Đi........Đi mãi.....cùng tìm cuộc sống....

Đi ......tìm....ý nghĩa cuộc sống........

Subscribe to RSS feed

cu pham khi phu

Ngày mùng tám tháng sáu âm lịch (cổ nhân không cần dương lịch) với ta mà nói là một ngày rất quan trọng, có thể nói là ngày tận thế, hôm nay là ngày ta xuất giá. Ta mới hai mươi ba tuổi, không, mười bảy tuổi, vẫn là thiếu nữ vị thành niên, tên họ Giang kia lại dám kết hôn, hắn không sợ phạm pháp a. Hơn nữa ta đây là bị bức hôn, căn bản không nghĩ tới cảm thụ của ta, ta có nhân quyền của ta a. Sáng sớm, mọi việc trong nhà bắt đầu lu bù lên, tuy rằng ta bị giam trong phòng không thể thấy được bên ngoài nhưng có thể nghe được tiếng bước chân hỗn loạn thuyết minh bọn hạ nhân đều đang bận rộn. Ta như người ngoài cuộc, không chú ý chút nào, hôn lễ này tựa hồ không liên quan tới ta. Ta biết ta sẽ không đó (gả) ra ngoài, băng sơn (anh Hàn thường được bạn Vân gọi là băng sơn = núi băng) sẽ đến cướp dâu, cho dù không đến ta cũng sẽ chạy. Ta đoán khoảng chừng gần chín giờ, một vị lão nương mang theo Hồng Tụ cùng một đống nha hoàn vội tới trang điểm cho ta. Tốt xấu cũng phải ăn điểm tâm đã được không, đói chết ai phụ trách a.
Ta mặc cho đám người thay quần áo, vấn tóc. Khi vẫn tóc còn lẩm bẩm mấy câu cát tường. Mà ta lại một câu cũng không nghe vào, chỉ nghĩ tới chạy trốn. Muốn đánh phấn cho ta, ma ma kia lên tiếng: “Tiểu thư, xin hãy bỏ vật này xuống.” Đang nói tới kính mắt của ta. Ta tháo kính mắt xuống, bỏ vào tay áo. Ta cận thị tận 4 độ, không thể rời mắt kính a.
Sau khi vẽ loạn trên mặt ta một trận, Hồng Tụ nói: “Tiểu thư, ngươi thật đẹp a.” Xinh đẹp sao? Ta cẩn thận chớp chớp mắt, nữ tử trong gương có đôi môi đỏ mọng, mái tóc thật dài buông xuống ngang lưng, trên đầu cài rất nhiều trang sức quý trọng. Dưới sự kiên trì của ta, cuối cùng tú kiếm vẫn được lên tóc. Tuy rằng trang sức hơi dày đặc, trông có vẻ thô tục một chút nhưng cũng là một mỹ nữ tiêu chuẩn. Ta dụi dụi mắt, không thể tin được mỹ nữ kia là ta, thì ra ta trang điểm, không mang kính mắt có thể xinh đẹp như vậy. Nói thật, ta lần đầu tiên phát hiện dung mạo của mình cũng không phải là thực xin lỗi quốc gia. Chính là trước kia không trang điểm, không biết cách ăn mặc, đeo kính mắt, rõ ràng là mai một một mỹ nữ a. Ai, sống hai mươi ba năm cuối cùng phát hiện mình cũng không phải tệ như vậy.
Mặc xong đó y đỏ thẫm, tỷ tỷ tiến tới nhìn ta, cười nói: “Muội muội thật là xinh đẹp.” Trước kia nàng không phát hiện mà thôi.
Ta cười cười: “Cám ơn tỷ tỷ, tỷ tỷ, ta phải xuất giá, có điều gì muốn nói?”
Nàng ảm đạm cười, lắc đầu: “Không có, về sau hảo hảo chiếu cố chính mình là được.”
