BÀN LUẬN VỀ RƯỢU MẠNH CỦA hoai-huong (Part 23)
Tuesday, March 15, 2011 2:37:58 AM
Trích:
Nguyên văn bởi polizia Xem bài viết
Thực ra vang bịch là loại vang rẻ tiền ạ, tại các nhà hàng và khách sạn bên Pháp mà em đi làm thì vang bịch thường được dùng để nấu ăn trong nhà bếp khi cần chế biến các loại nước sốt. Trong 1 số nhà hàng kiểu bình dân thì nó được dùng để bán vang theo ly hoặc theo bình ( khách vào ăn gọi 1 ly vang hoặc gọi 1 bình chứ không gọi nguyên chai ). Tất nhiên vẫn có những loại vang đóng chai rẻ hơn vang bịch nhưng dẫu sao vang bịch 5l vẫn chỉ được xếp vào dòng vang rẻ tiền.
Ưu điểm của nó là mở ra xài được lâu thôi chứ về chất lượng thì vang đóng chai vẫn hơn.
Vang bịch thì màu nào cũng có ( đỏ, hồng, trắng ...) nhưng ở Việt Nam thường thấy vang đỏ, có lẽ do thói quen của người Việt Nam khi cứ nhắc đến rượu vang là hay nhắc đến Bordeaux giống như nói đến xe máy là nói đến Honda ( mặc dù còn nhiều loại vang ở các vùng khác rất ngon và nổi tiếng) và đương nhiên là vang đỏ. Trong 3 loại vang thì vang đỏ có lẽ được tiêu thụ nhiều hơn cả ở Việt Nam.
Những điều bác polizia nói ở trên thì là đúng hoặc... rất đúng ạ
Nếu xét đến loại "vang để uống hàng ngày" mà em thấy rất nhiều người đi mua những chai vang tầm 220.000 VND trở xuống, thì vang bịch và vang chai có thể là các sản phẩm được dùng để thay thế lẫn cho nhau. Và như đã nói, trong phân khúc này, thì có nhiều bịch vang uống còn ngon hơn một số chai vang giá rẻ.
Tuy nhiên, đối với phân khúc cao cấp hơn, những dòng vang có giá khoảng 450.000 VND 1 chai trở lên thì vang bịch chưa thể là đối thủ của vang chai. Vang ngon phục vụ trong những nhà hàng, khách sạn hạng khá đến sang, thì không thể nào dùng vang bịch được ạ.
Nhưng nói đi thì cũng phải nói lại, vang uống tại nhà hàng ngày, thì cũng ít người mua thường xuyên những chai vang có giá cao cao đến rất cao đó. Những chai vang uống hàng ngày, đa phần, người dùng vẫn mua vang có giá 250.000 VND trở xuống. Mà tầm tiền ấy, chọn vang bịch loại ngon thì cũng là một lựa chọn rất hay. Bởi vậy, khi đã dùng tại nhà, thì uống như bác mucdong cũng rất hợp lý, nếu mua được những bịch vang thuộc loại 'uống được' đến 'khá được'.
---
Trích:
Nguyên văn bởi Nauheim Xem bài viết
Cụ cho em vài hàng về dòng Island Whiskey Tullamore Dew, đặc biệt là chai Tullamore Dew Black nhé.
Bây giờ em mới có thể quay lại đây với các bác một lát. Chúc các bác một ngày cuối tuần tốt lành nhé!
Tullamore Dew là một dòng Pot Still Irish Whisky. Irish Whiskey có cách phân loại tương đối khác biệt so với cách phân loại của Scotch Whisky, Japanese Whisky và Indian Whisky dù cũng đều có Single Malt Whisky và Grain Whisky.
Nói một cách ngắn gọn thì Irish Whisky có bốn dòng chính: (1) Irish Pot Malt Whisky; (2) Irish Pure Pot Still Whisky; (3) Irish Grain Whisky; và (4) Irish Blended Whisky.
Jameson mà chúng ta vẫn thường nhắc đến thuộc về dòng (4). Tullamore Dew thì thuộc dòng thứ (2).
Rượu Irish Whiskey được chưng cất tới ba lần (triple distilled) so với hai lần (double distilled) của Single Malt Scotches hoặc một lần (single distilled) của Grain Scotches và American Whiskey. Vì được chưng cất ba lần nên chất lượng trong trẻo, tinh khiết, nhưng vị thiên về style nhẹ nhàng, hoa quả, tươi tắn và dễ uống. Thêm nữa, cho dù là được chưng cất ba lần, nhưng phần lớn lại được chưng cất bằng nồi đồng (Pot Still) theo từng mẻ, nên rượu vẫn không bị quá nhạt, mà vẫn giữ được nhiều hương vị đặc trưng của phương pháp này.
Theo truyền thống xa xưa, trái ngược với Scotch Whisky, người Ireland lại không thích làm malt từ barley (malting process) bằng phương pháp xông khói, mà thay vào đó, họ làm khô malt bằng phương pháp tiếp nhiệt gián tiếp (không cho malt tiếp xúc với lửa và tiếp xúc với khói). Chính vì thế, rượu Irish Whiskey (trong đó có Tullamore Dew) là dòng Whiskey không có hương vị khói. Chính phương pháp này, cùng với kiểu chưng cất ba lần trong nồi đồng Pot Still đã giúp hình thành lên style đặc trưng của rượu Irish: thanh nhã, nhẹ nhàng, không quá cay nồng, không khói, nhiều hương hoa quả tươi, nhiều hương vị chanh, cam, táo, lê. Bên cạnh đó, người Ireland cũng ít dùng thùng ex-Sherry như người Scots và người Nhật Bản, nên tìm được một chai Irish có style như Macallan, Balvenie, Dalmore (đậm đà hoa quả khô, mứt quả, gừng, quế, mận, chocolate...) là rất khó. Nhìn chung, rượu Irish Whisky có nhiều điểm tương đồng về tính chất và hương vị với dòng Lowland và một số dòng sản phẩm Speyside theo style nhẹ nhàng của rượu Scotch (ví dụ như Rosebank, Auchentoshan, Glenkinchie, Glenfiddich, Dufftown...).
Ngày nay, để đa dạng hóa sản phẩm và trải rộng thêm dải hương vị, cũng đã có một số Nhà chưng cất của Ireland làm rượu Whisky có mùi vị than bùn và hương vị khói, điển hình là dòng Connerama Irish Peated Single Malt. Dòng này, về bản chất, giống y hệt sản phẩm Scotch Single Malt có hương vị khói.
Tullamore Dew mới thuộc về sở hữu của Nhà Glenfiddich trong năm 2010. Jameson thì thuộc sở hữu của Tập đoàn Pernod Ricard, Tập đoàn lớn số 2 thế giới về đồ uống có cồn, đang sở hữu các thương hiệu lớn như Chivas, Ballantine's, Martell, Glenlivet, Pernod, Ricard... Bushmills cũng là một nhãn đẳng cấp của dòng Irish Whiskey và đang thuộc sở hữu của Tập đoàn số 1 thế giới Diageo, ông chủ của JW, Smirnoff, Baileys, J&B, Jose Cuervo, Tanqueray, Gordon's Gin, Windsor, Crown Royal...
Dòng Tullamore Dew, em mới được dùng loại Tullamore Dew Original (NAS) và loại Tullamore Dew Special Reserve (12yo), và cũng dùng cách đây vài năm, hiện không còn chai nào trong nhà. Mấy sản phẩm vừa được nắc tới cũng mang style điển hình của Irish Whiskey như đã nêu ở trên. Tullamore Dew Black 43 là một dòng mới, em chứ có điều kiện tiếp cận trực tiếp cũng như chưa tìm hiểu kỹ về nó. Bác Nauheim tasting, review và share cảm nhận của bác lên trên này với các anh chị em khác với nhé.
---
Trích:
Nguyên văn bởi giang10 Xem bài viết
Chào các bác,em mới được dẫn link sang DD này,vào đọc hết phần rượu này quả là thú vị,bác hh đúng là siêu cao thủ.Đọc xong những trang này thấy thái độ của mình với chai rượu nó cũng khác đi.
Hình như còn 1 mảng rượu nữa bác HH cùng các cao thủ ít nhắc tới,đó là nhóm rượu Liqueu,rượu này em thấy cũng ko hề nhẹ hương vị hoa quả uống cũng khá thú vị.Có lần em đã thử 1 chai grand marnier cam thì thấy cũng ok lắm,thậm chí dễ xơi hơn cả cognac thuần túy vì nó hơi ngọt hehe..
Vậy mong bác HH bớt chút thời gian khai sáng cho mem mới về loại rượu này nhé,nhất là những chai grand marnier.
Rượu Liqueur cũng là một dòng hấp dẫn. Ngày nay, đa phần, người ta xếp Liqueur thành một dòng riêng, không phải rượu mạnh (spirits), nên bác giang10 thấy trong mạch này thiếu vắng Liqueur cũng là điều dễ hiểu ạ
Thực ra, rượu Liqueur ít phổ biến ở VN, ít được người tiêu dùng VN đón nhận, cho dù xưa nay, rất nhiều Côn g ty đã nỗ lực đưa dòng này về, nhưng nhiều khi cố gắng mãi, nhưng vẫn... ế.
Có tình trạng trên là vì, có lẽ với rượu, dân VN mình tuy rất đông, rượu bia được tiêu thụ không phải là ít, số người uống rượu đông đảo, nhưng số người 'thưởng thức' rượu vẫn còn ít. Liqueur thì không thể đem ra để nhậu, để lai rai, để zô zô được, nên mấy ai mua làm gì. Có nhiều người còn nghĩ, dòng rượu này là chuyên... để dành cho phụ nữ
Liqueur có nhiều cách uống, tùy thuộc từng dòng mà nó được uống neat, uống on-theo-rock, with Ice, uống pha thành long-drink, uống coktail hay dùng như aperitif. Trong một số bữa tiệc thân mật gia đình hoặc bạn bè, thay vì khai vị bằng Champagne và uống Vang, chúng ta pha chế một số món đồ uống từ Liqueur để dùng làm rượu khai vị và dùng làm món uống chính, thì cảm giác đem lại cũng thật tuyệt vời. Rượu Liqueur với hương thơm tho, ngon miệng, rất kích thích ăn uống, giúp cho bữa tiệc được ngon và vui hơn.
