Subscribe to RSS feed

Sticky post

Bibi & Mimi

Mùa thu trắng !



http://www.youtube.com/watch?v=9scC1R6NMU8

Ðường im vắng mùa thu trắng
Gió heo may về bên lá khô
Mù sương trắng cà phê đắng
Ấm đôi tay người xa tháng ngày

Lá bay buồn như chiếc lá bay
Bóng cây đổ dài những bóng cây
Nhớ nhung mùa thu xa vời vợi
Những mối tình, những bóng hình nghìn trùng khơi
Nhớ thương về đâu thương nhớ ơi
Tháng năm vội vàng năm tháng trôi
Áo xưa người trắng những mong chờ
Những bến bờ, quá xa mờ, quá hững hờ

Người ngồi đó thời thiếu nữ
Ðã qua bao mùa thu lá bay
Người ngồi đó hàng hiên cũ
Phố xưa sương mù hiu hắt chờ

Lá bay buồn như chiếc lá bay
Bóng cây đổ dài những bóng cây
Nhớ nhung mùa thu xa vời vợi
Những mối tình, những bóng hình nghìn trùng khơi
Nhớ thương về đâu thương nhớ ơi
Tháng năm vội vàng năm tháng trôi
Áo xưa người trắng những mong chờ
Những bến bờ, quá xa mờ, quá hững hờ

Chạng vạng chiều!

Có những việc, những khoảng thời gian nào đó đã qua, cứ tưởng đã quên mất, hóa ra vẫn nằm đâu đó trong trí nhớ, đôi khi ám ảnh tới rã rời.

Ví như một chiều như hôm nay, gió đầu mùa se lạnh, gió hanh hao thổi, mình nhớ da diết những chạng vạng chiều đã đi qua.

Mình nhớ những buổi chiều ở Coke, luôn phải làm overtime, trong lúc chờ salesman trở về VP, mình chả có việc gì làm, toàn đứng trong sân kho nhìn mặt trời đỏ ối chậm chạm tắt, có một người cầm cái bánh mỳ nóng hổi dúi vào tay, bảo: “Của em này!” Chỉ có thế thôi mà nhớ mãi tới tận bây giờ...

Nhớ những ngày sau đó, hay phải đi công tác, cứ cuối giờ chiều là xe đưa từ HL để ngủ một đêm ở HN cho kịp họp sớm vào ngày hôm sau. Chú lái xe hơn mình 1 tuổi sợ mình say xe nên nói chuyện thầm phào liên hồi. Mình ngồi trong xe, nghe được vài ba câu chuyện ko đầu ko cuối, ngu ngơ nhìn ra hai bên đường là ruộng lúa, nhà cửa, là khói bếp thi thoảng bay lên, cảm giác rất lạ, rõ ràng bên cạnh có một người, mà sao rất thấy bơ vơ và cô độc.

Những điều ấy, đã từng rất nhớ, và cũng tưởng đã quên sau bao nhiêu vui buồn, gia đình, con cái. Cho tới lần đi công tác gần đây nhất, ngày cuối cùng trên đường về HN, khi qua chùa Bái Đính, mình gặp lại một chạng vạng chiều như thế.



Vì thế nên mình thảng thốt nhớ, thảng thốt buồn. Đã có rất nhiều ráng chiều đã đi qua, có cái rực rỡ, cái u buồn, cuối cùng mình đã gặp lại mình trong một chiều như thế, còn những người cũ, giờ ở đâu, ở đâu ???



"Hướng vãn ý bất thích
Khu xa đăng cổ nguyên
Tịch dương vô hạn hảo
Chỉ thị cận hoàng hôn "

...................................

Nhảm trong một đêm không ngủ!

Nỗi buồn nhiều như gió ...

Phía ngày nắng tắt
Nỗi buồn nhiều như gió
Em ước được thả lên trời
Như bóng bay!

.....

Mấy hôm trước, nói chuyện với mấy gái mới lớn, rằng thì là chúng mày hay khóc vì những cái vớ vẩn, chả đáng. Nước mắt cũng nên tiết kiệm, giờ cứ phung phí lung tung, cuộc đời càng về sau, càng mất nhiều nước mắt hơn, lúc đó, nặn ko ra nổi một giọt nước mắt. Các gái cười nghi hoặc lắm.

