Skip navigation.

Sign up | Lost password? | Help

.KingDom ''06

>> I LOVE MY BLOG ♥ ♥

STICKY POST

DÀNH CHO NHỮNG AI LƯỜI ĐỌC ^^

Chỉ có 1 playlist ... ko có gì để đọc ... chỉ có âm nhạc ... nhưng ... đó là 1 phần cuộc sống của tui ... nghe nó để hiểu tui ... I do believe in fate cause that's how we met :love:

STICKY POST

WELCOME!! READ THIS FIRST:::


ĐẠI HỌC KIẾN TRÚC TP.HỒ CHÍ MINH
KHOA QUY HOẠCH
--------------------- TOP SECRET -------------------------
* Powered by WordPress
* Sử dụng tốt nhất với trình duyệt FireFox 3.5.2
* Vũ khí bí mật: Tags Cười lăn cười bò - Musik - Sống đẹp - Mẹo vặt
---------------------------------------------------------------
[Nếu lần đầu đến với blog này, bạn hãy nhấp vào Read more... của bài viết này để xem hướng dẫn]

Read more...

STICKY POST

PORTAL::

NEWS FEEDS - TIN NHANH THÚ VỊ

NGÀY CƯỚI EM :: ST: Y VŨ :: TB: ĐÌNH VĂN



Phỏng vấn Nhạc sĩ Y Vũ (3/3/2004):

Tôi sinh ra ở Hà Nội nhưng lớn lên tại đất Sài Gòn náo nhiệt. Những ngày tháng thơ ngây tại trường trung học có lẽ không bao giờ phai mờ trong trí nhớ của tôi, bởi ở đó tôi đã để trái tim mình rung động trước cô bạn chung lớp tên Thanh. Tình yêu học trò trong sáng lắm, chỉ cảm nhận qua ánh mắt, nụ cười chứ đâu có dám ngồi gần, dám nắm tay. Những khi tan trường sóng bước bên nhau cũng không biết nói câu gì, chỉ biết đá cái lon sữa bò khua vang đường phố.

Thanh là con một gia đình khá giả, có cây xăng ở ngã bảy Lý Thái Tổ. Còn tôi hồi đó chỉ có chiếc xế nổ hiệu Roumie ngày ngày đi học. Mỗi chiều khi thay ba ra trông cây xăng, Thanh lại nhắc tôi ra đổ xăng "chùa" ^^. Những ngày tháng đó với tôi thật hạnh phúc, lãng mạn. Nhưng ngày vui ngắn chẳng tày gang, Thanh biến mất khỏi cuộc đời tôi vì một đám cưới ép gả với chàng bác sĩ. Hụt hẫng, chơi vơi, tôi uống chén đắng đầu đời và nếm trải mùi vị của thất tình. Tỉnh cơn say vào 2 giờ sáng, tôi ôm guitar và thế là "Tôi đưa em sang sông ra đời". Bài hát với giai điệu buồn da diết được coi là tài sản chung cho nhiều chàng trai lâm vào cảnh như tôi thời đó.

Mối tình đầu làm tôi trắng tay, nhưng nỗi bất hạnh ấy đem lại cho tôi xúc cảm để có được hai bài hát tâm đắc. Sau "Tôi đưa em sang sông" gắn liền với tiếng hát Lệ Thu, ca khúc "Ngày cưới em" lại thành công vang dội: Hôm nay ngày cưới em, nào men nồng nào hoa thơm, nào môi hồng nào da phấn, khăn áo muôn sắc đua chen...

Tôi là kẻ đa tình nhưng cũng rất chung tình. Trong đời tôi chưa lần nào phụ người. Khi yêu ai đó, tôi đều yêu hết lòng, sống hết mình. Nhưng rồi không hiểu sao tôi cứ bị ruồng bỏ. Tại tôi vụng về chăng? Tôi cũng tự vấn mình rất nhiều, nhưng rồi cũng không thể trả lời câu hỏi ấy được. Chỉ biết rằng, đời nghệ sĩ như tôi long đong, lận đận đến tận bây giờ, ngoài 60 tuổi mà vẫn chưa có một mái ấm gia đình. Sau mỗi đêm tại nhà hàng Arnold với công việc phụ trách âm nhạc, tôi lại cô đơn trở về căn phòng trọ. Nhưng dù thế nào thì cuộc sống vẫn tiếp diễn; dù thế nào tôi cũng vẫn phải làm việc, sáng tạo và yêu thương.

