Skip navigation.

life is beautiful and me too ^^

Đời người như thế phù vân, can qua cũng chỉ dăm ba tiếng cười...

> vs <

Hồi bé cứ nghĩ khi đau buồn là sẽ khóc
Lớn lên rồi mới biết, đau nhất là khi không thể nào khóc

Hồi bé chỉ nghĩ ăn 100 bát cơm là sẽ có thể sinh con đẻ cái
Lớn lên rồi mới biết… hóa ra là không phải

Hồi bé nghĩ rằng cứ cười với người khác thì người ta sẽ cười lại với mình
Lớn lên rồi mới hay cười cẩn thận không có ngày gẫy răng

Hồi bé cứ tin mình mà yêu ai thì trăm phần trăm được yêu lại
Lớn lên rồi biết rằng chả có cái đó bao giờ.

Hồi bé tin rằng chết giống như là tắt tivi… đi ngủ
Lớn lên rồi biết rằng tivi hỏng mãi, không thể sửa.

Hồi bé nghĩ mình thể nào rồi cũng là công là phượng
Thế nào rồi lớn lại chỉ thấy ra cú ra quạ

Hồi bé nghĩ rằng người lớn không bao giờ nói dối
Lớn thì hiểu ra rằng chẳng ai nói dồi nhiều bằng người lớn

Hồi bé cho rằng xin được tha lỗi là khó nhất
Lớn mới nhận ra tha thứ cho ai đó còn khó hơn nhiều

Hồi bé chẳng bao giờ biết điều tiếng là có hại
Lớn rồi mới thấm định kiến là thứ dai dẳng nhất trên đời

Hồi bé cho rằng nếu sai cần phải sửa
Lớn lên biết rằng có những cái sai không thể sửa bao giờ

Hồi bé cho rằng mọi việc đều có lí do của nó
Lớn lên biết rằng càng cố giải thích càng chẳng đến đâu

Hồi bé tin rằng người sợ ma
Lớn rồi mới hiểu hóa ra ma sợ người

Hồi bé ngửa mặt lên mà nghĩ xa nhất là đường lên trời
Giờ biết rằng đường lên trời đo nổi chiều dài nỗi nhớ

Hồi bé muốn lắm mình phải là người tốt
Lớn là hiểu ra chuyện đó cũng không phải chỉ ở mình

Và hồi bé chỉ biết người chết là khi không còn sống
Chỉ bây giờ hiểu có những người sống mà như đã chết từ lâu rồi

Không phải mọi lỗi lầm đều có thể tha thứ và không nhất thiết phải tha thứ cho mọi lỗi lầm[IMGLEFT=Tears in heaven]

Gần... xa...!

Con người ta chui ra từ một cái lỗ nhỏ để chui vào một cái hố to hơn.
Khi bắt đầu và kết thúc người ta đều nhắm mắt.
Khi tới người ta khóc, khi đi có người khóc cho
Nhưng chẳng lần nào người ta nghe được cả
Khi người ta cất tiếng khóc hơn một người hạnh phúc. Khi mọi người gào khóc chỉ một người thanh thản.


Tôi về quê vào một ngày đẹp trời và chão chân trên con đường làng tiễn kẻ đi ra đồng.
Trời đầy gió và mênh mông nắng
Thứ buồn lay lắt là tiếng kèn trống đơn điệu
Thứ buồn mênh mang là bước chân người tiễn
Thứ buồn cười nhất là vẻ mặt người dưng trên trần
Ở quê thật buồn!

Tôi về quê vào một ngày đầu tiên của tháng 11, nắng gắt lên đỉnh đầu, mùi than khóc hăng hăng trong gian phòng lạnh lẽo.
Đường gì mà xa, chân tê cứng lại.
Đường gì mà gần, thoắt cái hết cả chờ mong

Bởi vì không thể quên

[imgleft][IMGLEFT=The memories]

Bởi vì không thể quên
nên ta hiểu cảm giác của cả triệu người trên thế gian
đã từng yêu ai đó hơn chính bản thân mình!

