Có một ngày ....

Giày đỏ của tôi, em ở đâu giữa thành phố 8 triệu con người ?

Subscribe to RSS feed

Còn biết bao nhiêu lần trong đời sẽ gặp lại nhau nữa đây?

.Đó là những gì tôi đang cảm thấy, đó là những gì tôi đang chịu đựng, có phải cậu cũng vậy ko, bài thơ tình cờ đáng ngạc nhiên này..





Đó là lần đầu tiên trong đời ta cúi mặt
khi nhìn thấy người bước đi bên cạnh người không phải ta mà là một người khác...

Để biết trái tim từ đó mất đi khái niệm về ánh sáng
để biết cuối cùng cũng phải nhường bờ vai kia cho một ai bước đến
để biết khi tung đồng xu lên là phải chọn làm người thua trước
để biết không có nỗi đau nào là cân đong đo đếm được
ngày hạnh phúc bỏ rơi...

Chúng ta đã từng sợ không nắm giữ được một quãng đời
nên nếu muốn khóc thì đừng khóc
nên nếu người muốn gào lên thì hãy cắn vào tay ta để sẻ chia những hằn học
nên nếu người hằng đêm chong mắt tìm một ngôi sao băng vụt sáng
thì cứ tin qua từng đêm trắng...
(rồi sẽ tìm thấy điều mình cần...)

Nhưng người đã ngoảnh mặt đi khi ánh mắt chưa kịp chạm vào lãng quên
cho người bước đi bên cạnh người nhoẻn miệng cười hạnh phúc
cho những trắc trở bỏ lại hết cùng một quãng đời đau đớn
cho một gương mặt thương yêu vùi thật sâu dưới từng lớp cát
để sống với những gì mình đang nắm giữ trong tay!

Chúng ta đã từng tuyệt vọng đến mức sợ cả những tiếng cười
đến mức tự hỏi bản thân cần chi phải sống
đến mức nhìn một chiếc lá rơi mà cũng ứa nước mắt
đến mức đột nhiên muốn chưa hề gặp nhau trong một phần ký ức
có lẽ người sẽ vui...?

Người đã bước đi với lựa chọn phó mặc mình cho cuộc đời
phó mặc mùa đông ở trong tim vĩnh viễn
phó mặc những giấc mơ chỉ luôn thấy mình chạy trốn
phó mặc mái tóc từ nay chỉ còn tự mình chải buột
phó mặc những ngày nóng sốt
nằm và nhớ một đôi tay...

Đó là lần đầu tiên trong đời ta cúi mặt
còn hơn những gì có thể gọi tên là đắng cay...
chúng ta đi qua nhau như những người xa lạ
người quay đi để ngăn trái tim mình hóa đá
ta cắn răng để giữ nước mắt mình không thể...
không ai giống như ai?

Còn biết bao nhiêu lần trong đời sẽ gặp lại nhau nữa đây?

(Nguyễn Phong Việt)

Chuyện tình yêu chỉ là giấc mơ thôi....





Lặng yên nghe tiếng mưa rơi,
Lặng yên để thấy đêm trôi.
Lặng yên nghe tiếng thở dài...
Lặng yên nghe xót xa trong tôi.
Lặng yên khi anh nói chia tay.
Lặng yên nghe nước mắt rơi...
Lặng yên trong cơn mưa buồn.
Lặng yên nghe nỗi cô đơn...
Thôi đành em cất bước ra đi,
Thôi đành để xót xa riêng em
Thôi đành giữa phố người đông vui.
Lặng Yên
lặng nghe tiếng con tim để biết anh yêu em nhiều hơn.

Nhìn anh cất bước đi, làm tim em nhói đau không thôi
Anh xa khuất mờ, giữa phố người
Chuyện tình yêu chỉ là giấc mơ thôi
Từng cơn mưa khẽ rơi, từng giọt mưa giá buốt tim tôi
Yêu anh rất nhiều nhưng em đâu có ngờ
Để mình em giờ ôm nỗi đau, nỗi đau giữa cô đơn.


