Where I cook what I want

Nỗ lực cải thiện bữa ăn của sinh viên xa nhà

Subscribe to RSS feed

Sticky post

Lời mở đầu

Từ khi còn bé tí đã là một đứa kén ăn kén uống. Nhưng có phải lúc nào cũng có người chạy theo mà chiều đâu awww . Lại thêm cái tính tò mò trời sinh. Kết cục là tập tọe nấu ăn. Ban đầu vì là con gái cả, phải phụ giúp trong nhà. Sau đó thêm cái lọ, bớt cái chai, bày bày vẽ vẽ chef . Bữa ăn gia đình thêm ngon và thêm đẹp. Được khen thì ít mà phá của nuôi thùng rác thì nhiều no. Tuy rằng luôn nói sẽ là phụ nữ của sự nghiệp, nhưng cũng quan niệm con gái thì phải biết hết nữ công gia chánh. Vì dù sao, tuy nấu ăn mệt mỏi, nấu xong có khi chẳng muốn ăn, nhưng nghe được một lời khen từ những người thân yêu là tự nhiên thấy vui (ngu nhở bigsmile ) . Thế nên tiếp tục cắp chăn cắp chiếu đi học lén học lỏm học chính qui lẫn tự sáng chế. Thôi thì nếu có lỡ thất bại thì cũng coi như tiền học ngu cho sau này chồng con nhờ lol . Bây giờ còn độc thân thì cũng nhờ tay nghề nấu ăn này mà dù xa nhà cũng vẫn thoải mái. Vậy nên làm ra blog này coi như lời cảm ơn đến những mẹ xa xứ bên WTT và cùng chia sẻ những kinh nghiệm bếp núc để có thể ăn ngon ngủ kĩ nơi xứ người và đảm đang ở xứ ta. love
abc

Lãng đãng

Chẳng có gì cả, chỉ là dạo này quá bận và quá mệt nên chẳng có thời gian nấu ăn mấy. Đến cả thời gian tự quan tâm bản thân còn chẳng có nữa là....

Đọc lại 1 vài blog trước kia, ko biết nên nói gì nữa. Nhưng thật sự ko thể viết ra những dòng thật lòng mà lại trôi chảy suôn sẻ như vậy. Con người càng già đi lại càng khắc nghiệt, khó chịu và khó mở lòng hơn chăng?

Từ sau sinh nhật đến giờ, mình mới nhận ra khóe mắt đã bắt đầu có nếp nhăn. 24 tuổi, nói già thì chưa già, nhưng bạn bè cũng đã lũ lượt lên xe hoa trong khi bản thân vẫn đang long đong tận đâu đâu. Cuộc sống mỗi ngày là con đường nhà - chỗ làm - trường - chỗ làm - nhà. Cứ như vậy quáng quàng quàng cuống cuồng cuồng cũng hết ngày hết tuần hết tháng chả mấy chốc lại hết năm. Có lúc cũng cảm thấy mệt, nhưng rồi lại ko nỡ bỏ xuống. Vả lại, nếu mình đã có thể lười 1 lần thì sẽ có thể tiếp tục lười rất nhiều rất nhiều lần nữa.

Hồi trước từng coi một cái trắc nghiệm, cho một vài đồ vật và kêu mình sắp xếp. Thứ tự sắp xếp sẽ cho thấy sự quan trọng của sự nghiệp, tình cảm, gia đình, bạn bè, tiền bạc với mình. Kết quả của trắc nghiệm là tình cảm đứng đầu, bạn bè thứ 2, gia đình thứ 3, tiền bạc thứ 4 và sự nghiệp cuối cùng. Lúc đó cảm thấy rất bất ngờ, vì mục tiêu khi đó là làm nữ cường nhân ko cần gia đình trói chân. Thậm chí còn có ý nghĩ ko lấy chồng ko sinh con về già xin con nuôi cơ. Khi đó mỗi lần xem bói Horoscope cảm thấy rất ko tin tưởng, vì cái nào cũng kêu cung Song Ngư mơ mộng lãng mạn thích hợp để cho đàn ông bảo vệ và đứng sau lưng chồng bằng cách chăm chồng con tiết kiệm chi tiêu trong gia đình thay vì ra ngoài đi làm phụ giúp. Cả mình và bạn bè mình đều cảm thấy nếu Song Ngư là như vậy thì mình là con cá sinh sai cung.

