Tìm Lại Phút Bình Yên !!

Find a little Silent !!

Subscribe to RSS feed

Ai đó đã cướp mất trái tim em?

Tôi biết em thật tình cờ, khi ấy tôi đang là cậu học trò năm cuối của thời học sinh, còn em là cô bé mới chập chững bước vào cấp 3, với biết bao ngỡ ngàng của thời đẹp nhất tuổi học trò. Và thật trùng hợp khi tôi và em lại học chung một phòng học, vì khi ấy, tôi học chiều và em học sáng, và chỗ ngồi của tôi cũng chính là chỗ của em.

Em thật hồn nhiên và thánh thiện, cùng với mái tóc dài ngang vai và chiếc kính màu xanh biếc, như tô điểm thêm đôi mắt nhung huyền ấy, đôi mắt mà có lẽ đến bây giờ, tôi vẫn không thể nào quên được. Em có đôi mắt thật đẹp, lần đầu tiên tôi gặp em trong một lần tôi đi học sớm để kịp ôn bài, và bắt gặp em vẫn ngồi một mình trong phòng học ấy, cũng là lúc tôi có dịp để nói chuyện với em nhiều hơn.

Ngày qua ngày, chúng tôi vẫn thường liên lạc với nhau qua những mẩu giấy nhỏ để ở góc hộc bàn bí mật mà rất ít người chú ý. Từ khi ấy, tôi biết mình đã có một chút tình cảm với em, tình cảm thật trong sáng tuổi học trò.

Bẵng đi đã gần nửa năm, khi tôi đang bận rộn cho kỳ thi tốt nghiệp và đại học, tôi ít liên lạc với em hơn, không phải vì tôi là thằng con trai dễ nhớ và dễ quên, tôi chưa thích ai bao giờ, cấp hai của tôi trôi qua lặng lẽ bên những chồng sách và những tình bạn vô vị, nhưng kể từ khi tôi gặp em, tôi biết mình phải làm gì.

Thời của tôi không có di động và internet, đó là thứ quá xa xỉ với một cậu học trò nghèo như tôi, hàng ngày chỉ có 5000 đồng mẹ cho, đủ cho một gói xôi và tiền gửi xe đạp mà thôi. Cũng vì thế mà thế hệ 8x của tôi đẹp và hồn nhiên hơn nhiều lắm, khi ấy chỉ là những bức thư tay với những ngôn từ của tuổi học trò, thật đẹp biết bao.




Thế nhưng, đời không đẹp như ta vẫn thường mơ ước, tôi ra trường nhưng vẫn chưa một lần mở miệng nói với em rằng: “Tôi thích em”. Có lẽ cuộc tình thoáng qua không đủ sâu đậm để tôi nói lên điều ấy, và cái bản tính nhút nhát vẫn không cho phép tôi nói lên điều mà tôi đã chôn giấu trong tim. Tôi mất liên lạc với em từ đó, những gì tôi còn giữ lại được với em chỉ là mảnh giấy ghi địa chỉ hòm thư điện tử mà tôi đã vô tình bỏ quên vào trong chiếc cặp của mình.

Ba năm sau kể từ ngày tôi ra trường, tôi vẫn độc thân, một thằng sinh viên với biết bao hoài bão của cuộc đời và những ước mơ đẹp, lại vẫn là một người thất bại trong tình yêu. Có lẽ, tình yêu đã không chọn tôi, hay chính xác hơn, sự nhút nhát đã làm tôi bỏ lỡ biết bao hy vọng cho một tình yêu bền vững. Để rồi cho đến một ngày, cái ngày định mệnh ấy, đã cho tôi gặp lại em một lần nữa, gặp lại người con gái với chiếc kính màu xanh biếc.

Trong một lần soạn đống tập vở cũ để quyên góp cho những học trò nghèo, tôi tình cờ tìm thấy mẩu giấy năm xưa tưởng chừng như đã vùi trong quên lãng, mẩu giấy vẫn còn mới, và vẫn yên vị trong một góc tối của chiếc cặp năm xưa.