Chống chếnh mùa




Em ơi…
Cho một nâu đá…
Vina…
Và một ít gió mùa…

Và thế là…
Gió đã về rồi đấy
Có kẻ tự nhận mình đa cảm
Thế mà ngủ quên khi chớm bước vào đông.
Ừ…
Chắc tại chẳng ai nhắc mặc ấm
Và cũng quên mất là mình phải mặc ấm vì ai…

Phố co mình quờ quạng đắp thêm chăn
Anh co mình quờ quạng tìm hơi ấm
Chống chếnh mùa chẳng biết ngại hay mong…

Cứ dài thêm chút nữa phố ơi
Và mùa kia thì cứ lạnh đi thật nhẹ
Để anh nắm tay buồn dạo phố
Để anh ôm cô đơn trà đá vỉa hè…

Khói thuốc mù cõng kỉ niệm loăng quăng…
Này là phố…
Này là gió
Và này là nỗi nhớ

Những khi như thế…
Hay trách mình lắm lắm…
Chắc tại xưa cẩu thả nên quen
Trót cho tình yêu và hạnh phúc vào túi thủng…
Nên…
“Gió chở mùa về…hoang hoải cả giấc mơ….”



* Gửi từ Blogger Việt Phố Cổ

Không phân biệt




Không phân biệt cánh chim và cánh cửa
dĩ nhiên
không phân biệt
ánh ban mai với chiều tà, anh
lanh canh ống kim loại mòn, gió đã thổi
từ non cao dáng khoan hoà
từ bãi phù sa
sông như người đi bụi
về
mang khuôn mặt phớt đời qua phố
bao ghềnh thác phủi quên chỉ để bụng một lời mảnh dẻ
Không phân biệt trời xanh mái nhựa xanh
em với manơcanh cùng lạnh
làm sao mà phân biệt
những cây những lá và những nước
đang rì rầm gọi ta
Chạy mệt nhoài trên cao nguyên Đồng Văn, kia
đá xám, áo đen, ngựa đỏ
nòng súng săn bất ngờ kéo vút lên
rồi nhòe dần trong kỷ niệm
không phân biệt
ngủ bên ngoài mái hiên hay ngủ trong lòng mẹ
đâu cũng một giấc mơ
Đan vào nhau tất cả mọi hình hài, nhưng hơi thở
dĩ nhiên, chẳng bao giờ pha trộn
và ta nhìn nghiêng, mi mắt ướt
có chút gì khác chăng
N.B.P

Trích filth
Gel ink pen 0.5 mm
14 - 9 - 2007

Chạm vào tuổi thơ



Hôm qua lang thang lên Lò Đúc, vòng qua đê Hồng Hà, rồi qua bờ Hồ, con chẳng biết tại sao con lại đi như thế, tự nhiên con nhớ nhà, nhớ mẹ, nhớ tuổi thơ con.

Con muốn về nhà, ùa vào lòng mẹ, ăn những món thật dân dã do mẹ nấu, hoặc là con trổ tài cho mọi người thưởng thức . Bánh trôi, bánh khoai và cả bánh chuối. Mặc dù mẹ chê con vụng về, con Thảo chê con nấu không nuốt nổi. Nhưng kệ, con vẫn thích, mọi người cũng vẫn thích ăn món con làm .Con bây giờ bận rộn không thể làm những món đòi hỏi cả thời gian và kiên trì mà mẹ và bà dạy. Bây giờ con chỉ ăn sao cho no bụng. Những bữa cơm không đạm bạc nhưng đơn giản. Ngày xưa mỗi lần nhà ta giết gà, con sung sướng lắm, bây giờ con ngày nào cũng ăn gà, nhưng cái cảm giác đó không còn nữa mẹ ạ. Ngày xưa con chỉ mong đến cuối tuần bác Nghĩa về quê là có thịt heo ăn, giờ ngày nào con cũng ăn thịt heo, nhưng cái háo hức ấy không còn nữa mẹ ạ.

