Lam Doanh's blog

Sống trong đời sống, cần có một tấm lòng...để gió cuốn đi...!!!

Subscribe to RSS feed

BUỒN!

Rạch Giá, 16/01/2009, 3:33AM

Vậy là sau một thời gian tất bật cho việc chuẩn bị khai trương café JA, hôm nay tớ mới có chút thời gian thư thả. Lâu rồi, tớ bị cuốn theo guồng quay của công việc, không còn thời gian cho blog, cho thế giới riêng của mình nữa. Giờ bắt đầu ngồi đếm lại những ngày cuối cùng của năm, tớ giật mình vì chỉ còn 9 ngày nữa thôi là Tết, 9 ngày nữa thôi là tớ sẽ bước vào cái ngưỡng băm_tớ 29. Vậy mà chẳng chút nôn nao, chẳng chút mong chờ, lần đầu tiên tớ có cảm giác này, chợt thấy buồn, thấy sợ vì giờ mình không còn được như ngày xưa nữa. Không còn những buổi đi dạo chợ hoa, không còn nao nức sắm sửa quần áo mới, không còn cái không khí tất bật dọn dẹp nhà cửa để chuẩn bị đón Tết. Sao vậy nhỉ? Không biết có ai đó đang có cùng tâm trạng với tớ không nhỉ? Trả lời cho tớ biết với đi!

Đêm nay tự nhiên thấy buồn vô cùng, 29 tuổi, vẫn còn đơn lẻ, chỉ có bạn bè và công việc. Không phải vì tớ không có ai yêu hay để mắt tới nhưng số tớ là vậy, lận đận tình duyên lắm. Gần đây thôi, cậu bạn học ngồi bên cạnh tớ hồi lúc ở B8, khi biết tớ vẫn còn độc thân và chưa có người yêu, nó đã nói cho tớ biết là ngày xưa nó yêu tớ, nó chỉ mong sao thời gian quay lại để nó có thể … nhưng bây giờ thì không thể rồi, xa quá, tớ cảm ơn cậu bạn ấy vì đã dành cho tớ một tình cảm đặc biệt mà tớ vô tình không biết. Đôi khi tớ cần lắm một người bên cạnh để chia sẻ những buồn vui trong cuộc sống, nhất là trong những ngày lạnh giá như thế này, nhưng rồi cũng chỉ có tớ với mình. Không có anh, tớ thấy cuộc sống của mình vô nghĩa quá dù tớ vẫn sống có ích cho đời. Mà anh là ai, anh ở đâu tớ nào có biết? Là những người tớ đã vô tình lướt qua nhanh và vô tình không đứng lại, thế nên đã đi qua nhau luôn rồi chăng? May be…

Đôi khi tớ cũng tự mỉa mai mình rằng tình yêu với tớ giờ như một món hàng xa xỉ, tớ chỉ có thể ngắm nhìn, có thể chạm vào mà không thể sở hữu được. Trong thế giới đầy những suy tư được bao bọc bởi cái vỏ năng động, hoạt bát của mình, tớ luôn có một người bạn thân tên BUỒN. Phải thừa nhận rằng tớ đã trở nên vui vẻ hơn trước, xinh tươi hơn trước rất nhiều nhưng để tổng kết cho những gì mà cuộc sống và tình yêu mang đến cho tớ, những trải nghiệm của tớ trong một năm qua là một câu nói rất mơ hồ “Không buồn… không vui”.

Chúc những ngày cuối năm đều vẹn tròn mọi mặt cho tớ và tất cả bạn bè nhé! Giờ tớ đi ngủ đây!

Hiện tại là món quà của cuộc sống

Hãy tưởng tượng có một ngân hàng ghi vào tài khoản của bạn 86. 400 đô la mỗi sáng. Tuy nhiên, phần sai ngạch của ngày này không được chuyển sang ngày khác. Mỗi đêm ngân hàng sẽ xóa hết phần bạn chưa dùng hết trong ngày.

Bạn sẽ làm gì... Dĩ nhiên là tận dụng từng đồng, đúng không...

Mỗi người trong chúng ta đều có một ngân hàng như thế, đó chính là Thời Gian.

Mỗi sáng nó ghi vào tài khoản của bạn 86. 400 giây. Khi đêm về, nó xóa hết phần thời gian bạn chưa kịp đầu tư vào việc có ích. Ngân hàng này không chuyển bất cứ khoản sai ngạch nào còn lại trong này và cũng không cho bạn chi trội.

