I’t is a paradise to learn English
We’re studying hard & we’re having fun
I love teachers & friends here
They teach me the meaning of love
I like English ¬– Art – Ceramics – Math & Science , too .
Fun & learning never end , there’s always so much to do
Merryland – we love Merryland
Merryland – we love Merryland
Merryland – it is a wonderful land
We all study in the Merryland .....
Thắm thoát mà ba năm đã trôi qua , nhớ ngày nào con mới lần đầu tiên đi trường mầm non , tay Ba dắt – tay Mẹ dẫn , mà vẫn khóc sướt mướt khi nhìn Ba Mẹ đi về bỏ lại con với cô giáo và các bạn hoàn toàn xa lạ , rồi những ngày kế đó thì con lại khóc chẳng chịu đến lớp , đến lớp rồi thì cũng lại khóc , cô giáo phải dỗ ngọt và dắt tay con đi dạo quanh sân và vườn trường đến khi nín hẳn thì mới trở lại lớp học...
Sau một tháng , thì con đã quen dần với môi trường và các bạn mới , đã không còn mỗi sáng khóc trước khi đến lớp , nhưng cô giáo vẫn phải dỗ ngọt hàng ngày khi Mẹ đi về..., và cũng từ đó , con bắt đầu bập bẹ dùng tiếng Anh để nói với Ba Mẹ như những gì thầy cô và các bạn đã nói với nhau và dạy con trong lớp học , chỉ mỗi một điều là con chẳng chịu tự ăn cơm , hàng ngày Mẹ phải đút – còn ở lớp vì không ai đút ăn , nên con ăn rất ít và càng ốm hơn vào năm đầu , năm thứ hai đã có tiến bộ đôi chút , và năm thứ ba này thì đã được cô giáo khen là đã tiến bộ rất nhiều , tuy nhiên – về nhà vẫn nũng nịu đòi Mẹ đút mới chịu ăn nhiều ...
Một ngày tiến bộ hơn một ngày , con dần dần đã biết nói tiếng Anh rất nhiều , kể cả biết viết thành chữ những gì con nói , Ba Mẹ rất vui khi nhìn những điểm 100 mà con mang về sau mỗi ngày học , và hơn thế nữa là con biết viết chữ cái tiếng Hoa , rồi biết phiên âm , biết hát , thuộc bản cửu chương , biết tính các phép tính cộng trừ nhân bằng bàn tính , bằng tính nhẩm ... con thường hay bảo là Mẹ thua con con rồi nhé , chữ nào Mẹ không phiên âm được thì nhờ George , George sẽ chỉ cho Mẹ ...
Và đến hai tháng trước ngày tốt nghiệp , hàng ngày ở lớp con đều được các cô cho thực tập bài biễu diễn tốt nghiệp bằng tiếng anh , con được làm Vua , và phải học thuộc lòng toàn văn của bài , rồi các bài hát nữa ... Nhìn con bận rộn mỗi ngày , về nhà cũng mang ra mà thực tập , Ba Mẹ đều thấy tội nghiệp con quá , nhưng trong lòng thì lại rất vui và những khi con làm mẹ giận đòi đánh , thì con lại bảo là “ I’m a King , I can do whatever I want , you cannot hit a King , do you know ?...” Ba Mẹ nghe đều buồn cười quá nên không đánh con được , nhiều lần kể lại cho các cô giáo của con nghe , cô hăm dọa là sẽ thay vai Vua bằng một bạn khác nếu con không nghe lời Ba Mẹ...
Mấy tuần trước , trường còn tổ chức buổi cắm trại cho các bé sắp tốt nghiệp và phải ngủ lại ở trường một đêm , nghĩa là không được về nhà sau buổi học cho đến trưa hôm sau , Mẹ lo lắng vô cùng , vì con đã xa Mẹ bao giờ đâu , lo sợ đủ thứ và nhất định không cho con tham gia , nhưng Ba con thì lại bảo , cứ để cho con tham gia với bạn bè cho vui , kỷ niệm này chắc chắn con sẽ nhớ mãi trong đời , và nhất là để con tự lập một chút , nếu không thì mọi việc cứ bám víu vào Mẹ vì biết chắc là đã có Mẹ lo... Thế là cho con tham gia , con thì lại bảo với Mẹ là “Mẹ đừng khóc vì nhớ George nhé , gia đình không được điện thoại làm rối tinh thần các con , nhưng trước khi đi ngủ , George sẽ điện cho mẹ báo an toàn , ngày mai là George sẽ về rồi...”
