[Fanfic] 6918 - The long day
Saturday, 21. February 2009, 05:47:37
Title: The long day
Author: rimika
Pairings: 6918
Disclaimer: họ không thuộc về tôi mà thuộc về Amano-sensei
Rating: M
Status: completed
Category: Romance (..”)
Note: quà valentine muộn cho Roel-chan, vẫn lại là 1 cái fic nhảm như chính người viết ra nó T.T
Lần sau phải cos lại Sẻ và Dứa cho anh coi đấy T_T Không là anh đi chơi với gián luôn, không về nữa T_T
Author: rimika
Pairings: 6918
Disclaimer: họ không thuộc về tôi mà thuộc về Amano-sensei
Rating: M
Status: completed
Category: Romance (..”)
Note: quà valentine muộn cho Roel-chan, vẫn lại là 1 cái fic nhảm như chính người viết ra nó T.T
Lần sau phải cos lại Sẻ và Dứa cho anh coi đấy T_T Không là anh đi chơi với gián luôn, không về nữa T_T
------------------------------------------
Mặt trời vừa ló dạng, báo hiệu một ngày mới đã đến. Anh ngắm những tia nắng yếu ớt đang cố len qua khe cửa rồi lại đưa mắt nhìn con người đang nằm kế bên mình. Cậu vẫn đang ngủ. Gương mặt yên bình, ngây thơ như một thiên thần. “Kufufu~ ác quỉ mang lốt thiên thần à?”
Vén những lọn tóc lòa xòa trước trán cậu, anh muốn nhìn thật kĩ, dù việc này anh đã làm biết bao nhiều lần nhưng anh vẫn không cảm thấy chán. Đôi mắt khép hờ, làn môi ngọt ngào hé mở đầy quyến rũ, một cơ thể mịn màng ẩn dưới lớp chăn…
“Kyou-chan, hãy tha lỗi cho anh. Anh cứ tưởng mình sẽ có thể làm tốt hơn nhưng có lẽ anh đã quá tự tin với chính mình. Anh biết việc này sẽ khiến em đau đớn, những giọt nước mắt xinh đẹp sẽ lại tuôn rơi. Anh đã khiến em phải khóc quá nhiều, anh thật tồi tệ. Anh xin lỗi, rất xin lỗi, nhưng có lẽ… anh không kiềm chế được mình nữa rồi” (giời ạ, có thế mà cũng dài dòng, có bao giờ tôi thấy ông anh kiềm chế được đâu =.=”)
Anh nhẹ nhàng hôn lên trán rồi từ từ lần xuống đôi mắt, chiếc mũi và dừng lại ở đôi môi mềm mại. Anh hôn thật sâu, quấy rối chiếc lưỡi nhỏ bé vẫn đang ngủ yên.
- Um… _ Có vẻ như chiếc lưỡi bị quấy rối đã tỉnh và đang đáp lại anh trong vô thức. Anh vẫn tiếp tục mút lưỡi cậu
- Muk…umh…. dừng.. dừng lại…umh…
“Dừng lại à? Tại sao phải dừng lại cơ chứ?”
Anh tiếp tục trượt nụ hôn xuống chiếc cổ thanh mảnh, mút lấy làn da nhạy cảm ấy. Cậu bắt đầu thở gấp, bật ra một tiếng rên nhẹ.
- Mukuro… TÔI BẢO ANH DỪNG LẠI CÓ NGHE KHÔNG HẢ ?
*CỐPPP*
*RẦM*
Cái đèn bàn quả dứa thế là đi tong, một quả dứa khác thì bị lọt xuống giường và đang nằm lăn lóc dưới nền nhà với một trái chanh vừa mọc trên đầu. Khổ thân anh, quên gì không quên, lại quên khóa tay con người nguy hiểm trong mọi tình huống này cơ chứ .
- Oya, đau quá Kyou-chan. Ngày nào mà không đánh anh là em chịu không nổi sao?
- Câm đi, là do anh chọc tôi trước. Tôi chưa cắn chết anh là may rồi.
- Kufufu~ cắn chết anh thì ai sẽ ở bên em đây?
- Làm như tôi cần lắm. Hứ !
- Kufufu~ thế không biết ngày 14/2 năm ngoái ai là người muốn anh mãi mãi ở bên cạnh thế nhỉ?
- Cái đó….
- Oya, được rồi, được rồi. Anh hiểu mà.
Chúng- ta- tiếp- tục- nào.
- Cái….umh…..
------------------------------------
Một năm truớc
.
.
.
- Đã có tin tức gì chưa?
- Vẫn thế, Kyou-san. Chúng tôi đã tìm kiếm khắp nơi nhưng không tìm thấy tin tức gì về người đó.
- Khốn kiếp, hắn có giỏi thì đi luôn đi.
Mukuro, rốt cục thì ngươi xem ta là cái gì chứ. Khi cần thì ngươi đến, lúc thỏa mãn rồi thì ngươi lại ra đi.
“anh yêu em, mãi mãi yêu em và anh hứa sẽ không bao giờ để em vuột khỏi tay anh một lần nữa, Sẻ con bé bỏng của anh”
Đồ dối trá. Này thì “yêu”, này thì “của anh”, có giỏi thì về đây mà giữ tôi đi. Tôi nhất định sẽ cắn chết anh. Vừa nghĩ, Hibari vừa dùng dao chặt trái dứa ra thành từng khúc, từng khúc, sát khí và nộ khí bốc ra ngùn ngụt.
Nhìn vị hội trưởng đáng kính của mình, Kusakabe nuốt nước bọt một cách khó khăn, mồ hôi tuôn rơi lã chã. “Thật… thật đáng sợ. Trông Kyou-san bây giờ chẳng khác gì quỉ địa ngục tái thế ”
- À, quên mất. Kyou-san.
- Gì ? Nói! _Nhìn bằng nửa con mắt, giọng cậu chẳng khác nào tiếng rít vọng lên từ dịa ngục.
- D.. dạ. Có một kẻ khả nghi nhờ tôi đưa anh tờ giấy này, hắn bảo đây là chuyện rất quan trọng.
Nhận lấy tờ giấy, cậu mở ra.
“Hibari-san.
Hôm nay là một ngày đặc biệt nên chắc chắn Mukuro sẽ trở về. Để đạt được điều mình muốn, anh hãy….”
Gấp tờ giấy lại, cậu trầm tư suy nghĩ. Tà khí lại tóat ra , nhuộm đen cả một góc phòng. Phẩy tay bảo tên đội phó ra ngoài, cậu lại tiếp tục với việc… chặt dứa.
Bỗng một đôi tay từ đằng sau nhẹ nhàng ôm lấy cậu, bên tai vang lên giọng cười quen thuộc.
- Kufufu~, Kyou-chan. Trái dứa ấy đã làm gì đắc tội với cậu thế ? _ vừa nói, anh vừa dụi mặt vào cái cổ thanh mảnh, rồi lần tìm đến đôi môi cậu.
Im lặng, cậu không đáp lại anh. Thấy lạ, anh ngẩn lên nhìn thẳng vào mắt cậu.
- Kyou-chan?
Buông con dao ra, đôi bàn tay nhỏ đặt lên cổ anh, siết chặt. Anh mở to mắt trong sự kinh ngạc tột độ. Tay cậu ngày càng siết chặt. Cảm thấy ngạt thở, anh vùng ra, nắm lấy đôi tay cậu đè xuống bàn. Chuyện gì vừa xảy ra ?
- Tại sao, Kyou-chan? Em muốn giết anh à?_phải, anh biết cậu luôn muốn cắn chết anh. Nhưng đôi mắt cậu lúc này không hề có sát khí mà đang ẩn chứa một điều gì đó rất kì lạ. Chuyện gì đã xảy ra?_ Nói anh nghe, chuyện gì đã xảy ra với em?
Quay mặt đi, một vệt hồng vừa phét nhẹ lên má cậu. “Chuyện này tốt nhất là không nên để cho hắn biết” Đúng lúc đó, tờ giấy vừa nãy rơi ra. Giật mình, cậu vùng vẫy, cố thoát khỏi anh nhưng quá trễ. Anh giữ hai tay cậu bằng một tay, tay kia chồm qua nhặt lấy tờ giấy.
- Vì cái này phải không?
- Trả cho tôi, hoặc là tôi sẽ cắn chết anh
Bỏ ngoài tai lời đe dọa, anh mở tờ giấy ra đọc.Dù thế nào đi nữa, anh cũng muốn biết câu trả lời cho hành động kì lạ ấy.
“Hibari-san.
Hôm nay là một ngày đặc biệt nên chắc chắn Mukuro sẽ trở về. Để đạt được điều mình muốn, anh hãy bóp cổ người ấy trong 14 phút 2 giây. Như thế, người anh yêu sẽ ở bên anh mãi mãi.
_người luôn ủng hộ tình yêu của hai anh_”
Anh đưa mắt nhìn khuôn mặt đang từ từ chín lên của cậu.
1s
2s
3s
- KUHAHAHAAAAAA~ Trời ơi là trời, anh chết mất Kyou ơi
KUWAHAHAHAHAAAAAAAA ~
Mất hình tượng quá Dứa ơi, anh có muốn bộc lộ cái sự sung sướng (??) của mình thì cũng không cần nằm lăn long lóc trên sàn vậy đâu. Mà mặt trời nào vừa mọc trên đầu anh Sẻ thế nhỉ?
- Cười vậy là dủ rồi đấy. Ngươi có câm được chưa hả?
- Hức.. ch.. chưa… hahahaaaa
Bất ngờ, anh bật dậy đè cậu xuống bàn, nhấn chìm cậu trong nụ hôn thật sâu. Anh sục sạo thật sâu, đến từng ngóc ngách trong miệng rồi quấn lấy luỡi cậu. Cảm thấy cơ thể Hibari đang mềm rũ vì thiếu khí. Anh dứt ra, ngắm nhìn “mặt trời bé con” của mình.
- Nếu em muốn anh ở lại thì chỉ cần nói một câu thôi Kyou-chan._anh nhìn cậu dịu dàng, đúng là một cậu bé rắc rối.
- Ai cần ngươi ở lại chứ! Có giỏi thì đi luôn đi, đồ khốn.
- Kufufu, anh hiểu rồi. Xin lỗi vì luôn để em phải một mình. Bây giờ anh sẽ “lắp đầy nỗi cô đơn” của em ngay.
Vừa dứt câu, anh lần tay xuống mở dây đai thắt ngang hông cậu. Chiếc yutaka dần tuột ra, để lộ khuôn ngực trần với hai đầu nhũ cứng cáp mời gọi. Anh cuối xuống, rê lưỡi vòng quanh ngực cậu và để lại đó những dấu hôn đỏ thẫm. Cậu ấn tay lên miệng, cố ngăn những tiếng rên khoái lạc đang chực chờ thoát ra. Hơi thở hai người trở nên gấp gáp. Anh mút lấy một bên đầu nhũ rồi cắn nhẹ vào nó, tiếp đó lại chuyển qua quấy rối người bạn kế bên.
- Haaaa… aahh… _ cậu giật nảy mình và không thể kiềm chế tiếng rên được nữa._ dừng.. .dừng lại, Mukuro…haaa
- Kufufu~ em thật sự muốn dừng lại sao?
Hibari quay mặt đi. Gương mặt càng ngày càng đỏ hơn. Anh nhéch mép cười, lột phăng chiếc quần trong vướng víu_vật duy nhất còn lại trên người cậu. Cậu hiện ra hòan tòan trần trụi trước mắt anh. Không thể để cậu đợi lâu hơn nữa, anh nâng chân cậu lên và dang rộng nó ra, để lộ chiếc khe chật hẹp. Mở khóa quần thật nhanh, anh giải phóng cho phần căng cứng của mình. Hai tay cậu siết chặt cạnh bàn. Chờ đợi.