Ngày xưa, con là một đứa trẻ, bây giờ con đã là một thanh niên... Thời gian cuốn con vào học tập và công việc, con cũng như bao người trẻ khác mắc chứng bệnh bận, và tuổi thơ chúng con bị lãng quên. Con ít cười hơn, ít vô tư hơn. Những lo toan học hành, cộng việc rồi cơm áo gạo tiền làm con thấy hoảng. Con thấy thương mẹ hơn.

Hôm qua về quê, lâu lắm rồi con mới về, con đi xe đạp của em con, lâu lắm rồi con không đi nó, hai phanh đứt hẳn, con đi không biết dừng thế nào. Con bực, con sợ rồi con lại buồn cười. Con phục em con lười không chịu sửa mà đi học với cái xe này .Con lại thương em con, hai anh em xa nhau từ nhỏ, chẳng mấy khi gần gũi. Xa nhà từ năm 11 tuổi, đôi khi cái cảm giác có một gia đình lụi dần trong con, nhưng đó là đốm lửa sưởi ấm lòng, là gốc gạo con ngóng về quê hương như trong bài tập đọc lớp 3 mẹ kể con nghe.

Ngày xưa con thích chơi robot, con thích Đoremon. Bây giờ sở thích văn hóa của con cũng có sự thay đổi chút ít. Con cầm trên tay những cuốn truyện sang hơn, đắt tiền hơn. Con cũng không biết vì con thích nó thật sự hay vì a dua. Nhưng trong sâu thẳm, cứ nhìn thấy Conan, Thần đồng đất Việt là con cũng nhảy xô vào. Con đến nhà dì Ngân, thấy Ngọc Anh chơi đồ hàng, con lại nhớ tuổi thơ con.

Ngày xưa, con chỉ cần được ai cho cái kẹo chanh, kẹo mút là con sướng lắm. Bây giờ con không ăn kẹo nữa. Đồ ăn của con bây giờ nó mang tính Âu hóa hơn. Trẻ con bây giờ cũng không chơi , không ăn như chúng con ngày xưa nữa mẹ ạ .

Ngày xưa mỗi dịp Trung thu đến, cả làng hồ hởi làm bánh dẻo nướng. Con không có tiền mua lồng đèn, khóc nhè, bố phải xâu cho một chuỗi hạt bưởi khô. Vậy mà đêm Trung thu con rước đền với cái lồng đèn tự tạo ấy. Chẳng bao giờ con tìm lại được hương bưởi thơm đêm phá cỗ như thế. Trẻ con bây giờ ăn bánh Trung thu Đồng Khánh và rước lồng đèn Trung Quốc xanh xanh đỏ đỏ mẹ ạ, thấy não nề cho tuổi thơ hiện đại. Nhưng mà con thấy chẳng có ông trăng nào tròn và cao như ông trăng đêm Trung thu quê mình.

Ngày xưa...Con nhớ ngày xưa...

Hà Nội cháy hết mình trong Rock Storm 3




Bữa tiệc âm nhạc thực sự đã được bày lên bàn ăn Mỹ Đình vào tối hôm nay 28-11. Rock Storm đã làm nóng chảy không khí nơi đây vốn đang lạnh giá đầu đông bởi tinh thần nhiệt huyết của giới mộ điệu rock tạo nên.



Đây là lần thứ 2 tham dự rock storm. Cảm giác vẫn y nguyên như lần đầu tiên. Tiếng guitar điện sắc ngọt thắm thẳng vào tin, cuồng nhiệt và nóng bỏng.

Thiệt hại : Đi rock storm về, mất tiếng, gãy kính, mất 1 đôi tông
Thu về : quen đc 1 bạn nữ SV SP1 xinh thôi rồi, em gái Guitar Lead của band Ngũ Cung. Chỉ kịp xin email (ko xin sđt à nha),

Lúc về, 2 thằng (Phúc + Hưng) lóp ngóp bò về nhà Phương ngủ. Xe lủng lốp phải dắt bộ, đi vòng vèo mấy cái cổng ở khu ĐHQG mới thoát ra đc ngoài đường.