Phủ khăn voan, đến đại sảnh cáo biệt Mộ Dung Nghĩa. Đại sảnh có không ít người nhưng ta không nhìn thấy gì. Kỳ thật ta rất muốn nhìn mấy tiền bối cao nhân này một chút, đáng tiếc là không cơ hội. Mộ Dung Nghĩa ra vẻ tiếc hận một chút, lại răn dạy thêm vài câu, ta cứ như vậy xuất môn. Thừa dịp lúc đỡ ta lên kiệu, Mộ Dung Nhược Nhan nhanh chóng điểm huyệt đạo của ta. Ta giống như rối gỗ bị đẩy vào, ngoan ngoãn ngồi trong kiệu.
Đưa cho ta một trái táo, đoàn người cuối cùng cũng xuất phát. Mộ Dung Nhược Nhan lấy cớ đưa dâu, cưỡi ngựa theo phía sau, ta biết nàng muốn giám thị ta. Vốn sẽ tuyển Hồng Tụ làm nha đầu đi theo khi ta xuất giá, nhưng ta sẽ không gả ra ngoài cho nên ta tuyển một nha đầu không quen biết.
Mộ Dung sơn trang ở Từ Châu, mà Giang gia ở Thái Nguyên, khoảng cách giữa hai nơi khá xa. Đối với ta mà nói, càng xa càng tốt, lộ trình càng xa cơ hội chạy trốn của ta càng nhiều. Mộ Dung Nhược Nhan này hiện tại lại không niệm tình cũ, giám sát ta còn chặt chẽ hơn cả phạm nhân. Đi hết một ngày, cuối cùng dừng lại ở một nơi quỷ quái nào đó ta không biết. Ta như rối gỗ bị Nhược Nhan áp tải, đến cửa phòng nàng mới cởi bỏ huyệt đạo cho ta, cười hỏi: “Mệt không?”
Ta tức giận nói: “Ngươi thử xem có không?” Không thể động đậy lại bị đóng vào một ngày như vậy, ai cũng không chịu nổi.
“Kiên trì vài ngày, ta biết ngươi rất khó chịu.”
“Đúng vậy, ta khó chịu. Tỷ tỷ, ngươi thả ta đi, ta sẽ cảm tạ ngươi cả đời ?” Ta dùng ánh mắt thực thuần khiết cầu xin.
Nàng lắc đầu: “Giang đại ca không tốt sao? Tuổi trẻ tài cao, lớn lên tuấn tú, ngươi có điểm nào không hài lòng?”
“Thiết, ai quản hắn lớn lên có cái dạng gì, ta chính là không muốn gả.” Còn đầy thanh niên hứa hẹn hơn, vì sao phải chọn một người ngay cả mặt cũng chưa thấy qua chứ?
“Giang đại ca là nhân vật nổi tiếng trong giang hồ, vì cái gì ngươi không thích hắn?” Ta chính là không thích, vừa nghe đến tên của hắn ta liền chán ghét.
Ta cố ý bi ai nói: “Tỷ tỷ, có phải ta nói thật ngươi liền thả ta đi hay không?” Nàng giám sát ta với phạm nhân còn ác liệt, trừ phi nàng có lòng từ bi, nếu không khả năng ta chạy trốn được thật sự là… số âm.
“Ngươi có lý do gì không muốn lấy chồng?”
Ta thở dài một tiếng: ” Tằng kinh thương hải nan vi thủy, trừ khước vu sơn bất thị nguyệt (“Đã qua bể thẳm khôn còn nước, ngoài chốn non Vu chẳng có mây”– thơ Nguyên Chẩn). Giang Tử Ngang mặc dù tốt, nhưng trong lòng ta chỉ có một người.” Lý do này đủ rồi đi? Ta có người mình yêu.
Nhược Nhan nhìn ta khó hiểu, “Ngươi nhiều năm không ra khỏi Mộ Dung sơn trang, cũng chỉ có vài ngày trước trốn ra ngoài vài ngày, sao có thể có người trong lòng?”
“Tình yêu chân chính thường xuất hiện trong nháy mắt.” Ta giả vờ thật sự đáng thương, còn cố ép ra vài giọt nước mắt: “Tỷ tỷ, ngươi thả ta đi, chúng ta sẽ đều cảm tạ ngươi.”
