My Opera is closing 3rd of March

Rosea Kingdom

A new Dynasty of the World

Đạo nhạc, đạo văn và đạo cả công trình khoa học

Đạo nhạc, đạo văn, đạo công trình khoa học... mà báo chí nước ta đề cập lâu nay, vốn không suy giảm mà còn ngày một nhiều hơn đã khiến tất cả những ai có nhân tâm đều không khỏi cảm thấy xấu hổ và phiền lòng.

a
Ảnh minh họa: cand.com
Báo Đại Đoàn Kết, ngày 04/01/2008 với bài "Xung quanh việc Giám đốc Học viện Hành chính Quốc gia bị "đánh trượt" chức danh giáo sư: Biến công trình tập thể thành sách nghiên cứu cá nhân” đã bổ sung vào “đội ngũ đạo” nói trên một thành viên mới.

Để hợp thức tiêu chuẩn phong giáo sư, vị giám đốc này đã ngang nhiên “thuổng” công trình nghiên cứu khoa học tập thể (vốn là 2 đề tài khoa học cấp Nhà nước của hơn 20 giáo sư, tiến sĩ thuộc nhiều ban, ngành khác nhau với tổng kinh phí do Nhà nước bỏ ra hơn 1 tỷ đồng) thành sách chuyên khảo của cá nhân mình.

Bài báo có đoạn viết: “Chúng tôi đã đối chiếu 2 cuốn sách với 2 đề tài khoa học này và gần như không nhận ra sự khác biệt nào, thậm chí chúng giống nhau đến từng dấu chấm, dấu phảy“.

Hãy khoan nói về thiên chức của nghệ sỹ, nhà khoa học... với những chuẩn mực đạo đức cao cả mà ở đây chỉ mạn phép đề cập tới một nguyên tắc sơ đẳng của sự chung sống giữa con người với nhau đó là sự trung thực. Thiết nghĩ, đó cũng là điều bình dị mà bất kỳ ai có lòng tự trọng, văn hoá đều lấy đó làm tiêu chuẩn tối cao cho cuộc sống cũng như cho nghề nghiệp của mình.

Trong sáng tác nghệ thuật cũng như nghiên cứu khoa học, "ăn sống nuốt tươi" phong cách, ý tưởng của người khác để rồi trở thành cái bóng nhạt nhòa vô vị của người đi trước đã là điều tối kỵ rồi, huống chi giờ đây người ta còn làm điều tệ hại hơn là... ăn cắp (xin lỗi không có từ nào khác) dưới nhiều hình thức tác phẩm nghệ thuật, công trình khoa học của người khác để rồi biến chúng thành cái gọi là tác phẩm của riêng mình.

Lao động khoa học, nghệ thuật là lao động trí tuệ đặc thù nhọc nhằn chứ nghiên cứu khoa học và sáng tác nghệ thuật kiểu photocopy như trên thì thực chất đó cũng chỉ là một thứ lao động nguyên thuỷ nghèo nàn. Thật xấu hổ khi làm khoa học, nghệ thuật với ý tưởng, cảm xúc, và công trình nghiên cứu (thậm chí đến cả câu chữ) vay mượn của người khác để rồi chẳng có gì mà trả trên trang viết của mình.

Văn hoá nghệ thuật và khoa học là một loại hình đặc biệt có sức lan toả mạnh mẽ trong cộng đồng. Nếu món ăn tinh thần này là một thứ “đồ rởm” thì tác hại của nó cũng thật khó lường.

Như ai đó đã nói, mở rộng ra thì vấn đề không chỉ dừng lại ở việc vạch trần một kẻ nào “đạo chích văn chương” hay “đạo chích khoa học” cụ thể. Vấn đề là hiện tượng. Chúng ta lên án không chỉ ông Z ăn cắp văn chương hay công trình nghiên cứu khoa học mà còn là những người kiểu Z.

Sự công bằng không chỉ nhằm phục hồi giá trị đích thực cho một tác phẩm nghệ thuật, công trình nghiên cứu khoa học bị đánh cắp mà còn phải kiên quyết bóc đi lớp vàng son hàng mã được phủ trên không ít người lâu nay được vinh danh nhờ vào làm ăn theo kiểu “đạo” này.

*

Lê Ngọc Dũng, TP.HCM

CÂU CHUYỆN NGHĨA TRANGBiểu tượng của cái đẹp thánh thiện và trong sáng 1

Write a comment

New comments have been disabled for this post.