Mỗi thế hệ mỗi khác , Ba Mẹ ngày xưa , học lớp mầm non thì chỉ được dạy hát ca là chủ yếu , còn con bây giờ , phân từng môn học và môn nào cũng phải thành thạo - nhất là ngoại ngữ ... Và ngày tốt nghiệp cũng đã đến , nhìn con và các bạn trong chiếc áo và nón tốt nghiệp , dễ thương vô cùng , trông cứ như là người ta tốt nghiệp Đại Học vậy , vì theo như phong tục ở đây , thì mầm non là lớp cho trẻ con vừa vui chơi , vừa học tập , vừa làm quen với môi trường mới , tập tính tự lập dần ... để khi vào cấp 1 tức là bước vào ngưỡng cửa học văn hóa làm người , một bước ngoặc lớn của đời người đã bắt đầu . Vì vậy , ý nghĩa của buổi lễ tốt nghiệp trường mầm non cũng gần với ý nghĩa của ngày tốt nghiệp Đại Học – kết thúc và đánh dấu một chặn đường đầu tiên - lớn , khó nhọc mà con người đã vượt qua ...
Trang phục để đóng vai Vua của con đã được các cô ở trường tuyển chọn và quyết định , con mặc vào trông cực kỳ dễ thương , và Hoàng Hậu cũng được chọn một bé khác , có chiều cao như con cho tương xứng , còn Hoàng Tử và Công Chúa thì chọn hai bạn cao nhất lớp (cô giáo bảo thế hệ sau cao hơn thế hệ trước , nên chọn thế ) và con đã hoàn thành xuất sắc vai diễn của mình với bằng khen giải nhất giải Văn học của trường , cầm hai tấm bằng khen trên tay – một tốt nghiệp , một là giải Văn học , con hớn hở nói với Ba Mẹ rằng , con là một thiên tài phải không Ba Mẹ ...??? Ba Mẹ mừng lắm và rất hãnh diện về con nữa , nhưng Ba bảo – nếu con sửa lại tính tình , đừng quá bướng bỉnh như Mẹ thì sẽ dễ thương hơn ... Take my hand – my friend – together again
Let’s sing & laugh
Take my hand – “ till the end ”
You’re my friend
Take my hand – my friend – together again
To you , I give my heart “ tiil the end ”
You’re my friend
You help me be all that I am
When I’m afraid – you gently take my hand ...
Thank you Daddy ,
Thank you Mommy ,
Thank you teachers ,
I love you ...
Lan vuốt tóc , chùi giọt mồ hôi còn lấm tấm trên trán .
Trong giờ thi môn Vật Lí , Lan như đánh vật với những quang phổ , lúng túng mãi chưa làm xong .
- Lan đợi tôi làm xong tôi sẽ giúp Lan .
Lân – anh bạn đứng thực tập bên cạnh thì thào , anh chàng này là một sinh viên xuất sắc , giờ thực tập anh thường chỉ thêm cho Lan những gì Lan không hiểu nên anh biết Lan hôm nay bốc phải một cái đề "hóc búa" mà Lan đã có nhiều lần thắc mắc hỏi anh .
Sau khi anh làm xong bài của anh, anh nhanh nhẹn giúp Lan làm tiếp cho xong. Chuông reo, đã hết giờ, bài của Lan cũng vừa xong.
- Cám ơn anh, không có anh chưa biết Lan phải làm sao.
- Không có gì đâu Lan, xin đừng bận tâm.
Thầm cám ơn người bạn tốt bụng Lan ra xe phóng về nhà, Chưa tới nhà đã thấy chiếc xe dzíp đậu ở cửa, Lan phóng vội vào nhà quên cả mệt nhọc, Ngọc đang ngồi trong nhà, quần áo còn vương mùi thuốc súng.
Mải học thi Lan quên rằng ngày hôm nay Ngọc được về phép.
- Thi cử làm sao em? Anh về tới nơi vội đến em ngay để xin phép Mẹ cho em chiều nay đi ăn bữa tiệc mừng chiến thắng của sư đoàn anh.