1 đêm của đam mê, cuồng nhiệt

Khi ta mỉm cười và nói

,




Khi ta mỉm cười và nói – không sao
là riêng mình ta biết đang đau xé lòng chứ không ít

Khi ai đó khuyên ta cố gắng sống đi đừng mỏi mệt
ta chỉ biết lắc đầu – giá như là trẻ con...


Từ lúc nào đó ta không còn ước mong gì nữa khi ngước nhìn bầu trời
tự mình xoa tay để cho mình hơi ấm
xếp lại những cuối tuần vào một chiếc hộp
rồi buộc lên nó những ánh nhìn vô cảm
biết đến bao giờ mới mở ra?

Khi ta mỉm cười và nói- có gì đâu phải xót xa?
là riêng mình ta biết bờ môi đang lem đầy đắng chát

Khi ai đó choàng người ta bằng một cái ôm thật chặt
ta không hề muốn đánh rơi hơi ấm kia chút nào!


Giá như có thể trả lại được con đường mà ta từng bước đi bên cạnh nhau
trả lại những dỗi hờn vào thời gian chờ đợi
trả lại những nghi ngờ vào một câu hỏi
trả lại bàn tay cho bàn tay, bờ vai cho bờ vai và con người cho con người lần đầu tập nói dối
ta có thật lòng yêu?


Cuộc đời giành giật từng ngày nắng và tặng cho ta hết những đêm thâu
thêm giấc ngủ khóa cửa bỏ trái tim tự co ro ngoài hiên vắng
ta đã đi hết mùa đông mà vẫn tin rằng mùa đông chưa bao giờ về đến
lầm lũi như một người nhìn thấy cuối đường là ánh lửa mà cứ lo vụt tắt
ta kiệt sức vì lo toan…


Khi ta mỉm cười và nói- cảm ơn
là riêng mình ta biết không chút nào muốn thế

Khi ai đó bày cho ta cách xóa đi một phần trí nhớ
sao ta không chọn lựa để quên?


Nếu bão tố có thật sự đi qua cuộc đời này chỉ trong một đêm
chẳng phải khoảnh khắc bình minh trong suy nghĩ của ta là đẹp nhất?

Nếu bão tố có thật sự đi qua cuộc đời này chỉ trong một giây phút
chẳng phải những gì ta cần chỉ là được xiết tay nhau?

Khi ta mỉm cười và nói- thật sự rất đau
là riêng mình ta biết ta cần bắt đầu lại…

P/S: written by Nguyen Phong Viet

Cuộc đời là những đổi thay...



hi hi

Từ lúc nào đó, nó rất thích cái ý tưởng "cuộc đời là một trò chơi xếp hình mà mỗi người được chọn những mảnh ghép mà họ thích". Dĩ nhiên, nó biết, trò xếp hình này rất khác vì ta sẽ không biết trước được bức tranh mà mình sẽ ghép cho đến khi hoàn tất nó. Ta tìm từng mảnh ghép một, lắp vào, ngắm nghía và cân nhắc. Sẽ không có bất kì ràng buộc nào, chỉ miễn là ta thấy chúng thật khít và hợp. Nó thấy thế hay chứ, vừa thú vị vừa được trọn niềm vui thích như một đứa trẻ với món đồ chơi mới vậy. Nó khám phá cuộc sống của mình bằng cách đó.

Như những ai từng chơi xếp hình, nó biết hai quy tắc, không phải mọi lựa chọn đầu tiên đều đúng, cũng như không phải mọi mảnh ghép ta cầm nó lên rồi lại đặt xuống đều là những mảnh ghép không đúng với vị trí đó. Nó cứ bình thản chọn, thử và ngắm nghía. Vì nó có dư thời gian, đủ đam mê và thừa kiên nhẫn mà. Và vì nó thích thế.

