Bước ngoặt
Tuesday, 3. November 2009, 03:39:28
you did not lie .. but have no courage to face the true. wats a pity and may i h
Tuesday, 3. November 2009, 03:39:28
Friday, 15. May 2009, 04:03:00
Đã bao nhiêu lần lập kế hoạch rôi lai phá vỡ nó ? Đã bao lần lập mục tiêu rồi lại đạp đổ nó ? Đã bao lân đặt ra mục đích để rồi chạy theo những cái vớ vẩn khác ?
…..
...
Lại lập kế hoạch, lai mục tiêu và mục đích !
Mấy ngày này, đủ thứ chuyện vặt khiến mình tâm trạng rỗng. Đôi khi cứ chuyện nhỏ góp lại thành chuyện to, thì sao!!!
Đang giai đoạn tiền Stress!!!
Saturday, 25. April 2009, 16:19:00
Đến sau nghĩa là ta đã có điều người đi trước không giữ được hoặc không phải dành cho họ.
Đến sau, nghĩa là ta có thể có những điều mà người ta yêu khi yêu người trước đó đã không làm được, hoặc vì suy nghĩ sai lầm hoặc vì chia tay rồi mới biết.
Đến sau, nghĩa là ta sẽ được trân trọng hơn là khi người ta chưa từng mất mát. Và quan trọng nhất, đừng nghĩ mình là người đến sau hay thứ mấy, hãy nghĩ rằng mình đã được đến với cái nửa chẳng dễ gì tìm được của mình.
Chôm chỉa, ai chửi có ghẻ ráng chịu.
Thursday, 16. April 2009, 02:16:00
Thả quả bom buổi sáng…
“Nếu cõi đời này không thể là một Thiên đường thì gia đình cũng không phải là Thiên đường. Nhưng gia đình có khả năng không trở thành địa ngục với hai chiếc nhẫn - nếu người ta biết quan niệm kết hôn cũng như ăn ổi thì phải nuốt hột. Chất Thiên đường trong gia đình là Bình an. Mà Bình an bị phá hoại bởi tương khắc giữa hai chiếc nhẫn. Bởi vậy, đàn ông phải tập điếc vì đàn bà hay già hàm. Cũng như đàn bà phải tập đui vì đàn ông ưa làm nhiều chuyện lăng nhăng. Không hiểu sao mà cổ nhân từ xưa đã gọi hai cái vòng bằng vàng để nam nữ đeo vào tay nhau ngày cưới là chiếc Nhẫn. Bởi kì diệu thay, bí quyết của hạnh phúc lứa đôi là : Nhẫn nhịn và Nhẫn nhục.”
trích dẫn từ chị VANLAM.
Wednesday, 15. April 2009, 06:53:00
Chăn trâu đốt lửa trên đồng
Rạ rơm thì ít, gió đông thì nhiều,
Mải mê đuổi một con diều
Củ khoai nướng để cả chiều thành tro.
(sưu tầm)
Friday, 10. April 2009, 08:36:00
Saturday, 4. April 2009, 09:49:00
Wednesday, 25. March 2009, 15:15:00
Trái tim không phải để suy nghĩ . Trái tim là để yêu thương . Khi trái tim nghĩ thì chắc cũng không nghĩ như khối óc . Trái tim có cách nghĩ riêng của mình mà nhiều khi khối óc không sao hiểu được . Thời đại của chúng ta, con người dùng khối óc nhiều quá, nhiều đến nỗi người ta luôn ở trong tình trạng muốn "điên cái đầu" . Và thực vậy . Bệnh tâm thần ngày càng phát triển, tự tử, ma túy, stress ...ngày càng gia tăng trong một xã hội mà người ta luôn bị quay cuồng, luôn phải chạy đua với tốc độ, tuổi trẻ, nhan sắc, thành đạt ... Có lẽ đã đến lúc thử nghe tiếng nói của trái tim .
Một hôm , có chàng thi sĩ đi ngang qua vườn rào kia, giật mình thấy một bông bụp đỏ ở bờ giậu, cái bông bụp rất tầm thường như hàng ngày chàng vẫn thấy khi qua lại chốn này, bỗng nhiên như nở một nụ cười mầu nhiệm, rồi không chỉ cười, nó hát, và chàng thi sĩ chỉ còn biết sụp lạy, cúi đầu (*) . Vâng, chàng đã nghe . Nghe không phải từ bông hoa kia mà từ trong trái tim mình . Và chàng sửng sốt. Mọi thứ như khác hẳn. Đã thoát ra , đã vượt ra , vượt qua ... Người ta có thể nghĩ chàng thi sĩ chắc điên, có điều chàng biết rất rõ chàng đã nghe, đã thấy một điều kỳ lạ . Một thứ mật ngữ .
Như anh chàng chèo đò của Herman Hess, ngày ngày vẫn chèo đò đưa người qua sông, cho đến một hôm bỗng nghe được tiếng nói của dòng sông và từ đó chàng đã tự đưa mình qua sông, và đã vượt ra, vượt qua .