Trời lạnh ở miền Bắc như mùa này, bạn bè rủ nhau vào Bar (kiểu Bar Tây), "đánh" một vài ly rượu pha từ Ricard, Grand Marnier, Heather Cream, Amaretto... thì thật là hứng khởi, thích thú và mang lại nhiều cảm xúc.
Rượu Liqueur, nếu xét theo phương pháp sản xuất, có thể chia làm mấy dòng chính:
- Dòng rượu pha chế từ các loại rượu mạnh và vẫn mang hương vị, đặc tính của rượu mạnh, như: (1) Grand Marnier được pha chế từ rượu Cognac với hoa quả nhóm chanh cam; (2) Mewkow Vanilla được pha chế từ Cognac và hương vani; (3) Old Pulteney Liqueur được pha chế từ rượu Single Malt Old Pulteney với hương heather và hoa quả; (4) Southern Comfort là rượu được pha chế từ Whiskey Mỹ với một số hương hoa quả, thảo mộc; (5) Drambui là rượu pha chế từ Scotch Whisky với mật ong và quế, hồi v.v...
- Dòng rượu pha chế từ các loại rượu mạnh với các loại cream, chocolate, coffee... để cho ra một loại đồ uống nhẹ, ví dụ như: (1) Baileys Irish Cream; (2) Aunt Bea's; (3) Brogans Irish Cream; (4) Feeney's Irish Cream; (5) Chila Coffee; (6) Senor Coffee; (7) Kahlúa Coffee; (8) Amarula Coffee; (9) Sheridans Coffee & Cream; (10) Cresta Chocolate v.v...
- Dòng rượu được trộn hương liệu vào với nguyên liệu gốc, sau đó mới đem chưng cất để cho ra đời dòng rượu mạnh có mùi hương thơm, ví như Pernod và Ricard (rượu mùi hương quế, hồi...).
Nếu phân loại theo cách dùng, có thể tạm chia thành hai dòng:
- Rượu mùi có thể để uống ngay, uống với đá hoặc pha chế đều được.
- Rượu mùi chỉ để dùng cho pha chế.
Rượu mùi cũng là một thế giới mênh mông, bao la, mà càng ngày, người ta càng sáng tạo ra nhiều món mới đa dạng và lạ lùng, ví dụ như rượu mùi dứa, mùi xoài, mùi hồ tiêu, mùi chè xanh Nhật Bản...
---
Liếc qua danh sách đang xem bích này, em thấy có bác Shevaken, mới nhớ ra hôm trước, sau post em nhầm lẫn về chai Absolut Pears, bác Shevaken có đưa lên mấy tấm poster hoặc wallpaper rất đẹp mang hình ảnh chai Absolut Pears và con rắn lục, nhưng sau đó bác ấy lại gỡ ngay xuống.
Bác Shavaken cứ đưa lại mấy tấm ấy lên đi bác, nhìn đẹp mắt và sinh động. Nếu có time, em sẽ viết thêm về mấy dòng vodka Infusion, trong đó có chai Pears.
---
Trích:
Nguyên văn bởi mucdong Xem bài viết
Em xin trở lại với chai Glenmorangie 18yo đang uống dở một chút.
Hôm qua Q7 chỗ em trời mưa, hơi lạnh, em lại đang sụt sịt nên khoảng 9 giờ tối em đã quyết định uống một ly nhỏ (khoảng 1/4 ly tumbler, loại ly Ocean tròn, đáy phẳng, thân thẳng đứng). Neat, không ướp lạnh, không with ice/on the rock, not shake, not stir Có kèm với vài sợi phô mai dây (loại sợi lớn, phải xé nhỏ như mực nướng).
Lần này cảm nhận rất khác với lần uống đầu tiên (đây mới chỉ là lần thứ 2 em uống chai này). Mùi hương lúc ngửi ly rượu không thơm lừng như lần trước, và hương chanh cũng nhạt hẳn đi. Em đoán vì trời mưa, độ ẩm quá lớn nên có hiện tượng này. Có lẽ thế, vì em bảo quản rượu thường là khá đúng cách mà bác Hoài Hương hướng dẫn: vẫn chai và nút gỗ nguyên bản, đặt trong tủ, ánh sáng tối hơn so với trong phòng, không nắng, không nóng, không gió, nên chắc không ảnh hưởng đến chất lượng rượu sau lần mở đầu tiên.
Tuy nhiên, lần này khi uống, sự ấm áp của nó - vốn khiến em không ưa trong lần trước - lại trở nên rất dễ chịu. Nóng nhưng không cay, hương vị không xộc thẳng lên mũi mà chậm rãi thấm dần lên, nồng nàn một cách rất mềm mại, sâu lắng.
Vẫn là vị hơi ngọt đó, vẫn mùi hương hơi bùi bùi kiểu hạnh nhân, nhưng lần này em cảm thấy êm ái hơn hẳn lần trước. Ngoài ra, có vẻ như em cảm thấy mùi vị thoang thoảng của gỗ sồi - hơi hăng hăng, hơi chát, và hơi nhừa nhựa. "Có vẻ như" thôi, là vì thực ra em chưa được nếm bất cứ loại rượu nào cho mùi đặc trưng của hương vị này - hoặc đã từng nhưng lúc đó không có ai hướng dẫn - nên chẳng có cái mốc nào để nhận biết.
Vài dòng chia sẻ với các bác cho vui. Em tin là thời tiết - bao gồm độ ẩm và nhiệt độ - đã có ảnh hưởng đến cảm nhận lần này của em.
Nhân tiện lúc nãy em có giỡn về shake/stir, bác Hoài Hương có thể cho biết vì sao khi pha cocktail, lúc thì người ta shake và lúc thì lại stir không ạ? Cảm ơn bác!
Thưởng thức rượu và đồ uống thì vẫn thường như thế đấy bác mucdong ạ. Cũng là một chai đã mở, nhưng thưởng thức lần 1 nó thế này, thưởng thức lần 2 nó có thêm chút ít "khảo dị", rồi lần 3 có khai lại có thêm tí "dị bản" nữa.
Nếu thích kiểu thưởng thức và khám phá (một mình hoặc trong nhóm có dăm người), bác có thể làm một cái Tasting Note Sheet (bản ghi lại cảm nhận hương vị). Em hay chế mấy bản loại này, in màu ra để tặng bạn bè hoặc vác ra những Tasting Event do bọn em tự tổ chức.
Về nội dung, thì nó có mấy thứ sau:
1) Cảm nhận về màu sắc (Colour, Appearance): ...........................................
2) Cảm nhận về mùi hương (Nosing): .................................................. ........
3) Cảm nhận về hương vị trong khoang miệng (Palate): ...................................
4) Cảm nhận tổng thế về cốt rượu (Body): .................................................. ..
5) Cảm nhận về hậu vị, dư vị (Finish): .................................................. .........
Có loại rượu thử lần 1, mọi người ghi ABC, sau đó đem cất đi. Hôm sau, nếu rượu còn, vác ra thử lần 2, mọi người lại dùng Tasting Note Sheet để ghi lại cảm nhận của mình, sẽ thấy ghi DEF. Coi lại hai cái ABC và DEF, thấy có người ghi lại không khác nhau là mấy, chỉ thấy thứ tự các loại hương vị được khám phá có đảo lộn chút ít, nhưng cũng có người thấy "khám" ra nhiều hương vị mới. Nói chung là cũng rất vui!
---
Trích:
Nguyên văn bởi mucdong Xem bài viết
Nhân tiện lúc nãy em có giỡn về shake/stir, bác Hoài Hương có thể cho biết vì sao khi pha cocktail, lúc thì người ta shake và lúc thì lại stir không ạ? Cảm ơn bác!
À, còn đoạn này, em xin nói thêm một chút:
Shake sẽ giúp cho cốt của các loại đồ uống khác nhau được mix với nhau chặt chẽ hơn, hương vị quyện hơn và cho cảm giác là tạo ra một thứ mới.
Stir hoặc pour thì không làm cho hai, ba thứ chất lỏng đó quyện với nhau quá chặt, giúp ta vẫn có thể cảm nhận được hương vị của loại A, của loại B, loại C...
---
Trả lời thêm bác trandonga về đoạn liên quan đến thuế rượu.
Trích:
Nguyên văn bởi trandonga Xem bài viết
Em bắt đầu nghiên cứu mạch về rượu này của các cụ. Em thắc mắc chút, theo em biết thì gọi là ruọu mạnh phải có độ cồn từ 30 độ trở lên chứ nhỉ. Ko phải bỗng dưng mà HALICO đẻ ra anh Vodka chai nhỏ 29,5 độ cồn - mà cũng theo em biết là để tránh thuế tiêu thụ đặc biệt áp cho ruọu mạnh?
Hôm qua em xem phim Great escape có đoạn mấy chú quân đồng minh nấu rượu khoai tây vui phết.
Trích:
Nguyên văn bởi hoai-huong Xem bài viết
Phân loại chung, thì rượu được chưng cất và có độ cồn từ 20% trở lên đã được gọi là spirit rồi bác ạ. Tuy nhiên, đúng là ngoài thị trường, dòng rượu mạnh có độ cồn tầm khoảng 20 đến 30 độ là khá hiếm hoi.
Về thuế tiêu thụ đặc biệt của VN, hôm trước em tra cứu, tìm hiểu Luật Thuế tiêu thụ đặc biệt của VN, thấy nhà mình phân biệt rõ ràng giữa dòng rượu 20 độ trở lên với dòng rượu 20 độ trở xuống, chắc cũng có lý do và cơ sở của nó. Em hình như xóa file đó đi rồi hay lưu đâu đó, nên chưa tìm thấy. Em sẽ search lại và giới thiệu với bác sau.
Một số dòng sản phẩm có bán phổ biến tại VN như Campari (độ cồn từ 20 đến dưới 30 độ), đối với các nước phương Tây, có lúc họ xếp vào nhóm Spirit, có lúc họ lại xếp vào nhóm Liqueur.
Rượu có độ cồn thấp là rượu được pha loãng thêm với nước cất, chứ khi chưng cất ra, hầu như rượu nào cũng phải có độ cồn từ 60 đến 90 độ.