- Anh đã nói chuyện với Mẹ chưa?
- Anh đã gặp Mẹ và Mẹ đã đồng ý nhưng với đìều kiện không được về sau nửa đêm.
Chàng cười và tiếp:
- Cô bé Lọ Lem của Mẹ đấy.
- Anh chỉ hay trêu em.
- Thôi để anh về nhà thay quần áo, nghỉ ngơi một chút sẽ quay lại đón em.
Buổi chiều chàng quay lai, với một nhánh lan rừng trên tay.
- Dù ở nơi chiến trường anh vẫn luôn nhớ đến Lan, trước khi trở về đơn vị anh còn nhớ ngắt theo cánh lan rừng này để mang về tặng em.
Không một món quà nào quý giá hơn bông lan rừng này, không một tâm tình nào nồng thắm hơn lời chàng. Lan lặng yên đón nhận tình cảm chân quý của chàng.
Họ yêu nhau đã được một năm, mỗi lần nghỉ phép của Ngọc là những chuỗi ngày thần tiên, họ ríu rít bên nhau, Đi chơi, đi cinê, đi dạo trên con đường Duy Tân cây dài bóng mát. Với họ nơi nào cũng trữ tình, khung cảnh nào cũng nên thơ, đôi khi Ngọc đưa Lan về những khung cảnh đồng quê để chỉ cho Lan thấy quê của chàng. Ngọc thích nhất những áng tơ trời chàng thường kể cho Lan nghe, khi còn nhỏ những lần về thăm nhà nhiều khi chàng lang thang trên con đê làng để nhìn ngắm những áng tơ trời lãng đãng trong không gian, la đà trên giòng nước, để nghe cái tĩnh mịch của một buổi hòang hôn. Vì vậy Lan ao ước được về thăm quê của chàng, những chiều đó hai kẻ yêu nhau đắm mình trong thiên nhiên, trong cái đẹp tuyệt vời của tơ trời vương vấn....
- Em nghĩ gì vậy Lan.
Lan giật mình
- Em đang nghĩ đến những áng tơ trời của anh.
- Thôi sửa sọan đi, kỳ này anh được nghỉ lâu, em cũng thi cử xong anh sẽ xin Mẹ cho em về thăm quê anh lần nữa.
Buổi tiệc mừng chiến thắng của sư đoàn chàng thật vui, thật nhộn nhịp, nhưng Lan không mấy thích , nàng chỉ thích những giây phút chỉ có hai người và thiên nhiên...
Có những điều cả hai thích rất giống nhau, thích nhìn hoàng hôn trên bãi biển, thích nhìn mưa rơi... khi Ngọc ở bên Lan chàng thoát ra hẳn một thế giới khác, thế giới không có súng đạn , không có mùi thuốc súng....
Chiều nay mưa rơi rả rích Lan ngồi bên khung cửa sổ, mơ màng nhớ đến lần đầu gặp Ngọc.
Thuở ấy khi mới thi đậu xong tú tài, ông anh nhất định bắt Lan phải theo ngành dược, chính anh đi ghi danh cho Lan, chính anh đi tìm pharmacy xin cho Lan đi thực tập. Ngày đầu tiên anh đã đưa Lan đến tận cửa pharmacy, Lan bỡ ngỡ ngại ngùng ngày đầu tiên mình trở thành cô sinh viên.
Bản tính rụt rè, Lan vào ngơ ngác tìm chỗ ngồi, một anh chàng sinh viên đã đẩy chiếc ghế bên cạnh anh và chỉ cho Lan ngồi xuống , buổi học đầu tiên rồi cũng qua đi, Lan thấy chóng mặt vì những danh sách lá cây khô, hóa chất, sách vở phải có.
- Chị có biết chỗ mua lá cây khô không, tôi có anh bạn học trên một lớp nếu chị muốn tôi sẽ hỏi giùm chị .
Anh chàng sinh viên tốt bụng và nhanh nhẩu, Lan thấy có cảm tình ngay và hân hoan nhờ chàng hỏi hộ.
Vừa chạy xe về đến nhà, vào nhà khi quay lại đóng cửa thì đã thấy anh bạn mới quen đi tới, mỉm cười Lan chào:
- Nhà anh cũng ở gần đây?
