Author: Yanny
Disclaimers: Kim Hyun Joong và Park Jung Min thuộc về chính họ, Ji Hye là của tôi.
Rating: T
Fandom: SS501
Pairing: HyunMin ^^
Genre: Hurt/Comfort, SA
A/N: Mình biết là đã lâu lắm lắm rồi, nhưng mà vẫn muốn cảm ơn, nếu như ai đó vẫn còn chờ fic HM của mình.^^
Summary : Ở một căn hộ phía Tây của mặt trời, một cách chậm rãi, ánh nắng xiên qua người tôi rồi biến mất. Có những cuộc sống đang bắt đầu ngoài kia. Có những người đang ôm chặt lấy nhau ngoài kia. Trong thứ bình minh rực rỡ nhưng cô độc đang trôi dần lên, tôi vẫn chỉ có một mình.
Enjoy.~
Not anyone can be forgiven…1.Kyu Jong gọi điện đến cho tôi vào khoảng gần sáng. Cả căn phòng tối không một ánh đèn, tiếng chuông điện thoại hối hả vang lên xuyên qua giấc mơ chỉ một màu đen đặc. Tôi giật mình tỉnh giấc. Ngoài trời đang mưa.
Này anh, Jung Min đang khóc.
Cậu ấy chỉ nói có thế, vỏn vẹn ngần ấy từ bằng một chất giọng điềm tĩnh đến đáng kinh ngạc. Lúc này, trong một căn hộ cao ngất trên tầng hai mươi của khu chung cư nằm cách nhà tôi chỉ độ hai cây số, Jung Min đang ngồi cạnh bên Kyu Jong, và đang khóc.
Tôi im lặng. Cố hết sức để diễn tả những xúc cảm đang quặn lên trong người thành lời nhưng không thể. Ở đầu dây bên kia tuyệt nhiên không có một tiếng động nào khác. Đồng hồ trên trường đang thong thả gõ nhịp. Tôi với tay bật công tác đèn. Cả căn phòng ngập trong thứ ánh sáng trắng phát ra từ chiếc đèn nêon. Trong một khoảnh khắc rất nhỏ của thời gian, tôi cảm thấy mình như bị mù lòa.
“Thế bây giờ anh phải làm gì ?”
Tôi nghe giọng nói của chính mình vang lên, mệt mỏi và chán chường trong cái không khí tĩnh lặng đến đáng sợ. Những tiếng nấc khe khẽ xuất hiện qua bộ lọc máy điện thoại, rung lên dữ dội trong vành tai tôi đang áp chặt vào đó. Jung Min đang khóc. Bằng tất cả mọi nhận thức xa xôi và cũ kỹ về những ngày đã qua của chúng tôi, “Jung Min đang khóc” rõ ràng là một cụm từ chỉ dùng riêng để gợi lên những thứ có khả năng làm người khác cảm thấy đau lòng.
Tôi không cần tận mắt mình chứng kiến khung cảnh trầm lắng hỗn loạn đó mới biết rằng Jung Min của tôi đang đau khổ đến mức nào. Kyu Jong đã nói rằng Jung Min đang khóc. Jung Min vốn trước đây chẳng bao giờ khóc, cậu ấy chỉ mỉm cười. Những nụ cười vỡ tung đau đớn, làm người ta có cảm giác xót xa khi nhìn vào. Kyu Jong thì thầm với tôi, em đang ôm chặt cậu ấy.
Tôi gác máy, với lấy gói thuốc đang mở dở dang trên bàn châm lửa hút một điếu. Khói trắng mờ đục bắt đầu quẩn quanh căn phòng, nồng nồng thứ vị làm cay xè cả mắt. Bên khung cửa sổ, Seoul lặng yên rực sáng đèn trong màn đêm. Tháp truyền hình ở đằng xa hướng thẳng lên phía bầu trời. Đêm tháng Sáu trời thường có mưa. Lúc tôi mở cánh cửa ban công bước ra ngoài, nước từ đâu đó bỗng ào ào quật rát vào mặt. Ngửa cổ lên chỉ thấy từng cụm mây u ám bám chặt lấy nhau. Trăng sáng mờ mờ nhợt nhạt. Thành phố ngủ rồi. Đêm đã ngủ rồi. Kyu Jong không ngủ. Tôi không ngủ. Jung Min vẫn còn đang khóc.
Tôi trở lại giường, cố dỗ mình trong một giấc mơ chập chờn. Lúc sáu giờ đồng hồ báo thức reo lên tán loạn. Bình minh từ từ xuất hiện, chia đôi hai nửa rộng lớn miên man của bóng đêm. Tôi cứ ngồi nhìn mãi ra khung cửa sổ, chờ mặt trời xuất hiện. Cho đến khi sực nhớ ra nhà mình ở hướng tây thì từ phía đằng đông, bầu trời đã đỏ rực lên hẳn rồi.
Vào lúc sáu rưỡi sáng, tôi quyết định gọi điện lại cho Kyu Jong, không hề dự định rằng mình sẽ nói những gì. Sau hai hồi chuông đổ, cậu ấy nhấc máy. Không phải thứ giọng ấm áp trầm tĩnh ban nãy trả lời tôi, mà là một giọng khàn đục lạnh lùng. Tôi thoáng ngạc nhiên. Đầu dây bên kia im lặng. Tôi rụt rè hỏi, rất khẽ, em có ổn không.
