In spite of what you said yesterday.

Subscribe to RSS feed

Câu chuyện của tôi

Hôm nay tôi vừa đọc được một câu chuyện tuyệt hay trên một trang báo nào đó!
Và tôi rất muốn kể lại cho bạn câu chuyện đó

Câu chuyện 1:Câu chuyện về một chú hươu cao cổ
(Có thể bạn sẽ thấy ngạc nhiên là tại sao tôi bảo kể một câu chuyện mà ở đây lại là câu chuyện 1, chuyện 2...Đó là những câu chuyện nhỏ nằm trong một câu chuyện lớn ban ah!bigsmile )
Có một chú bé lần đầu tiên được mẹ đưa đến sở thú và ngay lần đầu tiên ấy chú đã được chứng kiến một chuyện kì lạ, very kì lạ luôn :"Một chú hươu cao cổ con đang được chào đời!"
Chắc khi đọc đến đây bạn sẽ tự hỏi: một con hươu chào đời thì có gì lạ đâu? Tôi khi đọc đến đây cũg đã hỏi như vậy?
Nhưng lạ ở cách chào đời của chú hươu cơ!
Khi vừa chui ra từ bụng mẹ, hươu mẹ chỉ "liếm láp" nó trong một vài phút ít ỏi>Sau đó là thực hiện một hành động "vô cùng thô bạo" : Hươu mẹ sẽ liên tục dùng cẳng chân của mình đá vào hươu con. Còn chưa kịp chào đón thế giới tươi đẹp mà đã bị đá đau như vậy,chú hươu liên tục né tránh rồi cố tìm cách loạng choạng đứng dậy.
Nhưg làm sao nó có thể làm ngay việc đó trên đôi chân còn wa' yếu ớt của mình:( sad
Nhưng chưa dừng lai ở đó hươu mẹ vẫn tiếp tục hành động "bạo lực" của mình trong nhiều h sau nữa!
Thế nhưng còn kỳ lạ hơn gấp nhiều lần là khi hươu con đã đứng được trên đôi chân của mình thì hươu mẹ lại đá một lần nữa để nó gục ngã...(Thế là sao?cry )

Tất nhiên không ai ngạc nhiên hơn là chú bé đang chứng kiến cảnh tượng này từ đầu đến cuối> Và chú đã nhờ người mẹ giải đáp cho mình điều vô cùng kỳ lạ đó?
Đương nhiên người mẹ đã giải thích được và còn cho chú bé một bài học quí giá "từ hươu cao cổ"

idea Hươu cao cổ luôn sống theo bầy đàn và hành động bật dậy tức thì để trốn chạy kẻ thù là một việc tối quan trọng đối với bất kỳ một con hươu cao cổ nào.Chính vì vậy mà hươu mẹ phải làm sao để rèn luyện cho hươu con biết rằng đó là bài học là phản xạ quan trọng nhất của cuộc đời nó. Một hành động mà nó không bao giờ được quên. Và con trai ah`, mẹ cũg cần con nhớ điều này: "Một hành động quan trọng của con người là phải biết đứng dậy ngay sau khi ngã, đừng bao giờ nằm đó mà ôm vết thương của mình con ah"
Vâng, đó là câu chuyện thứ nhất. Có thể là ngay lúc đó chú bé không thể hiểu hết ý nghĩa trong câu nói của người mẹ> Nhưng trong câu chuyên thứ 2 này chú cũng đã áp dụng nó một cách xuất sắc...yes

Câu chuyện thứ 2:
Chú bé trong câu chuyện thứ hai giờ đã là một thiếu niên.
Chú bé ấy đã và đang ấp ủ dự định trở thành một vận động viên điền kinh!
Nhưng có lẽ ước mơ vẫn là ước mơ,và số phận dường như vẫn đùa nghjch với nhữg ước mơ của con người .
Một vụ tai nạn ô tô khủng khiếp đã cướp đi của chú bé tài sản quý giá nhất của một vận động viên điền kinh: Đôi Chân!. Vâng, chính xác là chú bé bị mất đi chân phải.
Liệu ước mơ có còn được thực hiện khi nó không còn đủ những "điều kiện" để thực hiện?

Đến bây giờ là lúc bài học có thể thực hiện.
Chú bé đó vẫn trở thành một vận động viên điền kinh với đôi chân giả của mình. Và đạt không biết bao nhiêu giải thưởng ở các cuộc thi dành cho người khuyết tật. Nhưng có mấy ai biết được cậu bé đó đã ngã bao nhiêu lần, có thể hàng nghìn, hàng triệu lần, tuởng chừg là wa' khó khăn. Nhưng vào những lúc đau đớn nhất chú lại nhớ rằng : phải đứg dậy ngay lập tức. Vì vậy mà sau những năm tháng khó khăn thì thành quả đạt được là một điều vô cùng to lớn.


Tôi muốn kết thúc câu chuyện của mình ở đây!
Tôi cũng không muốn đưa ra bất cứ một suy nghĩ nào của mình về câu chuyện này
Tôi nghĩ có thể bạn sẽ suy nghĩ khác tôi
Nhưng tôi luôn mong rằng : tôi và bạn hãy đứng dậy ngay sau khi ngã nhé!
love
JangBjn!