- Vâng
Câu trao đổi ngắn ngủi nhưng cũng đủ để làm Lan bâng khuâng.
Và rồi ngày nào cũng vậy họ không về cùng nhau nhưng khi nào Lan về đến nhà thì cũng thấy Ngọc đi tới và mẩu đối thọai ngắn ngủi càng ngắn hơn và thay thế bằng nụ cười mà thôi.
Rồi năm học trôi qua, sau kỳ thi cuối năm và suốt mùa hè năm đó Lan không gặp Ngọc, Lan vốn rất lãng mạn, một tình cảm đã len lén vào trong Lan, Lan vẫn thường nhớ đến Ngọc.
Đầu niên học sau, Lan gặp lại Cầm, một cô bạn học cùng niên khóa trước. Cầm vồn vã đến bên Lan
- Lan ơi bồ khỏe không , hè có vui không? Mình có người bạn cần mua sách cũ bồ để lại nhé , của mình mình bán mất rồi.
- Mình còn, để hôm nào mình mang lại cho Cầm
- Lại nhà mình chiều nay đi.
- Ừ, thôi 3 giờ chiều mình lại.
Cầm cười cười vui vẻ gật đầu.
Đúng giờ Lan xuống xe, bấm chuông nhà Cầm, Cầm ra tận cổng đón Lan vào nhà.
Lan hoa mắt chăng? Ngọc ngồi đó trong bộ quân phục.
- Chào cô Lan,
Lan ngạc nhiên :
- Chào anh ...
Cầm đến bên Lan giới thiệu :
- Anh Ngọc là ông anh họ của mình, hôm nay anh về phép ghé lại chơi nhà mình.
Rồi Cầm đi vào nhà pha nước. Mặc dù đã quen nhau cả một niên học nhưng sao giờ thật xa lạ, ở nhà Mẹ thường nói Lan là "ngậm hột thị" không biết nói chuyện, nên giờ này sao khó khăn quá.
- Cô Lan khỏe không? Kỳ thi năm ngoái tôi thi hỏng, phần thực tập tôi đã pha chế nhầm nên bị gọi nhập ngũ.
- Thảo nào Lan không gặp lại anh trong niên học này.
......
Lần về phép này Ngọc bị cảm, Lan phải đến nhà Ngọc thăm, cả nhà đi vắng Ngọc lên cơn sốt nặng, Lan luýnh quýnh vô cùng.
- Mọi khi anh cảm Mẹ hay cạo gió cho anh, anh thấy dễ chịu lắm, bây giờ em chịu khó lấy tấm thẻ bài cạo gió giùm anh đi, dầu ở ngăn tủ đằng kía.
Không còn cách nào hơn, Lan làm theo lời chỉ dẫn của Ngọc.
Cạo gió xong rửa tấm thẻ bài, vô ý nàng cất tấm thẻ bài vào trong ví, ngồi chơi với Ngọc một lúc rồi nàng ra về.
Khi Ngọc khỏi bệnh, Lan mới sực nhớ đến tấm thẻ bài, đưa trả lại Ngoc nhưng Ngọc muốn Lan giữ làm kỷ niệm.
Tháng tư năm 1975, cả nước sôi động, Ngọc bặt tin nơi chiến trường, Lan lòng như lửa đốt, không có cách gì liên lạc được với Ngọc. Bà chị Lan hối thúc cả gia đình phải ra đi.
- Hay Mẹ cho con ở lại chờ anh Ngọc rồi chúng con sẽ đi sau.
- Không được con ạ, Mẹ không thể để con một mình ở lại
Theo Mẹ ra đi, Lan vô cùng hoang mang không tin tức của Ngọc.
Lên đến trại Guam , Lan lang thang khắp nơi hỏi thăm nhưng Ngọc vẫn biệt vô âm tín. Khi được phép liên lạc về Việt Nam, Lan viết bao nhiêu thư về địa chỉ cũ, nhưng chẳng có hồi âm .
Định cư ở California , Lan theo bạn bè dự lớp luyện thi bằng tương đương, nhưng rồi đành bỏ dở, cơn nhức đầu đến với Lan thường xuyên. Tâm hồn Lan rối loạn, ba tháng một lần Lan phải đi bác sĩ tâm thần .
