My Opera is closing 3rd of March

Rosea Kingdom

A new Dynasty of the World

Phần 3: Ba Tôi và Chú Lai.

Phần 3: Ba Tôi và Chú Lai.

Tôi được mọi người dìu lên chòi canh Điều, tôi ngồi đó mà đầu óc trống rỗng đến kỳ lạ. Chả nhẽ có linh hồn thật ư ? Chẳng nhẽ có một thế giới vô hình đang tồn tại quanh tôi ư? và Linh hồn của Ba tôi đã dùng cách gì để khống chế được hệ thần kinh động vật của tôi ? Rối bời đến .... Và tôi chợt nhớ đến bộ phim " The Ghost" và tự ndung tôi có cảm giác rờn rợn ( tức là rùng mình và các chân lông dựng hết lên- Cái cảm giác này hiện vần cứ ập đến mỗi khi tôi kể hay viết về câu chuyện này). Ông Thầy từ Củ Chi và đệ tử đã về, để lại câu: chắc ổn rồi ông ấy không nhập lại nữa đâu !

Mọi người họp bàn lên kế hoạch cho ngày mai tiếp tục đào bới tìm kiếm. Thống nhất kế hoạnh xong tôi định bụng phải lên trên bưu điện gọi điện về báo cho một người bạn biết kết quả. Vừa ra khỏi cái chòi canh thì tôi lại thấy đôi chân mình có cảm giác là lạ. Lần này không rõ ràng như hai lần trước. Và rồi tôi lại cười sặc sụa, mọi người lại lao vào phía tôi. Tôi lại không phải là tôi nữa. Ba tôi lại ở trong tôi. Tôi lên bưu điện Phước Long gọi các anh các chị ở đó là cháu, Tôi phải đàm phán mãi ông mới cho tôi nói với một ngươi bạn ở Hà nội để báo kết quả và nhờ sáng mai gọi điện đến công ty báo cho tôi nghỉ thêm mấy ngày. Nói chưa xong thì Miệng tôi lại thì thào
- Thế nhé Cháu, Bác phải đi đây "
- Alô, Alô, Alô ,tôi nghe thấy tiếng bạn tôi thất thanh mà chịu.
- Bác là bác Thành đây con, cứ thế nhé, mai báo cho Thịnh nó nghỉ làm. Ba tôi cúp máy luôn.

Xin nhắc lại là:Tôi gồm suy nghĩ , mắt và tai của tôi. Phần tứ chi, và miệng của cơ thể tôi là của Ba Tôi. Tôi giao tiếp với ông bằng suy nghĩ còn ông nói với tôi bằng miệng của tôi. Khi về đếnnhà Bà Tu (là chủ của vườn điều) thì tôi đứng nhìn chằm chằm và ngã ngữa ra thẳng như khúc gỗ - Hay như chặt chuối. 75 ký đổ đến rầm. Tôi là 100% Tôi . Chiều tối hôm đó chúng tôi cả nhà ăn cơm tại nhà Bà Tu, mọi người rất dè dặt với tôi. Tôi còn đùa,vui với cả nhà, nhưng quả thật đầu óc tôi nó cứ nhay loạn xạ cả lên. Tôi cũng có nghe về chuyện nhập, nhưng đã bao giờ thấy đâu. Vì vậy tôi không tin. Ăn xong, đang ngồi uống nước, tôi lại cái đầu của tôi cúi xuối gừ gừ - Bây giờ Hồn Ba tôi nhập vào thân tôi rất nhẹ nhàng, tôi không còn cảm thấy được nữa. Phất tay gọi anh rể tôi lại và bắt đầu nói và bảo anh ghi lại . Không hiểu sao phần này có lúc tôi không nhìn thấy gì và cúng không nghe thấy gì cả - Tôi chỉ có cảm giác là mình ngồi thư giãn, nhắm mắt lại . Sau đó mọi người kể lại và đưa cho tôi mảnh báo mà anh rể tôi ghi lại, mỗi lần anh tôi ghi nhầm ông cònghé mắt lại và hiệu chỉnh vì lúc đó Ba tôi sử dụng miệng tôi còn chưa được mềm mại. Ba tôi bị mất còn một phần sọ, một phần tai phải bị mất và một phần chân trái bị mất , ông nhấn mạnh còn có 4 cái răng (xin các bạn nhớ là 4 cái răng nhé) hòm đạn ..vv..
Mẹ tôi ở lại ngủ cùng bà tu, tôi cùng anh chị lên nghỉ tại nhà khách của ủy ban huyện. Vào đến nơi, Ba mắc màn cho chị em tôi nói đùa tếu vài ba câu. Vì ông ấy vẫn chưa nói nhanh được. Tôi chỉ cảm nhận việc ba nôi nói bằng miệng tôi như sau:
1- Không nói bằng hơi ở phổi của tôi. Tôi có cảm giác tại dạ dày, xuất hiện một bong bóng khí nó cứ di chuyển ngược lên trên thực quản và lên miệng và bật ra một từ (có cảm giác như mình ợ hơi ấy)
2- Có những lúc tôi vẫn có cảm giác được cái miệng là của tôi và tôi cố găng lái phát âm thành chữa khác: kiểu như chữ Không và có . Tức là lúc bọt khí chuẩn bị bật thì tôi đoán được ông định nói là "không" và tôi dùng hết sức lực cơ của môi cố tình bật ra chữ "có ". Khi ông phát hiện ra ông đã làm cho miệng tôi méo xệch đi. Bây giờ có làm lại thì không thể làm được.

