Let bygones be bygones

illusion :)

Subscribe to RSS feed

Mmry ♥

Ám ảnh

….nhìn anh nằm yên bất động trên chiếc băng ca thấm đẫm màu máu, tiếng la khóc của hai bác và Bun...em như ngã gục…em biết, em đã mất anh…mãi mãi…

“Sao anh im lặng vậy? trả lời em đi, làm ơn..em xin anh đấy!” em đã kêu anh, đã nấc lên nhiều…thật nhiều nhưng anh vẫn lạnh lùng không nghe thấy…em cầm lấy bàn tay anh..nhưng anh vẫn buông xuôi….

Em biết…anh đã không còn…

Ngày đưa anh về nơi an nghỉ…em ước, mình có thể được cùng đi…về nơi thế giới “thuộc về anh”…..

………………………………………………………………………………….

Em ngất….Bun phải dìu em về nghỉ…em cảm nhận được…sự thân thuộc…mơ màng…bóng dáng anh…đứng cười với em…bừng tỉnh…chỉ còn mỗi em trong căn phòng ấm nồng mùi hương của anh…tất cả, tưởng chừng quen nhưng giờ lại quá ảm đạm….

Mở tủ áo quần của anh…em lục tìm 1 chiếc áo sơ mi trong vài bộ đồ sót lại…em mặc nó…em muốn tìm lại cái cảm giác được anh ôm ấp khi trong lòng trống trải…

Kéo ngăn bàn của anh…em tìm thấy quyển nhật kí của em trong đó…anh vẫn còn giữ…nhưng lại bảo với em làm mất rối…để mặc em cứ hờn dỗi hơn cả tháng vì bảo đó là minh chứng cho tình yêu của 2 đứa…

Quyển nhật kí đã bị mất ổ khóa…em lật từng trang…từng trang..

24/12/2k4
Ờ bên em đón giáng sinh, cùng cắt bánh gatô, cùng nghe bài silent night và nhìn em nghêu ngao ngồi hát theo…em bảo chẳng muồn chụp ảnh, để tự nhau ghi nhờ vào đầu..nhìn em cứ buồn cười, ôm em…giáng sinh ấm áp…

1/2/2k5
Năm mới, dạo phố và đi mua sắm cùng em…em cứ léo nhéo đòi tiền mừng tuổi suốt, rối em nhớ ra anh chưa trả nhật kí, em dổi…anh dối em rằng đã làm mất, em tức đỏ mặt…anh xin lỗi…nhưng anh muốn giữ…

14/2/2k5
Valentine cuối cùng được đón cùng em, không biết phài nói như thề nào với em về việc anh phải đi du học…mình chỉ vừa huề nhau vài hôm…rõ chán..
……..
4/7/2k5
Ngày đầu tiên rời xa em…nhìn em lạnh nhạt lúc tiễn anh…lòng đau lắm…đêm nay chẳng ngủ được…anh nhớ em…
…………………………..
3/8……11/9…..31/10….
……………………………v………………….…………….v…………………………
23/5/2k7

…Những dòng cuối cùng anh viết trong nhật kí:

Mai là sinh nhật thứ 3 của em thiếu sự chúc mừng của anh..anh xin lỗi vì trở về mà không báo trước với em…để rồi…vô tình em nhìn thấy anh ôm người con gái khác trú mưa….anh xin lỗi..
Anh biết không bao giờ anh nhận được sự tha thứ từ em..nhưng anh mong em…khi anh đã rời xa em rồi….

- Anh muốn em đừng khóc nếu anh không còn được bên cạnh em bảo vệ và che chở.
- Không muốn em lại lao vào con đường nghiện ngập như ngày nào.
- Không muốn em u uất, trầm lặng như những ngày đầu gặp mặt.
- Không muốn…..

………………….……

+ Anh yêu cầu em phải mĩm cười…luôn luôn mĩm cười.
+ Phải tự đứng dậy sau những lần vấp ngã.
+ Phải biết yêu thương bản thân và cả cuộc sống mà em đang có được.
+ Phải mở lòng với một người mới…dù cho, người đó không phài là anh…..

………………………………………………………………………………………
Gấp quyển nhật kí lại, em trút một hơi thở dài nuốt nghẹn…những tưởng đã không khóc….nhưng em đã không thể kiềm chế..ôm tấm ảnh 2 đứa chụp chung…em ngã quỵ trên nền nhà lạnh tê tái…em bật khóc trong sự vùi dập của kỉ niệm….đớn đau…

Tim em nát vụn…giá như..em đừng hờn dỗi để thời gian 2 đứa bên nhau được nhiều hơn…anh biết không…dù rất buồn nhưng em chưa bao giờ oán hận việc anh yêu một người con gái khác…vì chính em cũng có lỗi trong chuyện này….

Từng ngày qua..em cố sống và làm theo những điều anh mong muốn…em mạnh mẽ hơn, em biết tự đứng dậy trước những nỗi buồn, em đã cười thật nhiều và thôi dùng những thứ kích thích…và em đã thử yêu một người mới…

Mọi thứ đều không đơn giản…yêu người ta…và họ xem tình cảm của em như cỏ rác…yêu người ta và người ta lạnh nhạt hững hờ…thử đặt tình cảm rất nhiều và em đổi lại bằng “chẳng được gì cả” không ai yêu thương và chở che em như anh..

Và em phải dừng lại, em xin lỗi em không thề ngừng so sánh từng người một với tình cảm anh dành cho em, trái tim em quá ngoan cố….

Em đã…và vẫn thích sống trong dối trá từng ngày qua…um..em dối lòng, dối trái tím em…dối sự thật…em cố gắng sống thật hạnh phúc và tưởng tượng rằng anh vẫn đang du học…anh sẽ trở về, sẽ có cái gọi là kì tích…chẳng lâu nữa đâu…em sẽ lại được tựa vào vai anh…

….Và như thế…em cứ sống không thật…để rồi những khi cô đơn, trong lòng em em bất giác thấy hoang vắng…em lại trèo lên nóc nhà ngồi hát vu vơ và mĩm cười trong tiếng thở nượp dài…em nhắm mắt cảm nhận sự vuốt ve, quấn quit của từng cơn gió, từng hạt mưa, từng cái đung đưa của ánh đèn đường…..em tin rằng…anh đang ngồi cạnh em…dù không còn là xác thịt…nhưng linh hồn anh vẫn hiện diện quanh em….

Cuộc sống của em…không thật…lẫn lộn giữa âm và dương…nhưng luôn làm em cảm thấy hạnh phúc…dù rằng có đôi người vẫn chửi em…Điên…...


[ et k chỉnh sửa ]
.
Princess Chris

Read more...