Tôi không biết em còn liên lạc qua hộp thư điện tử đó không, sau một hồi suy nghĩ, tôi quyết định gởi một lá thư cho em, với biết bao hy vọng rằng em sẽ nhận được. Và quả thật, ông trời không phụ lòng người, chỉ sau đó vài ngày, tôi đã nhận được hồi âm của em, lòng vui sướng biết bao, và lúc đó tôi biết rằng, mình không thể bỏ qua cơ hội mà mình đã đánh mất một lần nữa.

Tôi chủ động gặp em, và cả hai đã gặp nhau trong một quán nước vào buổi chiều tà. Em vẫn như thế, không thay đổi, vẫn khuôn mặt ấy, vẫn đôi mắt ấy, đôi mắt đã làm tôi mất hồn cả một năm cuối cấp. Em chững chạc hơn, và không còn đeo kính nữa. Em nói rằng chiếc kính màu xanh em cất vào ngăn tủ như một kỷ niệm đẹp của thời học sinh, em đeo một chiếc kính màu trắng, tinh khôi như chính tâm hồn em thuở nào.

Ngày qua ngày, tôi liên lạc với em nhiều hơn, và cho đến một ngày, tôi đã ngỏ lời với em, đó là điều khó nhất mà tôi từng làm khi đứng trước một người con gái. Và thật hạnh phúc khi em đã nhận lời, khi ấy, chúng tôi là một đôi thật đẹp.

Nhưng hạnh phúc có bao giờ là đủ cho cả một đời người, chỉ hai tháng sau đó, khi tôi may mắn nhận được một suất học bổng sang nước bạn du học. Tôi không thể từ bỏ ước mơ mà mình đã ấp ủ về tương lai và sự nghiệp, và như thế, tôi lại phải xa em một lần nữa.

Tôi và em vẫn thường xuyên liên lạc qua điện thoại và thư điện tử, tôi biết rằng, thật khó để giữ người mình yêu thương khi mà tôi không thể ở cạnh em những lúc em cô đơn nhất, và những lúc em cần tôi nhất. Người xưa vẫn có câu: “Xa mặt cách lòng”, và có lẽ, giờ đây điều đó lại đúng hơn bao giờ hết . Những gì tôi cố níu kéo để giữ em lại gần bên tôi, thì em lại càng trở nên xa lánh hơn mà thôi.

Rồi cho đến một ngày, tôi nhận được lá thư chia tay của em, một ai đó đã cướp lấy trái tim nhỏ bé và hồn nhiên của em khi tôi không thể ở cạnh em. Tôi biết rằng tôi không thể giữ em ở bên cạnh mình, tôi chấp nhận lời chia tay của em khi cả hai cách nhau hàng ngày cây số. Tôi bất lực không biết phải làm gì, chỉ trách sao trời phụ lòng người và trách cho số kiếp cô đơn của tôi mà thôi. Cái ngày mà tôi gặp em lần đầu tiên trong đời là một ngày mưa nặng hạt, và ngày em rời xa tôi, cũng vẫn là một ngày như thế …

“Thế nhưng đời, có như là những mong chờ ta chẳng dám yêu thật lậu. Tháng với ngày, cứ qua dần ta nào có quên được nhau…”

Đã ba năm kể từ khi em bước ra khỏi cuộc đời tôi, tôi vẫn không thể quên được hình ảnh ấy, và những lúc trở về nước, đi ngang những con đường quen thuộc, nhìn những nơi tôi và em đã đi qua, thấp thoáng đâu đó, ký ức năm xưa vẫn in sâu vào trong tâm trí tôi, về một cô bé hồn nhiên với chiếc kính màu xanh biếc…

Con đường ra phi trường hôm nay sao thật dài, dài lắm, và đặc biệt hơn, hôm nay lại là một ngày mưa. Tìm lại một kỷ niệm xưa nơi phía cổng sân bay, bất chợt những hình ảnh của quá khứ lại hiện về. Cuộc sống không phải là một câu chuyện cổ tích, sẽ không có những giấc mơ về kết thúc đẹp. Tôi biết rằng tôi không thể có em, nhưng cuộc đời vẫn trôi như guồng quay mà chưa bao giờ dừng lại, tôi vẫn thầm chúc em tìm được người đàn ông tốt và chín chắn sẽ che chở mang lại hạnh phúc cho em , sẽ có một người khác thay thế anh yêu em.

