Skip navigation.

chào mừng bạn đến với Kenny'Blog

Bắt đầu lại... Ken nhé!!!!

STICKY POST

Weo Cum Mai Lóc ^_^!

MySpace Welcome Graphics
MySpace Graphics Hehehe xin giới thiệu 1 chút về bản thân... Tui ( tức là tôi) :Kenny... giới tính : không phải đàn bà,gay,pê đê,ômô...còn lại là tui ^^! Ngày sinh...31/8/1988.... ( em còn nhỏ ^_^!) số điện thoại của Ken đây,nếu ai cần thì cứ gọi thoải mái, Ken sẵn sàng nghe và... chửi lại P:... không chín không đi.... một năm không về.... bà kon lưu vào đi khi nào cần thì.... chúng ta rủ nhau ra bờ hồ giải quyết " ân oán giang hồ " ^_^! không chín không đi.... một năm không về...không có làm sao cho ^^! Và đây là nick chat của Ken ,nếu ai có nhu cầu cãi nhau hay tâm sự thì cứ đến... Ken luôn mở rộng vòng tay chào đón những ai cần đến Ken ( à quên...Ken giúp dc thì mới giúp nhé,cãi nhau thì khoản này 100% Ken giúp dc P:) dickkibab5011@yahoo.com

Kenny !!!!... 1 Khởi đầu mới...

Không thể nhớ rõ là bài viết cuối cùng của mình là bao lâu rồi nhỉ? Hôm nay vào lại blog mình để viết 1 bài cho bớt "rong rêu và mạng nhện"
Kenny!!!!... 1 Khởi đầu mới...!!!!
việc trước tiên bước vào blog là xóa tất cả,những gì thuộc về quá khứ.Thường là vậy,Ken ko hề thích những gì nằm trong quá khứ mà còn tồn tại trước mắt...đã nhiều lần muốn del hết nhưng vẫn còn nấn ná.tiếc nuối.Nay thì cần fải dứt khóat hơn...
Mọi điều,mọi việc,mọi cơ hội,mọi thứ...tất cả...nếu ko dứt khóat,không nắm bắt,nó đều trôi đi cả....cảm nhận được những điều mà mình đã rất nhiều lần cho qua,cứ thấy tiếc nuối vì tất cả chẳng hề ở lại cùng mình.. "cũng fải thôi.mọi thứ khi ra đi mình ko hề níu giữ thì ắt hẳn nó sẽ ra đi vĩnh viễn mà ko có ngày về"...1 chút nuối tiếc,1 chút luyến tiếc nhưng ko bao giờ bao gồm 2 chữ " hối hận"...qua thì thôi,ko hối hận với việc mình làm,nếu biết sẽ hối hận thì đừng làm.
Mỗi ngày là 1 sự thử thách,mỗi ngày là 1 sự lớn mạnh,và mỗi ngày là 1 sự tự tin....
Tôi- Kenny.... từ trước đến nay luôn ko tự tin trước 1 việc gì thì nay đã có thể tự đi tìm và đánh dấu cho mình 1 cột mốc,1 sự thay đổi.... Tôi tự tin trước quyết định,tôi ko nề hà,tôi ko quan tâm đến sự xa xăm từ đằng sau..tôi chỉ nghĩ " trước mắt,tiến đến nó đi rồi tính tiếp" Tôi ghét mọi sự dèm fa,mỗi người 1 câu sẽ làm mất đi con đường mình đã chọn.Tôi đã đủ nhận biết đâu là con đường mình chọn...Tôi chỉ nghĩ " Hãy bước đi đừng để mọi sự khó khăn của người khác làm lu mờ mắt mình.Sống là phải cố gắng"
Tất cả những điều trên chỉ là để khích lệ và động viên chính bản thân cho tôi khi mai sau tôi gặp khó khăn.chứ ko hẳn là để các bạn đọc và bình fẩm nó.
1 Khởi đầu mới cho Ken...chưa là gì trong bây giờ,nó đã hiện lên trong đầu,nhưng thực tế thì nó vẫn nằm trong kế họach,nó vẫn nằm trong sự mơ hồ,có thể có mà cũng có thể không,nhưg Ken nhận thấy được niềm yêu thích trong công việc mai sau.
1 Cuộc hành trình mới ra khỏi đất nước.Hợp tác lao động.... kế họach này đã được lên từ cách đây 2 năm nhưng chưa hề đụng chạm đến nó,chưa hề làm vì còn vướng mắc nhiều điều trong suốt 2 năm trước.Nay Ken đã bắt đầu vào công việc để đưa nó thành hiện thực....
Ken mới chỉ nộp hồ sơ và đi khám sức khỏe,vẫn chưa là gì nhưng Ken sẽ cố gắng để biến nó thành sự thật,mọi khó khăn vẫn đang chờ phía trước.trong vòng khỏang nửa năm sau sẽ là thời gian để kiểm tra sự cố gắng đó.cách ly với nhữg người trong nước và hòa hợp vào thế giới của người Nhật.Mọi phong tục,mọi công nghệ.mọi thứ của người Nhật Ken sẽ fải học để có thể tồn tại tiếp tục,vì nếu ko tồn tại được thì Ken sẽ bị loại ra khỏi danh sách đi hợp tác ngay lập tức.và điều đó cũng đồng nghĩa với việc Ken sẽ đánh mất tất cả,tiền bạc,thời gian,sự cố gắng,thậm chí là đánh mất cả sự tự tin của Ken vào lúc này.
Đây sẽ là 1 bước khởi đầu mới.Ken có trưởng thành hay ko sẽ biết được sau khỏang nữa năm nữa.
Mọi thứ đang diễn ra khá suôn sẻ,đó là dấu hiệu đáng mừng nhưng vẫn chưa là gì trong ngàn điều khó khăn trước mắt.Ken mong là sẽ được mọi người ủng hộ và khích lệ chứ Ken ko hề muốn nghe những điều sáo rỗng và nhất là những điều mà Ken hay gọi là " bàn ra"
Và nếu như mọi việc thành công và thành hiện thực thì điều đó cũng có nghĩa là " Suốt 3 năm nữa Ken sẽ ko được gặp bạn bè nữa" Trong 3 năm đó Ken sẽ bị hạn chế đủ mọi điều,sở thích,vui chơi,thậm chí là sự cá nhân của mình nữa...mặc dù vậy nhưng Ken vẫn sẽ liên lạc được với mọi người trên mạng vì sự sắp xếp của công ty...
Rất buồn nếu như nó trở thành sự thật mọi người nhỉ .Ken là người thích bay nhảy,vậy mà nay lại phải bị lệ thuộc vào 1 tập đòan.Ken ko dc gặp mọi người. Chị Vịt,Thư hero,Chị Thoa,Pé Oanh, King,..v..v... và còn nhiều người nữa mà chưa gặp,
Sẵn đây Ken cũng gửi lời xin lỗi đến mọi người vì trong suốt thời gian qua Ken đã bỏ đi mà ko hề liên lạc với mọi người.mong mọi người bỏ wa cho Ken nhé !!!
Chị Vịt chắc chẳng lạ gì với cái entry này vì chị là người đã biết rồi,còn những người khác thì sao nhỉ " bất ngờ " hay " lo lắng" hay " buồn" hay " vui" hay gì gì đó !!! mọi người cho Ken biết cảm giác của mình nếu như Mọi việc trôi chảy và Ken ra đi ra sao nhé !!! Ken muốn xem mọi người đang nhìn Ken như thế nào.Bỗng nhiên Ken muốn trở lại cái ngày đầu tiên khi vào blog opera quá.lúc đó vui thật,ai cũng quan tâm lẫn nhau.chẳng như bây giờ,ai cũng bận rộn vì đủ thứ chuyện. Bỗng nhiên Ken thấy nuối tiếc khi mình đã trở nên lạnh nhạt với mọi người trong suốt thời gian wa để tìm con đường mới cho mình...
Ken nhớ mọi người quá!!!!!

