Tuesday, 27. October 2009, 01:54:04
Hà Nội mùa thu. Đi làm thêm về, lang thang phố Hà Nội. Mưa. Đường Kim Mã không còn tím ngắt bằng lăng. Đường Tây Sơn nở đầy hoa điệp vàng.
Mưa trên những con đường Hoàng Diệu, Nguyễn Du, lá vẫn rơi, hoa sữa vẫn đậm mùi hương ngan ngát. Êm ái và khoan khoái ngấm vào một cảm xúc dạt dào với Hà Nội, một ấn tượng rất riêng chẳng thể nào quên được.
Mưa bên ngoài hiên nhà hàng Ý, nhẩn nha từng sợi mì dính nước sốt theo phong vị của một xứ sở xa lắc mà nhìn xuống xe cộ nối nhau rẽ nước trên con đường lênh láng mới mưa trước đó một giờ.
Mưa bên ly cà phê nguội ngắt của quán nhỏ ven đường, mưa hắt vào chân và gió táp vào mặt, chả biết thích gì khi cảm thấy mình “ngầu” hơn một tí?
Mưa lúc nào cũng khiếm mình buồn, khiến mình bối rối muốn trốn vào một góc khuất nào đó, nhâm nhi ly Capuchino qua lớp kính cách âm, nhìn dòng người vội vã lao nhanh trên phố.
Mùa đông sắp tới này vẫn chưa hết “lạnh”. Thằng bạn mình vừa được người yêu đan tặng một cái khăn quàng cổ khá cool, rất hợp với form người đậm của nó. Mình lại thèm có ai đó đan khăn cho mình nhá, nhắc mình mặc áo khoác khi ra đường nhá, ngồi vỉa hè nhấm nháp ngô nướng hay khoai luộc nhá. Thích phải biết! Chà, rất gì và này nọ. Là lẽ thường tình thôi khi mà đến cái tuổi hừng hực và phơi phới này, dù sống trong một thế giới “nóng, phẳng và chật”, dù để mình bị cuốn trôi đi bởi các project, part-time kín mít thì trong sâu thẳm cái thế giới nội tâm ít-ai-biết-là-phức-tạp của 1 thằng xa nhà từ nhỏ như mình, vẫn cần lắm và nhớ lắm cái không khí gia đình ấm cúng, cái nắm tay và sự quan tâm sâu sắc của ai đó. Có ai cấm đâu nhỉ, khi mà mươi năm nữa mỗi sáng mai ta không thức dậy với niềm hăm hở với cuộc sống, với đầy ắp ý tưởng và những deadline cần hoàn thành mà với những ý nghĩ thực dụng, nhỏ nhen và có phần “đen tối”, khi đó ta có đủ độ yêu đời để yêu mình và yêu người nhiều ntn nữa không ?
Mới quen cậu được một tháng mà mọi thứ trong cuộc sống của mình tươi sáng lên nhiều. Yêu cậu từ cái nhìn đầu tiên. Đôi mắt ấy, nụ cười ấy đã là 1 phần cuộc sống của tớ. Người ta bảo, khi còn nhỏ ta hay cười, nụ cười khi đó vô tư và rất thật. Khi lớn lên rồi, ta cười ít đi vì trước khi cười ta còn phải suy nghĩ xem mình có nên cười ko, đôi khi vì thế mà quên mất nụ cười. Dường như những bộn bề bon chen của cuộc sống không làm tắt đi nụ cười trong veo đó của cậu.
Nụ cười tươi, sáng và rất thật. Nó an ủi mình rất nhiều những lúc stress vì công việc. Nó làm tim mình thắt lại khi mình thấy người yêu cậu. Và từ đó mình biết rằng, những giấc mơ của mình đã không còn bình yên.
Con người có thể đấu tranh xem mình nên nghe theo lý trí hay ý chí, nhưng trong chuyện tình cảm, mình luôn để lý trí quyết định. Mình vẫn yêu cậu như chưa từng yêu ai nhiều như thế. Ngay cả khi cậu hơn mình 1 tuổi. Ngay cả khi cậu đã có người yêu. Ngay cả khi mình ít được gặp cậu. Mà có gì là sai trái đâu nhỉ. Mình và cậu đều hiểu nhau, đều coi nhau như những người bạn tốt và cố hết sức không để chuyện gì phá vỡ nó. Khi người ta im lặng để mà giữ nhau, người ta thương nhau hơn bao giờ hết. Và những nỗi đau cũng nhức nhối hơn bao giờ hết. Trong tình yêu, ta không yêu những gì cả thế giới yêu. Ta chỉ yêu những cái của riêng ta, của cho ta và của mình ta thôi. Khi thế giới có hai người yêu giống nhau, khi đó nhân loại nghèo đi một tâm hồn. Và mình vẫn chờ đợi và hy vọng... một ngày mưa đến ... sương rồng nở hoa.
Tối qua, vừa xem xong bộ phim Illusionist bỗng cảm thấy mình quá ảo tưởng và kỳ vọng trong cuộc sống, thôi thì mọi thứ không perfect như mình nghĩ. Vì vậy mình sẽ phải thay đổi để chờ đón một tình yêu mới, mình mong chờ một người nào đó hiểu và chia sẻ với mình là đủ, mọi thứ khác sẽ không còn quan trọng nữa. Mình sẽ cố gắng thay đổi những gam màu tối pha vào đó những gam màu sáng, để cuộc sống tươi hồng hẳn lên.
"Smile can’t change your life but it’ll help you look your life simple"
20 năm, những nét vẽ trong bức tranh hồn mình như một mớ nguệch ngọac không có điểm dừng, mỗi ngày lại có thêm những nét vẽ khác chèn vào cái đống rối reng ấy, để bức tranh ngày càng phức tạp hơn, khó hiểu hơn. Mình thích những gam màu sáng, thích sơn phết lên bức tranh của mình để nó trông thật dịu dàng và dễ cảm, khi có một vệt màu tối nào xuất hiện, mình lại vội vàng âm thầm tìm cách phủ lên cho nó những vệt sáng để nó không thể khống chế được bức tranh sáng màu.
Một bức tranh bao giờ cũng có hai gam màu tối và sáng. Tình yêu xung quanh ta dạy cho ta cách vẽ yêu thương và tha thứ, nhưng xã hội lại dạy cho ta cách vẽ e dè và thù hận! Dẫu sao cũng phải biết cảm ơn cả hai, vì nhờ nó mà chúng ta biết trân trọng giá trị của hạnh phúc của yêu thương.