Hóa ra mình nhầm, tưởng là sẽ ko còn có ngày mất kiểm soát như thế này, trống rỗng, buồn khủng khiếp. Hóa ra vẫn có những ngày đi làm ko dám ngẩng mặt lên vì đôi mắt sưng mọng như thế này.

Tôi ơi?!

Kiss the rain - Yiruma

Tưởng tượng một ngày mưa, trong căn phòng như thế này:



Và nghe "Kiss the rain"



Nhớ một ngày đã rất xa, mưa như trút, quán cafe sát biển ở HL, 3 người, dùng dằng đi đi ở ở, rồi mệt mỏi tới mức không ai nói nổi một câu, mình áp mặt vào cửa kính, nhìn mưa rơi không dứt, nghĩ lan man, nửa mong trời tạnh để thoát khỏi sự ủ dột, nửa sợ dừng mưa là mỗi người một ngả.

Cũng nơi đó, là nơi trở lại đầu tiên khi quay về.

Không có gì là mãi mãi.

Nhưng có những nỗi nhớ trong suốt vẫn luẩn khuất đâu đó. Và những lúc mỏi mệt thế này, chỉ mong đang được ngồi lại chỗ đó, suy nghĩ... Nếu có thể được chọn lại, chắc gì mình đã thay đổi ???

Tháng tư về! Có ai chờ loa kèn trắng?

http://mp3.zing.vn/bai-hat/Thang-Tu-Ve-Hong-Nhung/ZWZ97ZUE.html



Những ngày đầu tiên của tháng tư!

Thời tiết dở dở ương ương, chả nóng chả lạnh, âm u với chút hơi lạnh và ẩm ướt. Gặp phải những hôm quá mù ra mưa như hôm nay, tâm trạng thật ủ dột, F5 liên tục chả ăn thua. Tối ngồi gặm nhấm "Thời tiết đô thị" của 5xu mãi ko xong. Hình như mình đang chờ điều gì đó, nghĩ mãi cũng ko định hình ra được nó là gì. Chờ gì? Chờ gì? Chờ nắng lên cho bớt u ám? Chờ kỳ thi của BiBi nhanh tới, cho đỡ xót con? Chờ những việc dang dở có tiến triển tốt hơn không? Hay chờ loa kèn trắng??? Tháng tư rồi, những xe hoa chở rong tràn ngập hồng, hồng tròn căng,đầy sức sống, loa kèn chỉ lẻ tẻ vài bó, gày gò, cớm nắng. Những người buôn hoa than thở năm nay rét nhiều, loa kèn bị mất mùa. Tâm trạng của mình cũng cớm nắng hệt như loa kèn? Những sự thất vọng, mệt mỏi cứ ngày càng lớn dần, lớn dần. Sự kìm nén cũng tốt hơn, thay vì mình gào lên, tìm cách xả với ai đó, đi đâu đó thì giờ âm ỉ, âm ỉ. Giờ chỉ mong, giờ nghỉ làm vài ngày, trốn con về HL, đứng trên đỉnh núi BT mà hét một cái, chắc là sướng lắm.

Let it be, thôi, đổ lại mùa, đổ tại thời tiết nên mình mới nẫu & thần kinh hỏng thế này.
Bao giờ thì nắng lên?
Bao giờ có loa kèn trắng?
???


Về với Hạ Long gió lộng mây hồng...

Hạ Long mênh mông là thế để em mê mải mái chèo
Hạ Long bão giông là thế để em ngất ngây thuyền say
Hạ Long ru em ngủ trong mặn mòi quyến rũ vô cùng
Để ai khi xa Hạ Long đắm chìm trong nỗi nhớ


Trở về Hạ Long vào một ngày biển động thế này:



Chỉ bằng 1 tin nhắn & vài cuộc điện thoại í ới gọi nhau về họp lớp nhân dịp kỷ niệm 19 năm ra trường & để lấy khí thế cho việc tổ chức kỷ niệm 20 năm tốt nghiệp vào năm sau. Sau một hồi cân đo đong đếm, nếu mình đi chơi thì bố con nó sẽ thế nào, tặc lưỡi một phát, reply cho bạn học cũ: "Ok. Mai tớ sẽ về!"

Uh, thì về. Về HL một mình, tận hưởng cảm giác một mình, không có chồng & con quấy rầy, về HL để thấy lại mình, để nhớ những ngày cười cười khóc khóc vì những chuyện mà giờ nhìn lại thấy sao mà ngớ ngẩn....

Tụ tập trên một con tàu thế này trong 2 ngày, 1 đêm lênh đênh trên biển. Những con tàu với những thùng nước ngọt chở từ đất liền, với nội thất sang trọng, tiện nghi & đầy đủ có thể so sánh đẳng cấp bằng một cái khách sạn 3*** trên đất liền. Điều làm mình cực kỳ ngạc nhiên, vì so với hồi mình ở HL, ấn tượng của những con tàu đi thăm Vịnh là gắn với tiếng máy nổ, mùi dầu, ăn uống đạm bạc, nội thất nghèo nàn:



Bia, rượu, gió & nước của biển thấm đẫm người. Rồi hát hò, rồi nhảy nhót, rồi bài bạc... Vô tư, vô lo, vô nghĩ. Quên mất đống hàng tồn trong kho, quên mất việc giá thép đang lên xuống thất thường, quên mất điểm hòa vốn, lợi nhuận.... quên luôn việc những suy nghĩ thường nhật trong đầu là cho chồng ăn gì, con ăn gì. Cái cảm giác bình an ở biển lấn át cả cảm giác có lỗi với con. Lâu lắm lắm rồi mới được thả nổi cảm xúc cho chính mình - cái mà giờ quá xa xỉ.

Nhìn chiều xuống trên biển:





Trốn lũ bạn đang lê tê phê với nhạc chát chúa, đèn sàn sậm sựt hoa cả mắt ở trên sàn tàu, mình trốn về phòng, tắt điện, tắt điều hòa, mở cửa sổ bé xíu, sóng đánh xì xầm mạn tàu như ru ngủ. Trăng rằm 13 lúc ẩn, lúc hiện sóng sánh hắt cả vào phòng ngủ. Nằm nghĩ lơ ngơ, nhớ những ngày xa lắc, nhớ lan man những điều ko nên nhớ, cả những người không nên nhớ...

Ngày hôm sau trời hửng hẳn, nắng lên, biển trong vắt, bình yên:



Bãi tắm Ti tốp, hồi mình còn ở đấy, nước biển xanh ngắt, trong veo, cát trắng tinh, giờ cũng ko còn được như trước:



Những căn nhà lúp xúp dưới chân núi Bài Thơ:



Cầu Bãi Cháy nhìn từ xa như dải lụa mềm vắt qua biển:




Với dân HL, có thể cây cầu này là sự thuận tiện, là niềm tự hào. Nhưng với những người đi xa như mình thì như sự tiếc nuối. Những con phà như sự hoài niệm, kiểu người già hay chép miệng thở dài: "ngày xưa...". Nhớ những ngày đi học, có hôm biển động, phà trôi tới vài tiếng, hồi đó phà còn chưa hiện đại như về sau, chả có mái che. Nhớ những lúc chạy tướt bơ để không bị lỡ chuyến phà. Nhớ những ngày buồn buồn, mình và cô bạn thân tối tối lượn một vòng tới phà rồi quay về, coi như đã hết một vòng phố. Nhớ phà vào buổi tối, ù ì di chuyển, bên kia phà là sáng choang đèn phố. Nhớ một ngày đầu tháng 6 rất xa mình dùng dằng rời HL, đứng trên phà mắt sập sập nước, ngoảnh đầu lại nhìn thấy bóng người âm thầm tiễn chân, lại chỉ muốn con phà quay đầu lại.... Lại nhớ những ngày ở HN, nhớ HL quay quắt, mình âm thầm trở về, tới đầu bến phà Bãi Cháy, tự nhủ: "Mình đã về tới nhà!".

HL cũng đã thay đổi quá nhiều, người đi người ở cũng nhiều. Về HL giờ ra đường chả thấy khuôn mặt nào quen quen. Những con phà cũ cũng đã bị chuyển đi đâu đó. Cớ gì mình cứ dùng dằng nhớ nhớ, quên quên ???

http://nhac.zing.vn/nhac/bai-hat/nghe-nhac/ha-long-bien-nho-thanh-huyen.IW6WIABE.html


Tôi đi xin học mầm non (II)

Bài đã được đăng trên Vietnamnet ngày 13.07.2010
http://vnn.vietnamnet.vn/giaoduc/201007/Thien-ky-su-chinh-chien-chop-cho-hoc-cho-con-921975/