Mưa vẫn rơi, rơi mãi, như thể mỗi một giọt mưa trên bầu trời đang cùng nhau hoà vào nước mắt cuả một ai đó… Và chợt nghe đâu đây có người đã từng nói rằng: “Tình đầu là tình chia ly”… Tôi chỉ mỉm cười và nghĩ về cuộc đời mình, về một câu chuyện tình yêu không trọn vẹn…

Mưa…

Sống là biết… chờ đợi

Có ai đó luôn cho rằng cuộc sống không có chỗ cho sự chờ đợi, chờ đợi không phải là một giải pháp, mà có khi nó chỉ làm người ta đau khổ hơn…



Nhưng cũng có ý kiến cho rằng Tôi biết có thể sự chờ đợi của tôi là vô vọng nhưng Tôi vẫn cứ chờ. Bởi ở khía cạnh nào đó, nếu có niềm tin thì sự chờ đợi cũng đồng nghĩa với hy vọng.

Cuộc sống là biết… chờ đợi
Cuộc sống này vẫn luôn vội vã và tấp nập, tại sao cuộc sống lại hối hả đến vậy? Đơn giản, bởi vì chính chúng ta vội vã và tấp nập, bạn và tôi cùng tất cả chúng ta chính là cuộc sống.

Ai cũng bảo: “Sống là không chờ đợi”! Nhưng có thật chúng ta sống mà không chờ đợi được ư? Tôi từng đọc ở một cuốn sách nào đó trong lúc lật thoáng qua: Không chờ đợi không phải là người!

Hàng trăm ngàn học sinh đi thi, họ chờ đợi suốt 12 năm hoặc còn hơn thế để cho 2 ngày gay go và đầy lo lắng. Cha mẹ lo lắng chờ đợi con cái cũng suốt 12 năm hoặc còn hơn thế. Đi thi thì kẹt xe, đi về thì tắc đường, phải đi chầm chậm, phải kiên nhẫn nhích dần từng cm, phải chờ đợi để không xảy ra điều đáng tiếc, không xảy ra điều gì với con cái và người xung quanh. Chờ đợi là lo lắng cho bản thân và cho những người xung quanh.

Trong cuộc sống gia đình, có lúc Cha mẹ nóng nảy, thậm chí đánh mắng con. Thay vì con bỏ đi thì con ngồi lại im lặng chờ đợi cho cơn giận đi qua, ngồi lại bên cha nói chuyện. Ngược lại, con cái nói lời không phải trong lúc nóng giận không kiềm chế được mình, cha mẹ chờ cho con dịu đi, ngồi lại bên con.
Chờ đợi là tôn trọng lẫn nhau!

Những người yêu nhau, cách xa nhau cả chiều dài đất nước, cách xa cả hai cuộc chiến tranh. Những người phụ nữ ở nhà tần tảo nuôi con, chờ ngày đất nước hòa bình, chờ ngày người thân yêu trở về.
Chờ đợi là hy sinh, là tình yêu.

Chồng đi dưới những ánh đèn màu, những tiếng nhạc lôi kéo. Vợ ở nhà chờ đợi chồng quay trở về với mình và với con cái. Dù là phải chờ đợi trong từng phút giây xót xa, giận hờn, ghen tuông. Nếu không yêu thì sao lại phải chờ? Chờ đợi là tin cậy, dù đau xót!


