Laboratoire De Jun

Subscribe to RSS feed

Sticky post

Recipe in my blog

,

Photobucket


And more than a cup of coffee

Read more...

Bên ngoài cửa sổ có mưa

Và bên ngoài vẫn đang mưa. Mưa rất to.

Hà Nội đang có bão thì phải. Nàng chẳng biết tại sao, nhưng hình như gần đây nàng toàn nhè lúc mưa to gió lớn mà lao ra đường.
Như hôm nay chẳng hạn: Mưa xối xả trắng xóa trời đất. Gió ầm ào thổi dạt cả xe. Sấm đì đùng, chớp nhay nháy. Thế mà lao ra đường. Đeo kính không nhìn thấy gì thì vứt lính đi. Lờ mờ, mò mẫm giữa đường. Cứ đi, bất chấp đường đông hay vắng. Cứ đi, cho tới khi thấy nước cản nặng xe thì tạt sang lề tìm chỗ cao hơn một chút. Cứ đi, nước ngập sâu quá dừng cả xe, lại nổ máy đi tiếp. Không hề dừng lại. Mặc mưa táp rát mặt và đau mắt. Dẫu đôi khi lạng tay lái. Nhưng nàng biết, chỉ cần không buông tay sẽ không bị ngã. Chỉ cần nàng không dừng lại, nhất định nàng sẽ về đến nhà.

Đoạn đường trở nên dài gấp trăm lần. Và đã hơn một lần nàng tự hỏi mình Có sợ không? Đáp lại là câu hỏi: Mình nghiện cảm giác này rồi sao?
Sợ chứ. Nàng sợ sẽ chẳng bao giờ về tới nhà. Dù bao nhiêu lần đội mưa, vượt bão cũng thế. Nàng vẫn sợ lắm. Và nàng cũng khiếp sợ cái sức mạnh to lớn của tự nhiên. Nàng bị vùi dập tơi tả. Nếu cứ ví con gái là bông hoa, thì chắc nàng chẳng còn một mảnh cưống.
Có điều, nàng hơn hẳn một bông hoa. Vì niềm tin. Nàng tin là nàng có ý chí. Nàng dỗ mình rằng Cứ coi đây là bài tập luyện đối đầu với thử thách. Cuộc đời còn có lắm sóng gió khiếp hãi hơn. Và nàng thì không có khái niệm Bỏ cuộc hay Chạy trốn.

Đấy cũng chính là ý nghĩ duy nhất trong đầu nàng trên suốt quãng đường mười mấy hai mươi cây số bão tố tối nay. Để về với gia đình của mình, không gì có thể cản bước nàng.
À, còn một ý nhĩ khác. Chính xác hơn là bóng hình khác: Mét Bảy.
Nếu là Mét Bảy, chắc chắn sẽ chẳng bao giờ phi ra ngoài đường mưa gió này. Kể cả có lái xe hơi chứ đừng nói tới việc chạy xe máy. Ngu ngốc. Điên khùng. Nguy hiểm. Chắc chắn Mét Bảy sẽ nói thế.
Mét Bảy luôn chọn giải pháp an toàn. Mét Bảy không bao giờ tranh đấu. Chính vì vậy nên Mét Bảy đã buông tay, từ trước khi trời nổi giông tố. Và nàng ngã. Đến bây giờ vẫn đau.

Kể từ đó đến nay, nàng đâm lại thích bị gió mưa vùi dập, thích cái đoạn đường gian nan lụt lội mà đầu óc căng như dây đàn, không nghĩ gì khác ngoài một việc: ĐI. Cái cảm giác bị mưa hắt rát mặt, gió thổi tức ngực thì không lấy gì làm quyến rũ lắm. Nhưng khi gạt chân chống và vẫy hai cánh tay mỏi nhừ, nàng có cảm giác mình vừa chiến thắng oanh liệt. Nàng cảm thấy mình thật mạnh mẽ. Mưa gió dường như gột sạch mọi điều, để lại nàng hoàn toàn trống rỗng, như một chiếc bình, sẵn sàng được rót đầy nước từ đây.

Bên ngoài vẫn mưa. Chiếc bình chưa được đổ gì vào cả. Vẫn trống rỗng.