Mỗi ngày bạn nhận được một tài khoản mới. Cứ đêm về phần dư lại trong ngày sẽ bị xóa. Nếu bạn không tận dụng được khoản gởi đó, người thiệt thòi chính là bạn. Không thể quay lại quá khứ, cũng không thể cưỡng lại “ngày mai”. Bạn phải sống trong hiện tại chỉ bằng khoản đã được gởi của chính ngày hôm nay. Vì vậy, hãy đầu tư thời gian của từng ngày một cách khôn ngoan để làm lợi nhiều nhất cho sức khỏe, hạnh phúc, và sự thành đạt của chính bản thân bạn.

Đồng hồ vẫn đều đều gõ nhịp, bạn hãy tận dụng ngày hôm nay.

Để hiểu được giá trị của một năm, hãy hỏi một học sinh vừa thi rớt.

Để hiểu được giá trị của một tháng, hãy hỏi một bà mẹ sinh non.

Để hiểu được giá trị của một tuần, hãy hỏi tổng biên tập của một tờ tuần báo.

Để hiểu được giá trị của một giờ, hãy hỏi người yêu nhau đang mong chờ được gặp mặt nhau.

Để hiểu được giá trị của một phút, hãy hỏi người vừa trễ tàu.

Để hiểu được giá trị của một giây, hãy hỏi một người vừa thoát hiểm trong gang tấc.

Để hiểu giá trị của một nghìn giây, hãy hỏi chủ nhân của một chiếc huy chương Thế Vận Hội.

Hãy biết trân trọng mỗi phút giây bạn đang có trong tay! Và cần phải trân trọng nó hơn nữa khi bạn sẻ chia thời gian với một ai đó đặc biệt, đặc biệt đến mức bạn phải dành thời gian của mình cho người ấy.

Hãy nhớ rằng thời gian thì không chờ đợi ai cả.

Bạn bè thực sự là tài sản hết sức quý báu của bạn. Họ đem lại nụ cười cho bạn, động viên bạn vươn đến thành công. Họ lắng nghe lời bạn nói, cho bạn một lời khen tặng, và nhất là họ muốn thổ lộ tâm tình với bạn.

Hãy thể hiện cho họ thấy bạn quan tâm tới họ đến nhường nào.

Hãy gửi thông điệp này đến bạn mình.

Nếu bạn cũng nhận được một thông điệp như thế từ người khác thì bạn biết rằng mình đã có một vòng tròn tình bạn.

Ngày hôm qua là quá khứ

Ngày mai là một điều bí ẩn

Còn hôm nay là một món quà

Chính vì vậy mà người ta vẫn gọi

Hiện tại là món quà của cuộc sống!

Đời đẹp hơn khi bạn thôi than vãn

Nếu đêm nay bạn thấy khó ngủ, hãy nhớ đến những người vô gia cư không có đến một chiếc giường để nằm xuống nghỉ ngơi.
flirt
Nếu bạn bị kẹt xe, đừng thất vọng. Trên thế giới này còn có những người mà lái xe là một mơ ước xa vời.
wizard
Nếu bạn có một ngày tệ hại ở cơ quan, hãy nghĩ đến người đã không có việc làm ba tháng nay.
love
Nếu bạn thất vọng vì quan hệ với người yêu đang xấu đi hãy nghĩ đến người chưa từng biết đến cảm giác yêu và được yêu.
smile
Nếu bạn thấy buồn vì ngày cuối tuần đã hết, hãy nghĩ đến người phụ nữ ở một nước thuộc thế giới thứ ba phải làm việc mười hai giờ một ngày, bảy ngày một tuần, để kiếm được 9 USD nuôi sống gia đình.
up
Nếu xe của bạn bị hỏng, bạn phải đi bộ hàng dặm đường, hãy nghĩ đến những người tàn tật cả đời mong ước có một cơ hội được đi bộ như bạn.
jester
Nếu bạn soi gương và thấy một sợi tóc bạc mới, hãy nghĩ đến bệnh nhân ung thư đang trong quá trình trị liệu - họ hằng ao ước có một mái tóc để xem xét có sợi tóc trắng nào hay không.
coffee
Nếu bạn thất bại và tự hỏi: cuộc đời này còn có ý nghĩa gì, mục đích của ta là gì, hãy nghĩ đến những người không thể sống đủ lâu để có cơ hội hỏi những điều như vậy.
p
Nếu bạn là nạn nhân của sự nhỏ nhen, cay độc của người khác, nếu bạn bị lờ đi hay không được tin tưởng, hãy nhớ, mọi thứ có thể còn tồi tệ hơn: bạn có thể chính là những người hẹp hòi, độc ác đó.
bigsmile
Theo Thế Giới Mới

Slide ảnh chụp tại khu du lịch suối nước nóng Bình Châu-TP.Vũng Tàu

.

