Còi's xinh Blog

you did not lie .. but have no courage to face the true. wats a pity and may i h

Subscribe to RSS feed

...

"Ràng buộc con người không phải là lời thề. Chỉ cần mình tự cảm thấy thiết tha với một điều nào đó, thế là đủ rồi" Trích "Ruồi trâu"

Phủi bụi

Lâu lắm rồi không viết.
Mở trong blog lạ, nghe bài hát lạ, korean...chẳng hiểu gì nhưng cảm thấy hay, có lẽ từ cái sự nhẹ nhàng, mà phụ nữ nào có voice nhẹ nhàng, sexy như thế...
Mà phụ nữ nó như món thịt kho, khó nấu...thêm muối một tý thì mặn, mà ngọt quá thì thành món chè, mà để ngon cũng chẳng khó cũng chẳng dễ.
Tự dưng buồn vô cớ.
Tức là bỏ bê cái sự viết của một người ưa viết lăng nhăng. Người ta thường nói, càng nhiều vấn đề, nó chất ngất trong tim. Cái cảm giác trống rỗng vây quay thì mới viết được...có lẽ phải.
Từ ngày 36o chết, rồi chết theo từ đó.
Có lẽ cái sự bình ổn trong tâm, nó là vật cản cho cái sự viết. Chồng bảo, vợ nè...từ ngày lấy chồng, vợ "tịt...". Nghe cái từ bổ bã nhưng lại nói nhiều điều.
Thôi thì...viết vậy. Viết cho cuộc sống mới, viết cho chồng, cho con, cho mọi thứ...âu cũng là kiếp của người từng học văn.
Lại nói đến học văn, kẻ học văn đi làm tài chính, đích thị ẩm ương, mà đã ẩm ương thì viết có ra gì...

Thôi để đấy, chẳng qua là có vài dòng phủi bụi cái blog này. Để bắt đầu hít hà lấy ...sức mà nhăng cuội.

Bước ngoặt

Hai đứa bon chen và hai bà chị già nhưng còn xìtin...

Entry for May 28, 2009

DSC08359

Entry for May 15, 2009


Đã bao nhiêu ln lp kế hoch rôi lai phá v nó ? Đã bao ln lp mc tiêu ri li đp đ nó ? Đã bao lân đt ra mc đích đ ri chy theo nhng cái v vn khác ?

…..
...

Li lp kế hoch, lai mc tiêu và mc đích !

Mấy ngày này, đủ thứ chuyện vặt khiến mình tâm trạng rỗng. Đôi khi cứ chuyện nhỏ góp lại thành chuyện to, thì sao!!!

Đang giai đoạn tiền Stress!!!

Entry for April 25, 2009

Đến sau nghĩa là ta đã có điều người đi trước không giữ được hoặc không phải dành cho họ.

Đến sau, nghĩa là ta có thể có những điều mà người ta yêu khi yêu người trước đó đã không làm được, hoặc vì suy nghĩ sai lầm hoặc vì chia tay rồi mới biết.

Đến sau, nghĩa là ta sẽ được trân trọng hơn là khi người ta chưa từng mất mát. Và quan trọng nhất, đừng nghĩ mình là người đến sau hay thứ mấy, hãy nghĩ rằng mình đã được đến với cái nửa chẳng dễ gì tìm được của mình.

Chôm chỉa, ai chửi có ghẻ ráng chịu.

Entry for April 16, 2009

Thả quả bom buổi sáng…

“Nếu cõi đời này không thể là một Thiên đường thì gia đình cũng không phải là Thiên đường. Nhưng gia đình có khả năng không trở thành địa ngục với hai chiếc nhẫn - nếu người ta biết quan niệm kết hôn cũng như ăn ổi thì phải nuốt hột. Chất Thiên đường trong gia đình là Bình an. Mà Bình an bị phá hoại bởi tương khắc giữa hai chiếc nhẫn. Bởi vậy, đàn ông phải tập điếc vì đàn bà hay già hàm. Cũng như đàn bà phải tập đui vì đàn ông ưa làm nhiều chuyện lăng nhăng. Không hiểu sao mà cổ nhân từ xưa đã gọi hai cái vòng bằng vàng để nam nữ đeo vào tay nhau ngày cưới là chiếc Nhẫn. Bởi kì diệu thay, bí quyết của hạnh phúc lứa đôi là : Nhẫn nhịn và Nhẫn nhục.”

trích dẫn từ chị VANLAM.

Entry for April 15, 2009

Entry for April 15, 2009 magnify

Chăn trâu đốt lửa trên đồng
Rạ rơm thì ít, gió đông thì nhiều,
Mải mê đuổi một con diều
Củ khoai nướng để cả chiều thành tro.
(sưu tầm)

Entry for April 10, 2009

Thả lỏng toàn tâm.
Những ngày tháng 4, nói chuyện vu vơ với mấy người bạn ngoài Bắc, họ hồ hởi khoe hoa loa kèn nở. Cái giống hoa giông bão, cái thứ hoa toe toét và tan nát.
Những ngày tháng 4, ê ẩm vì những chuyện bao đồng, ê ẩm vì những cái gồng mình trong việc…tiếp xúc với đủ hạng người.
Đôi khi mệt mỏi thật sự, nằm dài ra giữa nhà, bấm remote loạn xạ không biết mình đang xem gì, suy nghĩ gì và đôi khi chỉ cần ngửi thấy mùi hương mặn mặn, thoang thoảng nước bông…hít vào là đủ xua tan u ám.
Con người thật phức tạp.
Trong yên ấm lại thèm trời giông bão. Và trong chốn giông bão lại muốn vươn mình tìm chốn bình yên.

Đổi gió

Đổi gió.

DSC07630

Đổi cả cách nhìn người, nhìn thú, nhìn vật...


DSC07632