Những chiều mưa đứng trên cửa sổ nhìn xuống, thấy một cặp tình nhân che chung một chiếc dù cũng làm hồn Lan chùng xuống còn đâu "chiều mưa ngày nào sánh bước bên nhau"...
Thời gian trôi, Lan ổn định trở lại, vào làm việc cho một cơ quan thiện nguyện.
Nơi đây Lan quen với Huy, Huy dành nhiều cảm tình cho Lan nhưng Lan vẫn dửng dưng, tình cảm không thể vượt quá tình bạn.
Một buổi chiều tan sở trời mưa tầm tã. Lúc đến sở Lan vội chạy vào sở quên không tắt đèn xe, hết bình điện, xe không nổ máy. Lan chạy vào sở cầu cứu may thay Tuấn chưa ra về, Huy đã đội mưa, câu điện cho xe Lan, Lan cảm động nhưng không hề rung động.
Lan như một cái xác không hồn, sáng đi làm tối về nhà, vào phòng cuộn mình trong nỗi nhớ. Nụ cười hiếm hoi trên môi Lan ...
- Đã mười năm trôi qua, giờ này chắc Ngọc đã có vợ con rồi, con ưng cậu Huy đi, mẹ thấy cậu ấy cũng đàng hoàng và đã theo con cả mấy năm rồi.
- Thưa Mẹ con cũng thấy anh Huy tốt nhưng sao con chỉ có thể xem anh ấy như một người bạn mà thôi.
Mẹ Lan đã về ở chung với cô em của Lan để trông nom cháu, Lan sống một mình trong căn apartment, ra vào như một cái bóng. Lan không bao giờ nhấc phone, chỉ chờ nghe lời nhắn trong máy nếu là cô em hay là mẹ Lan gọi thì Lan mới nói chuyện.
Một năm , có cô bạn từ thời trung học qua chơi, đúng vào dịp Trưng Vương hội ngộ, cô bạn năn nỉ Lan đi dự:
- Mày đi với tao một lần này đi, tao từ Úc qua vào đúng dịp này hai đứa đi chơi cho vui
- Thôi cho tao ở nhà đi, tao không muốn gặp bạn bè, phút vui nào rồi cũng tàn, lúc ra về nỗi buồn càng thêm mênh mang.
- Ba chục năm mình mới gặp nhau thôi đi với tao đi.
Miễn cưỡng Lan đi với bạn, không tìm đâu ra chiếc áo dài xanh, màu xanh của thuở học trò, của những ngày thứ hai được mặc để làm lễ chào cờ.
Xoay sở rồi cũng xong, Lan mượn được một chiếc áo dài xanh, quần trắng, giầy trắng, đeo thêm một chuỗi hạt trai, đủ bộ đồng phục của các "mợ Trưng Vương" nơi hải ngoại, hai người tung tăng đi như những ngày còn là nữ sinh.
Đến nơi, thật đông người, gặp nhau tay bắt mặt mừng, ồn ào như một cái chợ những tiếng mày tao những tiếng cười nói lao xao, những khuôn mặt rạng rỡ...
Mở màn bằng màn chào quốc kỳ, rồi cũng có hai cựu nữ sinh ăn mặc giả hai Bà Trưng và vài chục chiếc áo dài xanh tiến lên sân khấu để cùng hát bài "Trưng Nữ Vương". Trưng Nữ Vương lau phấn son quên thù nhà...
Lan hầu như quên được nỗi buồn, hòa mình trong rừng áo xanh đó. Những câu truyện nở như pháo rang. Vui nhất là một giáo sư đã gọi buổi họp này là một buổi họp của "những bô lão của thế kỷ thứ 21". Các "cụ" đã quên mất mình đã già, đóng kịch hát múa tưng bừng......
Phút vui rồi cũng tàn, sau buổi hội ngộ đó Lan và cô bạn chia tay, Lan trở về cuộc sống âm thầm.....
Ngày lễ Thanksgiving gần tới, mọi người tưng bừng tụ họp ăn uống. Càng gần cuối năm những ngày lễ lớn cho gia đình xum họp, lòng Lan càng thêm lạnh giá. Những buổi tối lang thang qua những căn nhà giăng đèn sáng chưng, Lan thầm nghĩ trong nhà chắc ấm cúng lắm. Chỉ có mình mình cô đơn.