Mộ Dung Nhược Nhan do dự trong nháy mắt, sau đó lạnh lùng nói: “Không được, vô luận hắn là ai, ngươi nên quên hắn đi. Người trong thiên hạ đều biết ngươi – Mộ Dung nhị tiểu thư gả cho Giang Tử Ngang, Mộ Dung gia cùng Giang gia đều không chịu nổi sự mất mặt như vậy đâu.” Mặt mũi quan trọng hay là hạnh phúc của ta quan trọng, ai, không phải tỷ tỷ ruột chính là không tốt a.
“Tỷ tỷ, tìm cho ta chiếc đàn đi.” Tuy rằng nàng không để ta đi, ta vẫn quyết định tiếp tục cảm hóa nàng. Dùng lời không được, chuyển sang xướng (hát).
Vài tiếng sau, trong phòng ta phát ra tiếng đàn u nhã cùng tiếng ca. Vốn là muốn xướng khúc nào đó phiến tình, nào biết được tâm huyết dâng trào liền xướng 《 tiếu giang hồ》, có lẽ là do xem “thần điêu đại hiệp” năm 2006 nhiều quá đi. Bất quá nói thật, thủ khúc này thực thích hợp tình huống hiện tại.
“Giang hồ tiếu ân oán liễu,
Nhân quá chiêu tiếu tàng đao,
Hồng trần tiếu tiếu tịch liêu,
Tâm thái cao đáo bất liễu,
Minh nguyệt chiếu lộ điều điều,
Nhân hội lão tâm bất lão,
Ái bất đáo phóng bất điệu,
Vong bất liễu nhĩ đích
( Sở Sở : ca từ nhiều quá, tỉnh lược, không muốn vượt quá số lượng từ. )….”(*)
(Dịch nghĩa :
Cười ân oán giang hồ
Người giao đấu, nụ cười hàm ẩn trong đường đao
Cười ngạo sự cô độc thế gian
Tâm hồn cao vợi không thể với tới
Vầng trăng chiếu sáng con đường xa hun hút
Người có thể già nhưng tâm hồn nào có già nua
Yêu không được, bỏ cũng không xong
Không thể quên những điều tốt đẹp của người.)
Ta cố ý nhiều lặp lại vài lần “Yêu không được, bỏ cũng không xong, không thể quên những điều tốt đẹp của người”, ta muốn nói cho nàng cảm tình là không thể dễ dàng quên như vậy a.
Ta ra sức biểu diễn dường như có chút tác dụng, Nhược Nhan thương tiếc hỏi: “Là từ khúc tự ngươi làm?”
Ta gật đầu, ta đây là đạo văn một cách trắng trợn.
Nàng thở dài một hơi: “Tỷ tỷ cũng đau lòng ngươi, chính là.. ngươi vẫn nên quên đi.”
Ta lại dùng sức cố rớt ra vài giọt nước mắt, hai mắt đẫm lệ nói: “Tỷ tỷ, yêu không được, phóng không xong, ta là không quên được hắn rất tốt với ta.”
“Ai?” Nhược Nhan đột nhiên trở nên cảnh giác, nói với ta: “Không cần đi ra ngoài.” Nói xong trực tiếp theo cửa sổ đi ra ngoài, nhảy lên nóc nhà. Ta líu lưỡi, cao thủ võ lâm quả nhiên không tầm thường, lỗ tai cũng thật lợi hại.
Tỷ tỷ đuổi theo ra ngoài, ta nhanh chóng thu thập đồ vật này nọ chuẩn bị chạy trốn, còn chưa ra khỏi cửa chợt nghe có người nói: ” Giang hồ tiếu, ái tiêu diêu, cầm khoát tiêu, tửu lai đảo, ngưỡng thiên tiếu, toàn vong liễu, tiêu tửu như phong, khinh phiêu phiêu (cười giang hồ, thích tiêu diêu tự tại, tiếng đàn thâm trầm, rượu tới thì uống, ngửa mặt lên trời cười, quên đi hết thảy, rượu buồn như cơn gió, nhẹ bay qua)… Cô nương thật là phóng khoáng a.” Ai? Ca từ thực sự hay như vậy sao?
