Skip navigation.

Nguồn Cội

mảnh vườn văn học không bờ bến...Liênlạc:KheKinhKha@yahoo.com

Thơ Tuyển

PHẬT BẠN
Thơ Nguyễn Văn Tài

Lòng không còn gì để buồn nữa
Trầm luân nhân thế đã xong rồi
Nhiều lúc lặng ngồi trên bậc cửa
Thầm hiểu ra nhiều chuyện trên đời.

Từng nếm mùi phản bội trước mặt
Từng thấm đòn đánh lén sau lưng
Bạn ta giờ hiền như ông Phật
Quyết lòng nêu nghĩa khí anh hùng.

Phật đã một đời thương chúng sinh
Chốn bon chen nổi đám nổi đình
Phật cũng một thời yêu lận đận
Đớn đau bầm dập trái tim mình.

Nhớ bạn- đêm vùi trong sách phật
Thích Ca, La Hán cả Quan Âm…
Thấy bạn phi thường- Ta đốn mạt !
Hạt cát phù vân chốn bụi trần.

Chợt hiểu học thầy hay học bạn
Ngàn xưa câu nói vọng phân vân…

Tây Ninh 11.2009

Nguyễn Văn Tài

Read more...

Thơ Tuyển

THƠ CHU VƯƠNG MIÊN


hoa hỡi hoa ghuôi

em ơi ? em chỉ qua đường
ngồi chơi tránh nắng ? vội vàng cái chi ?
rồi ra em cứ ngồi lỳ
tim anh giờ đã đeo chì nặng thêm ?
hiu hiu em cứ ngủ yên
anh đau cái ngực quả tim mếm xèo ?
đâu ngờ em đã chết queo ?
tim anh thành mộ tang treo mé đồi
hoa à ? hoa hơĩ hoa ơi ?

chuvươngmiện

Read more...

Truyện Ngắn

Miền Không Dấu Chân Người
Nguyễn Lệ Uyên

Chuyến xe cuối ngày xuống khách ở ngả ba đường dẫn vào thị trấn. Lẫn trong đám người nhớn nhác là người đàn ông gày gò, vai lệch, hai hốc mắt trũng sâu, ngơ ngác đưa mắt đảo một vòng rồi khoát chiếc túi xách lên vai, lầm lũi bước trên con đường đất đỏ dưới cơn mưa lất phất.
Đứng trên đầu dốc, người đàn ông nhìn sững màn khói lạnh đùn lên thành dãi trắng đục lềnh quấn quanh chóp núi cao, những ngọn đồi lô nhô dưới xa kia và sự di động chậm chạp của những bóng người li ti bên những đường ranh đất đỏ giữa các vườn cà phê. Trong thị trấn, các hàng quán bắt đầu kéo hẹp cửa, sáng ánh đèn từ bên trong và mái hiên dội xuống, lẫn trong bóng chiều ngập sương.
Phía bên kia đường, người phụ nữ đi ngược chiều, mang chiếc gùi có mấy cọng bạc hà xanh mướt nhô lên. Cả thân hình chị chúc xuống như sắp ngã chúi về phía trước, trên con dốc nhoè đỏ giữa màu sáng lửng nhập nhoạng cuối ngày.
Người đàn ông dõi mắt nhìn một lúc, rồi tiếp tục bước dưới bụi mưa bay bay. Bóng tối xuống mỗi lúc một đậm hơn.
Người đàn ông bước ngập ngừng qua mấy dãy phố nhỏ rồi ngóng về phía ngọn núi trước mặt bắt đầu nhoè sẫm. Ông không nhớ mình đã bám xe đò lên miền đất này bao nhiêu lần để nhìn nó, rờ chạm vào nó như đang trở về với người thân, như tìm kiếm vật báu đã rớt lại chốn này. Ông đã bao lần háo hức bước ngược lên dốc núi dựng đứng, rồi thả rơi về chốn cũ với vẻ mặt đầy thất vọng đau khổ.

Read more...