Tản mạn suy nghĩ

Tản mạn suy nghĩ... Tản mạn suy nghĩ... magnify Hôm nay là cái ngày gì thế này? Thực ra đến bây giờ kết thúc một ngày rồi, nó cũng như bao ngày bình thường khác thôi nhưng sao mà mình thấy nó lắm suy nghĩ, lắm cảm xúc đến thế!(lại còn lắm chuyện nghĩ lại thấy buồn cười nữa) Sáng: Thức dậy muộn vì hôm qua trót xem đá bóng khuya wa/! Thế mà kết quả trận đấu lại chẳng như ý mình chờ đợi ... ...Tức 7h25 mới choàng tỉnh khỏi giấc mộng đẹp ( chẳng biết hôm wa mơ gì nhưng hình như mình còn nhớ có cười khúc khích thì phải .Chắc là giấc mơ đẹp lắm. Nhưng mà không nhớ được mới đau ) vội vàng đạp xe tới trường dù biết rằng đã rất muộn (vào học từ 7h lận)! Không biết đầu óc để đi đâu lại suýt tông vào ô tô... ...Suýt chết! Thế rồi xe hỏng giữa đường nữa...Bực Cuối cùng sau bao nhiêu cố gắng "phi thường" để vượt wa rất nhiều trở ngại khác (Tắc đường đến gần 20phút...) cũng đặt chân được đến cửa lớp.(lúc này đã là 8h10) Nhưng mọi chuyện đâu đã suôn sẻ.Thầy giáo quân sự đứng ngay trên bục giảng với phong cách "con nhà lính" hỏi mình một câu : "Anh làm cái gì mà bây giờ mới tới hả?" Lúc đó mình cứ đứng ngây như "phỗng" trước cửa mà không biết trả lời thế nào? Không nhẽ lại "phân bua"với thầy hàng tỉ lí do đâu đâu.. Đã thế mấy đứa ở lớp lại còn cười rúc rích cười... Cuối cùng,cũng yên vị được ở vị trí bàn cuối thân yêu.Mấy thằng chiến hữu còn pha trò mãi : "BT mà đi học muộn thế àh?Kì sau bầu tao bọn mày nhá!"...Không để đâu cho hết tức... Thế rồi cái tức cũng lên đến đỉnh điểm và nguôi dần khi lên xin điểm danh mà thầy giáo "cương quyết " không cho.Khi đó chỉ còn biết trấn an bản thân: Thôi!Một ngày xui xẻo bắt đầu! Hai tiết giữa...Cả lớp được nghỉ vì thầy giáo có việc.Làm gì để đợi học hai tiết cuối đây? Thế là cả lũ con trai kéo nhau ra quán game...Và một câu chuyện "dở khóc dở cười" nữa lại đến... Sau màn chơi game khá vui, thực ra thì cũng hơi bực vì bọn lớp mình chơi siêu wa lam mình cứ bị "chết"liên tục. Nhưng mà không lo, đợi anh về "bồi bổ"công lực thì mấy em không phải đối thủ đâu nhá! ...Ngồi trong lớp rồi mới sực nhớ ra không biết điện thoại vứt đâu mất rồi? Nhờ bọn nó liên lạc thử thì đều có một giọg "ấm áp" cất lên: "Số máy quý khách vừa gọi hiện giờ không liên lạc được..." Thôi!Toi rồi...Mất máy rồi chăng? Bọn ở lớp thi nhau "an ủi": "Chắc là để quên ở wán nên thằng nào cầm hộ rồi.Được mua máy mới rồi nhá" Vừa tức lại vừa buồn cười không chịu được. Nhưng cũng có đứa thực tế hơn Nó bảo chạy thử ra wán xem có hy vọng gì không? Thế là với tất cả niềm hy vọng dù biết rất mong manh, mình chạy như "ngựa mông cổ" tới quán game online.(mà quãng đường cũng gần 1km lận) Và đáp lại câu hỏi của mình, thằng chủ quán cứ mắt tròn mắt dẹp ra nhìn, mình biết thế là hy vọng tan tành rồi. Bước vào lớp đáp lại cải vẻ mặt rất ngố của mình vì tiếc của là những tràng cười như pháo rang của bọn trong lớp. Và em "dế " đã ở trên mặt bàn từ lúc nào? Phải đến hơn một giây, mới thay đổi được cảm xúc trên mặt. Từ buồn...>tức...>buồn cười không chịu nổi. Bọn nó gọi đây là hậu cá tháng tư!Vừa buồn cười vừa muốn đấm cho bọn nó mấy phát Đã thế chúng nó còn cứ diễn tả lại cái khuôn mặt rất ngố của mình lúc đó nữa chứ. Trưa: Đi học về mình ghé vào trường xem mấy cái cuộc thi mà nhà trường đang tổ chức Nhưng mà nó chỉ dành cho năm thứ tư mới tiếc chứ? Thôi, cố gắng để năm thứ tư đi thi vậy. Nhưng bất chợt mình gặp M.Hôm nay thấy M xinh thật.(Vốn dĩ thì M cũng xinh rùi.Một cái xinh rất lạ.Rất cá tính) Mình đã để ý tới M từ khá lâu rùi. Nhưng mà chưa lúc nào dám thổ lộ cả > nhút nhát wa?! Đã thế không hiểu vì sao cứ lần nào gặp M là mình lại lắp bắp mãi mới nói nổi một câu M hỏi mình : Cậu có tham gia hiến máu không? Chẳng hiểu sao lúc đó mình lại nói luôn là "không" Mà không hề biết rằng M có tham gia vào đội hiến máu tình nguyện nữa. Tự nhiện thấy cứ "xấu hổ"thế nào ấy? Chắc là M sẽ nghĩ mình "sợ chết" lắm thì phải.Hix. Kiểu này mình cũng phải đi hiến máu mới được. Không thể đê mất điểm nặng nề thế được(nhất là đối với M nữa chứ!) Chiều Đọc được mấy trang viết về mấy bài báo viết về những teen tiêu biểu trên báo mà thấy họ giỏi thật, năng động nữa.Mới có năm đầu mà đã bố trí giữa việc học và đi làm thật hoàn hảo. Thế rồi không kìm lòng được xách ngay xe xuống đường đi tìm việc parttime. ... Câu chuyện về ngày hôm nay còn nhiều nữa. Có những việc bất ngờ đến không lường trước được Có lẽ phải viết tiếp vào dịp khác thôi. Dù sao viết ra những dòng suy nghĩ này (có vẻ như nó rất lung tung và lộn xộn) nhưng mà thấy bớt rối bời đi phần nào.hehe ....Continue
....Continue

Chuyện tình cây đinh

Chuyện tình cây đinh

Em từng yêu 1 người con trai


Em đâu biết anh chỉ là kẻ thứ 3, nhìn em vui trong vòng tay người khác ...


Rồi 1 ngày em chia tay người ấy.

Anh luôn bên cạnh để an ủi em !

Anh đưa em du ngoạn khắp nơi để giải tỏa nỗi buồn...


Rồi ngày cưới của 2 đứa mình, chúng ta là của nhau...

Cuộc sống vợ chồng có lúc vui lúc buồn ...


Nhưng rồi anh và em vẫn hạnh phúc đến khi đầu bạc răng lon

vì anh yêu em...

vì anh yêu em... magnify
- Tối nay đi uống trà sữa không nhóc?- Trung nhắn một cái tin vào sáng sớm ngày thứ 7 cho cô bạn thân nhất của mình.

- Hì.. Để khi khác anh nhé, tối nay em hẹn với anh Hùng rồi!

Tin nhắn trả lời của Nga vừa hiện lên màn hình di động thì Trung đã nhanh tay bấm vào phím "delete". Ném phịch cái di động xuống giường, Trung nằm gác tay lên trán và nghĩ ngợi một điều gì đó. Anh mím môi, đôi chân mày nhăn lại còn tay thì nắm chặt túi áo bên trái. À không, không phải anh đang giằng co với chiếc áo sơ mi, mà Trung đang muốn cấu xé trái tim bên trong của mình, vì cảm giác đau đớn khi thấy nó như đang vỡ ra từng mảnh…

Chỉ một tin nhắn trả lời với chữ "Uhm.." gửi đến Nga, Trung tự hỏi không biết cô có hiểu được cảm giác của anh lúc này không, rồi anh cũng tự trả lời với chính mình rằng cô sẽ không bao giờ hiểu được. Vì Nga không nên hiểu, Nga không cần phải bận tâm và chắc chắn rằng Nga đừng bao giờ biết, rằng thực ra Trung chỉ muốn nhắn cái tin kia là "Không sao cả! Vì anh yêu em..". Bởi một lý do Trung rất yêu Nga, nhưng đi kèm với hàng ngàn lý do khác, anh biết mình phải chôn vùi tình cảm này, mãi mãi không bao giờ được nói ra..

...

Trung quen Nga khi cô vừa chuyển về khu phố của anh cách đây 5 năm. Ban đầu, Trung không thích Nga lắm vì nhìn cô có vẻ quá kiểu cách và tiểu thư đài các, không hợp với cá tính và phong cách bụi bặm như anh. Nhưng qua một vài lần trò chuyện, anh cảm thấy bên trong cái vẻ ngoài yếu đuối và hời hợt, còn ẩn chứa một cá tính mạnh mẽ và sự sâu sắc trong Nga. Hai người trở thành bạn thân lúc nào không hay, chỉ biết rằng hồi ấy, sáng nào Trung cũng chở Nga đi học, trưa nào cũng chở cô về tận nhà vì cả hai học chung một trường đại học

Hai người đã trải qua rất nhiều kỉ niệm dễ thương dưới mái trường năm ấy. Nga thích một anh chàng bên khoa quản trị, Trung thu thập thông tin và làm mai cho cô bạn thân của mình tận tình. Trung bị một cô nàng cùng lớp cho "ra rìa", Nga ở suốt trong phòng anh để an ủi hết lời. Một tình bạn kéo dài suốt 3 năm, cho đến khi Nga có quyết định đi du học, Trung mới chợt nhận ra những tháng ngày êm đẹp không bao giờ tồn tại mãi mãi..

...

Cuộc sống thiếu vắng Nga, mỗi buổi sáng chạy trên con đường quen thuộc từ nhà đến trường chỉ có một mình, Trung mới cảm thấy trống trải và thiếu vắng điều gì đó. Anh thèm lắm cảm giác được nghe cái giọng ngái ngủ của Nga khi ngồi sau xe anh, anh nhớ quá nụ cười như thiên thần của cô ấy khi đứng chờ anh mỗi buổi trưa tan học, và anh chỉ muốn sống lại cái khoảnh khắc hai đứa đang chạy xe trên đường thì một cơn mưa ập đến, Nga co ro và run rẩy núp sau lưng anh trong cái giá lạnh của những cơn mưa chiều, nhưng nụ cười giòn tan của cô ấy trong tiếng mưa làm lòng anh cảm thấy ấm áp hơn nhiều lắm.