Quên smile

23-1-2k10

Anh về…

…tất cả đã như em mong muốn….anh trở về…nhưng yên lặng… anh trở về…anh không gọi em ra đón…anh trở về…bước ngang em…và chúng ta xa lạ…

Em từng nói sẽ chẳng bao giờ chờ đợi anh nữa, anh hãy quên em đi và tìm cho mình một người con gái khác,một hạnh phúc mới và bắt đầu lại từ đầu…nhưng anh nói không chấp nhận, anh nói anh sẽ đợi chờ em thay đổi cách nghĩ…và…anh đã không giữ đúng lời hứa…

Anh có biết rằng dù em lạnh lùng, em cứng nhắc…em đòi chia tay, em cự tuyệt…nhưng tất cả chỉ là dối…dối lòng em, dối anh…dối cho một tình cảm luôn chất chứa trong trái tim này…

Anh biết vì sao ngày cuối cùng anh đi em lại khóc không? Vì em ngỡ ngàng, em hạnh phúc bởi câu nói “Anh sẽ đợi…” …..vậy mà….hôm nay…anh đã phản lại lời hứa xưa…anh rũ bỏ tất cả kỉ niệm, tình cảm của hai ta…anh biến “nguyện vọng” của em..thành sự thật….

Vốn chẳng tin vào định mệnh...nhưng hôm nay em thật sự bất ngờ khi gặp lại anh….đang dang rộng vòng tay ôm người con gái khác…. Rối Bời

Nếu….
Hôm nay..trời đừng làm mưa…chắc..có lẽ em đã không ghé ngang nhà cũ để im lặng ngắm nhìn dàn hoa của “ký ức” rồi…
Và…mình, sẽ không vô tình gặp nhau đâu anh nhỉ!?

Nhưng…dù sao em cũng cảm ơn ông trời…vì nếu không nhờ có những hạt mưa đùa nghịch làm lấm lem đi những dòng nước mắt đang chực trào trên khuông mặt của em, thì anh sẽ phát hiện ra em đang khóc mất…

Em phải nói như thế nào cho đúng? Phải chăng em khóc vì hạnh phúc khi trông thấy anh đã về? Khóc vì mừng cho anh đã tìm được một tình yêu mới..xứng đáng hơn em..?...Hay em đang nghanh tị? Em khóc…vì lòng em nhói buốt với muôn ngàn sự ích kỉ bủa vây…?

Anh cười với em ư? Anh dối trá..! Anh không như những lời đã hứa…do em hả? do em đùa giỡn với tình cảm của anh? Hay do anh vậy? do anh phản bội lời thề? Ánh mắt anh hôm nay xa lạ…em chẳng thể nhìn xuyên qua nó và đọc hết suy nghĩ của anh như hôm nào…ánh mắt anh đanh lạnh… Em Xót…

1.652 ngày em đợi…và hôm nay…những gì em nhận được nên gọi là ngọt ngào hay phũ phàng đây..?


Ngày đầu đến với anh…em phải đợi anh quên đi mối tình cũ…
Ngày cuối đến với anh…em lại phải đợi anh tìm một hạnh phúc mới…?

Đắng….!
Mà thôi đi anh nhé..!

Dù sao ở bên cô ấy…anh sẽ không còn phải nhắc nhở, răn đe từng chút một về cái thói quen uống rượu bia vô ý thức nữa…anh sẽ không phải ngửi thấy mùi thuốc lá nồng nặc và nhìn thấy con người yêu mình tay cầm điếu thuốc…thả trôi hồn vào làn khói…

Anh sẽ chẳng phải thức trắng đêm ngồi chờ bên giường bệnh mong cho một nữa của mình mau mau tỉnh lại sau những vết cứa hằn sâu trên da thịt hay những cơn nhồi máu cơ tim vì bị sốc….tất cả…sẽ không còn nữa…

Anh…
Người yêu mới của anh là một cô gái hồn nhiên và tràn đầy sức sống…
Em cảm nhận được vẻ vô tư, ấm áp nơi cô ta…chắc anh cũng sẽ như thế…[ chúng ta đồng cảm ]
Bên cạnh cô ấy anh sẽ yêu đời, bên anh sẽ luôn là mùa xuân tươi đẹp…

….Cô ấy KHÔNG NHƯ em…

Một con bé luôn u uất với cả mớ suy nghĩ già quá tuổi…
Ở bên em…anh sẽ chỉ cảm nhận được sự lạnh lùng vô cảm…
Sẽ như mùa đông, nhạt nhẽo và nhàm chán…

Giữ thật chặt anh nhé…!
Cô ấy sẽ mang đến niềm vui và nụ cười cho anh đấy…chẳng như em đâu…chỉ mang đến cho anh sự đắng đo dằn vặt với những hờn ghen trách móc…!

Đáng lẽ em sẽ không viết entry này để làm gì…nhưng…em muốn giữ lại một vài cảm giác "cuối" cho chính bản thân…em muốn hiểu được rằng yêu và đợi là hai khái niệm khác nhau…

…đêm nay…em lại thất hứa…em phiêu trong từng làn khói mơ hồ…em lại nghĩ ngợi….ừ thì, trắng xóa….

.

Princess Chris


Trang nhật kí cuối cùng

- “ Êh nhỏ, lên xe mau ta chở về nhà nè…trễ rồi đó….!”

- “ Khoan, chờ chút...để ta thổi cho những cánh hoa Bồ Công Anh này được theo gió…bay đi đến những vùng đất

mới….ta….ta…muốn khi lớn lên xung quanh ta là một thế giới cổ tích với đầy hoa Bồ Công Anh..!”

- “ Ha ha..! ta biết rồi….!”

- “ Ngươi thì biết gì chứ?”

- “ Xì…ta mà không biết thì ai biết.!?.ngươi lại muốn được trở thành một nàng công chúa đúng không nào?”

- “ Umh..u…m ! đúng rồi…hay cho mi cái tật đoán mò…”

- “ Hứ..!”


- “ Ta ước ta sẽ làm công chúa.., nhưng ta chưa biết chọn ai làm hoàng tử cả…? Mà…nếu không có hoàng

tử thì không ai thương yêu công chúa nữa, mụ phù thủy sẽ bắt công chúa và chuyện cổ tích sẽ hết mà không có hạnh phúc….ưh, ta

không chịu, ta không chịu như vậy đâu…hu hu?!”

- “ Thôi…thôi nhà ngươi đừng khóc mà, hay là vầy, ta hứa với ngươi là khi lớn lên ta sẽ làm hoàng tử của ngươi, Ok..!?”

- “ Thật chứ..?”

- “ Thật mà,…. ta sẽ cho người xây một tòa lâu đài to thật to vương quốc của mình sẽ trồng toàn những hoa Bồ Công Anh đủ

màu sắc như ngươi muốn, chịu không..!?”

- “ Wao.., thích quá..!.....Nhưng….ta không tin đâu.. khi lớn lên nhà ngươi sẽ theo ba ngươi đi về Pháp, ngươi sẽ bỏ ta lại một

mình với câu chuyện cổ tích thôi..!”

- “ Ta sẽ không đi đâu cả…ta hứa với nhà ngươi đấy..!”

- “ Thật chứ….nghéo tay làm bằng chứng nhé!”

- “ Uh..mình nghéo tay và đóng dấu….!”




Ngôi nhà gỗ ngày .. tháng .. năm ….



Đó là tất cả lời hứa của 2 đứa bạn thân lúc còn bé

[….] năm trôi qua,

Hai đứa đã lớn, cách nói chuyện cũng thay đổi,

Từ “ta” và “nhà ngươi” được thế bằng “anh” và “em”

Hai đứa vẫn thân thiết nhưng đã mất đi vẻ tự nhiên của tuổi thơ

Và cũng từ đó..mình nhận ra tình cảm trong mình đã bắt đầu đổi mới…

Sao vậy nhỉ…tại sao hôm nay ánh mắt of ấy đã làm cho tâm trạng mình khác lạ thế này?!