Nói chuyện với một hồi, cũng phải gần nửa đêm, ông nói với chị tôi "Ba phải đi đây" - tôi đứng lên và ngã ngửa uỳnh xuống đất. Chị tôi hốt hoảng lao lại kiểm tra đầui. Tôi không hề đau đớn gì cả. Chỉ có cảm giác giống như lúc mình nhảy ngửa tắm sông ngày còn đi chăn trâu í. Nó bồng bềnh rơi và rồi ..... ùm một cái. Tôi lồm cồm ngồi dậy và nằm trên giường. Tôi bắt đầu thấy sợ. Tối đó tôi đã sợ ma thật sự. Quả thật là tôi chưa bao giờ sợ ma như đêm hôm đó . Chị tôi cũng vậy, đèn điện để cả đêm, cứ nghe thấy gió thổi , côn trùng kêu là lại rúm ró lại. Ấy thế gần sáng thì có một con tắc-kè cứ bám trên trần cót ép mà kêu, nghe mà rụng rời cả chân tay. Rồi tôi ngủ thiếp đi....

Tôi tỉnh dậy, dù ngủ rất ít nhưng mà sao tôi thấy khỏe và thoải mái tinh thần lắm. Chắc hôm nay tìm thấy xong, ngày mai xuống Sài gòn bay chuyến muộn ra Hà nội. Vệ sinh cá nhân xong, định ra bưu điện gọi đặt lại vé máy bay và ăn sáng. Mặc quần áo xong thì tôi lại thấy cơ thể mình không phải là của tôi. Ba tôi đùa tếu:
- Chào một buổi sáng tối lành, miệng tôi nói cho tai tôi nghe.
- Con chào ba , tôi suy nghĩ. Hôm nay, ba và con xuống hỗ trợ cho các chú ấy nhé.
- Ô - kê, ba tôi thốt lên rất nhanh. Tuy nhiên tôi vẫn có cảm giác là nói không bằng hơi phổi.
Hai ba con vừa đi ra khỏi cổng, tôi thì muốn đi xe ôm, còn Ba thì bắt tôi hành quân xuống Thác mơ - Ấy dã cũng xa chứ không đâu.
- Ba ơi, có bác xe ôm đang đến kia kìa , hai Ba con mình đi nhé.
- Không phải xe ôm đâu - Ba tôi trả lời.
Khi ngưòi đó đến gần tôi mới giật cả mình đó là chú Bí thư Huyện Ủy Quách Văn Lai.