Câu chuyện CÂY, LÁ & GIÓ

Lá lìa cành là vì gió cuốn đi... hay là vì cây không giữ lại? Nếu bạn muốn có tình yêu của ai đó, điều đầu tiên... hãy yêu người đó trước đã.

Cây

Lý do tôi được gọi là cây là vì tôi thích vẽ cây, một thời gian dài, tôi vẽ một cái cây nhỏ ở góc những bức tranh của tôi. Tôi đã từng hẹn hò với 5 cô gái khi tôi còn học dự bị đại học, trong số đó có một người tôi rất mến, rất mến nhưng lại không có can đảm để quen cô ấy. Cô ấy không có khuôn mặt xinh đẹp, không có những ngón tay thon dài, không có một ngoại hình nổi bật, cô ấy là một cô gái hết sức bình thường.

Tôi thích cô ấy, thật sự thích cô ấy, tôi thích sự ngây thơ, thích nét tinh nghịch, thích sự dễ thương, thông minh và yếu ớt của cô ấy. Lý do mà tôi không ngỏ lời với cô ấy là vì tôi nghĩ người quá bình thường như cô ấy thì không hợp với tôi. Tôi cũng sợ rằng khi yêu nhau rồi, những tình cảm tốt đẹp tôi dành cho cô ấy sẽ tan vỡ. Một phần tôi lo tin đồn về các mối quan hệ tình cảm của tôi sẽ làm tổn thương cô ấy. Tôi nghĩ nếu cô ấy thật sự dành cho tôi thì cuối cùng cô ấy cũng sẽ là của tôi. Vì thế tôi không việc gì phải từ bỏ mọi thứ vì cô ấy. Cô ấy đã ở bên cạnh tôi suốt 3 năm và luôn nhìn tôi theo đuổi những cô gái khác. Tôi đã làm cô ấy khóc suốt 3 năm đó.

Cô ấy muốn làm một diễn viên giỏi nhưng tôi lại là một đạo diễn vô cùng khắt khe. Khi tôi hôn người bạn gái thứ 2 thì cô ấy từ đâu đi tới, cô ấy rất bối rối nhưng cũng chỉ cười và nói: "Cứ tự nhiên" trước khi chạy đi. Ngày hôm sau, mắt cô ấy sưng như một hạt dẻ. Tôi cố tình không hiểu lý do tại sao cô ấy khóc và chọc cô ấy suốt ngày hôm đó. Khi mọi người đi về hết, cô ấy ngồi khóc một mình trong lớp. Cô ấy không biết tôi quay trở về lớp để lấy đồ và tôi đã ngồi nhìn cô ấy khóc hơn 1 tiếng.

Người bạn gái thứ tư của tôi không thích cô ấy. Có một lần hai người cãi nhau, tôi biết theo tính cách của cô ấy, cô ấy chắc chắn không phải là người gây chuyện nhưng tôi vẫn đứng về phía bạn gái mình. Tôi mắng cô ấy và cô ấy đã nhìn tôi với ánh mắt thật sự ngỡ ngàng. Khi đó, tôi không buồn quan tâm đến cảm giác của cô ấy và bỏ đi với bạn gái mình.

Ngày hôm sau, cô ấy vẫn cười giỡn với tôi như không có chuyện gì xảy ra. Tôi biết cô ấy bị tổn thương nhưng tôi nghĩ cô ấy không biết, tôi cũng đau như cô ấy vậy.

Khi tôi chia tay với người bạn gái thứ 5, tôi đã hẹn hò với cô ấy. Sau khi đi chơi được vài ngày tôi nói với cô ấy tôi muốn chia tay. Còn cô ấy cũng nói cho tôi là cô ấy bắt đầu quen người con trai khác. Tôi biết người đó là ai, người đó đã theo đuổi cô ấy một thời gian dài, một người rất tốt, năng động và đầy sức sống. Việc người đó thích cô ấy đã được bàn tán trong trường một thời gian dài.