Jung Min dập máy, ngay lập tức. Một khoảng không gian yên ắng với những tiếng tít tít liên tục phát ra từ máy điện thoại. Tôi chả buồn nhấn nút tắt, cứ để nguyên thế mà nằm vật ra tấm đệm giường êm ái. Có tiếng động lao xao nào đó ngoài hành lang. Người ta đều đã thức dậy rồi.
Trước khi khép mắt lại tiếp tục những giấc ngủ dở dang, tôi đã trông thấy một bình minh rực rỡ trên những mái ngói đỏ nâu khắp thành phố. Cánh cổng ban mai mở tung ra. Bầu trời xanh trải dài tít tắp những cụm mây trắng bạc. Những tia nắng hối hả xuyên qua khe màn hẹp, cuống quýt trải bóng xuống sàn gỗ. Trên mặt kính cửa sổ, nước long lanh đọng từ trận mưa ồ ạt đêm qua.
Ở một căn hộ phía Tây của mặt trời, một cách chậm rãi, ánh nắng xiên qua người tôi rồi biến mất. Có những cuộc sống đang bắt đầu ngoài kia. Có những người đang ôm chặt lấy nhau ngoài kia. Trong thứ bình minh rực rỡ nhưng cô độc đang trôi dần lên, tôi vẫn chỉ có một mình.
Jung Min này, thật tốt vì ngay lúc này đây, em không phải ở một mình.
2.Bae Yong Joon sunbae hỏi, mọi việc vẫn ổn chứ.
Quán bar lúc tối muộn vắng hơn thường lệ. Chỉ một vài người khách ngồi rì rầm trò chuyện quanh những chiếc bàn kính dưới ánh đèn xanh đỏ nhòe nhoẹt. Cốc rượu của tôi ánh màu xanh lục trong đêm, những gợn không khí nhỏ li ti bám đầy thành cốc. Một trái cherry khô bị bỏ quên trên quầy bar, lớp da đỏ căng tròn bóng loáng, phản chiếu những ánh đèn màu đang va đập lại. Tôi nhai nát một viên đá nhỏ trong miệng. Hơi lạnh toát ra buốt cổ họng, những cạnh sắc vỡ ra trôi tuột xuống với một cảm giác rất buồn cười.
“Em nghĩ là vẫn ổn.” Tôi xoay cốc rượu trong tay, tìm cách lấy ra thêm một viên nước đá nữa. Chúng tôi đang ngồi cạnh nhau, mắt cùng hướng về một phía. Tôi không thể nhìn thấy ánh mắt lẫn khuôn mặt của Joon sunbae, nên cũng chả biết trong lúc này anh ấy thật ra đang nghĩ gì.
“Cậu có chắc rằng cậu muốn công khai việc này vào cuối tháng chứ ? Anh cho rằng như thế vẫn còn hơi gấp. Chúng ta nên đợi khi nào có thêm một thành viên nữa quyết định ra đi thì hẵng công bố, sẽ an toàn cho cậu hơn.”
“Không, hãy cứ làm theo kế hoạch đi ạ. Em sẽ không sao đâu.” Tôi đưa lưỡi nuốt lấy thêm một viên đá nhỏ đã bị chất rượu đắng chát làm tan ra gần hết. Joon sunbae ra hiệu cho người phục vụ mang đến thêm một chai bia. Thứ bia lúa mạch vàng óng có vị đắng ngần ngật. Tôi khoát tay từ chối, hôm nay với em thế là đủ rồi.
Trong cái không gian đang ngày càng vắng lặng tăm tối của quán bar, tôi ngồi chơi đùa với thứ chất lỏng màu lục đang sóng sánh liên hồi trong chiếc cốc của mình. Đá tan ra thành một lớp trong vắt trên bề mặt. Chúng tôi không nói thêm với nhau một câu nào nữa. Joon sunbae chậm rãi uống hết chai bia của mình. Nhạc vang lên từ dàn loa khuất sau những cây cột. Một bài hát xưa cũ. Tôi không nghĩ ở một thành phố náo nhiệt và thời thượng như Seoul lại có một quán bar đắt tiền chuyên mở loại nhạc rock cũ mèm từ những năm 80 thế này. Joon sunbae chặn một tờ tiền có mệnh giá rất lớn xuống dưới đáy ly, rồi ra hiệu cho tôi đứng lên. Chúng tôi bước ra ngoài trời, đi bộ cạnh bên nhau.
“Anh rất thích đi dạo sau đi đã say mèm.” Giọng Joon sunbae cất lên giữa trời đêm, trầm hẳn lại so với thứ âm thanh ban nãy tôi nghe thấy trong quán rượu.
“Anh đã say lắm đâu.”
“Vì cậu không muốn uống nữa.”
“Thật ra hôm nay em hơi mệt.” Tôi đút tay vào túi áo khoác, cúi đầu nhìn bóng mình trải rộng ra trước mũi giày. Joon sunbae bật cười. Cậu vẫn còn phải học hỏi nhiều, Kim Hyun Joong ạ.
