Cánh chim trời

Subscribe to RSS feed

144 - Thư gửi em



MỘT CHIỀU NGƯỢC GIÓ

Em ngược đường, ngược nắng để yêu anh
Ngược phố tan tầm, ngược chiều gió thổi
Ngược lòng mình tìm về nông nổi
Lãng du đi vô định cánh chim trời

Em ngược thời gian, em ngược không gian
Ngược đời thường bon chen tìm về mê đắm
Ngược trái tim tự bao giờ chai lặng
Em đánh thức nỗi buồn, em gợi khát khao xanh

Mang bao điều em muốn nói cùng anh
Chợt sững lại trước cây mùa trút lá
Trái đất sẽ thế nào khi mầu xanh không còn nữa
Và sẽ thế nào khi trong anh không em?

Em trở về im lặng của đêm
Chẳng còn nữa người đông và bụi đỏ
Phố bỗng buồn tênh, bờ vai hút gió
Riêng chiều nay - em biết, một mình em .



Đã hơn 7 tháng từ ngày anh xa em, rời khỏi quê hương mà theo đuổi con đường sự nghiệp . Anh để lại đó nỗi nhớ cho em, để lại con đường xưa em phải đi một mình, để lại nơi hai đứa hẹn hò giờ chỉ mình em bước qua. Anh cũng để lại bao nhiêu khó khăn cho em, chuyện gia đình, chuyện học hành, chuyện công việc và cả những lo lắng khi yêu anh. Lúc em cần anh nhất thì anh lại không có bên cạnh. Anh-người ra đi với những cái lạ lẫm khó khăn trước mắt, em- người ở lại với nỗi lo lắng và chờ mong!

Đã hơn 7 tháng từ ngày anh đi và để lại em lời hứa đoàn tụ với mâm cau trầu của ngày gặp lại. Nhưng cũng từ lúc anh đi, dường như có một khoảng cách vô hình giữa hai đứa, không chỉ là xa cách về không gian, nhưng dường như xa cách về cách nghĩ, về những thứ lúc trước dường như rất bình thường nhưng giờ đây nó lại thành nguyên nhân dẫn đến cãi cọ giữa chúng ta.

Đã hơn 7 tháng từ khi anh xa nhà, và em một phần nào đó đã giúp anh lo lắng cho mẹ. Em thay anh giúp mẹ trong công việc, em thay anh làm cho căn nhà của mẹ thêm tiếng nói, tiếng cười. Anh thật sự rất cảm ơn em về điều đó. Anh đi mang theo cả nỗi lo cho mẹ, mang theo gánh nặng học hành, em đã giúp anh được phần nào yên tâm chuyện gia đình. Điều đó rất có ý nghĩa với anh.

Anh có vài điều muốn nói cùng em, không phải để chê bai em, mà là để chúng ta hiểu nhau hơn, để chúng ta sẵn sàng hơn để đến với nhau khi anh về.
So sánh - anh biết em từ lâu đã không có cảm giác tốt với bạn bè anh. Rồi khi em giao tiếp với họ, em lấy chính mình ra so sánh. Em cảm thấy không hợp với cách ăn nói, em cho rằng bạn bè anh đứa nào cũng du học, còn em đi làm quê mùa, mệt mỏi. Những ngôn từ dù chỉ là nói chuyện phiếm qua lại, thì em lại suy nghĩ một cách sâu xa, em thấy mình bị xúc phạm trong đó!
Chán nản - em đợi em chờ, và em hỏi điều đó có thật sự xứng đáng? Em cho đi rất nhiều nhưng liệu anh có thật sự về với em, thật sự mang cho em hạnh phúc. Em nghi ngờ, rồi em chuyến những nghi ngờ của em thành câu hỏi, và anh phải trả lời những câu hỏi đó. Thật sự, đến bây giờ, em hỏi thì anh nói thôi, chứ chưa bao giờ anh cảm thấy dễ chịu khi em hỏi việc anh làm gì, anh đi với ai, đi mấy người và có đi với con gái không! Rồi theo sau đó là những lần ta giận nhau, không điện thoại, không tin nhắn, không email. Điều đó không mang lại gì cho hai ta, chỉ mang lại nỗi đau đớn và giằn vặt tình yêu của ta mà thôi!