Ngốc thật, vẫn biết là chẳng có cơ hội, chẳng có chút hy vọng nào để quen ấy cả mà sao hok thể ngừng thích ấy..?!

Thời gian thì cứ trôi…còn mình…mình biết làm gì ngoài việc ngồi và lặng lẽ nhìn ấy…. để rồi…mỗi khi ấy phát hiện, mình chỉ biết quay ngoắt lại trốn tránh…?!

Bình thường mình mạnh mẻ lắm mà…sao hôm nay lại ngồi chết cứng như thế này?

Nhìn lại thì thấy buồn quá! Mình thì thích ấy mà hok dám nói….chỉ biết yêu ấy bằng một tình cảm giấu kín…

Mình sợ :

- Sợ bị ấy từ chối sao?

- Sợ sẽ làm mất đi tình bạn?

- Sợ lời hứa năm nào chỉ là một lời nói hok suy nghĩ?

- Sợ mình tổn thương và ấy sẽ khó xử?

- Sợ…sợ nhiều lắm cơ..!!!!


- Thật sự mình điên mất thôi..!

Yêu ấy mà không dám nói,để đến khi hok còn được nhìn thấy gương mặt của ấy thân yêu nữa thì tim mình lại…..

đau thắt với sự nuối tiếc!

Thế đấy,

…..Còn someone mình không yêu thì luôn dành trọn tình cảm cho mình..luôn chờ đợi mình,

Thật ra mình phải làm gì vs someone đây?

Bảo mình thử mở lòng thì nói thẳng là không thể…vì sao ưh..?

Vì mình đã cho someone quá nhiều cơ hội và người ta đã không biết nắm giữ….giữ cả mình và cả tình cảm của mình…
Và….vì cả trái tim mình nữa, nó không thể yêu ai khác nó cần có Prince of nó thôi…!


Thật sự rất thất vọng!

Có ai đó bảo rằng:

- “ Hãy yêu người yêu mình……chứ đừng chạy theo người mình yêu…ta sẽ không được gì ngoài ảo vọng!”

- Mọi chuyện có thật là vậy?

“ Xin lỗi mình không thể nào làm thế được..!

Chẳng thà mình chạy theo người mình yêu để không nhận được gì….rồi tỉnh ngộ .!

Còn hơn là đem tình cảm of mình tặng cho someone vô cớ!”

[ khi biết ra mọi chuyện chỉ là giả tạo, trong mắt someone, mình là hạng người ntn..? ]

Vào một ngày, sau cơn mưa, mình chợt thấy cầu vồng …

Mình…chắp tay lại và cầu nguyện như những lần trước…

Cầu mong cho người mình thương yêu sẽ là of mình….

…Là of mình….

..:…….Forever..…..:..


Không biết bây giờ ấy có hạnh phúc với cuộc sống mới, con người mới mà ấy đã chọn không nữa?

Umh…m…chắc phải rất vui nên ấy mới không trở về nơi này nữa đúng không..?

CHỈ CẦN MỘT LÝ DO LÀ YÊU NHƯNG CẦN BIẾT BAO LÝ DO ĐỂ CHIA TAY CHO ĐỦ…?!

Bối rối thật…,

Không phải là tình cảm of mình lấp lửng với ấy, nhưng thật ra…

….Mình không thể hiểu nỗi, mình yêu ấy…vì cái gì..và tại sao lại yêu đến thế ?!

Có lẽ vì cảm giác, một cảm giác rất khác lạ mà mình felling ấy đã đem đến!

Không chỉ là mới đây, mà từ khi mình understand được những lời nói hôm nào đối với tim

mình không hề vô nghĩa..!

Đến lúc này, có lẽ ấy đã nhận ra mình yêu ấy, nhưng…..

Mình đã không kịp trông thấy được tim ấy cũng rất cần có mình

Mình không nhận ra…

Nên….mình đã để ấy đi mà không một chút níu giữ!

Tháo nguyên ngày…tháng…năm…

Hôm nay…...Khựng lại,

Mình chợt hiểu ra rằng…mình cần ấy…...

Cần hơn lời mình đang nói..

Mình muốn được nhìn thấy ấy…

Muốn chạy lại nói vs ấy tất cả những gì trong tim mình nghĩ…...

Say…saY…...Say you hết những gì mình đã giấu!.!.!


Thật là..!

Làm gì đây?.... Khi khép đôi mi

…...Mình lại tưởng tượng ra những tháng ngày tuyệt vời bên ấy…?

Nhắm chặt mắt lại, mình cố lấy tay giũ đầu thật mạnh…

Để khi mở mắt ra…..

….. Tất cả những ảo vọng đó cũng như phù du tan theo gió mà bay mất…

Nhưng…..
….Dường như gió đã không đủ mạnh để chống lại với tình cảm của mình..
Nếu tất cả, tất cả mọi thứ đều là một cánh hoa Bồ Công Anh thì…..
Việc quên ấy chắc đã chẳng có gì khó khăn….

Nhớ…..nhớ quá…nhớ lắm!
Nhớ tất cả về ấy cứ như chưa…chưa bao giờ được nhớ..!

Tong….g…g…!

Một vài giọt nước rơi xuống hồ tạo thành âm thanh…..

“ Khóc rồi…..Uh..! mình đã khóc!…..Khóc như chưa từng bao giờ được khóc…! “

Khóc không chỉ vì tâm trạng đau đớn mà..
Còn vì phải đứng đây nhìn mọi kỹ vật thuở bé riêng một mình..

“Ấy ơi..nhanh quá nhỷ..!?”

Ấy ơi…

Ấy ơi..!

Nãy giờ mình đang ngồi và nhớ lại ngày đầu tiên ấy làm con tim mình khẽ rung động…

Chỉ bấy nhiêu hồi ức đó thôi cũng đã làm cho cổ mình nghẹn cứng rồi…

Làm sao mình dám nhớ thêm đây..?

Thảo nguyên này…..hồ nước này từng là gì…?

Là kỉ niệm phải không ấy?

Ánh trăng…..Đom đóm….?!

Cũng là kỉ niệm phải không…? ”


Còn, còn biết bao nhiêu hồi ức nữa mà mình không đủ can đảm để nghĩ về ?!

…..Mình vẫn luôn luôn Remember lần đầu tiên mình thấy ấy..!

……Vẫn luôn luôn Remember ngày mình và ấy chính thức quen nhau..!

……...Luôn luôn Remember những tháng ngày đầy kỉ niệm…!

…..……Luôn Remember lần đầu hai đứa cãi nhau..!

………….. Remember khi mình và ấy buông tay nhau, ngoảnh mặt quay bước..!


Thật sự mình biết ấy không muốn ct…nhưng….. mình phải làm ntn đây?!

Mình đâu được ích kỉ đúng không ấy.?. ấy giấu nhưng mình biết tất cả…!

Vì mình, mà ấy bỏ cả tương lai,vứt đi những gì mà ấy đang có…..

….quên mất ấy là niềm tự hào, sự trông đợi của gia đình….

Mọi thứ….chỉ đổi lấy những tháng ngày được bên mình…..

..Không biết ấy ntn….

Nhưng…..mình thấy không đáng để ấy làm vậy..!