Em muốn được như anh. Tôi nói mà không ngẩng đầu lên. Mặt đường bắt đầu ghồ ghề những hình thù khác nhau. Ánh đèn sáng choang từ những cửa hiệu hắt ra. Một xe thức ăn khuya đang dừng lại bên hè phố, mùi thịt nướng bốc ra thơm lừng.
“Cậu sẽ được như anh.”
“Em không nghĩ như thế.”
Joon sunbae ngừng bước, xoay gương mặt tôi nhìn thẳng vào anh ấy. Đôi mắt nâu trên một gương mặt từng trải. Chậm rãi, anh ấy bắt đầu nói, những từ ngữ lạ lùng mà tôi chưa bao giờ được nghe trong những buổi trò chuyện trước đây. Cổ áo khoác của Joon sunbae gió thổi bần bật. Bàn tay anh ta siết chặt lấy cằm tôi, đau rát.
Đời không phải là một trò chơi, Hyun Joong, đời là một trận cá cược.
Tôi đứng yên lặng trong vòng một vài phút, rồi nhẹ nhàng gỡ tay anh ấy ra. Không khí của buổi đêm mang một vẻ dịu dàng mềm mại. Những vòm lá rũ nước xuống vỉa hè. Gió lướt qua những bảng hiệu nhấp nháy ánh đèn. Cách đây một vài tháng, cả năm người chúng tôi vẫn còn khật khừ đi về cùng nhau trên con đường này. Cách đây mới một vài tháng, bàn tay Jung Min vẫn còn nắm chặt lấy tay tôi trong những buổi đêm trời nóng bức. Cách đây một vài tháng, chúng tôi vẫn còn quấn lấy nhau trên chiếc giường bé tẹo trong căn hộ của cậu ấy, một sớm mai tỉnh giấc thấy mình vẫn còn ôm gọn vào lòng một bờ vai nóng hổi. Đời là một trận cá cược sao ? Tôi sẽ đem những cái siết tay và những nụ hôn nồng cháy đó đổi lấy được thứ gì đây ?
Joon sunbae gọi taxi cho tôi, còn anh ấy sẽ có xe riêng đến đón. Tôi tỏ ý không cần thiết nhưng bị gạt phăng đi. Anh ấy bảo tôi không thể tự mình mà về nhà trong bộ dạng say khướt thế này được. Chiếc taxi buổi đêm ghế vẫn còn hơi ấm. Trong xe phảng phất một mùi thơm dễ chịu. Người tài xế yêu cầu cho biết điểm đến, tôi lơ mơ trả lời một địa chỉ quen thuộc nào đó. Xe lao đi trong ánh đèn đường vàng rực trên cao. Một chiếc xe buýt có in gương mặt tôi bên hông lướt vụt qua. Tôi ngả đầu vào nệm ghế, thiếp đi, thấy quang cảnh xung quanh mình nhòe nhoẹt trộn lẫn vào nhau trong một màu xanh lục nhạt như thứ nước ban nãy, đắng nghét đến buốt cả cổ.
Lúc tôi tỉnh dậy sau đó, trong một căn phòng có tường dán giấy sọc ca rô xám, thấy có một bàn tay mát lạnh đang nắm lấy tay mình, thật chặt.
3.Ji Hye mỉm cười, cậu đã dậy rồi.
Tôi nhìn thấy chính mình phản chiếu trong đôi mắt của cô, một đôi mắt xanh trong mơ màng. Chúng tôi nằm đối diện nhau trên một chiếc giường nệm vàng êm ái. Mái tóc Ji Hye hơi rối, thả dài phủ xuống bờ vai.
Bàn tay trần mảnh dẻ của cô giữ chặt lấy những ngón tay tôi, lòng bàn tay lạnh buốt. Từ phía trên trần nhà phát ra tiếng chạy êm ru của máy điều hòa. Ji Hye vẫn đang mỉm cười rất dịu dàng. Nắng soi khuôn mặt cô sáng bừng lên, bóng hơi nghiêng dài đổ xuống nệm giường thành những mảng tối màu loang lổ.
Tôi hỏi, làm thế nào mà tôi lại ở đây.
Ji Hye vừa cười vừa trả lời, làm thế nào tôi biết được tại sao cậu lại ở đây.
“Nuna, tôi không đùa đâu.”
“Á à, gọi tôi là nuna sau khi đã lột sạch tôi ra trên chiếc giường này huh Kim Hyun Joong ? Sự lịch thiệp của cậu làm cho tôi có tí phiền lòng đấy nhé.”
Tôi chống tay xuống mớ chăn gối lùng bùng làm điểm tựa, nâng người ngồi dậy. Ji Hye đã bước xuống giường từ lúc nào. Tôi nhận ra cả đêm qua cô ấy không hề nằm trên chiếc giường này. Đệm chỉ nhăn nhúm có ở mỗi một phía, phía giường còn lại hoàn toàn không có tí chăn màn nào. Ở dưới đất vẫn còn nguyên một tấm đệm trải, chiếc gối kê căng phồng in đầy những hoa văn có sắc màu lạ kỳ.
“Sao chị lại không ngủ trên giường ?”
Tôi ngạc nhiên hỏi.