“Ai?” Nói xong nhìn sang cửa sổ, rút tú kiếm cầm ở trong tay, bởi vì giọng nói từ bên ngoài cửa sổ truyền đến.
“Cô nương ngươi đừng hiểu lầm, ta chỉ đi ngang qua nơi này, nghe tiếng ca tuyệt đẹp của cô nương nên mới đến xem.”
“Nhìn con mẹ nó, bổn cô nương hát hay ai chẳng biết, khuya khoắt chạy đến đây chắc chắn không có ý tốt.”
“Này.. nghe từ khúc cô nương hẳn là tiểu thư khuê các đọc sách hiểu lễ nghi, vì sao thô lỗ như vậy?” Thô lỗ thì làm sao, ta vốn là ác nữ.
“Thiết, ai nói tiểu thư khuê các sẽ đều làm bộ làm tịch, nói cho ngươi bổn cô nương là nhị tiểu thư Mộ Dung gia.” Vốn không muốn thừa nhận. Trong lúc đang nói chuyện, cửa sổ chưa cài chốt bị một trận gió mở toang, gió mát thổi tới trên người ta, mái tóc đang thả bay lên, quần áo hơi hơi lay động. Chưa đeo kính mắt, vẻ thản nhiên trên mặt có vẻ cao quý thanh lịch. Có lẽ giờ khắc này là thời điểm ta xinh đẹp nhất trong đời, nhưng là ta cũng không biết, ở trong tiềm thức, ta vẫn là sửu nữ kiia.
Tuy rằng cận thị nhưng ta vẫn thấy rõ ràng ngoài cửa sổ có một người, nếu không lầm thì hắn hẳn là dễ nhìn. Bởi vì hắn cách ta không xa lắm, cầm một thanh kiếm trong tay, đứng bên ngoài cửa sổ. Người cổ đại chính là ăn quá nhiều a, không có việc gì đứng phía ngoài cửa sổ làm gì. Ta liếc mắt nhìn hắn, nói: “Thèm vào, nhìn cái gì? Chưa thấy qua mỹ nữ a.” Bởi vì cảm xúc trong mắt hắn có thể gọi là kinh diễm. Ai, ta có chút lâng lâng, sống hai mươi ba năm, lần đầu tiên có người dùng loại ánh mắt này nhìn ta.
Hắn cuối cùng cũng chú ý tới hành động thất thố của mình, xấu hổ nói: “Tẩu phu nhân hữu lễ.” Tẩu phu nhân, một tiếng xưng hô này thiếu chút nữa hù chết ta.
Ta buồn bực hỏi: “Ngươi là ai? Tẩu phu nhân là ai?”
“Tại hạ Y Dục Thành, thay Giang đại ca đến bảo hộ tẩu phu nhân.” Là do tên bệnh thần kinh muốn lấy ta phái tới? Ta ngất. Lại một cao thủ đến, ta trốn như thế nào a? Độc Cô Hàn, tiểu tử chết giẫm nhà ngươi ở đâu vậy, mau tới cứu bổn cô nương.
Ta khinh bỉ hắn: “Nếu là như thế, ngươi chạy đến bên ngoài cửa sổ làm gì? Còn lén nghe ta xướng?” Đem ta làm nữ ca sĩ a? Biểu diễn miễn phí sao? Ta đây là dùng để cảm hóa Mộ Dung Nhược Nhan không tâm không phế (phổi) kia.
