rượu nổi tiếng Phú Lộc, Hải Dương. Năm 2000, Markus và vợ mở quán rượu dân tộc đầu tiên. Nay thì cả ba quán rượu của Marcus ở số 5 Hàng Tre, 54 Mai Hắc Đế và 575 Kim Mã, Hà Nội đều có tên là Xa Lộ 4 (Highway 4). Lý do thật giản dị: anh yêu thích quốc lộ 4. Markus đã đi gần hết con đường này, bắt đầu từ huyện Tiên Yên của Quảng Ninh qua Lạng Sơn, Cao Bằng, Hà Giang, Lào Cai... rồi sang Sơn La; thuộc làu các địa danh trên quốc lộ 4 - từ 4A, 4B, 4C cho đến D, E...
Những ngày rong ruổi trên hơn ngàn kilômet trên tuyến đường này, Markus đã thử khá nhiều loại rượu từ quốc lủi cho đến rượu Bắc Hà, San Lùng, từ rượu thóc cho đến rượu ngô, sắn... Với Markus, rượu nào cũng thơm, ngon, bổ và chứa đựng nhiều nét văn hóa thú vị từ truyền thống cho đến cách uống rượu. Markus bảo người VN nhiều khi cứ sính rượu ngoại chứ rượu Việt đâu có kém nếu cải tiến đôi chút nữa về chất lượng, đảm bảo an toàn vệ sinh, sức khỏe và có thương hiệu... Từ đó anh bắt tay xây dựng thương hiệu rồi nhà máy nấu rượu Việt. Cũng cần nói thêm: khá nhiều các món ăn của ba quán Xa lộ 4 đều có nguồn gốc từ các dân tộc thiểu số phía Bắc, đơn giản mà độc đáo.
Markus rất ấn tượng với cách uống rượu của người Việt: uống có cộng đồng, chứ không như bên trời Tây nhiều khi một mình người ta cũng uống. Nhưng nhiều khi anh cũng phát ớn với cách uống của các bợm người Việt: uống cấp tập, uống cho hết, uống cho say xỉn.
- Anh uống được hai chai Sơn Tinh không?
- Không được, hai chai là “tèo” ngay. Một chai đã phê phê rồi - Markus trả lời bằng một thứ tiếng Việt cực chuẩn.
- Thế khi người ta mời anh cạn 100% thì anh làm thế nào?
- Phải uống chứ. Sống đâu theo đó. Với lại uống rượu mà không say thì uống làm gì!
Markus cho biết đã nhiều lần "ngất ngây như con gà tây" rồi!
Biết tiếng, một số cửa hàng trong Nam đề nghị làm đại lý bán rượu Sơn Tinh, nhưng Markus chưa nhận lời bởi trước mắt lượng rượu chỉ đủ phục vụ ba quán rượu và khách hàng ở Hà Nội cùng khu vực kế cận thủ đô. Tuy nhiên, Markus sẵn sàng nhượng quyền thương hiệu nếu có yêu cầu. Chưa dừng lại, anh đang nghiên cứu để chuẩn bị cho ra đời các loại rượu chưng cất từ hoa quả thay gạo. Bước đầu Markus thành công với chanh dây, thanh mai... và tin chắc rằng mình có thể xây dựng thành công được thương hiệu rượu Việt trên đất Việt
Vừa nói Markus vừa nhìn đồng hồ. Anh chàng xin lỗi và hẹn tôi lần sau bởi đã đến giờ phải đi đón con, rồi sau đó sang Gia Lâm trông coi nhà máy rượu. “Bắn” thêm một điếu thuốc lào nữa, Markus ào ào phóng xe đi...
MẠNH HÙNG
http://tuoitre.vn/The-gioi/Viet-Nam-...y-ruou-ta.html
(Còn tiếp)
Nguyên văn bởi Hongthanh Xem bài viết
Kính thưa các Bác, kính thưa bác Hoài Hương!
Hôm trước em đi liên hoan với 1 nhóm người Hàn, vào 1 quán rượu của HQ thì thấy có mấy loại Scot whisky nhưng xuất cho thị trường Hàn đó là chai Kingdom, Windsor..nhãn mác ở mặt sau viết toàn tiếng hàn nên em nghĩ rằng họ nhập từ hàn quốc về, dung tích thì chỉ có loại 50cl. em không sành rượu nhưng uống thấy êm lắm, rất tiếc là hôm ấy mấy tay kia lại bày trò uống rượu pha với bia (1 cốc bia+ 1ly rượu) nên chả biết mùi vị nó ra sao. Sau đó em để ý tìm ở các cửa hàng nhưng không thấy bán chai này.