“Vì đêm qua cậu say quá chứ sao. Tôi không thích nằm cạnh một kẻ nồng nặc mùi rượu, cho dù kẻ đó có tình cờ là người yêu cũ của tôi đi chăng nữa.”
Tôi cúi người nhìn xuống bộ quần áo trên người mình, vẫn là chiếc áo sơ mi cũng chiếc quần jeans đêm qua tôi mặc đi uống cùng Joon sunbae. Ba chiếc nút áo trên cùng đã bị giật tung ra, có lẽ Ji Hye đã làm thế để tôi không bị ra quá nhiều mồ hôi trong lúc ngủ. Tôi vô thức sờ tay lên tấm nệm giường nhăn nhúm dưới chân mình. Cả một mảng to ướt đẫm nước.
Cô quay lại từ trong bếp, trên tay là một khay cà phê nóng bốc khói. Hai mảnh đùi trắng mềm mại phơi ra dưới lớp vải mỏng của chiếc quần shorts cô thường mặc ở nhà. Tôi ngồi thừ ra trên giường, những ký ức lộn xộn trong đầu bỗng quay trở về một ngày tháng mười nhiều mưa khoảng ba năm về trước. Cũng trong căn phòng này, tôi đã quấn chặt lấy Ji Hye trong suốt nhiều giờ liền. Lúc ấy tôi vẫn còn là một đứa trẻ, cô ta cũng hẵng còn rất trẻ. Cả những nụ hôn cũng mang đầy vẻ rụt rè bối rối. Ji Hye đã tiếp nhận tôi, khoan dung và dịu dàng như một người phụ nữ từng trải. Tiếng rên xiết của chúng tôi khi đó đã hòa vào nhau, cùng với nhịp đập ồ ạt của những cơn mưa rét buốt ngoài trời tạo thành những âm sắc hỗn loạn. Tôi chưa bao giờ nói rằng mình yêu Ji Hye. Tôi chỉ đơn giản là bị nhấn chìm vào trong ánh mắt trong vắt của cô ấy.
“Nào, Kim Hyun Joong, thế rốt cuộc đêm qua đã có chuyện gì nào ?”
Cô đưa cốc cà phê cho tôi, hơi nóng thơm sộc thẳng lên mũi. Tôi đưa môi nhấp một ngụm. Vị đắng nghét choáng đầy cổ họng, váng vất cả đầu.
“Chả có chuyện gì cả. Tôi say, thế thôi.”
“Cậu đi uống với ai ?”
“Bae Yong Joon sunbae.”
Dư vị ngọt dịu của cốc cà phê bắt đầu lắng lại, bám xung quanh những gai cảm giác nơi đầu lưỡi. Ji Hye chẳng uống một ngụm nào. Cô khẽ đưa tay gạt mớ tóc ra phía sau tai, chăm chú nhìn tôi. Trong đôi mắt đó có rất nhiều sự nghi ngại pha lẫn thấu hiểu. Tôi cố trốn tránh tất cả, đưa mắt nhìn như thôi miên vào khoảng trống thinh lặng giữa hai cành cây đang đu đưa trước cửa sổ căn hộ của Ji Hye.
“Tôi có nghe đồn về việc cậu sẽ chuyển công ty” cô ta chậm rãi nói, “thực tình tôi có chút bất ngờ đấy, bốn đứa kia cứ thế mà để cậu đi à ?”
“Không phải là việc của nuna.”
Tôi bực dọc đứng lên, đem cốc cà phê đổ hết sạch vào bồn rửa, sau đó với tay lấy miếng giẻ treo trên tường vẫn thường dùng để rửa bát. Thói quen của cô vẫn chả hề thay đổi tí nào sau ba năm. Thứ xà bông rửa chén bám nhớt dai dẳng lên lòng bàn tay. Tôi hăng say kỳ cọ chà rửa dưới vòi nước đang phun ra xối xả. Được một lúc thì Ji Hye đến. Cô dịu dàng ngăn bàn tay đã ửng đỏ lên của tôi lại, tắt vòi nước. Một chiếc khăn khô vắt trên kệ được lấy xuống. Tôi giam chặt những ngón tay mình vào trong, bông vải cọ sát mềm mại. Bàn tay của cô bọc ở ngoài, mang một hơi ấm quen thuộc như thứ tôi đã từng khát khao chiếm hữu nhiều năm trước đây.
Suốt ngày hôm đó Ji Hye không hỏi thêm tôi về bất kỳ một điều gì nữa. Chúng tôi dùng bữa cùng nhau, ngắm nhìn ngày trôi qua khung cửa sổ có song sắt sơn màu trắng đục. Ji Hye đàn cho tôi nghe bài hát cô mới sáng tác. Hoàng hôn đỏ rực phủ lên những phím đàn. Ngón tay cô dịu dàng ve vuốt từng phím nhạc trắng ngà. Giọng hát mơ hồ đứt quãng, tương phản rõ rệt với bầu trời đang đổ xuống ngoài kia. Tôi lật giở quyển tập chép nhạc nằm nhăn nhúm trên sàn. Bên trong, những bài hát còn dang dở đều đặn xếp cạnh bên nhau.