Những tháng ngày chỉ cần sống cuộc đời bình thường
nấu cho nhau một bữa ăn
mua một viên thuốc khi người kia đau ốm
hay vuốt giùm sợi tóc bay ngang tầm mắt…
nhưng ta biết chẳng dễ gì bên cạnh người được
chẳng dễ gì có thể sẻ chia…

Đã bao giờ người muốn gọi tên ta
muốn ngủ mãi trong giấc mơ mà không thức giấc
muốn chối bỏ đời sống này vì mất đi tình yêu duy nhất
muốn giọt nước mắt cuối cùng sẽ rơi trên vai ta mà không là ai khác
muốn nhìn thấy ta hơn tất cả những hi vọng trên đời…

Chúng ta đã nhiều lần chết đi dù vẫn đang tồn tại giữa bao người
khi nhìn thấy nhau nhưng không cách nào bước tới
khi lướt qua nhau và nghe rõ nhịp tim của người kia đau nhói
khi rời xa nhau mà ngay cả ánh mắt cũng không bước đi nổi
xót xa nào hơn…

Người có biết mình mắc nợ chính bản thân mình
cứ mãi loay hoay tìm cho ra một điểm tựa
không phải con người này, không phải ngôi nhà này… mà là ở nơi đó
với một vòng tay bao dung!

Ta không hề muốn sống cuộc đời của những mẫu số chung
yêu một người và lấy một người khác…
rồi tự an ủi mình miễn là có một bờ vai bên cạnh
tự an ủi mình ai cũng giống như vậy thôi???

Người vẫn giữ cho riêng mình một khoảng trời
nhưng đã chôn giấu vào tận góc tâm hồn không có ánh sáng
người không muốn nhìn lại, không muốn rơi nước mắt…
dù trái tim mỗi ngày tự nó làm mưa tuôn…

Bởi vì không thể quên
nên (không chỉ riêng) ta không thể tự tha thứ được cho chính mình!

NPV

...!

"Tôi đồ rằng mùa đông đã đến rồi..."
Ngoài trời đã nghe tiếng rét mướt luồn trong gió... buồn tênh.
Bão về, mưa lâm thâm trời, mặt đất ẩm ướt, cây phủ sương giá, lạnh lẽo chiều hôm...

