Skip navigation.

.KingDom ''06

>> I LOVE MY BLOG ♥ ♥

STICKY POST

DÀNH CHO NHỮNG AI LƯỜI ĐỌC ^^

Chỉ có 1 playlist ... ko có gì để đọc ... chỉ có âm nhạc ... nhưng ... đó là 1 phần cuộc sống của tui ... nghe nó để hiểu tui ... Bà con nhấp vào nút Play để nghe nhan :smile:

STICKY POST

WELCOME!! READ THIS FIRST:::


ĐẠI HỌC KIẾN TRÚC TP.HỒ CHÍ MINH
KHOA QUY HOẠCH
--------------------- TOP SECRET -------------------------
* Powered by WordPress
* Sử dụng tốt nhất với trình duyệt FireFox 3.5.2
* Vũ khí bí mật: Tags Cười lăn cười bò - Musik - Sống đẹp - Mẹo vặt
---------------------------------------------------------------
[Nếu lần đầu đến với blog này, bạn hãy nhấp vào Read more... của bài viết này để xem hướng dẫn]

Read more...

STICKY POST

PORTAL::

NEWS FEEDS - TIN NHANH THÚ VỊ

GIẤC MƠ

Giấc mơ là của tôi, tôi có quyền mơ những gì mà tôi thích chứ, phải không nhỉ :D Có thể trong giấc mơ của tôi, bạn có cảm giác rất quen, mà cũng có thể lạ hoắc. Nhưng có sao đâu, chỉ là mơ thôi mà!

Người ta thường mơ về những gì mà người ta không bao giờ có được :jester:
Thế đấy! Thật là vô vọng...

Read more...

THƯ CỦA MÁ - 28/10/2009

Má, con lớn rồi mà, con tự biết cân nhắc. Dù sao con cũng đã tự lập được 4 năm trong này rồi mà má cứ làm như con mới lên 3 vậy :smile: Má ơi, nhà mình mưa nhiều hông má? Mưa là má bán hông được. Ba cha con thì cứ mong mưa để má được nghỉ, còn má thì lại buồn. Má nói "nghỉ ở nhà tay chân bồn chồn, hổng có gì làm, mệt người. Có cái khoản cầu mưa là 3 cha con mày như đúc". Nhưng, má đã 55 rồi, má đâu còn như hồi trẻ, má lao lực quá sau này già yếu lắm, con biết làm sao đây?

Ba nữa, ba năm nay 61 rồi nè, lưng ba hơi còng rồi đó, ba lại cứ ham làm vườn. Mấy bữa về nhà, con lên rẫy phụ ba mấy bữa mà công nhận mệt ghê ( ba còn khỏe quá ^^ ) Con thanh niên trai tráng, cực khổ sao cũng chịu được hết, để con gánh chứ ai lại bắt người già cả nuôi bao giờ. Đó, rồi ba má coi, con sắp ra trường rồi đây :D Hì hì...

Lâu lắm rồi con không được nhận thư, một lá thư đúng nghĩa giấy mực. Nét chữ của má vẫn như ngày nào. Thư của má thực sự đã tiếp cho con rất nhiều sức mạnh, khó khăn nào cũng vượt qua, trở ngại nào cũng đạp bằng. Cảm ơn má rất nhiều!

Read more...

SAO NÓ BẢO KHÔNG ĐẾN?

Thực sự có bao nhiêu cách phối hợp 5 chữ đó để được một câu tiếng Việt có nghĩa? :rolleyes:
He he, và sau đây là những cách mà tui đã tổng hợp được từ trên mạng :wink:
Thế mới biết tiếng Việt lợi hại như thế nào :yes:

(Đọc từ từ thôi kẻo mắc nghẹn)

Read more...