YÊU MỘT NGƯỜI LÀ LUÔN MONG CHO NGƯỜI MÌNH YÊU ĐƯỢC HẠNH PHÚC

Mình cũng vậy…chẳng thà riêng một mình đau khổ rồi cuối cùng mọi chuyện cũng sẽ nguôi ngoai,còn hơn bắt mình cắn răng im lặng

nhìn ấy vứt bỏ tất cả!

Lúc tiễn ấy ra phi trường, ấy có hứa :

- “ […] sẽ quay về vào một ngày gần nhất, lời hứa năm xưa vẫn còn ghi ở tim, ở sâu thẳm trong thâm tâm […] từ khi hứa và mãi

mãi sau này cũng vậy [...] mãi là người […] yêu…! Không thay đổi…[…] phải chờ..hứa là chờ […] đó..!”

- “ Đừng nói gì nữa[….]hãy đi và đừng nhìn lại […] àh…! […] không đợi đâu!”
-
Và như thế mình quay đi….nước mắt lưng tròng rồi nên không muốn ấy trông thấy….ấy đã gọi nhưng mình vẫn bước tiếp vì mình

biết ấy sẽ không thể đuổi theo,…đã đến h máy bay chuẩn bị cất cánh…ấy phải đi….sẽ không quay về…nhưng…mình…Sẽ đợi….Mãi đợi !....

Ngay lúc ấy..!

Mình chợt understand rằng if muốn mình vẫn còn có thể chạy đến nắm lấy tay ấy và nói rằng…:

- “ Đừng đi…! I need you..!”


Mình tin chắc ấy sẽ vứt bỏ và trở về cùng mình….

Ùh…thì biết là vậy, nhưng có đáng không?...chính mình đã để cho ấy đi và bây giờ lại muốn níu giữ…!?

Không nghĩ tới mình thì cũng nghĩ tới ấy chứ…..ấy đã vì mình mà mất rất nhiều mà…!

Nhìn xung quanh sao cảm thấy mình lonely quá!


Không khí vẫn lạnh tanh, tách coffee cầm trên tay bỗng nhiên trở nên nhạt nhẽo, chẳng như ngày còn có ấy…..

Ngột ngạt quá….!....

Thoáng qua đã được […]năm

Ấy bước đi khi trời vừa chớm đông…..đã qua mấy cái tết rồi mà ấy chưa về…!

Uh thí là tết…nhưng….lạnh lắm! chẳng có chút gì vui vẻ cả…,

Không biết làm gì nên đành dạo quanh thảo nguyên xưa…lục lọi tìm vài kí ức vậy,


Cảnh vật thay đổi…hôm nào bầu trời còn trong xanh thì h đã mang màu ảm đạm….

Mình yêu rain... yêu cả rainbow nữa…..



Yêu đến nỗi mỗi khi mưa về là mình lại chạy ra giữa thảo nguyên,

Nắm lấy tay ấy..và chạy trong mưa…

nhớ ko ấy..?

Hôm nay cũng vậy, mưa xuân không đủ làm ướt người nhưng.mình vẫn đi dưới cơn mưa…mình muốn tìm…tìm…,

Có lẽ….là….

…Chút gì đó còn đọng lại…..

- “ Mưa hôm nay khác với mọi khi lắm ấy!”

Nó làm mình lạnh buốt…

…………buốt từ da thịt,

……từ trong lòng,

…………và ở tim nữa…

Nói thì giống phim nhưng cứ thử đứng vào cương vị of mình ấy sẽ thấy trái tim ấy….

Như bị những sợi chỉ cứa rách nát….

Đau..!..đau quá..!..đau rất đau…!

…Đến nỗi mình phải òa khóc…khóc cho tới khi hơi thở như tắt lại…ấy hiểu không ấy..?!

Hôm nay valentine rồi….!

Ấy có biết mình vẫn ngồi đây với những bản hòa tấu và waiting ấy..?

Những bản nhạc có lúc vút cao, như đưa mình tới paradise

Của những năm tháng rong chơi, trên….khắp các nẻo đường cùng ấy

Nhưng rồi đột ngột trầm lắng như muốn đẩy mình xuống chasm of hell.

Nhưng ….không quan tâm, mình tin nó không làm mình chùn bước…..

- “ Hư hết tách coffee rồi..! “

Mình tự nhủ

Uh…mưa làm tách coffee loãng cả rồi,…

Hơ..ơ…ơ..ắt xì.!

mình bắt đầu thấy lạnh…,tìm chổ trú vậy.!

Ơh! Nhà gỗ kìa, đã […] năm rồi mình không quay về đây nhỉ?!

Chà…Ngôi nhà này chứa biết bao kỉ niệm of thời thơ ấu cho hết….

Mục nát cả rồi!

Gỗ mà..! thôi kệ, tìm chổ ngồi xuống nào…..!

Hêy…..! Gì thế này, àh..đúng rồi, dù cũ nát nhưng mọi thứ ở đây vẫn nguyên vẹn, cây đàn

Piano bằng pin, chiếc vương miệng of

Prince and Princess, áo choàng đỏ, gấu bông, những bức tranh do ấy và mình vẽ…nhiều

quá..kể mãi chẳng hết…nhưng vó lẽ nhiều

nhất vẫn là đồ of mình …!


Rõ ràng ai đó đã sắp đặt nó nên mọi thứ mới gọn gàng nằm trong chiếc rương sắt….

Là ấy đúng không?

Vì chẳng ai biết nơi này mà…!

Miên man trong vài dòng suy nghĩ…

Chợt mình cảm thấy…

….Nhớ ghê gớm cái ngày ấy, cái ngày hôm nào mà mình và ấy còn ngồi đây và hát…

Có tiếng lá rì rào thay tiếng nhạc…,

Có sâu bọ ngân nga đệm theo tiếng chúng ta…,

Có trăng sáng soi xuống mặt hồ lung linh như ánh đèn màu….,

Đom đóm thay những hiệu ứng trên sân khấu nhỏ….,

…Và như thế

Chúng ta cùng là một gia đình, một dàn đồng ca nhỏ bé….

….. Hay…là…một căn cứ bí mật của 2 đứa trẻ….nơi mà chỉ có thiên nhiên….mình và ấy…

….Nơi mà mỗi khi tâm trạng đổi mới…mỗi người chúng ta lại tìm về đây….



Ấy đi rồi,… chắc chắn mọi thứ nơi này nhớ ấy lắm…..!

Ấy biết không?...

Dù ấy đã đi rất xa….

Nhưng….

Mọi thứ nơi đây vẫn đợi ấy…

Mãi mãi thuộc về ấy…

- “ Umh…qua rồi cái thời vô tư trong sáng..!”

Cất những kỉ vật về đúng vị trí ban đầu,

Mình hok dọn dẹp gì ngôi nhà vì…. mình

………….Muốn mọi thứ vẫn vẹn nguyên như lúc mình mới đến…

Và mình cũng muốn…if có một ngày ấy quay về

…..hãy đừng biết được….

…………..Mình đã đến , đã ngồi đây và đã Cry….


Mình muốn ấy cứ hiểu lầm mình thật sự muốn ct với ấy….

………………….Để ấy có thể dễ dàng chấp nhận…………………..