Trung lắc mạnh đầu để những hồi ức tan biến đi và đừng quay về nữa, bởi lẽ bây giờ, anh chỉ còn lại một mình. Một mình dưới sương lạnh của buổi sáng tinh mơ, một mình dưới buổi trưa khi trời nắng gắt, một mình đi dưới mưa không ám áp, và một mình sống trong những hồi ức nhớ thương...

Tối hôm ấy, sau khi viết những dòng nhật ký dưới ánh đèn mờ trong phòng, Trung kết thúc với một câu hỏi bằng bút đỏ “Có phải anh đã yêu em..?", rồi anh gục đầu lên bàn như muốn khóc.

...

Có vẻ như, khi ta chờ đợi đều gì đó trong mòn mỏi, thì điều ấy dường như chẳng bao giờ đến. Nhưng khi ta đã thôi hy vọng và chờ đợi, thì điều bất ngờ nhất lại xuất hiện và kéo ta lên biển tuyệt vọng, đưa cho ta một cái phao hy vọng và giúp ta nổi lềnh bềnh trên những con sóng…

Thế rồi một buổi chiều khi Trung đang uể oải sau một ngày làm việc bận rộn, trong đầu anh chỉ còn những kế hoạch cho dự án sắp tới của công ty, thì Nga đột ngột xuất hiện, ngay trước cửa nhà anh…

Trung như không tin vào mắt mình, một niềm vui sướng khó tả len vào tận tâm hồn khiến anh cứ tưởng như mình đang bay bổng trên mây, cảm xúc trực trào làm anh phải cố ngăn dòng nước mắt hạnh phúc. Trung chỉ muốn chạy đến thật nhanh để ôm lấy Nga vào lòng, nhưng rồi lý trí nói rằng, anh và Nga vẫn chỉ là một người bạn mà thôi…

Nga xuất hiện với nụ cười thật tươi và nhìn anh trìu mến. Trung biết rằng, lẽ sống của anh chính là nụ cười của cô ấy. Và anh có thể làm tất cả mọi thứ để đổi lấy nụ cười này.

- Bất ngờ không? Em đã tốt nghiệp đại học bên Sing và quay về đây làm việc ở một công ty liên doanh với nước ngoài. Hai ta chắc có thể còn gặp nhau dài đấy, anh bạn của em ạ!

- Tất nhiên rồi nhóc! Anh cứ tưởng em quên anh luôn rồi chứ. Em trở về thế này, anh thiệt.. bất ngờ quá..

- Món quà em tặng anh ngày trở về là sự bất ngờ mà!

Nga vẫn thế, vẫn giọng nói ngọt ngào ấy khi trò chuyện với anh, vẫn nụ cười kháu khỉnh và đanh đá, vẫn một tâm hồn đẹp đẽ mà anh đã từng quý, và bây giờ... có thể là đã yêu..

Hai năm rồi, Nga có vẻ chững chạc và điềm tĩnh hơn. Nước da trắng hơn, màu tóc của cô đã ngả sang vàng, nhưng dài và óng ả hơn, lại còn tỏa ra một mùi hương nhẹ nhàng, thơm quyến rũ. Thật dễ thương làm sao!- Trung chỉ muốn thốt lên như thế..

Nga đưa địa chỉ nhà và số điện thoại mới cho Trung. Trước khi đi, cô quay lại và nói với anh :

- Anh là người bạn đầu tiên em ghé thăm khi quay về đây đấy, anh bạn thân ạ!

Dẫu biết chẳng có ẩn ý gì trong câu nói đó, nhưng Trung vẫn không sao ngừng hy vọng. Ít ra, đối với Nga, anh đã từng là một người đặc biệt - theo - cách - nào - đó…

Trung mỉm cười nhìn Nga đang dần khuất sau con hẻm, rồi anh nhảy chân sáo vào nhà. Có lẽ những chuỗi ngày hạnh phúc đã bắt đầu quay trở lại với anh?...

....

Những buổi tối cuối tuần rảnh rỗi, Trung và Nga hẹn nhau đi uống cà phê, đi dạo phố và ăn hàng như những ngày xưa đó. Đối với Nga, Trung là một người bạn, một người anh, một người mà cô có thể tâm sự mọi chuyện, nhưng chắc hẳn rằng, anh không thể là một người tình trong mắt Nga..

Vì một lý do gì đó mà khó ai có thể giải thích được, hai người tuy rất thân nhưng Nga vẫn không thể yêu Trung, vì đã từ lâu, anh đã nằm trong ngăn kéo trái tim tình bạn của cô, chứ không phải ngăn kéo tình yêu. Nga là thế, cô luôn phân định rạch ròi mọi giới hạn, đâu là bạn, đâu là yêu, đâu là người có thể biết mọi chuyện của cô, đâu là người đừng nên biết điều gì cả..

Hơn một ngàn lần Trung định nói với Nga tình cảm của mình nhưng anh biết rằng không thể. Vì nếu việc đó xảy ra cũng đồng nghĩa với việc tình bạn bấy lâu của hai người chấm dứt, mà tình yêu thì cũng không đi đến đâu. Để giữ mãi tình bạn này, để được là một người bạn thân đặc biệt trong mắt Nga, anh đành ngậm ngùi sống theo lý trí mặc dù không biết bao lần con tim thúc đẩy anh hãy sống thật với chính mình hơn.

- Trung này! Em tự hào khi có anh là bạn thân lắm đấy! Bạn bè em ai cũng ngưỡng mộ điều này, họ không tin có một tình bạn bền lâu giữa trai và gái. Có lẽ họ nghĩ rằng tất cả tình bạn ấy sau bao nhiêu lâu đều phải chuyển thành tình yêu hoặc là tan vỡ vì lý do gì đó.. Buồn cười quá anh nhỉ? Hihi...

Vì câu nói ấy, mà Trung không thể nói lên tình cảm của anh được. Đối với Nga, anh là một niềm tự hào vì là một người bạn tốt. Cho nên nếu như cô biết anh đã yêu cô, thì chắc hẳn Nga sẽ rất thất vọng..

"Dù sao thì, được làm một người bạn thân đặc biệt của em đã là một niềm an ủi lớn cho anh rồi.."- Trung thầm nghĩ- "Anh sẽ mãi đóng vai là một người bạn tốt của em, để luôn nhìn thấy em cười vì tự hào về anh. Không sao cả! Vì anh yêu em.."

Trung phát hiện mình có một khả năng đặc biệt là anh có thể biết trước một điều gì đó qua những linh cảm. Và một tháng trước, Nga đi cùng một anh bạn đồng nghiệp qua nhà Trung, linh cảm nói cho anh biết rằng vị trí đặc biệt của anh trong mắt cô có thể sẽ bị lung lay, vì anh bạn đồng nghiệp đó là Hùng - một người bạn khá thân với anh khi hai người học cấp 3, và hơn thế nữa, Hùng là một người vui tính, dễ gần, được nhiều cô gái mến mộ..

- Hóa ra là cậu đấy à? Nga vẫn nhắc cậu luôn đấy! Tớ cứ tưởng là một anh chàng tốt số nào đó, ai ngờ lại là thằng bạn chí cốt của tớ chứ!- Hùng khoác vai Trung, vừa cười vừa nói luyên thuyên

- Anh Hùng nói chuyện nghe vui lắm anh ạ, đi với anh ấy, em cười suốt thôi.

- Hai người có vẻ thân quá nhỉ?- Trung hỏi dò, gương mặt vẫn tươi cười

- Ừ! Tớ quen thân với anh trai của Nga. Qua nhà chơi mãi thì làm quen được với em này luôn..- Hùng nói rất tự nhiên, anh không có vẻ gì như đã mến Nga, Hùng lúc nào cũng thế, hòa đồng với mọi cô gái, chẳng ai đặc biệt hơn ai.- Thôi, tối rồi. Tớ chở cô gái này về nhà đây, sáng mai còn phải lên công ty sớm.