Em ạ,
Anh không muốn hứa với em thêm nữa, vì lời hứa chẳng bao giờ quan trọng bằng hành động cả, anh không ép buộc em phải thích bạn anh, anh không bắt em phải không giao tiếp với bạn bè, đồng nghiệp nam, anh chỉ muốn em tin anh, thế là đủ rồi! Mình vẫn còn một chặng đường dài để đi, mình phải gạt đi những lo lắng, nghi ngờ để bước tiếp! Với anh, không ai bằng em cả. Cho dù người ta đẹp, người ta có học cao đi chăng nữa, thì cũng không bằng em-người con gái mà anh vừa yêu vừa trân trọng. Trân trọng với đảm đang chịu cực khổ của em, về người đã cùng anh trải qua một thời sinh viên thật đẹp và hạnh phúc. Cám ơn em!

148 - Mình chưa trưởng thành sao?

Mình mãi chạy theo thú vui, sở thích mà mình quên đi bổn phận của mình. Mình luôn lừa gạt bản thân bằng cách nghĩ mình luôn giỏi, luôn có thể làm được những gì mình muốn. Nhưng, hãy nhìn lại xem? mình đã làm được gì và mất những gì. Biết bao nhiêu người đã tin tưởng nơi mình, mình chỉ biết ăn chơi thôi! Mình không còn là mình nữa! Mình phải làm gì đây?

166 - Hồi sinh và thay đổi!


Mình phải thay đổi lối mòn mà bản thân mình đang bước đi mới được. Không thể tiếp tục cái lối sống vô vị, sợ hãi, lẫn tránh này nữa. Một lối sống tầm thường không thể làm nên một con người vĩ đại. Mình phải cố gắng không ngừng nghỉ từng phút từng giây! Cố lên!

168 - Vươn lên!

Nhiều lúc cảm thấy áp lực quá! muốn đi về một nơi thật xa, một mình xa lánh mọi sự khó khăn trong cuộc sống, muốn trốn chạy khỏi cuộc sống mệt mỏi này!
Mọi thứ đều có quy luật, kết quả mà bạn nhận được chính là do công sức bạn bỏ ra! Đừng nghĩ mình cho đi ít nhưng sẽ nhận lại được nhiều! Xin hãy nhớ quy luật này của cuộc sống!

Mệt mỏi . . .
Đã hơn 8:30 tối, nó vội khoác chiếc áo lạnh để chống lại cái lạnh 1 độ C. Nó muốn chạy trốn khỏi căn phòng mà nó vùi mình cả ngày cả tuần, nó chạy trốn khỏi cái mệt mỏi của cuộc sống. Cái lạnh như giúp nó thư giãn, như xoa dịu dây thần kinh căng thẳng của nó, xoa dịu đi cái bực tức mệt nhoài . . . và nó bước đi!

Bóng tối . . .
Nó muốn lẫn mình trong bóng tối, nó muốn được quan sát cảnh vật về đêm. Một cảm giác thật là dễ chịu, một mình trong bóng tối giữa một miền đất xa lạ. Nó có thời gian để nghĩ về những gì đã qua, nhưng gì nó đánh mất và cả nhưng điều nó đã làm cho người khác. Cuộc sống thật là lạ...một cái gì đó rất gần gũi như khuôn mặt của mình vậy, nhưng lại xa lạ, ít khi nào ta đứng lại nhìn lại ta, tỉ mỹ để nhận thức được những gì xảy ra. Cuộc sống là một quảng đường, mà ai cũng bước đi theo những ngã rẽ khác nhau . . .

Lặng lẽ . . .
Cuộc sống mình sẽ như thế nào? Nó lặng lẽ bước và suy nghĩ về tương lai, về những gì nó phải trải qua. Cuộc sống ơi, chào mi!

    193 - Ôi cái thời gian!


    Hôm nay chủ Nhật.....

    Vừa ngủ thức dậy sau một cơn mơ không định hình, mờ ảo về ngôi nhà của mình. Nhấc chiếc điện thoại tìm số mẹ và gọi...Mình hỏi về chuyện nhà chuyện cửa, hỏi về công việc lúa thóc của mẹ như thế nào...Và cuối câu chuyện, mẹ nhắc mình một câu " Gần đến giỗ đầu tiên của ngoại rồi đó con!!!!" Có một khoảng lặng giữ hai mẹ con...một khoảng thời gian ngắn nhưng sao lại có cảm giảm dài vô hạn. Trong lúc đó, hình ảnh ngoại hiện lên trong ý ức. Có cái gì mặn đắng trong miệng...hay trong tim???
    Mình nói với mẹ công việc có bận lắm nhưng cố gắng về thắp ngoại nén nhang, giỗ đầu của ngoại mà. Ừ, cái gì ban đầu nó cũng có cái gì đáng để nhớ, đáng để suy ngẫm...

    Giỗ này con không về!!!

    Thật là nhanh quá ngoại ơi! Mới hôm đó con còn cùng ngoại trong bệnh viện, con còn giúp ngoại gãi ngứa bộ râu lưa thưa, bạc màu trên cái miệng móm xọm của ngoại. Cảm giác đó giờ vẫn còn khi con gãi râu của con sad Đã một năm rồi ngoại ơi, con nhớ hôm đó, con đang ngủ ở nhà sau một đêm dài bên ngoại, mẹ gọi con dậy đi lên nhà ngoại vì ngoại chuẩn bị đi rồi. Con đang đi lại nhà ngoại thì nghe tin ngoại mất, con đi từ xa mà nghe tiếng bà ngoại khóc mà con không cầm được nước mắt. Con lặng lẽ ngồi bên cái đập nước lúc ngoại thường ngồi mà khóc...khóc vì ngoại bỏ con rồi! con nhóc Giao chạy lại nói "cậu sao khóc". Cậu khóc vì cậu mất đi ông ngoại của cậu rồi. Mất rồi con ạ!!!

    "Bệnh người già như đèn treo trước gió
    Không phép mầu nào cải được số đâu "


    Giỗ này con không về được rồi ngoại ơi! Vẫn còn đó ký ức, vẫn còn đó nỗi nghẹn ngào khi con nhớ về ngoại! Còn đó niềm đau vẫn âm ỉ trong lòng con. Con vẫn nhớ ngoại à, ngoại nói :"mày đi học đâu cho xa, ở nhà mà lo cho mẹ". Con sẽ mau về, về với mẹ, về để được gặp ngoại trong cái giỗ thứ hai của ngoại!

    Và một năm!


    Thời gian vẫn qua đi, và cuộc đời của mỗi người lại ngắn đi từng ngày! Sinh ly tử biệt, cuộc đời nào ai tránh được. Một năm qua con đã trưởng thành hơn rất nhiều, con sẽ mạnh mẽ hơn. Ngoại yên tâm, con sẽ lo cho mẹ, con sẽ không con là nỗi lo nữa, mà sẽ là chỗ dựa!
    Xin ngoại hãy yên lòng!!!

    194 - the magic of distance!

    195- Hôm nay mình mới nhận ra!

    Hôm nay mình mới nhận ra đây không còn là một thời gian dễ dàng nữa. Mọi thứ đều quy ra tiền và tất cả điều là khó khăn trước mắt. Nào là về nước, nào là đề tài, nào là báo cáo, nào là tiền này tiền kia. Mình cảm thấy lo lắng và kiệt sức. Mình phải tập trung lại thôi. Không nên lơ là nữa.
    Nhất định mình sẽ làm được, sẽ vượt qua! Mình không phải là một người dễ khuất phục như thế!bandit

    196 - Happy Women's Day


    Chúc em luôn vui vẻ và hạnh phúc, quà của em đây
    smileflirt heart heart






    Chúc vợ yêu hạnh phúc!!!! heart heart heart

    203 - Anh: Đã được và mất!

    6 tháng...
    Đã qua hết một nữa thời gian rồi à? Nhanh thật...Một thứ níu kéo như ùa về với cảm giác xa lạ,
    một chút rụt rè, một chút sợ sệt. Nhìn lại thời gian qua, mình cảm thấy có nhiều điều thay đổi
    nơi mình, chắc là trưởng thành? Hay chỉ là một chút thay đổi nơi mảnh đất xa lạ này!
    Cảm giác vừa bước xuống máy bay như hôm qua vậy, xô bồ tấp nập nơi cảng hàng không lớn nhất
    Châu Âu, loay hoay lo lắng đi tìm hành lý, rồi cảm giác bồi hồi bước xuống nhà ga Deventer. Mọi thứ
    dường như đã làm mình mạnh mẽ hơn, tự tin hơn. Một cuộc sống của một "nông dân" đi du học
    thật là vui mà cũng lắm khó khăn

    Học hành…

    Mình nghiệm ra được nhiều thứ, nhưng nhiều cái "tật" mình vẫn chưa từ bỏ được. Một chút trẻ con
    Một chút ham chơi và một chút ích kỷ. Nhiều lúc mình tự hỏi mình, sao mình không chịu trưởng
    thành, không chịu nghĩ về tương lai của mình, của gia đình. Mình sống ích kỷ quá chăng?
    lăng xăng, bực bội chẳng hiểu gì với cái "Problem solving", ôm những cuốn sách giày cộm với
    "specialization", và môn học nghiệt ngã "management and cultural awareness". Mọi thứ như vừa
    hôm qua, không ồn ào, không xôn xao nữa, nhưng vẫn ở đó, âm ĩ, day dứt để nhắc về một thời gian
    không quá dài để quên, cũng không ít kỷ niệm vui buồn để nhớ!

    Tự kỷ…
    Thực ra mình cũng chẳng biết tự kỹ là cái giống gì, nhưng có lẽ ai mà chả có tự kỷ, cuộc sống mà,
    đâu thể êm đềm và hạnh phúc mãi được. Chắc tự kỹ là nhưng đêm ngồi hoang mang về tương lai,
    nhưng cái nhìn lặng lẽ xuống con đường dài vẳng vẻ đêm khuya nơi trời Âu xa lạ, cái tự kỷ là cảm
    giác lạc loài, bất lực, là cái trách móc mình tại sao lại yếu đuối, là gánh nặng của gia đình. không
    biết thời gian tới mình sẽ trãi nghiệm như thế nào, nhưng nhìn lại sao lưng, mình đã biết tất cả cảm
    giác trên. Đâu là con đường mình đi, đâu là lựa chọn mình phải đối mặt...

    211- Lối thoát

    Hôm nay nó bước ra khỏi phòng học với cảm giác trống rổng và lo sợ. Một cái gì đó khủng khiếp đang chờ đợi nó chăng?
    Mọi thứ trước mắt đều mịt mù và chông gai, liệu nó có thể vượt qua hay không?
    Cảnh cửa mở ra, cái lạnh nhẹ nhàng của trời cuối đông dường như an ủi nó!
    Thôi nào! Cố lên K ạ...
    June 2012
    M T W T F S S
    May 2012July 2012
    1 2 3
    4 5 6 7 8 9 10
    11 12 13 14 15 16 17
    18 19 20 21 22 23 24
    25 26 27 28 29 30