Luật Thuế tiêu thụ đặc biệt của VN quy định về thuế suất (Điều 7) như sau:
Rượu
a) Rượu từ 20 độ trở lên
Từ ngày 01 tháng 01 năm 2010 đến hết ngày 31 tháng 12 năm 2012: 45%
Từ ngày 01 tháng 01 năm 2013: 50%
b) Rượu dưới 20 độ: 25%
Như vậy, mức thuế suất của rượu từ 20 độ trở lên với rượu dưới 20 độ chênh nhau tới 20% ở thời điểm hiện tại.
---
Trích:
Nguyên văn bởi mucdong Xem bài viết
Ballantine's 12yo: Chai này em uống với một số thành viên của diễn đàn, lúc thể chất lẫn tinh thần đều khỏe khoắn sảng khoái sau bữa ăn tối. Không có gì nhiều để nói về nó: khá ngọt, không thơm như các loại whisky phổ biến khác (JW, Chivas), và không để lại nhiều ấn tượng (thiếu cá tính).
Chai 12yo này là chai mẫu mới nhất (rất contemporary) của dòng Ballantine's 12yo. Em thích chai 12yo Gold Seal mẫu cũ (đời áp chót) hơn là dòng này. Trước dòng 12yo hiện tại, còn có 1 dòng 12yo chai tròn tròn như chai 17yo và 21yo. Trước dòng chai trò còn có một dòng 12yo Gold Seal đời chót.
Chai mẫu mới có hương vị thiên về hoa quả tươi như chanh, cam, táo, vị nhẹ nhàng. Tinh ý sẽ nhận thấy vị khói than bùn, vị hơi mằn mặn của biển và cả một chút dư vị đăng đắng. Ngoại trừ cốt đa phần là Grain Whisky, có lẽ thành phần chiếm đa số còn lại là Single Malt của vùng Đông Highland và một ít Single Malt của vùng Bắc Highland. Rượu của vùng Speyside nếu có thì cũng là những loại thuộc style nhẹ, xốp và thanh, ví dụ như Glenlivet, Dufftown, Glenlossie...
Về hương, đúng là dòng này không thơm ngan ngát, tươi mát và sảng khoái như Chivas 12yo.
---
Show để các bác tham khảo thêm về hai dòng Scotch Whisky và Irish Whiskey
---
Thêm mấy tấm hình em lấy về từ trên trang của Tullamore Dew và chai Tullamore Dew mà bác Neuheim quan tâm:
---
Buổi sáng cuối tuần, đọc tin tức trên báo Việt, thấy một số tin bài về rượu mạnh. Tết đến rồi, mặt hàng rượu, cả Tây lẫn ta, được tiêu thụ mạnh, nên cánh làm hàng lậu, hàng giả, hàng không rõ nguồn gốc, hàng kém phẩm chất được dịp tung hoành.
Em xin kéo mấy tin bài đó về đây để các bác tham khảo:
Hà Nội: Bắt giữ gần 300 chai rượu ngoại nhập lậu 07/01/2011 00:02
(VTC News) – Ngày 6/1/2011, Phòng CSĐT tội phạm về TTQLKT&CV Công an Quận Hoàn Kiếm - CA TP Hà Nôi cho biết đã phối hợp với Đội QLTT số 2 Chi cục QLTT Hà Nội tiến hành kiểm tra và thu giữ gần 300 chai rượu ngoại nhập lậu với tổng trị giá trên 100 triệu đồng.
http://www1.vtc.vn/giaoduc/310-27428...i-nhap-lau.htm
Theo đó, vào khoảng 11h ngày 6/1/2011, lực lượng chức năng bất ngờ tiến hành kiểm tra cửa hàng kinh doanh rượu nhập khẩu tại số 145 Phùng Hưng, Hoàn Kiếm, Hà Nội do Trương Thị Bích Thủy trú tại 36 Ngô Sỹ Liên, Đống Đa, Hà Nội làm chủ.
Tại thời điểm kiểm tra, đã phát hiện trong cửa hàng này có nhiều chai rượu được bày bán nhưng không có tem nhập khẩu của cơ quan quản lý. Tiếp đó cơ quan Công an tiến hành kiểm tra toàn bộ cửa hàng thì phát hiện nhiều thùng rượu ngoại được cất giấu bên trong kho của cửa hàng.
Trong đó có nhiều nhãn hiệu rượu nổi tiếng như Martell; Jack Daniels; Chivas ReGal; Remy Martin…với tổng số là 145 chai được đóng trong nhiều loại thùng khác nhau và đều không được dán tem kiểm định, không có hóa đơn chứng từ ghi rõ nguồn gốc xuất xứ. Số hàng lậu này có giá trị là 89 triệu đồng.
Theo lời khai của chủ cửa hàng thì số rượu nhập lậu này được nhập về từ nhiều nguồn khác nhau, nhưng chủ yếu là thông qua việc vận chuyển “chui” qua cửa khẩu về Việt Nam để tiêu thụ.
Cùng ngày, các lực lượng chức năng tiếp tục kiểm tra cửa hàng kinh doanh bánh kẹo tại số 10, Hàng Da, Hoàn Kiếm, Hà Nội do Đào Bích Thảo làm chủ và thu giữ 120 chai rượu lậu mang nhãn hiệu Ballantine’s và Moutai với tổng trị giá là 19 triệu đồng.
Tất cả số rượu nhập lậu trên sau đó đã được kiểm kê, lập biên bản và đưa về trụ sở Đội QLTT số 2 niêm phong chờ xử lý.
Ông Lưu Bách Chiến, Đội trưởng Đội QLTT số 2 cho biết, trong năm 2010 đội đã kiểm tra 600 vụ, xử lý, phạt và nộp ngân sách gần 5 tỷ đồng. Dịp cuối năm là thời điểm mà các đối tượng buôn lậu đang hoạt động mạnh để đưa các loại hàng hóa không qua kiểm định, kém chất lượng vào Việt Nam. Người tiêu dùng cần chú ý khi đi mua hàng để tránh hàng giả, hàng nhái và kịp thời thông báo với cơ quan chức năng để xử lý các đơn vị kinh doanh này.
Hiện cơ quan Công an đã lập hồ sơ để xử lý đối tượng.
Quang Tùng
---
Một bài nữa về các "đặc sản" rượu Bắc Ninh nút lá chuối:
Bài 1:
Kinh hoàng công nghệ rượu… chế
Cập nhật lúc 04/01/2011 07:46:00 AM (GMT+7)
– Nhiều người không khỏi giật mình khi biết được những chất độc tồn tại trong rượu chế, rượu giả bấy lâu nay. Chỉ vì rẻ, vì... tiện lợi, những người dân ở vùng nông thôn, miền núi và dân lao động tự do đang ngày ngày uống vào cơ thể thứ rượu mang nhiều độc tố. Ghi nhận của nhóm PV tại các địa điểm chuyên làm rượu giả thể hiện rõ điều này.
http://vietnamnet.vn/vn/xa-hoi/5080/...ruou--che.html
Trong khi thực hiện loạt bài viết này, chúng tôi gặp lại T. - một người bạn kiêm "đệ tử của thần lưu linh". T. đã nói chúng tôi biết đích danh tên làng rượu không khói mà T. vẫn “ăn hàng”. Đó là làng Đại Lâm, xã Tam Đa (Yên Phong – Bắc Ninh), làng “rượu chế không khói” nổi tiếng mà báo chí đã từng… rùm beng!
Công nghệ nấu rượu… không khói
Báo chí một thời “ầm ĩ” về công nghệ nấu rượu không khói theo phương thức: “cồn + nước lã + hương liệu = rượu” của không chỉ làng rượu Đại Lâm mà còn ở nhiều làng rượu đã làm say biết bao thế hệ "đệ tử lưu linh" cả trăm năm có lẻ.
Ban đầu, một chủ lò nấu rượu “bức xúc” và không đủ kiên nhẫn vì thời gian và công suất nấu rượu theo kiểu chưng cất truyền thống, đã đi “tầm tang” thiên hạ cách “nấu” rượu bằng pha chế cồn khô – hay còn gọi là “viên sủi” có nguồn gốc từ Trung Quốc. Thấy siêu lợi nhuận, hoạt động chế rượu bằng viên sủi này nhanh chóng lan ra nhiều hộ dân ở Đại Lâm và cũng nhanh chóng “giết chết” những làng nấu rượu truyền thống.
Cách mạng tất phải có phát kiến! Một chủ xưởng rượu người bản địa đã nâng tầm “viên sủi” thành cồn, vừa dễ sử dụng, giá thành rẻ lại năng xuất.
Theo đó, người pha chế chỉ cần pha với nước lã và hương liệu sắn, ngô, gạo là thành rượu với các độ và mùi vị theo ý muốn. Loại cồn này cũng giúp cho việc chế rượu nhanh hơn so với dùng trực tiếp viên sủi. Sau đó, loại cồn này được nâng cấp lên thành cồn hương vị.
Rượu thành phẩm được xếp la liệt ngay trên đường
Dụng cụ dùng để chế rượu là những chiếc thùng phuy. Nước được bơm vào thùng đến một ngưỡng nhất định (được biết, chủ pha chế phải dùng… đòn gánh để đo vì chiều cao một phuy nhựa này chừng 1,5m).
Khi mực nước trong thùng đạt đến khấc đã vạch sẵn, cồn được bơm vào các phuy nước. Chiếc đòn gánh dùng làm thước đo mức nước lúc này trở thành dụng cụ để… khoắng cồn cho tan với nước. Miệt mài như thế chừng vài chục phút, dung dịch mới được trộn giữa nước và cồn đã có mùi như… rượu. Để trở thành rượu gạo, rượu sắn, người ta “chế thêm” hương liệu.
Với công nghệ này, một phuy rượu chừng một khối chỉ thao tác trong vòng nửa giờ đồng hồ. Nếu để có được khối lượng rượu nấu như thế này, có lẽ, một lò rượu phải miệt mài cả ngày cả đêm trong vòng cả tuần, nếu như tính theo mức mà bà chủ nhà tiết lộ, rằng một ngày chỉ nấu được chừng vài bốn chục lít.
Bà chủ quán nước đầu dốc Đặng (cách làng rượu Đại Lâm chừng 2 cây số) thở dài: Trước, cả làng Đại Lâm nấu rượu. Bây giờ, còn mấy nhà theo nghề. Nghề truyền thống đã dần mai một và bị giết chết bởi công nghệ “nước pha cồn” như thế.
