Hoàng Hôn Rơi “nay hoàng hôn đã lại mai hôn hoàng” (Kiều)
mê khúc một thời trôi giạt triền miên bóng ngã mây chiều xuôi bạt gió ngụm chén sầu rơi qúa khứ nhai lại tì vết đắp chăn mù sương khói
mặt nạ cười hồn nhiên em tuổi nhỏ khóc ô nhiễm lên men thở vòng quanh trí nhớ mắt nhung mộng mị úa cuốn phăng vào vũng cạn đăm chiêu hồn lãng đãng ngày đi qua qúa vội em; dung nhan mùa hạ chết một đời điêu linh biển khoét nụ cười đục ngầu trăng non chiêu điệu môi khô lên mảng trời khép kín thổi tung ký ức nung man rợ
đốm lửa bật khóc nức nở đêm hoang đánh thốt tiếng thở dài trong sâu thẳm mang mang
sầu vạn đợi cô liêu em đứng ngóng cho nhá nhem tôi xin ăn những nụ cười vú ướp mồng tơi xanh rất tội lỗi em yêu ngày mới nhú mưa vụng dại lên đôi gò má ốm không hương hoa em vịn nhánh hương trần dòng sông khát vọng trôi biển nhớ câu chân tình em; lột trần nhân thế ta; một trời lao đao chết dở một lần không quán xuyến yêu em
MA BÃI ĐIỀU Truyện Ngắn Trần Huiền Ân Thương em, anh cũng muốn qua Sợ cọp núi Lá, sợ ma Bãi Điều
Người thứ nhất kể, rằng chính mắt ông ta trông thấy rõ ràng. Năm ấy, Pháp từ Ma-Rắc tấn công xuống, lúc tản cư không kịp chạy theo mọi người, gia đình ông phải ngủ tại Bãi Điều. Bốn bề là rừng hoang. Nửa đêm, ông ngồi dậy đốt điếu thuốc thì trông thấy họ. Ông sợ quá, nhưng im lặng chờ đợi, không dám đánh thức vợ con, nghĩ rằng sẽ sẽ gieo cho đàn bà và trẻ thơ nỗi hải hùng . Người thứ hai quả quyết, không phải chỉ một mình ông, có một bạn nữa, cũng chính mắt trông thấy rõ ràng. Đó là đêm chuẩn bị đánh đồn Tuy Bình. Ông và bạn đi tiền thám cho đoàn dân công, giữa khuya dừng lại Bãi Điều, ban đầu cứ tưởng là trinh sát của quân Pháp. Cả hai người kể có những chi tiết giống nhau. Họ gồm bốn người , trong đó có một người trụi nhẵn, mặt mũi đen đủi như pho tượng đất và một cô gái. Họ lướt đi trên ngọn đế , nhẹ nhàng tan khuất. Hỏi thăm các bậc tuổi tác, được biết xưa kia Bãi Điều từng là pháp trường. Một số người nói Bãi Điều là nơi có nhiều cây điều hoang. Một số người nói điều là màu điều, màu đỏ, bãi điều là bãi máu, nơi đây đã ít nhất hai lần tắm máu, trong thớí sát Tả và khi cuộc Cần vương thất bại . Lại có tương truyền, thỉnh thoảng một đêm trăng khuya sắp lặn, oan hồn hiện lên và hai phe tiếp tục tương tàn. Đám người cụt đầu, không một tiếng kêu thét, hoa chân múa tay, đấm đá điên cuồng, đổ dồn vào nhau, ôm vật loạn đả.
MA BÃI ĐIỀU Thương em, anh cũng muốn qua Sợ cọp núi Lá, sợ ma Bãi Điều
Người thứ nhất kể, rằng chính mắt ông ta trông thấy rõ ràng. Năm ấy, Pháp từ Ma-Rắc tấn công xuống, lúc tản cư không kịp chạy theo mọi người, gia đình ông phải ngủ tại Bãi Điều. Bốn bề là rừng hoang. Nửa đêm, ông ngồi dậy đốt điếu thuốc thì trông thấy họ. Ông sợ quá, nhưng im lặng chờ đợi, không dám đánh thức vợ con, nghĩ rằng sẽ sẽ gieo cho đàn bà và trẻ thơ nỗi hải hùng . Người thứ hai quả quyết, không phải chỉ một mình ông, có một bạn nữa, cũng chính mắt trông thấy rõ ràng. Đó là đêm chuẩn bị đánh đồn Tuy Bình. Ông và bạn đi tiền thám cho đoàn dân công, giữa khuya dừng lại Bãi Điều, ban đầu cứ tưởng là trinh sát của quân Pháp. Cả hai người kể có những chi tiết giống nhau. Họ gồm bốn người , trong đó có một người trụi nhẵn, mặt mũi đen đủi như pho tượng đất và một cô gái. Họ lướt đi trên ngọn đế , nhẹ nhàng tan khuất. Hỏi thăm các bậc tuổi tác, được biết xưa kia Bãi Điều từng là pháp trường. Một số người nói Bãi Điều là nơi có nhiều cây điều hoang. Một số người nói điều là màu điều, màu đỏ, bãi điều là bãi máu, nơi đây đã ít nhất hai lần tắm máu, trong thớí sát Tả và khi cuộc Cần vương thất bại . Lại có tương truyền, thỉnh thoảng một đêm trăng khuya sắp lặn, oan hồn hiện lên và hai phe tiếp tục tương tàn. Đám người cụt đầu, không một tiếng kêu thét, hoa chân múa tay, đấm đá điên cuồng, đổ dồn vào nhau, ôm vật loạn đả.
Mùa Phượng Xưa Hè về, hè về, nóng ghê Thấy em ...mưa đổ, đường về ...mát lưng! Ngày còn mực ướt sân trường Tôi dân ruộng, em (ngoài chợ) dễ thương vô cùng Em như bướm trắng trong vườn Còn tôi bã đậu bên đường...lính leo! Phải chi đừng có cái nghèo Tôi mua xe đạp sẽ đèo em đi...
Trên trang lưu bút có ghi (Bên hình nghiêng nón em ghì ...ngựa cây!) Em viết: "rất nhớ hè này Và mong hè tới chia tay...xe bò!?"
dở dang hôm tê quan cấm đò ngang thì thôi tình đã dởdang dang rồi? tình ta dư gạo thiếu nồi? thiếu luôn mâm bát và đôi đữa và yêu mình ngó tít đằng xa 2 bến sông cũng chả qua chả dìa cũng đành nhịn chữ phuthê bờ sông cũng hóa bờ đê lạnh lùng
LỬA HẠ Truyện Ngắn Võ Công Liêm “tôi đã lỡ cuộc đời như tôi đã lỡ cuộc tình” Aton Tchekhov (1860-1914)
Trời tháng năm; nắng trút xuống thành phố một giấc ngủ ban trưa khó chịu,một khoảng trống lạ thường nhập nhòa trong trí nhớ,màng trời mờ ảo, xé rách không gian,theo sau cơn động cởn.-Tâm hồn con người ở hoàn cảnh này ngỡ ngàng,chạy theo thị hiếu,liệu có làm nên nổi cuộc đời mà đôi lần vốn đã toan tính; đời êm đềm có thực không? Người tình cúi mặt cho dòng sông trôi,không dấu hiệu nào để trốn chạy một thực tại đau đớn,ngấm chìm trong cơ thể,từ ngày thoát thai cho đến khi miên viễn, ôm vào lòng những trầm tư, hoạt cảnh xã hội là sự khốn cùng, phần còn lại chỉ là sự tư duy mà thôi.Hắn độc thoại.
Trong căn phòng của khu chung cư chật hẹp,vô vị,buồn nôn,những trạng thái đó đã làm khô cứng, con người đụng độ với trần gian,giam mình một cách ray rứt không còn con đường nào hơn ngoài trí tuệ để lại; mẫu giấy trên tay cũng trở nên nhạt nhòa ngay cả viết những điều muốn viết cho người tình ở phương trời xa xôi,nơi một lần đã hẹn trước khi lên đường. Giọt nước hân hoan chảy,tình yêu trở thành cơn nước lũ ào ạt trôi nhanh không níu kéo,nỗi đau ôm vào lòng,những biểu tượng đôi khi hóa thạch để lặng lẽ đi vào cõi không . Tiếng réo gọi đó có ai hay ? Ngoài sự hy sinh mà em đã dành làm kỷ vật trao nhau,một hạnh phúc có thực của chúng ta . Ngón tay của biển đắp đổi những khổ lụy để chúng mình có cơ hội vượt thoát là cớ để mình hủy diệt nguồn tự tại,chôn chặt dưới lòng sâu,gió đưa đường cho một hành trình phiêu bạt không bến đậu; trong đó-em người ở lại. Ước mơ vụt biến để lại dấu mây bay,giọt nắng chảy dài lên thân thể mềm yếu của đọt măng non mới hú dưới lũy tre già.Nhức nhối trong tim. Đó là hình ảnh hiện ra trong phút giây nầy. Hắn chết trong giấc ngủ chiêm bao;phún xuất thạch từ ngọn hồng sơn tuôn trào, lửa,nước mắt, hai vị đắng trộn vào nhau cho một hương nồng ngầy ngậy,chớp mắt nắng quái đã đưa về với thực tại và nhận ra mình đang rơi vào một khoảng trống vô cùng …
Nghiêng mình soi bóng dòng sông Nghe chừng xa lạ cõi lòng buồn tênh Biết rằng dầu nhớ hay quên Chìm trong ký ức bồng bềnh dấu xưa Đò ngang đợi mái chèo đưa Sóng chiều trôi nhẹ nước vừa dâng cao Bốn mươi năm nhớ cây sào Chống ghe đưa tiễn người vào cuộc vui Giở tờ thư cũ ngậm ngùi Từng trang đời đã ngủ vùi tâm tư Thoáng buồn ngậm tiếng giã từ Đọng làn sương khói lá thu mơ màng
có ai ? cắc cớ hoỉ rằng ? tại sao ? cây ngô đồng không trồng mà mọc ? thì cũng có ngươì trả lời rằng ? “ tại sao con ghế khóc ?” cũng như có nhiều ngươì làm thơ ? làm ra không ai đọc ? có ngươì mang đi cất có ngươì quăng thùng rác ? ngươì ta giả vàng lá [không ai giả bạc ?] đồng giả là đồng thau ngươì ta hiện diện cõi này ? để dối lừa nhau ?
Lý Vô Vọng Bậu đang đánh tiếng thương tôi Mà tôi thương bậu, chỉ (có nước) ngồi ...ngoài hiên Số tôi tu chẳng có duyên Còn yêu, thì chẳng muốn ...phiền mấy ai? Nhiều khi ăn mặn tưởng chay Không tu mà tưởng dạn dày đường tu! Tiền thân gieo quả rối mù Hậu thân chắc cũng âm u gập ghềnh Hiện thân bảy nổi ba chìm Lâu lâu ca hát cho thêm ...yêu đời
May mà còn nghiệp ầu ơ Tôi ru tôi ngủ tôi chờ ...lô tô!
THƠ VŨ HOÀNG CHƯƠNG Lá Thư Ngày Trước Yêu một khắc để mang sầu trọn kiếp Tình mười năm còn lại mấy tờ thư Mộng bâng quơ hò hẹn cũng là hư Niềm son sắt ngậm ngùi duyên mỏng mảnh Rượu chẳng ấm mưa hoài chăn chiếu lạnh Chút hơi tàn leo lét ngọn đèn khuya Giấc cô miên rùng rợn nẻo hôn mê Gió âm tưởng bay về quanh nệm gối Trong mạch máu chút gì nghe vướng rối Như tơ tình thắc mắc buổi chia xa Ngón tay run ghì nét chữ phai nhòa Hỡi năm tháng hãy đưa đường giấc điệp Yêu mê thế để mang sầu trọn kiếp Tình mười năm còn lại chút này đây Lá thư tình xưa nhớ lúc trao tay Còn e ấp thuở duyên vừa mới bén Ai dám viết yêu đương và hứa hẹn Lần đầu tiên ai dám ký “Em Anh” Nét thon mềm run rẩy gắng đưa nhanh Lòng tự thú giữa khi tìm trốn nấp Mươi hàng chữ đơn sơ ồ ngượng ngập E dè sao mươi hàng chữ đơn sơ Màu mực tươi xanh ngát ý mong chờ Tình hé nụ bừng thơm trong nếp giấy Ôi thân mến nhắc làm chi thuở ấy Đêm nay đây hồn xế nẻo thu tàn Khóc chia lìa ai níu gọi than van Ta chỉ biết nằm nghe tình hấp hối Say đã gắng để khuây sầu lẻ gối Mưa mưa hoài rượu chẳng ấm lòng đau Gấm the nào từ buổi lạnh lùng nhau Vàng son có thay màu đôi mắt biếc Tình đã rời đi riêng mình tưởng tiếc Thôi rồi đây chiều xuống giấc mơ xưa Lá lá rơi nằm bệnh mấy tuần mưa Say chẳng ngắn những đêm dằng dặc nhớ Trăng nào ngọt với duyên nào thắm nở Áo xiêm nào rực rỡ ngựa xe ai Đây mưa bay mờ chậm bước đêm dài Đêm bất tận đêm liền đêm kế tiếp Yêu sai lỡ để mang sầu trọn kiếp Tình mười năm còn lại chút này thôi Lá thư xưa màu mực úa phai rồi Duyên hẳn thắm ở phương trời đâu đó. Vũ Hoàng Chương
THƠ ĐÔ THỊ MINH GIANG Chút Lòng Hoài Niệm , Qua phà Vàm Cống nước mênh mông Xuôi chảy Hậu Giang cùng một dòng Người quê chung tấm lòng thi sĩ Thẹn thùng nguyệt quế nở bên song .
Sa Đéc hương thôn còn dáng dấp Dân nghèo , tình nghĩa chẳng hề phai Lò gạch đất nung màu đỏ thắm Khói chiều lơ lửng nhẹ nhàng bay .
Lộ tẻ năm nào tôi đến đây Nhằm mùa nước lũ ngủ nơi này Màn trời gối đất đời cô lẻ Lạc lỏng chỗ nằm đêm gối tay .
Kinh B, Tân Hiệp ngày vào đời Viết tiếp bài thơ giửi tặng người Trăn trở đêm về trang kỷ niệm Mới đó mà qua hết một thời .
Rạch Giá bây giờ khác vẫn nắng mưa Vẫn còn hàng phượng trổ ban trưa Lầu cao phố rộng nằm ven biển Thoáng gợn trong lòng chuyện thuở xưa . 6-26-09 ĐT Minh Giang