Mình cùng luộc khoai lang để làm bánh nhé!
Friday, October 15, 2010 9:29:53 AM

Thái độ và lựa chọn bạn thể hiện hôm nay, sẽ xây "căn nhà" bạn sống vào ngày mai
Thursday, September 23, 2010 10:10:23 AM
Gấu tập yoga, mèo học đòi mặc đồ chíp... là những hình ảnh vui về động vật mang lại sự thư giãn.
|
|
Thư giãn vùi mình trong cát. |
|
|
Đôi bạn thân? |
|
|
Lưỡi dài quá |
|
|
Lái xe rất cừ. |
|
|
Thật ấm cúng. |
|
|
Phút làm điệu của chó. |
|
|
Chiếc gối thật êm. |
|
|
Bữa ăn thịnh soạn quá. |
|
|
|
"Tớ nằm giống cậu". |
|
|
Ngồi yên nào. |
|
|
Gấu rèn luyện sức khỏe bằng yoga. |
|
|
Màn trồng cây chuối. |
Theo Chinaview
Monday, September 20, 2010 5:39:37 AM
Một bác thợ mộc già đã đến lúc phải nghỉ hưu. Bác nói với người chủ thầu về các kế hoạch nghỉ công việc xây dựng nhà cửa và sống cuộc sống nhàn hạ hơn với vợ của mình, với đại gia đình của bác. Bác sẽ nhớ đến những đồng lương, nhưng bác cần phải nghỉ ngơi. Những điều đó thật dễ chấp nhận. Người chủ thầu cảm thấy tiếc nuối khi chứng kiến người thợ giỏi của mình nghỉ việc và đã đề nghị bác thợ mộc làm thêm chỉ một căn nhà như là một đặc ân cá nhân. Bác thợ mộc nói đồng ý, nhưng lúc này dễ dàng thấy rằng trái tim của bác đã không còn chỗ cho công việc nữa. Bác ta đã làm với tay nghề kém và dùng các vật liệu kém chất lượng. Đó là một cách không thích hợp để kết thúc một sự nghiệp tận tâm. Khi bác thợ mộc hoàn thành công việc, người chủ thầu đến kiểm tra căn nhà. Ông ta giao chìa khóa nhà cho bác thợ mộc. "Đây là nhà của ông, món quà của tôi cho ông", ông nói. Bác thợ mộc bị choáng! Thật là hổ thẹn! Giá mà bác biết bác xây căn nhà này cho chính mình thì bác đã làm nó hoàn toàn khác rồi.
Do đó, đối với chúng ta. Chúng ta xây dựng cuộc sống của mình, mỗi thời khắc, chúng ta thường không cố gắng hết sức. Rồi chúng ta sẽ hụt hẫn khi nhận ra rằng chúng ta phải sống trong nhà do chính chúng ta xây. Nếu có thể làm lại, chúng ta sẽ làm khác hơn nhiều. Nhưng chúng ta không thể quay trở lại.
Bạn là người thợ mộc, mỗi ngày bạn đóng một cây đinh, lắp đặt một tấm bảng, hay xây một bức tường. "Cuộc đời là một dự án tự mình làm", ai đó đã nói thế. Nhưng thái độ và lựa chọn bạn thể hiện hôm nay, sẽ xây "căn nhà" bạn sống vào ngày mai.
Tuesday, September 14, 2010 7:12:04 AM
Chuyện xảy ra tại một trường đại học. Sắp hết giờ giảng, giáo sư bỗng đề nghị với các sinh viên:
- “Tôi cùng mọi người thử một trắc nghiệm nhỏ, ai muốn cùng tôi thử nào?”
Một nam sinh bước lên. Giáo sư nói: “Em hãy viết lên bảng tên của 20 người mà em khó có thể rời bỏ”. Chàng trai làm theo. Trong số tên đó có tên của hàng xóm, bạn bè, và người thân …
Giáo sư nói: “Em hãy xoá tên của một người mà em cho rằng không quan trọng nhất!” Chàng trai liền xoá tên của người hàng xóm.
Giáo sư lại nói: “Em hãy xoá thêm một người nữa!”. Chàng trai xoá tiếp tên của một đồng nghiệp.
Giáo sư nói tiếp: “Em xoá thêm tên một người nữa đi”. Một người không quan trọng nhất trong cuộc đời. Chàng trai lại xoá tiếp …
…
Cuối cùng, trên bảng chỉ còn lại ba cái tên, bố mẹ, vợ, và con. Cả giảng đường im phăng phắc, mọi người lặng lẽ nhìn vị giáo sư, cảm giác dường như đây không còn đơn thuần là một trò chơi nữa rồi!!
Giáo sư bình tĩnh nói tiếp: “Em hãy xóa thêm một tên nữa!” chàng trai chần chừ, rất khó khăn mới đưa ra được sự lựa chọn … anh đưa viên phấn lên … và gạch đi tên của bố mẹ!
“Hãy gạch đi một cái tên nữa đi!”, tiếng của vị giáo sư lại vang lên bên tai. Chàng trai sững người, rồi như một cái máy, từ từ và kiên quyết gạch bỏ tên của đứa con trai …
Và anh bật khóc thành tiếng, dáng điệu vô cũng đau khổ.
Vị giáo sư chờ cho anh bình tĩnh lại hồi lâu và hỏi: “Lẽ ra người thân thiết nhất với em, phải là cha mẹ và đứa con, bởi cha mẹ là người sinh thành và dạy dỗ em nên người, đứa con là do em dứt ruột sinh ra, còn người vợ thì có thể tìm người khác thay thế được, vậy tại sao, với em người vợ lại là người mà em khó rời xa nhất?”
Cả giảng đường im lặng, chờ nghe câu trả lời. Chàng trai bình tĩnh và từ tốn nói: “Theo thời gian, cha mẹ sẽ là người sớm nhất rời bỏ tôi vì tuổi già, con cái khi trưởng thành, cũng chắc chắn sẽ rời xa tôi, còn người luôn ở bên tôi, làm bạn với tôi suốt đời, thực sự chỉ có vợ tôi mà thôi !”
…
Nếu là bạn, ai sẽ là cái tên cuối cùng bạn để lại?