Thời gian dần qua, 6-7 năm sau đó nhìn lại, giờ mới cảm thấy những cái bói đó càng lúc càng đúng. Bản thân càng ngày càng mơ mộng và càng lúc càng xu hướng gia đình. Lụy tình, coi trọng bạn bè, tham luyến gia đình....từ bao h tiền bạc và sự nghiệp đã ko còn quan trọng bằng những ng` quanh mình. Có lẽ làm một housewife hoặc công việc ko quá vĩ đại nhưng có thời gian chăm sóc gia đình cũng ko phải ý kiến quá tệ. Thực sự đang nghĩ như vậy đấy.

Tại vì so với công việc thành công, tiền bạc đầy túi, mình chỉ quan tâm là ko quá nhàn nhã đến mọc nấm, tiền bạc đủ xài trong những thứ cần (và đôi khi là muốn). Còn niềm vui thú lớn hơn lại là có thể nấu ăn cho gia đình, tụ hội với bạn bè, và (nếu có) chăm sóc cho ng` yêu. Hạnh phúc là khi nhìn bố mẹ và em trai thích đồ ăn của mình, cho dù ai mời đi ra ngoài ăn cũng để bụng về ăn cơm mình nấu; là nhà cửa sạch sẽ gọn gàng; là có thể rảnh rang làm tặng bạn bánh sinh nhật hay lâu lâu chạy sang nấu cho Hưng, dạy Trang làm vài món cầu kì; là có thể để ý và chăm sóc đến ng` mình yêu.

Cười.

Mình như vậy thực đúng như có người từng nói nhỉ: chỉ thích hợp làm bạn or làm vợ, ko thích hợp làm ng` yêu.

Không biết thế này là tốt hay xấu?

Food everyday

Ầy dà. Dạo này em Jane sẽ chăm chỉ cố gắng up hình đều đều vì mua đc pin máy ảnh roài bigsmile .

Giờ Jane thả bom nhá ^o^

Read more...

Danh sách đồ chuẩn bị Tết

Em làm cái này để ghi nhớ thôi ạ. Tết này về hơi lâu lâu lại có mua hành lý nên quyết tâm vác đồ về bớt nấu cải thiện bữa ăn cho 2 ông đàn ông ở nhà. Khổ, nhà có mỗi em trai với papa nên ko có em là cái bếp nó còn tệ hơn bếp nấu sinh viên ấy, đến con dao sắc cũng ko có.


Danh sách đồ đem về cho Tết

_Hộp nhựa các loại, bên này gom góp nhìu mà nhà chả có mà xài.
_Viên nấu Tom Yum, ở VN mua gói tom yum ăn hem ngon.
_Lá chanh Keffir.
_Lime juice dùng nấu ăn.
_bột ớt paprika
_Sốt tiêu đen
_Viên súp nấu canh
_Bột tỏi
_Bột carry
_Instant yeast
_Chảo cong + chảo phẳng
_Dao
_Khuôn cơm nắm
_Mành tre cuốn cơm
_Dụng cụ nấu bếp bên này ko xài.
_Sá sùng (đem về nấu bún thang ^o^)
_Mắm ruốc Huế
_Belachan (nấu penang laksa)
_Ziplock bag + túi nilon
_Cookies bag cho anh Tú



Danh sách đồ cần mua chuẩn bị ở VN:
_Mozzarella cheese
_Đế bánh pizza
_Nem chua
_Giò lụa
_Bột nêm, gia vị
_Bột ngô
_Dầu hào
_Bắp bò nguyên cái + thái mỏng, chân giò, thịt bằm, thịt ba chỉ, thịt chân giò cuộn (làm sạch chia ra bỏ ngăn đá)
_Xả + ớt (làm sạch bỏ ngăn đá)
_Me hạt
_Găng tay nilon
_Cà chua + chanh (càng nhìu càng tốt)
_Gói nem bỏ ngăn đá
_Ngâm măng khô
_Tôm làm sẵn bỏ ngăn đá
_Muối dưa
_Cánh gà bỏ ngăn đá
_Trứng muối + trứng gà
_Đậu phụ hộp




Danh sách đồ làm sẵn bên Sing đem về:

_Mứt dừa (3 màu)
_Mứt khoai lang dẻo
_
_

Tom Yum Bee Hoon

Cuối tuần rảnh rỗi hứng chí và thể theo yêu cầu của bạn cùng phòng nên em Jane nấu Tom Yum Bee Hoon (tức là bún Tom Yum ạ). Món này em làm về cơ bản là khẩu vị Thái nhưng có gia thêm vài thứ em thích ăn, kết quả tô bún không khác gì cái lẩu. Nhưng mà món này vốn ko có rau, ăn nóng lắm. Nên em thích cho thêm đậu phụ với rau vô. Còn nấu 2 nồi nước mát : trà hoa cúc và barley để giải nhiệt nữa chứ. Món này ăn tốn lắm nha. Tiếc là hum đó em quên mất ko mua lá chanh với nấm rơm, nhưng về cơ bản mùi vị vẫn ko sai. Tom Yum là món dễ gây nghiện, ăn rùi khó quên bigsmile.