Mỗi tác phẩm của tôi đều in dấu ấn của kỷ niệm, của nỗi niềm riêng. Ca khúc "Kim" được nhiều người yêu thích chính là ca khúc tôi viết tặng cô gái tên Kim có gương mặt buồn và gia cảnh thật đáng thương. Một năm sau ngày bài hát được tung ra, Kim đã mất vì bệnh tim.

Tôi là người sống thiên về tình cảm, có lẽ vì thế mà dễ gặp trắc trở trong cuộc sống đời thường. Tôi mơ có một mái ấm, nhưng có lẽ đó mãi mãi chỉ là giấc mơ vì đến giờ này tôi không hề có tài sản gì. Thôi thì đành quanh quẩn phố thị, đêm đêm miệt mài phím đàn mua vui kiếm chút tiền còm sống qua những năm tháng còn lại trên đời.

Đám cưới với người còn mời ổng đến chung vui. Quá tàn nhẫn!

TÙY BÚT

Mô phỏng theo sử thi Hy Lạp :D

Nhân vật nam chính lấy hình tượng của hiệp sĩ Jason. Nhân vật nữ chính là nữ thần sắc đẹp và tình yêu Aphrodite, lúc còn trẻ :lol:

Truyện này đọc tham khảo thôi nha, hư cấu nhiều quá mà. Sợ bị công an túm quá :left:

Read more...

GIẤC MƠ

Giấc mơ là của tôi, tôi có quyền mơ những gì mà tôi thích chứ, phải không nhỉ :D Có thể trong giấc mơ của tôi, bạn có cảm giác rất quen, mà cũng có thể lạ hoắc. Nhưng có sao đâu, chỉ là mơ thôi mà!

Người ta thường mơ về những gì mà người ta không bao giờ có được :jester:
Thế đấy! Thật là vô vọng...

Read more...

THƯ CỦA MÁ - 28/10/2009

Má, con lớn rồi mà, con tự biết cân nhắc. Dù sao con cũng đã tự lập được 4 năm trong này rồi mà má cứ làm như con mới lên 3 vậy :smile: Má ơi, nhà mình mưa nhiều hông má? Mưa là má bán hông được. Ba cha con thì cứ mong mưa để má được nghỉ, còn má thì lại buồn. Má nói "nghỉ ở nhà tay chân bồn chồn, hổng có gì làm, mệt người. Có cái khoản cầu mưa là 3 cha con mày như đúc". Nhưng, má đã 55 rồi, má đâu còn như hồi trẻ, má lao lực quá sau này già yếu lắm, con biết làm sao đây?

Ba nữa, ba năm nay 61 rồi nè, lưng ba hơi còng rồi đó, ba lại cứ ham làm vườn. Mấy bữa về nhà, con lên rẫy phụ ba mấy bữa mà công nhận mệt ghê ( ba còn khỏe quá ^^ ) Con thanh niên trai tráng, cực khổ sao cũng chịu được hết, để con gánh chứ ai lại bắt người già cả nuôi bao giờ. Đó, rồi ba má coi, con sắp ra trường rồi đây :D Hì hì...

Lâu lắm rồi con không được nhận thư, một lá thư đúng nghĩa giấy mực. Nét chữ của má vẫn như ngày nào. Thư của má thực sự đã tiếp cho con rất nhiều sức mạnh, khó khăn nào cũng vượt qua, trở ngại nào cũng đạp bằng. Cảm ơn má rất nhiều!

Read more...

December 2009
M T W T F S S
November 2009January 2010
1 2 3 4 5 6
7 8 9 10 11 12 13
14 15 16 17 18 19 20
21 22 23 24 25 26 27
28 29 30 31