Chúng ta bây giờ hình như có quá ít thì giờ để nghe tiếng nói của trái tim mình, dù chỉ cần nhấp con chuột trên vi tính thì đã nối trọn vòng trái đất, vậy mà người ta có vẻ ngày càng xa nhau hơn, xa với người và xa cả với mình. Một thi sĩ đã phải kêu lên :"...Không có thì giờ ! Chim lấy đâu mà về tổ . Tôi lấy đâu mà làm thơ. Em lấy đâu mà đọc những bài thơ tôi viết ?..." (**)
Bs.Đỗ Hồng Ngọc
Cuối ngày.
Thiếu muối quá. Bắt đầu nghe xì xào này nọ, chưng chửng và hếch miệng cười. Sự đời là vậy, đôi khi cái sự nhiều chuyện của con người bắt đầu từ nhiều khía cạnh.
Phải thôi, mỗi con người là một thực thể độc lập, có khối óc có trái tim…họ có quyền nhiều chuyện.
Nhưng, thây kệ đời !!!
Sẽ không bao giờ kể được hết những điều mà mình yêu, vì cuộc sống có quá nhiều thứ khiến mình phải lưu tâm và lưu luyến. Khi mình còn yêu, nghĩa là mình không hời hợt, không vô tâm và không nhàn nhạt.
Và ở nhiều khía cạnh, yêu thật tâm những điều gì đó, gia đình chẳng hạn cho ta có động lực sống và một cái tâm để đau, để nhức nhối trong yên bình về nhửng điều ấy. Nhức nhối vì đã làm gì cho cái yêu của mình đâu và bình yên khi ta cảm thấy thanh bình và an toàn nhất.
Chắc đi ăn kem cho nó nguội cái đầu.
P/s: buồn là theo bài thuốc của mẹ : mật ong +…+…= một mớ mụn trên mặt. Người đẹp ngũ tuần ấy bảo “mày chọn sức khoẻ hay cái mặt mày…”. Huhu, đành hi sinh cái mặt vậy,
Sometimes, my feelings are like those of a bird in an open cage.
Saturday, 21. March 2009, 00:17:00
Chúng mình đã từng có một thời đam mê vụng dại
Nhưng tất cả rồi cũng chỉ thế thôi
Anh cũng biết và cả em cũng biết
Nhắc lại chi nhau những chuyện đã xa rồi...
Mọi con đường đều có dăm ngã rẽ
Bến tình yêu neo lại được mấy người...
Đến sân ga còn có lúc buồn không ngủ
Nữa là người... tuổi khi mới đôi mươi
Em không thể yêu anh bằng cái tình yêu mười tám
Anh cũng đâu yêu em như thuở mới vào đời
Khi ánh mắt nhìn tình còn trong trẻo
Nói lời yêu còn run rẩy làn môi...
Cuộc sống như guồng quay không dừng lại
Con chim non tha cọng cỏ bay đi
Mối tình đầu tiên chẳng để lại được gì
Ngọn nến tắt trong căn phòng không gió...
Không nói em yêu anh bằng tình yêu chớm nở
Cũng không nói anh yêu em như mê đắm dại khờ
Anh cũng biết và cả em cũng biết
Cuộc đời này đâu thể là thơ
Điều có thể và những điều không thể
Ngày xưa em đâu biết chuyện ba người
Cứ nghĩ tình thuỷ chung như cổ tích
Đâu biết tình đời như áng mây trôi
Điều có thể và những điều không thể
Ngày xưa anh đã quá lắm nhọc nhằn
Chưa một lần tìm quên trong men rượu
Anh có thấy rằng nỗi buồn thêm nhân
Rồi tất cả cũng chỉ là quá khứ
Đọc thơ em xin anh chớ chạnh lòng
Vì tất cả đã trở về hư ảo
Những dại khờ trong tình cũ long đong
Em chỉ biết một điều rằng em yêu anh hơn tất thảy
Cũng như anh, anh cũng đã quên rồi
Chỉ còn có em ở trong tâm tưởng
Thì cớ gì mình xao lãng, anh ơi!
Chúng mình đều đã có một thời đam mê vụng dại
Nhưng tất cả đều cũng chỉ thế thôi
Em cũng biết và cả anh cũng biết
Rằng bây giờ mình sẽ yêu nhau đến hết cuộc đời...
THỤY THẢO
Thật sự lâu lắm rồi, để mọi thứ hoang tàn, hoang phế, để mọi thứ úng màu thời gian.
Có một điều không ngờ tới là vô tình lại ghé ngang, tự dặn lòng và ngậm ngùi rằng, thật ngu ngốc khi đã làm như thế.
Nhưng lại bằng lòng với cái vốn dĩ như thế là như thế.
"Tinh thần của sự tò mò là tinh thần của sự phức tạp"
Showing posts 1 - 10 of 411.
| S | M | T | W | T | F | S |
|---|---|---|---|---|---|---|
|
| ||||||
| 1 | 2 | 3 | 4 | 5 | ||
| 6 | 7 | 8 | 9 | 10 | 11 | 12 |
| 13 | 14 | 15 | 16 | 17 | 18 | 19 |
| 20 | 21 | 22 | 23 | 24 | 25 | 26 |
| 27 | 28 | 29 | 30 | 31 | ||