Wednesday, July 13, 2011 6:19:10 AM
tran hoa phuong, Khe Kinh Kha
Ca Khúc
BỌT BIỂN
Thơ Trần Hoa Phượng
Nhạc Khê Kinh Kha
Ca Sỹ Hoàng Quân Trình Bày
Video: Vọng Ngày Xanh
Sunday, July 10, 2011 2:41:41 AM
Ng Ba Ngan
Từ Em vạt nắng hoà tan
Thơ Ng Bạt Ngàn
Giọt buồn nhỏ xuống hồn nhau
Từ em thôi đã trùng xa ngút ngàn!
Mai kia mây có bạt ngàn
Thơ ta động lại ngút ngàn trùng khơi....
Giọt buồn nhỏ xuống hồn đau
Từ em giọt đắng kéo mây về ngàn
Đông về lạnh cả chiều hoang
Ừ thôi thì đã không là cuả nhau....
Từ thôi không là của nhau
Mây thành giọt đắng uống trao mịt mùng
Chiều hoang rồi cũng đã tàn
Còn phỉ phôi tiếng âm hàn quất vang
Read more...
Sunday, July 10, 2011 2:16:09 AM
lam thuy anh
Con Phố Không Tên
Thơ Lâm Thúy Anh
Có phải đường đi xa lê thê ?
Mà sao chân bước mãi không về
Mà sao ta vẫn còn rong ruỗi
Vạt nắng chiều buông làm nhớ quê
Có phải thời gian cho quên nhau
Đời ai mà chẳng vướng nỗi sầu
Có vui đôi chút rồi yên lắng...
Còn lại một thời như mưa ngâu
Có phải tình xa là sẽ quên
Là buồn như con phố không tên
Là mây lơ đãng bay về đó
Là gió lưng trời gió ngủ yên
LTA
Saturday, July 9, 2011 8:01:35 PM
hac thanh hoa
Qua sông
Thơ Hạc Thành Hoa
Đến đây nghĩ ngợi đã nhiều
Sông trôi mau với bóng chiều cũng trôi
Bên này sông ngó xa xôi
Bốn bên là bốnphương trời sắp mưa
Ngại ngùng mỗi bước chân đưa
Nghĩ con đường suốt đêm chưa tận cùng
Thấy người thưa thớt bến sông
Nước trôi mau sợ trôi không kịp chiều
Đành thôi nhắm mắt cũng liều
Cầm như chiếc lá bay vèo qua sông
Tuesday, July 5, 2011 6:12:35 AM
vo cong liem
MỘT THUỞ NHỚ NGƯỜI
Thơ Võ Công Liêm
nhớ: những tình khúc một thời.
xin đừng tuyệt vọng tôi ơi*
anh đi tự hồi nào mà dư âm còn vọng lại
những phiến đá mòn chân mây sao đọa ngoạ lắm thương đau
có phải mình lạc bước chốn hồng trần để thấy trăng là nguyệt ?
ru đời đi nhé*
xin đừng tuyệt vọng tôi ơi
mõm đời đen như mõm chó
nào có ai hay
lòng trải thênh thang chiều đại lộ đón anh về xoa dịu nỗi niềm đau
bên dốc đời mưa vẫn mưa bay trên tầng tháp cổ*
vói tay người níu lại khoảnh thời gian
em tắm gội một thời rất mực thước
dưới hiên trường ta gảy nhẹ phiến tơ chùng như cánh vàng hạc nhỏ bỏ ra đi
hành hạ làm chi ngày tháng đợi
lệ âm thầm nhỏ xuống vành khăn sô
em còn nhớ hay em đã quên ?*
xin đừng tuyệt vọng tôi ơi
một thuở nhớ người trong tay mềm yêu dấu
thôi hối tiếc bất ngờ nhưng có thực đời leo thang như vận nước leo thang
sầu cổ độ ta xin người ở lại rót thêm đầy ngày tháng nhớ phiêu du
ôm đàn vỗ cánh trời nhung nhớ
đoạn phất trần ai thấm thoát nhanh
xin giữ lấy lời yêu em nồng nhiệt
tuổi vàng khô ngong ngóng tuổi xuân thì
mưa có rớt hư hao đời sót lại
rót chén rượu tàn
chắp cánh vô ngôn
thôi như rứa mình khỏi bạc lòng nhau em nhé !
dưới mây ngàn
ta nghe đời đi qua nhẹ
tiếng hò lơ một thuở nhớ người ./.
VÕ CÔNG LIÊM ( ca.ab.cuối 6/2011)
* Lời nhạc TCS
Tuesday, July 5, 2011 6:04:36 AM
Tản Đà Nguyễn Khắc Hiếu
Tản Đà (chữ Hán: 傘沱, sinh ngày 19 tháng 5 năm 1889 - mất ngày 7 tháng 6 năm 1939[1]) tên thật Nguyễn Khắc Hiếu, là một nhà thơ, nhà văn và nhà viết kịch nổi tiếng của Việt Nam. Bút danh Tản Đà của ông là tên ghép giữa núi Tản Viên và sông Đà, quê hương ông.
Trong văn đàn Việt Nam đầu thế kỷ 20, Tản Đà nổi lên như một ngôi sao sáng, vừa độc đáo, vừa dồi dào năng lực sáng tác. Ông là một cây bút phóng khoáng, xông xáo trên nhiều lĩnh vực. Đi khắp miền đất nước, ông đã để lại nhiều tác phẩm với nhiều thể loại. Ông đã từng làm chủ bút tạp chí Hữu Thanh, An Nam tạp chí. Với những dòng thơ lãng mạn và ý tưởng ngông nghênh, đậm cá tính, ông được đánh giá là người chuẩn bị cho sự ra đời của thơ mới trong nền văn học Việt Nam, là "gạch nối giữa hai thời kỳ văn học cổ điển và hiện đại".
Ngoài sáng tác thơ, Tản Đà còn giỏi trong việc dịch thơ Đường thành thơ lục bát và được biết đến như một người dịch thơ Đường ra ngôn ngữ Việt hay nhất.
Cuộc đời
Tản Đà Nguyễn Khắc Hiếu sinh ngày 19 tháng 5 năm 1889 (20 tháng 4 năm Kỷ Sửu, Thành Thái nguyên niên), tại làng Khê Thượng, huyện Bất Bạt, tỉnh Sơn Tây (nay là xã Sơn Đà, huyện Ba Vì, Hà Nội), nguyên quán ở làng Lủ (tức Kim Lũ) huyện Thanh Trì - Hà Nội.Read more...
Tuesday, July 5, 2011 5:04:18 AM
Bui Thuy Dao Nguyen
Uống rượu bên cầu
Thơ Bùi Thụy Đào Nguyên
Chiều hôm bày rượu bên cầu
Mời mây nước đến dự vào cuộc chơi
Men này từ chốn quê tôi,
Nồng thơm pha chút ngậm ngùi của ai.
Thấy chưa? mới mấy chén đầy
Hồn lưng lửng thể bóng bay lưng trời
Mặc lòng ai lách, ai bơi
Nói chi mấy chuyện nhặng ruồi quanh ta.
Nhỡ đêm mơ thấy quê nhà,
Biết đâu nhờ rượu, mắt già chóng tươi …
Bùi Thụy Đào Nguyên
Đà Lạt, 2011
Sunday, July 3, 2011 9:24:31 AM
ATGLThu, Khe Kinh Kha
Ca Khúc
GIỌT LỆ THU
Nhạc & Lời Khê Kinh Kha
Ca Sỹ ÁNH TUYẾT trình diễn LIVE tại
Buổi Nhạc Thính Phòng
LỜI TÌNH ĐÊM NAY
Sunday, July 3, 2011 9:05:08 AM
Nguyen Le Uyen
Vòng Trắng Bay
Truyện Ngắn Nguyễn Lệ Uyên
Từ tấm bé, anh chưa bao giờ được ở trong căn phòng rộng rãi, tiện nghi như thế này. Chiếc giường đôi phủ tấm trải trắng tinh, phía dưới là chiếc mệm mút lò xo. Gối hoa đầu giường. Dưới đuôi tấm màn cuộn tròn như chiếc gối ôm. Anh để nguyên áo quần nằm lên. Nằm lên và nhún. Cảm giác êm ái như thể tấm thân anh là sinh vật bé nhỏ bám cánh diều chao lượn trên không. Nhún một hồi, anh nằm im, ngó qua phía hông vách tường. Chiếc tủ đứng bóng đến độ soi thấy cả bộ mặt đen sì của mình. Bộ bàn thấp có hai ghế đẩu hai bên với ấm chén, phích nước. Sát cạnh là chiếc ti vi đặt trên chiếc tủ con kèm theo máy điện thoại màu trắng. Ngó lên cao chút nữa, đụng trần là máy điều hoà nhỏ, thở êm như tiếng thở của vợ con anh trong giấc ngủ sâu. Anh nằm yên lắng nghe và nằm yên nhìn ngó. Anh mở miệng cười với riêng mình, nụ cười xếch ngược có những cọng râu lởm chởm bên trên móc lên.
Đúng là từ trên trời rơi xuống. Cái mảnh giấy hoa từ trời rơi xuống đụng phải anh: báo cáo điển hình nông lâm kết hợp. Anh chả biết cái con mẹ gì về nông lâm kết hợp khi ông Khang cầm tờ giấy xoay tròn thành nhiều vòng trước mắt anh với niềm phấn kích: “Sướng nhở, chú được vi vu ăn chơi rồi, sướng nhở”. “Giỡn hoài”. “Thiệt chớ sao lại đi giỡn với chú? Người ta ghi tên mời chú hẳn hoi đây này?”. Anh cầm tờ giấy ráp từng chữ, lầm nhẩm đánh vần rồi trả lại. “Không đi đâu cả, còn vườn cà phê chưa tưới”, anh vung vẩy cây cào cỏ trong tay. “Cà phê cục kii…ít”, ông Khang rít lên như con rắn lục ăn đêm. “Người ta mời thì cứ đi. Mất mát chi”, vợ anh bưng rổ rau đi ra phía khạp nước vừa nói. Giọng nói thật tròn, rớt theo sau.
Trước chuyến đi một tuần, mấy anh quay phim mò về. Chiếc xe 4 bánh đen trùi trũi như con trâu mộng nhà ông Tổng đỗ xịch trước cổng, đứng yên. Chiếc xe đứng tại chỗ bất động chứ không chồm lên lưng những con trâu khác, không rượt đuổi những con trâu khác suốt buổi. Bầy chó ùa ra sủa găng gắc và thụt lùi theo từng bước chân của bầy người bước tới. Mấy đứa con đứng khép bên cửa nhìn đám người vác những giá đỡ ba càng, giây nhợ, túi xách từ dốc ngược lên, sợ hãi.Read more...
Sunday, July 3, 2011 8:24:52 AM
PS
Thơ PS
NỢ!
Nợ, ban mai chút nắng
Vạn vật cây cỏ vắng màu xanh
Nợ, cơn mưa mong manh
Cánh đồng thiếu vắng long lanh hoa vàng
Nợ, cơn gió thênh thang
Cánh diều tuổi nhỏ không màng bay lên
Đất trời chưa thật bình yên !!!
Khi còn nợ cả thế gian lời thề
PS
HƯƠNG VỊ PHAN RANG!
Hương Phan Rang gió biển thành men rượu
Thổi qua hồn trong suốt trăng sao
Hương con gái bên thềm hoa cũ
Chợt bay về nồng ấm chiêm bao Read more...
Sunday, July 3, 2011 7:52:12 AM
le van hieu
NGUỒN CỘI
Giới Thiệu
Nhà Thơ LÊ VĂN HIẾU
Quê: Bình định.
Hiện ở: Lâm đồng.
Email: levanhieu_62@yahoo.com vn.
Tác phẩm thơ dã xuất bản:
_Tự tình 1989.
_Khi mặt trời chưa mọc 2002.
_Đêm đom đóm (thơ thiếu nhi) 2008.
Và nhiều tác phẩm in chung…
LAY ĐỘNG
Khe khẽ bước chân
Khe khẽ mắt nhìn.
Tôi sợ động đôi chim bên cửa sổ
Đôi chim, trên cành xanh,như vẽ
Không nỡ làm người bôi bẩn tranh.
**
Giữa trưa lặng im
Nghe gió mát lành.
Giữa lúc buồn hiu
Tôi bỗng đầy hạnh phúc.
Đôi chim vô tư
Như cả đời nhảy nhót
Như cả đời bên nhau.
**
Khe khẽ nghe chân
Kẻo rộn niềm đau.
Khe khẽ nữa là tia nhìn của mắt.
Vô chừng,đôi cánh kia rụng mất
Làm sao tìm ngây ngất những đường bay.
Read more...
Saturday, July 2, 2011 6:53:13 AM
rita Phan
THÁNG SÁU CHO EM !
Thơ Rita Phan
mến tặng sis Dung Nguyễn
Những con đường xanh mướt lá xôn xao
Em mùa Hạ gió cài mây lên áo
nắng trãi nhánh gầy hương về đi dạo
Ánh mắt tìm môi vọng tiếng yêu mau….
Bầu trời em trong hồn mơ - tháng sáu.
ta cúi đầu nhặt nhạnh giữa bàn tay
khung trời em trổ những đoá hoa ngài
Xin quá bộ trên một bài thơ nhé!
Nhớ cất kĩ những sợi tơ khe khẽ
giữa hồn mơ gây buốt kẻ ly hương
đôi môi xuân tạm khép giữa vô thường
mở khoá gọi em về thương mùa Hạ
Mưa sài sòn có lẽ buồn lả chả
phải không em khi phút lạ thành quen
chiếc lá vàng nhuộm đỏ chực thu hoen
em có thấy hồn lên men khi nhớ?!Read more...
Saturday, July 2, 2011 5:49:59 AM
Bui Thuy Dao Nguyen
Danh tướng triều Nguyễn: Ông Ích Khiêm
Bùi Thụy Đào Nguyên Biên Soạn
Ông Ích Khiêm (翁益謙, 1831-1884 [1]) tự Mục Chi, là danh tướng nhà Nguyễn trong lịch sử Việt Nam.
Ông sinh ngày 21 tháng 12 năm Mậu Tý (tức 25 tháng 1 năm 1829) tại làng Phong Lệ, tổng Thanh Quýt, phủ Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam (nay là khu vực Phong Lệ Bắc, phường Hòa Thọ Đông, quận Cẩm Lệ, thành phố Đà Nẵng).
Tổ tiên Ông Ích Khiêm [2] vốn là người dân tộc miền núi xuống định cư làm ruộng ở miền xuôi. Cha ông là Ông Văn Điều và mẹ là Võ Thị Cốt. Sinh ra trong một gia đình nông dân đông con, gồm 8 trai 5 gái, ông Khiêm là người con thứ tư sau ba chị gái, nhưng lại là người con trai đầu.
Thuở nhỏ, ông vừa chăn trâu cắt cỏ, vừa theo học với người chú là Ông Văn Trị. Ông thông minh, chăm học nhưng cũng rất nghịch ngợm. Khi lớn lên, ngoài tài gồm văn võ, ông còn nổi tiếng là người chính trực, là một vị tướng khẳng khái, mưu lược và biết thương yêu quân sĩ.
Thăng trầm nghiệp quan
Năm Thiệu Trị thứ 7 (Đinh Mùi, 1847), ông đỗ cử nhân tại trường Hương Bình Định, nhờ sự sáng suốt của quan chủ khảo Vũ Duy Thanh (1807-1859). Ông Thanh đã quyết cho đỗ với lời phê rằng: “Bài này tuy lời văn không được chải chuốt, chữ viết xấu nhưng ý tứ dồi dào. Qua bài này, ta thấy thí sinh phải là người có lòng yêu dân thương nước cao, có chí ngang tàng, có lòng cương trực thì mới viết được như thế” [3]
Sử nhà Nguyễn là "Đại Nam chính biên liệt truyện " chép:
"Ông Ích Khiêm đỗ hương tiến (tức cử nhân) mới 15 tuổi. Vua Thiệu Trị cho mời vào điện cho thử lại bằng bài thơ lấy đầu đề là “Thiếu niên đăng cao khoa” (Tuổi trẻ đỗ cao). Bài làm của ông được vua ban khen (tr. 812).Read more...
1 2 3 4 5 ... 94 Next »