Bạn cũng chơi trò xếp hình như nó, như mọi người trong cuộc sống của mình. Một lúc, nó và bạn thích thú nhận ra rằng: vô tình hai đứa đang xếp một góc tranh rất giống nhau, phải nói là giống nhau đến từng chi tiết nữa. Nó thật bất ngờ lắm, nó vui. Bạn cũng vậy.

Cuộc đời sắp xếp những ngẫu nhiên trùng hợp hay chính bạn và nó đã tự chọn lấy những vô chừng đó? Nó cũng không biết nữa mà cũng không đủ rảnh rỗi để nghĩ suy nhiều như vậy. Một vài thứ mới mẻ đến, nó háo hức với những gì lấp lánh trong mắt nó. Nó sử dụng bản năng hồn nhiên của một đứa trẻ để đón nhận tất cả. Nó chọn một mảnh ghép nọ, nhìn ngắm rất lâu và suy nghĩ rất lâu. Nó chọn, không như mọi lần, không phải vì mảnh ghép đó có vẻ khít hay vì một tông màu đang tiếp diễn. Nó chọn, vì mảnh ghép đó lạ, vì mảnh ghép đó khiến nó phải chăm chú để quan sát, để cân nhắc và tìm hiểu, và vì mảnh ghép đó làm nó bất chợt vui. Do dự, rồi nó cũng đặt xuống bức tranh đang dở dang của mình và mỉm cười. Bức tranh của nó đã có những phút giây rất lạ, khác biệt và thú vị!

Bạn cũng chọn một mảnh ghép đặc biệt như vậy cho bức tranh của bạn. Lúc đó bạn và nó đều đã rất vui.

Nhưng không phải mọi lựa chọn đầu tiên đều đúng. Lần nữa, quy tắc đó đúng. Ít ra là với nó. Nó loay hoay chẳng biết phải làm sao nữa. Nó không biết phải ghép gì kế tiếp, nó tần ngần trước mảnh ghép của mình. Có vẻ như nó đã chọn không đúng. Chậm rãi, nó tháo mảnh ghép đó ra, đặt xuống. Cái cảm giác thân quen và yêu mến thật lòng có làm nó buồn, hụt hẫng. Nhưng bằng cách này hay cách khác, nó cũng phải học cách chấp nhận điều đó. Không phải mọi lựa chọn đầu tiên đều đúng...! Dẫu sao, với nó, lựa chọn đó không làm nó hối tiếc, và ngày đã qua cũng đã từng rất đẹp!

Nó lại hồn nhiên trở lại với niềm đam mê của mình, tiếp tục bình thản chọn, thử và ngắm nghía. Nét cười của nó bây giờ lại bình yên trong gió. Nó lại thấy mình hạnh phúc, táo bạo và vui sống nhiều hơn ngày trước nữa. Vì giờ nó có thể mỉm cười, có thể đứng một mình và can đảm hơn rất nhiều. ^^

Nó đã thầm mong, bạn cũng sẽ hạnh phúc, song không phải theo cách của nó.

Nhưng cuộc sống là những đổi thay chóng vánh dù nó có muốn hay không. Vì một lý do nào đó, nó không biết, bạn cũng chọn từ bỏ. Nó biết bạn rất buồn. Như nó đã từng như thế. Nó không nói gì, cũng không hỏi, chỉ nắm tay bạn, đủ để bạn yên tâm rằng bạn không bị bỏ rơi và biết rằng nó luôn ở đó. Sự im lặng nó nghĩ bi giờ là cách sẻ chia tốt nhất. Bất giác nó nghĩ, bao giờ quy tắc thứ hai sẽ đúng trong trò chơi này..?

Vì mọi chuyện sẽ qua và mọi thứ sẽ ổn. Những thứ trong cuộc đời này không thể làm ta gục ngã, thì ta sẽ mạnh mẽ hơn chính bởi những điều đó. Nó chờ lúc lại thấy bạn mỉm cười trong gió. Can đảm lên, bạn à!


Rồi sẽ nhớ tất cả những gì yêu mến ...