Bác Hoài Hương cho em hỏi thăm tại sao chai Suntory 17 yo của Nhật giá lại cao ngất ngưởng thế ạ? tầm khoảng 2.500.000 VND, chai Yamazaki 12 yo cũng tầm 1.500.000 VND trong khi đó như bác nói rượu Whisky của Japan cũng chỉ được xếp ngang hàng với của ấn.
Có một số dòng Scotch Whisky được làm riêng cho thị trường Hàn Quốc, ví dụ như các dòng Lancelott, Imperial, Windsor. Ngoài ra, với những nhãn đã quen thuộc trên thế giới, thì Ballantine's có thể được xem là dòng Scotch phổ biến nhất tại Hàn Quốc.
Đối với ngay người Anh, Scotland, có khá nhiều cũng khá lạ lẫm với mấy dòng rượu kể trên, vì ngoài giới sưu tầm xách về, rượu hầu như không được bán trên thị trường.
Những dòng kể trên đều là Blended Scotch. Lancelott có cả 12yo, 17yo, 21yo và 30yo. Imperial cũng có 12yo, 17yo, 21yo. Windsor cũng có 12yo, 17yo.
Chưa hiểu rõ vì lý do gì mà tại Hàn Quốc, các loại rượu trên 15 tuổi và dưới 21 tuổi thường là rượu 17 tuổi chứ không phải là 18yo như tại phần lớn các nước khác (ngay cả đối với Ballantine's cũng vậy). Họ kiêng con số 18, họ thích con số 17 hay chỉ là ngẫu nhiên?
Ý ở bài trước, em không có nói là Whisky Nhật thì xếp ngang hàng với Whisky Ấn Độ (dường như bác có hàm ý là nếu xếp như thế thì cả hai dòng này đều kém hơn Scotch Whisky phải không? ).
Trong các dòng Whisky trên thế giới, giới yêu mến whisky thường xếp hai dòng kể trên vào chung nhóm với Scotch Whisky do chúng giống style với Scotch Whisky.
Với Whisky Nhật, các sản phẩm của Suntory và Nikka đều là các sản phẩm đắt tiền, đắt ngang và thậm chí là đắt hơn Scotch Whisky nếu tính cùng dòng, cùng độ tuổi rượu.
Suntory Yamazaki là dòng Single Malt có đẳng cấp cao. Hai chai bác vừa kể là những sản phẩm được những người yêu mến Malt Whisky trên thế giới đánh giá rất cao, kể cả các bác tại UK, và các sản phẩm này cũng đã đạt được rất nhiều giải thưởng lớn.
---
Trích:
Nguyên văn bởi NewbieRuou Xem bài viết
Trở lại câu hỏi này, em có tìm hiểu thử, bia heneiken quảng cáo là bia uống không đau đầu, nhưng tham khảo nhiều người và bản thân thì vẫn thấy có hôm uống đau đầu có hôm uống không đau đầu (dù uống cùng một loại heneiken).
Rượu vang thì có bác Nuôi chuyên gia nghiên cứu rượu vang bên Mỹ, trong bài tâm sự có nói vang xịn uống có thể dẫn đến nhức đầu hoa mắt.
Còn rượu mạnh thì em bó tay, thông tin tìm trên google và tìm hiểu qua người quen loạn cả lên, có người bảo nhức đầu người bảo không.
Em nghĩ uống rượu mạnh có tác dụng vật lý và hóa học đến đầu óc, nên chắc chắn phải có câu trả lời, chứ không như ta đi du lịch ngắm cảnh đẹp, hoặc ngắm người yêu, là do cảm tính có thể người nói đẹp người nói không. Các bác lão làng giúp em câu này với (in đậm trong khung ở trên), em đã lục tung hết các trang web tiếng Việt rồi, không ai trả lời "chắc chắn" phần đó. Cám ơn các bác.
Đồ uống có cồn nào cũng có thể gây đau đầu, cho dù là sản phẩm rất xịn, cho dù là bia, rượu vang, rượu mạnh hay rượu mùi.