………….. 1 tình yêu mới….………

……………. 1 cuộc sống mới…………

NGƯỜI BIẾT QUÊN BẢN THÂN MÌNH VÌ AI ĐÓ NHƯ ẤY LUÔN XỨNG ĐÁNG NHẬN ĐƯỢC NHỮNG ĐIỀU HẠNH PHÚC…

I’m……………Still…

Mình…………..im lặng
……….. Still and Waiting…..

.…..... Im lặng và chờ đợi…..

.….…..Because……….

……….Bởi vì………..

..….I wanna see U always smile…and happy..

…..Mình muốn nhìn thấy ấy luôn cười……và hạnh phúc…..

……Look like…….

..…...Giống như…….

….You already make for me ……

….Ấy đã từng làm cho mình….

…Once again I’m see me lonely…

….Một lần nữa,… mình thấy mình cô đơn….



…When back to the real…

…..Khi trở về thực tại……

Đi bộ về một mình,…mõi chân quá ấy àh…!

mình muốn được ấy chở về như ngày trước….

muốn được ngồi phía sau và ôm ấy……

Ôm chặt lấy ấy…

Như vậy mình sẽ cười..cười thật tươi

Mình sẽ không còn cảm nhận thấy ánh đèn đường soi một chiếc bóng lẻ loi nữa….


Sẽ không thấy ghế đá nơi công viên trống trải…..

Không thấy lối đi dài lê thê….

And…and… không thấy lạnh như bây giờ……...

Miss…Miss you..need you…

Chợt đâu đó một cánh hoa Bồ Công Anh vướng vào áo mình….
Có phải chăng ở miền đất lạ…..

Ấy đã thổi cho cánh hoa theo gió bay về…..

Mang theo tâm sự của ấy….?.
Mang theo lời an ủi cho mình…?
Đúng rồi..mình phải đứng dậy…ngừng khóc..phải vui vẻ lên…vui sống để đến ngày nào đó, có gặp lại ấy

..Mình vẫn cười thật tươi…cười như nụ cười ấy đã từng thấy….


Dù cho…

Lời hứa năm xưa….

Là thật…

Or….

Là ảo…..

…….. thì mình mãi là mình…..

bây giờ không and về sau cũng không…

…….…Thay đổi…………..

.

Princess Chris

[CB]

“Ngày anh đi em buồn biết mấy
Mình chia tay sau bao ngày yêu nhau
Vì sao ta cứ giận hờn vu vơ
Cứ hững hờ vô tâm rồi xa nhau”

Đã hơn 1 năm kể từ ngày chúng ta gặp nhau, anh còn nhớ không? Và…cả cái ngày mà chúng mình chia tay nữa, thật là một ngày buồn anh nhỉ? Anh có biết là, sau bao nhiêu ngày yêu nhau như thế… chúng ta lại chia tay nhau bằng cái lý do quá sức đơn giản: hiểu lầm nhau…giận hờn nhau vu vơ….và rồi chúng ta chia tay…

“Ngày hôm qua em vô tình trông thấy
Nụ cười ấy như ban đầu gặp nhau
Những kí ức ngỡ ngủ vùi quên lãng
Bỗng âm thầm thổn thức lại trong tim”

Rồi…sau bao ngày xa cách, em lại vô tình gặp anh, gặp lại con người mà em yêu thương nhất…của ngày ấy…và cả bây h. Sau bao lâu xa cách, nụ cười anh vẫn thế…ấm áp đến lạ…
Em nhớ...nhớ lắm!
Anh àh, tuy mình không còn là của nhau, nhưng sao trái tim em vẫn tan chảy khi nhìn thấy nụ cười và ánh mắt của anh….
Rồi…những ký ức về tình cảm của hai đứa mình, em…cứ ngỡ như đã chìm sâu vào dĩ vãng, nhưng không, anh đã làm mọi thứ trong em trỗi dậy…Nó, nó cứ dồn dập ùa về làm thao thức tim em….

“Chợt nhận ra em yêu anh như đã yêu
Đi gần anh sao em hạnh phúc bao nhiêu
Vẫn nụ cười nồng ấm, vẫn đây đôi mắt hiền
Vẫn bàn tay nhẹ vuốt tóc em ngày xưa”

Không chỉ là mới đây, đã từ lâu em biết: “EM YÊU ANH QUÁ NHIỀU”, chưa bao giờ em phủ nhận nó, dù rằng mình đã chẳng phải là của nhau từ lâu…
Thật sự, anh biết không, mỗi lần được ở gần bên anh, lòng em như được sưởi ấm, tuy em biết, điều đó chỉ là ảo giác… nhưng chính cái ảo giác đấy đã làm cho em thấy hạnh phúc rất nhiều…
Vì một điều đơn giản… “E Y A” và chỉ cần một điều nhỏ bé từ anh…cũng làm em mãn nguyện với niềm vui hp ấy…
Đã bao nhiêu lần tim em như lỗi nhịp vì vui sướng, và bao nhiêu lần tin em nhói đau mỗi khi thấy anh buồn..?

Nhưng em gét đôi mắt anh lắm..! vì chính đôi mắt đấy, khiến cho xung quanh anh là biết bao cô gái quấn quít, so với họ…em biết mình chẳng là gì cả…em sẽ chẳng thể có được anh như em muốn, em thẫn thờ, với những ý nghĩ hoang dại, em thấy tình yêu em dành cho anh sao quá lớn….




Anh mang đến cho em nhiều lắm! anh nâng niu em, vuốt ve em…mang cho em vô vàn hạnh phúc…ảo! Em thật sự biết rằng bản thân mình ngộ nhận nhiều lắm anh ạh..! Anh đã không yêu mỗi em, sau lưng em anh vẫn vui đùa bên người con gái khác, anh vẫn mơn trớn mái tóc của người khác…em không là gì của anh….

Vì đơn giản, ngoài từ “ E Y A” ngoài tình yêu…em chẳng thể mang đến cho anh những thứ anh cần, tiền tài, dục vọng…em không thể mang đến cho anh nhiều như họ…
Em không biết phải làm sao cho anh được vui, được hạnh phúc…và như thế em quyết định chia tay…em buông tay anh ra…buông tất cả những gì thuộc về nhau…em muốn anh đến với cô gái ấy, người mà anh cho rằng sẽ mang đến cho anh tất cả…cuộc sống là vậy, sẽ chẳng có gì là công bằng, nhưng em vẫn vui vẻ chúc anh hạnh phúc…

…em buông tay anh…em biết…rất đau…

“Chợt nhận ra em yêu anh yêu quá nhiều
Đủ để em quên đi đau đớn bao nhiêu
Em cầm bàn tay ấy và em xiết thật chặt (vào lòng)
Để tình yêu sớm quay trở về”

Em rất muốn lại nắm tay anh…xiết thật chặt….nhưng nếu thời gian quay trở lại, có lẽ…em vẫn làm như thế…vẫn buông anh ra…

Written by: [CB] Love

clover and concert

4h57 AM



Hôm nay sinh nhật em rồi..em thức dậy thật sớm..kéo rèm cửa, em muốn ánh nắng ấm áp tràn ngập vào căn phòng…đứng trước ban công, em đưa ngón tay mềm khẽ nựng nịu những chiếc lá me đất mà em hay gọi là cỏ ba lá…vài giọt sương long lanh còn đọng lại…gió thổi…em chợt rùng mình..mây xám kéo dần đến..từng hạt mưa khẽ khàng rơi…trời đã không trong xanh như em mong muốn…



Em vào phòng..cửa vẫn mở..e nhìn thấy từng hạt mưa mỏng manh phất nhẹ như bông tuyết..uh..nghĩ đến tuyết làm em nhớ về anh…người yêu thương em rất nhiều…em cũng dành tình cảm rất nhiều…



Ở nơi ấy dạo này tuyết có rơi nhiều không anh..? Chắc anh đang ngủ vùi sau một ngày học đầy căn thẳng phải không anh..!? Anh có ăn uống đàng hoàng không? Có nhớ mang áo ấm vào không?..Nhỡ đỗ bệnh ra thì biết làm sao..không có mẹ..không có em..anh phải tự chăm sóc bản thân mình thật tốt biết không..?!



