Sunday, June 24, 2007 10:53:41 AM
| Anh đã sống những tháng ngày như thế
Những tháng ngày không chút nắng tình yêu
Chỉ có cô đơn trùm xuống mỗi chiều
Bên ly rượu lẫn bao dòng nước mắt
Anh cố chôn, chôn vào tim thật chặt
Kỷ niệm ngày 2 đứa sống bên nhau
Nhưng em ơi, tim anh quá đớn đau
Vì anh biết, anh không còn em nữa
Bởi vì em, em là người chọn lựa
Em đã chọn người không phải là anh
Anh đã cố quên khi mộng không thành
Nhưng không thể, tình yêu sâu đậm quá
Đối với anh, em chính là tất cả |
Em đi rồi, anh còn lại tay không
Đường em đi trải bước những bông hồng
Đường anh về ngập lá thu vàng úa
Em giờ đây vui đời nhung lụa
Anh giọt sầu goá bụa đời trai
Nhưng vẫn mong em hạnh phúc lâu dài
Bên người ấy, người mà em chọn lựa
Chớ bao giờ em nhớ về anh nữa
Anh tuy buồn nhưng chẳng trách em đâu
Nếu thế gian còn có kiếp sau
Anh xin ước đc trở thành tia nắng
Trên con đường đời xa ngàn dặm
Anh rọi đường trên mỗi bước em đi…… |
—╬♥░ Vì anh yêu em ░♥╬—
Tuesday, June 12, 2007 11:12:50 AM
| Wherever you go
Whatever you do
I will be right here waiting for you
Whatever it takes
Or how my heart breaks
I will be right here waiting for you
I took for granted, all the times
That I though would last somehow
I hear the laughter, I taste the tears
But I can't get near you now
Oh, can't you see it baby
You've got me goin' CrAzY |
|
Download bài hát này
Tuesday, May 22, 2007 11:43:03 AM
Đàn ông Song Ngư hoàn toàn không có thành kiến. Chàng có thể đồng ý với bất kỳ người nào và không bao giờ lên án ai. Thật là một đức tính tốt, nhất là ví dụ nếu người mà chàng luôn cảm thông lại là bà cụ thân sinh ra bạn.
Bạn bè thường tin cậy thổ lộ cho Song Ngư những chuyện thầm kín của mình. Song Ngư biết giữ những bí mật đó (nếu được đề nghị). Tuy nhiên, nếu không được nhắc trước, Song Ngư có thể buột miệng tiết lộ vì lý do đơn giản là chàng không ngờ rằng thông tin như vậy có thể bị ác ý lợi dụng.
Trong số Song Ngư đôi khi có thể gặp người ba hoa, đưa chuyện, nhưng nhìn chung Con Cá trầm lặng, nói năng chậm rãi và cân nhắc từ ngữ. Song Ngư thuộc loại người biết lắng nghe nhất, vì vậy người khác thường tìm đến họ để bộc bạch, xin một lời khuyên.
Song Ngư nhạy cảm với tình cảnh và khó khăn của người khác đến nỗi bạn cần lưu ý giúp chàng hạn chế những bạn bè, láng giềng quá đà. Trước khi tuôn nước mắt vào vạt áo Song Ngư, cần hiểu rằng chàng cảm nhận những nỗi đau của người khác rất gần trái tim, như thể của chính mình. Để trở lại bình ổn sau mỗi căng thẳng tinh thần, Song Ngư cần sự đơn cô và tĩnh dưỡng kéo dài. Con Cá rất dễ tủi giận. Bạn hãy luôn nhớ điều đó.Read more...
Thursday, May 3, 2007 10:16:01 AM
| Thử nghĩ xem, chúng ta được gì, mất gì khi cứ luôn chạy theo những thứ mãi mãi không thuộc về mình, luôn chờ đợi những gì không dành cho mình? Có một câu chuyện kể rằng...
Khi Mùa Xuân chuẩn bị ra đi thì Mùa Hè đến. Mùa Hè mang đến cho Mùa Xuân một bó hoa hồng rất đẹp và nói:
- Mùa Xuân ơi, hãy tin tôi, tôi yêu em. Hãy ở lại với tôi! Chúng ta sẽ cùng đi chơi, đến tất cả những nơi mà em muốn.
Nhưng Mùa Xuân không yêu Mùa Hè. Và cô ra đi. Mùa Hè buồn lắm. Mùa Hè ốm, nhiệt độ lên cao. Mọi thứ xung quanh trở nên rất nóng. Sau một thời gian, Mùa Thu đến, mang theo rất nhiều trái cây ngon. Mùa Thu rất yêu Mùa Hè. Cô không muốn Mùa Hè phải buồn.