Dọc trục đường vào Đại Lâm, còn dưới chục nhà “nấu” rượu. Tuy nhiên, mỗi một “lò” này một ngày có thể sản xuất bằng 3, 4 lần công suất của cả làng Đại Lâm ngày xưa.
“Công nghệ này, một đứa trẻ con cũng làm được rượu, vì nó chỉ cần trộn và khuấy. Nhưng không phải ai cũng làm được, vì quan trọng nhất là… đầu ra của sản phẩm. Nói không đâu xa, anh chị cứ vào mấy “hầm rượu” cạnh nhà ông lang chữa bệnh vô sinh, sẽ thấy người ta xây nhà lầu, mua xe hơi… cũng từ những phuy, những téc nước pha cồn như thế!” – bà chủ hàng nước thở dài, chép miệng.
Cồn được sử dụng để chế thành rượu có nồng độ cao, từ 90- 96 độ. Tỷ lệ pha chế của nó là 1 – 4 (1 lít cồn pha chế thành 4 lít rượu), tuỳ vào mức độ rượu nặng - nhẹ khác nhau mà tỷ lệ này sẽ được điều chỉnh. Tuy nhiên, với cách “nấu” kiểu này, một phuy rượu nếu không “đẩy” nhanh, sẽ bị thối sau vài ba tháng. Đó là trở ngại duy nhất mà những “xưởng rượu không khói” ở Đại Lâm lo lắng.
Tràn lan rượu bẩn
Anh Nguyễn Văn Tùng (Bình Đà, Hà Nội) khề khà trong khói thuốc: “Hiện nay, đa số họ nấu bằng men tầu hay viên cồn pha nước lã. Đổ các quán đó chỉ khoảng 3,5 nghìn đến 5 nghìn đồng/lít. Những quán cơm bình dân cho công nhân, sinh viên và người lao động thu nhập thấp thường tiêu thụ loại rượu này!”.
Anh Tùng chia sẻ kinh nghiệm: “Nhiều loại rượu được pha chế từ cồn hoặc cho thêm thuốc trừ sâu… có loại chỉ pha chế bằng 1 viên thuốc vào nước theo tỉ lệ, lắc đều, chờ vài phút là thành rượu”.
Bà Thoa, hàng xóm của anh Tùng nói: “Năm ngoái cưới thằng con lớn nhà tôi mua phải rượu pha cồn. Cả đám cưới uống kêu đau đầu điên đảo. Thật là mất mặt với họ hàng, làng xóm”. Theo bà Thoa trong làng đã có rất nhiều gia đình ham rẻ một vài giá nên đã mua phải rượu nấu “không khói”.
Những ngày giáp Tết, không chỉ thị trường rượu ngoại mới sôi động. Tại các khu vực nông thôn rượu cuốc lủi được sử dụng khá nhiều. Anh Nguyễn Hữu Thạch, một trong những chủ nấu rượu tại Cự Khê, Thanh Oai, Hà Nội cho biết: “ Vào dịp cuối năm này, do có nhiều đám cưới hỏi, đám tang nên nhu cầu rượu tăng lên. Trong vài tháng cuối nhu cầu tăng lên khoảng 4 đến 5 lần. Ở quê một đám cưới thường đặt của anh khoảng 70 đến 80 lít với giá rơi vào 28.000 đến 30.000/lít”
Sau một hồi anh lắc đầu ngán ngẩm: “Cứ tình trạng này, chẳng biết đằng nào mà lần, rượu đểu lan tràn".
Nằm nép bên đường quốc lộ thuộc huyện Hoài Đức là một quán rượu ốc khá nổi tiếng. Ông chủ cửa hàng cho biết: “Tháng trước có người chở can rượu cuốc lủi 20 lít đến chào hàng với giá chỉ 500 đồng. Họ còn sẵn sàng để lại số rượu cho quán bán thử mà chỉ lấy tiền 5 lít làm tin, sau khi cửa hàng bán hết sẽ quay lại lấy can và tiền.”
Ông chủ cửa hàng này chân thật: “Mở nắp can, suýt nữa tôi ngất vì mùi cồn sực lên. Gần chục năm bán rượu ốc, dù sao mình cũng có kinh nghiệm trong thẩm định rượu, chỉ cần ngửi mùi là biết được rượu nào nặng nhẹ, ngon chắc… Thế nên, tôi biết đích thị đây là loại rượu pha chế bằng cồn, khi rót ra bát để chừng vài chục phút, mùi cồn bay hơi, chỉ còn bát nước lã nhạt toẹt. Bán thử cho khách, ai cũng phàn nàn uống khó vào và có mùi lạ, tôi phải dừng lại không dám bán, nếu không thì mất hết khách cả…”.
Ông chủ cho biết thêm: “Nhà vẫn còn gần như nguyên can nhưng đã hơn tháng không thấy bà bán rượu qua lấy can và tiền. Chắc sợ lộ nên bỏ của chạy lấy người rồi!”.
Chính quyền xã bối rối
Ông Nguyễn Văn Quý, Trưởng công an xã Tam Đa cho biết: “Nguyên nhân dẫn đến sự thay đổi trong cách làm này của một số người dân là do chạy theo lợi nhuận. Sản xuất rượu bằng cách hòa cồn công nghiệp với nước lã đem lại lợi nhuận rất lớn, bởi tiết kiệm được toàn bộ các khâu lên men, nhân lực vật lực, sản lượng lại lớn.
Theo ông Quý, vài năm trở lại đây, dư luận trong xã đã khá bức xúc trước cách sản xuất rượu “thiếu đạo đức” này. Họ đã phản ánh nhiều lần lên chính quyền xã về việc có nhiều hộ gia đình vì chạy theo lợi nhuận mà làm ảnh hưởng đến sức khỏe của người khác khi uống vào.
Theo thông tin ông Quý cung cấp thì loại cồn công nghiệp mà các hộ gia đình sử dụng để pha thành rượu thường có nguồn gốc xuất xứ từ Trung Quốc hoặc các tỉnh miền Trung chuyển ra (mà ông không nắm rõ lắm về nguồn gốc).
Ông Quý cũng cho hay: Tam Đa có khoảng 1.200 hộ, thời kỳ cao điểm (đầu tháng 8, tháng 9) có khoảng 800 gia đình nấu rượu. Còn ở thời kỳ thấp điểm có khoảng 200 gia đình nấu rượu”.
Như thế, với sản lượng rượu mà Tam Đa cung ứng cho thị trường vẫn đảm bảo như nhau, chỉ có thể giải thích bởi những ‘lò” sản xuất rượu theo công nghệ không khói có năng suất gấp nhiều lần các lò nấu rượu thủ công.
Trưởng Công an xã Tam Đa tự tin cho biết rượu của địa phương này có mặt ở tất cả các nơi có người uống rượu. Nhưng với công nghệ sản xuất như thế này thì mức độ phổ biến của rượu Tam Đa quả thật trở thành một mối nguy hiểm.
Ông Nguyễn Trọng Hội – Chủ tịch UBND xã Vân Hà (Việt Yên – Bắc Giang) – “hàng xóm” của Tam Đa thở dài: "Thật nguy hiểm với các loại rượu không rõ nguồn gốc, được sản xuất bằng công nghệ cồn hòa với nước lã. Điều đó, ai cũng biết nhưng chẳng ai có đủ thẩm quyền để yêu cầu các xưởng sản xuất rượu kiểu đó “dẹp tiệm”. Họ chở đi bán nơi nào thì chũng tôi cũng chịu…”.
“Trọng chứng hơn trọng cung”, chúng tôi quyết tâm tốn công sức để lần mò sang đất làng Vân. Đi khắp đầu thôn cuối xóm, tịnh không thấy bóng dáng những phuy rượu để dọc bên đường – hình ảnh “đập vào mắt” ở làng Tam Đa hàng xóm. Anh bạn đồng hành, lấy kinh nghiệm “đón gió ngửi mùi”, khìn khịt mấy lần mà vẫn lắc đầu: “Không thấy mùi men đâu cả!”. Làng Vân cơ chừng lụi lửa thật!
Đi dọc con đường xương cá dẫn vào làng, chúng tôi gặp duy nhất hai điểm đại lý bán… sắn khô. Đem cái ngơ ngác hỏi người bản địa, đáp rằng: “nguyên liệu nấu rượu sắn đấy!”. Sắn khô từ mạn ngược đánh về, mốc xanh mốc đỏ và đổ chất đống trên nền đường, tựa như là nguyên liệu để chế biến… thức ăn gia súc! Vẫn người dân hiếu khách và cởi mở kiên trì giải thích: “Có chứ, người ta phải tẩy mốc cho trắng nõn, rồi mới chưng cất, lên men!”.
Đi hết từ ngạc nhiên này sang sững sờ khác, chúng tôi còn được nghe công nghệ “ủ rượu” bằng men công nghiệp, men Tàu: rắc men vào gạo ngâm nước lã, không cần phải nấu thành cơm, vẫn ra cái thứ nước có nồng độ 29, 30 độ, nặng nhẹ tùy theo đơn đặt hàng!
Dọc trục đường làng của làng Vân, những chiếc ao tù đọng mặt vẩn lên những bọt bùn vì không khí không có chỗ thoát, đùn lên như… vẩy nến, đến độ… bèo cũng không sống được...
Theo Tiến sĩ Tô Văn Nhật, TGĐ kiêm Phó Chủ tịch HĐQT của Nhà máy rượu AVINAA, tất cả các loại rượu dù được nấu bởi các nghệ nhân ở các làng nghề có tiếng đều còn chứa nhiều độc tố gây hại bởi vì với cách nấu truyền thống đó thì tất cả các độc tố như ester (gây hại thần kinh), alđehyde (gây đau đầu), methanol (gây mù loà), furferol (gây háo nước) và các độc tố khác đều bốc hơi rồi ngưng tụ cùng với rượu (ethanol) mà không tách lọc được. Tất cả các loại rượu quốc lủi (các loại rượu tự nấu từ gạo, nếp cái, sắn,…) có chứa các chất độc hại hơn 50 đến hơn 100 lần so với tiêu chuẩn cho phép.
* Hoa Thủy Tiên
(Còn tiếp)
Nguyên văn bởi polizia Xem bài viết
Thực ra vang bịch là loại vang rẻ tiền ạ, tại các nhà hàng và khách sạn bên Pháp mà em đi làm thì vang bịch thường được dùng để nấu ăn trong nhà bếp khi cần chế biến các loại nước sốt. Trong 1 số nhà hàng kiểu bình dân thì nó được dùng để bán vang theo ly hoặc theo bình ( khách vào ăn gọi 1 ly vang hoặc gọi 1 bình chứ không gọi nguyên chai ). Tất nhiên vẫn có những loại vang đóng chai rẻ hơn vang bịch nhưng dẫu sao vang bịch 5l vẫn chỉ được xếp vào dòng vang rẻ tiền.
Ưu điểm của nó là mở ra xài được lâu thôi chứ về chất lượng thì vang đóng chai vẫn hơn.
Vang bịch thì màu nào cũng có ( đỏ, hồng, trắng ...) nhưng ở Việt Nam thường thấy vang đỏ, có lẽ do thói quen của người Việt Nam khi cứ nhắc đến rượu vang là hay nhắc đến Bordeaux giống như nói đến xe máy là nói đến Honda ( mặc dù còn nhiều loại vang ở các vùng khác rất ngon và nổi tiếng) và đương nhiên là vang đỏ. Trong 3 loại vang thì vang đỏ có lẽ được tiêu thụ nhiều hơn cả ở Việt Nam.
Những điều bác polizia nói ở trên thì là đúng hoặc... rất đúng ạ
Nếu xét đến loại "vang để uống hàng ngày" mà em thấy rất nhiều người đi mua những chai vang tầm 220.000 VND trở xuống, thì vang bịch và vang chai có thể là các sản phẩm được dùng để thay thế lẫn cho nhau. Và như đã nói, trong phân khúc này, thì có nhiều bịch vang uống còn ngon hơn một số chai vang giá rẻ.
Tuy nhiên, đối với phân khúc cao cấp hơn, những dòng vang có giá khoảng 450.000 VND 1 chai trở lên thì vang bịch chưa thể là đối thủ của vang chai. Vang ngon phục vụ trong những nhà hàng, khách sạn hạng khá đến sang, thì không thể nào dùng vang bịch được ạ.
Nhưng nói đi thì cũng phải nói lại, vang uống tại nhà hàng ngày, thì cũng ít người mua thường xuyên những chai vang có giá cao cao đến rất cao đó. Những chai vang uống hàng ngày, đa phần, người dùng vẫn mua vang có giá 250.000 VND trở xuống. Mà tầm tiền ấy, chọn vang bịch loại ngon thì cũng là một lựa chọn rất hay. Bởi vậy, khi đã dùng tại nhà, thì uống như bác mucdong cũng rất hợp lý, nếu mua được những bịch vang thuộc loại 'uống được' đến 'khá được'.
---
Trích:
Nguyên văn bởi Nauheim Xem bài viết
Cụ cho em vài hàng về dòng Island Whiskey Tullamore Dew, đặc biệt là chai Tullamore Dew Black nhé.
Bây giờ em mới có thể quay lại đây với các bác một lát. Chúc các bác một ngày cuối tuần tốt lành nhé!
Tullamore Dew là một dòng Pot Still Irish Whisky. Irish Whiskey có cách phân loại tương đối khác biệt so với cách phân loại của Scotch Whisky, Japanese Whisky và Indian Whisky dù cũng đều có Single Malt Whisky và Grain Whisky.
Nói một cách ngắn gọn thì Irish Whisky có bốn dòng chính: (1) Irish Pot Malt Whisky; (2) Irish Pure Pot Still Whisky; (3) Irish Grain Whisky; và (4) Irish Blended Whisky.
Jameson mà chúng ta vẫn thường nhắc đến thuộc về dòng (4). Tullamore Dew thì thuộc dòng thứ (2).
Rượu Irish Whiskey được chưng cất tới ba lần (triple distilled) so với hai lần (double distilled) của Single Malt Scotches hoặc một lần (single distilled) của Grain Scotches và American Whiskey. Vì được chưng cất ba lần nên chất lượng trong trẻo, tinh khiết, nhưng vị thiên về style nhẹ nhàng, hoa quả, tươi tắn và dễ uống. Thêm nữa, cho dù là được chưng cất ba lần, nhưng phần lớn lại được chưng cất bằng nồi đồng (Pot Still) theo từng mẻ, nên rượu vẫn không bị quá nhạt, mà vẫn giữ được nhiều hương vị đặc trưng của phương pháp này.
Theo truyền thống xa xưa, trái ngược với Scotch Whisky, người Ireland lại không thích làm malt từ barley (malting process) bằng phương pháp xông khói, mà thay vào đó, họ làm khô malt bằng phương pháp tiếp nhiệt gián tiếp (không cho malt tiếp xúc với lửa và tiếp xúc với khói). Chính vì thế, rượu Irish Whiskey (trong đó có Tullamore Dew) là dòng Whiskey không có hương vị khói. Chính phương pháp này, cùng với kiểu chưng cất ba lần trong nồi đồng Pot Still đã giúp hình thành lên style đặc trưng của rượu Irish: thanh nhã, nhẹ nhàng, không quá cay nồng, không khói, nhiều hương hoa quả tươi, nhiều hương vị chanh, cam, táo, lê. Bên cạnh đó, người Ireland cũng ít dùng thùng ex-Sherry như người Scots và người Nhật Bản, nên tìm được một chai Irish có style như Macallan, Balvenie, Dalmore (đậm đà hoa quả khô, mứt quả, gừng, quế, mận, chocolate...) là rất khó. Nhìn chung, rượu Irish Whisky có nhiều điểm tương đồng về tính chất và hương vị với dòng Lowland và một số dòng sản phẩm Speyside theo style nhẹ nhàng của rượu Scotch (ví dụ như Rosebank, Auchentoshan, Glenkinchie, Glenfiddich, Dufftown...).
Ngày nay, để đa dạng hóa sản phẩm và trải rộng thêm dải hương vị, cũng đã có một số Nhà chưng cất của Ireland làm rượu Whisky có mùi vị than bùn và hương vị khói, điển hình là dòng Connerama Irish Peated Single Malt. Dòng này, về bản chất, giống y hệt sản phẩm Scotch Single Malt có hương vị khói.
Tullamore Dew mới thuộc về sở hữu của Nhà Glenfiddich trong năm 2010. Jameson thì thuộc sở hữu của Tập đoàn Pernod Ricard, Tập đoàn lớn số 2 thế giới về đồ uống có cồn, đang sở hữu các thương hiệu lớn như Chivas, Ballantine's, Martell, Glenlivet, Pernod, Ricard... Bushmills cũng là một nhãn đẳng cấp của dòng Irish Whiskey và đang thuộc sở hữu của Tập đoàn số 1 thế giới Diageo, ông chủ của JW, Smirnoff, Baileys, J&B, Jose Cuervo, Tanqueray, Gordon's Gin, Windsor, Crown Royal...
Dòng Tullamore Dew, em mới được dùng loại Tullamore Dew Original (NAS) và loại Tullamore Dew Special Reserve (12yo), và cũng dùng cách đây vài năm, hiện không còn chai nào trong nhà. Mấy sản phẩm vừa được nắc tới cũng mang style điển hình của Irish Whiskey như đã nêu ở trên. Tullamore Dew Black 43 là một dòng mới, em chứ có điều kiện tiếp cận trực tiếp cũng như chưa tìm hiểu kỹ về nó. Bác Nauheim tasting, review và share cảm nhận của bác lên trên này với các anh chị em khác với nhé.
---
Trích:
Nguyên văn bởi giang10 Xem bài viết
Chào các bác,em mới được dẫn link sang DD này,vào đọc hết phần rượu này quả là thú vị,bác hh đúng là siêu cao thủ.Đọc xong những trang này thấy thái độ của mình với chai rượu nó cũng khác đi.
Hình như còn 1 mảng rượu nữa bác HH cùng các cao thủ ít nhắc tới,đó là nhóm rượu Liqueu,rượu này em thấy cũng ko hề nhẹ hương vị hoa quả uống cũng khá thú vị.Có lần em đã thử 1 chai grand marnier cam thì thấy cũng ok lắm,thậm chí dễ xơi hơn cả cognac thuần túy vì nó hơi ngọt hehe..
Vậy mong bác HH bớt chút thời gian khai sáng cho mem mới về loại rượu này nhé,nhất là những chai grand marnier.
Rượu Liqueur cũng là một dòng hấp dẫn. Ngày nay, đa phần, người ta xếp Liqueur thành một dòng riêng, không phải rượu mạnh (spirits), nên bác giang10 thấy trong mạch này thiếu vắng Liqueur cũng là điều dễ hiểu ạ
Thực ra, rượu Liqueur ít phổ biến ở VN, ít được người tiêu dùng VN đón nhận, cho dù xưa nay, rất nhiều Côn g ty đã nỗ lực đưa dòng này về, nhưng nhiều khi cố gắng mãi, nhưng vẫn... ế.
Có tình trạng trên là vì, có lẽ với rượu, dân VN mình tuy rất đông, rượu bia được tiêu thụ không phải là ít, số người uống rượu đông đảo, nhưng số người 'thưởng thức' rượu vẫn còn ít. Liqueur thì không thể đem ra để nhậu, để lai rai, để zô zô được, nên mấy ai mua làm gì. Có nhiều người còn nghĩ, dòng rượu này là chuyên... để dành cho phụ nữ
Liqueur có nhiều cách uống, tùy thuộc từng dòng mà nó được uống neat, uống on-theo-rock, with Ice, uống pha thành long-drink, uống coktail hay dùng như aperitif. Trong một số bữa tiệc thân mật gia đình hoặc bạn bè, thay vì khai vị bằng Champagne và uống Vang, chúng ta pha chế một số món đồ uống từ Liqueur để dùng làm rượu khai vị và dùng làm món uống chính, thì cảm giác đem lại cũng thật tuyệt vời. Rượu Liqueur với hương thơm tho, ngon miệng, rất kích thích ăn uống, giúp cho bữa tiệc được ngon và vui hơn.