- Lai à , tao có chuyện quan trọng muốn nói với mày ,miệng tôi nói
- Thịnh đấy à cháu, Ngủ ngon không? thế thằng Thắng đâu ? ( Thắng là anh rể của tôi).

Ba tôi nhắc đi nhắc lại, còn chú Lai thì sắp phát khùng, quát to thế thắng anh rể mày đâu ? Tôi thấy thế đành van xin, vâng còn hơn cả van xin ấy chứ. Tôi hỗn với chú ấy quá...
- Ba ơi chú Lai chưa biết việc nhà mình đâu, Ba phải để con giải thích trước đã.
- Ba tôi để lại miệng cho tôi.
- Chú à, cháu xin mới chú vào uống cà phê và thưa chuyện cúng chú. Hai chú cháu vào quán ngay bên phải Huyện ủy Phước Long.
- Cháu xin được trình bày như sau, hôm qua Chủ nhật ba cháu nhập vào cháu và.... Ba tôi giàng lấy miệng tôi, giống như giật cái micro ấy.
- Ối Lai ơi là Lai ơi, Tao vẫn còn hai thằng lính trẻ lắm còn đang nằm đó. Mày phải đưa nó vào nghĩa trang
- Mày bị sao thế Thịnh , hả. Thế thằng anh rẻ mày đâu ?
Căng quá, tôi lại van xin Ba , tôi có cảm giác trong suy nghĩ là tôi đang quỳ xuống túmlấy chân ông và cầu khẩn.
- Chú ấy không hiểu đâu, phải từ từ thôi ba à. Ba tôi lại nghe tôi,
- Chú Lai bước vội vào trong cơ quan. Tôi trẻ tiền hai ly cà phê còn đang nghi ngút khói.
Tôi bước ra đường, còn lại Tôi và Tôi ( tức là ba tôi ấy mà). Đứng giữa đường Khóc lóc và ngửa mặt lên trời gào lên." Đ. má thằng Lai, nó không tin tao". "Được rồi, tao sẽ làm cho mày phải tin tao.Mày phải tin tao"

Hai ba con vừa hành quân vưùa nói chuyện. Từ huyện ủy đến bưu điện là một con đường thẳng, khi còn cách bưu điện 300m. Tôi nói ông dừng bước. Và tôi vẫn chưa tin là có Linh hồn của ông. Có vẻ như tôi nghĩ mình bị tâm thần là nhiều hơn.

- Nếu có linh hồn Ba trong con thật thì ba hãy cho con đọc được dòng chữ trên nóc bưu điện đi! Tôi thách thức ông.

Các bạn còn nhớ là tôi bị cận và kính thì đã gãy mất gọng rồi nên vứt luôn. Tôi không thể nhìn xa như thế được. Ông dừng lại, và bắt đầu tập trung sức lực. Tôi nhìn, về phía bưu điện chờ đợi, năm phút rồi mưòi phút trôi qua mà cả tòa nhà bưu điện vẫn là một khối xanh đỏ vàng lẫn lộn, tôi không đọc được gì cả.

- Ha ha ha làm gì có linh hồn làm gì có Ba trong con !! Con không tin !!
Ba tôi trầm hẳn xuống ,
- Con à, không phải việc gì ba cũng làm được .
Chúng tôi vào bưu điện tôi gọi xuống Sài gòn đặt vé ra Hà nội.Tôi xong việc nhưng ba tôi không đi mà vòng vào trong quầy bưu điện nhìn thấy máy fax ông cứ đứng nhìn chằm chằm. Tôi giải thích đó là cái máy fax có thể truyền thông tin bằng hình ảnh. Ông đứng suy tư và yêu cầu tôi fax ra Hà nội đến văn phòng thông báo rằng Bác sẽ ra Hà nội chơi. Ông nhìn cô nhân viên thao tác rất kỹ.
Sao thế nhỉ, tôi nghe nói là cõi âm cùng tồn tại với cõi trần cơ mà. Chẳng lẽ ba tôi chưa nhìn thấy máy fax ư ? Hay ba tôi ở một cõi nào đó xa hơn cõi âm ? Tôi quên không hỏi Ba vì vậy bây giờ vẫn không có câu trả lời.