Vào một ngày sức khỏe có vấn đề, có nhiều chuyện căng thẳng, có khi một lon Coke, một ly sinh tố cũng có thể làm bác cảm thấy bị đau đầu hơn chứ chưa cần nói đến đồ uống có cồn
Như vậy, việc đau đầu hay không phụ thuộc khá nhiều vào điều kiện sức khỏe của người uống, thời tiết trong ngày, chỗ ngồi có thoáng khí hay bí bách, có ngồi đối diện hoặc quay lưng ra hướng có luồng gió lùa hay không, khung cảnh quá ồn ào hay tĩnh lặng...
Trong các loại đồ uống có cồn, với kinh nghiệm của em, rượu vang gây đau đầu nhiều nhất.
Vodka, những dòng được làm tốt, rất tinh khiết lại là những sản phẩm ít gây đau đầu nhất. Nhưng vodka Hà Nội em lại thấy khá nhiều người kêu bị đau đầu, không rõ có phải là do họ uống phải rượu giả hay không. Loại đồ uống ít gây đau đầu nữa là whisky. Cognac và các dòng rượu mạnh thơm ngon khác, em ít khi uống nhiều và cũng không thấy bị đau đầu.
Nói chung, trong rất nhiều lần dùng đồ uống, thỉnh thoảng cũng sẽ bị một lần, cho dù tất cả đều là đồ "xịn".
---
Cảm ơn bác NewbieRuou đã có những chia sẻ suy nghĩ và phân tích rất hay.
Đoạn bác có nhắc lại ý của em hôm trước có nói chuyện đến một anh Tây làm rượu tại VN và rất thành công.
Đó chính Madeja Markus, một chàng trai Thụy Sỹ (dân Thụy Sỹ chủng Đức), tên VN là Sơn.
Hôm vừa qua, được bác duongqua "khai sáng" thêm thông qua việc gửi đường link tới trang web này (xem bài bác duongqua đăng tại #452 mạch này)
Trích:
Nguyên văn bởi NewbieRuou
Vậy nước ta có thể làm rượu có chất riêng hay không? (bác hoai huong nói có bác Tây nào đó làm rượu VN có chất lượng ổn đinh, điều đó chứng tỏ VN có nguyên liệu để cho ra sản phẩm rượu có chất lượng).
Trích:
Nguyên văn bởi duongqua Xem bài viết
Đây cụ ạ, trên website của Sơn tinh có nói nhưng chắc cũng giấu 1 ít bí quyết
http://www.sontinh.com/making-vn.html
Mấy năm trước, em tra cứu thì thấy chưa có website. Thỉnh thoảng vẫn qua chuỗi quán Highway4 ngồi với bạn bè, gần như lần nào ra về cũng mua thêm một chai. Tuy nhiên, vẫn cứ nghĩ là họ chưa có website, nên "lười" tìm kiếm.
Giờ tìm được website trên, vào xem, thấy họ làm web chuyên nghiệp quá. Lượng thông tin vừa đủ, nhưng rất bài bản, giao diện và design khá hấp dẫn.
---
Bác Madeja Markus ấy đây ạ
(hình ảnh lấy từ website của Sơn Tinh)
Nhìn ảnh mới biết bác này làm bài bản, vác hẳn nồi chưng cất bằng đồng size lớn loại xịn từ bên kia sang đây. Thảo nào!
Còn dưới đây là một bài báo năm nào:
Chuyện một ông Tây mê rượu Việt Nam
Thứ bảy, 12 Tháng một 2008, 22:03 GMT+7
Madeja Markus, người sáng lập và là chủ thương hiệu rượu Sơn Tinh nổi tiếng ở Hà Nội là một nhân vật khá đặc biệt. Từ một sinh viên ngành dân tộc học, ông đã đến Việt Nam và quyết định gắn bó lâu dài với mảnh đất đầy duyên nợ này…
Khám phá
Madeja Markus có tên Việt Nam là Sơn. Là một sinh viên ngành dân tộc học, Markus rất thích đi du lịch và khám phá những vùng đất mới. Năm 1993, ông sang Việt Nam du lịch, rong ruổi qua các nẻo đường xuyên Việt, lúc ở Nha Trang ba tháng, khi ở Sài Gòn ba tháng, lúc khác lại lang thang ở các vùng cao Tây Bắc.
