Skip navigation.

Fox

Dù đắng cay, dù bẽ bàng, dù vấp ngã bao nhiêu lần đi nữa, hãy yêu từng ngày, sống từng ngày, hạnh phúc từng ngày

!!!!! Làm xàm....

Tôi ghét những giấc mơ!
Có đôi khi,những giấc mơ nhắc về một thời gian, một quãng đời mình muốn quên!- hay ít ra chưa đủ can đảm để nhớ!
Hai tư tuổi, đã có gì trải nghiệm để gọi là cần quên???
Tôi ghét những điều gì chưa là xưa cũ nhưng không còn là hiện tại.
Chỉ đơn giản là chưa bình yên với nó, chưa kịp lắng lòng mình lại thì đã có người khuấy nó lên.
Một đoạn nào đó, nó khiến tôi ghét chính mình, ghét nhìn mình trong gương!
Tôi yếu đuối, tình cảm khờ dại!
Bởi sống cảm tính nó vậy!
Tôi cần yêu, nhưng ghét yêu!
Đời đôi khi cũng đếch đẹp

Story

With copy and past, something to read...
For a long time, I didn't read this kind of story, the stories always make us storment!
Or another side, we need read too much,and feeling nothing when we meet it in the real life.

Source: tuoitreonline.com.vn

Em đi chết đi

Từ hồi mới lấy vợ, Vinh đến thăm tôi thường xuyên hơn. Hắn thản nhiên như một gã độc thân nhàn nhã, nằm suốt một ngày dài nếu đó là ngày hai đứa không phải đi làm. Và những đêm cuối tuần hoặc bất cứ lúc nào thấy buồn chán, hai đứa lại uống đến say rồi lăn ra ngủ như chết.

Chúng tôi đơn giản là bạn, đó là lý do vì sao tôi với Vinh gắn bó rất lâu nhưng chẳng thể lấy nhau. Vinh không hút thuốc, nhưng tôi thì nghiện nặng. Bởi vậy mỗi khi đẩy cửa vào phòng, hắn lại nghiến răng lầm bầm:

- Em đi chết đi.

Dĩ nhiên là sẽ có một ngày tôi phải chết vì cái sự thèm thuốc của mình, nếu như tôi không thể chết vì những lý do khác.

Và không cần nhìn vào mặt tôi, hắn cúi xuống lấy cái bình xịt phòng để ngay sau cánh cửa rồi vung vẩy xịt. Vinh đã mua năm bình xịt tất thảy, và tất cả chỉ để phục vụ lúc hắn xuất hiện trong phòng tôi. Sau đó, hai đứa sẽ lôi ra thùng Ken để trong góc phòng và uống suông với con mực nhỏ tí. Nhà tôi có thể thiếu bất cứ thứ gì, nhưng chẳng bao giờ thiếu bia. Đấy là nếp sống của những người trẻ ở thành phố này, ít nhất là những người tôi quen thân. Khi đã ngà ngà say, tôi lại lôi thuốc ra rít, Vinh cau có bịt mũi:

- Em đi chết đi.

Rồi hắn bỏ lên chiếc nệm đơn của tôi, nằm thẳng cẳng và ánh mắt thì như chọc thủng trần nhà. Tôi và Vinh đều thuộc típ người kiệm lời, kiệm một cách đáng thương. Nhiều khi cả buổi chẳng nói với nhau được một câu, nhưng thiếu hắn tôi vẫn thấy phòng mình hiu hắt quá. Sau khi hút một hơi năm bảy điếu, tôi thủng thẳng ôm chiếc điện thoại nhắn vài tin quyến luyến cho những chàng trai tôi thích.

Tôi biết Vinh chẳng còn cảm giác ghen tuông như cách đây vài năm. Hắn mặc kệ tôi làm những thứ tôi thích. Với hắn, tôi như một cái giường để im lìm nằm xuống khi chán chê mọi việc. Hắn có thể chấp nhận tôi im lặng cả ngày nhưng không thể chịu nổi nếu thấy tôi nhăn nhó. Vinh hay bảo với tôi thế này:

- Nếu anh không thể cười với em thì làm ơn em hãy cười với anh. Không ai cần một nụ cười nhiều bằng người không còn đủ sức để mỉm cười.