Một buổi chiều rời sở ra về lòng nhớ Ngọc đến quay quắt, Lan lái xe đến bờ biển lặng nhìn mây nước trôi, thả hồn mình lang thang, trời tối lúc nào nàng không hay, cơn giông kéo đến mịt mù nàng cũng không cảm biết, nhớ đến một chiều nào ngồi bên Ngọc nghe Ngọc kể đoạn kết của một cuốn phim chàng vẫn thích, một người đàn ông ôm xác người yêu trong tay ngồi trên biển vắng suốt một đêm cho đến sáng cảnh sát tới mới kéo được xác người con gái ra khỏi tay người đàn ông .....
- Are you OK ? It is raining .
Tiếng nói mang âm huởng Việt Nam của một người đàn ông kéo nàng trở về thực tại. Một chiếc áo mưa được khoác lên người nàng. Một cánh tay ấm áp đưa ra dìu Lan ra bãi đậu xe. Một cảm giác thật lạ lùng đến với Lan, như trong cơn mơ Lan trả lời bằng tiếng Việt.
Ăn trầu là phong tục cổ truyền của người Việt. Tương truyền có từ thời Hùng Vương và gắn liền với một câu chuyện cổ tích nổi tiếng: Chuyện Trầu CauVới người Việt Nam, trầu cau là biểu hiện của phong cách, vừa là thể hiện tình cảm dân tộc độc đáo.Miếng trầu là đầu câu chuyện. Với thôn dân Việt Nam, miếng trầu thắm têm vôi nồng cùng cau bổ tám bổ tư , vỏ chay rể quạch luôn là sự bắt đầu, sự khơi mở tình cảm. Miếng trầu làm người với người gần gũi, cởi mở với nhau hơn. Và với các nam nữ thanh niên xưa thì nó là cội nguồn để bắt đầu tình yêu, bắt đầu câu hát, để vào với hội làng hội nước.Cây cau thẳng, dây trầu mềm, khắp xứ sở Việt Nam đâu mà không thấy, hàng cau phía trước bên bể nước mưa và giàn trầu trong mỗi ngôi nhà nơi thôn dã luôn là biểu hiện của sự thái bình. Trong Nam có 18 thôn vườn trầu, tổng diện tích hàng trăm cây số vuông. Ngoài Bắc, dọc các thôn xóm ven sông Hồng, ngày xưa tới đâu mà chẳng nghe câu hát :
"Ru con con ngủ cho rồi Để mẹ đi chợ mua vôi ăn trầu. Mua vôi chợ Quán, chợ Cầu, Mua cau Nam phố, mua trầu chợ Dinh."
Và ở miền Trung, đâu đâu cũng thấy thấp thoáng bóng cau bên cạnh bóng dừa và văng vẳng đâu đây câu hát :
" Bồng em mà bỏ vô nôi, Cho mẹ đi chợ mua vôi ăn trầu Mua vôi chợ Quán , chợ Cầu Mua cau Bát Nhị , mua trầu Hội An."
Sách xưa thì ghi: "Ăn trầu làm thơm miệng, hạ khí, tiêu cơm" những vật dụng cho việc ăn trầu hôm nay vẫn thấy, đó là cơi trầu (gắn liền với câu: đàn bà sâu sắc như cơi đựng trầu), là dao bổ cau (gắn liền với câu: mắt sắc dao cau), là chiếc âu trầu, là bình vôi, chìa vôi, ống vôi, là khăn, là túi đựng trầu.Nhà giàu còn đựng được tráp trầu, khay trầu sơn màu khảm trai rất đẹp . Như thế đủ thấy trầu cau gắn liền với sinh hoạt của nông thôn ta chặt chẽ và lâu đời biết dường nào. Trầu dùng tiếp khách hàng ngày, như bát chè xanh, như điếu thuốc lào. Trầu làm sính lễ trong đám hỏi, trầu thay cho thiệp báo, thiệp mời trước ngày hôn lễ, trầu có mặt trong mỗi cuộc vui buồn của làng quê, Xuân đến, Tết về, trầu cau còn là quà tặng.Thơ Nguyễn Khuyến có câu :
"Kiếm một cơi trầu sang biếu cụ Xin đôi câu đối để mừng ông."