“Tẩu phu nhân hiểu lầm, ta cùng với Mộ Dung cô nương đã hẹn trước sẽ gặp nhau ở đây, vừa nãy nghe được từ khúc của tẩu phu nhân rất ý tứ, nhất thời tò mò nên đến xem. Không nghĩ tới là tẩu phu nhân, là Dục Thành mạo phạm.” Tỷ tỷ ta đã an bài tốt sao, ta ngất. Y Dục Thành? Chính là Y thần y, Y trang chủ cái gì Bách Thảo sơn trang trong truyền thuyết kia. Mặt mũi ta quả không nhỏ a, kết hôn liền biến thành vật duy trì cân bằng cho tam đại thế gia trong võ lâm. ( Sở Sở : vô nghĩa, ngươi thuộc đệ nhất thế gia, gả cho đệ nhị thế gia, dù có chống đỡ không nổi cũng đã có hai đại danh gia duy trì ngươi ! )
Ta không kiên nhẫn khoát tay: “Đừng gọi không tự nhiên như vậy, bây giờ còn chưa kết hôn đâu.” Nếu hắn biết ta đang cân nhắc đào hôn sẽ không khách khí như vậy với ta. Tẩu phu nhân? Ta còn chưa gả a, hiện tại kêu còn sớm.
“Tẩu phu nhân sớm nghỉ ngơi một chút đi, ta đi tìm Lạc Lạc cùng Mộ Dung cô nương trở về.” Không rõ hắn nói cái gì, ta tức giận đóng cửa “cạch” một tiếng.
Chỉ trong chốc lát, lão tỷ đã trở lại, phía sau còn đi theo một nam một nữ, nữ tử kia ta không biết nhưng nam tử chính là Y Dục Thành – kẻ vừa rồi đứng ngoài cửa sổ.
Khi bọn họ thấy ta phỏng chừng sợ tới mức tim đập trật một nhịp, nguyên nhân rất đơn giản, ta hiện tại giống quỷ a. Y Dục Thành vừa đi, ta lấy đồ trang điểm ra, trát lên n lớp phấn, n lớp son, lông mi tô thật đậm, môi tô vừa dày vừa đỏ, trông không khác gì nữ cương thi. Nếu tới đón tân nương tử, hẳn là sẽ không chỉ có Y Dục Thành mà còn có những người khác. Ta muốn bôi xấu chính mình, trực tiếp doạ cho tiểu tử họ Giang kia sợ tới mức không dám thú (cưới) ta.
Tỷ tỷ cùng Y Dục Thành ngạc nhiên nhìn cách ăn mặc của ta, vị nữ tử trẻ tuổi xinh đẹp kia lại là vẻ mặt khinh bỉ nhìn ta. Phải, chính là khinh bỉ, tốt nhất đến nói tai tên họ Giang kia rằng ta khủng bố như thế nào, thấp kém như thế nào.
Ta vứt cho họ một ánh mắt rõ như ban ngày: “Nhìn cái gì vậy, chưa thấy qua mỹ nữ a?”
Tỷ tỷ bất đắc dĩ cười nói: “Muội muội, vị này chính là…”
“Bách thảo sơn trang Y Dục Thành, sớm biết.” Ta thuận miệng thản nhiên nói. Tiểu tử, đừng đem bộ mặt thật của ta tiết lộ đi ngoài. Nếu không ta K ngươi.
Y Dục Thành cười nói: “Tẩu phu nhân hảo, vị này chính là xá muội muội Lạc Lạc.” Hắn lại nói với Y Lạc Lạc: “Lạc Lạc, còn không bái kiến tẩu phu nhân.”
Nữ tử kêu Lạc Lạc kia liếc mắt nhìn ta một cái tỏ vẻ khinh miệt, cất giọng lạnh như băng: “Nàng không xứng.” Nói xong vẫy vẫy tóc mà đi. Nàng khinh thường ta, ta còn khinh thường nàng đâu.
Y Dục Thành ngượng ngùng nói: “Tẩu phu nhân, tiểu muội không hiểu chuyện, thỉnh tẩu..”
“Ít nói nhảm, về sau kêu Ý Vân hoặc là Mộ Dung cô nương, đừng kêu tẩu phu nhân.” Ta cắt ngang lời hắn, nghe thấy ba chữ này thật phiền.
Mộ Dung Nhược Nhan lập tức nói: “Y đại ca, tiểu muội muội nhanh mồm nhanh miệng, ngươi đừng để ý.”
Ta khinh bỉ hắn: “Hai ngươi muốn nói gì đi ra ngoài nói, ta muốn đi ngủ.”
“Y đại ca, sớm nghỉ ngơi một chút.” Mỹ nữ phong phạm (phong độ, khí phách) thời điểm nào cũng phải bảo trì tốt như vậy. Người như ta cả đời cũng sẽ không học được a.
Ta còn nghĩ đem bọn họ tống ra ngoài, sau đó bỏ trốn mất dạng, tỷ tỷ này lại như cái bóng, thời khắc đều đi theo ta, bổn cô nương thật sự là mệt a.
Sáng sớm hôm sau, đội ngũ đưa thân (đưa dâu) tăng thêm hai người, Y Dục Thành, Y Lạc Lạc. Nữ tử kêu Y Lạc Lạc kia luôn luôn như có không vừa ý ta, giống như ta cùng nàng có thù tám đời vậy. Y Dục Thành cũng không tệ lắm nhưng ta không có hảo cảm đối với hắn. Vốn nghĩ sẽ có rất nhiều người đến nghênh đón, không nghĩ tới chỉ có hai người này.
Tỷ tỷ không khác gì cái bóng gắn chặt lấy ta, sau lại thêm Lạc Lạc kia, ngoại trừ đi WC, còn lại ta không thể rời khỏi tầm mắt bọn họ. Cho dù đi WC, tỷ tỷ cũng sẽ ở bên ngoài chờ ta. Ban ngày khi đi đường, tỷ tỷ liền điểm huyệt đạo của ta, ta quả thực là con rối bằng gỗ a.
Về trang điểm tỷ tỷ thật ra cũng không ngăn cản ta, ta vẫn giả quỷ như cũ, làm hại Y Lạc Lạc kia cho rằng ta thực sự lớn lên mang bộ dạng này. Quên đi, muốn hiểu lầm liền hiểu lầm đi.
Dọc theo đường đi, ta thực không có tìm được kẽ hở nào bỏ chạy. Tên chết tiệt Độc Cô Hàn kia không biết chết chỗ nào rồi, sao còn chưa xuất hiện. Đã đi n ngày, cũng sắp tới nơi, nếu hắn không đến ta sẽ chết a. Nếu thật sự phải gả, lúc bái đường ta trực tiếp tự sát là được.
Ta đang ở bên trong kiệu, ôm trái táo đã héo rũ kia ngủ gà ngủ gật, nước miếng cũng chảy ra ngoài.
“Ai?” tên Y Dục Thành kia đột nhiên la lên, ta lập tức tỉnh lại.
Ta nhanh chóng vén rèm lên, thấy mười mấy hắc y nhân đứng giữa đường, tỷ tỷ nắm chặt bảo kiếm trong tay, Y Lạc Lạc cũng xiết chặt kiếm.
Người đứng đầu nhóm người kia nói: “Giao Mộ Dung cô nương ra đây?” Cướp a, cướp sắc a.
Tỷ tỷ cười lạnh: “Hừ, ngươi nói giao ta liền giao sao?”
“Phi Hà tiên tử, thức thời thì đem Mộ Dung cô nương giao ra đây.” Ngoại hiệu của tỷ tỷ là Phi Hà tiên tử? Thật là một cái tên mỹ lệ nga.
Y Lạc Lạc nói: “Ít nói nhảm, sát.” Nói xong đã thi triển khinh công vọt tới trước đám người, một thân ảnh màu tím đứng giữa đám người mặc đồ đen rất nổi bật. Ngay sau đó, tỷ tỷ cùng Y Dục Thành bắt đầu đánh nhau với đám người kia, hai bên đánh loạn thành một đoàn.
Trong lúc không ai để ý một người đã đi tới trước mặt ta, ta đang định lấy tú kiếm xuống chợt nghe hắn nói: “Cô nương chính là Mộ Dung Ý Vân?”
“Đúng vậy, làm sao?” Không giống như có ác ý.
“Cô nương, tại hạ phụng mệnh giáo chủ tới cứu cô nương, thỉnh cô nương theo ta.” Giáo chủ? Độc Cô Hàn?
“Các ngươi giáo chủ là ai a?” Đại khối băng là giáo chủ, hắn giống sao?
“Cô nương, giáo chủ chúng ta tên Mục Hàn.” Trong lòng ta biết đó chính là đại khối băng, không biết hắn vì sao còn nói cho ta một cái họ giả. Người trong giang hồ đều rất kỳ quái, có lẽ đều có nguyên nhân riêng. Không muốn nói cũng được, tuỳ hắn.
“Đi thôi.” Ta vội vàng chui ra khỏi kiệu, muốn đi cùng hắn.
Có người hỏi, ngươi bị điểm huyệt đạo, sao đi được? Hắc hắc, rất đơn giản, Mộ Dung tỷ tỷ mỗi lần đều điểm huyệt ta cùng một chỗ. Gần đây thông minh hơn, ta đặt tấm gỗ nhỏ dưới chỗ đó, điểm đi, có điểm một trăm lần cũng không điểm tới huyệt a.
“Yêu nhân ma giáo, muốn cướp muội muội ta có ý đồ gì? Có giỏi thì thả nàng ra.” Chúng ta đều không tự chủ được quay sang nhìn tỷ tỷ, chỉ thấy toàn bộ đám người kia đều bị điểm huyệt, không thể động đậy gì, ngoài ra còn có mấy gia đinh đi theo hộ tống đang đặt đao trên cổ bọn họ. Đại khối băng, ngươi phái vài tên đắc lực tới cứu ta có được không? Sau đó ta mới biết được, Y Dục Thành, Mộ Dung Nhược Nhan đều thuộc hàng thập đại cao thủ, liền ngay cả Y Lạc Lạc cũng không phải nhân vật đơn giản, võ công cũng không kém Mộ Dung Nhược Nhan, bọn họ không đánh lại được mới thực bình thường.
Người đang muốn dẫn ta đi hiển nhiên đang do dự, cắn răng một cái nói: “Đi.”
“Khoan đã…” Ta giữ chặt người nọ. Những người này là tới cứu ta, ta không thể bỏ lại bọn họ.
Ta bình tĩnh nhìn Nhược Nhan: “Tỷ tỷ, thả bọn họ, bọn họ không phải đến hại ta.”
Cách nói của ta hiển nhiên đã doạ tới tỷ tỷ, Y Dục Thành cũng không hiểu gì.
“Tỷ tỷ, thả bọn họ, chỉ cần ta không theo bọn họ đi, bọn họ sẽ không dẫn ta đi.” Ta chạy tới trước mặt tỷ tỷ, đẩy kiếm nàng đang chỉ vào tên hắc y nhân kia ra.
“Ngươi điên sao?” Tỷ tỷ nhìn ta khó hiểu.
Ta hét lên: “Phải, ta điên rồi, ta bị bức điên rồi, ta có người ta thích, vì cái gì phải gả cho một nam nhân ta không biết.”
“Ý Vân.” Y Dục Thành cùng tỷ tỷ đều không còn gì để nói.
Ta đi đến bên cạnh cỗ kiệu, rút cây trâm trên đầu, rơi nước mắt, giọng nói ai uyển: “Đem vật này giao cho hắn, ngươi nói cho hắn, các ngươi đã hết sức, chỉ là hai chúng ta hữu duyên vô phận. Nếu như có kiếp sau, Mộ Dung Ý Vân vẫn muốn cùng một chỗ với hắn.” Vốn là không chảy nước mắt, để cho phiến tình, ta dùng sức nhéo mạnh vào đùi, đau tới mức rớt nước mắt.
Người nọ bị ta làm cho mê mẩn, cầm ngọc trâm không biết làm sao. Ta quay đầu lại, lại rút cây trâm tiếp theo, nhắm ngay cổ mình: “Thả bọn họ, nếu không ta liền chết ở đây.” Ai, hôm nay nháo như vậy, đại danh Mộ Dung Ý Vân ta thật đúng là truyền khắp giang hồ a. Bất quá ta chính là muốn hiệu quả này.
Nhược Nhan do dự, ta dùng một chút lực, có máu chảy ra, “Thả bọn họ.” Đau chết mất, ta cũng không muốn tự sát a, chỉ muốn nhìn xem ta có bao nhiêu phân lượng.
Mọi người gặp như ta vậy, đành phải ngoan ngoãn thu binh khí. Tên đang cầm cây trâm của ta: “Cô nương quả nhiên là hào kiệt nữ nhân, trọng tình trọng nghĩa, Tật Phong bội phục.”
Mộ Dung Nhược Nhan biến sắc, sau đó cười nói: “Tật Phong hộ pháp tự mình ra tay, muội muội ta thật là có phân lượng.”
Tên tự xưng là Tật Phong không để ý tới nàng, nói với những người đó: “Đi.”
” Ân tình của giáo chủ phu nhân chúng ta ghi nhớ trong lòng.” Những người đó ở trước khi đi còn để lại một câu như vậy, ta lúc nào trở thành giáo chủ phu nhân? Như vậy cũng tốt, không cần giải thích.
Đại khối băng tuy rằng không cứu được ta, nhưng gây náo loạn một hồi như vậy, phỏng chừng Giang Tử Ngang sẽ không muốn ta nữa, tóm lại ta đạt được mục đích. Theo thái độ của tỷ tỷ, xem ra đại khối băng cái gì giáo kia hẳn là bị một đám gọi là chính nghĩa chi sĩ này phê phán là ma giáo. Việc này truyền ra Mộ Dung Nghĩa cùng Giang Tử Ngang nhất định sẽ rất mất mặt.

cuc pham khi phu c2

cuc pham khi phu chuong 3

Cần tìm gia sư thì vào nhé!!!

Mình là Linh sv năm t4 học viện ngân hàng. điểm thi đại học là 24.5 điểm . Mình nhận gia sư cho các học sinh từ lớp 5 tới lớp 12 các môn toán lý hóa. Mình đã đi dạy dựơc 3 năm nên có thể yên tâm về kinh nghiệm dạy học của mình. Mình xẽ dạy thử Miễn phí 2 buổi học đầu . Nếu thấy không phù hợp bạn có thẻ tìm gia sư khác . giá mỗi buổi học là 70.000d/1buổi 2 tiếng. bạn có liên hệ với mình theo sdt 01649587085 hoặc Thuy_linh4132@yahoo.com.

de thi he thong thong tin ke toan

ĐỀ KIỂM TRA – LỚP KTG-K10
Một ngân hàng có những bộ phận như sau: Giao dịch viên, kiểm soát viên, Thủ quỹ và Bộ phận kế toán.
Yêu cầu:
a. Thiết kế quy trình và các thủ tục kiểm soát cần thiết để quản lý được quy trình rút tiền tiết kiệm của ngân hàng trên. Biết rằng ngân hàng có ứng dụng công nghệ thông tin trong công tác kế toán.
b. Vẽ sơ đồ dòng dữ liệu và lưu đồ của quy trình vừa thiết kế ở câu a.

de thi he thong thong tin ke toan

ĐỀ KIỂM TRA – LỚP KTG-K10
Một ngân hàng có những bộ phận như sau: Giao dịch viên, kiểm soát viên, Thủ quỹ và Bộ phận kế toán.
Yêu cầu:
a. Thiết kế quy trình và các thủ tục kiểm soát cần thiết để quản lý được quy trình rút tiền tiết kiệm của ngân hàng trên. Biết rằng ngân hàng có ứng dụng công nghệ thông tin trong công tác kế toán.
b. Vẽ sơ đồ dòng dữ liệu và lưu đồ của quy trình vừa thiết kế ở câu a.

ngu van lop 6

May 2012
M T W T F S S
April 2012June 2012
1 2 3 4 5 6
7 8 9 10 11 12 13
14 15 16 17 18 19 20
21 22 23 24 25 26 27
28 29 30 31