Tôi biết hắn đã lấy câu đó ở một cuốn sách, nhưng có vẻ rất hợp với hoàn cảnh của Vinh. Hắn là thằng đàn ông đa cảm vô cùng và cuộc sống của hắn thì dư thừa bất trắc để hắn thấy đau.

Vợ hắn - Phương Thùy - từng là hoa khôi lớp đại học của tôi ngày trước. Thỉnh thoảng lại tìm đến tôi hết hù dọa, năn nỉ, trao đổi, khóc lóc rồi cuối cùng lại quăng vào mặt tôi cái nhìn thù hận:

- Cô đi chết đi, đồ quỷ cái.

Vợ chồng ấy thay nhau nguyền rủa tôi. Và đó cũng là câu cuối cùng Thùy ban phát cho tôi.

Vợ Vinh chết. Vào một đêm khi hắn đang nằm ở nhà tôi và lầm bầm rủa tôi đi chết đi. Nửa đêm ấy, lúc thấy số của vợ nhấp nháy trên màn hình, hắn chẳng thèm nghe máy. Ba lần số của vợ hắn, thêm hai lần số lạ. Sau cùng là một tin nhắn: “Vợ anh lao ra đường tự tử. Xác đang ở Bệnh viện Chợ Rẫy”. Hắn chồm dậy, đôi mắt ngờ nghệch một cách rất lạ. Tôi an ủi:

- Có thể Thùy hù dọa anh, đừng lo lắng như thế. Có cần em đi cùng anh không?

Hắn nhìn tôi, đôi mắt như muốn khóc:

- Em đi chết đi.

Rồi hắn lao ra khỏi nhà tôi. Sau đó, tôi gọi cho hắn trên dưới mười lần nhưng chẳng có tín hiệu gì. Buồn lòng tôi nằm xuống, cố nhắm mắt nhưng chẳng thể nào ngủ được. Đến sáng, tôi đánh liều gọi đến máy bàn nhà Vinh. Ngay ở hồi chuông thứ ba, một giọng phụ nữ nhầy nhụa:

- Alô!

- Vui lòng cho tôi gặp Thùy - Bởi vì tôi vẫn nghĩ vợ Vinh không thể chết, cô ta thích nguyền rủa tôi đến thế cơ mà.

- Thùy chết rồi... đêm qua - Giọng phụ nữ có chút xót xa.

Có nghĩa cái chết của vợ Vinh là thật. Tôi thấy toàn thân mình lạnh toát, chẳng khác xác chết đang lạnh dần của Thùy. Hít một hơi thật sâu, tôi hổn hển:

- Tôi rất lấy làm tiếc. Làm ơn cho tôi gặp Vinh.

Đầu dây bên kia là những hợp âm hỗn loạn: kèn trống, khóc lóc, bàn tán, và cả la hét. Nhưng tôi vẫn nghe rất rõ, giọng người phụ nữ như thể sắp ngất:

- Cũng chết rồi... đêm qua.

Hợp âm hỗn độn rơi tõm vào không khí. Chẳng lẽ những người thích nguyền rủa tôi không đủ kiên nhẫn để chờ tôi chết đi nên họ phải tự đi chết hết? Tôi không khóc.

Vinh chết thật. Hắn chết ngay trên đường chạy đến bệnh viện. Vượt đèn đỏ vì nghĩ nửa đêm thành phố vắng xe. Hắn không biết lão lái xe tải cũng nghĩ như thế, chỉ có điều phía đường của lão đang sáng đèn màu xanh.

Sáng sớm hôm đưa vợ chồng Vinh đi thiêu ở Bình Hưng Hòa, tôi đến dự với tư cách người bạn cùng lớp đại học của hai người vắn số. Trong lúc ngồi đợi làm lễ, những người ngồi gần tôi bàn tán khẽ khẽ:

- Con Thùy tự tử là vì thằng chồng nó phản bội. Nghe đâu hôm con Thùy chết thằng Vinh đang ở với con nhỏ bồ. Rồi thì thằng Vinh cũng chết, chẳng biết con quỷ ấy giờ sống chết ra sao.