Mưa đã rơi..mỗi lúc càng nặng hạt…mưa mang bên mình nỗi phiền muộn…mưa hát em nghe…giai điệu của nỗi sầu nhớ…mưa cứ buông mình..lả lơi theo cơn gió…mưa cuốn trôi hết sự mờ nhạt của những tháng ngày hạnh phúc..những tháng ngày có em và anh dang vòng tay hứng từng hạt mưa tí tách…



……………………….Mưa Bâng khuâng…………..

…………………………….Em bâng khuâng………..

…………………………………Nhớ anh……………….

……………………………………Nhớ nhiều quá anh…!



Gió làm bật tung chiếc rèm cửa màu xanh nhạt…mở ra trước mắt em là một khoảng không màu xám…em thẫn thờ…em đứng…người em như chết lặng…



…Sinh nhật em là như thế này sao?!

…………………………………………………………………………….Là ngày mưa tầm tã và lạnh lùng sao…?!

………………..Anh đâu rồi……?!

………..Anh đâu………………………?!



Gió vờn tóc em kìa anh..! Gió nhẹ nhàng luồng qua từng phím tóc em như tay anh ngày trước…nhưng…gió lạnh lùng còn tay anh nồng ấm…







Nhánh hoa Quỳnh anh dạy em trồng ngày em mới chín tuổi giờ đã lớn..nó quấn quanh thành một giàn hoa xinh đẹp.. em vẫn hay đứng nhìn nó từ bên dưới, nhìn nó như mái vòm của niềm tin và hy vọng đấy anh...! Hôm nay, nó vươn mình rung rinh như an ủi em vậy…từng bông hoa Quỳnh màu vàng như từng ông mặt trời nhỏ bé..nhưng bấy nhiêu điều đó..vẫn chẳng thể làm lòng em thôi giá buốt…



Tìm đâu thấy ngày mình còn là hai đứa trẻ?..anh ỷh lớn hơn nên hay ăn hiếp em..rồi cùng năm tháng…mình trở nên chững chạc, ghét nhau đó mà yêu nhau từ khi nào chẳng hay..không gặp là hỏi, là nhắc..nhưng thấy nhau rồi là rượt nhau chạy quanh nhà…rồi những tháng ngày hạnh phúc…anh thay đổi cách nghĩ của em…em thay đổi cuộc sống của anh….



Nhưng..Hôm nay…



Trời xanh cao vợi vợi còn không khi tâm trạng em h đây u tối..?! Em muốn lại được nghe hương nước hoa mạnh mẽ trên người anh…em muốn nghe giọng anh lại nói là vì tự tay em lựa nên mỗi khi gặp em..anh mới dùng nó..em hỏi anh sao không phung phí như những lọ nước hoa khác…anh lại nói vì a muốn một ngày, khi không thể gặp được em..anh vẫn còn được cảm nhận em đang bên cạnh khi nhìn nó..



Đâu mất rồi người yêu em nhất…? Đâu mất rồi những nụ cười rất thật khi em ngồi sau xe ...ôm lấy anh và nói...“Chris yêu Ren nhiều lắm!”..Đâu mất vòng tay anh đón em vào lòng âu yếm khi em nhõng nhẽo…Đâu người luôn tựa đầu vào vai em mỗi khi cần một lời khuyên..mỗi khi mõi mệt..Đâu rồi người luôn cùng em đón sinh nhật với những món quà đến muộn nhưng đầy bất ngờ và ýh nghĩa..?!



Đưa tay ra giữa khoảng không..em chợt thấy..sao tay mình quá bé nhỏ…biết tìm làm sao cho thấy những ngón tay ta đan chặt lấy nhau trong từng giây phút..tìm đâu cho thấy đôi tay đã cùng em cắt bánh kem trong suốt 10 năm..tập cho em đàn được trọn vẹn bài “sad romance” ..!? Không có anh…đôi tay em quá yếu đuối để làm được mọi chuyện…



Em tìm..cố gắng tìm…nhưng sao..em vẫn không tìm thấy…!



………………………………………..

.

.

.

25-5-2k9

.

.

.

Ngày mưa…

Sinh nhật đầu tiên em khóc

Sinh nhật đầu tiên em đón một mình

Những đứa trẻ nơi cô nhi viện


Tại sao, có những người luôn ao ước trong cuộc đời mình được một lần vinh dự nắm giữ thiên chức làm mẹ…. Nhưng cũng có biêt bao người đang có được niềm hạnh phúc lớn lao đó lại nhẫn tâm vứt bỏ.? Bảo là vì hoàn cảnh, sự thật có phải vậy, hay đó chỉ là cái cớ để bao che cho sự tàn nhẫn của bản than, cái cớ cho người ta thương xót..?

Ngày hôm nay, tham dự thánh lễ xong, vô tình dừng chân bên góc nhà thờ…mình đã không kềm được nước mắt khi hình ảnh những sinh linh côi cút hiện ra trong tiếng khóc nất…không ngừng…!
Không gian bây giờ vắng lặng, Bài thánh ca đang hồi cao vút bỗng dưng trầm lại. Trời bắt đầu mưa, từng hạt mưa phớt nhẹ không đủ ướt người nhưng có thể làm tâm hồn người ta như tê tái. Tất cả mọi thứ…có phải chăng ….là sự đồng cảm trước cảnh ngộ của những thiên thần bé bỏng đã bị ruồng rẫy?

Nhìn những em bé sơ sinh khóc thét trong lồng sắt, vài cậu nhỏ chơi trò rượt đuổi, bên bàn, bé gái quấn quít bên sơ thuyên huyên đủ chuyện,…một cô bé khác lon ton vừa dang đôi tay bé xíu hứng từng hạt mưa, miệng hát vu vơ bài cả nhà thương nhau còn ngọng ngịu….nhìn nét thơ ngây trên mặt đứa trẻ tim mình đau thắt, muôn ngàn suy nghĩ tuôn ra :

“Không biết một ngày nào đó khi lớn lên và hiểu được mọi chuyện, em có còn giữ được vẻ thơ ngây đó không? Cảm giác của em sẽ như thế nào và cuộc sống của em sẽ trôi về đâu…liệu em có thể đứng vững vàng trước những tội lỗi, cám dỗ mà cuộc đời đang xô đấy….hay mỗi khi em buồn,e gục ngã…..ai sẽ cho em tình thương, ai bên cạnh vỗ về nâng đỡ, vực em dậy để em vững tin bước tiếp…?!”