Truyện Ngắn


ANH TÚ
Truyện Ngắn: Đ.P.Thuỳ Trang


I.
Trong phòng không có muỗi, nhưng mười sáu mét vuông bao gồm cả nhà vệ sinh, một chiếc bàn và ba chiếc giường đã đủ chật lắm rồi. Lại thêm những người thăm bệnh, nuôi bệnh cứ trò chuyện rì rầm suốt đêm nên không ai ngủ được. Nói “ngủ” cho oai vậy thôi, chứ đi nuôi bệnh mà ai có thể kê cao đầu đánh tròn một giấc như ở nhà chăn êm nệm ấm. Nhưng vẫn phải ngủ một chút để ngày mai còn sức “chiến đấu” nên tôi rủ dì Mười:
- Ra hành lang ngủ Mười ơi, còn ở đây dài ngày, thức không chịu nỗi đâu!
- Ưø, Trang cầm chiếu đi, Mười lấy mền cho.
- Đừng quên khoanh nhang muỗi nghe!
Hành lang tối lờ mờ nhờ mấy ánh đèn từ các phòng bệnh hắt ra, chứ vài cái bóng đèn sáu tấc không tài nào sáng hết khoảng hành lang dài mười mấy mét. Muỗi ở ngoài này lớn quá, như con gà mái vậy! Cái rảnh nước thì luôn ươn ướt và đầy ắp những mẫu tàn thuốc bốc mùi hôi nồng nặc. Tôi trãi chiếu, Muời đốt nhang muỗi xong chưa nằm ấm lưng thì nghe tiếng anh Tú:
- Cho… ngủ ké với nghe Mười, ở trỏng mệt quá! Rồi anh Tú ý tứ trãi chiếu xa xa chúng tôi chừng năm mét và quấn mình vô chiếc võng dù. Dì Muời kêu:
- Thằng quỷ, muốn làm mồi cho muỗi hả, còn nhang nè!
- Thôi, buồn ngủ lắm, không đốt được.
- Tao không buồn ngủ chắc? Nói vậy thôi chứ Muời cũng dậy đốt khoanh nhang để sang chiếu anh Tú rồi mới chịu nằm yên. Mãi đến khi nghe tiếng cười nói râm ran và nhiều bước chân đi lại thì giật mình thức dậy, ngoài kia trời vẫn tối, sương đêm còn đẫm cả không gian. Tôi quấn thêm một vòng mền cho ấm bắt chuyện với dì Mười:

Read more...

Thơ Tuyển

Thơ Đỗ Thị Minh Giang
Góc Đời Vương Sợi Nắng ,

Lung linh sợi nắng nửa vời
Chiều vương sương khói góc đời ươm mơ
Bóng ai muôn dặm xa mờ
Vườn xưa vắng lặng ai chờ mong ai
Vần thơ quyến luyến mộng say
Hồn thơ thao thức đêm dài cô liêu
Đèn soi vách bóng hắt hiu
Trải lòng trang giấy trăm điều sầu tư
Tự tình len mấy tờ thư
Tóc mây một thuở giã từ thơ ngây
Trần ai gánh mỏi vai gầy
Đêm ôn kỷ niệm đong đầy tay không
Chút gì đọng nỗi nhớ trông
Giọt tình thấp thoáng ráng hồng hoàng hôn .
20-11-09

Read more...

Thơ Tuyển

Thơ Á Nghi

ANH Ở ĐÂU?

Buổi sáng thật im vắng
Anh ở đâu, ở đâu?
Mà trời quên không nắng
Mà gió lạnh lao xao.

Sóng Lòng tung từng lớp
Bọt trắng xóa tả tơi
Nỗi lo âu hồi hộp
Trời buồn lắm anh ơi!

Sóng nhỏ loang sóng lớn
Tan dần vào Biển Yêu
Thuyền Thương em lặng lẽ
Dừng điểm hẹn, đăm chiêu

Mặt nước rất lạnh lùng
Sao lòng em nóng bỏng?
Giây từng giây nhớ nhung
Chao ơi là lúng túng!

Á Nghi, Rapallo , Italy 7.1983

Read more...

Thơ Tuyển

Thơ Nguyễn Văn Tài
Thiếu-Phụ-Hương

Và trên mái tóc người thương
Ta tìm lại được làn hương ngọt ngào…

Tình như tình thuở tình đầu
Lối thiên-đường ấy ta vào tuổi yêu
Bao óng mượt- mấy mỹ miều
Ta vời vợi- Ta chắt chiu vào hồn
Diệu kỳ thay ! một nụ hôn
Tiêu tan mất chuyện…trời vuông, đất tròn…
Lạ thường em, thiếu-phụ-hương
Ta chơi vơi gọi ngông cuồng : Tóc em !

Thiếu-phụ-hương ơi ! đêm đêm…
Dỗ dành ta chết im lìm dưới sương.

Tây Ninh.11.2009

Nguyễn Văn Tài

Read more...