Trời lạnh ở miền Bắc như mùa này, bạn bè rủ nhau vào Bar (kiểu Bar Tây), "đánh" một vài ly rượu pha từ Ricard, Grand Marnier, Heather Cream, Amaretto... thì thật là hứng khởi, thích thú và mang lại nhiều cảm xúc.
Rượu Liqueur, nếu xét theo phương pháp sản xuất, có thể chia làm mấy dòng chính:
- Dòng rượu pha chế từ các loại rượu mạnh và vẫn mang hương vị, đặc tính của rượu mạnh, như: (1) Grand Marnier được pha chế từ rượu Cognac với hoa quả nhóm chanh cam; (2) Mewkow Vanilla được pha chế từ Cognac và hương vani; (3) Old Pulteney Liqueur được pha chế từ rượu Single Malt Old Pulteney với hương heather và hoa quả; (4) Southern Comfort là rượu được pha chế từ Whiskey Mỹ với một số hương hoa quả, thảo mộc; (5) Drambui là rượu pha chế từ Scotch Whisky với mật ong và quế, hồi v.v...
- Dòng rượu pha chế từ các loại rượu mạnh với các loại cream, chocolate, coffee... để cho ra một loại đồ uống nhẹ, ví dụ như: (1) Baileys Irish Cream; (2) Aunt Bea's; (3) Brogans Irish Cream; (4) Feeney's Irish Cream; (5) Chila Coffee; (6) Senor Coffee; (7) Kahlúa Coffee; (8) Amarula Coffee; (9) Sheridans Coffee & Cream; (10) Cresta Chocolate v.v...
- Dòng rượu được trộn hương liệu vào với nguyên liệu gốc, sau đó mới đem chưng cất để cho ra đời dòng rượu mạnh có mùi hương thơm, ví như Pernod và Ricard (rượu mùi hương quế, hồi...).
Nếu phân loại theo cách dùng, có thể tạm chia thành hai dòng:
- Rượu mùi có thể để uống ngay, uống với đá hoặc pha chế đều được.
- Rượu mùi chỉ để dùng cho pha chế.
Rượu mùi cũng là một thế giới mênh mông, bao la, mà càng ngày, người ta càng sáng tạo ra nhiều món mới đa dạng và lạ lùng, ví dụ như rượu mùi dứa, mùi xoài, mùi hồ tiêu, mùi chè xanh Nhật Bản...
---
Liếc qua danh sách đang xem bích này, em thấy có bác Shevaken, mới nhớ ra hôm trước, sau post em nhầm lẫn về chai Absolut Pears, bác Shevaken có đưa lên mấy tấm poster hoặc wallpaper rất đẹp mang hình ảnh chai Absolut Pears và con rắn lục, nhưng sau đó bác ấy lại gỡ ngay xuống.
Bác Shavaken cứ đưa lại mấy tấm ấy lên đi bác, nhìn đẹp mắt và sinh động. Nếu có time, em sẽ viết thêm về mấy dòng vodka Infusion, trong đó có chai Pears.
---
Trích:
Nguyên văn bởi mucdong Xem bài viết
Em xin trở lại với chai Glenmorangie 18yo đang uống dở một chút.
Hôm qua Q7 chỗ em trời mưa, hơi lạnh, em lại đang sụt sịt nên khoảng 9 giờ tối em đã quyết định uống một ly nhỏ (khoảng 1/4 ly tumbler, loại ly Ocean tròn, đáy phẳng, thân thẳng đứng). Neat, không ướp lạnh, không with ice/on the rock, not shake, not stir Có kèm với vài sợi phô mai dây (loại sợi lớn, phải xé nhỏ như mực nướng).
Lần này cảm nhận rất khác với lần uống đầu tiên (đây mới chỉ là lần thứ 2 em uống chai này). Mùi hương lúc ngửi ly rượu không thơm lừng như lần trước, và hương chanh cũng nhạt hẳn đi. Em đoán vì trời mưa, độ ẩm quá lớn nên có hiện tượng này. Có lẽ thế, vì em bảo quản rượu thường là khá đúng cách mà bác Hoài Hương hướng dẫn: vẫn chai và nút gỗ nguyên bản, đặt trong tủ, ánh sáng tối hơn so với trong phòng, không nắng, không nóng, không gió, nên chắc không ảnh hưởng đến chất lượng rượu sau lần mở đầu tiên.
Tuy nhiên, lần này khi uống, sự ấm áp của nó - vốn khiến em không ưa trong lần trước - lại trở nên rất dễ chịu. Nóng nhưng không cay, hương vị không xộc thẳng lên mũi mà chậm rãi thấm dần lên, nồng nàn một cách rất mềm mại, sâu lắng.
Vẫn là vị hơi ngọt đó, vẫn mùi hương hơi bùi bùi kiểu hạnh nhân, nhưng lần này em cảm thấy êm ái hơn hẳn lần trước. Ngoài ra, có vẻ như em cảm thấy mùi vị thoang thoảng của gỗ sồi - hơi hăng hăng, hơi chát, và hơi nhừa nhựa. "Có vẻ như" thôi, là vì thực ra em chưa được nếm bất cứ loại rượu nào cho mùi đặc trưng của hương vị này - hoặc đã từng nhưng lúc đó không có ai hướng dẫn - nên chẳng có cái mốc nào để nhận biết.
Vài dòng chia sẻ với các bác cho vui. Em tin là thời tiết - bao gồm độ ẩm và nhiệt độ - đã có ảnh hưởng đến cảm nhận lần này của em.
Nhân tiện lúc nãy em có giỡn về shake/stir, bác Hoài Hương có thể cho biết vì sao khi pha cocktail, lúc thì người ta shake và lúc thì lại stir không ạ? Cảm ơn bác!
Thưởng thức rượu và đồ uống thì vẫn thường như thế đấy bác mucdong ạ. Cũng là một chai đã mở, nhưng thưởng thức lần 1 nó thế này, thưởng thức lần 2 nó có thêm chút ít "khảo dị", rồi lần 3 có khai lại có thêm tí "dị bản" nữa.
Nếu thích kiểu thưởng thức và khám phá (một mình hoặc trong nhóm có dăm người), bác có thể làm một cái Tasting Note Sheet (bản ghi lại cảm nhận hương vị). Em hay chế mấy bản loại này, in màu ra để tặng bạn bè hoặc vác ra những Tasting Event do bọn em tự tổ chức.
Về nội dung, thì nó có mấy thứ sau:
1) Cảm nhận về màu sắc (Colour, Appearance): ...........................................
2) Cảm nhận về mùi hương (Nosing): .................................................. ........
3) Cảm nhận về hương vị trong khoang miệng (Palate): ...................................
4) Cảm nhận tổng thế về cốt rượu (Body): .................................................. ..
5) Cảm nhận về hậu vị, dư vị (Finish): .................................................. .........
Có loại rượu thử lần 1, mọi người ghi ABC, sau đó đem cất đi. Hôm sau, nếu rượu còn, vác ra thử lần 2, mọi người lại dùng Tasting Note Sheet để ghi lại cảm nhận của mình, sẽ thấy ghi DEF. Coi lại hai cái ABC và DEF, thấy có người ghi lại không khác nhau là mấy, chỉ thấy thứ tự các loại hương vị được khám phá có đảo lộn chút ít, nhưng cũng có người thấy "khám" ra nhiều hương vị mới. Nói chung là cũng rất vui!
---
Trích:
Nguyên văn bởi mucdong Xem bài viết
Nhân tiện lúc nãy em có giỡn về shake/stir, bác Hoài Hương có thể cho biết vì sao khi pha cocktail, lúc thì người ta shake và lúc thì lại stir không ạ? Cảm ơn bác!
À, còn đoạn này, em xin nói thêm một chút:
Shake sẽ giúp cho cốt của các loại đồ uống khác nhau được mix với nhau chặt chẽ hơn, hương vị quyện hơn và cho cảm giác là tạo ra một thứ mới.
Stir hoặc pour thì không làm cho hai, ba thứ chất lỏng đó quyện với nhau quá chặt, giúp ta vẫn có thể cảm nhận được hương vị của loại A, của loại B, loại C...
---
Trả lời thêm bác trandonga về đoạn liên quan đến thuế rượu.
Trích:
Nguyên văn bởi trandonga Xem bài viết
Em bắt đầu nghiên cứu mạch về rượu này của các cụ. Em thắc mắc chút, theo em biết thì gọi là ruọu mạnh phải có độ cồn từ 30 độ trở lên chứ nhỉ. Ko phải bỗng dưng mà HALICO đẻ ra anh Vodka chai nhỏ 29,5 độ cồn - mà cũng theo em biết là để tránh thuế tiêu thụ đặc biệt áp cho ruọu mạnh?
Hôm qua em xem phim Great escape có đoạn mấy chú quân đồng minh nấu rượu khoai tây vui phết.
Trích:
Nguyên văn bởi hoai-huong Xem bài viết
Phân loại chung, thì rượu được chưng cất và có độ cồn từ 20% trở lên đã được gọi là spirit rồi bác ạ. Tuy nhiên, đúng là ngoài thị trường, dòng rượu mạnh có độ cồn tầm khoảng 20 đến 30 độ là khá hiếm hoi.
Về thuế tiêu thụ đặc biệt của VN, hôm trước em tra cứu, tìm hiểu Luật Thuế tiêu thụ đặc biệt của VN, thấy nhà mình phân biệt rõ ràng giữa dòng rượu 20 độ trở lên với dòng rượu 20 độ trở xuống, chắc cũng có lý do và cơ sở của nó. Em hình như xóa file đó đi rồi hay lưu đâu đó, nên chưa tìm thấy. Em sẽ search lại và giới thiệu với bác sau.
Một số dòng sản phẩm có bán phổ biến tại VN như Campari (độ cồn từ 20 đến dưới 30 độ), đối với các nước phương Tây, có lúc họ xếp vào nhóm Spirit, có lúc họ lại xếp vào nhóm Liqueur.
Rượu có độ cồn thấp là rượu được pha loãng thêm với nước cất, chứ khi chưng cất ra, hầu như rượu nào cũng phải có độ cồn từ 60 đến 90 độ.
