My Opera is closing 3rd of March

KimioPham

Thank you for showing me how to be gentle yet strong

Subscribe to RSS feed

For Judy

For Judy

Bạn à, cho tôi được gọi tiếng “bạn” như những ngày đầu chúng ta mới quen. Dù như vậy, sẽ có ng cảm thấy nó…xa cách hơn. Nhưng sẽ lại dễ dàng hơn nhiều…cho tất cả những gì tôi muốn nói. Có thể là tôi nhút nhát, cũng có thể là đặc tính cố hữu khiến tôi không bao giờ trực tiếp nói ra những suy nghĩ của mình về bản thân và về những người bạn của mình. Tôi biết vậỵ là ko tốt. Hình như nó đã trở thành 1 môtuýp mất rồi: hiểu lầm->im lặng->chui vào blog viết-> ng ta có đọc dc hay ko, chắc chỉ có chúa mới biết. Tôi vẫn thường nói với mấy đứa em nhỏ: “Nếu làm sai việc gì thì hãy sửa chữa, nếu ko thể sửa thì ít nhất cũng phải dừng lại” Nhưng khi so lại bản thân thì…biết sai mà ko sửa, vẫn để cho nó thản nhiên..tệ hại lắm phải ko? Dù thực sự là tôi đã rất muốn nói để bạn tin, rằng tôi ko “quên” bạn, càng ko “vô tâm->vô tình->hết tình cảm->ko nc” như bạn đã nói=.= Làm sao tôi…có thể quên được những et tiếng anh, làm sao quên dc 1 tình yêu đẹp tôi từng ngưỡng mộ, cũng ko hề quên những lúc bạn mình yếu đuối trong chuyện tình cảm. Nhớ ko? Tôi đã cùng bạn đi qua rất nhiều mốc thời gian- cuộc sống của chính bạn. Kể cả lúc này đây, khi bạn sắp trở thành 1 ng cha. Tôi vẫn cùng bạn..chờ đón 1 nhóc Trúc Nhi dễ thương. Bạn từng trách tôi, ko bao giờ chịu pm trước nhỉ?! Tôi vẫn nhớ, và sự thật là như vậy. Đó có lẽ lại là 1 tật xấu của tôi. Nhưng cũng lại…ko chịu sửa. Xin lỗi, xin lỗi tất cả những ng bạn trong list friend. Tôi muốn bạn pm trước, vì tôi muốn như thường lệ, khi buồn bạn sẽ chủ động kể tôi nghe. Và khi vui bạn cũng sẽ chia sẻ cùng tôi. Cũng chỉ là 1 cách ngốc nghếch, tham lam để tôi biết mọi người còn nhớ tới minh. Sao càng viết, lại càng lộ rõ bao thói hư tật xấu vậy trời=.= Có hối hận ko, khi đã làm bạn với 1 ng như tôi? Tôi luôn lắng nghe những gì người ta nói về minh, nhưng tôi lại lười nói ra tình cảm của mình. Không quen nên thật khó nghe và khó nói. Giống như tôi đã nói với bạn đấy: tôi chỉ mong mọi người có thể cảm nhận được…Thế giới ảo này rộng lớn, nhưng mọi ng vẫn bị giới hạn qua cái màn hình, tất cả suy nghĩ, hành động đều thể hiện qua cái bàn phím. Nếu mà tôi gõ 1 dòng “Những ng tôi coi là bạn thì sẽ mãi là như vậy, ko thay đổi” thì bạn có tin ko, có thấy nó buồn cười ko? Tôi chọn cách im lặng để cho những tình cảm của tôi luôn dc trọn vẹn, giá trị. “Im lặng ko có nghĩa là ngừng yêu thương” tôi đã buồn khi bạn ko thể hiểu câu nói này, tôi đã nói với bạn ngày hôm qua. Tôi thực sự ko “trốn chạy” và chẳng có lí do gì để làm như vậy với 1 ng bạn…Tôi biết, những lời hỏi thăm, những lời trách móc…đều vì bạn quan tâm tôi. Những gì người khác làm cho mình, tôi đều có thể cảm nhận dc. Dù ko nói ra, ko đáp lại 1 cách nhiệt tình nhưng tôi hiểu và luôn trân trọng chúng. Tôi vẫn ở bên cạnh những người bạn của mình, theo cái cách “im lặng” của riêng tôi. Có thể tôi ko còn chém gió nửa ngày với bạn, cũng như bạn ko còn thời gian vào blog. Nhưng tôi vẫn luôn nhìn những dòng stt. Hãy tin là khi bạn pm, tôi sẽ vẫn reply. Khi bạn buồn tôi sẽ sẵn sàng lắng nghe. Khi em bé ra đời, tôi sẽ chia sẻ niềm vui lớn này với bạn. Mỗi người..đều có cách thể hiện tình cảm riêng, phải ko? Có thể tôi đã làm bạn buồn…tôi cũng sẽ cảm thấy hụt hẫng, nếu một ngày những ng bạn thân…rời xa mình. Nhưng có thể dành lòng tin vào tình bạn này..1 chút thôi, được ko?