Markus nói ông đang hy vọng Sơn Tinh sẽ trở thành một món quà đặc trưng của Việt Nam cho du khách khi đến đây.
Sau chuyến du lịch đầu tiên, ông đã quyết định quay trở lại Việt Nam nhiều hơn. Để có tiền trang trải chi phí trong những chuyến ở lại Việt Nam dài ngày, ông nhận lời làm nhiều công việc khác nhau như hướng dẫn viên du lịch cho các tour quốc tế, hợp tác với công ty du lịch Việt Nam mở tour cho du khách Thụy Sỹ, châu Âu tới Việt Nam... Ngoài ra, ông còn nhận lời làm cố vấn cho một số tổ chức quốc tế trong các chương trình phát triển nông thôn Việt Nam như xóa đói giảm nghèo, bảo vệ môi trường...
Một tình yêu với nông sản Việt Nam
Đi nhiều, Markus nhận thấy nông sản của Việt Nam vô cùng phong phú, đa dạng nhưng người nông dân lại chưa biết phải làm gì để đem lại cho nó giá trị kinh tế cao hơn. Ông từng chứng kiến cảnh một gia đình nông dân có vườn xoài trĩu quả, đến khi thu hoạch bán 500 đồng/ki lô gam mà vẫn không có người mua. Vườn xoài chín rụng bỏ đi rất phí. Họ cũng không biết cách chế biến những quả xoài đó thành xoài khô hay ép lấy nước làm thức uống giải khát...
Và ông đã quyết định tìm cách giúp đỡ những nông dân này sơ chế, chế biến nông sản thành hàng hóa mang giá trị kinh tế cao.
Vốn sinh ra và lớn lên ở vùng Thụy Sỹ giáp phía Nam nước Đức, một vùng trồng rất nhiều hoa quả, Markus có khá nhiều kinh nghiệm về việc xử lý các loại hoa quả. Người nông dân ở đây khi đến mùa thu hoạch, ngoài việc bán hoa quả tươi, một phần họ đem ngâm ủ làm nước hoa quả, hoặc chưng cất thành rượu hoa quả. Học cách làm này của người nông dân Thụy Sỹ, cộng với sự giúp đỡ của một nhà sản xuất rượu, ông quyết tâm làm rượu từ những nông sản dồi dào và phong phú của vùng quê Việt Nam.
Thương hiệu rượu của Việt Nam
Ban đầu, ông tự thu mua những loại quả đặc trưng của vùng Tây Bắc Việt Nam như táo mèo, mơ, mận, chanh leo... của người dân tộc, đem về Hà Nội tự ngâm, ủ, pha trộn các loại nước hoa quả ấy với nhau theo một công thức. Cuối cùng ông cũng thành công.
Bây giờ ông đã có thể làm ra ba loại rượu mang tên Sơn Tinh là rượu hoa quả (chiết xuất từ các loại quả), rượu thảo mộc (làm từ các vị thuốc Bắc Việt Nam) và rượu trắng làm từ gạo nếp cái hoa vàng (một đặc sản của vùng đồng bằng Bắc bộ).
Markus tự hào rằng toàn bộ các loại rượu do ông chế biến đều theo phương pháp thủ công, lên men theo kiểu truyền thống của Thụy Sỹ và Việt Nam. Ông đã học cách nấu rượu và ủ men của làng nghề truyền thống Phú Lộc (Hải Dương), trong quy trình sản xuất không pha trộn bất kỳ chất phụ gia nào.
Nói về việc chọn cách làm rượu theo phương pháp truyền thống, Markus nói rằng không phải cái gì cũ cũng dở, cái mới nào cũng hay, cũng tốt. Nếu cái cũ có giá trị, chúng ta vẫn cần tôn trọng và kế thừa, gìn giữ và phát huy.
Đây là giá trị mà các nước phát triển đang muốn tìm lại, trong khi các nước đang phát triển như Việt Nam không ít người lại phủ nhận, coi thường truyền thống để du nhập cái mới. Vì thế hiện không ít người Việt Nam có tâm lý sính hàng ngoại, cứ ngoại thì tốt, hàng Việt Nam là không tốt. Theo Markus, đây là “một điều đáng tiếc với người Việt Nam”.