- Mùa Hè ơi, đừng buồn nữa. Hãy ở lại với em. Em sẽ mang lại hạnh phúc cho anh.
Nhưng với Mùa Hè, Mùa Xuân mới là tất cả. Và anh ra đi. Mùa Thu khóc, khóc nhiều lắm. Mọi thứ xung quanh trở nên ướt át.
Một thời gian sau, Mùa Đông đến, mang theo cậu con trai của mình là Băng Giá. Những giọt nước mắt của Mùa Thu làm Băng Giá cảm thấy xao xuyến. Anh muốn đem lại hạnh phúc cho Mùa Thu:
|
Read more...
Sunday, February 25, 2007 2:19:40 AM
Đến khi đánh mất mình, tôi mới nhận ra tình yêu chân thành, trong sáng của chàng sinh viên nghèo “quê quê” nhưng giờ không còn là của tôi nữa...
Tôi sinh ra trong một gia đình giàu có, cha là cán bộ, mẹ là bác sĩ tại một bệnh viện lớn ở Hà Nội. Tôi có một anh trai hiện đang đi du học ở Đức.
Là con út, gia đình lại khá giả nên tôi được bố mẹ cưng chiều. Từ nhỏ tới giờ chưa bao giờ bố mẹ từ chối bất kỳ yêu cầu của tôi. Mặc dù đang học phổ thông nhưng tôi đã được bố mẹ sắm cho xe máy, điện thoại di động “thời thượng”. Tôi rất tự hào khi bạn bè nói là “sành điệu”.
Một hôm cha mẹ về dưới quê thăm nội. Lang thang một lúc thấy đói bụng, tôi liền ghé vào quán cơm bụi ven đường. Đang ăn bỗng xoảng một cái, ngước mắt nhìn tôi thấy một chồng bát đĩa vỡ tan.
“Mày làm ăn cái kiểu gì thế? Làm như vậy thì nghỉ đi cho xong. Mai tao tìm đứa khác, hậu đà hậu đậu”. Cái giọng quá chua ngoa của bà chủ quán khiến tôi quay lại. Một chàng thanh niên đang lúi húi nhặt những mảnh bát đĩa vừa rơi. Tôi thấy anh tội tội. Dắt xe ra cửa tôi đã suýt ngã vì chiếc @ quá to so với thân hình mảnh mai của mình. Không có anh chắc tôi đã bị cả chiếc xe đó đè bẹp.
“Anh về đâu tiện đường em chở” - Tôi nhẹ nhàng hỏi. “Cám ơn em! Anh về ký túc Bách khoa, gần đây thôi”. Có vẻ hơi ngại ngại nhưng cuối cùng anh cũng chịu ngồi đằng sau xe tôi.
Chúng tôi quen nhau từ đó. Anh hơn tôi ba tuổi, quê ở Hà Tĩnh. Hiện, anh là sinh viên năm thứ hai của trường Đại học Bách khoa Hà Nội. Từ ngày quen nhau, anh luôn động viên tôi học tập. Anh nói: “Em có điều kiện, cố gắng học cho tốt”..
Nhà anh nghèo lắm. Anh là con út trong gia đình có 6 anh chị em. Bố mẹ anh đã già, chỉ trông vào đồng lương hưu của bố. Thương bố mẹ, anh làm thêm đủ nghề như gia sư, rửa bát, trông xe… để có thêm thu nhập góp cùng số tiền ít ỏi bố mẹ trích từ đồng lương hưu để trang trải cho cuộc sống sinh viên.
Quả thực có đôi lúc bên anh tôi thấy mình bớt ngông nghênh ngang bướng. Anh hiền lành, thật thà quá! Hoàn cảnh, tính cách của anh hoàn toàn đối lập với tôi. Xúc động trước tấm chân tình mộc mạc, giản dị của anh. Tôi nhận lời yêu anh khi bắt đầu học lớp 12.
Tình yêu và nghị lực của anh là động lực và tấm gương thúc đẩy tôi học tập với hy vọng một ngày không xa sẽ trở thành sinh viên như anh. Thời gian cứ vô tình trôi đi, cả tôi và anh đều nhận ra giữa chúng tôi đang có một khoảng cách vô hình trong lối sống, nếp nghĩ. Đã có lúc tôi tự hỏi, liệu có phải do hoàn cảnh sống của anh và tôi quá khác nhau không?