Hơn thế, trầu cau còn là đồ cúng lễ, ngày giỗ. Dân gian có câu "Sửa cơi trầu, đĩa hoa dâng cụ" để tưởng nhớ tổ tiên, để ghi nhớ công ơn nuôi nấng sinh thành của bậc tiền nhân. Trầu cau gần gũi với sinh hoạt của người Việt như thế nên hiển nhiên nó cũng trở thành hình tượng của văn học dân gian. Sự tích Trầu Cau là một câu chuyện bi ai mà thắm đượm nghĩa tình với hình tượng khó quên cây cau-người chồng, dây trầu-người vợ và hòn đá (vôi) - đứa em trai chồng... Rồi đến cả trăm câu ví, câu đố, ca dao, ngạn ngữ, tục ngữ dân gian mà tập trung nhất là những bài, những câu của trai gái nói, hát với nhau gọi là những câu hát trao duyên, câu hát mời trầu. Hát mời trầu có tới hàng trăm câu hát khác nhau nhưng câu nào cũng nói tới trầu, cau, vôi, vỏ hoặc nói về cái tài của người bổ cau, têm trầu. Câu hát mời trầu cũng là câu hát bày tỏ lòng mình. Bên cạnh những "vôi nồng", "miếng trầu cánh phượng", "cau bổ bốn bổ ba", là những "trầu giải yếm giải khăn", "trầu loan, trầu phượng, trầu tôi trầu mình" là những "trầu tính trầu tình", "trầu nhân, trầu ngãi"... để rồi thành "trầu mình lấy ta", "trầu nên vợ nên chồng". Tục ăn trầu còn gắn với phong tục nhuộm răng đen để có những má hồng răng đen tiêu biểu của cái đẹp con gái thuở nào. Người thôn nữ má hồng răng đen, một thuở đã trở thành hình ảnh làm si mê biết bao chàng trai, như câu ca xưa:
"Mình về mình nhớ ta chăng Ta về ta nhớ hàm răng mình cười Năm quan mua lấy miệng cười Mười quan chẳng tiếc , tiếc người răng đen."
Những ngày cuối tháng 5...
Trời mưa không dứt , từng hạt to nhỏ tí tách , tí tách và rơi mãi , cảm gíác như có " hạt mưa " rơi vào lòng , nơi sâu thẳm của tâm hồn , những kỷ niệm một thời lại thay nhau ập đến , nhanh - nặng - và dai dẳng như những hạt mưa kia , đã làm ướt sâu trong lòng đất cũng như những kỷ niệm đã phai mờ với thời gian , nhưng vẫn còn sâu sắc và nức nở trong lòng người ...
Những ngày cuối tháng 5...
Dư vị của ngày Tết Mẹ vẫn còn đâu đó trong ta , mỗi năm qua là mỗi lần ta lại trưởng thành hơn trong suy nghĩ cũng như kinh nghiệm và trách nhiệm của người Mẹ , và càng thấu hiểu hơn Mẹ của chúng ta , đã như thế nào trong chừng ấy năm nuôi dạy ta lớn khôn qua những hình ảnh và sự việc mà ta phải đối diện hằng ngày...
Những ngày cuối tháng 5...
Bất chợt , như đã quên từ bao giờ bây giờ mới nhớ , thời gian trôi nhanh nhỉ , lại gần nửa năm đã trôi qua , Tết giữa năm lại đến , lại bồn chồn - bận rộn lo toan để chuẩn bị cho ngày này...Ôi ,...phải chăng ta giờ hãy còn là trẻ con , vô tư làm và vô tư nghĩ , mọi thứ sẽ có Ba Mẹ thay ta mà lo cả ... nhưng thời gian nào có đi ngược lại và con người ai được trở lại thời trẻ thơ mà không trải nghiệm qua những lo toan của cuộc sống trong đời mình...
Những ngày cuối tháng 5...
Những ngày này của năm qua thì ta đang buồn bã vì mới về thăm quê bởi nỗi nhớ xa nhà , lần đầu tiên từ sau khi xa xứ , được bên Mẹ và gia đình trong ngày Tết Mẹ , được gặp lại bạn bè , người thân và nhất là sau mười sáu năm không gặp , Dì Dượng và anh chị thân yêu...
