[Fanfic] 6918 - Missing You
Monday, 25. August 2008, 06:59:20
MISSING YOU
Author: Eikyuu Yuki
Fandom: Katekyo Hitman Reborn!
Pairing: Rokudo Mukuro x Hibari Kyoya (6918)
Category: Angst/Violence/Non-con
Rating: R
Status: Complete
Author: Eikyuu Yuki
Fandom: Katekyo Hitman Reborn!
Pairing: Rokudo Mukuro x Hibari Kyoya (6918)
Category: Angst/Violence/Non-con
Rating: R
Status: Complete
Tự hỏi
.
.
Sao ta lại trống rỗng?
.
.
Sao ta lại cô đơn?
.
.
Sao ta lại lạc lõng?
.
.
Sao ta lại nhớ?
Màu hoàng hôn đỏ như máu.
Làm mờ cả mắt.
Thiêu đốt cả ruột gan.
Màu hoàng hôn chiều nay gợi nhớ đến ai?
Hắn.
Có vết thương nào là lành được đâu. Vết thương nào cũng để lại sẹo. Và hắn đã để lại một vết sẹo cho ta. Ta không bao giờ tha thứ. Không bao giờ chấp nhận. Ta đã thua hắn một cách nhục nhã. Lòng kiêu hãnh không cho phép ta phớt lờ sự quay lại của hắn.
Vậy mà…
Ta vui mừng khi nghe tin hắn trở về. Lần này ta quyết cắn chết hắn để lấy lại danh dự. Nhưng hắn quay về chỉ vì cuộc đấu giành nhẫn, vì để trở thành một trong những guardian, và để đến gần hơn với mục đích chiếm cơ thể của một thằng ngốc vô dụng. Hắn đã hoàn toàn quên mất người bị hắn đánh ngã. Ta chẳng là gì trong mắt hắn cả. Nụ cười ngạo nghễ trên môi hắn như chế giễu ta.
Cuối cùng thì hắn lại biến mất. Lại bỏ đi không một lời nào ngoài giọng cười đó…
Kufufu…
Giống như ngày đó.
*flashback*
Ta hoàn toàn bị hắn khống chế. Nếu không có hoa anh đào thì hắn chẳng là gì cả. Không là gì. Chỉ như con giun con dế ta có thể dễ dàng giẫm nát. Mặt ta bỏng rát vì vết thương hắn gây ra. Máu chảy ra và rơi xuống nền đất. Hắn ngồi bắt chéo chân trên ghế, nhìn xuống ta với đầy vẻ khinh thường trong đôi mắt. Từng là hội trưởng Hội Kỷ Luật, thủ lĩnh của tất cả bọn đại ca, Hibari Kyouya mà ai nghe cũng phải sợ hãi mà bây giờ lại chịu nằm phục dưới chân của một tên mới đến đây chỉ vài ngày. Nhục nhã.
Hắn đứng lên và đạp một cú vào bụng ta. Đau nhói. Hắn nắm lấy chiếc cà vạt và kéo ta đứng dậy. Tên khốn kiếp đã bẻ gãy mất một chân ta. Hắn liếm một đường dài lên mặt ta.
Kinh tởm.
Hắn cười rồi thả tay ra, ta ngã đập mặt xuống nền đất đầy mảnh thuỷ tinh vỡ. Chúng cứa vào mặt ta. Máu rỉ ra. Hắn ngồi xuống và cầm một mảnh vỡ lên. Cười. Mắt hắn tràn đầy dục vọng.
Kufufu… Nào tiếp tục thôi…
Hắn rạch một đường dài trên áo sơmi rồi xé toạc nó ra. Đường rạch khá sâu làm thành một đường máu dài trên ngực ta. Hắn cúi xuống và liếm. Hắn đưa tay vuốt dọc khắp người ta. Rồi hắn cắn mạnh lên ngực ta. Răng hắn ấn sâu và để thành một dấu rướm máu trên người ta. Hắn liên tục làm như thế cho đến khi cả ngực và trên cổ ta đỏ máu.
Ta thấy cả người đau rần và nóng như ta đang nằm trên đống lửa. Hắn ấn mạnh môi vào môi ta, luồn lưỡi vào miệng ta một cách thô bạo. Ta cắn mạnh, hắn dứt môi ra và từ khoé miệng hắn, dòng máu đỏ chảy ra. Hắn liếm mép rồi tát ta một bạt tai. Hắn lôi ta dậy lần nữa rồi quăng ta lên một chiếc ghế dài. Và rồi hắn đạp vào giữa ngực ta. Đau đớn. Cảm giác như xương sườn bị gãy. Ta ộc máu. Hắn mỉm cười rồi lật ta nằm úp xuống. Ta nghe thấy tiếng mở khoá quần và một cơn đau xé toạc ta từ phía sau. Cơn đau bất ngờ làm ta không thể kiềm chế được tiếng la. Ta la lên, gào lên và một thứ nóng hổi rơi xuống tay ta.
Nước mắt.
Con người dù có bị thương tơi tả cũng không đổ lấy một giọt lệ vậy mà bây giờ lại khóc chỉ vì hành động đê tiện của tên này ư?
