Subscribe to RSS feed

Bạn bè

Đôi lúc, mình cũng ước có một đứa bạn thân như Lý Đại Nhân với Trình Hạo Thanh trong In time with you. Nhưng rồi lại nghĩ, có lẽ cũng chẳng cần thiết.
Nếu mang Lý Đại Nhân ra mà so sánh thì sẽ khập khiễng lắm. Vì những gì Lý Đại Nhân làm, là cho người mình yêu, không phải cho một đứa bạn thân. Nếu xét ở góc độ Trình Hạo Thanh, thì những gì cô ấy làm được, bạn bè mình cũng làm được p Nên xét một cách tổng thể, chẳng việc gì phải mong ước cool
Cái định nghĩa người bạn đáng mong ước như một số người nói, kiểu sẵn sàng lắng nghe, có mặt khi mình cần, sẽ ko quay lưng lại với mình, sẽ ko phản bội mình... Mình tin là mình có. Mà không phải 1 đứa smile. Thế là đủ hạnh phúc rồi.
Mình không cần nó phải đoán được mình muốn gì. Vì mình không làm được thế với người khác. Mình chỉ mong thỉnh thoảng nó có thể vì mình đang lên cơn mà chiều chuộng theo cái yêu cầu nhiều khi và vô lý của mình. Rồi thì lúc khác mình cũng sẽ làm thế. Không phải để trả công, mà là vì chúng mình là bạn bè, và mình muốn làm thế.
Mình không cần nó lúc nào cũng phải bỏ hết mọi thứ nhào đến chỉ vì mình thỉnh thoảng tâm thần bất ổn mà lên cơn. Mình chỉ cần nó rep cho mình 1 cái tin nhắn, 1 thôi, trong số rất nhiều tin nhắn mình gửi nó trong cơn điên, để mình biết nó vẫn đang nghe. Thế thôi. Rồi thì nếu có đến được thì tốt, không đến cũng không sao. Đợi tới lúc rảnh rỗi lôi nhau đi chơi thế là đủ.
Mình không cần ngày nào cũng phải nhắn tin liên lạc dưa lê dưa chuột với nhau. Thực tế là bạn mình chẳng đứa nào như thế cả. Có đứa 2 tuần rồi chẳng gặp cũng chẳng nhắn tin, có đứa tuy ở ngay gần nhưng mấy ngày rồi không thấy mặt mũi, chẳng biết sống chết thế nào, bi thảm hơn nữa là có đứa 1 năm gặp nhau được 2, 3 lần, cũng chẳng hề nhắn tin, gọi điện, chat chit gì.
Nhưng mà mình biết, rất rõ ràng, không phải kiểu hi vọng mơ hồ, rằng khi mình cần, bọn nó vẫn ở đấy. Mình không một mình. Cái này đã được kiểm chứng. Không phải một lần. lol
Bạn mình cũng không hoàn hảo. Có đứa rất hợp gu với mình nhưng có đứa thì mình không thể chấp nhận được gu thẩm mỹ và sở thích trên mọi phương diện của nó yuck có đứa luôn nhường nhịn mình nhưng có đứa thì thỉnh thoảng làm mình cáu tiết bởi kiểu ăn nói toàn như tát bốp vào mặt irked Có đứa thế này và có đứa thế kia.
Nhưng mà chẳng làm sao cả. Mình vui vẻ và là chính mình khi ở bên bọn nó. Mình biết bọn nó ở đó khi mình cần một cánh tay. Và mình biết tụi nó tuy không cùng quan điểm, cũng chẳng bao giờ đủ quan tâm mà can thiệp vào bất cứ việc gì của mình ( chẳng biết là tôn trọng riêng tư hay quá thờ ơ nữa knockout ) nhưng luôn ủng hộ mình, không bao giờ kì thị mình vì mình khác bọn nó . Cái này cũng đã được kiểm chứng happy .
Bạn bè với mình chỉ là thế thôi đấy.
Mai có lẽ phải đến lôi con hâm nào đấy đi cafe và rủ một đứa hâm khác đi ăn. Nhớ nhau quá thể heart

Ai trong tim chẳng có một tòa thương thành

Bất chợt nhớ đến, cũng chẳng có gì đặc biệt đâu. Có ai lại không mang trong mình một nỗi đau...
Ngày hôm qua, chẳng phải lần đầu tiên thấy tủi thân đến thế. Tự nhiên giữa phố xá đông người mắt cứ nhòe đi.
Lâu rồi mới lại thấy mình thật thảm hại. Gió tầng 6 mát thật đấy nhưng chẳng đủ để lau khô cái gì, chẳng đủ để cuốn đi cái gì.
Và đêm nay, lại tiếp tục cảm giác bất lực đến cùng cực. Cười tự giễu, có đáng là gì đâu mà phải khổ sở thế.

Gia-đình-chồng-tương-lai-nếu-có của mình

Bố mẹ chồng, có lẽ sẽ không haì lòng vì bị xếp sau bố mẹ đẻ. Mình luôn nghĩ thế này, thật quá sức bất công khi mà bố mẹ mình, hai người sinh mình ra, nuôi mình lớn, yêu thương mình lại bị bỏ qua một bên khi con gái đủ lông đủ cánh, về nhà chồng. Đã chẳng thể ở bên phụng dưỡng bố mẹ được thì thôi, lại còn dành những điều đấy cho hai người hoàn toàn xa lạ. Công bằng ở đâu? Nói thế không phải là phản đối việc có hiếu với bố mẹ chồng, nói thế có nghĩa là bố mẹ mình luôn là ưu tiên số 1 với mình.
Chồng có lẽ sẽ không hài lòng vì mình sẽ bày tỏ quan điểm đại khái là thế này: hãy hiếu thảo với bố mẹ anh trước khi yêu cầu ở em điều đó. Em chẳng yêu cầu anh phải lo cho bố mẹ em vì chính em mới là người có trách nhiệm. Đừng yêu cầu ở em điều tương tự nếu như anh không làm hay làm ít hơn mức anh cần phải làm và có thể làm. Điều này cũng đúng với trường hợp anh em họ hàng gần xa, cô dì chú bác...
Người yêu còn chẳng có. Mình lảm nhảm cái quái gì đây không biết nữa rolleyes

Những ngày rất nóng

Nóng nóng nóng.
Thiệt tình là chẳng nghĩ được gì nữa rồi.
Phòng nóng và bí. Mình như phát rồ khi đêm nào cũng 3-4 lần chạy lên sân thượng ngồi đồng. 4-5h sáng mà trong phòng nóng vẫn hoàn nóng. Chưa được hôm nào ngủ cho yên giấc. Chỉ là ngủ thôi mà cũng vất vả thế.
Mình không thò mặt ra khỏi nhà trước 6h tối, trừ khi đi học. Ở đâu thì cũng nóng. Ít ra ở trong phòng nắng chiếu còn có rèm, bớt đi chút chút cũng là bớt.
Trời thế này mà phải ôm mấy quyển giáo trình ôn thi thì điên mất.
Ai cùng ai, từng thanh mai trúc mã; ai cùng ai, từ nhỏ đã lưỡng tiểu vô sai; ai cùng ai, từng hứa hẹn thề nguyền, cùng sống một đời; thế nhưng mười ba năm dài rộng trôi qua, lại có ai sẽ nhớ mãi ai?
Đi 20 năm mới đến được với nhau. Thật là, đời này liệu được mấy lần 20 năm chứ? Mình không thích cái cách phải có người thứ 3 nhúng tay giúp đỡ họ mới không bỏ lỡ nhau.
Vì đời thật có nhiều cái nếu như. Nếu như không có người thứ 3, nếu như hai người không ai nói ra...
Một ngày của việc ôm lấy lap và hì hục đọc các thể loại văn bản quy phạm pháp luật cùng giáo trình.
Một buổi tối của đồ uống mua ở Emotion, rất nhiều gió phố Huỳnh Thúc Kháng và hồ Thành Công, một tin nhắn "Mẹ cũng nhớ con", mỏi miệng cùng đứa bạn thân.
Những phút cuối ngày là 30p điện thoại nói cho anh già nghe, thỉnh thoảng nghe cho anh già nói.
Không phải mối quan hệ yêu đương, chỉ đơn thuần là những người bạn quen chưa lâu, hiểu chưa sâu, chẳng có gì ràng buộc, nếu người ta gọi điện đến 3 cuộc, toàn nghe mình nói vớ vẩn, thì chắc là người ta cũng chẳng thấy phiền gì cả đâu nhỉ lol Nghĩ thế cho đỡ áy náy.
Tương tự như thế, khi mà mình đã tiếp chuyện, hay nhắn tin, thì tức là mình không thấy cảm thấy bị làm phiền. Nếu có, thì sẽ biết ngay, mình phũ phàng lắm.
Mình nhớ mẹ cry

Kokuhaku

Kokuhaku - Confession.

Một bộ phim chuyển thể từ tác phẩm cùng tên. Có lẽ không phải bộ phim mình yêu nhất. Nhưng thực sự là bộ phim để lại nhiều nỗi ám ảnh nhất.
Đến mức mà, khi xem phim này, mình không thể kiềm chế việc thốt lên "dễ thương" và "quá sức dễ thương", "quá sức cá tính, suốt cả hơn 100 phút phim.
Nếu có ai đó đang đọc, thì đừng để bị từ dễ thương này của mình lừa tình. Vì cách mình sử dụng từ dễ thương chưa hẳn đã giống với cách mọi người vẫn dùng. Mình thốt lên từ dễ thương với tất cả những gì mình thích, mình thấy thú vị, thế đấy. Bộ phim này không dành cho tất cả mọi người đâu. smile
Đau buồn là, mình chưa bao giờ là một đứa viết review giỏi. Đọc review mình viết thì thôi bạn cứ đọc quách mấy lời giới thiệu đầu phim, đầu sách cho nó nhanh. worried
Mà mình cũng chưa bao giờ là đứa viết feeling hay, bởi tự thấy vốn ngôn từ của bản thân không đủ, khả năng diễn đạt cứ chẳng đến đâu. Sau khi xem xong, cảm xúc đã vơi đi ít nhiều, viết mà cứ phải dừng lại thì còn gì là hứng thú mad . Đã thế, mình còn thiếu trầm trọng sự liên tưởng, nên chẳng thể viết nổi một câu văn mượt mà, chẳng thể đưa ra một phép so sánh bóng bẩy. Nên đọc của mình viết, chán lắm, thật đấy. cry
Vì thế, từ lâu rồi, mình đã thừa nhận trong đau đớn sự thật mình không có khả năng trong viết lách mad . Cái mà mình có thể chỉ là ngồi lảm nhảm viết ra cái mà mình nghĩ, bằng vốn ngôn từ ít ỏi mà mình có, bằng giọng điệu mình tự thấy là đều đều, thiếu điểm nhấn, thiếu cá tính, từ cái đầu óc thiếu lãng mạn của mình. rolleyes
Quay trở về bộ phim, cái mình còn nhớ rõ nhất, không phải những đứa trẻ đó, khuôn mặt hiền lành có phần nhút nhát của Nao, khuôn mặt xinh xắn của cô bé lớp trưởng, khuôn mặt đẹp trai ánh lên nét thông minh của Shuuya. Mình cũng không nhớ đến những hành động của chúng, càng không nhớ đến những kinh hoàng bọn chúng đã gây ra.
Cái mà mình nhớ đến, ở thời điểm này, sau khi xem phim gần 1 tháng, là bầu trời tối sầm, những cảnh quay slow motion và khuôn mặt của cô Moriguchi.
Bầu trời trong phim, từ đầu đến cuối, là một màu đen của mây, rất nhiều mây.Không phải kiểu lẳng lặng trôi mà là đang ùn ùn kéo đến, tạo cảm giác rất nặng nề. Cảm giác giống như một điềm báo cho những gì diễn ra sắp tới.
Mình cực kì thích khuôn mặt không một tia biểu tình của cô Moriguchi. Trời sinh ra mình luôn bị thu hút bởi những người điềm tĩnh. Đấy là một người sẽ bình thản tìm ra lối thoát trong khi tất cả mọi người hỗn loạn. Một người khống chế được cảm xúc của bản thân. Không phải gồng lên cố gắng mà sự bình thản đó đến từ trong suy nghĩ. Khi đầu óc đã thông thoáng, mọi thứ đã rõ ràng, chẳng có gì phải xoắn xuýt. Nên mình nghĩ, với mình, sức hấp dẫn của những người ấy, không phải do họ điềm tĩnh, mà là dưới lớp vỏ bọc điềm tĩnh đó, là một đầu óc khôn ngoan, một suy nghĩ tích cực. Moriguchi chắc chắn là một người như thế. Thái độ khôn ngoan thì rõ ràng rồi. Còn đầu óc khôn ngoan? Mình cho là để làm được những việc như cô ấy đã làm trong phim, một từ khôn ngoan e là không đủ happy
Mình chẳng biết việc cô ấy làm nên nói là đúng hay sai. Cô ấy không tự tay giết người. Việc cô ấy làm chỉ là giăng ra một cái bẫy, và phần xấu xa của những đứa trẻ kia sẽ hoàn thành nốt phần còn lại. Giết người thì chẳng bao giờ là đúng cả. Nhưng cô ấy cũng chỉ đòi lại những gì mình đã mất thôi mà. Suy nghĩ đấy là hoàn toàn có thể hiểu được. Cô ấy mất đi một người quan trọng, rồi lại đòi ở thủ phạm một người quan trọng. 1 đổi 1, liệu có phải là công bằng?
Đám trẻ con ấy thật đáng thương hại. Mỗi đứa trẻ đó đều bị ám ảnh bởi một kiểu suy nghĩ, nhưng đều có liên quan đến việc khẳng định giá trị bản thân. Thực tế, chúng có nhiều thứ đấy chứ. Nhưng mà chẳng có người lớn nào đến nói và làm chúng tin vào điều đó, càng chẳng có cánh tay nào chìa ra lúc chúng cần, nên chúng hành động theo suy nghĩ của mình, một cách rất bản năng. Đấy là mình nghĩ thế. Đến đây, tự nhiên lại nhớ về hồi mình làm bài tập môn Luật Hôn nhân gia đình, có một câu thế này: một trong chức năng của gia đình là giáo dục.
Bắt lấy nó, mình đánh giá cao phim này, từ cách dàn dựng đến diễn xuất của tất cả các diễn viên. IMDb chấm cho phim này chỉ có 7.8, nói thật là hơi bị thất vọng. Nhưng mà chẳng làm sao, mình thích là được rồi.
Với tất cả những câu hỏi cho tình trạng hiện giờ của mình, mình biết chính xác câu trả lời.
Vấn đề là, có những thứ quan trọng hơn sự thật phũ phàng.