Xong việc, ông còn trêu cả bưu điện cười vui vẻ. Tôi lại bị ngã vật ra đường. Lồm cồm bò dậy như một tay bị động kinh. Ba tôi đi đâu đó, và tôi là Thịnh. ... Tôi định thuê xe ôm xuống chỗ đang đào bới tìm kiếm cốt của ba tôi. Thì tôi lại nấc lên một cái và ngáp .Rồi Ba tôi nhảy ra giữa đoờng chặn một chiếc xe tải đi về phía Thác Mơ. Kỳ là là bác lái xe không có phản ứng cáu tức gì cả. Ông xin bác tài cho đi quá giang.
Đi xuống vườn điều, cứ đi đến đâu là chó cắn đến đó. Nhưng bây giờ tôi không sợ chó nữa. Không hiểu sao cả.

Xuống tôi nhìn thấy mọi người đã đào nát cả ba nơi mà tôi đã ngã 3 lần. vẫn không thấy gì cả. Tôi cứ ngử mặt lên trời mà cười to. Mọi người biết đó là Ba tôi nên cầu xin.
- Cứ đào đi . Ba tôi lại cười bằng cái miệng của tôi.
Anh rể tôi thấy thế đèo tôi về nàh bà Tu nghỉ ngơi, Về nghỉ một lúc, ông quát thằng bé bật TV lên ngay. Trên màn hình là phim tài liệu về chiến tranh, vì chuẩn bị đến cuối tháng tư .Ông ngồi xem như một đứa bé.

Cứ thế kkhông đi đâu cả chỉ ngồi một nơi ngắm núi bà rá. Chiều chị tôi và anh Sáu ( bị thọt một bên) là tổ trưởng đội tìm mộ đem hương lên thắp trước mặt Ba tôi cầu khẩn:
- Con xin lạy bác! Bác thiêng bác chỉ cho chúng con chính xác nơi Bác nằm. chúng con từ sáng đến giừo đã nghỉ và đã có gì vào bụng đâu.
- Cứ đào đI ! Ba tôi nói. Ngày xưa chung tao chỉ ăn có măng rừng với xoài mà còn đào hầm to hầm bé. Bây giờ bọn mày ăn ngon như thế đào một chút thì có việc gì đâu.
- Nhưng chúng con đã đào 3 ngày rồi. Thì ít ra bác cũng phải cho chúng con hy vọng chứ ! anh Sáu nài nỉ.
- Ngày xưa bọn tao còn được cho hy vọng lớn lắm và chúng tao cũng bị thất vọng tột bực nữa là bọn mày. ( phần này quả là tôi không hiểu).

Và các Anh Chị lại quay lại tiếp tục công việc đào bới của họ.
Khoảng 4 giờ chiều của ngày thứ 2. Ông kêu thằng cháu Bà Tu xuông kêu moi người về. Anh và chị tôi lao về nhà bà tu. Ông cười tinh ngịch và sắp xếp :

- Ba sẽ ra Hà Nội đi thăm Bà Toản ( bà là Bác dâu của Ba tôi đã mất và ngày xưa Bà nuôi ba tôi). Hà (chị gái tôi) sẽ về cùng Ba và em Thịnh. Ra ngoài đó Ba sẽ fax sơ đồ chính xác nơi hài cốt của Ba và hai chú đồng đội vào cho vào cho Quách Văn Lai. Thắng và Mẹ ở lại lo việc và ra sau .

Thế đấy, ông đã sắp xếp hết rồi, không cho thấy hài cốt và Ông sẽ làm cho Quách Văn Lai phải tin vào câu chuyện về hai đồng đội của ông. Để một bí thư Huyện Ủy phải tin vào cõi tâm linh, vào cõi vô hình.

Xin mới đọc tiếp Phần 4 : Ba Tôi và giáo sư Liệu

Phần 2 : Vỡ Tan Lập trườngKiểm chứng nội dung câu chuyện Ngoại cảm vừa post

Write a comment

New comments have been disabled for this post.