Markus nói ông đang hy vọng Sơn Tinh sẽ trở thành một món quà đặc trưng của Việt Nam cho du khách khi đến đây. Thừa nhận mong muốn đó có vẻ quá tham vọng, nhưng ông cho rằng rượu là thức uống mà người nước ngoài rất thích tặng nhau, do đó ông sẽ có cơ hội.
Rượu cần của người dân tộc có thể coi là một đặc sản nhưng lại chưa thể mang đi xa, không giữ được lâu. Vì thế, ông muốn có một loại rượu riêng của Việt Nam, như Sake của người Nhật.
Giữa năm 2006, Markus chính thức sản xuất rượu Sơn Tinh tại nhà máy rộng hơn 4.200 mét vuông đóng tại khu công nghiệp Gia Lâm. Hiện nay công suất của nhà máy chỉ đạt vài ngàn lít/năm, không đáp ứng kịp nhu cầu của thị trường. Chính vì vậy, từ năm 2008, Markus sẽ mở rộng sản xuất để có thể cung cấp ra thị trường khoảng 50.000 lít rượu thành phẩm/năm.
Kế hoạch lớn nhất mà Markus đang theo đuổi là việc hình thành các vùng nguyên liệu do mình đầu tư, chuyển giao khoa học kỹ thuật, công nghệ, giống má... để có những vùng nguyên liệu có chất lượng ổn định hơn. Điều này sẽ giúp Markus đảm bảo chất lượng sản phẩm, so với hiện nay ông chủ yếu thu mua nguyên liệu của từng hộ dân.
Theo TBKTSG
Việt Báo (Theo_VTC)
http://vietbao.vn/Kinh-te/Chuyen-mot.../75173868/176/
---
Thêm một hai bài viết nữa về chuyện hai anh Tây làm rượu ta và mở quán ta tại VN.
Trong bài này, ngày trước đọc, em thấy có một vài chi tiết rất đáng chú ý. Sau này, có lúc nói chuyện lại với mấy người bạn, có người bảo: ôi, chuyện tầm phào, làm thứ ấy thì đáng gì mà làm.
Đó là chuyện cái vỏ chai đựng rượu Sơn Tinh.
Nhũng chai rượu Sơn Tinh đầu tiên được cho ra đời tại VN, anh Sơn không có vỏ chai, nên đi thu mua lại chai rượu Tây cũ để đựng rượu. Ngày đó, anh chàng này dùng chủ yếu vỏ Remy Martin Club loại có 8 cạnh, hay bán trong các Club, Bar và sàn. Anh Sơn bóc hết nhãn, lột miếng logo kim loại, vệ sinh chai sạch sẽ, sau đó đóng chai.
Khi sản lượng tăng lên, anh Sơn nghĩ rằng cần phải có một loại vỏ chai riêng cho dòng rượu của mình, liền đến gặp các công ty / xưởng thủy tinh của VN nhưng chẳng ai làm cả. Cuối cùng anh ấy phải đặt tất cả các vỏ chai rượu bên tận Đài Loan. Vỏ chai rượu của Sơn Tinh có chất lượng thủy tinh trong vắt, rất dày dặn, kiểu dáng bắt mắt và duyên dáng.
Qua đó mới thấy công nghiệp phụ trợ của VN còn rất nhiều việc phải làm.
Trong ngành rượu, ngoài vỏ chai, còn là ly, cốc. Ngoài những dòng sản phẩm sang trọng, thì sản phẩm bình dân hiện nay toàn thấy của Ocean Thailand, không thấy bóng dáng một sản phẩm nào của VN được các hãng rượu đặt mua làm ly, cốc đặt trong hộp quà trong dịp lễ, Tết hoặc dùng để tặng khách hàng. Mà số lượng một năm cho những loại này thì có phải là ít đâu.
Hai gã châu Âu và rượu Sơn Tinh
28/11/2009
SGTT - Một người Anh và một người Thuỵ Sĩ gặp nhau ở Việt Nam và tìm thấy ở đây cơ hội kinh doanh: ẩm thực truyền thống Việt Nam.
Đan đang hướng dẫn nhân viên tại Highway 4
Hiện nay, Đan – tên Việt của Dan Dockery - đang quản lý chuỗi bốn nhà hàng của Highway 4 còn Sơn – tên Việt của Markus Madeja - phụ trách toàn bộ công việc sản xuất và phát triển thương hiệu rượu Sơn Tinh.