“Em đi bằng nhịp điệu 1.2,3,4,5 Anh đi bằng nhịp điệu 6,7,8,9,10”… Em còn bé bỏng lắm, khờ dại lắm, chưa lớn, chưa bước nhanh bằng anh. Anh không chờ thì làm sao em có thể theo kịp anh.
Chờ đợi là yêu người và yêu mình. Sao lại bảo sống là không chờ đợi!

“ …Như hoa từng đợi nắng, như gió tìm phi lao, như trời cao mong mây trắng…” như em từng đợi anh như thế, tình yêu đôi khi là sự chờ đợi, chờ đợi là yêu thương, là tình yêu. Nếu không có chờ đợi, tình yêu chẳng thể nào trọn vẹn.

Những mầm cây non nớt, được đất mẹ ấp ủ từng ngày, không giục giã. Mầm non dần lớn lên, gió cũng chờ từng ngày, sương cũng chờ từng đêm.
Chờ đợi là yêu thương, là cưu mang sự sống!

Nếu ai từng đọc “Câu chuyện dòng sông” của Hermann Hesse thì chắc hẳn biết vì sao Tất Đạt có thể vượt qua mọi khó khăn, bởi vì ba khả năng: Biết suy nghĩ, biết nhịn đói và biết chờ.

Biết nghĩ để phân biệt đúng và sai, thật và giả, tạm thời và bền lâu.

Biết nhịn đói để không bị cái đói điều khiển mình mắc bẫy, nuốt nhằm chất độc, chất bẩn.

Biết chờ để không bị lòng si mê, nóng giận, tham lam sai khiến, đẩy mình vào sai lầm và vội vã.

Cả ba xét cho cùng cũng chỉ là biết chờ: Suy tư là khả năng chờ đợi của trí tuệ, không vội vã kết luận điều gì mà chờ cho đủ chứng cứ từ nhiều phía. Nhìn đói là cái chờ của thể xác, bết kiềm chế cơn thèm khát.

Ngược lại, không chờ đợi là buông cho bản năng kéo xuống, như ly nước đổ ra. Ly nước đã đổ ra thì không lấy lại được, người buông theo bản năng thì rơi xuống thấp. Khi ai cũng nhào tới vì dục vọng, không chờ đợi thì cuối cùng kết quả là sự hủy diệt. Kẻ tồn tại là người biết chờ và biết nhịn.

Chờ đợi là dấu hiệu đầu tiên của văn hóa. Làm người phải biết chờ đợi. Không biết chờ
đợi không phải là người.

Sống là biết chạy, biết chờ và biết chậm. Rất đơn giản, sự thật ấy không nằm ở khẩu hiệu, biểu hiện hay sách vở, bục giảng, mà nằm ngay ở …ngã tư đường, nơi có ngọn đèn vàng, đèn đỏ, đèn xanh.

...Em lại sống những ngày quá khứ, khúc hát mê say một thời thiếu nữ... Một "tôi" nhiều đam mê, nông nổi và khờ dại!





Vâng thưa các bạn! Điều thú vị nhất tạo nên cuộc sống chính là chúng ta không thể đoán trước được tương lai vì thế ta không thể khẳng định được rằng sự chờ đợi này của ta là vô ích hay là một phép màu. Nhưng có một điều mình muốn các bạn ghi nhớ, đó là… sống là biết chậm, biết chờ nhưng phải biết chạy!