MaGic KaiTou - KaiTou Kid 1412 ( cái này dành cho chị Vịt nè )









Tác giả : Gosho Aoyama

Ảo thuật gia ánh trăng? Tên trộm thế kỉ? Siêu đạo chích 1412?... Vô số những danh xưng mỹ miều được dành riêng cho KID, nhưng KID thật sự là ai? Tại sao hắn lại có niềm đam mê mãnh liệt với những viên đá quý đến vậy? Tất cả sẽ được giải đáp qua loạt truyện MAGIC KAITO, viết riêng về tên trộm bí ẩn này.

Ít ai biết đc rằng tác giả Gosho Aoyama đã vẽ bộ truyện này trước khi bắt tay vào thực hiện Conan, thực ra là "Kid vs Shinichi" và "Mắt vàng" (tập 4) được vẽ sau 13 năm im bặt của cây bút Gosho cho nên lúc này vẻ bề ngoài của Kid rất giống với Shinichi, còn những tập truyện trước thì Kid giống với Yaiba hơn.Có lẽ mười mấy năm về trước cây bút Gosho Aoyama vẽ chưa được đẹp nên 3 tập đầu ko đẹp cho lắm)3 tập đó làm mất đi hình tượng của KaiTou Kid)...qua tập 4 nét vẽ có chau chuốt hơn^_^!....
Điều thú vị là tác giả Gosho Aoyama đã bắt đầu câu chuyện về Kaitou trước khi sáng tác Thám tử lừng danh Conan. Từ năm 2007, sau gần 20 năm tạm ngừng, và khi Conan đang đi vào hồi kết, tác giả đã trở lại bộ truyện với vol 4 được hoan nghênh nhiệt liệt. Và sự trở lại này đã khiến biết bao người hâm mộ đag khao khát chờ đợi tập 5,tập 6 phát hành lẹ lẹ :D

Kid - tên trộm lừng danh với nụ cười nửa miệng đã làm điên đảo các fan hâm mộ (kể cả mình, mình cũng mê anh chàng này lém, hihi). Nếu bạn cũng là fan of hắn thì còn chờ j nữa, hãy đọc và thưởng thức bộ truyện này nhé!!!
Tuy trong truyện CONAN, tác giả không nói người huấn luyện hóa trang cho Sharon/Vermouth/Chris Vineyard và mẹ của Shinichi (Yukiko) là ai, nhưng chúng ta có thể đoán 95% đó là cha của KID - ông Kuroba Toichi vì tài hóa trang tài tình như vậy chỉ có KID có mà thôi ...

Kẻ sát hại cha KID là bọn áo đen, kẻ đầu độc Shinchi cũng là chúng ?????. Có thể trong tập cuối, KID và Conan sẽ hợp tác với nhau chăng ? XD .. Nếu được như vậy thì hay lắm ! :D

Bộ truyện này hiện nay vẫn chưa có kết thúc Nhà xuất bản nước ngoài đã cho ra đời tập 5, nhưng ở Việt Nam tập 4 vẫn còn đang dang dở vì tác giả đã bỏ ngang để chuyển sang vẽ CONAN kiếm xiền. Muốn đọc típ thì chắk fải cầu nguyện cho ông Gosho Aoyama này kết thúc Conan cho lẹ oy vẽ típ bộ này cho các fan đc nhờ =.=
Có thể so sánh Shinichi Kudo với Sherlock Holmes và Kaitou Kid với Arsène Lupin. Xuyên suốt bộ truyện cũng như trong phim hoạt hình, Kaitou Kid và Conan luôn đối mặt với nhau như Yusaku (cha của shinichi) và Toichi (cha của Kaito) trong quá khứ. Kaito đã phát hiện ra rằng Conan thật sự là Shinichi sau tập phim thứ 3 Thám tử lừng danh Conan, mặc dù trong truyện tranh không nhắc đến. Tuy ho luôn đối đầu nhau, nhưng họ không nhận ra rằng cả hai đang điều tra tung tích của cùng một tổ chức.