Tôi không thể nói cho cô ấy biết là tim tôi đau như thế nào, tôi chỉ cười và chúc mừng cô ấy. Khi tôi về tới nhà, tim tôi đau đến nỗi tôi không thể đứng vững nổi nữa, giống như có một tảng đá đè nặng lên ngực tôi. Tôi không thở nổi, muốn hét thật to nhưng không thể. Nước mắt rơi xuống, tôi gục ngã và khóc. Đã bao nhiêu lần tôi nhìn thấy cô ấy khóc vì tôi, khi tôi không chịu hiểu cảm giác của cô ấy?

Sau khi tốt nghiệp, tôi cứ đọc mãi cái tin nhắn được gửi 10 ngày sau đó, nó nói: "Lá rời cây là vì gió cuốn đi hay là vì cây không giữ lá lại?".



Suốt thời còn học dự bị đại học, tôi rất thích đi nhặt lá, tại sao ư? Tại vì tôi thấy để một cái lá rời khỏi cái cây mà nó đã dựa dẫm lâu như vậy cần phải rất can đảm. Suốt thời gian học dự bị, tôi luôn ở rất gần một người con trai, nhưng không phải bạn trai mà chỉ là bạn bình thường. Khi anh ấy có người bạn gái đầu tiên. Tôi học được một cảm giác mà trước giờ tôi nghĩ là mình không thể có, sự ghen tỵ. Nỗi cay đắng đó không thể diễn tả bằng lời, giống như là cực đỉnh của đau khổ vậy. Sau đó 2 tháng họ chia tay, tôi chưa kịp vui mừng thì anh ấy lại quen tiếp một người con gái khác.

Tôi thích anh ấy và tôi biết rằng anh ấy cũng thích tôi. Nhưng tại sao anh ấy lại không hề biểu hiện? Tại sao anh ấy thích tôi mà lại không chịu bắt đầu trước. Mỗi lần anh ấy có bạn gái mới là một lần tim tôi đau nhói. Thời gian trôi qua, tim tôi đã vì anh ấy mà tổn thương rất nhiều. Tôi bắt đầu tin rằng đây chỉ là tình cảm đơn phương của mình tôi mà thôi. Nhưng nếu anh ấy không thích tôi thì tại sao lại đối xử tốt với tôi như vậy. Nó khác xa với việc anh ấy làm vì tình bạn. Thích một người sao lại đau khổ như vậy? Tôi có thể biết anh ấy thích gì, biết ước muốn của anh ấy, nhưng tình cảm anh ấy dành cho tôi thì tôi không thể hiểu được. Bởi vậy tôi không thể mở lời.

Mặc dù vậy, tôi vẫn muốn được ở bên anh ấy, quan tâm, chăm sóc và yêu anh ấy. Tôi hy vọng một ngày đẹp trời nào đó anh ấy sẽ thay đổi và yêu tôi. Cũng giống như việc đợi điện thoại của anh ấy mỗi đêm và mong anh ấy gửi tin nhắn cho mình. Tôi biết cho dù bận thế nào, anh ấy cũng sẽ dành thời gian cho tôi. Do đó tôi đã chờ anh ấy 3 năm. Thật là một quãng thời gian dài và nhiều lúc tôi cũng nghĩ đến chuyện bỏ cuộc. Thỉnh thỏang, tôi tự hỏi liệu tôi có nên tiếp tục đợi chờ hay không? Nỗi đau, sự tổn thương và nỗi ám ảnh đã theo tôi suốt 3 năm.

Cho đến năm tôi sắp tốt nghiệp, một chàng trai nhỏ hơn tôi một tuổi đã công khai theo đuổi tôi. Mỗi ngày anh ấy đều thể hiện tình cảm với tôi. Anh ấy như một cơn gió, cố thổi một chiếc lá ra khỏi cành cây mà nó dựa dẫm, ban đầu tôi thấy hơi khó chịu, nhưng dần dần tôi đã dành cho anh ấy một góc nhỏ trong tim mình. Đến cuối cùng, tôi nhận ra rằng cơn gió đó có thể làm tôi hạnh phúc, có thể thổi tôi tới một vùng đất tốt đẹp hơn. Cuối cùng tôi đã rời cành cây và cái cây cũng chỉ cười mà không hề giữ tôi ở lại.