Tôi nằm quay mặt vào tường, cả căn hộ chìm vào bóng đêm. Ji Hye căm ghét ánh sáng từ những chiếc đèn ngủ. Cô co người trên giường, bàn tay đặt sát vào hông tôi. Tôi nhắm mắt nhưng không thể ngủ. Ji Hye hát nho nhỏ một bài gì đó. Đêm đã khuya lắm rồi, bàn tay gầy guộc nhỏ bé của cô từng chút một trở nên nặng hơn. Tôi nhìn đăm đăm vào mảng tường tối trước mặt. Một thoáng cử động nhẹ, và mái tóc của Ji Hye khẽ cọ vào phần da trần phía sau cổ tôi. Tất cả đều yên tĩnh. Điện thoại của tôi không sáng đèn. Kyu Jong đã thôi không gọi đến nữa. Có lẽ hôm nay, Jung Min không còn khóc nữa rồi.
“Ji Hye, tôi không thở được.”
Cô tiến sát hơn vào người tôi. Khuôn ngực mềm mại chạm khẽ vào lớp áo mỏng phía sau lưng. Những ngón tay của cô luồn xuống dưới nệm, vòng qua siết chặt lấy bụng tôi. Điện thoại không đổ chuông. Tôi không muốn nó đổ chuông. Tiếng nấc khe khẽ vang lên trong đêm mưa ồ ạt đó xuyên thẳng vào tim tôi để lại một vết sẹo không bao giờ lành. Ji Hye lại siết chặt hơn. Tôi khàn giọng trong bóng tối.
“Nuna, làm ơn đừng như thế, tôi không thở được nữa mất.”
Vòng tay của Ji Hye đột nhiên giãn ra. Tôi không còn nghe mùi tóc của cô cạ vào cổ mình nữa. Mảng tường tối om không một vệt sáng. Có tiếng Ji Hye kéo cánh cửa sổ rộng ra. Tôi xoay người lại. Cô ấy ngồi yên lặng trên giường.
“Có chuyện gì với Jung Min-sshi rồi, phải không ?”
Chỉ cần nghe bấy nhiêu đó. Chỉ cần nghe giọng nói êm ái của Ji Hye gọi tên Jung Min. Chỉ cần những âm sắc quen thuộc gợi lên hình ảnh tươi cười của cậu ấy xuất hiện trong đầu tôi, là đã quá đủ để giật tung cánh cửa đang căng cứng chất chứa hàng vạn những uất ức suốt cả thời gian qua. Tôi tuyệt vọng để cho những cảm xúc bị giam chặt của mình tuôn ra như thác. Tim tôi hối hả đập theo một nhịp điệu kỳ lạ không thể kiểm soát được. Nước bỗng dâng ầng ậng đầy khóe mắt. Tôi nghiêng đầu dụi mặt xuống gối, một vệt ấm nóng trào ra.
Ji Hye khẽ đưa tay vuốt tóc tôi, mặc kệ tôi đang giấu những tiếng nức nở sau chiếc gối đệm căng phồng có đầy những đường nét hoa văn lập thể. Cô luôn miệng bảo rằng không sao cả, Hyun Joong, ở nơi bí mật này chỉ có riêng chúng ta mà thôi. Những ngón tay mềm mại của cô liên tục vuốt tóc tôi không ngừng. Trong khi đó, tôi vẫn cắn chặt răng vào lớp vải gối ướt đẫm. Ji Hye cúi người xuống, môi cô chạm nhẹ lên vành tai đang ửng đỏ của tôi. Tối tăm đến mức chẳng nhìn thấy được gì, nhưng tôi biết rằng mình cuối cùng của đã nằm gọn trong vòng tay ấm áp của cô.
4.Chúng tôi ngồi tựa lưng vào thành giường, im lặng hút thuốc. Hai đốm cháy đỏ lập lòe trong bóng đêm. Ji Hye vẫn không đồng ý bật đèn. Trăng soi thứ ánh sáng yếu ớt xuyên qua khung cửa rọi lên chiếc gạt tàn trong vắt bằng thủy tinh. Tôi rít vào một hơi thuốc. Ji Hye bảo, Hyun Joong ạ, con người ta không thể lớn lên mà không làm tổn thương bất kỳ một ai.
“Jung Min không phải là
bất kỳ một ai. Và tôi không muốn làm tổn thương cậu ấy.”
“Thật ra đó là việc mà cậu không thể nào tránh được. Bằng cách này hay cách khác, trong mối quan hệ phức tạp này, cậu rồi sẽ gây tổn thương cho Jung Min.”
“Yêu mà gây tổn thương cho nhau, thì yêu làm quái gì ?”