- Cái loại đàn bà thối thây ấy sống làm gì cho chật đất.

- Ừ, cái ngữ ấy chỉ có chết bờ chết bụi.

Tôi nhìn rất kỹ những người đàn bà lăng mạ tôi. Không phải vì tức tối. Tôi sợ những người rủa tôi sẽ tự chết bất đắc kỳ tử như vợ chồng Vinh. Tôi không muốn nói với họ rằng con bồ của Vinh đang ngồi đây. Rằng nó chưa từng ngủ với Vinh. Nó mở cửa cho Vinh bước vào, bởi vì thằng ấy bị ung thư phổi giai đoạn cuối. Và con vợ hăng máu lao đầu vào xe không phải vì ghen tuông. Chỉ tại kết quả dương tính HIV. Con vợ ấy đã nói với chồng, nó bị lây qua đường tình dục. Không phải đường tình dục với chồng.

Tôi gật gù như một người hiểu chuyện:

- Cái loại đàn bà ấy đi chết đi...

Truyện 1.197 chữ của TẠ THÚY NGA

Chơi vơi


Nothing to think.
Nothing to say.
Just only waiting for .....
Patient

SSHR

Ok, With warmer greeting from SSHR.
We comeback to the Island, with the eyes of the guests.
And I'm very glad to show you what will I respect, support, and contribute to build up...
I don't care anybody on this island, but, the resort, itself is a good place

Now, we begin with the entrance, the gate:


100% percent by wood, which is maintenance every years, because the high appreciated of the style, we don't want to make it by cement and sand.
The beautiful on the sun

And the sunset,.
Maybe, I'm not too young to like the beach with the full fill by the sun, I like the sunset, like the peace when standing on the beach, to contemplate the sea, and thinking nothing.


Maybe, it's very disappointed when you staying the island and it's coming rain, but would you see the sea in the rain?

Is the melancholy of the beauty like the raining on the seaside? Compare is unfair, but will you think about it?
Ok, ok, come back to the bright with something brightness,
The Top of the hill



Dining by the Bay,






And take a bath, with the view to the ocean


After restaurant....


And at the end, back to the see.
I like this place



After the end... hehe


Will you come with us. Free for all

New place - ???


With Warm greeting from Six Senses Hideaway Ninh Van Bay, hehe.
After a few times for delay, I'm very glad to introduce about the highest- ecological resort on Vietnam, which is famous with the - Vooc- the Red-book monkey of Vietnam, he he.

So, if you want to go to sleep with them, pls contact me, I will discount 90% for one week at the SSHR.

Firstly, how could you go to the Island? Absolutely by the sea, but what kinds of transportation which you want to go... speedboat, wooden boat, barge, let me show you some offers:

We have : a barge :


And a big wooden boat -

But just because we don't want the guests have any concerns, and because you should be treat as our feeling for, we offer the speedboat with 199++ us$/per two ways .
:love:


Well, well, what kinds of you interested? Swimming, diving, relaxing, hiding, or anything else, anyways, the first place to go from the Island is the Wedding Chapel, where the happiness ( and the tragedy, too) begin.


Ohh, I'm so sorry, because I have not any picture of the wedding chapel , let's me show you insides that. But, if you want take a shower under sky, pls let me know, we have it, too.



Where will you stay if you want to have a dis... he he, ok,



Each villa has a small pool, with very special view from the water, includes the Spa suite Villa, like this, and this, and this.. he he
And this




The time to stay together;
He he


It's mean Dinning on the Rock, a couple, sure!
And Dining on the cave? Ak ak,

A big promotion in summer, he he, don't worry about your money, I will keep it for you.

With kind regards,
P/s to explain, I stay there for one year, and now, I wonder how could I do for it?

Or be treat like a fool ? Ak