Tôi nghĩ về cuộc đời mình, nghĩ về thời gian đã qua, nghĩ về tương lai trước mắt... Chỉ để nghĩ và miên man...

Có những lúc bình yên, có những lúc giông bão trước cuộc đời...Tôi chỉ nghĩ đôi bàn tay tôi có lúc rất ấm có thể mang lại sự ấm áp cho người khác, cũng như đôi vai tôi có thể rất rộng cho người khác dựa lúc yếu mềm, trái tim tôi có thể bao dung mang lại bình yên cho người khác... Nhưng bàn tay ấm lại không bao giờ tự sưởi ấm cho mình, đôi vai mình rộng cũng không thể cho mình tựa, trái tim mình không thể tự mang lại cho mình sự bình yên... ai cũng sẽ có một bí mật riêng của cuộc đời mình, ai cũng có một nỗi buồn riêng, và ai một nỗi đau riêng không ai giống ai, nhưng con người ta cũng đành tự mình cất nỗi niềm đó vào một nơi thật sâu, vào một nơi thật kín để không bao giờ phải lấy ra gặm nhấm nó...

Rồi sẽ nhớ tất cả những gì yêu mến !


Một bức tranh đẹp nhất thiết phải có những gam màu tối?



Hà Nội mùa thu. Đi làm thêm về, lang thang phố Hà Nội. Mưa. Đường Kim Mã không còn tím ngắt bằng lăng. Đường Tây Sơn nở đầy hoa điệp vàng.

Mưa trên những con đường Hoàng Diệu, Nguyễn Du, lá vẫn rơi, hoa sữa vẫn đậm mùi hương ngan ngát. Êm ái và khoan khoái ngấm vào một cảm xúc dạt dào với Hà Nội, một ấn tượng rất riêng chẳng thể nào quên được.

Mưa bên ngoài hiên nhà hàng Ý, nhẩn nha từng sợi mì dính nước sốt theo phong vị của một xứ sở xa lắc mà nhìn xuống xe cộ nối nhau rẽ nước trên con đường lênh láng mới mưa trước đó một giờ.

Mưa bên ly cà phê nguội ngắt của quán nhỏ ven đường, mưa hắt vào chân và gió táp vào mặt, chả biết thích gì khi cảm thấy mình “ngầu” hơn một tí?

Mưa lúc nào cũng khiếm mình buồn, khiến mình bối rối muốn trốn vào một góc khuất nào đó, nhâm nhi ly Capuchino qua lớp kính cách âm, nhìn dòng người vội vã lao nhanh trên phố.

Mùa đông sắp tới này vẫn chưa hết “lạnh”. Thằng bạn mình vừa được người yêu đan tặng một cái khăn quàng cổ khá cool, rất hợp với form người đậm của nó. Mình lại thèm có ai đó đan khăn cho mình nhá, nhắc mình mặc áo khoác khi ra đường nhá, ngồi vỉa hè nhấm nháp ngô nướng hay khoai luộc nhá. Thích phải biết! Chà, rất gì và này nọ. Là lẽ thường tình thôi khi mà đến cái tuổi hừng hực và phơi phới này, dù sống trong một thế giới “nóng, phẳng và chật”, dù để mình bị cuốn trôi đi bởi các project, part-time kín mít thì trong sâu thẳm cái thế giới nội tâm ít-ai-biết-là-phức-tạp của 1 thằng xa nhà từ nhỏ như mình, vẫn cần lắm và nhớ lắm cái không khí gia đình ấm cúng, cái nắm tay và sự quan tâm sâu sắc của ai đó. Có ai cấm đâu nhỉ, khi mà mươi năm nữa mỗi sáng mai ta không thức dậy với niềm hăm hở với cuộc sống, với đầy ắp ý tưởng và những deadline cần hoàn thành mà với những ý nghĩ thực dụng, nhỏ nhen và có phần “đen tối”, khi đó ta có đủ độ yêu đời để yêu mình và yêu người nhiều ntn nữa không ?