Còn bây giờ , cũng những ngày của tháng 5 , cũng là ta với bao kỷ niệm vui buồn , nhưng lại một mình nhớ và một mình quên , vì có ai biết trước được , ngày mai mình sẽ ra sao , chỉ cầu mong mọi việc được vẹn toàn và tốt đẹp...
Và ..., những ngày cuối tháng 5...
Tháng 5 đã hết rồi , còn lại không mấy giờ đồng hồ để viết về tháng 5 trong ký ức , vui buồn cũng sẽ cùng tháng 5 đi vào trong kỷ niệm ...
Tháng 6 đang lấp ló ở ngõ và những hạt mưa lớn nhỏ như thay nhau đón chào tháng của mùa mưa - tháng 6 trời mưa , thiên nhiên đón chào tháng mới với trời mưa , theo đúng như người ta thường nói , tháng của mùa mưa đã bắt đầu...
Còn ta - đón chào tháng mới với bài hát cũng nói về mưa - THÁNG SÁU TRỜI MƯA - có lẽ bài hát này không còn lạ và mới đối với mọi người , nhưng lời của bài hát , sau khi nghe , ngẫm nghĩ và ghi lại , thì mỗi chữ - mỗi từ trong ấy , như tìm thấy được ta đâu đó trong kỷ niệm , như khơi gợi những gì sâu sắc nhất , vui buồn nhất và khó quên nhất khi mưa về ...
Tháng sáu trời mưa-trời mưa không dứt Trời không mưa anh cố lạy trời mưa Anh lạy trời mưa phong kín đường về Và đêm ơi - Xin cứ dài vô tận ...
Da em trắng anh chẳng cần ánh sáng Tóc em mềm anh chẳng thiết mùa xuân Trên cuộc đời sẽ chẳng có giai nhân Vì anh gọi tên em là nhan sắc ...
Anh vuốt tóc em cho đêm khuya tròn giấc Anh sẽ nâng tay cho ngọc sát kề môi Anh sẽ nói thầm như gió thoảng trên vai Và bên em , tiếng đời đi rất vội ...
Tháng sáu trời mưa trời mưa không dứt Trời không mưa – anh cố lạy trời mưa Anh cũng xin mưa phong kín đường về Anh nhớ suốt đời – Mưa tháng sáu ...!!!
Có một bận,em ngồi xa anh quá Anh bảo em ngồi xích lại gần hơn Em xích gần thêm một chút-anh hờn. Em ngoan ngoãn xích gần thêm chút nữa
Anh sắp giận,em mỉm cười vội vã Đến kề anh và mơn trớn "Em đây !" Anh vui liền-nhưng bỗng lại buồn ngay Vì anh nghĩ-thế vẫn còn xa lắm
Đôi mắt của người yêu,ôi vực thẳm ! Ôi trời xa,vừng trán của của người yêu ! Ta thấy gì đâu sau sắc yêu kiều Mà ta riết giữa đôi tay thất vọng
Dầu tin tưởng chung một đời,một mộng. Em là em-anh vẫn cứ là anh Có thể nào qua Vạn Lý Trường Thành Của hai vũ trụ chứa đầy bí mật
Thương nhớ cũ trôi theo ngày tháng mất Quá khứ anh-anh không nhắc cùng em Linh hồn ta còn u ẩn hơn đêm Ta chưa thấu nữa là ai thấu rõ
Kiếm mãi-nghi hoài-hay ghen bóng gió Anh muốn vào dò xét giấc em mơ Nhưng anh giấu em những mộng không ngờ Cũng như em giấu những điều quá thực...
Hãy sát đôi đầu ! Hãy kề đôi ngực! Hãy trộn nhau đôi mái tóc ngắn dài! Những cánh tay ! Hãy quấn riết đôi vai! Hãy dâng cả tình yêu lên sóng mắt!
Hãy khắng khít những cặp môi gắn chặt Cho anh nghe đôi hàm ngọc của răng Trong say sưa-anh sẽ bảo em rằng " Gần thêm nữa! Thế vẫn còn xa lắm !" Xuân Diệu
First , Happy Mother's Day to My Mother , thank you Mom for raised me grow up & everything & wish all the best to Mom...
Then...Happy Mother's Day to all Mother in the world ,...
And...also Happy Mother's Day to myself , too... ( Here is Mother's Day present for me - it's a greeting card , it maked from my son by his teacher's instruction , looks very funny but lovely & that is everything... )