Dân dã kẹo lạc

,

Thanh niên bây giờ có cái thú Trà Chanh vỉa hè. Nhưng trước khi trà chanh xuất hiện, vỉa hè phố biến một thứ thức uống khác: trà đá - trà xanh, đi cùng là kẹo lạc dân dã.
Người ta ví von đôi bạn trà xanh - kẹo lạc như tri kỷ tâm giao. Như cái hồn quê lên phố, trà xanh - kẹo lạc vỉa hè đã thành một nét văn hóa hè phố Hà Nội. Vị chát của trà và nét ngọt ngào của kẹo. Mùi thơm của lá và cái béo bùi của lạc. ÔI, sao mà khéo kết hợp, khéo sóng đôi. Mộc mạc và giản dị thế thôi, nhưng mà sao ai cũng thương cũng nhớ những phút nhâm nhi, nhàn tản ấy.
Sẽ thế nào nhỉ, nếu một ngày phố vắng trà xanh, kẹo lạc và những quán nước nhỏ nơi góc đường?

Photobucket
Kẹo Lạc

Nguyên liệu:

200gr lạc rang bóc vỏ, giã dập
70gr vừng tách vỏ rang chín
120gr đường trắng
50gr mạch nha
10ml nước
Vani
Bột nếp rang

Cách làm:

1. Lấy khay, trải giấy nến và rắc một lớp bột nếp mỏng lên khay.

2. Cho đường, nước, mạch nha vào nồi đế dày đun nhỏ lửa đến khi đường tan hết.
Hạ lửa nhỏ đun cho hỗn hợp đường hơi sánh lại. Lúc này thử theo kinh nghiệm nấu kẹo lạc của dân gian là đun đên khi nhỏ 1 giọt đường vào bát nước mà nó vo tròn lại là được.

3. Nhanh tay cho vừng và lạc vào đảo đều, tắt bếp cho vani đảo đều

4. Cho hỗn hợp (3) ra khay, lấy 1 giấy nến khác trải lên trên rồi dùng cây cán bột cán đều và phẳng, dày khoảng 0,5 - 1 cm là được, dùng thành dao vun đều các cạnh cho ngay ngắn

5. Dùng dao sắc cắt thành từng thanh theo ý muốn ngay lúc còn ấm. Nếu để nguội sẽ khó cắt và dễ bị vỡ vụn kẹo. Rắc một chút bột nếp cho các thanh kẹo không bị dính lại vào nhau.

6. Để nguội hẳn cho vào lọ đậy kín

Photobucket

Khái niệm về hai chữ Thành Công

,

Bài văn này được viết ngày 6 tháng 9 năm 2006. Tôi đã chép tay bài văn này vào cuốn số của mình, cùng với rất nhiều bài học cuộc sống khác, của những tác giả lớn khác. Đó thực sự đã ghi dấu và có ảnh hưởng lớn tới tôi. Lâu lâu, khi ta lạc lối trong những tham vọng và hư danh, hãy cùng đọc lại và nghĩ về sự thành công mà chúng ta thực sự muốn hướng tới. Nhé!

Hà Minh Ngọc học lớp 10 Văn, khối chuyên THPT trường ĐH Sư phạm Hà Nội là tác giả của bài văn này.
( lời phê của giáo viên thế này: "Cảm ơn em đã tặng cô một bài học, một lời động viên vào lúc cô cần nó nhất. Em đã thực sự thành công đấy. Mong em tiếp tục thành công" )

Đã bao giờ bạn tự hỏi thành công là gì mà bao kẻ bỏ cả cuộc đời mình theo đuổi? Phải chăng đó là kết quả hoàn hảo trong công việc, sự chính xác đến từng chi tiết? Hay đó là cách nói khác của từ thành đạt, nghĩa là có được một cuộc sống giàu sang, được mọi người nể phục? Vậy thì bạn hãy dành chút thời gian để lặng mình suy ngẫm. Cuộc sống sẽ chỉ cho bạn có những người đạt được thành công theo một cách giản dị đến bất ngờ.

Thành công là khi bố và con trai có dũng khí bước vào bếp, nấu những món ăn mẹ thích nhân ngày 8-3. Món canh có thể hơi mặn, món cá sốt đáng lẽ phải có màu đỏ sậm thì lại ngả sang màu… đen cháy. Nhưng nhìn mâm cơm, mẹ vẫn cười. Bởi vì hai bố con không thể thành công trên “chiến trường” bếp núc, nhưng lại thành công khi tặng mẹ “đoá hồng” của tình yêu. Một món quà ý nghĩa hơn cả những món quà quý giá, hạnh phúc ấy long lanh in trong mắt mẹ.