Hai người vẫy tay chào Trung rồi quay xe đi khuất. Từ lúc đó, Trung luôn cảm thấy bất an trong lòng, vì sự xuất hiện đột ngột của Hùng đã làm xáo trộn một số thứ trong cuộc sống của anh, và cả với Nga nữa.

.....

Hơn hai tháng trôi qua, từ khi có sự xuất hiện của Hùng, Nga ít liên lạc với Trung hơn. Cô chỉ nói rằng gia đình đang gặp một vài trục trặc nhỏ và áp lực công việc khiến cô quá bận rộn đến nỗi không thể ghé thăm anh được. Những ngày nghỉ, khi anh rủ Nga đi đâu chơi, cô luôn kéo theo cả Hùng vào. Sự có mặt của Hùng làm cho bầu không khi vui nhộn hẳn lên, hiếm khi nào Trung nhìn thấy Nga cười tươi như thế. Đi bên Hùng, dường như cô cảm thấy rất vui vẻ và cười nhiều hơn trước, đều mà Trung không bao giờ làm được cho cô..

Rồi một ngày nọ, điều tồi tệ nhất trong linh cảm của Trung đã đến, Nga gọi qua và trò chuyện với anh

- Anh thấy Hùng thế nào?

- Anh ta được đấy chứ! Rất nhiệt tình và vui vẻ. Anh phục cậu ta trong cái khoảng có thể làm em cười suốt trong mọi chuyến đi ấy!

- Vì như thế mà em đã chịu làm bạn gái anh ta rồi đấy. Hihi..

Cạch...

- Alô? Anh Trung còn ở đó không?

- À..à anh đây, anh lỡ tay làm rơi cái điện thoại ấy mà.. Thế.. em yêu anh ta lắm à?

- Vâng! Em cũng không biết từ khi nào nữa.. Đọc những tin nhắn của anh Hùng, em thấy vui lắm. Đi bên cạnh anh ấy, em dường như quên hết mọi âu lo trong cuộc sống

- Vậy là quá tốt rồi.. Anh cũng chờ một ngày có một chàng hoàng tử mang nụ cười đến mãi trong em.. Không ngờ ngày ấy lại đến sớm thế..

- Anh biết không. Bỗng nhiên em thấy mình là người hạnh phúc nhất thế gian. Em có một người bạn để em tâm sự những chuyện buồn, có một người yêu luôn kể cho em những câu chuyện vui. Anh và Hùng là hai người đàn ông mà em yêu quý nhất đấy!- Giọng cười của Nga trong trẻo và đáng yêu lạ thường

Trung chào tạm biệt, chúc Nga ngủ ngon rồi anh tắt hết đèn trong phòng, mở một bản tình ca quen thuộc mà anh và Nga đã cùng nhau nghe dưới một chiều mưa bên mái hiên nhà. Xung quanh anh bây giờ chỉ còn một màu đen và một chút ánh sáng chớp tắt trên chiếc di động đang phát nhạc trên tay... Anh nghĩ chắc hẳn giờ này Nga và Hùng đang ríu rít nhắn tin tình tứ cho nhau qua điện thoại, rồi Nga sẽ tủm tỉm cười mãi cho hạnh phúc của cô ấy. Đó chẳng phải là đều anh mong ước sao? Anh luôn ước Nga được hạnh phúc dẫu cho hạnh phúc đó chẳng thể nào là anh được.. Tim anh bỗng đau thắt lại, anh ước giá như có ai đó dùng dao đâm một nhát vào tim thì có lẽ anh sẽ đỡ đau hơn bây giờ nhiều lắm..

...

Trung chợt tỉnh khi chiếc di động rung lên và kêu inh ỏi trong phòng. anh lồm ngồm ngồi dậy, nhìn vào màn hình với cái tên "Hùng" đang gọi cho mình. Anh chỉ muốn tắt máy, nhưng lại không thể..

- Alo! Cậu đã ngủ chưa thế? Trò chuyện một chút với tớ đi, đang chán quá chẳng có gì làm..

- Đi mà gọi cho cô bồ của cậu ấy!- Bất chợt Trung hét lên và dập mạnh máy điện thoại xuống đất.

Khi một giọt nước mắt len vào kẽ môi làm anh cảm thấy mằn mặn, Trung tự hỏi không biết mình đã khóc từ khi nào. Tin nhắn của Hùng hiện lên trong cái không gian tối om của gian phòng "Tớ biết cậu yêu Nga nhiều lắm, nhưng không có nghĩa là nhiều hơn tớ yêu cô ấy.."

Trung bấm số của Hùng và gọi

- Làm sao cậu biết là tớ đã..?

- Cùng là đàn ông với nhau mà. Tớ biết từ những ánh mắt cậu nhìn Nga, không phải như một người bạn. Tớ thật sự rất phục cậu đấy Trung à.

- Về chuyện gì?


- Vì cậu đã hy sinh quá nhiều cho người mà mình yêu một cách thầm lặng, không ồn ào và công khai như tớ. Tớ phục cái cách cậu đã đánh đổi tất cả sự đau đớn dằn vặt lúc này của mình để mong Nga có một hạnh phúc trọn vẹn, cậu cho đi quá nhiều mà cũng chẳng mong nhận lại được gì ngoài nụ cười của cô ấy.. Và có lẽ sức chịu đựng của cậu cũng khá tốt mới có thể trò chuyện bình thường với tình địch của mình như lúc này..

- Cậu nghĩ thế à? Tớ nói cho cậu biết nhé, nếu cậu đang ngồi trước mặt tớ bây giờ, không khéo cậu sẽ lãnh một đấm vào mặt đấy!

Hùng cười phì trong điện thoại. Trung cũng lắc đầu cười theo, ít nhất cũng đã có một người hiểu được tình cảm của anh dành cho Nga. Trung tâm sự mọi chuyện với Hùng dưới tư cách như một người bạn suốt buổi tối hôm ấy, anh kể cho Hùng nghe về lần đầu gặp Nga, hai người đã trải qua những chuyện buồn vui gì. Anh yêu nụ cười và giọng nói của cô ấy ra sao, đau đớn thế nào khi cô ấy khóc...

- Trung này! Nga là người con gái đầu tiên tớ yêu thật lòng thế đấy. Tớ biết mình hay phóng đại một số chuyện nhưng riêng với chuyện này thì tớ không gạt cậu đâu. Cho nên cậu hãy yên tâm, tớ sẽ chăm sóc cô ấy chu đáo đến khi sức tàn lực kiệt, đến lúc tứ chi bại liệt, đến nỗi không còn cái gì có thể liệt, đến..


- Thôi thôi ông tướng! Tớ biết rồi! Cậu mà làm Nga bị tổn thương, tớ sẽ giết cậu thẳng tay đấy.
Tớ ít khi nhờ vả ai chuyện gì. Nhưng bây giờ, tớ muốn nhờ cậu mang lại nụ cười hạnh phúc mãi mãi cho cô ấy, cậu có làm được không?

- Chắc chắn rồi, anh bạn.. Nhưng cậu có ổn không đấy?

- Không sao cả! Vì tớ yêu cô ấy! Chỉ cần Nga hạnh phúc là tớ mãn nguyện rồi..

...

Tình đơn phương là một thứ tình cảm đẹp đẽ và chân thành nhất, là một thứ tình cảm mạnh mẽ nhất, bởi chỉ có những con người mạnh mẽ mới dám yêu đơn phương. Thật đau đớn khi nhìn người mình yêu thương hạnh phúc trong tay người khác, nhưng còn đau đớn hơn khi có được người mình yêu mà cô ấy lại chẳng cảm thấy hạnh phúc trong tay mình

Yêu thương một người nghĩa là sao? Mong muốn hạnh phúc khi có người đó bên cạnh hay mong muốn người đó hạnh phúc dẫu không có mình bên cạnh? Phải chăng những thứ không thuộc về mình thì dù có cố gắng đến mấy vẫn vĩnh viễn không thuộc về mình?

Vô số câu hỏi mãi chẳng có lời giải đáp hiện lên trong đầu Trung khi anh đang trên đường đi dự đám cưới của Nga và Hùng.