Có lẽ mọi người nhìn vào thì bảo là các sơ dành tình thương cho các em như một bà mẹ, nhưng có ai thấy được sự thật là mọi chuyện không đơn giản thế!? Đúng, tình cảm cho các emlà có đấy, nhưng nó chỉ bằng một phần một trăm tình cảm mà các bà mẹ có thể mang lại cho đứa con của mình….!

Từ nãy đến giờ âm thầm đứng quan sát từng hành động của các sơ Nào là thờ ơ trước tiếng khóc oang oang của những đứa trẻ rồi thong thả ngồi trò chuyện, xem tivi…..thỉnh thoảng lại thét lên một tiếng “ Im..!” hay đại loại là như vậy, một sơ khác ẳm trên tay đứa bé và thay vì nhẹ nhàng đặt vào nôi thì lại hất nó như một đồ vật..!

Ai đó vô tâm có thể đang nghĩ rằng:


“Thứ mồ côi như tụi nó có được người cho ăn cho ở là may lắm rồi ở đó mà đòi hỏi..!”

Đúng vậy…tụi nhỏ đã rất may mắn khi không phải chết vì lạnh, vì đói….chỉ bấy nhiêu thôi cũng là niềm hạnh phúc lớn lao lắm rồi…nhưng sơ ơi..! đâu thể nào sơ trông nom em chỉ vì cái gọi là công việc, trách nhiệm…vì cái e đang rất cần là tình thương mà! Có ai biết không?,… rằng nhiều đêm, em đã nằm khóc thút thít trong đêm vì sự tủi nhục, vì cảm giác bức rứt….đau đớn khi cả trăm câu hỏi đang quấn lấy…về một được gọi là mẹ….về một cái gì đó người ta vẫn nói là gia đình..là hạnh phúc…!

Có ai biết được rằng em đã luôn cầu nguyện về người nào đó mang đến cho tâm hồn mình một cảm giác êm dịu, em cũng là con người mà….em cũng biết điều mà mình đang cần chứ!

Thật khó trách các sơ đã không yêu thương và dành tình cảm cho các em thật nhiều… Sơ bị chi phối bởi cả ngày phải chăm sóc cho rất nhiều đứa trẻ, vì những công việc bận rộn mà cuộc sống đã mang đến…và một sự thật hơi phũ phàng nhưng….các em không phải là đứa con do chính sơ sinh ra thế nên tình cảm của sơ vẫn chẳng bao giờ được bằng người mẹ..!

Đơn giản chỉ là một bông hoa, một loài thực vật mà người ta bảo là vô tri vô giác thế nhưng ta trồng nó mà thiếu mất sự yêu thương thì cũng không cho ra được một cây tốt…vậy còn em, em là con người mà..!e có cảm xúc mà….! Sao đối xử với e giống như đồ vật vậy?

Với những bà mẹ đáng trách kia thật sự mà nói…nếu mình là một trong các đứa trẻ ở đây…mình sẽ không bao giờ có thể tha thứ được cho hành động vô nhân đạo đó!

Giây phút này,mình đang tự hỏi có phải đây là ngày định mệnh mà chúa đã mang mình đến…để mình thấy…mình cảm nhận và viết ra những dòng nhật kí…xem như là một điều gì đó an ủi những cuộc đời bất hạnh kia và lên tiếng góp phần cho mọi người thấy được rằng giữa thời buổi phải chạy đua với thời gian để có được sự thành đạt thì vẫn còn nhiều điều khiến ta phải ngoái nhìn và suy niệm….

“Đừng bao giờ vì sự hạnh phúc nhất thời của bản thân mà đánh đổi cả cuộc đời của người khác..!”

Có thể trang nhật kí mình đã viết hôm nay chỉ một mình bản thân đọc, nó sẽ chẳng đâu vào đâu cả nhưng dù sao cũng làm tâm trạng mình cảm thấy vui và nhẹ nhõm hơn..!

.

Princess Chris

.

[ viết thật k ảo nên k chỉh ]

:::.........smile…..::...Dành Cho Anh..::........smile..........::::

Anh....!

Nếu sáng ngày mai thức dậy...

hãy cầm điện thoại và tìm xem có tin nhắn của nhau không anh nhé!

Nếu có…

thì có nghĩa là….

chúng ta vẫn còn là của…

nhau…

Và…

mọi chuyện….

vẫn đang diễn ra như

bình thường anh ạ!

Còn…..

không thấy một tin nhắn nào….

Thì…anh hãy hiểu rằng:…

“mọi chuyện đã kết thúc”

Và…

tốt hơn hết....

nên để cho kỉ niệm của 2 đứa mình

được mãi chôn sâu vào thời gian…

anh nhé…….!

Anh..!

Nếu sáng ngày mai anh thức dậy…

.thì hãy nhìn ra bầu trời anh nhé..!

Nếu có…

một bầu trời cao vợi…

tiếng chin hót

và…những…

cánh bồ công anh nhẹ vươn mình theo làn gió..

a hãy biết rằng:…

một tình yêu mới đang chờ đợi anh đến..

Và…

E hy vọng người ấy sẽ đem đến hạnh phúc cho anh

Còn……

anh đang thấy…

bầu trời đầy mưa gió…….

Và….

khu vườn trước nhà…..

bỗng như hoang dại…

Thì… a…

đừng quên mang áo ấm vào đó!

Không…lại sụt sịt bây giờ!

Nhìn cầu vồng đang lên..

Và…

hoài niệm chút gì về ngày còn nhau ấy..!

nhớ nha!chút xíu thôi nha!để còn tâm

trạng yêu người mới nữa chứ!

Nhớ chút xíu thôi anh nhé….!

Nhớ chút xíu thôi anh….

Nhớ chút xíu thôi…

Nhớ chút xíu…

Nhớ chút…

Nhớ…

Và…

Anh!

Nếu sáng ngày mai anh thức dậy…

Đừng đọc báo nữa anh nhé!

Thay vào đó…

Vừa nhấm nháp tách coffee …lướt web nhạc

…và…

Dạo ngang blog e như thường lệ anh nhé..!

Có như vậy anh mới thấy được entry này e viết cho anh chứ..!

… và …

Nếu sáng mai anh thức dậy…

Nghe ngân lên từ đâu đó

Tiếng piano đàn bài

“Rain And Tears”

Dậy lên cùng tiếng chuông gió…

Anh hãy nhớ rằng:

-Mưa, hoa bồ công anh, tiếng piano,coffee, cầu vồng..chuông gió..tất cả..đều là những thứ anh và em từng rất thích..anh biết không..? để viết lên entry này em đã cần phải có quá khứ, kỷ niệm và có những điều giản dị theo anh và em trong suốt khoảng thời gian dài nữa...! Em vẫn còn yêu anh lắm!...nhưng em sẽ không chấp nhận để cho chúng ta quay lại…em cũng có lỗi khi ta chia tay..nhưng em không bao h để mình lại có lỗi thêm một lần nữa khi đồng ý hàn gắn lại tình cảm của chúng mình…chúng ta sẽ không được gì..và anh cũng sẽ không còn là chính anh nữa!

……………………………………………………………………………………………………………........