Năm 1998, Đan được Sơn mời vào nhà chơi và mời một chén rượu táo mèo do anh tự ngâm. Giống như nhiều người bạn khác, Đan ấn tượng mạnh mẽ bởi hương vị tuyệt ngon của loại rượu này. “Ở Hà Nội có rất nhiều quán rượu dân tộc. Vốn là một người thích ẩm thực và học ngành dân tộc học nên tôi cũng la cà nhiều quán lắm và cũng rất mê hương vị của các loại rượu ngâm hoa quả hoặc các loại thảo mộc đặc trưng của người Việt Nam”, Sơn kể.
Từ thích uống đến hỏi han cách thức và ngâm thử. Từ ngâm thử và mời bạn bè uống đều nhận được những lời khen, Sơn bắt đầu nghĩ tới chuyện kinh doanh. “Tôi và Đan nói chuyện rất nhiều và thống nhất với nhau quan điểm rằng rượu dân tộc Việt Nam thực sự là một mặt hàng kinh doanh nhiều tiềm năng nếu biết khai thác.
Từ cái vỏ chai
Nói về sản phẩm rượu Sơn Tinh, Sơn cho biết, anh tự hào nhất là cái vỏ chai. “Chúng tôi đã mất hai năm để thiết kế được mẫu chai rượu như hiện nay”, Sơn kể lại. “Đầu tiên là vẽ ra mẫu, đóng thạch cao rồi làm chất liệu composite rồi làm mẫu chai bằng thuỷ tinh. Từ một chai mẫu, chúng tôi phải thử nghiệm rất kỹ các yếu tố liên quan. Chai có nặng không, cảm giác khi cầm trên tay ra sao, đặt trên bàn ăn thì như thế nào, trong bữa tiệc sang trọng thì như thế nào, chai nên dùng cốc gì thì phù hợp và khi đóng rượu vào chai sẽ cho ra hiệu ứng màu và ánh sáng như thế nào v.v.”
Nhưng Sơn cũng cho rằng đáng tiếc nhất là cho tới nay các anh vẫn phải nhập vỏ chai từ Đài Loan vì không gia công được tại Việt Nam. Một phần do doanh nghiệp trong nước chỉ quen làm với một vài mẫu chai có sẵn, khiến chai rượu chẳng khác gì một chai… nước mắm. “Nếu đặt làm khuôn riêng, giá còn cao hơn cả giá nhập khẩu mà chất lượng thuỷ tinh thì không đảm bảo” – Sơn giải thích. Theo Sơn, mẫu mã đã nói lên triết lý kinh doanh của anh và Đan. “Chúng tôi bán rượu dân tộc ngay tại Việt Nam nên phải tạo ra sự khác biệt”, Sơn nói.
Sơn với những sản phẩm thương hiệu Sơn Tinh
Không chỉ chăm chút cho vỏ chai, hai anh mở xưởng chế biến và sản xuất riêng tại xã Lệ Chi, Gia Lâm. Tại đây 17 loại rượu truyền thống Việt Nam được sản xuất và cung cấp cho các cửa hàng của họ. “Muốn biến một thứ đồ uống thông thường thành một sản phẩm thương mại, điều tiên quyết là anh phải có được chất lượng đồng đều. Sau khi ngâm thử nghiệm, chúng tôi xây dựng từng công thức riêng cho từng loại rượu để mỗi chai rượu đạt các tiêu chuẩn về nồng độ, chất lượng… như nhau”, Sơn nói.
Tới chuyện bảo tồn và phát triển
Năm 1997 khi đặt chân tới Việt Nam, mục đích của Đan là tìm kiếm tư liệu cho luận văn về vấn đề một số ngôn ngữ châu Á. Còn Sơn vốn là một chuyên gia về dân tộc học, công việc đầu tiên khi tới Việt Nam của anh là làm tư vấn cho các tổ chức phi chính phủ. Những kiến thức tưởng chừng không liên quan tới kinh doanh đó lại là nền tảng giúp hai anh thành công trong kinh doanh. “Nguyên lý kinh doanh chính là câu chuyện về xã hội. Nếu hiểu xã hội anh sẽ biết cách kinh doanh. Còn công việc chuyên môn ư? Chúng tôi thuê những người có năng lực làm việc và trả lương cho họ”, Đan phân tích.
