.KingDom ''06

>> I LOVE MY BLOG ♥ ♥

NẾU...

Trước kia ta từng "lên án" cách phản ứng quá ư là kích động của Nguyệt. Thì nay ta đã dần hiểu và cảm thông.

Có cái gì đó rất khác lạ bắt đầu nhen nhóm, nó lặng lẽ, len lỏi vào mối quan hệ giữa 2 đứa từ lúc nào. Đến khi ta nhận ra thì... ta cũng không làm gì được smile Ta đang bắt đầu có những suy nghĩ giông giống Nguyệt, chỉ khác chăng là ta không thể "bỏ rơi", ta không thể "giận", ta không thể im lặng, ta không thể dửng dưng. Điều đó thật sự quá sức!

Có đôi khi ta ước gì ta có thể sống thật nhẫn tâm và hờ hững một chút. Như vậy chẳng phải sẽ rất tốt sao? Ta còn phải cúi đầu học hỏi Nga nhiều lắm. Bởi ta cảm thấy khả năng kìm nén và giấu đi cảm xúc của ta thật chỉ bằng 1 đứa trẻ.

Sự lạc quan trong ta không còn được như ngày trước. Có lẽ ngày đó ta chưa yêu, yêu một cách thật sự bằng tất cả những gì mình có, nên ta đã suy nghĩ quá giản đơn. Ta đã từng nghĩ khi yêu ai đó, ta chỉ có lời, ta được rất nhiều và chẳng mất gì cả. Ta chẳng mong đợi 1 kết thúc tốt đẹp nào vì được yêu là đã vui lắm rồi. Nhưng, bây giờ ta lại mâu thuẫn với chính mình. Cái tôi ích kỉ trong ta lên tiếng, gào thét, níu kéo, làm đủ mọi cách để giữ lấy người. Với tất cả yêu thương

Nhưng có lẽ yêu thương chỉ như muối bỏ vào biển. Tan đi, không để lại dấu vết gì.

Ta bắt đầu cảm thấy mệt mỏi. Chặng đường phía trước còn dài quá mà ta chẳng còn một chút niềm tin, không một chút hy vọng, không có gì để bám víu.

Ta trôi đi. Ta chơi vơi. Ta sống ngày qua ngày với những nụ cười và trò hề. Ta không còn sự lựa chọn nào khác. Mắc kẹt rồi?

Nào, hãy kiên nhẫn lên ta ơi. Chẳng phải người đã cho ta rất nhiều kỉ niệm đẹp, rất nhiều những khoảnh khắc mà ta chắc sẽ mang theo cho đến cuối đời. Và bây giờ ta phải đền đáp lại những tình cảm đó chứ.
Nét cười của người đẹp lắm, đến nỗi ta đã từng nghĩ ta sẽ sống chỉ để nhìn thấy nó. Ta cố gắng sửa đổi mình, ta ngày một hoàn thiện mình hơn, chỉ để nhìn thấy nó.

Mà hình như ta cũng đã thay đổi rồi. Ta không còn sự ngạo nghễ và bất cần nữa, ta không còn sự vô tư và nhìn đời bằng nửa ly nước nữa. Ta biết, hơn ai hết, chỉ mình ta có thể giúp mình lúc này. Tâm sự với chính mình và vực mình dậy. Nhưng hãy cho ta thời gian. Một thời gian đủ để ta có thể nguôi ngoai, đủ để ta có thể thờ ơ một chút, đủ để ta không còn nhớ người quay quắt mỗi khi đi ngang một công viên nào đó. Thời gian có lẽ là bạn đồng hành duy nhất của ta lúc này.

Ta không muốn gặp bạn bè nhiều. Bởi ta sợ ta sẽ nói ra, ta sợ ta sẽ uống say. Mà người thì không thích ta uống say đâu ^^ Bạn bè (cả ba má nữa) cũng hay hỏi han: dạo này sao rồi? Vẫn bình thường, êm đẹp, có bạn gái là vui rồi!

Có đêm ta nằm mơ, ta thấy ta đã già, tay nhăn nheo hết. Ta ngồi ở ghế đá đối diện Lê Duẩn. Nắng chiếu xiên xiên, cái nắng buổi trưa. Ta cẩn thận giở lại từng trang Nhật ký, trang đầu có những hình vẽ ngộ nghĩnh dễ thương. Ta mỉm cười. Và có lẽ lần nào ta cũng mỉm cười khi giở lại trang đó. Bỗng ta nhớ câu chuyện về ông già đánh đàn ở Hàn Thuyên. Ngày nào cũng ra ngồi đàn vì ông cứ mãi lưu luyến nơi này. Nơi mà từ đó ông bắt đầu hiểu được thế nào là "hạnh phúc" và "khổ đau", vị "ngọt" và "đắng".

Ta nhớ lắm... Tệ thật, đã dặn là phải quên bớt đi >"<

Tại sao ta lại sống vì tình cảm nhiều như vậy? Ta ghét ta lúc này. Ai rồi cũng phải sống, phải mưu sinh chứ. Nhưng, ta biết ta sẽ đau đớn và ân hận đến thế nào nếu như ta buộc phải lựa chọn giữa tình cảm và vật chất. Rốt cuộc thì con người ta sống và phấn đấu vì cái gì chứ? Vì những người ta yêu thương, nhưng có lúc nào đó ngoảnh lại ta nhận ra ta đã xa rời họ quá rồi? Ta lớn lên trong một gia đình thiếu thốn về vật chất, ai cũng bận rộn, nhỏ có việc nhỏ, lớn có việc lớn nhưng mọi người ai cũng yêu thương và quan tâm đến nhau, nên có lẽ nó đã thành 1 nếp nghĩ, một quan điểm trong ta. Trên đời này tình nghĩa là quan trọng nhất. Chỉ có tình nghĩa mới làm con người ta hạnh phúc.

Nếu như yêu thương vẫn không đủ để giữ lấy người? Ta phải làm gì đây?

THƠ THẨNVỆT NẮNG CUỐI TRỜI

Comments

Vit gavitgacon Monday, November 22, 2010 12:45:57 PM

Nếu như yêu thương vẫn không đủ giữ lấy người, câu trả lời của t vẫn là: hãy để người ra đi smile Try up ^^

mIN' DuckKingDom06 Monday, November 22, 2010 4:09:38 PM

Không bao giờ là quá muộn smile
Nhưng tao cần thời gian để thiết lập lại lòng tin.
Tao cần những hành động cụ thể chứ không phải những lời nói đẹp, những lời hứa thoảng qua, những dự định nằm ở thì tương lai (rồi sau đó không bao giờ thành sự thật). Tao đã mất lòng tin vào mọi thứ, trừ gia đình mình.
Thời gian sẽ cho ta câu trả lời. Cảm ơn m đã chia sẻ smile

Write a comment

New comments have been disabled for this post.

June 2012
M T W T F S S
May 2012July 2012
1 2 3
4 5 6 7 8 9 10
11 12 13 14 15 16 17
18 19 20 21 22 23 24
25 26 27 28 29 30