Ngày Sinh Nhật


Không biết người ta biết về ngày sinh nhật từ khi nào nữa?
Mình thì không có ngày này vì ở quê đâu có biết sinh nhật đâu, ngày xưa ở quê nghèo, lam lũ lắm có ai biết đến sinh nhật đâu chứ, mình đi học rồi đến đại học cũng chưa biết đến sinh nhật là gì nữa, đến khi đi làm mình cũng chẳn quan tâm về sinh nhật nữa, bạn bè đồng nghiệp tố chức sinh nhật mình cũng tổ chức mời bạn bè thế thôi.
Còn bây giờ mình cũng không tổ chức sinh nhật gì hết, một bạn đồng nghiệp sáng vào đã chúc mừng mình rồi hi hi, mình cũng vui vẻ cười. Trưa thì các bạn đồng nghiệp mua bánh sinh nhật cho mình và mình cảm nhận và thấy hơi hồi hợp.
Nhưng hình như có một cảm giác mong chờ một điều gì đó, một lời chúc của người bạn, nhưng công việc bận rộn rồi buổi sáng nhanh chóng qua đi và không thấy tín hiệu gì hết, mong đợi sao mà nó dài lắm lắm luôn đó.
Các bạn đồng nghiệp cũng đã mua bánh sinh nhật để tổ chức sinh nhật cho mình, mình cũng đãi một chầu nước và cũng thật vui.
Buổi chiều bất ngờ mình nhận được lời chúc của bạn, trong lòng vui và hạnh phúc và nhận được một món quà ý nghĩa nữa, bạn cũng có nói với minh ước một điều ước, mình đã ước một điều ước một điều ước đơn giản là mình tìm được “hạnh phúc” hạnh phúc đích thực. Dù bạn đã rất bận công việc nhưng cũng dành thời gian chăm sóc để có được món quà, điều đó thật cảm động.
Về nhà nấu ăn rồi đi đánh cầu như bình thường, nhưng con bé cháu nó nhớ ngày sinh nhật mình thì phải nên cũng nói mé mé gì đó, mình nghĩ nó quên rồi hay sao, nó cũng không chúc sinh nhật chú chín gì hết, nó hỏi chú chín đi đánh cầu không vậy?, mình nói có, nó nói thêm chú chín đi đánh cầu đi về con có này cho chú chín. Mình đi đánh cầu về nó ngủ mất rồi.
Mình vào bàn thấy nó đã nó để thiệp chúc mừng sinh nhật, có lẻ vì cha nó bận việc nên về trễ nên nó để thiệp chúc mừng sinh nhật trên bàn của mình và quà nữa chứ thấy thương nó quá đi hi hi.
Sinh nhật là vậy đó hi hi.

Cảm nhận ngày thế giới phụ nữ

Ngày quốc tế phụ nữ là ngày mà chị em phụ nữ thấy tự hào, mình cũng thấy vui lắm khi đến ngày này vì mình làm cái việc mà con trai phải làm.
Có lẽ đối với người khác thì đó là một nổi buồn chăng, mình đọc nhiều trên các báo nói là ngày khổ của các đâng mài râu… Nhưng mình thì thấy cả năm mới có một ngày gọi là thế giới phụ nữ sao không hân hoan chào đón.
Minh rất là vui khi được tặng quà cho người mình quí mến, mình cũng không nghĩ gì khác cả, đơn giản mình quí mến ai mình dành trọn tình cảm cho người đó.
Mình không hiểu nhiều về phụ nữ, cũng chẵng biết thế nào, nhưng mình làm gì đó từ cả tấm lòng và con tim mình.
Rất mong có người hiểu được mình.

Những ngày đầu khó khăn !!

Những ngày đầu năm ấm áp và vui vẻ bên gia đình không được bao lâu, mình phải trở lại TP với bao hy vọng và vui đến bất ngờ. Mình thấy công việc đầu thuận lợi, Mình có trao đổi với một người bạn sẽ có công việc mới đầy hứa hẹn đó cũng là một tin thật hân hoan đầu năm mới.

Trong cái vui cũng có những nỗi buôn sâu thẩm trong lòng, mình cũng không thể ngờ tới, mình hy vọng rất nhiều và mong đợi một cái gì đó thật đẹp trong năm mới này.

Nhưng sao nó mong manh quá làm mình đau lắm như ùa đến không thể kìm được lòng, biết nói thế nào đây, thôi thì giữ mãi một mình và chỉ có mình mới hiểu mà thôi.

Cuộc sống có lẽ là thế, có những nổi đau và cũng có niềm vui mà chi có mình mới thấy được. Nhưng dù sao thì cũng cảm ơn gia đình, cảm ơn đời là những điểm tưa để mình vươn tới cho tới khi nào mình ngã thì thôi.