Tay hắn ôm lấy hông ta và đẩy thật mạnh người lên. Mỗi lúc một mạnh hơn. Hắn thâm nhập ta một cách thô bạo nhất. Mùi máu tanh hoà với mùi ẩm mốc và cả mùi của thứ chất lỏng đang tràn ngập giữa ta và hắn làm ta muốn phát ói. Hắn lật ta lại và hôn ta lần nữa. Xong xuôi hắn đứng dậy, cài lại khoá quần rồi bỏ đi.
Mắt ta mờ dần rồi mọi thứ tối đen, cả màu hoa anh đào cũng không còn nữa.
*end flashback*
Ta choàng tỉnh giữa đêm khuya trong căn phòng rộng. Tiếng mưa rơi rả rích ngoài kia. Ta ghét mưa. Mưa làm ta không thể nào ngủ được. Ta khoác áo vào rồi đi ra ngoài.
Đêm rồi. Đường phố vắng tanh. Ánh đèn vàng hắt xuống làm bóng ta kéo dài trong mưa. Mưa đang thấm vào áo ta. Bỗng nhiên ta thấy thật trống rỗng. Rồi ta thấy có gì đó thật khó diễn tả.
Cô đơn chăng?
Thật là điên rồ. Ta vốn không biết cô đơn là gì? Ta thích độc lập, không muốn bị ai bám vào. Nhưng sao lạ, đêm nay ta bỗng chán cảm giác này. Ta muốn có ai đó bên cạnh. Và hình ảnh hắn hiện ra ngay trong đầu. Ừ. Thế cũng hay. Ta và hắn có thể quyết đấu một trận nữa.
Nhưng hắn không ở đây. Chỉ là ảo tưởng của một mình ta. Mà sao ta lại muốn hắn có mặt ở đây đến thế? Không phải vì lòng kiêu hãnh bị hắn làm tổn thương của ta. Mà là vì…
Ta nhớ hắn.
Khốn kiếp thật. Ta mà cũng có ngày này. Ngồi nhớ đến một tên đê tiện đã làm chuyện đó với mình. Cảm giác thù ghét đi đâu mất rồi? Ta chỉ cảm thấy nhớ. Từng phần da thịt trên người ta đều nhớ. Nhớ môi hắn thô bạo sục sạo trong miệng ta. Nhớ sự đau đớn khi từng khúc xương của ta bị hắn bẻ gãy. Nhớ cái bỏng rát của vết cắn trên ngực và cổ. Nhớ cái đau không gì tả nổi khi hắn thâm nhập từ phía sau.
Chết tiệt.
“Cậu và tôi đều giống nhau. Cả hai cùng cô độc. Nhưng cậu đáng thương hơn cả vì cậu chưa một lần biết bạn bè là gì, ấm áp tình thân là gì, tình anh em là gì. Còn tôi, dù tôi coi Chikusa và Ken chỉ là công cụ nhưng ở bên họ tôi thật sự thấy rất ấm áp.Còn cậu… Kufufu…”
Ta đáng thương đến vậy sao? Mà cũng phải, ta có bao giờ biết hai chữ “tình cảm” là gì đâu. Sinh ra đã cô độc. Sống mãi rồi mặc nhiên cho rằng ta chẳng cần biết tình cảm là gì.
Đáng thương thật. Đáng thương thật.
Lồng ngực ta nhói đau
Tim ta quặn thắt
.
.
Sao lại thế?
.
.
Sao ta lại khóc?
Sao mắt ta ướt nhoè?
.
.
Khóc cho chính bản thân ta
Đáng thương thật
.
.
Đáng thương thật
.
.
Có ai đó
Có ai không?
Có ai nghe thấy không?
Làm ơn cứu ta
Ta ghét cảm giác này
Ghét sự cô độc này
Lạnh quá.
.
.
.
Mukuro
.
.
“Kyouya tôi yêu cậu”.
Phải rồi.
Ta đã quên mất.
Câu nói cuối cùng của hắn.
Mukuro
Ngươi yêu ta à?
Yêu thật không?
Nếu thật thì đến đây mà chỉ cho ta tình yêu là gì đi. Sao ngươi cứ đi mãi mà không về? Ngươi làm ta đau, gieo vào ta thứ cảm xúc chết tiệt rồi bỏ đi như thế đấy à? Mau về đây mà chỉ ta cách yêu một người đi. Ngươi nói ta đáng thương mà. Ngươi lấy hết niềm kiêu hãnh của ta, đập vỡ lớp mặt nạ lạnh lùng của ta rồi bỏ đi như thế đấy.
MUKURO
Ngươi thoả mãn rồi chứ. Ta gục ngã rồi đấy. Ta thua rồi, đầu hàng ngươi rồi.
Ta căm ghét ngươi.
Hận ngươi.
Và nhớ ngươi.
Mưa rơi mãi
Nước mắt nhạt trong mưa
.
.
Hoa anh đào rơi nhẹ vào tay
Tôi yêu cậu
Lời nói dịu dàng trong mưa
.
.
Ta yêu ngươi
Ending.








How to use Quote function: