Mình làm sao rồi :<, k thể chịu đựng như thế này đc. Mãi vẫn thế, k cách nào sửa đc. Nhớ ngày trc mình k thế này, ăn ngon ngủ kĩ, chẳng nghĩ ngợi, chẳng lo âu… bây giờ muốn k nghĩ cũng chẳng đc nữa rồi, haizzz….
Hôm trc về quê mẹ nói đùa là dạo này lợn ở nhà bán đc giá, hay là về quê nuôi lợn với mẹ >,< . Hay là thế , về quê nấu cám, đun rượu ngày nào cũng thế, tháng nào cũng vậy, chẳng phải nghĩ ngợi … mười mấy năm đi học rồi, tốn bao nhiêu cơm áo gạo tiền bố mẹ mà bây giờ vẫn ăn bám, chưa làm đc điều gì cho gia đình. Lại nữa , vài tháng nửa năm k đau ốm thì lại chuyện phòng trọ, chuyện không tên, chuyện linh tinh, chuyện trên trời dưới đất … khiến bố mẹ phải lo lắng. Ngày bé chỉ biết học, học, học và học… Bây giờ cũng chỉ có mỗi việc học mà làm cũng chẳng xong… Người khác làm đc sao mình k thể, ngày bé làm rất tốt nhưng sao giờ lại cứ giật lùi ???…Con gái cảm thấy vô dụng quá, 22 tuổi đầu vẫn mà vẫn khiến bố mẹ đau đầu, thật có lỗi mà Y.Y .
Mẹ bảo đau chân, con biết. Vì hồi cấp 3 con học ở xa chẳng mấy khi về, mẹ ở quê làm việc vất vả, thức khuya dậy sớm thổi cơm, bắc rượu, kiếm tiền gửi cho con ăn học. Con thương mẹ.
Mẹ bảo đau lưng, con cũng biết. Con lên Đại học một mình mẹ mấy chục ca gạo, mấy nồi cám lợn, một nồi nấu rượu khi con ngủ dậy mẹ đã làm xong cả rồi…
Mẹ đi khám bác sỹ bảo bị suy thượng thận, con cũng biết. Vì mẹ bị viêm xoang mạn, lâu lắm rồi, thuốc tây thuốc bắc mẹ uống không ít nhưng mãi chẳng khỏi để rồi kéo theo tác dụng phụ của corticoid, mẹ bị suy thượng thận, con đau, đau lắm.
Mấy lần về quê gặp dì, dì nói con H học giỏi nhanh chóng tốt nghiệp làm bác sỹ chữa bệnh cho mẹ mày. Con chỉ biết cười trừ …
Phải, tốt nghiệp con sẽ là bác sỹ rồi, con đợi được, cả nhà ta đợi đc nhưng mấy chứng bệnh của mẹ có đợi con không ? còn hiện tại con có thể làm gì đc ? Dạo gần đây, làng mình có nhiều người mất vì bệnh ưng thư, mẹ của thằng bạn thân con cũng ra đi như thế. Trong giây phút nghe tin ấy, con thật không tin vào tai của mình nữa. Nhớ hồi học tiểu học, 3 đứa chúng con luôn cùng nhau dù là đi học hay đi chơi. Bố mẹ của 3 đứa chẳng lạ gì đứa nào cả. Con nhớ có lần quản ca bị bỏng, cả lớp rủ nhau ra bờ ngòi bẻ trộm măng đi thăm bạn. Vác cây măng dài hơn 1 mét mà bác ấy không khỏi bật cười. Lúc ấy trẻ con, ngu ngơ là thế nhưng đó cũng là quãng thời gian thật hạnh phúc, vui vẻ biết bao. Thoáng chốc bây h 3 đứa đã là sinh viên,đều đang cố gắng theo đuổi ước mơ của mình…và con cảm nhận ngày xưa thật đã quá xa rồi... Lúc vào viếng bác, nhìn thấy thằng bạn lần đầu khóc trước mặt mình, con thấy xót xa. Vẫn gương mặt gần gũi ngày ấy của bác nhưng là trong một khung ảnh thờ.. Ngày bác ấy bệnh nằm một chỗ con chưa đến thăm đc một lần. Con áy náy vô cùng. Buổi chiều tiễn bác ra đồng là một chiều u ám, gió đẩy hương khói nghi ngút lên cao rồi ra xa và tan biến. Có phải con người mất đi rồi cũng sẽ tan biến như vậy ? Tiếng kinh thánh cầu nguyện, tiếng khóc của người thân đưa tiễn nghe thật thê lương . Con ghét khung cảnh ấy, nhiều năm trước cả nhà ta đưa tiễn bà nội cũng bi thương như vậy. Và con cũng thấy sợ, sợ một ngày người con thương yêu rồi cũng sẽ phải ra đi như vậy…
Không ai biết trước số mệnh, cũng chẳng ai sống với ta mãi mãi, có điều ta luôn biết cảm giác mất đi người thân thật không dễ dàng…và có ai đã nói rằng : « Con người sinh ra không phải để tan biến như một hạt cát vô danh, học sinh ra để in dấu lại trên mặt đất, in dấu trong tim người khác .. » . Con tin tưởng điều đó. Và con bắt đầu biết trân trọng những điều con đang có, những người ở xung quanh con, dù đã có lúc con đánh mất nhiều điều để bây giờ hối hận thì đã quá muộn rồi…
Đã có lúc con định từ bỏ trg Y, học gì đó ngắn hạn, rồi sớm đi làm, kiếm tiền giúp đỡ mẹ, nuôi đc bản thân, sống đơn giản như mơ ước ngày bé… Nhưng con chẳng làm đc. Học y vốn là ước mong của bố mẹ đặt vào con, con biết, cũng k phản đối, vì con là đứa sống cảm tính, bố mẹ hi sinh cho con cả đời nhưng cả đời này con k thể sống cùng bố mẹ, báo đáp đc bố mẹ, nên con từ bỏ giấc mơ của mình. Nghĩ về mẹ, con lại cố gắng… cố gắng tiếp tục theo đuổi. 2 năm học, con đg đến với bằng bác sỹ ngắn lại nhưng con đg để trở thành bác sỹ với chúng con còn dài, dài lắm. Việc đó cũng đồng nghĩa với việc bố mẹ còn phải vất vả nhiều, nhiều nữa. Con thấy bối rối.
Hôm trước thi tiền lâm sàng, lần đầu đối mặt với bệnh nhân, dù chỉ là giả thôi nhưng con thật sự thấy sợ… và thế là bài thi con làm cũng k tốt...nhưng còn may đó k phải trong bệnh viện nếu là ng bệnh thật thì .... Con biết Ngoài cố gắng và nỗ lực, con cần nhiều hơn thế…
Người ta nói gắn bó với cái gì đó lâu dài tất sẽ nảy sinh tình cảm. 2 năm qua con đã « yêu » mất rồi. Yêu những môn học ngành y, những người bạn mới… yêu những giây phút cùng đồng đội chạy trên sân cỏ, yêu những lúc trải lòng cùng anh chị em đội Máu khi ra điểm, khi lên Viện …Hiện tại chúng con đang thi những môn cuối cùng của Y2, một năm đầy những sự kiện đáng nhớ. Những điều chưa làm được còn rất nhiều nhưng thời gian chẳng chờ đợi ai, vì vậy con sẽ cố gắng để bước tiếp con đường con đã đang và sẽ đi…. Và sẽ không hối tiếc nữa mẹ ạ …
Ai đó nói với tôi rằng :
« Cuộc sống của chúng ta giống như một cuộc hành trình dài trong đó có nhiều giai đoạn. Tùy thuộc vào sự trưởng thành và trải nghiệm của mỗi người đến một giai đoạn nào đó ta nhận ra cân phải có cách nhìn mới để có hướng đi đúng hơn và cảm nhận cuộc sống tốt trọn vẹn hơn.
Đôi khi trong những hoàn cảnh thất bại hay khó khăn tưởng chừng không còn lối thoát, ta cần dũng cảm qua, biết chấp nhận và thay đổi, ta sẽ cảm thấy dễ chịu và khám phá ra ý nghĩa của cuộc sống. Để rồi sau đó nhìn lại chặng đường đã qua ta cảm nhận được giá trị của lòng dũng cảm để rồi không ân hận, nuối tiếc khi luôn nghĩ rằng lẽ ra phải quay lại từ đầu, điều đó đôi lúc là không thể… »
Phải, cần nhìn lại để bước tiếp. Quá khứ đã xa, hiện tại mới là quan trọng để bước đi đúng hướng đến tương lai . Cố lên, nhất định mình sẽ làm được…
« Thôi bỏ qua những gì là quá khứ
Hãy nhận lấy những gì của ngày mai
Bởi biết đâu trên những chặng đường dài
Ta tìm thấy những gì mình đã mất … »