Lâu lắm rồi nàng cứ ngồi lặng im trong góc phòng của mình, khuất dần cả thân hình vào bóng tối... ngóng đợi một giấc mơ phũ phàng. Chưa bao giờ trong quãng đời mình nàng lại chán nản tới mức này. Ngỡ như muốn buông tay để được rơi vào đáy sau vô tận. Thế là nàng hẹn hò. Cũng đã lâu lắm rồi, hơn nửa năm rồi, nàng hẹn hò. Chẳng phải việc nàng thích thú. Từ lúc nhận lời đứa bạn đến giờ, nàng cứ băn khoăn mãi... Nhưng cũng được, trời đầy gió, nàng cũng muốn ra ngoài một hôm. Có lẽ cái bí bách của bóng đêm của lặng lẽ làm nàng mệt mỏi.
Mở tủ quần áo. Hẹn hò người ta mặc gì, một thứ sáng sủa dễ coi. Nàng kéo hết quần áo từ trái sang phải rồi lại từ phải sang trái. Nhưng nàng rõ hơn ai hết rằng, trong cái tủ đó chỉ toàn màu đen. Nàng lấy ra một chiếc váy len dài màu đen. Lặng lẽ ướm nó lên gương và chấp nhận rằng mình sẽ diện nó trong buổi hẹn đầu tiên. Nàng xỏ đôi tất dài màu đen, chuốt lại mái tóc đen, dày xoăn rối. Nàng ko trang điểm, lấy chiếc ví màu rêu sẫm rồi đi một đôi giày đế bệt màu đen. Nàng lặng lẽ bước xuống nhà. Chưa kịp nói gì, mẹ nàng đã hỏi:
_ Con đi đâu đấy?
_ Con có hẹn với bạn...
_ Bạn gì mà lại ăn mặc thế kia.
Nàng ra điều không thích sự dò hỏi của mẹ, đáp gọn lỏn:
_ Chỉ là một người bạn. Con đi đây.
Nói đoạn rồi nàng khép cửa lại. Tay vẫn còn chưa rời nắm đấm cửa, nàng đứng yên cúi xuống. Hoặc nàng nhìn vào mặt đất vô thưởng hoặc là đôi dầy đen ánh lên những viền sáng hoặc là chẳng gì cả. Hẹn hò... nàng chỉ thấy sống mũi cay cay. Thở dài, nàng buông tay và bước khỏi cánh cửa. Dăm bước là ra tới cổng, nàng từ từ khép cổng lại và ước rằng... giá như đừng có buổi hẹn này. Nàng lặng lẽ băng qua sân khu xóm nhỏ. Tới cây ổi đầu sân, nàng ước như đi mãi không ra tới đường cái... Nàng lại dừng lại một chút, đứng bần thần... hẹn hò... nàng có thể òa khóc ở đây được chẳng hiểu vì lẽ gì. Nhưng rồi nàng ngẩng cao đầu, xốc lại dáng đi cho thẳng và bước hiên ngang đi tiếp... qua cột đèn thứ nhất, cột đèn thứ 2... và kia, nàng đã ra tới đường cái. Một anh chàng đứng đó, tay cầm một bó hoa. Hiển nhiên là đợi nàng. Nàng xuất hiện dưới ánh đèn đường nở một nụ cười xã giao. Nàng nhận bó hoa từ tay anh chàng và khôgn quên cám ơn. Nàng lên xe và họ đi tới chỗ hẹn hò. Nàng chả có một chút cảm xúc gì. Nhưng nàng cười khẩy - cũng tử tế chán.
Không có cảm xúc thì câu chuyện sẽ mệt mỏi và gượng gạo. Nàng vốn là người không làm người khác cảm thấy thất vọng trong những cuộc gặp gỡ. Nhưng dù cố mấy nàng cũng chỉ có thể nói đc những điều mà nàng sẽ quên ngay sau đó. Quán cafe view rất đẹp, lãng mạn, không quá nhều người và có tiếng piano dịu dàng. Anh chàng trẻ tuổi, tự giới thiệu mình. Giọng anh ta trầm và cũng là người ít nói. Anh ta không khoe khoang điều gì từ bản thân nhưng nàng cũng biết anh ta đáng tự hào tới cỡ nào. Nàng có cả trong tay một tập hồ sơ cá nhân. Mọi thứ hoàn hảo đến mức nàng cảm thấy thương anh chàng. Anh ấy nhiệt tình còn nàng thì không. Dù sao, thiện cảm kéo lại từ cái nhìn không gian giảo cũng làm nàng ra sức để buổi hẹn không rơi vào điểm chết. Đối diện với nàng là một anh chàng không quá nhút nhát, nói chuyện ko chán và cũng thuộc dạng hiểu biết. Nhưng trong đầu nàng cứ mơ hồ tới ai đó, nơi nào đó không phải người ngồi trước mặt và thời điểm hiện tại...
Dù sao nàng cũng hiểu cái sự thật là "xa thơm gần thối"... Nàng chỉ cười, nói đơn giản, xã giao và lảng tránh những câu hỏi thăm dò.
Dường như giá lạnh đến sớm hơn nàng tưởng. Cảm xúc là một tảng băng trôi không tan trong nàng.
Buổi hẹn tan sớm, nàng về tới ngõ. Tạm biệt rồi đi thẳng vào trong. Đến cột đèn thứ nhất... nàng dừng lại, hít thở thật sâu rồi thở nhẹ ra. Nàng thấy sức nặng của cả buổi tối nay đè lên vai. Nàng chùng người xuống và không cả muốn cất bước chân về nhà. Lê từng bước tới cột đèn thứ 2, nàng thấy nặng không chỉ thể xác, đầu óc mà từng suy nghĩ một cũng như giựt mọi dây thần kinh xuống một vũng sâu. Bóng nàng dài ngoằng, oái oăm như trêu người phía trước...
_Tao muốn là mày, mày có muốn chúng ta đổi cho nhau không...
Lúc này thì nàng rưng rức như một đứa trẻ, cái bóng rung rung lặng im trong bóng tối..."Nhất định sẽ yêu một người khác. Nhưng chắc không phải bây giờ... Yêu một ai đó. Điều đó là hiển nhiên, và chẳng nên buồn. Có lẽ, mùa xuân sang năm mình sẽ hẹn hò lại, có lẽ nó sẽ tốt hơn bây giờ..."
Nàng về tới đầu cổng, mở cổng, bước vào. Nàng thoa mặt rồi xốc cho người ngay ngắng và bước hiên ngang tới cửa nhà. Mở cửa, nàng chào mẹ rồi cất giầy lên kệ tủ. Mẹ nàng ko hỏi điều gì nhìn nàng bước lên gác.
Thay quần áo, nàng cột tóc lên cho gọn. Vài sợi tóc gẫy rụng rơi xuống sàn. Cơn gió ngoài kia lùa vào qua khe cửa.
Sang xuân có lẽ ta sẽ hẹn hò...

