Những cảm xúc không tên...
Wednesday, October 20, 2010 3:36:05 PM
Cũng khá lâu rồi, không có một entry mới. Chẳng phải vì không có chút cảm xúc muốn chia sẻ, nhưng dường như, thật khó khăn và khổ sở để diễn đạt được bằng ngôn từ. Vài lần, viết rồi xóa. Khẽ thở dài...
Và, đến một ngày, tự biết rằng, ta chẳng thể chia sẻ với ai trong-thực-tại một chút tạp niệm của những ngày đã qua, chẳng thể...
Có những điều, ở rất xa, rất mơ hồ và lạ lẫm, lại có thể níu ta lại... một chút thôi...lặng yên...
Xin đừng đi quá nhanh như thế...
Nghịch lý là luôn cố công đi tìm một nơi bình yên, một chốn riêng mình. Nhưng chẳng tìm thấy nổi một chút bình yên trong chính tâm hồn.
Nghịch lý là lúc vui vẻ, luôn thấy ai đó để đi chơi cùng, nói chuyện, chúc mừng... Nhưng khi cần ai đó những lúc khó khăn, mới nhận ra, mình không-thể-chia-sẻ với ai.
Những suy nghĩ thiếu tích cực trong một ngày nắng đẹp. Nhỏ nhặt và vu vơ... Mỉm cười với mình. Vì, còn một nghịch lý là: có nhiều người mệt mỏi, đau ốm, và cô đơn hơn mình nhưng họ không cất tiếng thở dài...












