My Opera is closing 3rd of March

Subscribe to RSS feed

Entry for March 16, 2007

Chẳng biết viết j`! Say ư? Thường thôi! K đến mức đâu, khi còn gõ tàm tạm! Ai biết "không cảm xúc" bao h chưa? Ai biết k buồn, k vui, k oán, k hờn, k đau, k tủi, k mất, chẳng còn... Ai biết? Do U know? Sẽ còn chút cặn cuộc đời dưới đáy fill số fận, cái thứ mà ta không tin, cái cục lổn nhổn mà thằng tin k bit, hix! Ta vzậy thôi! Mặc chiếc áo rách số fận, và tặng (vứt) cho nhân loại niềm xa hoa sáng rọi ánh xeon ngoài 2km, trên sự thán phục cực đại của giới hạn thăng hoa!

Kinh chưa? Và đẹp đẽ biết nhường nào! Có sáng không em, ngọn pha 1 tỷ KW! Sáng quá còn đéo gì, sáng đến mức chó nó còn bảo bảo sáng! Sáng đến mức nốt ghẻ trên đít gái thanh lâu hồng mắt khách giang hồ! Sáng tới mức hồ quang ngang với ngọn đèn dầu, kệ kon mẹ mày 1 triệu vôn dưới hơn nhiều 1 mét!

Ta thế đấy, vô nghiệm với mọi phương trình, vì đơn giản, ta đéo phải là ẩn số! Ta là tao! Nát bét dưới lốt xe thiên hạ lăn qua, vỡ vụn dưới dưới đạp chà của đạo đức, ta là tao, bẩn thỉu, bần hàn, dơ dáy, nghèo đói, nhu nhược..... Thôi cũng được! Ta hình như đéo cần hơn!

Băng này cũ, nghe được thì chịu khó:

"Ai đâu ngờ, tình người như mây gió sau cơn bão k tan đầy trời?

Có ai ngờ, đời người như manh áo sau cuộc vzui không thay nghẹn lời?

Có không anh?

A có nghe lạnh giá trong tim?

Hay ít ra 1 thoáng bâng khuâng?...."

Sorry, ta không bâng khuâng, hoặc ta chưa đủ bâng khuâng, hoặc ta bội thực bâng khuâng! Ta không có chút nào lạnh giá trong tim, vì không có ngăn thừa để làm đá! Thế nhé! Thông cảm!