Điều tôi buồn là anh không thể hòa nhập với nhóm bạn của tôi (đứa nào cũng “sành điệu” và sinh ra trong những gia đình giàu có). Hôm sinh nhật đứa bạn, tôi đến ký túc đón anh cùng đi. Tưởng anh nói đùa hóa ra anh không biết đi xe máy. Tôi bảo anh qua cách điều khiển nhưng anh bảo đường Hà Nội quá đông anh sợ… Tôi đành chở anh vậy!
Vừa đến cửa nhà, nhóm bạn đã tụ tập ở cửa đông đủ. Thấy tôi chở anh nên chạy ra cười ồ lên, quả thực lúc đó tôi rất xấu hổ. Anh lạc lõng trước đám bạn của tôi. Tôi nghe có tiếng xì xào: “Con Thanh sành điệu thế mà lại “tậu” một gã nhà quê”.
Buổi tối thứ Bảy nào tôi và nhóm bạn quậy cũng đi sàn. Hôm ấy, tôi kéo anh đi. Đến sàn, đám bạn tôi đôi nào cũng đã vào đôi ấy. Anh không biết nhảy. Chúng tôi ngồi nhìn nhau.
Quả thực, tôi cảm thấy rất thất vọng về anh, nó khác với người đàn ông trong tâm tưởng của tôi. Nhớ lại chuyện hôm đi hát karaoke, trước mặt bạn tôi anh còn nói: “Đi hát thế này lãng phí, bằng mấy tháng anh làm thêm”.
Đã nhiều lần anh làm tôi “bị quê” trước mặt bạn bè. Vì một chút tự ái, tôi nói: “Anh đang sống ở thời đại nào vậy! Cái gì cũng không biết… Mình chia tay thôi!”. Anh không nói thêm lời nào mà lặng lẽ nhìn tôi bỏ đi.
Đã hơn bốn tháng trôi qua, giờ đây tôi đã có người yêu mới. Bạn bè nói tôi “giỏi lừa”, tóm được anh chàng đẹp trai như ca sỹ Ricky Martin. Bạn bè nhìn tôi bằng ánh mắt thán phục.
Quả thực anh ta quá sành điệu còn tôi như một con cừu non trong vòng tay anh. Anh dìu tôi quay cuồng, ngây ngất trong những điệu nhạc, say sưa, chìm đắm. Một chút rượu tây ngoại làm tôi ngây ngất. Anh dìu tôi vào nhà nghỉ và khi tỉnh dậy tôi không còn một mảnh vải che thân.
Tôi biết anh đã lấy đi sự trinh trắng của tôi. Tôi không ghét anh vì mấy đứa bạn tôi đứa nào cũng làm “chuyện đó” khi yêu. Sau lần đó anh không còn cưng chiều tôi nữa, lần nào hẹn hò gặp nhau anh cũng đòi “chuyện ấy”.
Tôi chợt nhận ra mình đã bị lừa trong một lần bạn tôi cho tôi xem ảnh và giới thiệu người trong ảnh là người yêu của mình. Tôi tái mặt khi chợt nhận ra người trong ảnh chính là anh ta chứ không phải ai khác. Tôi biết mình đã gặp “họ Sở”.
Quyết định chia tay anh ta nhưng không kịp nữa rồi! Sáng nay đi học tôi thấy khả nghi nên đi khám. Bác sĩ nói tôi đã mang thai được hơn một tháng.
Cố gắng kìm nén và coi như chưa có chuyện gì xảy ra, tôi đến gặp anh ta để tìm cách giải quyết. Tôi đâu ngờ anh ta lại đểu giả như vậy. “Cái thai đó chắc gì đã là của anh. Em “cho” anh được cũng có thể “cho” người khác được”.
Đất trời như sụp đổ dưới chân tôi. Tôi đành liều mình đi “giải quyết” trong sự đau đớn ê chề. Lúc này tôi mới nhận ra tình yêu chân thành, trong sáng của chàng sinh viên nghèo “quê quê” nhưng giờ không còn là của tôi nữa! Không phải tôi viết những dòng chữ này cho anh để cầu mong anh tha thứ vì tôi biết mình đâu còn xứng đáng với anh!
Sau lần vấp ngã đầu đời, giờ đây tôi đã trở thành tân sinh viên, nhưng quá khứ sai lầm, lạc lối luôn ám ảnh tôi. Bất chợt có cơn gió nhè nhẹ thổi qua khe cửa sổ làm tôi gai lạnh. Trời Hà Nội thật đẹp. Nhưng sao tôi vẫn thấy lòng trống trải.