Lá lìa cành là vì gió thổi hay vì cây không giữ lá ở lại?

Gió

Bởi vì tôi thích một cô gái được gọi là Lá, bởi vì cô ấy quá dựa dẫm vào cây cho nên tôi phải trở thành một cơn gió mạnh, một cơn gió có thể cuốn cô ấy đi. Lần đầu tiên tôi gặp cô ấy là khoảng một tháng sau khi tôi chuyển trường tới đây. Tôi nhìn thấy một cô gái nhỏ nhắn hay nhìn đội trưởng và tôi chơi đá bóng. Suốt thời gian đó, cô ấy luôn ngồi đó, một mình hoặc với những người bạn chỉ để nhìn đội trưởng. Khi anh ấy nói chuyện với những cô gái khác, tôi nhận thấy sự ghen tị trong mắt cô. Còn khi anh nhìn cô ấy, tôi lại thấy nụ cười trong mắt cô ấy rạng rỡ. Từ đó, nhìn cô ấy trở thành một sở thích của tôi, giống như cô ấy thích nhìn anh ấy vậy.

Một ngày, cô ấy không xuất hiện nữa, tôi cảm thấy có gì đó trống vắng. Tôi không thể giải thích nổi cảm giác của mình. Hôm ấy, đội trưởng cũng không tới. Tôi tới lớp của 2 người, đứng ở ngoài và nhìn thấy anh đang la mắng cô ấy. Mắt cô ấy ngân ngấn nước khi anh ta đi. Ngày hôm sau, tôi thấy cô ấy trở lại bình thường, vẫn ngồi đó và ngắm anh ta. Tôi đi ngang qua cô ấy và cười. Tôi liền viết một lời nhắn và đưa cho cô ấy. Một thoáng ngạc nhiên, cô ấy nhìn tôi, cuời rồi nhận mảnh giấy. Ngày hôm sau, cô ấy xuất hiện, đưa tôi mảnh giấy, rồi đi.

"Trái tim của chiếc lá quá nặng nề, gió không thể thổi đi được đâu".

"Không phải tại vì trái tim chiếc lá quá nặng nề. Nó bởi vì chiếc lá không muốn rời khỏi cây".

Tôi trả lời lời nhắn của cô ấy như vậy và dần dần cô ấy đã chấp nhận những món quà và điện thoại của tôi. Tôi biết người cô ấy yêu không phải là tôi. Nhưng tôi có linh cảm là một ngày nào đó tôi có thể làm cho cô ấy thích tôi. Trong vòng 4 tháng, tôi đã công khai tình cảm của mình với cô ấy không dưới 20 lần. Mỗi lần như vậy, cô ấy đều chuyển đề tài, nhưng tôi không bỏ cuộc. Nếu tôi đã quyết định muốn có cô ấy, tôi sẽ làm mọi cách để cô ấy thích tôi. Tôi không thể nhớ nổi là tôi đã tỏ tình với cô ấy bao nhiêu lần. Mặc dù cô ấy lảng tránh nhưng trong lòng tôi vẫn nuôi hi vọng, hi vọng một ngày cô ấy sẽ chịu làm bạn gái của tôi.
Một hôm tôi gọi điện cho cô ấy nhưng cô ấy không nói gì cả. Tôi hỏi cô ấy: "Em đang làm gì vậy, sao em ko nói gì hết?"; Cô ấy nói: "Đầu của em đau lắm"; "Hả?"; "Đầu em đau lắm". Cô ấy lặp lại to hơn. Tôi cúp máy và vội vàng đón taxi đến nhà cô ấy, khi cô ấy vừa ra mở cổng, tôi ôm ghì cô ấy vào lòng... và từ hôm đó... chúng tôi hẹn hò với nhau.

Vậy lá rời cây là vì gió cuốn đi... hay vì cây đã không giữ lá lại?


(Theo SamuelGoh)

Ngày không bình yên


Các bạn đang nghe nhạc phẩm NGÀY KHÔNG BÌNH YÊN trong album Lạc mất em của ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng

CHÀO MỌI NGƯỜI!



hi Hôm nay, mình thử tạo một blog mới trong opera xem có thú vị hơn blog yahoo không nè! Đây là entry đầu tiên. Hy vọng sẽ có nhiều điều thú vị để mình khám phá!sing