Rượu trắng nồng ngắt này bây giờ lên đường lâu dài trở thành rượu Son Tinh. Các nguyên liệu chọn lọc được ngâm nhiều tháng năm trong rượu sau đó được pha chế theo một cách kỹ lưỡng.
Nghề thuật pha chế nằm ở chỗ xác định đặc tính của mỗi năm mỗi mùa vì nó lại ảnh hưởng đến tính chất của từng nguyên liệu.
Cuối cùng rượu còn phải nghỉ ngơi và ngủ nhiều tháng năm trong các stéc để phát huy chuỗi đa dạng các hương vị trước khi được chiết vào các chai thuỷ tinh thanh nhã Sơn Tinh.
Muốn bảo tồn phải phát triển, bài học khi còn là một sinh viên ngành dân tộc học đã giúp Sơn làm được điều mà nhiều người Việt Nam chưa làm được: bảo tồn những giá trị văn hoá ẩm thực độc đáo của Việt Nam. “Mải chạy theo cái mới, cái hiện đại, chúng ta sẽ quên hoặc cố tình quên cái cũ, cái truyền thống. Nhưng 10 năm, 20 năm hay 50 năm sau khi quay ra tìm lại cái truyền thống, lúc đó nó đã mất rồi và không thể phục hồi được nữa. Đó là tình trạng đang diễn ra tại nhiều nước đang phát triển chứ không riêng gì Việt Nam”, Sơn nói. Hai người chủ doanh nghiệp này đang thử nghiệm trồng một vườn cây thuốc nhỏ tại Sa Pa. “Để tiếp tục phát triển sản phẩm, chúng tôi phải đảm bảo nguồn nguyên liệu nhưng hiện nay nguồn cây thuốc tại Việt Nam đang ngày một giảm sút. Một tỷ lệ lớn các vị cây thuốc đang có trên thị trường được nhập từ Trung Quốc. Những vườn thuốc trên các vùng đồi núi phía Bắc đã bị người dân bỏ đi để trồng những loại cây có giá trị kinh tế cao hơn hoặc làm du lịch”.
bài và ảnh Dung. P
http://muivi.com/muivi/index.php?opt...805&Itemid=431
---
Chàng Tây rượu ta
TTCT - Anh chàng là người Thụy Sĩ và có lẽ là người nước ngoài đầu tiên mở các quán chuyên bán các loại rượu thuần Việt ở Hà Nội. Các quán rượu - nhà hàng của Markus Madeja luôn đông khách ta lẫn Tây. Đằng sau chuyện rượu là một tình cảm gắn bó với đất nước này. Markus ngồi đợi tôi trước cửa quán rượu số 5 Hàng Tre, vừa nhâm nhi ly cà phê vừa đọc báo... tiếng Việt. Hoàn toàn tự học nhưng giờ Markus biết đọc, biết viết tiếng Việt thành thạo. Rít một hơi thuốc lào thật sâu, rồi cũng ngửa mặt nhả khói, anh chàng nhắm mắt mơ màng...
Hẹn họ mãi tôi mới gặp được Markus Madeja, bởi anh chàng lúc nào cũng bận rộn: khi thì ở các quán rượu, lúc sang Gia Lâm điều hành nhà máy sản xuất rượu, rồi lại còn ở nhà thay vợ trông hai nhóc. Nhà máy rượu ở Gia Lâm, do vợ chồng Markus và anh bạn người Anh chung vốn đầu tư xây dựng, chuyên sản xuất rượu Việt với công suất lên đến hàng chục ngàn lít/năm, đảm bảo vệ sinh thực phẩm, chất lượng mà giá cả phù hợp với túi tiền người Việt.
Các quán của Markus có đủ các loại rượu ta: Làng Vân, San Lùng, Bắc Hà, Phú Lộc... Tất nhiên, “thống trị” trong kho rượu ấy là rượu Sơn Tinh do chính Markus cất từ loại gạo nếp ngon nhất của VN - nếp cái hoa vàng, kết hợp với các loại thảo dược, động vật và hoa quả tươi được chọn lọc kỹ càng. Trong quá trình sản xuất rượu Sơn Tinh, Markus hợp tác chặt chẽ với các nhà nghiên cứu thảo dược có tiếng và được họ cung cấp những thông tin có giá trị, đáng tin cậy. Chỉ riêng thương hiệu Sơn Tinh đã có 17 loại rượu: nếp cẩm, bạch nhân sâm, Minh Mạng thang, mỹ tửu, ngô Bắc Hà, tắc kè...