Thơ Trần Huy Sao


GỞI CHU VƯƠNG MIỆN
nhân đọc bài “ Thơ Thoét”

đọc Thơ Thoét thiệt bắt rầu
mới lên bảy- bó đã lầu bầu ư ?
chuyện gì khiến để nên hư
nói như ông cụ nát nhừ tuổi xuân !
thanh xuân lai đáo lục tuần
cỡ này mới đúng lần rần thanh xuân
cái xuân hồi trước tần ngần
cái xuân này mới tản thần đó nghen
hồi xưa lửa nhóm đèn(mới) nhen
bây giờ lửa(mới) nhá thì đèn tới luôn
(bác tài) cứ thế mà bương
cứ bương cho tới hết đường tương chao
tới khi mệt đuối thều thào
để cho thơ thoét nó rào đón nhau
đón nhau từ thuở ban đầu
rào nhau khi mớm qua cầu tử sinh
một đời thơ túi rượu bình(tông)
mà nay sao lại bạc tình phủi trơn
nghe như tiếng trách tiếng hờn
dẫu chi cũng có mất, còn đấy thôi
mất là hình dạng con người
còn thơ văn gởi lại đời nhớ lâu
mặc đi đâu anh về đâu
thơ chu vương miện để đây cho đời...

Hiên Trăng
tháng 11/2009
TRẦN HUY SAO




Read more...

Thơ Trần Hoa Phượng

giấc mộng bên nhau

em bàng hoàng trong cơn mộng
anh về - anh đến bên em

yêu đương rộn ràng
tình say đắm
anh yêu em – yêu trong hơi thở
trong ngón tay mềm
trong giấc mộng đêm nay

đêm nay, xin đêm đừng qua nhé
chỉ một lần thôi
một vòng tay anh…
vòng tay chờ đợi bên nhau

đừng đi, xin anh đừng đi nữa
mình yêu thương – mình yêu thương
dù là giấc mộng đêm nay

đêm dài xin đừng sáng
yêu đương xin vẫn lâu dài
mặt trời xin đừng đến vội
anh đi rồi
mộng tình vỡ đôi

Trần Hoa Phượng


Read more...

Thơ Chu Vương Miện


Thơ thoét
*
cái hạc bay lên vút tận trời
[ thơ Tản Đà ]
10 ngươì đi học 9 ngươì thôi ?
[thơ Tú Xương ]

ta còn lớ xớ mần chi đó ?
mót mét cũng xong 7 bó rôì ?
thơ văn chừng chả còn ai ? mơì mọc ?
con cháu 30 mỹ mẽo rồi
còn dăm 3 lão mắt đã nhoà
web – blogs xem chừng mở chưa ra ?
tạp chí tạp san ngưng hết trọi
lâu rôì chả tin tức phương nhà ?
kẻ thì nơi Tây Phương cực lạc
kẻ thì an nghỉ chốn nhị tỳ
thơ văn một tủ cơm nếp nát
chờ cho con cháu lượm quăng đi ?
nhà văn An Nam khổ như chó “ Nguiễn Vĩ”
thơ văn hạ giơí rẻ như bèo “ Tản Đà “
chỉ tiếc nỗi là không nhá được
có khi thua cả máng cám heo ?
bên này thơì mấy anh nằm bệnh
bên nhà mấy anh nằm khoe răng ?
ta là thùng rác ? để chưá thuốc
thôi thì đủ thứ loạn xà bần ?
cổ lai thất thập cổ lai hy
củ soát lại coi ? chả có gì ?
chữ nghiã gom vào cùng vẽ nhạc
lềnh bềnh giòng nước lụt trôi đi ?
bó cỏ treo hoài nơi mõm ngựa
giờ đây hiểu rõ nghiã bấc chì ?

Read more...

Thơ Ý Nga



CÂY ÚA CHỜ XUÂN

-Chị về, cưng gửi gì không?
Chị cho em biếu Thương Binh ít quà
Vui xuân, quên cảnh… mù lòa
Sang năm em lại bánh, trà gửi thêm

Chị hỏi: -Em đi có nhớ nhà?
Chị ơi em nhớ mỗi đài hoa
Thẹn-thùng trinh nữ bờ mi khép
Nghịch-ngợm mỗi lần tay lén thoa

Chị hỏi: -Em đem theo những gì?
Chị ơi theo mỗi bước em đi
Bụi tre, bó mạ xanh mùa cấy
Đất Mẹ thương hoài lắm lụy bi!

Chị bảo :-Sao em chẳng trở về?
Chờ xuân! Em nhắc lại lời thề
Bao năm rễ bứng lìa như thế
Xứ lạ đem trồng úa tái tê

Ý Nga

MAI CHỊ VỀ (CÂY ÚA CHỜ XUÂN)
Thơ Ý Nga, Nhạc Dân Chủ Ca

http://www.danchuca.org/128kbps/MaiChiVe.mp3 (hi-speed)
http://www.danchuca.org/22Kbps/MaiChiVe.mp3 (dial-up)

Read more...

Thơ Tuyển


Tuổi Mười Sáu

Buổi sáng đến trường làn gió biển
Thổi bay vạt áo tuổi thơ ngây
Tương lai niềm ước vọng dâng đầy
Trang sách miệt mài ôm chữ nghĩa
Chiếc xe đạp nhỏ đèo thêm bạn
Tránh ổ gà đón gió ngược chiều
Ngày tháng lớn dần theo sóng lượn
Mười sáu dại khờ chưa biết yêu
Lớp học kề bên hay gặp gỡ
Ngượng ngùng áo ướt lúc trời mưa
Thẹn thùng núp bóng mái hiên xưa
Sợ đám con trai nhìn mắc cỡ
Cột đèn ngồi học ôn bài vở
Cố gắng gạo thi để đậu cao
Khoa bảng dò tên chừng nín thở
Nghe lòng hớn hở mộng xôn xao .

10-11-09
Đỗ thị Minh Giang

Read more...

Truyện Ngắn


TÀU VỀ XA LẮM
Truyện ngắn: Đ.P THUỲ TRANG

Coì tàu rúc tu… tu… một hồi dài báo hiệu giờ chuyển bánh đã bắt đầu thì cũng là lúc điện thoại em rung chuông. “Em lên tàu chưa?” “Vưà chuyển bánh anh ạ!” em đáp mà nghe nỗi hân hoan tràn ngập trong lòng dù đoạn đường phía trước còn biết bao lo toan. Đây là lần đầu tiên em đi xe lưả mà lại đi xa có một mình như vậy.
Trước khi đi, ba mẹ, chị em, bè bạn trong cơ quan cứ căn dặn đủ điều, nào là lên tàu cố gắng đừng ngủ say quá, đừng ăn uống những thứ người ta mời, hạn chế uống nước cũng như cố “nhịn” đi vệ sinh vì có nhiều trường hợp hành khách mất hết hành lý vì những lý do tưởng chừng như đơn giản thế. Em ngây cả người nghe “giáo huấn” và cố ghi vào đầu, đến nỗi hình như sự lo lắng làm cho gương mặt mụ mị nên sếp bảo “Hay là thôi đừng đi con gái ạ, lỡ có chuyện gì…” “Thôi mà bố, cho con đi đi…, đi một ngày đàng học một sàng khôn mà…” Vui vui em vẫn gọi sếp là “bố” mà thật ra tuổi em còn kém con cuả sếp nưã là. Chắc bố cũng phập phồng khi ký quyết định cho em đi hội thảo, con gái cuả bố bé bỏng ngây thơ quá, nếu không, chắc gì bố lo lắng vậy.

Read more...

Thơ Tuyển



Thơ Nguyễn Văn Tài
Lời Ru Trên Vai Em

Ngược xuôi, xuôi ngược dòng đời
Mấy yêu thương đã cạn lời- phù du
Trên đường đến chốn nghìn thu
Vai em- điểm tựa. Buồn ru nổi buồn.

Thôi quên đi những giận hờn
Thôi quên đi những dị-thường-thế-nhân
Ta là của một tiền-căn
Em từ trong một định- phần. Thế thôi !

Lên cao, xuống thấp- chơi vơi…
Bờ vai em ngát hương người tình chung
Ôi ! ta tỉnh mộng anh hùng
Bon-chen, bát nháo tạm dừng từ đây.

Đất trời trên một bờ vai
Và ta an phận đêm nầy cùng em
Ngỡ ngàng áo nhuộm sương đêm
Ngờ đâu nước mắt tận niềm ái ân.

Tây Ninh 11.2009

Nguyễn Văn Tài

Read more...

Thơ Tuyển Nguồn Cội

Thơ Chu Vương Miện
giống nhau?

hồ mã tê bắc phong
việt điểu chi sàonam
ngựa chim cùng 1 phận
ta làm người thập phương
ngựa hý về phuuong bắc
chim kết tổ cành nam
ta đeo thân lữthứ
mat hương về miệt vườn
sinh vào thời pháp nạn
bom đạn giải phố phường
sợi tĩc là cái tội
sĩng dầy nỗi chết oan
làm 1 nười khách trú
chả khác gì ngựa chim
đầu nghoảnh về quê cũ
khơng biết phương mơ nhìn?

Read more...