Tất cả nguyên vật liệu, còn thiếu lá chanh và nấm rơm quên ko mua.



Chất đạm trong món ăn nà: Tôm và mực, chung quanh là xả, ớt và riềng.



Rau muống và cải thảo.



Rau mùi (Ngò- parsley), cà chua, cá viên, đậu phụ non. Thực ra rau mùi bên này hem giống VN lắm, nó là một giống khác.



Gia vị Tom Yum và viên gia vị gà. Nồi nước trên xài hết 7 viên Tom Yum và 2 viên gà đó.



Nước mắm và lime juice (có thể thay bằng nước cốt chanh). Nhưng lime juice này nấu lên ko bị đắng, nước cốt chanh thì mọi ng` bắc ra hãy cho kẻo đắng nhé.



Bún sợi to



Nguyên liệu đã làm chín. Ăn ko hết cất vô tủ lạnh khi nào ăn sắp vô bát trần nóng chan nước là đc.



Nồi nước dùng : xả + riềng đập dập, rễ parsley và ớt quả hầm lên.



Rau mùi (ngò) đã rửa sạch, khi nào ăn thì thả vài cọng lên trên cùng.



Bát bún của Mai, ăn với cải thảo. Tại Jane hem ăn cải thảo , trừ phi dùng làm kim chi.



Bát bún của Jane, ăn với rau muống. Rau phù hợp nhất với món này là cải thảo, rau muống và 1 loại xà lách bên này kêu là local lettuce.



Cuối cùng là chân dung đầu bếp ạ chef

Ai là cọc, ai là trâu?

Trước h mình rất sợ làm người chủ động trong quan hệ tình cảm. Một phần vì kinh nghiệm đau thương của những lần chủ động trước, một phần vì....lười và cả lo lắng cho tương lai nữa. Nếu bị người ta từ chối thì quê lắm, mà từ chối rồi mình bỏ xuống đc đã đành, mình ko bỏ xuống đc lại thành ra mặt dày. Người ta đồng ý cũng mệt nữa, vì thân con gái mà đi chủ động, sau này ko lẽ cái gì cũng chủ động? Chủ động rủ đi chơi, chủ động rủ đi ăn, rồi muốn gặp hay nhắn tin hay chat đều là mình chủ động, thật khổ quá đi thôi. Vậy nên mình chẳng thà bị động chờ người ta đến còn hơn.

Nhưng có lẽ như các cụ hay nói, 'chạy trời ko khỏi nắng'. Cho dù mình có cố gắng đến cỡ nào, cho dù bắt đầu mối quan hệ là do bên kia chủ động, end up cũng là mình nhiệt tình hơn sad . Có lẽ vì bản tính sôi nổi, bốc đồng và cuồng nhiệt của mình nên mình ko ngồi yên mãi được. Cơ mà ít ra còn có cái an ủi rằng-thì-là-mà 'không phải tớ chủ động đâu nhé'. Ấy thế mà cuối cùng rồi cũng đành phải chủ động làm cọc đi tìm trâu vậy down .

Nhưng mà Ani bẩu : "Biết ai là cọc ai là trâu?" yes

Hà hà.

Cân nhắc nhìu lắm đấy chứ irked . Mình vẫn đang học ở Sing chưa xong, học xong còn định đi làm ở Sing 2 năm mới về. Nhưng giai Sing thì quả thật....ko thích, chứ ko thì gần 4 năm bên này em Jane chắc phải có nửa tá bạn trai lol . Giai Việt Nam thì....sợ mình, tại 1 năm về được 2 lần là giỏi knockout . Đến kiếm thời gian đi chơi còn khó khăn nữa là tìm hiểu rồi tiến đến yêu đương. Thế nên mình quyết tâm 30t lấy chồng, nhưng ko có nghĩa là bây h ko muốn có bồ sad .

Nói qua cũng phải nói lại, người ta và mình quả thật là vô duyên (người ta yêu cầu nói là 'kém duyên'). Hồi bé nhà gần nhau tới mức chạy bộ sang được, ấy vậy mà chỉ có ng` ta nhớ mình, còn mình thì ko nhớ ko biết tí gì về ng` ta. Khi mình ở VN thì người ta còn ở Ấn, ko hẹn ngày về. Mình qua Sing được nửa năm thì người ta về VN hẳn. Bây h mình sắp học xong, có thể lựa chọn ở lại hay đi về VN thì người ta lại sắp qua Úc học master. Hơn 1 năm nay chỉ gặp được có 1 lần, và cũng vội vội vàng vàng. Nói đúng ra là biết nhau thì cũng được....chục năm, mà thực sự quen nhau cũng cỡ 6 năm. Vậy mà số lần gặp nhau có thể đếm ra được pssst . Nản luôn.

Vì tất cả những lần 'kém duyên' đó, và cả 2 đều quá hiểu cái gọi là 'khoảng cách' ảnh hưởng cỡ nào tới mối quan hệ, nên lúc nào cũng thậm thà thậm thụt, thò 1 chân ra rồi rụt lại ngay. Chưa bắt đầu đã sợ ko duy trì được, chưa thử đã lo sẽ bị chê, làm người ta thay đổi suy nghĩ về mình, ko giữ được tình bạn bla bla. Người ta quá tỉnh, còn mình thì quá nhát. Mọi thứ chẳng đi đến đâu.

Người ta hỏi, mình đã bỏ xuống được 1 lần (vì thế nên cắt tóc), tại sao ko thể bỏ xuống lần nữa. Nhưng thực ra mình đã bỏ xuống 3 lần rồi. Quá tam ba bận, mình không muốn buông tay nữa. Sợ trước ngại sau, lo lo lắng lắng, khéo léo sắp xếp để cho ng` ta vào bẫy, đều ko phải phong cách của mình. Mình dám yêu và dám hận, dám làm và dám chịu. Nếu sợ thì đừng làm, nếu làm thì đừng sợ. Nên lần này mình sẽ ko thả tay đâu. Vì cái gọi là 'khoảng cách', vì 'kém duyên', vì sợ sẽ chia tay do ở xa bla bla nên ko bắt đầu.... Nếu tất cả những cái đó là lý do thì mình ko cam lòng.

Mình biết hành động của mình có thể khiến người ta sợ mình, có thể đánh mất hết quan hệ tốt đẹp đang có, tệ hơn hết là bring down giá trị của bản thân. Nhưng mình ko muốn phải hối hận vì đã ko dám bước đến. Cái mình đặt cược là người ta cũng có tình cảm với mình, nhưng vì quá tỉnh táo và lo lắng cho tương lai nên cẩn thận và khó khăn như vậy. Nếu như vậy thì sớm muộn ng` ta cũng hiểu quyết tâm của mình. 'Khoảng cách', 'kém duyên', 'sợ sẽ chia tay'....tất cả những thứ đó mình đều có thể vượt qua được. Mình vẫn luôn cho rằng cưới cũng có thể li dị, vì vậy mà ko yêu ko cưới sao? No way!

Nếu người ta đối với mình chỉ là một tẹo tình cảm, mình cũng sẽ đi tranh thủ đến cùng. Mình sống với bản chât của mình, nếu người ta ko thể chấp nhận được và everything becomes worse, thì mình cũng ko hối hận. Dù sao đi chăng nữa, mặt mình dày mà bigsmile . Khóc đấy, buồn đấy, nhưng con gián đập mãi ko chết. Mình còn chưa bị đập mà, sợ gì cơ chứ?

Cố lên nào ^o^


P/s: Viết bài này phải consider đủ kiểu coi nên post ở blog nào. Post ở fb thì sợ nhìu ng` nhận ra và ng` ta đọc được. Post ở đây có lẽ an toàn hơn chăng. Dù sao cũng chỉ là 1 cái blog bụi phủ dày cả tấc, rêu xanh cỏ dại mọc thành rừng mà. (Túm lại mình cũng vẫn còn ngại lol , chưa hoàn toàn mạnh mẽ như mình thể hiện đâu).

Cơ mà mình cũng sẽ để link của bài viết này ở status của YM!. Nếu ng` ta quan tâm tới cái link vu vơ ẩn trong stt, thì ng` ta sẽ biết, ko thì coi như dù sao mình cũng ko giấu đi ha cheers
February 2012
M T W T F S S
January 2012March 2012
1 2 3 4 5
6 7 8 9 10 11 12
13 14 15 16 17 18 19
20 21 22 23 24 25 26
27 28 29