"Trước đây tôi cũng tin vào duyên vào số. Nhưng cứ bị cợt đùa mãi, tôi giận dữ và từ bỏ niềm tin vào mọi thứ trừ tình cảm của chính mình. Tôi - xét cho cùng không muốn thứ tình cảm thiêng liêng, thứ sâu sắc nhất trong trái tim, thứ gắn kết người với người được quyết định và giật giây bởi một thế lực tâm linh nào đó ở đâu đó. Tất cả là ở chúng ta. Tôi vẫn tin cái gì xuất phát từ trái tim, sẽ đi tới trái tim... Tôi tin điều đó dù sự thật đến với tôi chẳng phải vậy, tin điều đó chẳng khác nào cầm chuôi dao xoáy mạnh vào tim... Nhưng tôi bướng bỉnh, tôi vẫn tin nếu điều đó đáng tin..."

...[IMGLEFT=considering]

And I love her

Một người bạn tôi, anh ấy nói đúng "Tình cảm là thứ dễ đổi thay"...
Hơn 2 năm rồi, mà trong tôi câu nói đó lúc nào cũng văng vẳng. Nhưng, tôi đã chống lại cái điều đó như kẻ thù lớn nhất. Có lẽ nào lại thế? Tôi vẫn nghĩ như vậy và chiến đấu với nó bằng cách yêu thật trọn vẹn.
Có lẽ anh ấy nói đúng. Có lẽ nó không xuất phát từ bản thân chúng ta. Có lẽ nó là thực...
Một người bạn khác của tôi nói, điều đó đúng mà cũng không đúng. Bởi tôi chỉ cần làm được như vậy, đó cũng là một điều không tưởng rồi.

Tình cảm là thứ dễ đổi thay...!
Nếu để nói tới việc chiến đấu chống lại điều đó, hiển nhiên giờ tôi đã là kẻ thua cuộc. Nhưng lí trí luôn bất thành với con tim. Tôi quá bướng bỉnh và quyết liệt. Tôi chẳng tin gì ngoài tình cảm của chính bản thân...Tôi có quá đặt nặng mình chăng. Mà người như vậy thì khổ lắm!!!

Tôi cũng chẳng mạnh mẽ gì. Xét cho cùng, làm gì có ai mạnh mẽ trong tình yêu. Chỉ có kẻ hết lòng và kẻ thiếu chân thành... Có kẻ trung thành và kẻ bội bạc...
Phụ nữ có một cái "sai" lớn nhất khi yêu đó là cứ đội tình yêu lên đầu. Trái tim thì phải nằm ở lồng ngực của nó chứ... để lên đầu làm sao được. Nói tới đây mới giận này, dù biết thế mà vẫn làm...???
Tôi không thích phân trần, than thở. Điều đó luôn khiến cho mọi việc bi đát hơn rất nhiều. Nhưng hình như những bí mật cứ ẩn sâu, im lặng trở thành một cái hố đen cứ nuốt chửng dần mọi cảm xúc... cay đắng, ngọt ngào, giận dữ, yêu thương, tôn thờ, thành kính, đam mê, khoái lạc...mọi cảm xúc như bị bóp chặt, sắt nhỏ, bỏ vào cái hố đó và bị nước mắt cuốn phăng đi như bạn gạt cần nước xả tolet. Ví von thế có cay nghiệt không...? Thực ra chẳng có gì, nước mắt là thứ hữu dụng nhất trong những thứ vô dụng. Nó chỉ là một hình thức biểu đạt cảm xúc thôi. Cần nó lắm chứ.