Có trời mới biết

Có trời mới biết mình ghét từ hay ho đến mức nào. Mỗi lần nghe là mỗi lần dạ dày vặn xoắn hết cả lại, đúng nghĩa đen. Khó chịu kinh hoàng.
Có trời mới biết, mình ghét cái kiểu có đứa nhảy bổ vào phán như thánh tướng về mình. Vài cái com, vài tin nhắn đã tự biến mình thành con giun trong bụng người khác chắc ><
Có trời mới biết, mình rất ghét đứa nào dám mở miệng cao giọng nói mình phải sắp xếp laptop của mình cho gọn ghẽ dễ nhìn.
Có trời mới biết, mình để các file trong máy như thế, không phải vì mình không thể sắp xếp cho nó ngăn nắp, gọn gàng, mà là vì mình biết như thế rất rối mắt với người ngoài, trong khi mình biết rõ cái gì nằm ở đâu. Máy mình là máy mình, mắc mớ gì phải sắp xếp cho người khác thấy dễ nhìn.
Có trời mới biết...

Lại nhớ

Dạ thưa là tớ biết tớ điên. Tớ biết rõ chứ. Rằng có những thứ cầu không được, ước không thành. Rằng đấy không phải việc của tớ, không ảnh hưởng đến tớ, tớ chẳng thế làm gì.
Đôi khi cứ mong ngóng đến đau đớn. Mở mắt nhìn ra, mình còn một cuộc đời phải sống. Có những thứ vẫn phải quăng vào 1 góc thôi.
Chẳng đáng gì cả. Chẳng liên quan gì cả. Thậm chí còn không ở một nơi tớ có thể chạm vào.
Mà tớ cũng có mong được chạm vào đâu.
Tớ chỉ ước giống như khi đọc truyện ấy, nếu cho tớ 1 câu trả lời chắc chắn: là HE đấy, thì bao lâu tớ cũng chờ. Tớ ko cầu nhiều. Chỉ cầu 1 kết thúc tốt đẹp. 1 câu thôi, thế là đủ. Thật đấy. Ngày đấy tớ thề tớ sẽ ăn mừng mà. Nhưng mà phải là khẳng định chắc chắn. Tớ không cần những hi vọng mơ hồ, những hứa hẹn hão huyền, những chứng cớ không thể xác thực.
Tớ chỉ cầu 1 HE thôi mà.
Ngày chủ nhật. Ở nhà một mình. Lại tự kỉ. Từ nay phải kiềm chế không sa chân lỡ bước vào mấy chỗ đấy nữa. Mỗi lần đọc, mỗi lần nhìn thấy, mỗi lần nhớ lại là mỗi lần đau lòng. Đến mức mà không dám 1 lần nghe trọn vẹn I forgot to say, Western sky hay All about us nữa. Bị ám ảnh.

June 2012
M T W T F S S
May 2012July 2012
1 2 3
4 5 6 7 8 9 10
11 12 13 14 15 16 17
18 19 20 21 22 23 24
25 26 27 28 29 30