Có câu chuyện muốn kể mà không biết tìm lời…
Có cả ngàn lời để nói mà chẳng biết nói từ đâu
Biết được câu cuối mà chẳng lựa được lời đầu…
Cuộc sống vẫn cứ vướng phải những dở dang như thế. Nhưng…nhưng dở dang cũng tìm đường để chia phôi.
Nắng nhiều mưa nhiều gió thi thoảng tìm nhau giữa cái hè này.
Mưa quá, mưa ào ào … mùa bão đang về.
Có biết điều gì là khổ nhất không. Tôi nhận ra đó là ốm đau một mình giữa trời mưa bão. Thực khổ. Cũng đã có khi tôi như thế. Nhưng rồi vẫn cứ nằm lỳ, nhắm mắt nghe tiếng mưa rơi.
Thế là cũng đã quá nửa năm rồi. Có khi nào tôi lại đếm từng ngày cho hết năm như bây giờ. Thật đấy, tôi làm thế dù biết rằng càng đếm càng lâu.
Đáng ra sau ngằn đấy chuyện, tôi phải trưởng thành hơn, nhưng rồi, tôi vẫn cứ như một đứa trẻ không chịu lớn mà cứ cố tình mong được bé lại. Tôi chẳng thể trở lại cái ngày hôm qua mà cuộc đời này thì quá ngắn…Sống và đếm những tháng ngày trở thành một thói quen!
Cũng chẳng mong chờ gì nhiều nhưng công việc đếm tháng ngày dường như trở thành một thói quen ngớ ngẩn khi ta sống chậm!
Giờ nằm nghe tiếng mưa rời. Nắm thấy đời nghiêng nghiêng và mình thì chênh vênh . Mình một mình trọn vẹn. Tôi cũng không hỏi ngày mai...ngày mai sẽ tới như thế nào. Tự kỷ hàng trăm lần "ngày mai sẽ tốt hơn hôm nay"...Và lảm nhảm điên cuồng rằng...chắc chắn sẽ là như vậy.
Thỉnh thoảng trong cái đầu óc không thực này có những ý nghĩ thật điên thật lạ, thật đáng ghê tởm. Nhưng dù sao tôi cũng là người, tôi chẳng thể thánh thiện từ trong ý nghĩ. Tôi cũng thích thú khi phô bày nó. Cũng hay!
Có một cái chẳng bao giờ làm tôi thôi suy nghĩ : Nỗi trăn trở làm người!
Mình vẫn chưa thể là người lớn khi mình vẫn chưa chịu lớn! Mình vẫn còn bé dại lắm...Ôi bé dại, ai thương cho cùng!
Cứ mỗi lần nghĩ thế là lại thấy hơi buồn! Có những điều sót lại hằn lên ánh mắt. Nỗi buồn dài nhưng ta mãi không lớn lên...cũng chẳng thể quay trở lại khi ta còn là đứa trẻ. Cuộc đời này quá ngắn ...còn mỗi ngày lại quá dài.
Khi còn bé mong ước làm người lớn...nhưng khi đã lớn lại chỉ mong làm trẻ con. Vì khi còn bé ta chỉ nhìn thấy quyền lợi và quyền lực khi đc làm người lớn mà ko nhìn thấy cái gọi là trách nhiệm và bổn phận. Khi lớn rồi...mọi thứ ta đều thấy hiển nhiên rằng đều có giá của nó. Đến tư cách làm người của mỗi con người cũng có những cái giá riêng ngay bản thân họ định lượng. Nghe thôi đã thấy vất vả rồi!
Bạn có dám vượt qua con sông khi biết rằng khả năng sống sót là thấp...? Một vài người có, còn lại là không! Bạn có dám bước ra bãi đất trước mắt nếu biết rằng ở đó mìn dày đặc...Chơi không? Bỗng nhiên cảm thấy...con người mải nghĩ cho một thứ gì đó mà chẳng chắc được rằng nó có thể tồn tại được hay không?
Tôi đã băng qua sông dù không biết bơi, chết đuối rồi thần kỳ hoặc quỷ tha chưa bắt, tôi bò được dậy. Tôi cũng ôm mìn mãi rồi thì sợ gì bãi mìn.
Có người hỏi...em rồi sẽ ra sao???
Em bảo..."Thế nào cũng chiến"!
Em ko bất cần đời, em cũng có cuộc sống và cần có trách nhiệm với nó. Nhưng đôi khi, với một số chuyện, em không thể tìm cho nó một cái kết thúc có hậu vào ngày mai...
Có những điều tôi không thể biết được, định lượng đượng cho ngày mai...
Với tôi, hạnh phúc là từng ngày...là từng bước tôi đang đi trên con đường...nó không nằm ở cuối con đường...
không!
Hạnh phúc là đấu tranh. Vậy thì phải sống mới có thể dấu tranh được.
Không bao giờ lùi bước!