- Haaa… ahhh!
Cậu gào lên khi anh đẩy phần căng cứng đó vào cửa mình cậu. Anh di chuyển thật chậm, chà sát vào vùng da nhạy cảm ấy. Mồ hôi thấm đẫm người cả hai. Bất ngờ, anh rút nó ra và thấy nét hụt hẫng in trong mắt người đối diện.
Nhẹ nhàng hôn lên mắt cậu. Một tay anh nắm chặt cạnh bàn, một tay vòng qua vai cậu tạo tư thế. Anh xâm nhập vào cậu lần nữa. Anh vẫn đẩy vào thật chậm. Anh làm cậu gần như phát điên vì khao khát.
- Ahhh…haaa…
Cậu vòng chân qua eo anh, hai tay bám chặt vào tóc anh, ép cơ thể hai người lại gần nhau hơn. Phần giữa hai chân buốt rát. Cái căng cứng của cậu cạ vào người anh. “Tên khốn, hắn đang đùa giỡn mình”. Cậu nhìn anh bằng đôi mắt đẫm nước.
- Hãy nói anh biết, em muốn gì nào?
Anh thì thầm bên tai cậu bằng chất giọng trầm đục, kèm theo nụ cười đểu đang nở trên môi. Anh lại rút ra rồi đẩy vào lần nữa, di chuyển một cách lười biếng trong cậu. Một sự tra tấn?
- Haaa… Mu-ku-ro
- Hửm, anh đây. Sao nào?
- ….
- Em muốn gì?
- Hãy…lấp đầy tôi, Mukuro
Cậu nói trong tiếng nấc nghẹn. Anh mỉm cười hài lòng. Cuối cùng thì chú sẻ con cứng đầu này cũng chịu qui phục anh. Bàn tay anh vuốt dọc cái của cậu. Rồi, anh đẩy mạnh. Cậu la lớn rồi trút hết chất dịch lỏng lên người cả hai. Cậu lả đi, cả người mệt mỏi. Hibari thở mạnh khi thấy mình bị nâng lên khỏi bàn. Tay cậu vòng qua cổ anh và anh thì vẫn ở trong cậu.
Cậu tỉnh lại khi cảm thấy những giọt nước và một bàn tay đang vờn trên cơ thể mình. Cậu mở mắt ra và thấy anh đang tắm rửa cho cơ thể cả hai.
- Đồ dứa khốn kiếp.
- Oya, tỉnh rồi sao Kyou-chan. Kufufu~ vậy thì chúng ta tiếp tục nhé.
-Cái.. cái gì?
Anh tách hai chân cậu ra và tiếp tục xâm nhập vào cậu. Cậu cắn vào vai anh đến bật máu. Hai tay anh siết chặt hông cậu, giữ cho cậu cùng chuyển động nhịp nhàng. Phần giữa hai chân cậu vẫn còn rát buốt. Đôi môi nhỏ thoát ra những tiếng rên cùng nhịp thở đầy khoái cảm. Cửa mình cậu siết chặt lấy anh. Anh thoát ra một tiếng rên nhẹ rồi xuất trong cậu. Đê mê dâng tràn mọi giác quan. Anh vòng tay ôm lấy cậu, vùi mặt vào cổ và hít vào mùi hương của cậu.
- Chúng ta sẽ tiếp tục trên giuờng nhé Kyou-chan
- Hừ, tốt thôi, bây giờ tới phiên tôi cắn chết anh.
- Kufufu~, cứ việc nếu cậu có khả năng
Anh bồng cậu về giường. Đêm nay sẽ là một đêm dài.
---------------------------------------------
- Hôm nay cũng là 14/2 đấy Kyou-chan
- Anh đi chết đi.
Hôm nay cũng lại là một ngày dài.
End.








How to use Quote function: