Subscribe to RSS feed

Lại là sân si

Mình là người. Mình có quyền sân si. Mặc kệ ai ghét mình vì tính ghen tị. Mình ghen tị từ a đến z, ghen tị đến từng milimét, ghen tị từng lỗ chân lông.
Ai bảo các bạn có cái mà mình không có, hu hu.
Thôi thôi đừng nói nhiều về được mất, hơn kém cho mất công.Mình chưa từng quan tâm. Mình chỉ cần biết là có những cái mình không cố được.
Như là nhà mình không giàu. Hàng tháng mình tính toán đủ đường mới dám mua cái này cái nọ. Từ quần áo đến sách, từ đồ ăn cho đến cái thẻ điện thoại. Đôi giày Conv 1tr là cái đắt nhất mà mình có, mua vì thích quá, nhưng giờ cho quay lại, chắc không mua. Giày TQ 250k cũng đi được 2 năm không rách. Quần áo ấy hả, 2 năm rồi mình không mua trong shop, chỉ chợ thôi. Nhưng mình không buồn vì mình phải mua hàng chợ. Hàng trong shop kia với hàng chợ mình mua có chắc là hơn nhau đâu, cũng là nhập từ 1 mối cả thôi p Mình buồn là ứ có tiền mua hàng hiệu ý. Không phải chạy theo mốt mà là biết rõ, tiền nào thì của ấy. Mặc VNXK thôi cũng đã thấy rất khác rồi.
Ủa nhưng mà cũng là Mango, xét về góc độ thuế má và trách nhiệm công dân, mình có thể chọn VNXK thay cho hàng trong store được không?
Mình không hề trách bố mẹ mình, chưa từng. Mình biết bố mẹ mình vất vả ra sao, thương và lo cho mình nhiều thế nào.Cuộc sống của mình so ra đã là bình yên lắm.
Như là mình không xinh, và béo. Mình thực sự ghét những người nói với mình rằng em nên ăn ít cơm, nhiều rau, tập thể dục để giảm cân. Họ có làm không mà nói? Không phải kinh nghiệm bản thân mà chỉ là những kiến thức sách vở mang ra dạy mình sao? Những người không thực sự biết hơn 10 năm qua mình sống thế nào, cũng không thực sự biết về nỗi ám ảnh của mình thì không nên lên tiếng.
Mình xấu. Mình biết. Son phấn này nọ cũng không cứu vãn được bao nhiêu, mà tô đậm, bôi trát quá nhiều cũng đâu để làm gì khi mà không thể sống với lớp make up ấy cả đời?
Mình cảm ơn lắm những người luôn động viên mình, chỉ là, trong thâm tâm mình biết mình là ai mà.
Thỉnh thoảng, tự kỉ, mình hay làm đầu óc thêm u ám, con người thêm bệnh hoạn bằng cách đi dạo Fb mấy bạn xinh xinh nhà khá giả. Ghen tị đến chết thì thôi. Có những người sinh ra để ngậm thìa bạc.
Ghen tị là trong phút chốc, còn có cả một quãng đường dài phía trước. Người khổ hơn mình nhiều lắm, người xấu hơn mình hẳn cũng nhiều lol Như thế này nghe có vẻ cũng tàn nhẫn, chỉ là đây là nhật kí cá nhân mà, cho mình xấu xí tí đi p
Những chạnh lòng thoáng chốc sẽ sớm qua mau.
Mà qua lúc nào chớ không phải bây giờ. Mình vẫn đang quay cuồng với mớ bài tập và ghen tị uất hận đây.
Thôi bỏ đấy đi đọc sách, bình tâm, xoa dịu tâm hồn cry
Tui buồn lắm, buồn lắm.
Viết ra không phải mong chờ thương cảm hoặc là một kiểu tự dìm mình xuống chờ người khác nâng lên. Mình nghèo hay xấu cũng là việc của mình. Chỉ là nếu không ở đây thì mình chẳng biết nói ở nơi nào nữa.
Đáng thương chưa =.=
Những à ơi lả lơi, những sến súa chảy nước, những câu chuyện sặc mùi 18+. 20+ khó có thể là nền tảng cho một mối quan hệ nghiêm túc.
Hoặc là chỉ bởi vì mình chỉ là 1 con cú vọ không biết đeo kính hồng thôi smile).

Nhan sắc, cá tính hay trí tuệ?

Hôm nay mình có đọc một bài trên FB của Quảng Văn, tên là Phụ nữ thích sách là những phụ nữ đẹp nhất.
Và theo ý kiến cá nhân của mình thì "Nghe như là bài viết của chị hai mọt sách ế người yêu hoặc một anh hai lớn tuổi vẫn thích mơ mộng (cũng) ế người yêu nào đó vậy."
Người phụ nữ thích đọc sách có tâm hồn đẹp. Người phụ nữ không thích đọc sách cũng có thể có tâm hồn đẹp, theo một cách khác. Làm sao so sánh được mà nhất với nhì?
Người hay đọc sách nói riêng và người nhiều chữ nghĩa nói chung thường thế, tự cho mình cái quyền đánh giá giá trị của người khác bằng sách vở, bằng chữ nghĩa. Mình nói, điều đó thực sự buồn cười.
Đọc nhiều sách thì đáng tự hào, chăm chỉ thì đáng tự hào, nhưng biết trang điểm hay giỏi mua sắm thì cũng đáng tự hào chẳng kém.
You have new relations,new friends, new company... They make you smile, make you laugh, and maybe, make you happy...
We dont meet each other for a long time.
Do you need me anymore?

Lăn qua tháng ngày

Đã rơi rụng rất nhiều nơ ron thần kinh với Asean và Tuyên bố về Quyền của người lao động di trú.
Thêm đau đầu vì anh Carl Azuz đang bắn ầm ầm bên tai, mà mình thì nghe hiểu chẳng được bao nhiêu.
Tối hôm qua, khi ngồi viết essay, mình đã rất nhớ mùa hè năm ấy, con người ấy.
Cứ hi vọng mãi, rằng thì là mà sẽ gặp được người như thế ở đâu đó ngoài kia. Rồi mãi không thấy. Nói cho cùng, nếu có thể tìm kiếm dễ dàng như thế, thì hẳn người ấy đã không đặc biệt đến thế, nhỉ.
Mình rất ghét Mr thầy của Pronunciation Class. Nhưng mà mình biết là mình chẳng có tư cách gì để chỉ trích thầy cả. Cũng không có tư cách gì để chê bai thầy cả.
Mình chỉ có thể nói là thầy như thế, và mình không thích thầy như thế, mình ghét như thế.
Chỉ là bày tỏ quan điểm và cảm xúc cá nhân thôi ấy.
Bày tỏ cảm xúc thì khác với phán xét. Nhưng không hẳn ai cũng thông cảm cho điều này. Nên cảm giác bây giờ là mình cứ như nhân vật phản diện ấy.
*Ngẩng đầu nhìn trời* Mây vẫn bay và trời vẫn sáng. Sống tiếp thôi.
Trong lúc phấn khích, mình com vào 1 cái ảnh của bạn từng thích mình với người yêu bạn í, rằng bạn gái kia rất giống một vlogger mà mình biết. Com rồi, lại chột dạ.Mình vô tư, mong người đọc đừng hữu ý.
Đêm, là lúc để chênh vênh.
Hôm nay, lại một mình.
Mình thực sự cực kì thích cảm giác này. Gặp gỡ thật vui vẻ với 1 người mình yêu quý sau một thời gian dài, lang thang, nói chuyện nhảm, thấy chúng mình vẫn chưa xa cách. Rồi trở lại với không gian yên tĩnh của riêng mình. Tụ tập nhiều hơn hay ở chung lâu hơn đều không thực sự tốt. Dù rằng đôi khi rất tiếc nuối, rất tò mò và khi hoàn toàn ở ngoài, không biết, không hiểu, không chứng kiến những gì bạn trải qua, những rắc rối bạn gặp phải. Nhưng mỗi người một phận, đâu thể bon chen quá sâu vào đời của nhau, đúng không? Còn nhớ đến nhau, còn vui vẻ khi gặp nhau, tự an ủi, thế là đủ rồi.
Mưa lạnh. Phòng trống. Lại ngồi nghĩ linh tinh. MÌnh gọi đấy là "chơi với suy nghĩ". Mình thích ngồi ngẫm nghĩ, chiêm nghiệm những điều bé tẻo teo, và nếu có thể từ những nhỏ nhặt đấy mà rút ra được gì đó thì mình vui lắm, dù đúng hay sai.
Không phải tự nhiên mình quan tâm đến Horoscope. Horoscope thỏa mãn thú vui quan sát, đánh giá con người của mình, đồng thời, Horo là đối tượng để mình khám phá và nghiền ngẫm. Mình không chăm chăm tin vào Horoscope. Mình so sánh những gì mình biết với lời Horo phán, rồi thích thú khi thấy nó giống, thích thú hơn nữa khi thấy nó khác. Đôi khi, nhờ vào Horo, mình có thêm những cách nhìn nhận và lý giải mới về tính cách của một người.
Horo là đối tượng cho mình nghiền ngẫm, vì mình có xu hướng đi tìm hiểu Horo căn cứ vào đâu để phán. Như là vì sao Horo phán Thiên Yết hợp với Cự Giải và Song Ngư nhất, căn cứ vào đâu mà sắp xếp mức độ hợp nhau của các chòm sao... Đại loại thế. Câu trả lời thì không chỉ có một, vì nó có thể thay đổi theo mức độ hiểu biết của mình qua thời gian. Nhưng mình nghĩ, liên quan đến tình cảm thì đúng sai chỉ là tương đối, nên không quan trọng. Quan trọng với mình, là có thể tìm ra câu trả lời, đã là vui lắm rồi.
Lan man quá rồi lol
Hôm nay là mùng 1 Tết. Và như mọi khi, mình chỉ muốn ở nhà, chui trong chăn, và làm những việc mình thích. Bố mẹ mình thì cứ liên tục càu nhàu rằng mình không đi đâu, rằng mình làm ma xó trong nhà.
Còn mình thì không hiểu tại sao chỉ là ở yên trong nhà thôi cũng khó đến thế.
Mình đang rơi vào tình trạng tự tra tấn tinh thần bản thân quá nhiều, lo lắng quá nhiều, u ám và tự kỉ quá nhiều.
1. Nói xấu người khác sẽ khiến tâm hồn mình trở nên xấu xí và méo mó. Mình càng ngày càng tin vào điều đó. Soi mói rồi chê bai người khác chẳng bao giờ là hay ho cả.
2. Đang cần một cảm giác được đối xử lịch sự, trong mọi mối quan hệ. Lịch sự ấy, không phải khách sáo. Không cần ngôn từ sáo rỗng, hay rào đón trước sau, hay vuốt ve êm dịu, hoặc nịnh nọt ngọt ngào, nhưng phải dễ nghe, dễ chịu và tôn trọng cảm xúc của người nghe. Mình chưa bao giờ là một đứa mà người ta muốn nói thế nào cũng được, thái độ nào cũng được. Thế đấy.
Nhưng mà nực cười là, mỗi lần nghĩ thế, mình lại nhớ ra, mình chẳng dễ chịu gì đâu. Và như thế thì không có tư cách đòi hỏi, đúng không? Không đòi hỏi, cũng không chịu được, thế đấy.
3. Vẫn đang loay hoay với những bước đi lạ lẫm. Ờm, cứ đi thôi, đi thì đến, không đến nơi này chắc sẽ đến nơi khác.
4. Khó chịu, khó chịu, khó chịu. Gì thế này? Xấu tính mode: on à???

Mắt đỏ như thỏ, vì cafe và gió lạnh.

Đêm đến, lại vẩn vơ và lạc lõng. Không biết nói gì hay làm gì để giải tỏa. Biết thừa là hỗn độn và vớ vẩn, nhưng không thể quăng ra khỏi đầu.
Mà, nói với ai? Dăm câu ba điều chẳng đủ cho điều gì. Sợ rằng chẳng ai muốn hiểu
Thà đừng nói
Tự lừa dối bản thân rằng vì không bày tỏ chứ không phải không ai thèm nhòm ngó, sẽ đỡ đau. Không phải trách người quá vô tình với nhau. Có những điều chính bản thân còn chẳng hiểu rõ. Có gì để đòi hỏi từ bất kì ai?
Mệt nhoài trong suy nghĩ.
Lại cho rằng bản thân chẳng đủ tư cách kêu ca. Biết như thế là bất công với những quan tâm và yêu thương thực sự.
Thôi, im lặng cho qua
Đêm dài
Ngày mai, sẽ khác.
Không gọi đây là cô đơn, vẫn sợ làm buồn lòng những người yêu quý. Chỉ là do đêm tối che mắt, nên không hiểu nổi bản thân.