-Rain,Dandelion,piano sound, coffee, rainbow,wind-bell all are things that you and I have ever like, do you know? To write this entry, I must have the past, memories and the simple things that are with you anh I on over the long time. I still love you so much.but I don’t agree we We have to reconcile each other. I has the blame when we leave-taking but I never make me have a blame again when I agree to repair our sentiment. We will have nothing and you won’t be yourself

P/s: “Em Yêu Anh Nhiều……! Hạnh Phúc Nhé Người Yêu Dấu….! Em Sẽ Luôn Mĩm Cười Dõi Theo Từng Bước Anh Đi…”

Người yêu anh:

.....


Princess Chris

Bài Entry này là của chị Chris tặng cho bé Mi nhé..! Đứng dậy suy nghĩ và đi tiếp nào em..mọi chuyện chỉ là một bộ phim…một bài học thôi..!chị tin em của chị sẽ tìm được hướng đi cho riêng mình!chúc em mau mau vui cười như ngày nào..smile

Ngẫu hứng

Một ngày nào đó, tôi nhất định sẽ trở lại những nơi từng đặt chân đến....những nơi..chôn dấu bao tháng ngày kỷ niệm của tôi.........!

-Tôi ko muốn nói vs ai, chỉ vì tôi thích gặm nhấm những kí ức của riêng mình và rồi khi cảm thấy nhớ thì lôi ra viết...,viết để tâm trạng nhẹ nhàng hay để nỗi buồn lại quấn lấy thì tôi chẳng giải thích được!?

-Tôi nhớ My Way, My Way Opera ! nơi mà tôi và cả nhà đã cùng đến và quây quần bên nhau,vui vẻ,êm ấm để rồi..một ngày nào đó nhìn lại xung quanh chỉ tồn tại sự hoang lạnh của một gia đình vừa ly tan....

-Đến vs D House! ngồi 1 mình tôi tìm về những giây phút từng rất hạnh phúc, bởi mỗi khi tâm trạng tôi đổi mới lại có một bờ vai cho tôi dựa dẫm, cho tôi mĩm cười....nhưng...thời gian...đã để lại gì cho tôi...khi bỗng dưng bờ vai ấy rời bỏ mình để đi tìm một tình cảm mới...cái tình cảm mà người ta cho rẳng chính chắn....!

-Rồi cuối cùng là So Hot! nơi tôi 1 mình ngồi nghe tiếng chuông nhà thờ, nhấm nháp tách coffee và cảm nhận sự sâu lắng còn tồn đọng trong trái tim tôi...tôi cười,...cười vì thấy những quá khứ ấy đã làm tôi khóc nhiều, hay vì tôi đang cố đền bù sự mất mát cho bản thân...?!

-Uh thì...suy cho cùng...những nơi tôi đến đều ấm áp, nhưng sao sau những cái ấm áp ấy chỉ còn lại nỗi lạnh lùng trong trái tim, trong xúc cảm...?!

.

Princess Chris

[K]HOẢNG [L]ẶNG vs [M]ỆT [M]ÕI.........!

Thật sự mọi chuyện là gì đây..? sao dạo này mày thay đổi thế..? né tránh, im lặng và chìm trong buồn bả. Mày còn là mày ko?! bảo vì tình yêu thì khẳng định lại "KO CÓ" mọi chuyện đã qua rồi, có đôi lúc cũng nhớ lại nhưng nó không làm mày nặng nề như cái cảm giác lúc này. Chẳng giống mày..chẳng giống ai cả mới đúng! tự nhiên Cry là sao vậy,Cry mãi ko thấy chán àh? nó đã giúp giải quyết được vấn đề gì chưa mà cứ làm vậy hoài thế..mày cứ yh như [stupid Dog]Ngay bây h đây... khi này nè, nếu nói rằng ai có thể lôi mày đứng dậy được thì nói thẳng ko ai ngoài mày đâu...! mày luôn cho rằng mày khôn hơn ai hết, chả muốn nghe ýh kiến nào bao h, thậm chí lúc mày biết mày bế tắc mày cũng chẳng nghe chẳng quan tâm đến người khác khuyên gì nói gì, cái đó vừa là cái hay mà cũng là cái nhược điểm của mày đấy! bảo thủ quá mày ạh! không phải mày chưa từng để mất và never để mất 1 thứ nào của bản thân àh,? thậm chí mày còn phán rằng " tao chỉ có thể lấy của người ta, hơn người ta chứ ko bao h để ng` ta qua mặt tao" nói thế thì bây h mày đứng lên đi..giải thoát cho mình, chạy theo cho kịp th/gian và nắm bắt lại những gì mình đánh mất....tỉnh dậy..thức dậy đi, nhìn vào gương và nhận thấy từ gương đang phản chiếu ra hình ảnh một con nghiện....đẹp ko? hay rất xấu? chỉ vì thiếu nó mà mày như thế này àh! quên đi cho rồi, mày mà gục ngã nữa thỳ chỉ có mà chết mãi vs cái đau đớn sự nghiệt ngã ấy thôi!

.

Princess Chris

:[

anh ah`! e xjn lo^j~ nhu*g mong ra*ng`:

_ Anh hay~ we^n e +)j...!

_ E +)a~ thay +)o^j? tha^t. ro^j` !

_ E +)a~ ko kon` bjk ju la` rj`!

_ E mun' cha^m' du*t'! ChA^m' du*t' ta^t' ca? +)e^? buo*c' tre^n con +)uo*g` ma` chjnh' e +)a~ chon.!

_ Mo^t. con +)uo*ng` chj? co' mjnh` e....khj vuj...luc' buo^n`:.... thj` cung~ va^n~ la` rje^ng e...

_ H e chj? con` mun' rje^ng mjnh` ngo^j` o*? wan' coffee

_ Rje^ng mjnh` nghe nhac.

_ rje^ng mjnh` lang thang duo*i' mu*a

@*** TA^T' CA? TA^T' CA? .....Chj? Mo^t. Mjnh`...***@

Cuo^c. so^ng' +)o' mo*j' la` cuo^c. so^ng' cua? e! ko suy nghj~ ve^` aj kho^ng lo a^u thuo*ng nho*' vs .. khoc' vj` aj nu*a~ !!... e ca^n` su*. thanh than? ! kho*ng bjk e lam` va^y. la` sai hay +)ung' va` sy nghj~ +)o' se~ duy trj` +)c bao la^u nhu*g su*. tha^t. thj` e cug~ faj~ thu*? mo*i' bjk ! Noy' chug lai. thy` du` the^' nao` e tjn ra*ng` mjnh` ne^n [DELETE] ta^t' ca? những kí ức thuộc về nhau la` mo^t. +)je^u` +)ung' +)a*n'

P/S : Cha*ng? the^? noj' +)c j` the^m ca? e chj? bjk 1 +)je^u` la` e ju nhanh vs we^n cug~ nhanh ne^n a cug~ the^' la` to^t' nha^t' a ak`! Lucky nak'!

.

Princess Chris

.

[ct Vkey bị lỗi + mới tập viết et nhiễm cách đánh máy và ngôn từ của 1 số bạn 9x]
June 2012
M T W T F S S
May 2012July 2012
1 2 3
4 5 6 7 8 9 10
11 12 13 14 15 16 17
18 19 20 21 22 23 24
25 26 27 28 29 30