Tin nhắn của Nga vừa gửi đến trong máy của Trung, anh mở ra và đọc thầm

"Hôm qua anh Hùng nói anh có vẻ không vui. Em chỉ muốn nói cho anh biết rằng dù em có đi bên ai chăng nữa, em vẫn luôn yêu quý và nhớ về anh, một người bạn thân thật sự của em. Sao giờ này mà chưa thấy anh đến vậy, anh không sao đấy chứ?"

Trung ngước nhìn những áng mây đang trồi lững lờ giữa bầu trời xanh, anh thì thầm với những chiếc lá đang rơi cuối thu

"Không sao cả! Vì anh yêu em"

vì anh yêu em...

vì anh yêu em... magnify
- Tối nay đi uống trà sữa không nhóc?- Trung nhắn một cái tin vào sáng sớm ngày thứ 7 cho cô bạn thân nhất của mình.

- Hì.. Để khi khác anh nhé, tối nay em hẹn với anh Hùng rồi!

Tin nhắn trả lời của Nga vừa hiện lên màn hình di động thì Trung đã nhanh tay bấm vào phím "delete". Ném phịch cái di động xuống giường, Trung nằm gác tay lên trán và nghĩ ngợi một điều gì đó. Anh mím môi, đôi chân mày nhăn lại còn tay thì nắm chặt túi áo bên trái. À không, không phải anh đang giằng co với chiếc áo sơ mi, mà Trung đang muốn cấu xé trái tim bên trong của mình, vì cảm giác đau đớn khi thấy nó như đang vỡ ra từng mảnh…

Chỉ một tin nhắn trả lời với chữ "Uhm.." gửi đến Nga, Trung tự hỏi không biết cô có hiểu được cảm giác của anh lúc này không, rồi anh cũng tự trả lời với chính mình rằng cô sẽ không bao giờ hiểu được. Vì Nga không nên hiểu, Nga không cần phải bận tâm và chắc chắn rằng Nga đừng bao giờ biết, rằng thực ra Trung chỉ muốn nhắn cái tin kia là "Không sao cả! Vì anh yêu em..". Bởi một lý do Trung rất yêu Nga, nhưng đi kèm với hàng ngàn lý do khác, anh biết mình phải chôn vùi tình cảm này, mãi mãi không bao giờ được nói ra..

...

Trung quen Nga khi cô vừa chuyển về khu phố của anh cách đây 5 năm. Ban đầu, Trung không thích Nga lắm vì nhìn cô có vẻ quá kiểu cách và tiểu thư đài các, không hợp với cá tính và phong cách bụi bặm như anh. Nhưng qua một vài lần trò chuyện, anh cảm thấy bên trong cái vẻ ngoài yếu đuối và hời hợt, còn ẩn chứa một cá tính mạnh mẽ và sự sâu sắc trong Nga. Hai người trở thành bạn thân lúc nào không hay, chỉ biết rằng hồi ấy, sáng nào Trung cũng chở Nga đi học, trưa nào cũng chở cô về tận nhà vì cả hai học chung một trường đại học

Hai người đã trải qua rất nhiều kỉ niệm dễ thương dưới mái trường năm ấy. Nga thích một anh chàng bên khoa quản trị, Trung thu thập thông tin và làm mai cho cô bạn thân của mình tận tình. Trung bị một cô nàng cùng lớp cho "ra rìa", Nga ở suốt trong phòng anh để an ủi hết lời. Một tình bạn kéo dài suốt 3 năm, cho đến khi Nga có quyết định đi du học, Trung mới chợt nhận ra những tháng ngày êm đẹp không bao giờ tồn tại mãi mãi..

...

Cuộc sống thiếu vắng Nga, mỗi buổi sáng chạy trên con đường quen thuộc từ nhà đến trường chỉ có một mình, Trung mới cảm thấy trống trải và thiếu vắng điều gì đó. Anh thèm lắm cảm giác được nghe cái giọng ngái ngủ của Nga khi ngồi sau xe anh, anh nhớ quá nụ cười như thiên thần của cô ấy khi đứng chờ anh mỗi buổi trưa tan học, và anh chỉ muốn sống lại cái khoảnh khắc hai đứa đang chạy xe trên đường thì một cơn mưa ập đến, Nga co ro và run rẩy núp sau lưng anh trong cái giá lạnh của những cơn mưa chiều, nhưng nụ cười giòn tan của cô ấy trong tiếng mưa làm lòng anh cảm thấy ấm áp hơn nhiều lắm.

Trung lắc mạnh đầu để những hồi ức tan biến đi và đừng quay về nữa, bởi lẽ bây giờ, anh chỉ còn lại một mình. Một mình dưới sương lạnh của buổi sáng tinh mơ, một mình dưới buổi trưa khi trời nắng gắt, một mình đi dưới mưa không ám áp, và một mình sống trong những hồi ức nhớ thương...

Tối hôm ấy, sau khi viết những dòng nhật ký dưới ánh đèn mờ trong phòng, Trung kết thúc với một câu hỏi bằng bút đỏ “Có phải anh đã yêu em..?", rồi anh gục đầu lên bàn như muốn khóc.

...

Có vẻ như, khi ta chờ đợi đều gì đó trong mòn mỏi, thì điều ấy dường như chẳng bao giờ đến. Nhưng khi ta đã thôi hy vọng và chờ đợi, thì điều bất ngờ nhất lại xuất hiện và kéo ta lên biển tuyệt vọng, đưa cho ta một cái phao hy vọng và giúp ta nổi lềnh bềnh trên những con sóng…

Thế rồi một buổi chiều khi Trung đang uể oải sau một ngày làm việc bận rộn, trong đầu anh chỉ còn những kế hoạch cho dự án sắp tới của công ty, thì Nga đột ngột xuất hiện, ngay trước cửa nhà anh…

Trung như không tin vào mắt mình, một niềm vui sướng khó tả len vào tận tâm hồn khiến anh cứ tưởng như mình đang bay bổng trên mây, cảm xúc trực trào làm anh phải cố ngăn dòng nước mắt hạnh phúc. Trung chỉ muốn chạy đến thật nhanh để ôm lấy Nga vào lòng, nhưng rồi lý trí nói rằng, anh và Nga vẫn chỉ là một người bạn mà thôi…

Nga xuất hiện với nụ cười thật tươi và nhìn anh trìu mến. Trung biết rằng, lẽ sống của anh chính là nụ cười của cô ấy. Và anh có thể làm tất cả mọi thứ để đổi lấy nụ cười này.

- Bất ngờ không? Em đã tốt nghiệp đại học bên Sing và quay về đây làm việc ở một công ty liên doanh với nước ngoài. Hai ta chắc có thể còn gặp nhau dài đấy, anh bạn của em ạ!

- Tất nhiên rồi nhóc! Anh cứ tưởng em quên anh luôn rồi chứ. Em trở về thế này, anh thiệt.. bất ngờ quá..

- Món quà em tặng anh ngày trở về là sự bất ngờ mà!

Nga vẫn thế, vẫn giọng nói ngọt ngào ấy khi trò chuyện với anh, vẫn nụ cười kháu khỉnh và đanh đá, vẫn một tâm hồn đẹp đẽ mà anh đã từng quý, và bây giờ... có thể là đã yêu..

Hai năm rồi, Nga có vẻ chững chạc và điềm tĩnh hơn. Nước da trắng hơn, màu tóc của cô đã ngả sang vàng, nhưng dài và óng ả hơn, lại còn tỏa ra một mùi hương nhẹ nhàng, thơm quyến rũ. Thật dễ thương làm sao!- Trung chỉ muốn thốt lên như thế..

Nga đưa địa chỉ nhà và số điện thoại mới cho Trung. Trước khi đi, cô quay lại và nói với anh :

- Anh là người bạn đầu tiên em ghé thăm khi quay về đây đấy, anh bạn thân ạ!