Thành công còn là hình ảnh một cậu bé bị dị tật ở chân, không bao giờ đi lại bình thường được. Từ nhỏ cậu đã nuôi ước mơ trở thành cầu thủ bóng đá. Sau bao nỗ lực khổ luyện, cậu bé trở thành cầu thủ dự bị trong một đội bóng nhỏ, và chưa bao giờ được chính thức ra sân. Nhưng đó không phải là thất bại. Trái lại, thành công đã nở hoa khi cậu bé năm xưa, với bao nghị lực và quyết tâm, đã chiến thắng hoàn cảnh để theo đuổi ước mơ từ ngày thơ bé. Thành công ấy, liệu có mấy người đạt được?

Sau mỗi mùa thi đại học, có bao “sĩ tử” buồn rầu khi biết mình trở thành “tử sĩ”. Hai bảy điểm, cao thật đấy. Nhưng cao mà làm gì khi NV1 lấy tới hai bảy phẩy năm? Đó thật ra không phải là thất bại, chỉ là khi thành công – bị – trì – hoãn mà thôi. Cuộc sống vẫn chào đón họ với NV2, NV3. Quan trọng là họ đã nỗ lực hết sức để khẳng định mình. Đó là ý nghĩa vẹn nguyên của các kỳ thi, và cũng là bản chất của thành công.

Ngày còn nhỏ, tôi đã được đọc một câu chuyện rất xúc động. Truyện kể về một cậu bé nghèo với bài văn tả lại mẹ – người phụ nữ đã che chở cuộc đời em. Cậu bé viết về một người mẹ với mái tóc pha sương, với đôi bàn tay ram ráp nhăn nheo nhưng dịu hiền và ấm áp. Cậu kết luận rằng: bà ngoại là người mẹ – người phụ nữ đã nâng đỡ em trong suốt hành trình của cuộc đời. Bài văn lạc đề, phải về nhà viết lại. Nhưng đó mới chính là một tác phẩm thành công, bởi ở đó chất chứa tình yêu thương của đứa cháu mồ côi dành cho bà ngoại. Liệu có thành công nào, tình cảm nào thiêng liêng hơn thế?

Nhiều năm trước, báo chí từng vinh danh một cậu học trò nghèo thi đậu đại học với vị trí thủ khoa. Đối với cậu, đó là một thành công lớn. Nhưng có một thành công khác, lặng thầm mà lớn lao, đó là chiến thắng của một người cha gần 20 năm trời đạp xích lô nuôi con ăn học. Bao niềm tin và hi vọng hiện lên trên gương mặt vốn đã chịu nhiều khắc khổ. Và ngày con trai đậu đại học cũng là ngày tốt nghiệp khoá – học – của – một- người – cha.

Tôi biết có một nữ sinh tốt nghiệp đại học với tấm bằng loại ưu gần hai mươi năm trước. Với tài năng của mình, cô có thể gặt hái thành công trên con đường sự nghiệp và danh vọng. Nhưng cô sinh viên năm ấy đã chấp nhận hi sinh những cơ hội của đời mình để trở thành một người vợ đảm đang, một người mẹ dịu hiền của hai cô công chúa nhỏ. Cho tới bây giờ, khi đã là một phụ nữ trung niên, Người vẫn nói với tôi rằng: “Chăm sóc bố và hai con chu đáo, đối với mẹ đã là một thành công lớn”. Mỗi khi nghe câu nói ấy, tôi lại rơi nước mắt. Gia đình là hạnh phúc, là thành quả đẹp đẽ của đời mẹ, và chúng tôi phải cảm ơn mẹ vì điều đó.

Con người luôn khát khao thành công, nhưng mù quáng theo đuổi thành công thì thật là vô nghĩa. Bạn muốn mình giàu có, muốn trở thành tỷ phú như Bill Gates? Vậy thì hãy gấp đồng tiền một cách cẩn thận rồi trao nó cho bà cụ ăn xin bên đường. Với việc làm đẹp đẽ ấy, bạn sẽ cho mọi người hiểu được bạn không chỉ giàu có về vật chất mà còn giàu có tâm hồn. Khi đó, bạn đã thực sự thành công.