Rồi ai cũng sẽ hạnh phúc. Trông một khoảnh khắc nào đó, bạn còn muốn những điều tồi tệ xảy ra thì sau vài giây thôi bạn sẽ lại ước ao như một thiên thần chưa từng bị tổn thương.
Tình yêu quả thực là một thứ tình cảm thừa thãi đến khó chịu. Sao lại có cái thứ làm cho người ta trở nên yếu đuối và bất lực đến thế được nhỉ.


Thứ được an ủi nhất nơi đàn bà đó là con cái. Tôi cũng nghĩ vậy
Tình cảm luôn là thứ dễ đổi thay trừ tình yêu máu mủ ruột thịt.
Không có gì là mãi mãi. Tôi có thể là giấc mơ của mẹ. Và giấc mơ của tôi cũng sẽ không bao giờ nằm ở chỗ của những người đàn ông!
Dù sao, thật tuyệt vời khi ta đã từng trẻ, đã từng mong ước, yêu thương, say mê... Thật tuyệt vời khi ta đã từng biết khát khao, đã từng biết yêu... đã từng tin tưởng như tin ngày mai không bao giờ chết.

Mỗi khi cảm thấy như bị nuốt chửng vào cái hố đên đấy. Những chơi vơi trở về ngấu nghiến. Vì vậy, trong khi mọi người luôn ước sao cho thời gian quay ngược trở lại... còn tôi thì không! Tôi không tin rằng người ta có thể thay đổi được những điều đã qua, vì vậy tôi không có ý nghĩ sẽ chịu đựng những năm tháng đó những 2 lần...
Và dù sao... tôi vẫn may mắn vì tôi đã được sống, còn có mẹ, có gia đình. Xét cho cùng và tối giản lược để trở về cái phạm trù cơ bản thì đó là cái "khung" của hạnh phúc.

Life of the other

Tôi cố gắng nhìn vào khuôn mặt này, tìm kiếm một lí do để "hạnh phúc" vào ngày mai... Tôi nghĩ tôi nợ cô ấy một lời xin lỗi. Dù sao tôi cũng chưa bao giờ yêu cô ấy hết mình...chưa bao giờ làm được điều gì đó khiến cô ấy được hạnh phúc. Tôi luôn thất bại... Và cô ấy luôn là người phải khóc nhiều nhất!
Thật là đáng trách, haizzz!
Tôi cố gắng tìm bình yên nơi cô ấy để không bị cái hố đen kia ăn mất... Để không tự kỷ, không buồn và biết đâu tìm được chiếc chìa khóa xoay vòng vận mệnh của mình...
Cô ấy có lẽ là lí lẽ duy nhất còn lại để tôi tiếp tục sống.
Hôm nay là một ngày đặc biệt, ngày "trường cửu". Tôi biết sẽ không có ai nói với cô ấy rằng cô ấy đáng yêu thế nào. Nên tôi sẽ nói với cô ấy... nói cả ngàn lần... Tôi yêu cô ấy

I give her all my love...
That's all I do
And if you saw my love
You'd love her too.
And I love her!

Em sẽ...

2 year...
For the first time I met you.

Em sẽ đưa anh về
Vào một ngày đầy nắng
Hoa vàng trước ngõ, mùi ổi thơm rạo rực
Vào một ngày tháng nắng…tháng mưa…
Em sẽ đưa anh về.


Em sẽ kể anh nghe
Vào một ngày đầy gió
Bên bờ ao gió đồng heo hút
Bụi hoa non ướt át sương chiều
Em sẽ kể…kể anh nghe


Em sẽ ôm trọn anh
Vào một ngày đông buốt giá
Lời thì thầm gọi tên anh muôn ngả
Giục cái nhìn tan biến
Gợi nụ hôn về trao trả vòng tay


Em sẽ rời xa anh
Nếu một ngày bước chân lỡ dừng lại
Con tim Lỗi nhịp ngừng yêu thương
Và sẽ quên anh vào một ngày nào đó
Một ngày nào đó của tiếp những ngày sau

...

Anh sẽ đưa em về .
Một ngày êm ả nắng đợi đầy sân
Gió thênh thang đón mình sau tán lá
Những hẹn hò trăng không còn nghiêng ngả
Anh sẽ đưa em về!

Invisible time

... Invisible time... Đôi khi bạn tự hỏi, rồi lại tự thỏa mãn rằng, thời gian sẽ làm được tất cả. Nó chứng minh mọi thứ, hàn gắn những điều dường như không tưởng và còn trả lại cho bạn con đường bạn đã lạc mất. Thời gian vô hình chung cướp đi của bạn sức khỏe, sự minh mẫn, tuổi tác, nhan sắc nhưng cho bạn sự những ý niệm khôn cùng về cuộc đời, những hữu hạn tuyệt đối trong những bất tận vô hình.
<form method="post" action="http://www.imeem.com/embedsearch/" style="margin:0;padding:0;"><input type="text" name="EmbedSearchBox" /><input type="submit" value="Search" style="font-size:12px;" />
<a href=

...

[URL=
<form method="post" action="http://www.imeem.com/embedsearch/" style="margin:0;padding:0;"><input type="text" name="EmbedSearchBox" /><input type="submit" value="Search" style="font-size:12px;" />
Hãy nghiêng đời xuống nhìn suốt một mối tình. Chỉ lặng nhìn không nói năng!

Nơi chân trời xa lắm

Những chân trời xa lắm

Just 2 months

Nơi chân trời xa lắm
Nơi đó có anh
Nơi đó con đường ko chia lối
Trong bão giông tay nắm chặt bàn tay
Giữa đất trời, ta làm đôi tình nhỏ
Trong cuộc đời ta làm kẻ yêu nhau!

Nơi ấy... nơi chân trời xa lắm
Dẫu dang rộng đôi tay
cũng làm sao đủ rộng
để ôm anh vào lòng

Nơi ấy...nơi chân trời xa lắm
Nơi ấy có anh
Có con đường chung bước
Không lối mòn
Có tiếng cười lấp đi những tiếng khóc
có niềm vui san sẻ sau nỗi buồn
Có anh...và anh...ở nơi ấy...

Vì một ngày đẹp trời
Dẫu nơi chân trời xa lắm
Nhưng nơi đó có anh
Có anh và có em...

Gió sẽ không ngừng thổi
Thổi em về phía anh...
Em bước không mệt mỏi
Để đi về phía anh.

Em bước không mệt mỏi
Để bước mãi cùng anh...

By me!

Cho anh đấy, ngày mai chưa từng tuyệt vọng. Cho anh đấy, sẽ tới đi bên em suốt quãng đời còn lại. Cho anh đấy, chờ anh đấy, khát khao vô bờ. Em có thể là một dòng sông nhỏ, cần mẫn chảy qua bao tháng ngày. Nhưng con sóng em làm tan bờ đá, đẩy khát khao muôn dặm, tìm anh. Tìm anh mang trả cho em những giấc mơ này. Dẫu nơi chân trời xa lắm...

Một đêm tháng 7

Có câu chuyện muốn kể mà không biết tìm lời…

Có cả ngàn lời để nói mà chẳng biết nói từ đâu

Biết được câu cuối mà chẳng lựa được lời đầu…






Cuộc sống vẫn cứ vướng phải những dở dang như thế. Nhưng…nhưng dở dang cũng tìm đường để chia phôi.

Nắng nhiều mưa nhiều gió thi thoảng tìm nhau giữa cái hè này.

Mưa quá, mưa ào ào … mùa bão đang về.

Có biết điều gì là khổ nhất không. Tôi nhận ra đó là ốm đau một mình giữa trời mưa bão. Thực khổ. Cũng đã có khi tôi như thế. Nhưng rồi vẫn cứ nằm lỳ, nhắm mắt nghe tiếng mưa rơi.



Thế là cũng đã quá nửa năm rồi. Có khi nào tôi lại đếm từng ngày cho hết năm như bây giờ. Thật đấy, tôi làm thế dù biết rằng càng đếm càng lâu.