Dẫu biết chẳng có ẩn ý gì trong câu nói đó, nhưng Trung vẫn không sao ngừng hy vọng. Ít ra, đối với Nga, anh đã từng là một người đặc biệt - theo - cách - nào - đó…

Trung mỉm cười nhìn Nga đang dần khuất sau con hẻm, rồi anh nhảy chân sáo vào nhà. Có lẽ những chuỗi ngày hạnh phúc đã bắt đầu quay trở lại với anh?...

....

Những buổi tối cuối tuần rảnh rỗi, Trung và Nga hẹn nhau đi uống cà phê, đi dạo phố và ăn hàng như những ngày xưa đó. Đối với Nga, Trung là một người bạn, một người anh, một người mà cô có thể tâm sự mọi chuyện, nhưng chắc hẳn rằng, anh không thể là một người tình trong mắt Nga..

Vì một lý do gì đó mà khó ai có thể giải thích được, hai người tuy rất thân nhưng Nga vẫn không thể yêu Trung, vì đã từ lâu, anh đã nằm trong ngăn kéo trái tim tình bạn của cô, chứ không phải ngăn kéo tình yêu. Nga là thế, cô luôn phân định rạch ròi mọi giới hạn, đâu là bạn, đâu là yêu, đâu là người có thể biết mọi chuyện của cô, đâu là người đừng nên biết điều gì cả..

Hơn một ngàn lần Trung định nói với Nga tình cảm của mình nhưng anh biết rằng không thể. Vì nếu việc đó xảy ra cũng đồng nghĩa với việc tình bạn bấy lâu của hai người chấm dứt, mà tình yêu thì cũng không đi đến đâu. Để giữ mãi tình bạn này, để được là một người bạn thân đặc biệt trong mắt Nga, anh đành ngậm ngùi sống theo lý trí mặc dù không biết bao lần con tim thúc đẩy anh hãy sống thật với chính mình hơn.

- Trung này! Em tự hào khi có anh là bạn thân lắm đấy! Bạn bè em ai cũng ngưỡng mộ điều này, họ không tin có một tình bạn bền lâu giữa trai và gái. Có lẽ họ nghĩ rằng tất cả tình bạn ấy sau bao nhiêu lâu đều phải chuyển thành tình yêu hoặc là tan vỡ vì lý do gì đó.. Buồn cười quá anh nhỉ? Hihi...

Vì câu nói ấy, mà Trung không thể nói lên tình cảm của anh được. Đối với Nga, anh là một niềm tự hào vì là một người bạn tốt. Cho nên nếu như cô biết anh đã yêu cô, thì chắc hẳn Nga sẽ rất thất vọng..

"Dù sao thì, được làm một người bạn thân đặc biệt của em đã là một niềm an ủi lớn cho anh rồi.."- Trung thầm nghĩ- "Anh sẽ mãi đóng vai là một người bạn tốt của em, để luôn nhìn thấy em cười vì tự hào về anh. Không sao cả! Vì anh yêu em.."

Trung phát hiện mình có một khả năng đặc biệt là anh có thể biết trước một điều gì đó qua những linh cảm. Và một tháng trước, Nga đi cùng một anh bạn đồng nghiệp qua nhà Trung, linh cảm nói cho anh biết rằng vị trí đặc biệt của anh trong mắt cô có thể sẽ bị lung lay, vì anh bạn đồng nghiệp đó là Hùng - một người bạn khá thân với anh khi hai người học cấp 3, và hơn thế nữa, Hùng là một người vui tính, dễ gần, được nhiều cô gái mến mộ..

- Hóa ra là cậu đấy à? Nga vẫn nhắc cậu luôn đấy! Tớ cứ tưởng là một anh chàng tốt số nào đó, ai ngờ lại là thằng bạn chí cốt của tớ chứ!- Hùng khoác vai Trung, vừa cười vừa nói luyên thuyên

- Anh Hùng nói chuyện nghe vui lắm anh ạ, đi với anh ấy, em cười suốt thôi.

- Hai người có vẻ thân quá nhỉ?- Trung hỏi dò, gương mặt vẫn tươi cười

- Ừ! Tớ quen thân với anh trai của Nga. Qua nhà chơi mãi thì làm quen được với em này luôn..- Hùng nói rất tự nhiên, anh không có vẻ gì như đã mến Nga, Hùng lúc nào cũng thế, hòa đồng với mọi cô gái, chẳng ai đặc biệt hơn ai.- Thôi, tối rồi. Tớ chở cô gái này về nhà đây, sáng mai còn phải lên công ty sớm.

Hai người vẫy tay chào Trung rồi quay xe đi khuất. Từ lúc đó, Trung luôn cảm thấy bất an trong lòng, vì sự xuất hiện đột ngột của Hùng đã làm xáo trộn một số thứ trong cuộc sống của anh, và cả với Nga nữa.

.....

Hơn hai tháng trôi qua, từ khi có sự xuất hiện của Hùng, Nga ít liên lạc với Trung hơn. Cô chỉ nói rằng gia đình đang gặp một vài trục trặc nhỏ và áp lực công việc khiến cô quá bận rộn đến nỗi không thể ghé thăm anh được. Những ngày nghỉ, khi anh rủ Nga đi đâu chơi, cô luôn kéo theo cả Hùng vào. Sự có mặt của Hùng làm cho bầu không khi vui nhộn hẳn lên, hiếm khi nào Trung nhìn thấy Nga cười tươi như thế. Đi bên Hùng, dường như cô cảm thấy rất vui vẻ và cười nhiều hơn trước, đều mà Trung không bao giờ làm được cho cô..

Rồi một ngày nọ, điều tồi tệ nhất trong linh cảm của Trung đã đến, Nga gọi qua và trò chuyện với anh

- Anh thấy Hùng thế nào?

- Anh ta được đấy chứ! Rất nhiệt tình và vui vẻ. Anh phục cậu ta trong cái khoảng có thể làm em cười suốt trong mọi chuyến đi ấy!

- Vì như thế mà em đã chịu làm bạn gái anh ta rồi đấy. Hihi..

Cạch...

- Alô? Anh Trung còn ở đó không?

- À..à anh đây, anh lỡ tay làm rơi cái điện thoại ấy mà.. Thế.. em yêu anh ta lắm à?

- Vâng! Em cũng không biết từ khi nào nữa.. Đọc những tin nhắn của anh Hùng, em thấy vui lắm. Đi bên cạnh anh ấy, em dường như quên hết mọi âu lo trong cuộc sống

- Vậy là quá tốt rồi.. Anh cũng chờ một ngày có một chàng hoàng tử mang nụ cười đến mãi trong em.. Không ngờ ngày ấy lại đến sớm thế..

- Anh biết không. Bỗng nhiên em thấy mình là người hạnh phúc nhất thế gian. Em có một người bạn để em tâm sự những chuyện buồn, có một người yêu luôn kể cho em những câu chuyện vui. Anh và Hùng là hai người đàn ông mà em yêu quý nhất đấy!- Giọng cười của Nga trong trẻo và đáng yêu lạ thường

Trung chào tạm biệt, chúc Nga ngủ ngon rồi anh tắt hết đèn trong phòng, mở một bản tình ca quen thuộc mà anh và Nga đã cùng nhau nghe dưới một chiều mưa bên mái hiên nhà. Xung quanh anh bây giờ chỉ còn một màu đen và một chút ánh sáng chớp tắt trên chiếc di động đang phát nhạc trên tay... Anh nghĩ chắc hẳn giờ này Nga và Hùng đang ríu rít nhắn tin tình tứ cho nhau qua điện thoại, rồi Nga sẽ tủm tỉm cười mãi cho hạnh phúc của cô ấy. Đó chẳng phải là đều anh mong ước sao? Anh luôn ước Nga được hạnh phúc dẫu cho hạnh phúc đó chẳng thể nào là anh được.. Tim anh bỗng đau thắt lại, anh ước giá như có ai đó dùng dao đâm một nhát vào tim thì có lẽ anh sẽ đỡ đau hơn bây giờ nhiều lắm..

...

Trung chợt tỉnh khi chiếc di động rung lên và kêu inh ỏi trong phòng. anh lồm ngồm ngồi dậy, nhìn vào màn hình với cái tên "Hùng" đang gọi cho mình. Anh chỉ muốn tắt máy, nhưng lại không thể..