Monday, January 22, 2007 11:31:28 AM
Toàn bản Full ! Dow về mà xài ! Cái này chủ yếu dành cho ai có di động kết nối USB ! Chuyển nhạc wma sang mp3 ! Have Fun
Converting MusicConverting MusicConverting MusicConverting Music
Saturday, January 20, 2007 5:32:58 PM
Tien su bo^' thang` nao` lay^' nick AU cua ba`
!TT________TT
Gửi cái thằng hack nick Au của bà:furious: : Bà là bà không có thích chửi nhau mí mày ở kái chỗ "xanh-sạch và rứt chi và cực kì là đẹp "nì đâu nhá!
Nhưng mà bà tức lắm,nên bà vẫn chứ phải chửi cho mày một trận nên thân.Bà chửi cho bõ tức,chửi cho mày khôn ra,cho mày bớt cái thói gian manh lừa lọc đi!
Zời ạh! Thầy mày,u mày,sinh mày ra, nuôi mày lớn để mày làm kái thằng ăn cắp ăn cướp như thế hử? Danh kon, mày là không chỉ có cái tội cướp của đâu (thiếu điều mày giết người nữa), mày kòn mang tội bất hiếu nữa đấy kon ạh! Mày làm thế,thì sao bố mẹ mày ngẩng mặt lên vơi thiên hạ được hả kon? Mày ăn phải bùa phải bả của đứa nào mà sao mày ngu mày dại thế! Kon ơi là kon!
Mày là cái thằng ngu đần đốn mạt nhất mà bà bít mày hỉu hok? Ờ kái nick thì thôi bà kũng chả tiếc mày,nhưng kòn bao nhiu là quần áo,Vcion bà vừa mới được tặng được cho,bà kòn chưa kịp sài kịp ngắm, sư mày, mày cướp j mà cướp đúng lúc thế:cry: , sao mày để bà nhảy chán nhảy chê,nhảy mê nhảy mỏi,thì mày mới cướp,sao kái lúc bà level 2 ,level 3 ngu như kon bò ngốc như kon lợn thì chả thấy mày đâu! Mày ăn j mà khôn thế hả kon? Bà là bà đang vừa tức vừa ức đây! Truớc nay là bà hiền bà nhân hậu lắm,nhưng đến giờ thì bà dek chịu được nữa rồi.Gặp bà lúc này thì mày chết chắc rồi kon ạh.
Mày dây vào ai chứ mày dây vào bà thì mày cấm có xong:furious: !
Bà là bà nguyền rủa mày!Bà rủa mày trước tiên là đi ị không báo giờ có giấy!Bà rủa mày đi mưa là rụng hết tóc.Bà rủa mày hễ ăn là bị hóc,bà rủa mày ra đường là dẫm phải cứt chim,bà rủa mày tối cứ đang lim dim thì bị gọi dậy,bà rủa mày .....
Thôi! bà dek rủa mày nữa (căn bản cũng chả nghĩ ra kái j vừa vần vừa thâm,hix,hix..TT_____TT ), mệt người,tốn calo,... mày cứ nhớ đấy! Bà mày bít mày là đứa nào,thì bà..để.. mẹ bà vặt lông, làm thịt, đem quay đem nướng,đem nấu đem xào ,đem chiên đem sốt ,đem rán đem luộc mày lên. Ăn 1 ngày không hết thì bà đem cho vào tủ lạnh ăn dần,rồi thì bà chia cho cả em mèo Đin nhà bà nữa,mày cứ cẩn thận:yuck: !
(chẳng qua là bà chưa bít nấu ăn:irked: ,phải phiền mẹ bà làm, chứ bà mà giỏi nữ công gia chánh thì mày kòn chết nữa! Đồ tiểu tử,quân nghiệp chướng,đồ heo không biết bơi,đồ gà không biết bay,đồ cá không bít hót,đồ vịt không bít trèo cây..BÀ GHÉT MÀY!MÀY HIỂU CHƯA ! TT_______TT
THẬT RA NẾU MÀY MUỐN CHÚNG TA CÓ THỂ THƯƠNG LƯỢNG,LÀM ƠN TRẢ BÀ KON AU ĐI MÀ ! BÀ CẢ MÀY CÓ THÙ OÁN J ĐÂU ? NẾU MÀY MUỐN BÀ CÓ THỂ RỬA BÁT QUÉT NHÀ CHO MÀY MÀ! TT________________TT HIX,HIX,HU HU!