Ji Hye bật cười trước câu hỏi đầy hằn học của tôi. Cô gạt thuốc vào chiếc gạt tàn bằng thủy tinh, mắt mơ màng nhìn thứ ánh sáng vàng nhợt nhạt đang rọi vào căn hộ. Bờ môi xinh đẹp dịu dàng của cô lại bật lên một câu hát nho nhỏ. Thứ ngôn ngữ xa lạ tôi chưa từng được nghe bao giờ. Hàng mi cong khép hờ lại, ngón tay dài sơn vẽ tỉ mỉ gõ từng nhịp chậm rãi xuống tấm ván lót sàn. Tôi đã từng đến Châu Phi, Hyun Joong ạ, một vùng hoang mạc bốn bề chỉ toàn cát, đêm ngẩng đầu lên có thể nhìn thấy hàng vạn ngôi sao rực sáng trên bầu trời. Ba năm trước đây tôi đã đi một chuyến bay rất rất dài đến đó, chỉ để tận mắt nhìn thấy những đồi cát bão thổi trắng xóa mịt mù, chỉ để tận tay chạm vào thứ tạo vật mang hơi nóng chảy lên từ những vách ngầm sâu thật sâu bên dưới lòng đất.
“Ba năm trước, lúc tôi bỏ cậu mà đi, chính là đi đến Châu Phi này đây. Cậu lúc đó chắc oán hận tôi lắm, đúng không ? Ngay cả tôi cũng vô cùng chán ghét bản thân mình. Lúc ngồi trên máy bay tôi đã khóc mãi, tưởng tượng ra cảnh cậu đến căn hộ này rồi phát hiện ra rằng tôi đã bỏ trốn mất rồi. Không phải là vì tôi chán ghét cậu, Hyun Joong, không bao giờ như thế. Tôi đã từng yêu cậu hơn tất cả mọi thứ tôi từng có trên đời. Nhưng lúc đó, Hyun Joong, vào một sáng mùa thu trong mát, những mạch ngầm bên dưới bạt ngàn sa mạc ở Châu Phi đã vẫy gọi tôi. Tôi không thể cưỡng lại được. Tôi phải ra đi. Cậu có hiểu không, Hyun Joong ? Ngay cả khi phải quyết định chọn lựa giữa cậu và tiếng gọi vô hình bí ẩn ngoài kia, tôi đã bỏ cậu lại mà ra đi.”
Tôi im lặng không nói một lời nào. Ji Hye vẫn đang đắm chìm trong những suy tưởng xa xôi của cô ấy. Điếu thuốc đã cháy gần hết, trong không khí nồng nồng thứ mùi khói cay xè cả mắt. Ba năm trước tôi vẫn chỉ là một thằng bé con, lần đầu tiên biết đau khổ vì bị thất tình. Giờ tôi cũng chả nhớ bằng cách nào mình đã vượt qua được những tháng ngày kinh khủng đó, chỉ biết rằng đã từ lâu rồi, không còn chút cảm giác nhớ nhung xót xa đau buồn lẫn oán hận khi nghĩ về Ji Hye nữa. Tôi đoán rằng, vào lúc đó, có lẽ tôi đã không thật lòng yêu Ji Hye như tôi vẫn thường nghĩ.
“Hyun Joong ạ, Châu Phi là một nơi mà con người ta không thể sống được bằng những mặc cảm u uất. Tôi tỉnh dậy với gió nóng và những đụn cát đầy mặt mỗi ngày, đêm xuống phải chui trong chiếc thùng xe tải trốn cơn bão cát dữ dội che khuất cả bầu trời. Người dân địa phương biết nói tiếng Anh, chúng tôi trao đổi với nhau những câu chuyện về thế giới. Họ giấu mặt mình trong những tấm khăn trùm đầu, quý từng đụn nước ngọt còn hơn quý vàng. Những đứa trẻ đầu trần da đen nhẻm hát những câu hát có âm điệu kỳ bí. Tôi đã ở trong một cái hang sâu, từ sáng đến tối không có chút ánh mặt trời. Trong bóng đêm tôi đã khóc, đã cười, đã viết vội vàng những bài hát vào cuốn sổ nhỏ vẫn mang theo bên mình. Suốt mười ngày chỉ quanh quẩn với thứ ánh sáng leo lét của đèn pin và đèn cầy, ngày đầu tiên bước ra khỏi nắng trời, tôi đã thấy mình như được hồi sinh về lại cuộc sống này.”
Có những thứ trên đời phải được trả bằng một cái giá rất đắt. Tôi đã đem tình yêu của cậu đi đổi lấy một hoang mạc cát vàng. Có đáng hay không ? Tôi không trả lời được, Hyun Joong ạ. Cậu và bầu trời đêm hàng vạn ánh sao, tôi đã yêu thương phần nào nhiều hơn ?
“Có đau không, nuna ?”
“Huh ?”
“Cảm giác rời bỏ thứ yêu quý nhất của mình. Có đau đến độ không dám tỉnh dậy sau những giấc mơ dài dằng dặc không ? Có đau đến mức nghĩ rằng, thà mình chết đi thì tốt hơn không ?”
Ji Hye chợt nhoài người qua ôm chặt lấy tôi, từ trong bóng tối. Cô hôn vào cổ, vào tai, hôn cả lên đôi môi ám mùi khói thuốc. Tôi ngồi lặng yên như thế, để mặc những nụ hôn của cô xoa dịu vết cứa trong lòng mình. Bàn tay tôi trượt dài dọc theo tấm lưng mảnh mai, vuốt nhẹ lên lớp da trắng ngần nơi thắt lưng của Ji Hye. Cô vẫn mải miết ghi dấu môi lên khắp cơ thể tôi. Nước mắt cô tuôn dài. Đừng khóc nữa nhé, Hyun Joong. Nước mắt của tôi rơi giùm cho cậu ngày hôm nay, là đã đủ rồi.