- Alo! Cậu đã ngủ chưa thế? Trò chuyện một chút với tớ đi, đang chán quá chẳng có gì làm..

- Đi mà gọi cho cô bồ của cậu ấy!- Bất chợt Trung hét lên và dập mạnh máy điện thoại xuống đất.

Khi một giọt nước mắt len vào kẽ môi làm anh cảm thấy mằn mặn, Trung tự hỏi không biết mình đã khóc từ khi nào. Tin nhắn của Hùng hiện lên trong cái không gian tối om của gian phòng "Tớ biết cậu yêu Nga nhiều lắm, nhưng không có nghĩa là nhiều hơn tớ yêu cô ấy.."

Trung bấm số của Hùng và gọi

- Làm sao cậu biết là tớ đã..?

- Cùng là đàn ông với nhau mà. Tớ biết từ những ánh mắt cậu nhìn Nga, không phải như một người bạn. Tớ thật sự rất phục cậu đấy Trung à.

- Về chuyện gì?


- Vì cậu đã hy sinh quá nhiều cho người mà mình yêu một cách thầm lặng, không ồn ào và công khai như tớ. Tớ phục cái cách cậu đã đánh đổi tất cả sự đau đớn dằn vặt lúc này của mình để mong Nga có một hạnh phúc trọn vẹn, cậu cho đi quá nhiều mà cũng chẳng mong nhận lại được gì ngoài nụ cười của cô ấy.. Và có lẽ sức chịu đựng của cậu cũng khá tốt mới có thể trò chuyện bình thường với tình địch của mình như lúc này..

- Cậu nghĩ thế à? Tớ nói cho cậu biết nhé, nếu cậu đang ngồi trước mặt tớ bây giờ, không khéo cậu sẽ lãnh một đấm vào mặt đấy!

Hùng cười phì trong điện thoại. Trung cũng lắc đầu cười theo, ít nhất cũng đã có một người hiểu được tình cảm của anh dành cho Nga. Trung tâm sự mọi chuyện với Hùng dưới tư cách như một người bạn suốt buổi tối hôm ấy, anh kể cho Hùng nghe về lần đầu gặp Nga, hai người đã trải qua những chuyện buồn vui gì. Anh yêu nụ cười và giọng nói của cô ấy ra sao, đau đớn thế nào khi cô ấy khóc...

- Trung này! Nga là người con gái đầu tiên tớ yêu thật lòng thế đấy. Tớ biết mình hay phóng đại một số chuyện nhưng riêng với chuyện này thì tớ không gạt cậu đâu. Cho nên cậu hãy yên tâm, tớ sẽ chăm sóc cô ấy chu đáo đến khi sức tàn lực kiệt, đến lúc tứ chi bại liệt, đến nỗi không còn cái gì có thể liệt, đến..


- Thôi thôi ông tướng! Tớ biết rồi! Cậu mà làm Nga bị tổn thương, tớ sẽ giết cậu thẳng tay đấy.
Tớ ít khi nhờ vả ai chuyện gì. Nhưng bây giờ, tớ muốn nhờ cậu mang lại nụ cười hạnh phúc mãi mãi cho cô ấy, cậu có làm được không?

- Chắc chắn rồi, anh bạn.. Nhưng cậu có ổn không đấy?

- Không sao cả! Vì tớ yêu cô ấy! Chỉ cần Nga hạnh phúc là tớ mãn nguyện rồi..

...

Tình đơn phương là một thứ tình cảm đẹp đẽ và chân thành nhất, là một thứ tình cảm mạnh mẽ nhất, bởi chỉ có những con người mạnh mẽ mới dám yêu đơn phương. Thật đau đớn khi nhìn người mình yêu thương hạnh phúc trong tay người khác, nhưng còn đau đớn hơn khi có được người mình yêu mà cô ấy lại chẳng cảm thấy hạnh phúc trong tay mình

Yêu thương một người nghĩa là sao? Mong muốn hạnh phúc khi có người đó bên cạnh hay mong muốn người đó hạnh phúc dẫu không có mình bên cạnh? Phải chăng những thứ không thuộc về mình thì dù có cố gắng đến mấy vẫn vĩnh viễn không thuộc về mình?

Vô số câu hỏi mãi chẳng có lời giải đáp hiện lên trong đầu Trung khi anh đang trên đường đi dự đám cưới của Nga và Hùng.

Tin nhắn của Nga vừa gửi đến trong máy của Trung, anh mở ra và đọc thầm

"Hôm qua anh Hùng nói anh có vẻ không vui. Em chỉ muốn nói cho anh biết rằng dù em có đi bên ai chăng nữa, em vẫn luôn yêu quý và nhớ về anh, một người bạn thân thật sự của em. Sao giờ này mà chưa thấy anh đến vậy, anh không sao đấy chứ?"

Trung ngước nhìn những áng mây đang trồi lững lờ giữa bầu trời xanh, anh thì thầm với những chiếc lá đang rơi cuối thu

"Không sao cả! Vì anh yêu em"

Tản mạn suy nghĩ...

Tản mạn suy nghĩ... magnify
Hôm nay là cái ngày gì thế này?
Thực ra đến bây giờ kết thúc một ngày rồi, nó cũng như bao ngày bình thường khác thôi nhưng sao mà mình thấy nó lắm suy nghĩ, lắm cảm xúc đến thế!(lại còn lắm chuyện nghĩ lại thấy buồn cười nữa)
Sáng:
Thức dậy muộn vì hôm qua trót xem đá bóng khuya wa/!
Thế mà kết quả trận đấu lại chẳng như ý mình chờ đợi ...

...Tức
7h25 mới choàng tỉnh khỏi giấc mộng đẹp
( chẳng biết hôm wa mơ gì nhưng hình như mình còn nhớ có cười khúc khích thì phải .Chắc là giấc mơ đẹp lắm. Nhưng mà không nhớ được mới đau )
vội vàng đạp xe tới trường dù biết rằng đã rất muộn (vào học từ 7h lận)!
Không biết đầu óc để đi đâu lại suýt tông vào ô tô...

...Suýt chết!
Thế rồi xe hỏng giữa đường nữa...Bực

Cuối cùng sau bao nhiêu cố gắng "phi thường" để vượt wa rất nhiều trở ngại khác (Tắc đường đến gần 20phút...) cũng đặt chân được đến cửa lớp.(lúc này đã là 8h10)
Nhưng mọi chuyện đâu đã suôn sẻ.Thầy giáo quân sự đứng ngay trên bục giảng với phong cách "con nhà lính" hỏi mình một câu :
"Anh làm cái gì mà bây giờ mới tới hả?"
Lúc đó mình cứ đứng ngây như "phỗng" trước cửa mà không biết trả lời thế nào?
Không nhẽ lại "phân bua"với thầy hàng tỉ lí do đâu đâu..
Đã thế mấy đứa ở lớp lại còn cười rúc rích cười...
Cuối cùng,cũng yên vị được ở vị trí bàn cuối thân yêu.Mấy thằng chiến hữu còn pha trò mãi : "BT mà đi học muộn thế àh?Kì sau bầu tao bọn mày nhá!"...Không để đâu cho hết tức...
Thế rồi cái tức cũng lên đến đỉnh điểm và nguôi dần khi lên xin điểm danh mà thầy giáo "cương quyết " không cho.Khi đó chỉ còn biết trấn an bản thân:
Thôi!Một ngày xui xẻo bắt đầu!