NGƯỜI MẸ ĐIÊN - TG: Vương Hằng Tích - Dịch: Trang Hạ

Chuyện "Vừa đọc vừa khóc" hay "Mẹ điên" của tác giả Vương Hằng Tích gần như ghi lại những sự kiện có thật, được xếp vào dạng "tiểu thuyết ghi chép thật" (ký thực tiểu thuyết), nhân vật chính là gia đình người cậu của tác giả .
Vương Hằng Tích là người dân tộc, nhà nghèo đói, thất học, học gần hết THCS thì năm 1985 rời khu tự trị tỉnh Hồ Bắc ra đi kiếm việc khi 15 tuổi, làm mọi việc cửu vạn rồi đi học nấu ăn, tự mày mò viết văn, chủ yếu là viết tản văn, ghi chép, tự truyện lặt vặt. Năm 1998, Vương Hằng Tích được kết nạp vào hiệp hội nhà văn Hồ Bắc, là nhà văn mang thân phận "kẻ làm thuê" đầu tiên của Hồ Bắc. Năm 1999, anh cũng được tuyên dương là một trong mười lao động trẻ xuất sắc của tỉnh Hồ Bắc, và sau đó, anh rời dao thớt cùng bếp lò để được ngồi vào một văn phòng làm biên tập viên, thật sự là vinh hạnh mà Vương Hằng Tích (VHT) không thể ngờ tới.
"Mẹ điên" chính là mợ (vợ của cậu) của VHT. Cậu VHT hơi bị lẩn thẩn, vừa nghèo vừa xấu vừa dốt, mãi không có vợ. Mợ không rõ từ đâu dạt tới, mợ vừa câm vừa điên, về làng rồi thành mợ của VHT. Nhưng mợ điên ăn rất nhiều, cơn điên tới thì đổ cơm vào thùng rác, hay bị mẹ chồng mắng, có lần mợ điên bị mẹ chồng (bà ngoại của VHT) đánh đau quá, đã cầm dao chém mẹ chồng gần chết. Rồi mợ điên đẻ con trai, nhưng đêm ngủ đè chết con, nên bị cả nhà đuổi đi. Từ đó, trên hòn đá đầu thôn, có một con điên cứ ngồi trên hòn đá đầu mộ, khóc ti tỉ cho đứa con đã chết.
"Mẹ điên" trong đời thật đã lưu lạc khắp nơi, tổng cộng làm vợ cho mấy nhà, mỗi lần đều đẻ ra được một thằng con trai xong bị nhà đó đuổi đi. Mỗi lần bị đuổi "mợ điên" đều qùy khóc mãi trước cửa nhà người ta, không chịu đi. Sau đó vài năm, "mợ điên" muốn gặp những đứa con mình đã sinh ra, nhưng đều bị mấy gia đình kia đuổi đi không cho gặp. Kết cục, có lần quá đói, hái đào dại ăn, "mợ điên" nhà VHT ngã chết dưới khe núi, được người quanh đó chôn qua loa.
Rồi sau đó, cậu của VHT cũng chết, năm 2004 lễ thanh minh, VHT về quê thắp hương cho cậu mình, mới có người chỉ cho, cách đó không xa có mộ của mợ. Nhìn thấy hòn đá bé tẹo đánh dấu, VHT nói, mình đã khóc như mưa vì hồi tưởng lại hình dáng của cậu và mợ ngày còn sống. Những đứa con của mợ điên rải rác vài thôn quanh đó cũng đã thành những chàng trai hai mươi tuổi. Tuy nhiên, trong số đó, ngay cả những đứa có học hành đến nơi đến chốn cũng không thèm đếm xỉa đến mẹ mình. Vào giây phút đó, đầu óc VHT đầy chặt những xung động đòi phải viết, anh nhất định phải viết để ghi chép lại cuộc đời này.

Read more...

November 2009
M T W T F S S
October 2009December 2009
1
2 3 4 5 6 7 8
9 10 11 12 13 14 15
16 17 18 19 20 21 22
23 24 25 26 27 28 29
30