Đáng ra sau ngằn đấy chuyện, tôi phải trưởng thành hơn, nhưng rồi, tôi vẫn cứ như một đứa trẻ không chịu lớn mà cứ cố tình mong được bé lại. Tôi chẳng thể trở lại cái ngày hôm qua mà cuộc đời này thì quá ngắn…Sống và đếm những tháng ngày trở thành một thói quen!


Cũng chẳng mong chờ gì nhiều nhưng công việc đếm tháng ngày dường như trở thành một thói quen ngớ ngẩn khi ta sống chậm!
Giờ nằm nghe tiếng mưa rời. Nắm thấy đời nghiêng nghiêng và mình thì chênh vênh . Mình một mình trọn vẹn. Tôi cũng không hỏi ngày mai...ngày mai sẽ tới như thế nào. Tự kỷ hàng trăm lần "ngày mai sẽ tốt hơn hôm nay"...Và lảm nhảm điên cuồng rằng...chắc chắn sẽ là như vậy.
Thỉnh thoảng trong cái đầu óc không thực này có những ý nghĩ thật điên thật lạ, thật đáng ghê tởm. Nhưng dù sao tôi cũng là người, tôi chẳng thể thánh thiện từ trong ý nghĩ. Tôi cũng thích thú khi phô bày nó. Cũng hay!



Có một cái chẳng bao giờ làm tôi thôi suy nghĩ : Nỗi trăn trở làm người!
Mình vẫn chưa thể là người lớn khi mình vẫn chưa chịu lớn! Mình vẫn còn bé dại lắm...Ôi bé dại, ai thương cho cùng!
Cứ mỗi lần nghĩ thế là lại thấy hơi buồn! Có những điều sót lại hằn lên ánh mắt. Nỗi buồn dài nhưng ta mãi không lớn lên...cũng chẳng thể quay trở lại khi ta còn là đứa trẻ. Cuộc đời này quá ngắn ...còn mỗi ngày lại quá dài.

Khi còn bé mong ước làm người lớn...nhưng khi đã lớn lại chỉ mong làm trẻ con. Vì khi còn bé ta chỉ nhìn thấy quyền lợi và quyền lực khi đc làm người lớn mà ko nhìn thấy cái gọi là trách nhiệm và bổn phận. Khi lớn rồi...mọi thứ ta đều thấy hiển nhiên rằng đều có giá của nó. Đến tư cách làm người của mỗi con người cũng có những cái giá riêng ngay bản thân họ định lượng. Nghe thôi đã thấy vất vả rồi!


Bạn có dám vượt qua con sông khi biết rằng khả năng sống sót là thấp...? Một vài người có, còn lại là không! Bạn có dám bước ra bãi đất trước mắt nếu biết rằng ở đó mìn dày đặc...Chơi không? Bỗng nhiên cảm thấy...con người mải nghĩ cho một thứ gì đó mà chẳng chắc được rằng nó có thể tồn tại được hay không?

Tôi đã băng qua sông dù không biết bơi, chết đuối rồi thần kỳ hoặc quỷ tha chưa bắt, tôi bò được dậy. Tôi cũng ôm mìn mãi rồi thì sợ gì bãi mìn.


Có người hỏi...em rồi sẽ ra sao???
Em bảo..."Thế nào cũng chiến"!

Em ko bất cần đời, em cũng có cuộc sống và cần có trách nhiệm với nó. Nhưng đôi khi, với một số chuyện, em không thể tìm cho nó một cái kết thúc có hậu vào ngày mai...

Có những điều tôi không thể biết được, định lượng đượng cho ngày mai...
Với tôi, hạnh phúc là từng ngày...là từng bước tôi đang đi trên con đường...nó không nằm ở cuối con đường...

không!

Hạnh phúc là đấu tranh. Vậy thì phải sống mới có thể dấu tranh được.

Không bao giờ lùi bước!
Download Opera, the fastest and most secure browser
December 2009
M T W T F S S
November 2009January 2010
1 2 3 4 5 6
7 8 9 10 11 12 13
14 15 16 17 18 19 20
21 22 23 24 25 26 27
28 29 30 31