Hai tiết giữa...Cả lớp được nghỉ vì thầy giáo có việc.Làm gì để đợi học hai tiết cuối đây?
Thế là cả lũ con trai kéo nhau ra quán game...Và một câu chuyện "dở khóc dở cười" nữa lại đến...
Sau màn chơi game khá vui, thực ra thì cũng hơi bực vì bọn lớp mình chơi siêu wa lam mình cứ bị "chết"liên tục. Nhưng mà không lo, đợi anh về "bồi bổ"công lực thì mấy em không phải đối thủ đâu nhá!
...Ngồi trong lớp rồi mới sực nhớ ra không biết điện thoại vứt đâu mất rồi?
Nhờ bọn nó liên lạc thử thì đều có một giọg "ấm áp" cất lên:
"Số máy quý khách vừa gọi hiện giờ không liên lạc được..."
Thôi!Toi rồi...Mất máy rồi chăng?
Bọn ở lớp thi nhau "an ủi":
"Chắc là để quên ở wán nên thằng nào cầm hộ rồi.Được mua máy mới rồi nhá"
Vừa tức lại vừa buồn cười không chịu được.
Nhưng cũng có đứa thực tế hơn
Nó bảo chạy thử ra wán xem có hy vọng gì không?
Thế là với tất cả niềm hy vọng dù biết rất mong manh, mình chạy như "ngựa mông cổ" tới quán game online.(mà quãng đường cũng gần 1km lận)
Và đáp lại câu hỏi của mình, thằng chủ quán cứ mắt tròn mắt dẹp ra nhìn, mình biết thế là hy vọng tan tành rồi.
Bước vào lớp đáp lại cải vẻ mặt rất ngố của mình vì tiếc của là những tràng cười như pháo rang của bọn trong lớp. Và em "dế " đã ở trên mặt bàn từ lúc nào?
Phải đến hơn một giây, mới thay đổi được cảm xúc trên mặt. Từ buồn...>tức...>buồn cười không chịu nổi.
Bọn nó gọi đây là hậu cá tháng tư!Vừa buồn cười vừa muốn đấm cho bọn nó mấy phát
Đã thế chúng nó còn cứ diễn tả lại cái khuôn mặt rất ngố của mình lúc đó nữa chứ.

Trưa:
Đi học về mình ghé vào trường xem mấy cái cuộc thi mà nhà trường đang tổ chức
Nhưng mà nó chỉ dành cho năm thứ tư mới tiếc chứ?
Thôi, cố gắng để năm thứ tư đi thi vậy.
Nhưng bất chợt mình gặp M.Hôm nay thấy M xinh thật.(Vốn dĩ thì M cũng xinh rùi.Một cái xinh rất lạ.Rất cá tính) Mình đã để ý tới M từ khá lâu rùi. Nhưng mà chưa lúc nào dám thổ lộ cả > nhút nhát wa?!
Đã thế không hiểu vì sao cứ lần nào gặp M là mình lại lắp bắp mãi mới nói nổi một câu
M hỏi mình : Cậu có tham gia hiến máu không?
Chẳng hiểu sao lúc đó mình lại nói luôn là "không"
Mà không hề biết rằng M có tham gia vào đội hiến máu tình nguyện nữa. Tự nhiện thấy cứ "xấu hổ"thế nào ấy?
Chắc là M sẽ nghĩ mình "sợ chết" lắm thì phải.Hix. Kiểu này mình cũng phải đi hiến máu mới được. Không thể đê mất điểm nặng nề thế được(nhất là đối với M nữa chứ!)

Chiều
Đọc được mấy trang viết về mấy bài báo viết về những teen tiêu biểu trên báo mà thấy họ giỏi thật, năng động nữa.Mới có năm đầu mà đã bố trí giữa việc học và đi làm thật hoàn hảo.
Thế rồi không kìm lòng được xách ngay xe xuống đường đi tìm việc parttime.
...
Câu chuyện về ngày hôm nay còn nhiều nữa.
Có những việc bất ngờ đến không lường trước được
Có lẽ phải viết tiếp vào dịp khác thôi.
Dù sao viết ra những dòng suy nghĩ này (có vẻ như nó rất lung tung và lộn xộn) nhưng mà thấy bớt rối bời đi phần nào.hehe
....Continue


....Continue










Đừng Đợi...

Đừng Đợi... magnify

Đừng đợi phải nhìn thấy một nụ cười rồi mới mỉm cười lại.

Đừng đợi đến khi được yêu thương rồi mới san sẻ yêu thương.

Đừng đợi đến khi cô đơn mới nhận ra giá trị của những người bạn.

Đừng đợi một công việc vừa ý rồi mới bắt tay vào làm việc.

Đừng đợi đến khi có thật nhiều rồi mới chịu chia sẻ đôi chút.

Đừng đợi đến khi có thật nhiều thời gian rồi mới khởi đầu một công việc.

Đừng đợi đến khi vấp ngã rồi mới nhớ tới những lời khuyên.

Đừng đợi đến khi làm người khác buồn lòng mới cố xin lỗi.

Đừng đợi vì bạn sẽ không thể biết bạn sẽ đợi trong bao lâu.


Entry for April 08, 2009

Entry for April 08, 2009 magnify

Tôi muốn kể một câu chuyện:

"Khi tôi thấy một người giàu có, tôi ao ước mình sẽ có thật nhiều tiền như họ. Vì đơn giản tôi là 1 con người.

Khi tôi nhìn một người thành đạt về tri thức, tôi muốn mình cũng sẽ tài giỏi như thế. Vì đơn giản tôi là 1 con người.

Khi tôi nghe tên một người quyền thế, tôi thầm mong mình cũng sẽ được ở địa vị như họ. Vì đơn giản tôi là 1 con người.

Nhưng...

Tôi chưa bao giờ thử làm một công việc có tính sáng tạo vì tôi sợ sự phức tạp.

Tôi chưa từng ngồi quá 2 giờ đồng hồ để giải một bài toán khó. Vì tôi nghĩ nó quá phức tạp đối với tôi.

Tôi không dám đảm nhận bất cứ trọng trách gì vì tôi ghét có trách nhiệm. Đối với tôi trách nhiệm cũng là sự phức tạp.

Cuộc sống là vậy! Chúng ta hầu như ai cũng thích sống và tận hưởng những điều nhẹ nhàng và trước mắt vì điều đó thật là đơn giản. Nhưng đằng sau mỗi sự đơn giản chúng ta thấy đều có cả một quá trình phức tạp và không dễ dàng mà có được, buồn cười thay đó lại là những điều chúng ta chẳng thích thú khi phải đương đầu. Những người thành công mà chúng ta ngưỡng mộ, suy cho cùng họ là những người can đảm hơn chúng ta ở chỗ họ chịu chấp nhận bứớc qua những thử thách để cuối cùng có thể đơn giản hóa những phức tạp của họ. Vậy chúng ta nên ngưỡng mộ cái họ có hay sự can đảm của họ?. Mong bạn trả lời giùm tôi."

Câu chuyện này tôi đọc được trên một diễn đàn

Và tôi thấy rằng người bạn này đang bế tắc thì phải?

Bạn muốn đạt được tất cả ? Vậy hãy vươn lên để nắm lấy nó

Những người đạt được những thành công ấy không phải chỉ vì họ may mắn, họ đã sẵn sàng làm mọi thứ để có nó.

Chiếc bút chì kia luôn thay đi những lớp ruột mới, nó luôn không ngừng thay đổi vậy thì tại sao con người cũng không tự thay đổi.

Tôi muốn kết thúc bởi một câu nói - mong rằng mỗi chúng ta hãy luôn giữ chắc quyết tâm của mình.

" Con người sinh ra không phải để biến mất như một hạt cát vô danh. Họ sinh ra là để in dấu lại trên mặt đất vàb in dấu trong trái tim mọi người"

Entry for February 15, 2009

Happy Valentin's Day
Trái tim
Từ xa xưa, người ta vẫn tin rằng trái tim là trung tâm của mọi xúc cảm. Vì vậy, trao cho ai trái tim mình đồng nghĩa với sự hiến dâng một tình yêu trọn vẹn. Trải qua thời gian, đến nay, trái tim vẫn là biểu tượng của một tình yêu vĩnh hằng.

http://matcuoi.comhttp://matcuoi.comhttp://matcuoi.comhttp://matcuoi.comhttp://matcuoi.comhttp://matcuoi.comhttp://matcuoi.com
May 2012
M T W T F S S
April 2012June 2012
1 2 3 4 5 6
7 8 9 10 11 12 13
14 15 16 17 18 19 20
21 22 23 24 25 26 27
28 29 30 31