Luật Thuế tiêu thụ đặc biệt của VN quy định về thuế suất (Điều 7) như sau:
Rượu
a) Rượu từ 20 độ trở lên
Từ ngày 01 tháng 01 năm 2010 đến hết ngày 31 tháng 12 năm 2012: 45%
Từ ngày 01 tháng 01 năm 2013: 50%
b) Rượu dưới 20 độ: 25%
Như vậy, mức thuế suất của rượu từ 20 độ trở lên với rượu dưới 20 độ chênh nhau tới 20% ở thời điểm hiện tại.
---
Trích:
Nguyên văn bởi mucdong Xem bài viết
Ballantine's 12yo: Chai này em uống với một số thành viên của diễn đàn, lúc thể chất lẫn tinh thần đều khỏe khoắn sảng khoái sau bữa ăn tối. Không có gì nhiều để nói về nó: khá ngọt, không thơm như các loại whisky phổ biến khác (JW, Chivas), và không để lại nhiều ấn tượng (thiếu cá tính).
Chai 12yo này là chai mẫu mới nhất (rất contemporary) của dòng Ballantine's 12yo. Em thích chai 12yo Gold Seal mẫu cũ (đời áp chót) hơn là dòng này. Trước dòng 12yo hiện tại, còn có 1 dòng 12yo chai tròn tròn như chai 17yo và 21yo. Trước dòng chai trò còn có một dòng 12yo Gold Seal đời chót.
Chai mẫu mới có hương vị thiên về hoa quả tươi như chanh, cam, táo, vị nhẹ nhàng. Tinh ý sẽ nhận thấy vị khói than bùn, vị hơi mằn mặn của biển và cả một chút dư vị đăng đắng. Ngoại trừ cốt đa phần là Grain Whisky, có lẽ thành phần chiếm đa số còn lại là Single Malt của vùng Đông Highland và một ít Single Malt của vùng Bắc Highland. Rượu của vùng Speyside nếu có thì cũng là những loại thuộc style nhẹ, xốp và thanh, ví dụ như Glenlivet, Dufftown, Glenlossie...
Về hương, đúng là dòng này không thơm ngan ngát, tươi mát và sảng khoái như Chivas 12yo.
---
Show để các bác tham khảo thêm về hai dòng Scotch Whisky và Irish Whiskey
---
Thêm mấy tấm hình em lấy về từ trên trang của Tullamore Dew và chai Tullamore Dew mà bác Neuheim quan tâm:
---
Buổi sáng cuối tuần, đọc tin tức trên báo Việt, thấy một số tin bài về rượu mạnh. Tết đến rồi, mặt hàng rượu, cả Tây lẫn ta, được tiêu thụ mạnh, nên cánh làm hàng lậu, hàng giả, hàng không rõ nguồn gốc, hàng kém phẩm chất được dịp tung hoành.
Em xin kéo mấy tin bài đó về đây để các bác tham khảo:
Hà Nội: Bắt giữ gần 300 chai rượu ngoại nhập lậu 07/01/2011 00:02
(VTC News) – Ngày 6/1/2011, Phòng CSĐT tội phạm về TTQLKT&CV Công an Quận Hoàn Kiếm - CA TP Hà Nôi cho biết đã phối hợp với Đội QLTT số 2 Chi cục QLTT Hà Nội tiến hành kiểm tra và thu giữ gần 300 chai rượu ngoại nhập lậu với tổng trị giá trên 100 triệu đồng.
http://www1.vtc.vn/giaoduc/310-27428...i-nhap-lau.htm
Theo đó, vào khoảng 11h ngày 6/1/2011, lực lượng chức năng bất ngờ tiến hành kiểm tra cửa hàng kinh doanh rượu nhập khẩu tại số 145 Phùng Hưng, Hoàn Kiếm, Hà Nội do Trương Thị Bích Thủy trú tại 36 Ngô Sỹ Liên, Đống Đa, Hà Nội làm chủ.
Tại thời điểm kiểm tra, đã phát hiện trong cửa hàng này có nhiều chai rượu được bày bán nhưng không có tem nhập khẩu của cơ quan quản lý. Tiếp đó cơ quan Công an tiến hành kiểm tra toàn bộ cửa hàng thì phát hiện nhiều thùng rượu ngoại được cất giấu bên trong kho của cửa hàng.
Trong đó có nhiều nhãn hiệu rượu nổi tiếng như Martell; Jack Daniels; Chivas ReGal; Remy Martin…với tổng số là 145 chai được đóng trong nhiều loại thùng khác nhau và đều không được dán tem kiểm định, không có hóa đơn chứng từ ghi rõ nguồn gốc xuất xứ. Số hàng lậu này có giá trị là 89 triệu đồng.
Theo lời khai của chủ cửa hàng thì số rượu nhập lậu này được nhập về từ nhiều nguồn khác nhau, nhưng chủ yếu là thông qua việc vận chuyển “chui” qua cửa khẩu về Việt Nam để tiêu thụ.
Cùng ngày, các lực lượng chức năng tiếp tục kiểm tra cửa hàng kinh doanh bánh kẹo tại số 10, Hàng Da, Hoàn Kiếm, Hà Nội do Đào Bích Thảo làm chủ và thu giữ 120 chai rượu lậu mang nhãn hiệu Ballantine’s và Moutai với tổng trị giá là 19 triệu đồng.
Tất cả số rượu nhập lậu trên sau đó đã được kiểm kê, lập biên bản và đưa về trụ sở Đội QLTT số 2 niêm phong chờ xử lý.
Ông Lưu Bách Chiến, Đội trưởng Đội QLTT số 2 cho biết, trong năm 2010 đội đã kiểm tra 600 vụ, xử lý, phạt và nộp ngân sách gần 5 tỷ đồng. Dịp cuối năm là thời điểm mà các đối tượng buôn lậu đang hoạt động mạnh để đưa các loại hàng hóa không qua kiểm định, kém chất lượng vào Việt Nam. Người tiêu dùng cần chú ý khi đi mua hàng để tránh hàng giả, hàng nhái và kịp thời thông báo với cơ quan chức năng để xử lý các đơn vị kinh doanh này.
Hiện cơ quan Công an đã lập hồ sơ để xử lý đối tượng.
Quang Tùng
---
Một bài nữa về các "đặc sản" rượu Bắc Ninh nút lá chuối:
Bài 1:
Kinh hoàng công nghệ rượu… chế
Cập nhật lúc 04/01/2011 07:46:00 AM (GMT+7)
– Nhiều người không khỏi giật mình khi biết được những chất độc tồn tại trong rượu chế, rượu giả bấy lâu nay. Chỉ vì rẻ, vì... tiện lợi, những người dân ở vùng nông thôn, miền núi và dân lao động tự do đang ngày ngày uống vào cơ thể thứ rượu mang nhiều độc tố. Ghi nhận của nhóm PV tại các địa điểm chuyên làm rượu giả thể hiện rõ điều này.
http://vietnamnet.vn/vn/xa-hoi/5080/...ruou--che.html
Trong khi thực hiện loạt bài viết này, chúng tôi gặp lại T. - một người bạn kiêm "đệ tử của thần lưu linh". T. đã nói chúng tôi biết đích danh tên làng rượu không khói mà T. vẫn “ăn hàng”. Đó là làng Đại Lâm, xã Tam Đa (Yên Phong – Bắc Ninh), làng “rượu chế không khói” nổi tiếng mà báo chí đã từng… rùm beng!
Công nghệ nấu rượu… không khói
Báo chí một thời “ầm ĩ” về công nghệ nấu rượu không khói theo phương thức: “cồn + nước lã + hương liệu = rượu” của không chỉ làng rượu Đại Lâm mà còn ở nhiều làng rượu đã làm say biết bao thế hệ "đệ tử lưu linh" cả trăm năm có lẻ.
Ban đầu, một chủ lò nấu rượu “bức xúc” và không đủ kiên nhẫn vì thời gian và công suất nấu rượu theo kiểu chưng cất truyền thống, đã đi “tầm tang” thiên hạ cách “nấu” rượu bằng pha chế cồn khô – hay còn gọi là “viên sủi” có nguồn gốc từ Trung Quốc. Thấy siêu lợi nhuận, hoạt động chế rượu bằng viên sủi này nhanh chóng lan ra nhiều hộ dân ở Đại Lâm và cũng nhanh chóng “giết chết” những làng nấu rượu truyền thống.
Cách mạng tất phải có phát kiến! Một chủ xưởng rượu người bản địa đã nâng tầm “viên sủi” thành cồn, vừa dễ sử dụng, giá thành rẻ lại năng xuất.
Theo đó, người pha chế chỉ cần pha với nước lã và hương liệu sắn, ngô, gạo là thành rượu với các độ và mùi vị theo ý muốn. Loại cồn này cũng giúp cho việc chế rượu nhanh hơn so với dùng trực tiếp viên sủi. Sau đó, loại cồn này được nâng cấp lên thành cồn hương vị.
Rượu thành phẩm được xếp la liệt ngay trên đường
Dụng cụ dùng để chế rượu là những chiếc thùng phuy. Nước được bơm vào thùng đến một ngưỡng nhất định (được biết, chủ pha chế phải dùng… đòn gánh để đo vì chiều cao một phuy nhựa này chừng 1,5m).
Khi mực nước trong thùng đạt đến khấc đã vạch sẵn, cồn được bơm vào các phuy nước. Chiếc đòn gánh dùng làm thước đo mức nước lúc này trở thành dụng cụ để… khoắng cồn cho tan với nước. Miệt mài như thế chừng vài chục phút, dung dịch mới được trộn giữa nước và cồn đã có mùi như… rượu. Để trở thành rượu gạo, rượu sắn, người ta “chế thêm” hương liệu.
Với công nghệ này, một phuy rượu chừng một khối chỉ thao tác trong vòng nửa giờ đồng hồ. Nếu để có được khối lượng rượu nấu như thế này, có lẽ, một lò rượu phải miệt mài cả ngày cả đêm trong vòng cả tuần, nếu như tính theo mức mà bà chủ nhà tiết lộ, rằng một ngày chỉ nấu được chừng vài bốn chục lít.
Bà chủ quán nước đầu dốc Đặng (cách làng rượu Đại Lâm chừng 2 cây số) thở dài: Trước, cả làng Đại Lâm nấu rượu. Bây giờ, còn mấy nhà theo nghề. Nghề truyền thống đã dần mai một và bị giết chết bởi công nghệ “nước pha cồn” như thế.