Cũng có khi bạn ước mơ thành công sẽ đến với mình như đến với Abramovich – ông chủ của đội bóng toàn những ngôi sao? Thành công chẳng ở đâu xa, chỉ cần bạn dành thời gian chăm sóc cho “đội bóng” của gia đình bạn. Ở đó, bạn nhận được tình yêu thương vô bờ bến, thứ mà Abramovich không nhận lại được từ những cầu thủ của ông ta. Thành công đến với mọi người một cách giản dị và ngọt ngào như thế!

Bạn được sinh ra, đó là một thành công vĩ đại của cha và mẹ. Trách nhiệm của bạn là phải gìn giữ cho vẻ đẹp hoàn thiện của thành công ấy. Đừng bao giờ ủ ê nghĩ rằng cuộc sống là một chuỗi của thất bại, bởi như một giáo sư người Anh từng nói: “Cuộc sống này không có thất bại, có chăng là cách chúng ta nhìn nhận mọi việc mà thôi”. Còn đối với tôi, thành công là khi ai đó đọc được bài viết nhỏ này. Có thể sẽ chẳng được điểm cao, nhưng gửi gắm được những suy nghĩ của mình vào trang viết, với tôi, đó là một thành công

Ngẫu hứng bánh xèo

,

Photobucket

Nằm trong Top 40 món ngon nhất Việt Nam do CNN bình chọn, bánh xèo được đánh giá là món ăn đường phố đặc biệt bởi sự đa dạng của chính mình. Cũng vẫn cái tên ấy được gọi lên, tiếng “ xèo xèo” quen thuộc, chiếc bánh bán nguyệt nóng hổi được dọn lên, vậy mà lại thấy khác ơi là khác.

Bánh xèo Huế béo ngậy dọn kèm với trái vả, chuối chát, khế chua. Bánh xèo Quảng Nam giòn tan sánh đôi với nước chấm sền sệt thơm bùi. Bánh xèo Sài Gòn phá cách với nhiều hương vị mới lạ. Bánh xèo Miền Tây vàng rộm nằm giữa bao thứ lá rau miệt vườn thân thuộc...

Khác thì khác. Mà quen thì vẫn quen cực kì. Lạ chưa?!

Vỏ bánh thì vẫn là bột gạo nhé. Thêm tí nghệ cho bánh vàng rộm bắt mắt. Cắt tẹo lá hành xanh cho bánh giàu màu sắc. Muốn bánh giòn tan thì chỉ dùng toàn bột gạo. Thích bánh dai thì thêm bột bắp, bột năng. Khoái bánh bùi thì thêm bột đậu xanh hay đậu xanh chín nghiền nhuyễn. Mà yêu vị béo thơm thì thêm cốt dừa.

Nhân thì không giới hạn. Nào tôm. Nào thịt. Nào nấm. Rồi đậu. Rồi giá. Rồi rau. Đếm không kể siết khúc biến tấu của nhân. Kiểu gì cũng ngon thôi rồi.

Còn cả rau ăn kèm mới gọi là tuyệt cú mèo. Mùa nào thức rau ấy. Mà vùng nào thì có những loại rau trái đặc trưng nấy. Bánh Huế ắt phải có trái vả cắt mỏng. Bánh Quảng thì phải cuốn lá cải xanh. Sài Gòn thì ắt ăn kèm với xà-lách. Này húng. Này tía tô. Này  rau diếp. Rồi cả mùi ta.Dưa. Giá... Vườn có bao nhiêu thứ rau, thì ắt trên mâm bánh có đủ những thức ấy.  Cả khu vườn gói đầy trong lớp vỏ bánh tráng gạo mỏng tang, chấm đẫm thứ nước chấm pha khéo léo.

Khéo nhất đúng là nước chấm bánh. Đó là bí quyết nhà nghề tạo nên vị ngon của bánh xèo. Nước mắm ngon pha chua chua ngọt ngọt rất nhẹ nhàng. Cái nhẹ nhàng ấy đánh bay toàn bộ những gì gọi là ngấy, là ngán khỏi lớp bánh; đẩy bật lên cái béo bùi của vỏ, cái ngọt tươi của nhân và cảm giác mát rượi của các loại rau sống. Công thức cơ bản cho nước chấm là 1 nước mắm ngon + 4 nước lọc + 1 dấm + 2 đường. Người Nam Bộ thì dùng hẳn nước dừa nươi để pha. Còn miền Bắc thích vị chanh hơn là dấm. Nhưng khác nhất là miền Trung. Bánh xèo chấm với nước chấm sệt làm từ tương, gan và lạc với công thức bí truyền cực đặc biệt. Càng ăn càng thấy mê.