5.Ngày 29 tháng 6, Keyest họp báo công bố thông tin việc từ giờ họ sẽ chính thức trở thành công ty quản lý mới của ngôi sao Kim Hyun Joong. Tôi ở lỳ trong nhà cả ngày, tắt điện thoại. Đến giữa trưa thì trên mạng đã tràn ngập hàng trăm tin đồn khác nhau. Mẹ gọi đến số điện thoại bàn, hỏi tôi có muốn về nhà ở vài hôm không. Tôi mỉm cười cho bà yên tâm, con không sao đâu, không ai trên đời này có thể làm gì được con cả.
Jung Min đến vào khoảng tối muộn, gương mặt che phủ dưới chiếc mũ lưỡi trai sùm sụp ngang vầng trán. Lúc cậu ấy đến tôi vẫn còn đang ở trong bếp nấu dở dang một món mỳ. Máy đĩa đang chơi một bài hát, Norwegian wood của The Beatles. Rừng Na uy.
“I once had a girl, or should I say, she once had me…”Jung Min kéo một chiếc ghế kê ngay bàn ăn, ngồi xuống. Gương mặt cậu ấy phẳng lặng như một mặt hồ. Tất cả những xúc cảm yêu thương của cậu ấy dường như đã trôi đi đâu mất, giờ chỉ còn lại một khuôn mặt lãnh đạm và khô kiệt đến ngạt thở.
“Cậu uống nước không ?”
“Như vậy là đã xong rồi phải không, Kim Hyun Joong ? Anh và chúng tôi ?”
Tôi đặt chai nước lạnh xuống mặt bàn kính, nhìn chăm chú đôi mắt Jung Min đang hướng về phía mình. Giọng nói của cậu ấy vang lên trong căn phòng vắng lặng, vỡ ra như hàng vạn tổn thương yếu đuối đang được che dấu một cách vụn về dưới những âm sắc đầy giận dữ cay độc.
“Vậy cậu nói cho anh biết, giữa chúng ta vậy là đã xong chưa ? Không phải anh và SS501.
Chúng ta cơ. Anh và cậu.”
Jung Min im lặng, vẫn hướng về tôi với một ánh mắt căm giận. Anh biết rằng tôi yêu SS501 mà. Anh đã biết rằng tôi yêu anh mà. Kim Hyun Joong, anh là người yêu của tôi mà. Chúng tôi đâu có làm gì sai với anh, tại sao lại đối xử như thế với chúng tôi ?
Tôi cảm thấy mệt mỏi. Tôi cảm thấy rằng tay chân mình giờ chẳng còn một chút sức lực nào cả. Jung Min đang ngồi ở đây, trong căn hộ nơi chúng tôi đã từng hôn nhau cuồng nhiệt suốt cả đêm dài, hỏi tôi hàng loạt những câu hỏi mà tôi biết rằng cậu ấy không cần câu trả lời. Chúng tôi nhìn nhau, mắt cậu ấy có màu nâu trong vắt. Đôi mắt luôn luôn hấp háy cười. Tôi cắn chặt môi. Cậu nghĩ anh là kẻ phản bội sao, Park Jung Min ?
Mắt Jung Min bắt đầu đỏ lên, cậu ấy bậm chặt môi lại. Cánh mũi cũng ửng đỏ lên, phập phồng. Những ngón tay cậu ấy siết chặt lại, run rẩy. Tôi gạt hết mớ ghế gỗ kê dọc bàn ăn đang cản đường, bước vòng qua ôm lấy vai Jung Min. Cậu ấy dụi gương mặt nhòe nhoẹt nước vào ngực áo tôi, bàn tay thu lại thành nắm đấm dộng thùm thụp liên hồi vào lưng. Tôi cứ để mặc như thế, siết vòng tay mình chặt hơn. Những lời nói trở thành sáo rỗng và vô nghĩa. Chúng tôi yên lặng ôm chặt lấy nhau. Jung Min vẫn đang khóc. Bản nhạc rừng Na uy vẫn được phát ra chậm rãi trên loa. Đêm tháng sáu mùa hạ, mưa giăng tới tấp những đợt nướt quất rát vào mặt kính cửa sổ. Tôi lấy ngón tay vụng về của mình lau đi những giọt nước mắt đọng trên gương mặt xinh xắn của cậu ấy. Đừng khóc nữa Jung Min, tôi thì thầm. Không cần phải đau lòng giùm cho anh. Nước mắt của anh đã giam lại và cất giữ ở một chỗ an toàn rồi. Từ giờ, chúng ta hãy chỉ mỉm cười mà thôi.
Tôi bế Jung Min lên giường. Chúng tôi nằm cạ đầu vào nhau. Cậu ấy hiểu hết tất cả nên tôi không cần phải giải thích gì thêm nữa. Những ngón tay lần tìm nhau trong bóng tối, nắm chặt. Ji Hye đã gọi điện cho em, Jung Min nói, chị ấy bảo rằng anh đang không ổn. Em biết, nhưng em sợ lắm. Em sợ rằng em sẽ mãi mãi thù ghét anh.
