Bài đã được đăng trên Vietnamnet ngày 13.07.2010http://vnn.vietnamnet.vn/giaoduc/201007/Thien-ky-su-chinh-chien-chop-cho-hoc-cho-con-921975/Phần 2: Xếp hàng mua hồ sơĐêm 30/06Rồi cũng tới ngày 30/6. 5h chiều ông ngoại lượn qua xem lại thông báo tuyển sinh cho chắc cú. Mẹ in sẵn 1 cái form gọi là: “Danh sách đăng ký mua hồ sơ”, ghi rõ Stt, tên con, tên phụ huynh, ngày tháng năm sinh, thời gian tới đăng ký & chữ ký…. Cho có vẻ Pờ rồ. 8h45 cậu với bà ngoại chạy qua thám thính. 15’ sau cậu hớt hải chạy về lấy “Danh sách” vì đã thấy có vài người bắt đầu tụ tập ở đấy rồi. Mẹ tiện tay ghi tên Mi vào số thứ tự số 1 để hướng dẫn cậu cách ghi cho những người tiếp theo. Khoảng 30’ sau, tức là tới khoảng 9h30 bà ngoại gọi điện thông báo là đã có tới 30 người đăng ký rồi.
Quá choáng! Bố ngay lập tức phi ra để tiếp ứng kèm theo rất nhiều dặn dò của mẹ. Và sau đó, liên tục bà, cậu, bố gọi điện về tường thuật tình hình. Số là có một chị áo trắng, số thứ tự số 4 đứng ra nhận làm leader. Chỉ mình chị ấy được cập nhật danh sách. Tới 12h5, tất cả điểm danh phát, vì thời điểm chấp nhận đăng ký là vào ngày 1/7. Và trong đêm đó, cứ cách 1 tiếng điểm danh một lần. Ai không có mặt trong 3 lần điểm danh sẽ bị gạch tên, chuyển cho số thứ tự tiếp theo đẩy lên. Vụ này công nhận chị Leader làm mình choáng, quá pro & đúng đắn. hi hi.
Ngày 1/7 3h sáng ngày 1/7: có một bác già xuất hiện. Lúc này số thứ tự đăng ký đã lên tới hơn 50 người. Bác chửi vung lên, nào là ai chấp nhận cái danh sách này, nhí nhố. Ngày mai bác sẽ kiện lên hiệu trưởng, làm gì có chuyện chấp nhận xếp hàng từ đêm thế này. Lúc đầu, dân tình còn lên tiếng phản đối, sau bác nói chán thì thôi. Chị áo đỏ chăm chăm với cái danh sách, ngồi hì hục chép tay lại bản 2, đề phòng bản 1 bị xé rách như năm ngoái. Rồi chị chăm chăm với cái đồng hồ để canh tới giờ điểm danh. Chị ngồi vòng trong cùng. Vòng ngoài bảo vệ chị là các bà, các chị khác. Xa hơn nữa, là các bố quần đùi, thằng ngả người trên xe máy ngủ, những thằng khác đang buôn chuyện, hết chuyện WC tới chuyện con cái, chứng khoán….Có vụ, tới giờ điểm danh, có anh đang ngủ rất ngon trên xe máy, nghe xướng tới tên mình, giật mình lăn đùng xuống đất, nhưng miệng vẫn kịp hô: “Có” rất to, như chưa hề từng ngủ trước đó, nhanh & to như thể, nếu chậm, anh sẽ bị gạch tên khỏi danh sách ngay tắp lự mất.
7h30 sáng ngày 1/7 Trường mở cửa, dân tình lũ lượt kéo vào phòng bán hồ sơ. Lúc này xuất hiện thêm 1 chị leader khác, tạm gọi là 2 chị leader. Các chị yêu cầu dân tình xếp hàng ngay ngắn, nghiêm túc. Lúc này số lượng người tăng vọt, phần thì do có thêm các phụ huynh khác không biết nội tình, giờ mới tới đăng ký. Phần thì do tăng cường lực lượng cho nhóm đêm qua. Nào là ông, là bà, là bố, là mẹ. Bắt đầu loạn như xới cào cào. Nhóm người mới đến khá bức xúc. Mịa, làm đêk gì có chuyện danh sách. Danh sách ma à, làm đek gì có chuyện có người ngủ cả đêm ở đây. Toàn làm trò hết. Nhố nhăng. Rồi rổ rá văng ra. Một anh đẹp giai, chững chạc, nói chung trông khá phong độ dẫn đầu nhóm sáng nay mới tới. Anh chửi rủa, gào thét. Anh nói: “Mịa, éo học được ở đây thì học tư thục. Thiếu éo gì tiền. Nhưng mà vẫn phải chiến đấu cho bằng được vì lẽ phải. Làm éo gì có cái chuyện tự lập hội, tự lập danh sách xếp hàng bao giờ. Mịa chúng nó chứ!” blah bláh...
Mặc kệ, việc anh chửi, anh lôi tiền ra dọa đè chết người, nhóm xếp hàng đêm vẫn có vẻ kiên cường bảo vệ danh sách. Một số ông chồng được yêu cầu lên yểm trợ 2 chị Leader phòng trường hợp oánh nhau như năm ngoái.