Dọc trục đường vào Đại Lâm, còn dưới chục nhà “nấu” rượu. Tuy nhiên, mỗi một “lò” này một ngày có thể sản xuất bằng 3, 4 lần công suất của cả làng Đại Lâm ngày xưa.
“Công nghệ này, một đứa trẻ con cũng làm được rượu, vì nó chỉ cần trộn và khuấy. Nhưng không phải ai cũng làm được, vì quan trọng nhất là… đầu ra của sản phẩm. Nói không đâu xa, anh chị cứ vào mấy “hầm rượu” cạnh nhà ông lang chữa bệnh vô sinh, sẽ thấy người ta xây nhà lầu, mua xe hơi… cũng từ những phuy, những téc nước pha cồn như thế!” – bà chủ hàng nước thở dài, chép miệng.
Cồn được sử dụng để chế thành rượu có nồng độ cao, từ 90- 96 độ. Tỷ lệ pha chế của nó là 1 – 4 (1 lít cồn pha chế thành 4 lít rượu), tuỳ vào mức độ rượu nặng - nhẹ khác nhau mà tỷ lệ này sẽ được điều chỉnh. Tuy nhiên, với cách “nấu” kiểu này, một phuy rượu nếu không “đẩy” nhanh, sẽ bị thối sau vài ba tháng. Đó là trở ngại duy nhất mà những “xưởng rượu không khói” ở Đại Lâm lo lắng.
Tràn lan rượu bẩn
Anh Nguyễn Văn Tùng (Bình Đà, Hà Nội) khề khà trong khói thuốc: “Hiện nay, đa số họ nấu bằng men tầu hay viên cồn pha nước lã. Đổ các quán đó chỉ khoảng 3,5 nghìn đến 5 nghìn đồng/lít. Những quán cơm bình dân cho công nhân, sinh viên và người lao động thu nhập thấp thường tiêu thụ loại rượu này!”.
Anh Tùng chia sẻ kinh nghiệm: “Nhiều loại rượu được pha chế từ cồn hoặc cho thêm thuốc trừ sâu… có loại chỉ pha chế bằng 1 viên thuốc vào nước theo tỉ lệ, lắc đều, chờ vài phút là thành rượu”.
Bà Thoa, hàng xóm của anh Tùng nói: “Năm ngoái cưới thằng con lớn nhà tôi mua phải rượu pha cồn. Cả đám cưới uống kêu đau đầu điên đảo. Thật là mất mặt với họ hàng, làng xóm”. Theo bà Thoa trong làng đã có rất nhiều gia đình ham rẻ một vài giá nên đã mua phải rượu nấu “không khói”.
Những ngày giáp Tết, không chỉ thị trường rượu ngoại mới sôi động. Tại các khu vực nông thôn rượu cuốc lủi được sử dụng khá nhiều. Anh Nguyễn Hữu Thạch, một trong những chủ nấu rượu tại Cự Khê, Thanh Oai, Hà Nội cho biết: “ Vào dịp cuối năm này, do có nhiều đám cưới hỏi, đám tang nên nhu cầu rượu tăng lên. Trong vài tháng cuối nhu cầu tăng lên khoảng 4 đến 5 lần. Ở quê một đám cưới thường đặt của anh khoảng 70 đến 80 lít với giá rơi vào 28.000 đến 30.000/lít”
Sau một hồi anh lắc đầu ngán ngẩm: “Cứ tình trạng này, chẳng biết đằng nào mà lần, rượu đểu lan tràn".
Nằm nép bên đường quốc lộ thuộc huyện Hoài Đức là một quán rượu ốc khá nổi tiếng. Ông chủ cửa hàng cho biết: “Tháng trước có người chở can rượu cuốc lủi 20 lít đến chào hàng với giá chỉ 500 đồng. Họ còn sẵn sàng để lại số rượu cho quán bán thử mà chỉ lấy tiền 5 lít làm tin, sau khi cửa hàng bán hết sẽ quay lại lấy can và tiền.”
Ông chủ cửa hàng này chân thật: “Mở nắp can, suýt nữa tôi ngất vì mùi cồn sực lên. Gần chục năm bán rượu ốc, dù sao mình cũng có kinh nghiệm trong thẩm định rượu, chỉ cần ngửi mùi là biết được rượu nào nặng nhẹ, ngon chắc… Thế nên, tôi biết đích thị đây là loại rượu pha chế bằng cồn, khi rót ra bát để chừng vài chục phút, mùi cồn bay hơi, chỉ còn bát nước lã nhạt toẹt. Bán thử cho khách, ai cũng phàn nàn uống khó vào và có mùi lạ, tôi phải dừng lại không dám bán, nếu không thì mất hết khách cả…”.
Ông chủ cho biết thêm: “Nhà vẫn còn gần như nguyên can nhưng đã hơn tháng không thấy bà bán rượu qua lấy can và tiền. Chắc sợ lộ nên bỏ của chạy lấy người rồi!”.
Chính quyền xã bối rối
Ông Nguyễn Văn Quý, Trưởng công an xã Tam Đa cho biết: “Nguyên nhân dẫn đến sự thay đổi trong cách làm này của một số người dân là do chạy theo lợi nhuận. Sản xuất rượu bằng cách hòa cồn công nghiệp với nước lã đem lại lợi nhuận rất lớn, bởi tiết kiệm được toàn bộ các khâu lên men, nhân lực vật lực, sản lượng lại lớn.
Theo ông Quý, vài năm trở lại đây, dư luận trong xã đã khá bức xúc trước cách sản xuất rượu “thiếu đạo đức” này. Họ đã phản ánh nhiều lần lên chính quyền xã về việc có nhiều hộ gia đình vì chạy theo lợi nhuận mà làm ảnh hưởng đến sức khỏe của người khác khi uống vào.
Theo thông tin ông Quý cung cấp thì loại cồn công nghiệp mà các hộ gia đình sử dụng để pha thành rượu thường có nguồn gốc xuất xứ từ Trung Quốc hoặc các tỉnh miền Trung chuyển ra (mà ông không nắm rõ lắm về nguồn gốc).
Ông Quý cũng cho hay: Tam Đa có khoảng 1.200 hộ, thời kỳ cao điểm (đầu tháng 8, tháng 9) có khoảng 800 gia đình nấu rượu. Còn ở thời kỳ thấp điểm có khoảng 200 gia đình nấu rượu”.
Như thế, với sản lượng rượu mà Tam Đa cung ứng cho thị trường vẫn đảm bảo như nhau, chỉ có thể giải thích bởi những ‘lò” sản xuất rượu theo công nghệ không khói có năng suất gấp nhiều lần các lò nấu rượu thủ công.
Trưởng Công an xã Tam Đa tự tin cho biết rượu của địa phương này có mặt ở tất cả các nơi có người uống rượu. Nhưng với công nghệ sản xuất như thế này thì mức độ phổ biến của rượu Tam Đa quả thật trở thành một mối nguy hiểm.
Ông Nguyễn Trọng Hội – Chủ tịch UBND xã Vân Hà (Việt Yên – Bắc Giang) – “hàng xóm” của Tam Đa thở dài: "Thật nguy hiểm với các loại rượu không rõ nguồn gốc, được sản xuất bằng công nghệ cồn hòa với nước lã. Điều đó, ai cũng biết nhưng chẳng ai có đủ thẩm quyền để yêu cầu các xưởng sản xuất rượu kiểu đó “dẹp tiệm”. Họ chở đi bán nơi nào thì chũng tôi cũng chịu…”.
“Trọng chứng hơn trọng cung”, chúng tôi quyết tâm tốn công sức để lần mò sang đất làng Vân. Đi khắp đầu thôn cuối xóm, tịnh không thấy bóng dáng những phuy rượu để dọc bên đường – hình ảnh “đập vào mắt” ở làng Tam Đa hàng xóm. Anh bạn đồng hành, lấy kinh nghiệm “đón gió ngửi mùi”, khìn khịt mấy lần mà vẫn lắc đầu: “Không thấy mùi men đâu cả!”. Làng Vân cơ chừng lụi lửa thật!
Đi dọc con đường xương cá dẫn vào làng, chúng tôi gặp duy nhất hai điểm đại lý bán… sắn khô. Đem cái ngơ ngác hỏi người bản địa, đáp rằng: “nguyên liệu nấu rượu sắn đấy!”. Sắn khô từ mạn ngược đánh về, mốc xanh mốc đỏ và đổ chất đống trên nền đường, tựa như là nguyên liệu để chế biến… thức ăn gia súc! Vẫn người dân hiếu khách và cởi mở kiên trì giải thích: “Có chứ, người ta phải tẩy mốc cho trắng nõn, rồi mới chưng cất, lên men!”.
Đi hết từ ngạc nhiên này sang sững sờ khác, chúng tôi còn được nghe công nghệ “ủ rượu” bằng men công nghiệp, men Tàu: rắc men vào gạo ngâm nước lã, không cần phải nấu thành cơm, vẫn ra cái thứ nước có nồng độ 29, 30 độ, nặng nhẹ tùy theo đơn đặt hàng!
Dọc trục đường làng của làng Vân, những chiếc ao tù đọng mặt vẩn lên những bọt bùn vì không khí không có chỗ thoát, đùn lên như… vẩy nến, đến độ… bèo cũng không sống được...
Theo Tiến sĩ Tô Văn Nhật, TGĐ kiêm Phó Chủ tịch HĐQT của Nhà máy rượu AVINAA, tất cả các loại rượu dù được nấu bởi các nghệ nhân ở các làng nghề có tiếng đều còn chứa nhiều độc tố gây hại bởi vì với cách nấu truyền thống đó thì tất cả các độc tố như ester (gây hại thần kinh), alđehyde (gây đau đầu), methanol (gây mù loà), furferol (gây háo nước) và các độc tố khác đều bốc hơi rồi ngưng tụ cùng với rượu (ethanol) mà không tách lọc được. Tất cả các loại rượu quốc lủi (các loại rượu tự nấu từ gạo, nếp cái, sắn,…) có chứa các chất độc hại hơn 50 đến hơn 100 lần so với tiêu chuẩn cho phép.
* Hoa Thủy Tiên
(Còn tiếp)