Cơn mưa ngoài cửa sổ thưa thớt dần rồi tạnh hẳn. Từ chỗ chúng tôi đang nằm có thể nghe thấy tiếng nước rỉ xuống từ những chiếc lá non. Tôi kéo người Jung Min lại gần sát hơn cơ thể mình, nghe mùi thơm tỏa ra từ mái tóc ướt của cậu ấy. Tôi hôn Jung Min, lên mắt, lên mũi, lên cả bờ môi mềm mại có vị ngòn ngọt. Ngón tay cậu ấy lùa vào tóc tôi, chậm rãi di chuyển xuống những đốt xương ngay cổ. Máy điều hòa vẫn êm ái chạy. Lưng chúng tôi đẫm mồ hôi. Tôi bảo với Jung Min, nước mắt của em làm anh đau. Cậu ấy khẽ nói, việc không thể thấy được nước mắt của anh còn làm em đau hơn gấp nhiều lần.
Và rồi trong bóng đêm, chúng tôi điên cuồng tìm kiếm môi nhau. Khi Jung Min ghì chặt lấy tấm lưng tôi, tôi bỗng thấy trước mặt mình một hoang mạc với từng đồi núi cát trài dài miên man. Nắng gắt chói chang đến cay xè cả mắt, và cậu ấy đang đứng ở đó, mái tóc vàng sậm với đôi mắt nâu hấp háy. Tôi ngẩng lên nhìn bầu trời, một màu xanh trong vắt bên trên từng cụm mây lấp lánh sắc màu. Nước đổ xuống từ thinh không. Cát nở ra những cụm lá xanh mướt mát. Tôi quay trở lại cái ban công căn hộ cũ ngày xưa của chúng tôi, nơi tôi đã hôn Jung Min lần đầu tiên. Hôm đó đang là mùa thu, chúng tôi quàng trên cổ những chiếc khăn choàng len mỏng. Môi của cậu Jung Min bé ngày đó có vị ẩm ướt của thảm lá vàng rơi. Chúng ta sẽ không bao giờ xa nhau. Tôi đã nói, Jung Min, chúng ta sẽ không bao giờ xa nhau.
Bình minh trải nắng vàng lên chiếc giường chúng tôi đang nằm. Jung Min mỉm cười, chào buổi sáng Kim Hyun Joong. Tôi cũng mỉm cười, chào buổi sáng Park Jung Min, chúc em một ngày tốt lành.
Đó là lần cuối cùng. Trưa hôm đó tôi bay sang Mỹ cùng với Jae Joong, đến lúc trở về thì Jung Min đã đi khỏi DSP sang Đài Loan. Chúng tôi vĩnh viễn bước ra khỏi con đường của nhau. Không còn những cuộc điện thoại vào những đêm đầy mưa nữa. Seoul mùa thu mưa phùn, tôi bước chân một mình trên phố. Những quán ăn chật hẹp. Con đường chật hẹp. Jung Min bật cười trên radio, tôi là Park Jung Min đây, và tôi yêu các bạn.
6.Ji Hye gởi thư cho tôi vào một đêm tháng tám, cô nói tất cả tro bụi rồi sẽ rơi về. Tôi muốn quay trở lại quê hương, một làng chài nhỏ ở gần Busan. Hyun Joong ạ, có những giấc mơ buộc phải dừng lại rồi.
Tôi không thể dừng lại được. Cuộc đời còn quá dài. Sẽ có một lúc nào đó muốn chạy trốn thật xa, giống như Ji Hye, đến một hoang mạc bao la cát phủ tận Châu Phi. Tôi đứng trên ban công nhìn mùa thu rải những thảm lá vàng rực khắp những ngõ hẹp thành phố. Tháp truyền hình Seoul sáng đèn lấp lánh từ phía đằng xa. Điếu thuốc trên môi đắng ngắt.
Họ nói xin chào. Tôi gật đầu chào lại, xin chào các bạn, tôi là Leader của SS501, Kim Hyun Joong.
“Hiện giờ anh đang cảm thấy như thế nào ?”
Tôi nghĩ đến nụ cười của Jung Min, ở giữa những đụn cát vàng óng ánh. Chúng tôi sẽ siết chặt lấy nhau trong một hang đá lạnh có khe suối chảy uốn lượn xuyên qua những mạch ngầm. Cậu ấy sẽ lại hôn tôi những chiếc hôn có vị ngòn ngọt. Tôi sẽ giữ chặt những ngón tay của Jung Min trong lòng bàn tay mình. Cứ như thế. Không bao giờ rời xa.
“Tôi ấy à ? Hoàn toàn hạnh phúc.”
Tôi bí mật gửi đi một tin nhắn ở dưới ngăn bàn. Minnie, khi nào đó hãy cùng anh đi đến Châu Phi. Năm phút sau cậu ấy trả lời lại. Không có một ký tự nào xuất hiện trên màn hình xanh. Chỉ có một trái tim đỏ nhấp nháy, và một icon có hình khuôn mặt cười.
Tôi nói lại với người dẫn chương trình truyền hình, anh có nghe rõ không, tôi đang hoàn toàn hạnh phúc.
End.
27.09.2010
Yanny.