8h30 sáng ngày 1/7 Ban Giám hiệu cũng có mặt. Có thêm 1 chú công an yểm trợ. Cuộc chiến bắt đầu ác liệt. Chia 2 phe rõ rệt. Phe đã xếp hàng cả đêm qua & phe mới xuất hiện sáng nay. Lời qua tiếng lại, đèo xìu ác liệt. Nhà trường chọn giải pháp dĩ hòa vi quý:
“Trường rất chân trọng tấm lòng của các phụ huynh. Như vậy để đảm bảo công bằng, trường xin cho tất cả mọi người bốc thăm!” . Nhóm đến sau, rào rào vỗ tay. Nhóm thức đêm la lối om xòm:
“Bốc thăm là thế éo nào. Nếu trường đồng ý việc bốc thăm, sao ko thông báo từ đầu trên bảng tuyển sinh. Để cả nhà người ta thức đêm thức hôm thế này, giờ bảo bốc thăm. Thế là éo được.” . Rồi:
“Nhà trường mọi năm làm thế nào, nay nay cứ thế mà làm” Rồi
“các trường khác làm thế nào thì cứ theo thế mà làm” …. Như một trận hỗn chiến. Một anh giai giơ điện thoại lên bảo cô hiệu phó:
“Đấy là cô nói nhé, tôi ghi âm rồi. Trường làm việc không nhất quán, sao ko nói từ đầu là bốc thăm đi. Tôi sẽ gửi cái này lên mạng, báo đài xem mọi người nói gì!” Lại một chị lôi điện thoại ra bảo:
“Để tôi gọi cho thanh tra giáo dục” . Cô hiệu phó ngay lập tức thụt cổ vào phòng họp kín tiếp mặc cho đám đông vẫn đang gào thét, cãi chửi nhau.
Chỉ khổ thân bố Mi. Chỉ vì mẹ ghi tên Mi vào danh sách đầu tiên, nên mọi người cứ “Anh số 1” mà réo. Trong lúc hỗn chiến, cả nhóm xếp hàng đủn đít bố, bảo
“Anh số 1 cứ vào đi” . Bố bị đám đông đẩy vào phòng. Trong phòng lại đẩy bố ra, lý do:
“Chúng tôi đang bàn bạc, chưa thống nhất cách giải quyết.” Cứ bị đủn đi đủn lại tới mấy lần, có ai đó hô to:
“Chán anh số 1 quá! Cứ thò thò thụt thụt. Anh cứ mạnh dạn thụt hẳn một phát vào giữa xem nào!” Bố mặt đỏ tía tai, đần thối trong đám hỗn chiến, Mẹ thì khoái trí vòng ngoài buôn chuyện ác liệt.
9h30 sáng ngày 1/7 Một số người đang xếp hàng được mời ngẫu nhiên vào họp kín. Bổ trợ thêm 3 chú công an nữa. Mời thêm nhóm bảo vệ trực ca đêm qua. Nhân chứng, vật chứng (là bản danh sách) được đưa ra thảo luận. Trong lúc chờ đợi, 2 chị leader & những người ở vòng trong được mọi người vòng ngoài tiếp viện thêm nước uống & quạt. Nhưng các chị nhất quyết không uống nước. Ờ, cũng phải thôi, đầu vào thì lại phải có đầu ra. Giờ mà phát sinh đầu ra thì tèo à, làm sao mà bỏ vị trí mà đi được. Đành phải nhịn khát vậy.
10h sáng ngày 1/7 Rốt cuộc, trường cũng lập xong cái biên bản làm việc, kết luận là chấp nhận bán theo thứ tự trên danh sách tới số thứ tự thứ 30. Từ số 31 trở đi, các phụ huynh mời photo giấy khai sinh & hộ khẩu để lại trường, để trường tìm cách giải quyết.
(Vụ này chắc mị dân, liệu pháp tinh thần an ủi cho các phụ huynh đến xếp hàng muộn) . Anh số 1 lại được đám đông đẩy vào phòng, chỉ khác lần trước là sau 5 phút anh bước ra nhưng mặt rất hớn hở & phấn kích. Rốt cuộc thì đã cầm được hồ sơ tuyển sinh có tên con gái, rốt cuộc thì đã hoàn thành nhiệm vụ vợ giao. Vụ này mà không thành chắc vợ lườm nguýt, trách móc tới vài tháng vì tội chủ quan, hi hi…
…………………………………………………….
Rốt cuộc thì con gái cũng sẽ được đi học lớp đầu tiên của những năm học Mầm non tại một trường công cách nhà vài trăm mét, rộng rãi, khang trang, cơ sở vật chất quá ổn. Trường được thiết kế & xây dựng theo những tòa nhà chung cư đầu tiên ở đây & liên tục được nâng cấp: điều hòa, sàn gỗ. Trường nhìn từ trên cao xuống, như tổ chim cúc cu 2 tầng xinh xắn. Có điều lớp học sẽ rất đông, vì thế không thể kỳ vọng được sự chăm sóc về ăn uống một cách chu đáo đâu con gái ạ. Bù lại con sẽ được học trong một môi trường có tính kỷ luật, tập thể và tính xã hội rất cao, môi trường sư phạm chuyên nghiệp. Bù lại con sẽ được ở trong không gian thoáng đáng, có sân chơi. Hàng sáng mẹ sẽ lại nấn ná đi làm muộn chỉ để cố gắng được xem cảnh thể dục buổi sáng rất đẹp của các con ở trường. Bù lại, cái túi tiền của mẹ không bị ám ảnh mỗi khi tới kỳ nộp học con. MiMi của mẹ cứng cáp thế, chắc kỷ luật hơi nghiêm một chút cũng ko sao đâu con gái nhỉ. Cố gắng để hòa nhập nhanh, con nhé!