Markus đến VN lần đầu tiên năm 1993 và sau đó năm nào cũng trở lại. Năm 1996 anh chàng quyết định sống hẳn ở Hà Nội khi cưới một cô vợ là người làng rượu nổi tiếng Phú Lộc, Hải Dương. Năm 2000, Markus và vợ mở quán rượu dân tộc đầu tiên. Nay thì cả ba quán rượu của Marcus ở số 5 Hàng Tre, 54 Mai Hắc Đế và 575 Kim Mã, Hà Nội đều có tên là Xa Lộ 4 (Highway 4). Lý do thật giản dị: anh yêu thích quốc lộ 4. Markus đã đi gần hết con đường này, bắt đầu từ huyện Tiên Yên của Quảng Ninh qua Lạng Sơn, Cao Bằng, Hà Giang, Lào Cai... rồi sang Sơn La; thuộc làu các địa danh trên quốc lộ 4 - từ 4A, 4B, 4C cho đến D, E...
Những ngày rong ruổi trên hơn ngàn kilômet trên tuyến đường này, Markus đã thử khá nhiều loại rượu từ quốc lủi cho đến rượu Bắc Hà, San Lùng, từ rượu thóc cho đến rượu ngô, sắn... Với Markus, rượu nào cũng thơm, ngon, bổ và chứa đựng nhiều nét văn hóa thú vị từ truyền thống cho đến cách uống rượu. Markus bảo người VN nhiều khi cứ sính rượu ngoại chứ rượu Việt đâu có kém nếu cải tiến đôi chút nữa về chất lượng, đảm bảo an toàn vệ sinh, sức khỏe và có thương hiệu... Từ đó anh bắt tay xây dựng thương hiệu rồi nhà máy nấu rượu Việt. Cũng cần nói thêm: khá nhiều các món ăn của ba quán Xa lộ 4 đều có nguồn gốc từ các dân tộc thiểu số phía Bắc, đơn giản mà độc đáo.
Markus rất ấn tượng với cách uống rượu của người Việt: uống có cộng đồng, chứ không như bên trời Tây nhiều khi một mình người ta cũng uống. Nhưng nhiều khi anh cũng phát ớn với cách uống của các bợm người Việt: uống cấp tập, uống cho hết, uống cho say xỉn.
- Anh uống được hai chai Sơn Tinh không?
- Không được, hai chai là “tèo” ngay. Một chai đã phê phê rồi - Markus trả lời bằng một thứ tiếng Việt cực chuẩn.
- Thế khi người ta mời anh cạn 100% thì anh làm thế nào?
- Phải uống chứ. Sống đâu theo đó. Với lại uống rượu mà không say thì uống làm gì!
Markus cho biết đã nhiều lần "ngất ngây như con gà tây" rồi!
Biết tiếng, một số cửa hàng trong Nam đề nghị làm đại lý bán rượu Sơn Tinh, nhưng Markus chưa nhận lời bởi trước mắt lượng rượu chỉ đủ phục vụ ba quán rượu và khách hàng ở Hà Nội cùng khu vực kế cận thủ đô. Tuy nhiên, Markus sẵn sàng nhượng quyền thương hiệu nếu có yêu cầu. Chưa dừng lại, anh đang nghiên cứu để chuẩn bị cho ra đời các loại rượu chưng cất từ hoa quả thay gạo. Bước đầu Markus thành công với chanh dây, thanh mai... và tin chắc rằng mình có thể xây dựng thành công được thương hiệu rượu Việt trên đất Việt
Vừa nói Markus vừa nhìn đồng hồ. Anh chàng xin lỗi và hẹn tôi lần sau bởi đã đến giờ phải đi đón con, rồi sau đó sang Gia Lâm trông coi nhà máy rượu. “Bắn” thêm một điếu thuốc lào nữa, Markus ào ào phóng xe đi...
MẠNH HÙNG
http://tuoitre.vn/The-gioi/Viet-Nam-...y-ruou-ta.html
(Còn tiếp)