Mình không bao giờ nói nhiều, cũng không viết nhiều, nhưng chỉ làm nhiều và nghĩ nhiều tính mình là thế.

Nay mình viết lên một chút, một chút thôi.

Ngày Valentine

Ngày đầu mình nói chuyện với người ta mình thấy vui lắm, cái hình trên blog sao giống đường về quê ngoại và nhớ ngoại ghê lắm. Sau đó mình nói chuyện thường xuyên trên hơn, mình xin nick của người ta.
Nói chuyện với nhau thấy vui lắm, người ta cũng rất dễ mến, không biết mình đã mến người ta từ khi nào nữa, mình kể nhiều về mình cho người ta, người ta cũng kể cho mình nghe về người ta mình thấy mình có người chia sẽ thật là vui.
Ngày mình gặp nhau cũng đến, vui và hồi hộp lắm vì lần đầu mà nhưng rồi thì nói chuyện vui vẽ lắm như đã quen từ trước vậy. Mình đã muốn đi Bò Cạp Vàng chơi nhưng một số bạn không đi cùng nên không đi được vì đi đông mới vui.
Mình mến ngươi ta từ lúc ấy, mình xem người ta là bạn tri kỷ, nhưng không hiều sao thời gian quen nhau biết nhau thì người ta dường như muốn tránh mặt mình, mình không hiểu nữa?
Đến tết mình muốn đi ngắm hoa cùng người ta và cả bạn bè người ta nữa, mình muốn hiểu người ta hơn nữa nhưng không có cơ hội nào hết.
Ngày sinh nhật người ta mình rất muốn tham dự vì chưa tham gia trước đây bao giờ nên mình không biết thế nào, mình nghĩ nhiều và không biết làm sao, mình cũng muốn tổ chức cho người ta từ lâu, mình cũng đã xin card visit của quán café mà mình quen uống để đặt một buổi sinh nhật. Mình cũng muốn tận tay trao cho người ta quà của mình. Mình đã nghĩ và hỏi người ta về sinh nhật, người ta lại phản đối, nên mình không dám nói gì nữa. Thế là mình nghĩ ngươi ta phải có dành cho bạn bè hay một góc riêng tư vì trước giờ mình đâu có biết….
Ngày sinh nhật của người ta mình cũng gửi tin nhắn chúc mừng, người ta cảm ơn rồi chúc lại mà không nói gì hết, thật ra không biết làm sao nữa, một ngày mình như bị đốt cháy, không biết phài làm gì bây giờ, mà sinh nhật là ngày chủ nhật công ty người ta nghĩ, nhà người ta mình không biết địa chỉ hic hic làm sao mà gủi quà đây, đành gủi quà qua dịch vụ dù rất muốn đưa tận tay ngưới ta mình mới an tâm được.
Thế nhưng rất hồi hộp không biết người ta có chấp nhận không nữa hay là mình bị một trận tam bành đây, mình đợi cả buổi sáng không thấy ngươi ta nói gì, mà mình cảm nhận ngươi ta đang giận.
Chiều mình mới hỏi thì người ta nói đã nhận rồi mừng ơi là mừng, nhưng mà người ta lại nói thích quà chứ hoa không giữ lâu được làm sao đây??? Nhưng mình nói là hoa là món quà tinh thần tốt nhất hihi.
Ngày Valentine mình rất muốn rủ người ta đi chơi nhưng không dám nói vì người ta có là gì đâu mà rủ hic hic…
Thế là mình chỉ gủi tin nhắn cho người ta thôi chứ chẳng biết làm sao.
Tối mình cũng đi đánh cầu long như bình thường, ôi sao sân cầu long chẳng có ai chơi hết vậy, chỉ có vài người, người ta đi chơi valentine hết rùi thật buồn cười hi hi.

Yêu Thương

Có thể bạn không nhận ra điều sau đây – nhưng điều ấy đúng 100%.

Xin hãy suy nghĩ về điều ấy phần nào mỗi ngày.

Read more...