Mới quen cậu được một tháng mà mọi thứ trong cuộc sống của mình tươi sáng lên nhiều. Yêu cậu từ cái nhìn đầu tiên. Đôi mắt ấy, nụ cười ấy đã là 1 phần cuộc sống của tớ. Người ta bảo, khi còn nhỏ ta hay cười, nụ cười khi đó vô tư và rất thật. Khi lớn lên rồi, ta cười ít đi vì trước khi cười ta còn phải suy nghĩ xem mình có nên cười ko, đôi khi vì thế mà quên mất nụ cười. Dường như những bộn bề bon chen của cuộc sống không làm tắt đi nụ cười trong veo đó của cậu.


Nụ cười tươi, sáng và rất thật. Nó an ủi mình rất nhiều những lúc stress vì công việc. Nó làm tim mình thắt lại khi mình thấy người yêu cậu. Và từ đó mình biết rằng, những giấc mơ của mình đã không còn bình yên.

Con người có thể đấu tranh xem mình nên nghe theo lý trí hay ý chí, nhưng trong chuyện tình cảm, mình luôn để lý trí quyết định. Mình vẫn yêu cậu như chưa từng yêu ai nhiều như thế. Ngay cả khi cậu hơn mình 1 tuổi. Ngay cả khi cậu đã có người yêu. Ngay cả khi mình ít được gặp cậu. Mà có gì là sai trái đâu nhỉ. Mình và cậu đều hiểu nhau, đều coi nhau như những người bạn tốt và cố hết sức không để chuyện gì phá vỡ nó. Khi người ta im lặng để mà giữ nhau, người ta thương nhau hơn bao giờ hết. Và những nỗi đau cũng nhức nhối hơn bao giờ hết. Trong tình yêu, ta không yêu những gì cả thế giới yêu. Ta chỉ yêu những cái của riêng ta, của cho ta và của mình ta thôi. Khi thế giới có hai người yêu giống nhau, khi đó nhân loại nghèo đi một tâm hồn. Và mình vẫn chờ đợi và hy vọng... một ngày mưa đến ... sương rồng nở hoa.

Tối qua, vừa xem xong bộ phim Illusionist bỗng cảm thấy mình quá ảo tưởng và kỳ vọng trong cuộc sống, thôi thì mọi thứ không perfect như mình nghĩ. Vì vậy mình sẽ phải thay đổi để chờ đón một tình yêu mới, mình mong chờ một người nào đó hiểu và chia sẻ với mình là đủ, mọi thứ khác sẽ không còn quan trọng nữa. Mình sẽ cố gắng thay đổi những gam màu tối pha vào đó những gam màu sáng, để cuộc sống tươi hồng hẳn lên.

"Smile can’t change your life but it’ll help you look your life simple"

20 năm, những nét vẽ trong bức tranh hồn mình như một mớ nguệch ngọac không có điểm dừng, mỗi ngày lại có thêm những nét vẽ khác chèn vào cái đống rối reng ấy, để bức tranh ngày càng phức tạp hơn, khó hiểu hơn. Mình thích những gam màu sáng, thích sơn phết lên bức tranh của mình để nó trông thật dịu dàng và dễ cảm, khi có một vệt màu tối nào xuất hiện, mình lại vội vàng âm thầm tìm cách phủ lên cho nó những vệt sáng để nó không thể khống chế được bức tranh sáng màu.

Một bức tranh bao giờ cũng có hai gam màu tối và sáng. Tình yêu xung quanh ta dạy cho ta cách vẽ yêu thương và tha thứ, nhưng xã hội lại dạy cho ta cách vẽ e dè và thù hận! Dẫu sao cũng phải biết cảm ơn cả hai, vì nhờ nó mà chúng ta biết trân trọng giá trị của hạnh phúc của yêu thương.

February 2012
M T W T F S S
January 2012March 2012
1 2 3 4 5
6 7 8 9 10 11 12
13 14 15 16 17 18 19
20 21 22 23 24 25 26
27 28 29