Photobucket

Người ta mê bánh xèo. Người Tây cũng mê bánh xèo. Ngon như thế. Đa dạng như thế. Ăn mãi vẫn chưa ăn hết bánh xèo Việt. Vậy thì làm sao mà chán, mà chê.

Bánh thì không chê. Nhưng tôi chán tôi quá đỗi. Bởi tả Đông tả Tây cho rõ hay rõ nhiều, nhưng tới phần hành động thì chẳng hề có chuẩn bị trước. Hứng lên là xách bột ra ngoài, lục tủ lạnh, rồi chạy ra vườn. Nghe “xèo xèo” một chốc là thấy ra đời thứ bánh xèo con nhà nghèo đạm bạc.

Photobucket

 

CÔNG THỨC

Vỏ bánh:

200gr bột gạo

400ml nước lọc

1 tsp bột nghệ

1 xíu muối

Hành lá cắt mỏng

                                 Nhân bánh:

                                 Tép đồng

                                Thịt nạc vai

                                Giá đỗ

                                Tóp mỡ ( nếu thích ăn béo )

Rau sống:

Rau xà-lách

Giá sống

Dưa chuột bào

Mùi ta

Húng Láng, húng quế, húng bạc hà

                                 Nước chấm:

                                1 cup đường

                                 1 cup nước

                                 1/4 cup nước mắm ngon

                                 2 trái ớt, bỏ hột, băm nhỏ

                                 2 trái chanh, vắt lấy nước cốt

                                  3 tép tỏi, băm nhỏ

  Và đừng quên bánh tráng gạo để cuốn nhé

Photobucket

CÁCH LÀM

1.       Hòa tan các nguyên liệu làm vỏ, để 30 đến 1h cho bột gạo ngấm đủ nước

2.       Pha nước chấm: Cho nước và đường vào một nồi nhỏ, bắt lên bếp, để lửa vừa. Khuyấy cho đường tan. Đun cho đến khi nồi sôi lên. Nhắc nôì khỏi bếp, để nguội. Cho nước chanh vắt, nước mắm, ớt, tỏi băm nhỏ vào, trộn đều. Nêm lại vừa ăn.

3.       Rau sống nhặt rửa sạch, vẩy ráo nước. Sắp xẵn ra đĩa.

4.      Tôm làm sạch, thịt băm nhỏ ( vừa vừa thôi nhé ). Xóc tôm thịt sơ qua với chút muối tiêu.

Tôm rang chín. Thịt xào chín tái.

Giá rửa sạch, vẩy ráo nước.

5.      Bắc chảo chống dính lên bếp. Cho vào chảo 1 thìa dầu rồi lắc cho dầu láng đều khắp chảo. Chắt bỏ dầu thừa, các bạn nhớ giữ một lát cho toàn bộ dầu chảy đi hết. Bánh không ngậm dầu sẽ nhanh giòn và lâu ỉu hơn.

6.      Để chảo thật nóng. Khi ấy, bột bánh đổ vào mới tạo nên tiếng “ xèo” đặc trưng. Và cái chính là bánh sẽ róc chảo, và giòn vỏ.

Dùng muỗng to múc một muỗng hỗn hợp bột vỏ bánh đổ vào chảo. Vừa đổ vừa quay cán chảo cho bột chạy dàn đều một lớp mỏng khắp đáy chảo.

 Cho tôm, thịt, giá vào phần nửa cái bánh.Đợi khoảng 2~3 phút cho bánh chín vàng. Dùng vá dẹp bẻ gập bánh lại làm đôi. Lấy bánh ra.

7.      Lp lại cho đến khi hết bột và tôm thịt rau.

Photobucket

 

Bánh xèo phải ăn ngay lúc vừa ra chảo là ngon nhất.

Đi ăn ngay đây kẻo hết mọi người ơiiiiii!!!!!! 

Chúc mọi người thành công và  ngon miệng!

 

Photobucket
June 2012
S M T W T F S
May 2012July 2012
1 2
3 4 5 6 7 8 9
10 11 12 13 14 15 16
17 18 19 20 21 22 23
24 25 26 27 28 29 30