****************************************************************^_^!

Số là hôm bữa có hứa với chị lè sẽ cho chị mượn cuốn KaiTou Kid nhưng em tìm mãi không ra...nên hôm nay ngồi bùn em đi lục lọi tìm tòi cho chị mấy tập đầu của truyện KaiTou kid... chị chứ click vào là xem nhé,em chưa biết spost nhiều hình trong blog opera nên hôk spost được,mong chị thông cảm.em mới chỉ tìm ra tập 1 thôi,chị đọc tạm nhé,khi nào tìm ra thêm em sẽ spost tiếp cho chị ^_^!
Tập 1 Siêu Chạo Chích Tái Xuất Giang Hồ
Tóm tắt nội dung:

Aoko và Kaito là 2 bạn thân cùng lớp. Kaito có biệt tài ảo thuật rất giỏi và rất nghịch ngợm. Mọi việc vẫn bình thường cho đến một hôm cậu phát hiện bố mình mang biệt danh Kaito Kid là một tên trộm nổi tiếng dùng tài ảo thuật. Cậu muốn kế thừa sự nghiệp của bố cậu… Tuy nhiên bố của Aoko là Nakamori là cảnh sát trưởng và có mối thù truyền kiếp với Kaito Kid, đã 10 năm ông chưa lần nào bắt được hắn và luôn hạ quyết tâm bắt bằng được khi sự xuất hiện của Kaito Kid mới như một trò đùa đối với giới cảnh sát. Cậu bé Kaito đã luôn phải ẩn thân dưới lốt một cậu học trò bình thường vừa là một tên trộm đại tài. Cậu đã thách thức cả cảnh sát giỏi nhất châu âu và đánh cắp viên đá quí của công nương Anna… Cậu cũng chứng tỏ cho cô bé phù thủy biết được bản chất của con người… Mời các bạn đón đọc Magic Kaito 1
http://k.1asphost.com/hdt4151/Kid11.html (Siêu đạo chích tái xuất giag hồ)
http://k.1asphost.com/hdt4151/Kid12.html (ánh sáng BaLi)
http://k.1asphost.com/hdt4151/Kid13.html (trái tim người máy)
http://k.1asphost.com/hdt4151/Kid14.html (một ngày bận rộn)
http://k.1asphost.com/hdt4151/Kid15.html (con tàu đắm)
http://k.1asphost.com/hdt4151/Kid16.html (Đánh Cắp Tim ai)
Tập 2

Tóm tắt nội dung:

Akako rắp tâm cặp đôi bằng được với Kaito trong cuộc thi hóa trang trượt tuyết và đã dán vào lưng Kaito 1 tấm bùa. Tuy vậy sau đó cô lại bị cặp đôi với Fujie 1 cậu bạn hâm mộ. Cuối cùng thì Kaito cùng Aoko cặp đôi và dành được giải nhất… Câu chuyện tiếp theo là về ông bộ trưởng mê ảo thuật đột nhiên biến mất. Sau đó nhờ sự giúp đỡ của Kaito Kid, ông đã kết thúc cuộc đàm phán trong hòa bình… Đột nhiên ở trường Kaito xuất hiện ma quỷ vào lúc đêm tối, Aoko cùng Kaito đã khám phá ra đó lại là trò đùa của thày giáo mới chuyển về nghiên cứu lậu thuốc mọc tóc. Akako sau nhiều lần không đạt được mục đích đã chuyển thành muốn giết Kaito nhưng cuối cùng thì lại chính Kaito cứu cô. Kaito Kid còn gặp không ít khó khăn khi bị một bầy robot nhí bám theo dai như đỉa…Mời các bạn đón đọc Magic Kaito 2

http://k.1asphost.com/hdt4151/Kid21.html (đừng có đụg vào tớ)
http://k.1asphost.com/hdt4151/Kid22.html ( người vô trách nhiệm)
http://k.1asphost.com/hdt4151/Kid23.html (gọi ta là sư phụ)
http://www.diendan.dhthanglong.net/showthread.php?t=2312 (người lớn đâu có hiểu) -Đã sửa clikn
http://k.1asphost.com/hdt4151/Kid25.html (quả bóng chày)
http://vn-friends.blogspot.com/2008/08/magic-kaito-vol2chapter-6trng-hc-c-ma.html (Trường Học Có Ma)-Đã sửa clikn
http://www.diendan.dhthanglong.net/showthread.php?t=2304 (KaiTou- nhà ảo thuật)-Đã sửa clikn
Tập 3

Tóm tắt nội dung:

Lần này Kaito Kid luôn gặp phải những rắc rối không đâu. Vị giám đốc nham hiểm đã nhử cậu lấy trộm ngôi sao quý giá để bán được nhiều hàng… Lại còn có một siêu thám tử học cùng lớp cậu trở về từ Anh đã là mối đe dọa lớn đối với Kaito Kid. Hakuba Saguru suýt nữa đã bắt được Kid nếu không nhờ sự giúp đỡ của cô bạn phù thủy Akako. Cậu cũng đã tìm ra được manh mối và thủ phạm đã giết bố cậu. Đó là một băng đảng xã hội đen chuyên đi tìm kiếm đá quí để tìm ra viên đã giúp con người bất tử. Băng nhóm này đã nhiều lần ăn cắp nhiều loại đá quý và chúng luôn ẩn mặt trong bóng tối. Cuối truyện là cảng cậu đã giúp cô bé diễn viên phụ tự tin hơn để trở thành diễn viên chính…Mời các bạn đón đọc Magic Kaito 3
http://k.1asphost.com/hdt4151/Kid31.html ( Star War)
http://k.1asphost.com/hdt4151/Kid32.html (thám tử lừng danh để đến)
http://k.1asphost.com/hdt4151/Kid33.html (đối thủ kề bên)
http://k.1asphost.com/hdt4151/Kid34.html (món quà của AKaKo)
http://k.1asphost.com/hdt4151/Kid35.html ( YaiBa VS KaiTou Kid)
http://k.1asphost.com/hdt4151/Kid36.html ( sinh nhật buồn )
http://k.1asphost.com/hdt4151/Kid37.html ( ước mơ xanh)
4 KaiTou Kid sau 13 năm xuất bản lại

Tóm tắt nội dung:

Kaito Kid lần này đã đánh cắp viện đá quý của công nương mưu mẹo nhưng cậu cũng khiến bà chứng tỏ tình mẫu tử đối với hoàng tử của mình. Cậu cũng bảo vệ được viên đá ma thuật mắt đỏ trước sự cướp bóc tàn nhẫn của băng nhóm xã hội đen chuyên tìm Padora. Cậu cũng đánh cắp cả tháp đồng hồ mà người ta có ý đinh dỡ xuống. Trong tập này cậu cũng đối mặt với các đạo chích lừng danh khác như mèo đen Chat Noir , hay ác mộng Nightmare. Một người thì muốn đối đầu một người thì muốn hợp tác . Cậu cũng đối mặt với cả Shinichi Kudo thám tử học sinh lừng danh . Nhưng đằng sau là cả một câu chuyện… Đón tiếp tập 4 Kaitou Kid
http://www.diendan.dhthanglong.net/showthread.php?t=2310 (Kaitou Kid VS ShiniChi)
http://vn-friends.blogspot.com/2008/08/magic-kaito-vol4chapter-2mt-vng.html ( Mắt Vàng )
http://vn-friends.blogspot.com/2008/08/magic-kaito-vol4chapter-1git-l.html (Giọt Lệ Đỏ)
Tập 4 thiếu mất 1 chap là Night Mare (ác mộng) hiz, chap đó đọc hay nhất, nhưng tìm mãi vẫn ko thấy bùn như con chùn chùn

Hết nước mắt...chỉ còn đọng lại những ký ức đẹp...........

Cái này lấy bên blog 360 coppy rùi paste wa đây cho anh em đọc thử tay nghề viết blog của mình thế nào...( chị Vịt đọc rồi cấm spam :D)Bài này mình tâm đắc nhất bên 360 nè....vào chặt chém nó đi...còn chờ gì nữa mà không vác dao qua đây P:
Dạo này vẫn còn buồn.. nhưng tôi đã hết khóc ...tôi vẫn còn nhớ cô ấy, nhưng nỗi đau mà cô ấy trao cho tôi hình như đã dần dần nguôi rồi, chỉ còn lại những hình ảnh đẹp mà cô ấy dành cho tôi vào những năm tôi học cấp 2 và cho đến bây giờ... Khi gặp cô ấy cuộc đời tôi đã dần thay đổi.. Cuộc đời tôi thay đổi như thế này đây....

- Bước vào cấp 2 khi học trong trường Lý Tự Trọng.. tôi học lớp 6/2 , trong năm học lớp 6 này tôi chưa biết gì hết, chỉ nghĩ trong đầu học-chơi-ăn-ngủ.. và chỉ nghĩ như vậy đến cuối năm lớp 6 tôi đạt được những thành tích khá đáng kể.. học khá giỏi nằm trong top 10 của lớp, môn Anh Văn thì có thể nói tôi khá vững ngữ pháp và từ vựng.Dần dần tôi trở thành mục tiêu của nhiều người hướng tới( vì tôi khá hoàn hảo vào lúc ấy) .Nhưng năm lớp 6 thìchẳng có gì để nói ngoài những thành tích kùi bắp ấy....cuộc đời tôi thay đổi là phụ thuộc vào 3 năm còn lại của cấp 2.

-Lên lớp 7, tôi học lớp 7/2 ( theo lịch sắpxếp của trường thì học lớp 6/2 thì sẽ lên 7/2 và 8/2 rùi 9/2.. nhưng nếu tôi cứ nghĩ ăn -học- chơi thì chẳng có gì nói nữa hết) năm lớp 7 này có thể gọi là khá sóng gió đối với tôi.. suy nghĩ tôi lung lay khi nhìn các bạn của mình...và tôi bắt đầu học theo những thói hư tật xấu của bạn bè, ăn chơi, đua đòi và bỏ lơ việc học... Và tên tuổi của tôi đã được in ấn vào bìa đen của trường... nhắc đến tên "Lê Sơn" thì chẳng ai còn lạ gì vì đó là thằng quậy nhất trường, ăn chơi quậy phá, chọc ghẹo thầycô, học thì ít phá thì nhiều.. và chỉ vì đua đòi như vậy năm lớp 7 của tôi thầy cô đặc biệt quan tâmđến tôi như 1 thằng tù... tập đoàn thầy cô lớp 7 ( hay tôi còn gọi là bọn sát thủ ác ôn)nói" chỉ cần 1 vi phạm nhỏ nữa thôi tôi sẽ tiễn nó về thẳng nhà" Thật may mắn cho tôi khi cuối năm thầy cô còn xét về điểm học tập và cho tôi lên lớp... ngồi ngẫm lại đáng lẽ tôi hôk nên như vậy, nhưng chuyện lỡ rồi và tôi bắt đầu bình tâm trở lại để có thể học tốt vào năm sau.

-Bước vào lớp 8, thay vì tôi học lớp 8/2 thì tập đoàn thầy cô lớp 7 lại tiễn tôi xuống tới lớp 8/4.. đây hoàn toàn là 1 môi trường mới của tôi( vì tôi chẳng quen 1 ai trong cái lớp này cả).. Trong đầu tôi đã biết nghĩ :"như vậy là mình đã được chú ý rất nhiều" và chuyện thầy cô lớp 8 đặc biệt chú ý tôi thì chẳng còn gì lạ vì họ đã được cảnh báo về tôi bởi những tay thầy cô lớp 7,thầy cô lớp 8 luôn để mắt đến tôi vì họ muốn thấy cái thằng quậy nhất của năm lớp 7 ở trường này như nào mà thầy cô lớp dưới trị hôk được... Và Tôi đã làm cho tất cả thầy cô ở lớp 7 cũng như lớp 8 phải ngạc nhiên vì sự thay đổi của tôi.. Tôi hôk còn quậy phá ,tôi chẳng còn chọc ghẹo thầy cô 1cách quá đáng như trước nữa, tôi hôk còn đánh nhau hay kiếm chuyện để thể hiện mình nữa.. Thay vào đó, tôi đội lốt của 1 thằng học sinh cấp 1.. Tôi về nhà nói mẹ tôi: "má!!! mua cho con cái cặp giống như bọn con nít cấp 1 nó hay đeo đi" và thế là nghĩ sao làm vậy tôi hôk còn đeo cái cặp 1 bên như năm lớp 7 nữa, tôi hôk còn vẻ mặt lạnh lùng và thích đánh nhau nữa.. Lúc đấy tôi đeo chiếc cặp 2 quai và bên hông là 1 bình nước mà bọn học sinh cấp 1 hay mang theo, mặt tôi ngu ngơ , ai nói sao nghe vậy hôk còn thích đánh nhau nữa ...Vì tôi đã biết nghĩ mình hôk nên đua đòi mà làm gì vì mình hôk thể so bì với bọn bạn lớp 7 được ... chỉ vậy thôi... Học ở lớp mới tôi bắt đầu đi tìm bạn mới và việc này thì chẳng có gì khó khăn với tôivì tôi luôn được mọi người thích về cái tình khùng khùng của tôi...

Trước khi nối tiếp về năm lớp 8của tôi thì tôi xin được nói rõ luôn bí mật mà chưa ai biết về tôi Tôi Rất Ghét Con Gái ( đó chỉ là lúc tôi từ bé cho đến khi học lớp 7 thôicòn bây giờ thì đã hết rồi) Trong đầu tôi lúc nào cũng nghĩ:"Dẹp bọn con gái đi, tụi nó thật vớ vẩn khi suốt ngày chỉ biết chơi lò cò nhảy dây và còn hay mít ướt nữa chứ" Cuộc đời tôi thay đổi 1 cách bất ngờ đối với tôi khi tôi gặp cô ấy Và cô ấy đã bước vào cuộc đời tôi như thế này đây.....

-Lớp 8 là năm mà tôi muốn mình sẽ thay đổi về mọi mặt, thay vì những năm trước tôi hay ngồi học ở bàn cuối thì nay tôi lại chọn ngay bàn đầu mà học, và ngày đầu tiên đi học.. cái tên Dương Thảo Nguyên đã khiến tôi phải chú ý.. khi cô điểm danh" Dương Thảo Nguyên, Dương Thảo Nguyên có đây hôk???" tôi ngồi cười trong lòng " mẹ bà ơi !!! tên gì kỳ cục dịch ra tiếng việt thì có nghĩa là "Dê đồng bằng" hay là " Dê Trên Núi "hôk biết nó là đứa nào nhỉ ?? những ngày đầu tiên của lớp 8 cái tên ấy cứ đập vào mắt tôi vì con bé này nó suốt ngày nghỉ hay là trốn học... Vì tôi ngồi ngay chỗ điểm danh của lớp nên cái chữ " V-D Nguyên"(có nghĩa là Vắng D Nguyên) nó cứ đập vào mắt .Tôi nhìn mà mắc cười vì cái tên ấy( tôi hay đọc là Dê Nguyên hay Dê Núi gì ấy ) Tự nhiên trong đầu tôi nảy sinh ra ýđịnh tìm gặp người có cái tên lạ kỳ này là ai.... Và 1 thằng bạn tôi đã giúp tôi và nói" nó nhìn giống con trai chết mẹ, nhìn vào chẳng thấy chỗ nào giống con gái cả, nó ômôi hay sao đấy" thằng bạn tôi lại càng làm cho tôi thấy tò mò và thú vị về cái tên ấy. Và tôi đã gặp con bé ấy , tôi bước đến lại gần bắt đầu nói chuyện nhưng cách tôi làm quen với 1 người thì ít khi nói chuyện đàng hoàng lắm và tôiđã bắt đầu bằng câu chào " ê !!! Hai Máu, làm quen hôk mậy?" .Kết quả là con bé ấy chẳng thèm chú ý đến tôi mà thay vào đó là 1 ánh mắt lườm nguýt và rồi lẳng lặng đi mất.... " Chảnh chó !!! mẹ bà nhà nó làm như hay lắm tao thấy mày bị người ta chọc ghẹo hoài nên tao đoán mày ít bạn lắm nên tao mới tới làm quen.. ai dè mày cũng chảnh quá ha.. tao ghét loại người như vậy lắm, đã thế tao chẳng thèm làm bạn với loại người như vậy" trong đầu tôi lúc đấy nghĩ như vậy. Ấy thế mà cái lườm của con bé đấy lại càng cho tôi thấy hay hay và tôi bắt đầu xem nó còn có cái gì hay hôk.......Thật đúng như những gì tôi đoán, con bé này thật đặc biệt... con gái con đứa gì mà chơi toàn những trò mà con trai thích chơi:đá cầu , nhảy bao bố, trốn học,kéo co, và cả võ nữa... hiz thật hôk thể tin được 1 đứa con gái mà đi xe đạp lúc nào cũng ngồi yên sau mà chạy xe nhìn mà thấy mắc cười... Và tôi bắt đầu thấy có 1 cái gì đó hay hay ở con bé này.. Tôi liền xách cặp chuyển từ bàn đầu xuống bàn kế cuối và ngồi trên nó 1 bàn(nó ngồi ngay sau lưng tôi) để có thể tìm hiểu rõ hơn về cái hay hay đó... Tôi dần dần chơi với nó và nó là đứa con gái đầu tiên mà tôi thật sự muốn tìm đến và chơi với nó ( vì từ trước đến lúc đó hầu như chỉ có con gái tìm đến tôi và kết bạn với tôi)... Xưng hô " mày, tao" nó đã trở thành thói quen và hai đứa tôi gắn kết với nhau qua những lần quay cóp bài, hay đi uống nước và đánh carô..."ê !!! lát nữa tao che mày quay rồi mày đọc cho tao nha" " ừh biết rồi mày làm như tao ích kỷ lắm" thật hôk thể quên được những câu nói đấy nó làm cho tôi bây giờ cảm thấy vui quá...

-Rồi cũng đến 1 ngày tôi cảm nhận được sự khác lạ trong người tôi...Tôi cảm thấy ở bên con bé này có nhiều niềm vui và tôi bắt đầu mến nó, thích nó. Tôi chưa biết mình sẽ nói như thế nào nữa để có thể cho nó biết là tôi thích nó... tôi chỉ biết viết vào cây thước kẻ của mình "Tui Thích Nguyên" nhưng dần rùi thấy khó chịu trong người tôi quyết định nói cho con bé đó biết : " Nguyên à!! bây giờ mình làm bạn với nhau được hôk? Sơn cảm thấy thích Nguyên rùi " đó là câu nói đầu đời mà tôi dành cho 1 người khác phái... Kết quả là , nó ngồi nó nhai ngồm ngoàm bịch mì gói mà căngtin trường bán có 500 đồng , nó vừa nhai nó vừa ngước lên nói với tôi " tao với mày từ trước đến giờ vẫn là bạn đấy thôi!! hôm nay mày nói chuyện xưng tên nghe lịch sự nhỉ?" Hôm nay ngồi ngẫm lại mà viết tôi thấy buồn cười quá đi mất... Ấy vậy mà từ đó về sau chúng tôi nói chuyện với nhau và xưng hô bằng tên đấy ^_^!

-Vào ngày giáng sinh năm ấy, tôi được nhỏ bạn rủ đi mua thiệp noel lần đầu tiên biết đến cái thiệp noel nó như thế nào và cũng hôk rõ lắm về ý nghĩa của nó cho nên tôi giao toàn quyền quyết định cho con bạn nó mua và viết dùm luôn(vì chữ tôi xấu) Và tấm thiệp đó đã bị con bé đó từ chối... Tôi làm lại từ đầu 1 bằng 1 tấm thiệp khác, tôi tìm tòi và chọn được 1tấm thiệp mình ưng ý và viết vào đó những lời chúc dành cho con bé ấy... quan trọng vẫn là lúc tặng thiệp (lần tặng trước thì nhỏ bạn đưa dùm) tôi bắt đầu cảm thấy khó chịu trong người và hơi run khi mình đưa tấm thiệp cho nó.. Và tấm thiệp của tôiđã được chấp nhận, chẳng là gì đối với người khác nhưng đối với riêng tôi lần đầu tiên biết đi mua thiệp tặng cho 1 người khác phái và được người ấy chấp nhận tôi cảm thấy vui trong lòng.

-Những ký ức đẹp đẽ về cô ấy thời còn đi học nó vẫn còn rõ như in trong đầu tôi lúc này ..Tôi cảm thấy vui quá và cũng an ủi được phần nào về sự mất mát lớn lao của mình vừa qua...

-Vào những tháng đầu sau khi tết tôi quay lại bắt đầu học tiếp...Ai cũng biết đây là mùa nóng,và chắc chắn rằng sẽ có rất nhiều ống hút từ những bịch nước ngọt sẽ được quăng ra khắp sân trường. Nhưng sao mùa nóng năm nay lạ vậy nhỉ, sân trường sạch quá chẳng còn cái ống hút nào hết chỉ còn lại những bao nilông thôi.. tôi theo dõi xem những cái ống hút ấy nó biến đi đâu mất rồi... Và tôi bắt gặp con bé ấy đang lúi cúi lượm những cái ống hút ấy và đem rửa cho sạch. " Nguyên làm gì vậy?" " à!! nguyên đang sưu tập ống hútr để cái Đỉnh chỉ cho Nguyên gấp ngôi sao và mấy cái bánh ... dễ thương lắm ^_^!" Tôi ngồi theo dõixem bọn con gái nó làm được gì từ những cái ống hút người ta bỏ đi nào..... Và đến 1 ngày con bé ấy đến gần tôi và đưa cho tôi 3 thứ: 1 ngôi sao bình thường, 2 ngôi sao trong 1 ngôi sao, và 1 cái bánh... tất cả đều làm từ ống hút.... "dễ thương hôk... tự tay Nguyên gấp đó... cái này gọi là bánh ú, bỏ dấu sắc thay vào dấu huyền là Ù!! Ù là tên của mình ở nhà hìhì " Lần đầu tiên được người khác tặng quà tôi vui lắm, nó hôk đáng giá với người khác nhưng nó thật sự là vô giá đối với tôi...đến bây giờ tôi vẫn giữ trong người 3 món đồ ấy.. Vì nó vô giá trị và thật đẹp đẽ trong lòng tôi...

-Và Tôi đã biết yêu , tôi tự hỏi lòng mình "mày đã yêu thật rồi sao?" đúng vậy !!! tôi đã yêu khi tôi mới vừa lên tuổi 14 .Tôi đã biết nhớ đến nụ cười của 1 người và cảm thấy hạnh phúc khi ở bên con bé ấy... Và con bé ấy đã bắt đầu trở thành "Mục Tiêu Hạnh Phúc" của tôi và con bé ấy trở thành ước mơ mà tôi muốn hướng tới, và tôi sẽ hôk thể thiếu vắng bónh hình con bé ấy...

-Kết Thúc năm lớp 8 và tôi bước vào năm lớp 9, tôi vẫn học lớp 9/4 và vẫn học chung với con bé ấy..... Với vốn sống thiếu kiến thức về con gái đã làm cho tôi gặp thật nhiều khó khăn khi tôi muốn trở thành bạn trai của cô ấy... Tôi nghĩ mình phải mạnh dạn lên, nói cho cô ấy biết... Nhưng thật sự thì tôi quá nhút nhát vì trong đời tôi lần đầu gặp 1 đối thủ khá là nặng ký... Tôi hôk biết phải làm sao nữa và tôi tìmđến thằng bạn chơi khá thân với tôi, 2 đứa tôi chơi với nhau từ khi học lớp 3.. nó hỏi tôi" mày yêu con nào dzậy. con đó chắc khác người lắm nên mày mới yêu phải hôk?"thật là hôk có ai hiểu tôi nhiều bằng thằng bạn ấy, nó luôn đi guốc tong bụng tôi. tôi chỉ tay về phía cô ấy nó lại nói " trời !!! đúng là khác người, nó mà là con gái hả !!! tao nhìn chẳng thấy chỗ nào là con gái cả... con gái gì mà phẵng lì như cái Đi Văng.. mày thích nó chỗ nào vậy?" con trai với nhau là vậy ngồi với nhau thì suốt ngày chỉ có nói bậy.. và câu trả lời của tôi với thằng bạn là " taocũng chẳng biết tao thích nó chỗ nào nữa, tao chỉ cảm thấy thật vui và thật hạnh phúc khi ở bên cạnh nó..."

-Cuộc đời tôi, có lẽ thiếu thốn về tình cảm gia đình... Trong cõi đời này niềm hạnh phúc tôi có chỉ thấy được ở những người bạn và khi gặp cô ấy tôi đã thấy thêm được 1 thứ hạnh phúc khác và nó thật kỳ diệu.... tôi đã bỏ âm nhạc từ năm tôi học lớp 4 khi gia đình tôi rơi vào 1 chuyện kinh khủng nhất mà từ trước tôi chưa bao giờ nghĩ tới, và cô ấy đã giúp tôi lấy lại cái cảm hứng nghe nhạc cho đến bây giờ." Thà Rằng như thế", Nỗi nhớ " đó là 2 bài hát mà cô ấy đã viết lời nhạc đưa cho tôi và tôi về nhà nghe nhạc lại... cô ấy đã khơi dậy cho tôi niềm yêu thích âm nhạc mà tôi đã từ bỏ từ lâu ....

- theo lời khuyên của thằng bạn tôi đã nói thẳng với cô ấy.. chỉ đáng buồn là lời nói chân thành của tôi lại bị từ chối với 1 cái kiểu " nửa nạc nửa mỡ " : "Sơn à!! Nguyên chưa nghĩ đến chuyện này "... Nước mắt tôi rơi xuống khi tôi vừa tròn 15 tuổi, đó là lần đầu trong đời khóc vì 1 người xa lạ không ruột thịt.... tôi buồn, nhưng tôi vẫn còn cảm nhận được là mình còn hy vọng vì cô ấy nói chưa nghĩ tới chứ cô ấy đâu nói" mình yêu người khác rồi" và tôi vẫn tiếp tục chờ đợi 1 ngày tôi sẽ tìm được hạnh phúc từ nơi cô ấy.... tôi vẫn chờ, luôn luôn chờ và đến giờ tôi vẫn chờ.. ngày trước còn có lý do cho tôi chờ nhưng chẳng hiểu sao lần này tôi chờ vì lý do gì nữa....

-kết thúc năm lớp 9 , hai đứa tôi chia tay nhau... tôi nghĩ mình sẽ chẳng còn cơ hội nào nữa vì sang năm mỗi đứa 1 trường... Nhưng ý nghĩ đó đã mất đi khi tôi thiếu 0,5 điểm vào trường Gò Vấp và tôi quay lại trường " Nguyễn Trung Trực muôn năm"... và tôi lại 1 lần nữa được học chung với cô ấy trong 1 mái trường... cô ấy học lớp 10A5 và tôi học lớp 10A3.. khác lớp mất rồi... tôi xin thầy cô chuyển lớp.. và họ không đồng ý... Tôi chán nản và bắt đầ quậy trở lại như hồi học lớp 7... và lần này thì không còn sự may mắn nào nữa... từ lớp 10A3 tôi đã nhảy thằng xuống lớp bổ túc 10 B1 và bắt đầu trong người tôi nảy sinh mặc cảm " mày không cònxứng đáng nữa đâu.. 1 người lớp A 1 người lớp B sẽ có người nói mày là trèo cao đấy" cái Mặc Cảm ấy nó đeo bám tôi và tôi không còn dám đến gần và nói chuyện với cô ấy nữa.. tôi chỉ dám nhìn từ xa.. ngồi trong lớp dãy bên này nhìn lén qua bên kia, đứng hành lang này nhìn qua hành lang kia.. những lúc ấy tôicảm thấy hối hận với những gì mình đã gây nên, bây giờ thì hối hận đã muộn... Tôi đã không còn được ở bên cô ấy đùa giỡn và nói chuyện.Tôi không còn cơ hội để nhìn tà áo dài 1 cách thẳng thắn hơn... Ngồi từ xa nhìn cô ấy mặc áo dài tôi thấy cô ấy thật dịu dàng và dễ thương, tôi nghĩ trong đầu " Nguyên lớn rồi, Nguyên đã trở thành thiếu nữ rồi !!!"... và điều đó càng làm cho nỗi mặc cảm trong lòng tôi nó dâng tràn lên và tôi bây giờ đã hối hận.... Có những lúc tôi nhớ cô ấy đến chịu không nổi và cuộc hành trình ngày ngày vác xe đạp chạy qua nhà cô ấy cho đỡ nhớ nhưng chẳng bao giờ gặp được cô ấy... và hành trình ấy tôi đã thực hiện được trong 1 năm trời khi tôi học lớp 10... Lên lớp 11 gia đình tôi rơi vào hoàn cảnh khá là túng thiếu và tôi bắt đầu nhìn lại mình và gia đình của mình.... Ý định mới nảy ra trong đầu tôi "Đi Làm ".... Đúng rồi !! đi làm để có thể phụ giúp gia đình và có thể lao đầu vào làm để quên cái nỗi buồn ấy đi....Và hành trình qua nhà cô ấy đã kết thúc,tôi đi làm và tìm quên cô ấy...suốt 3 năm cấp 3 hầu như không còn liên lạc với nhau ngoài những ngày lễ giáng sinh tôi bỏ ra 5' gặp cô ấy và tặng thiệp... tôi bắt đầu biết nghĩ cho gia đình mình...
....Suốt trong 3 năm cấp 3,tôi chưa hề biết đến 2 chữ " chào cớ " là gì cả... Sáng thứ 2 nào cũng vậy... anh em tập họp bên wán cafê ( đóng đô ý mà :smile:) ) và nói chuyện với nhau... sau 1 tuần mệt nhọc phải đối phó với thầy cô thì anh em lấy buổi sáng thứ 2 để bàn về nhau....

...Nhớ lại vui lắm ...Nhưng những điều đó vẫn chưa đủ để sưởi ấm tôi trong lúc này.....tôi cảm thấy lạnh lẽo và cô đơn....

.....Ngồi với anh em trong lớp,dù đang rất vui vẻ những đôi mắt tôi luôn hướng về 1 người... Chạy thật nhanh. thật nhanh để có thể đuổi theo mà trao cho cô ấy 1 tấm thiệp chúc mừng giáng sinh...chạy thật nhanh và thật nhanh để có thể nhìn cô ấy lâu hơn nữa...Rồi thì bóng dáng cô ấy dần dần khuất đi trong mắt tôi... khi tôi không thể nhìn cô ấy được nữa thì cũng là lúc tôi cảm thấy nuối tiếc khi không được nhìn nhiều hơn nữa ( mai sẽ được nhìn tiếp, lo gì, có ai chết đâu mà lo heehe )...

Trong suốt năm lớp 11 ấy tôi sẽ không bao giờ quên tấm thiệp giánh sinh mà do chính tay cô ấy đã làm tặng tôi..Dù không đẹp cho lắm nhưng tôi nhận thấy : " đó là đồ hiếm " ( hahaha )

Cùng những bước chân chạy với anh em, cùng với niềm vui khi chiến thắng(đạt giải nhất đá banh của trường đấy ^_^!).... khi tôi thi đấu chỉ mong có 1 ai đó đang nhìn tôi...Nhưng đó vẫn chỉ là mơ... Dù là chiến thắng..dù là rất vui,nhưng niềm vui của tôi vẫn chưa được trọn vẹn,Những giọt mồ hôi rơi xuống 1 cách vô ích... tôi vẫn cô đơn..tôi vẫn cảm nhận được mình thiếu vắng 1 lời chúc mừng từ... từ 1 người mà tôi yêu mến...và niềm hạnh phúc của tôi vẫn chưa bao giờ trọn vẹn.. Tôi vẫn cô đơn...

Những ngày đi chơi trên Đà Lạt...dù là đi chơi nhưng sao tôi không thấy vui vẻ chút nào...bạn bè dẫn đến những nơi càng lãng mạn bao nhiu thì tôi buồn bấy nhiu...Đứng bên đường chỉ biết nhìn cô ấy mà không dám gọi....Tôi mặc cảm...tôi...hối hận khi mình yếu đuối đến như vậy...

Thời gian cứ trôi mãi như vậy cho đến khi tôi ra trường.... tôi vẫn cô đơn với giấc mơ của tôi..."

-Đúng là cuộc đời... mất đi cái này thì mình cũng được cái khác... trong suốt những năm học cấp 3 tôi đã để mất 1 người tôi yêu thương, nhưng bù lại thì tôi lại có được những người bạn tốt... và bây giờ các bạn của tôi là niềm hạnh phúc, là niềm an ủi cuối cùng của tôi...

Sau khi ra trường , chán trường khi thi rớt đại học, tuong lai không có mà tình cũng không.. tôi bắt đầu chán nản và lao đầu vào đi làm và chơi game... ngày tháng cứ trôi mãi trong 1năm sau khi tôi ra trường...tôi trở nên thụ động vì ngoài 2 việc đấy ra tôi chẳng biết làm gì hết cho đến 1 hôm tôi gặp ba tôi..." năm nay mày thi đại học ra sao rồi" tôi chỉ trả lời ông vỏn vẹn có 3 chữ "thi rớt rồi" Tôi cảm thấy khó chịu khi tôi không đi thi mà lại nói là thi rớt....Tôi bắt đầu nhìn lại mình và cảm thấy thật vô vị khi mình bỏ 1 năm 1 cách vô tội vạ như thế... tôi nhận thấy mình cần tìm lại "Mục Tiêu Hạnh Phúc" của mình... tôi lại nhớ cô ấy, và tôi quyết định sẽ tìm lại người ngày xưa mà mình đã trao trọn những ước mơ và tôi mong rằng sẽ không quá muộn....

Sự thật thì đã muộn nhưng đến bây giờ tôi mới biết...ngày sinh nhật của tôi khi tôi 19 tuổi tôi đã gặp lại cô ấy, cô ấy nghĩ đó chỉ là tình cờ nhưng đối với tôi thì không vì trước đó 2 tháng ngày nào mà tôi chẳng đi qua nhà cô ấy, chẳng qua vì không có cơ hội gặp lại thôi.... và tôi đã gặp lại cô ấy... trong suốt 6 tháng làm quen lại, tôi thấy cuộc sống mình thật tươi đẹp và trở nên có sức sống hơn khi gặp lại cô ấy.. cô ấy liên tục giao cho tôi những lý lẽ sống và ước mơ... và chuyện gì đến cũng lại đến... điều mà tôi sợ nhất cũng đến khi cô ấy nói " Nguyên yêu người khác rồi" tôi như 1 kẻ mất phương hướng, tôi buồn chán suốt 2 tháng qua, tôi như 1 người bị mất 1 niềm tin, 1 người vừa mất đi mục tiêu hướng tới...tôi lạc lõng và cô đơn trên cuộc đời mình.. Tôi thất vọng chán nản.. Và rồi tôi lại bắt đầu đi tìm mục tiêu mới cho mình.. Mục tiêu mới của tôi là sự nghiệp nó chẳng có 1 chút gì gọi là "mục tiêu hạnh phúc" Vì tôi cảm nhận được cuộc đời mình sẽ chẳng bao giờ có được cái thứ hạnh phúc kỳ diệu ấy...

-"Có hối hận không"... có đấy!!! tôi hối hận vì đã để cái mặc cảm trong lòng quá nhiều và điều đó đã khiến tôi mất đi người tôi yêu thương nhất... Phải chi ngày ấy tôi không để mặc cảm trong lòng,phải chi tôi hiểu biết về con gái nhiều hơn. phải chi.... phải chi tôi biết chứng minh cho lời nói của mình.....

-Ước gì năm lớp 7 tôi không đua đòi để năm lớp 8 tôi không bị chuyển lớp.Ước gì năm lớp 8 tôi không gặp cô ấy. Ước gì bây giờ có ai đó đến lấy đi trí nhớ của tôi để tôi không còn phải khổ sở như thế này nữa.. tôi biết cuộc đời tôi sẽ không có cái hạnh phúc ấy và tôi chẳng còn lòng tin vào nó nữa,vì tôi biết "Hạnh phúc tôi không có "

-Bây giờ bắt đầu bước vào tuổi 20, tôi cần bỏ lại tất cả những mơ mộng ấy để có thể tiệp tục cho tương lai mình... trong suốt bao nhiêu năm qua tôi vẫn cứ u mê trong cái giấc mơ không thật và nay tôi cần phải tỉnh giấc..." Tôi tìm tương lai tôi" đó là bước chânđầu tiên của tôi khi tôi bước vào tuổi 20....
Download Opera, the fastest and most secure browser
November 2009
M T W T F S S
October 2009December 2009
1
2 3 4 5 6 7 8
9 10 11 12 13 14 15
16 17 18 19 20 21 22
23 24 25 26 27 28 29
30