Phần 2: Xếp hàng mua hồ sơ

Đêm 30/06
Rồi cũng tới ngày 30/6. 5h chiều ông ngoại lượn qua xem lại thông báo tuyển sinh cho chắc cú. Mẹ in sẵn 1 cái form gọi là: “Danh sách đăng ký mua hồ sơ”, ghi rõ Stt, tên con, tên phụ huynh, ngày tháng năm sinh, thời gian tới đăng ký & chữ ký…. Cho có vẻ Pờ rồ. 8h45 cậu với bà ngoại chạy qua thám thính. 15’ sau cậu hớt hải chạy về lấy “Danh sách” vì đã thấy có vài người bắt đầu tụ tập ở đấy rồi. Mẹ tiện tay ghi tên Mi vào số thứ tự số 1 để hướng dẫn cậu cách ghi cho những người tiếp theo. Khoảng 30’ sau, tức là tới khoảng 9h30 bà ngoại gọi điện thông báo là đã có tới 30 người đăng ký rồi.

Quá choáng! Bố ngay lập tức phi ra để tiếp ứng kèm theo rất nhiều dặn dò của mẹ. Và sau đó, liên tục bà, cậu, bố gọi điện về tường thuật tình hình. Số là có một chị áo trắng, số thứ tự số 4 đứng ra nhận làm leader. Chỉ mình chị ấy được cập nhật danh sách. Tới 12h5, tất cả điểm danh phát, vì thời điểm chấp nhận đăng ký là vào ngày 1/7. Và trong đêm đó, cứ cách 1 tiếng điểm danh một lần. Ai không có mặt trong 3 lần điểm danh sẽ bị gạch tên, chuyển cho số thứ tự tiếp theo đẩy lên. Vụ này công nhận chị Leader làm mình choáng, quá pro & đúng đắn. hi hi.

Ngày 1/7
3h sáng ngày 1/7: có một bác già xuất hiện. Lúc này số thứ tự đăng ký đã lên tới hơn 50 người. Bác chửi vung lên, nào là ai chấp nhận cái danh sách này, nhí nhố. Ngày mai bác sẽ kiện lên hiệu trưởng, làm gì có chuyện chấp nhận xếp hàng từ đêm thế này. Lúc đầu, dân tình còn lên tiếng phản đối, sau bác nói chán thì thôi. Chị áo đỏ chăm chăm với cái danh sách, ngồi hì hục chép tay lại bản 2, đề phòng bản 1 bị xé rách như năm ngoái. Rồi chị chăm chăm với cái đồng hồ để canh tới giờ điểm danh. Chị ngồi vòng trong cùng. Vòng ngoài bảo vệ chị là các bà, các chị khác. Xa hơn nữa, là các bố quần đùi, thằng ngả người trên xe máy ngủ, những thằng khác đang buôn chuyện, hết chuyện WC tới chuyện con cái, chứng khoán….Có vụ, tới giờ điểm danh, có anh đang ngủ rất ngon trên xe máy, nghe xướng tới tên mình, giật mình lăn đùng xuống đất, nhưng miệng vẫn kịp hô: “Có” rất to, như chưa hề từng ngủ trước đó, nhanh & to như thể, nếu chậm, anh sẽ bị gạch tên khỏi danh sách ngay tắp lự mất.

7h30 sáng ngày 1/7 Trường mở cửa, dân tình lũ lượt kéo vào phòng bán hồ sơ. Lúc này xuất hiện thêm 1 chị leader khác, tạm gọi là 2 chị leader. Các chị yêu cầu dân tình xếp hàng ngay ngắn, nghiêm túc. Lúc này số lượng người tăng vọt, phần thì do có thêm các phụ huynh khác không biết nội tình, giờ mới tới đăng ký. Phần thì do tăng cường lực lượng cho nhóm đêm qua. Nào là ông, là bà, là bố, là mẹ. Bắt đầu loạn như xới cào cào. Nhóm người mới đến khá bức xúc. Mịa, làm đêk gì có chuyện danh sách. Danh sách ma à, làm đek gì có chuyện có người ngủ cả đêm ở đây. Toàn làm trò hết. Nhố nhăng. Rồi rổ rá văng ra. Một anh đẹp giai, chững chạc, nói chung trông khá phong độ dẫn đầu nhóm sáng nay mới tới. Anh chửi rủa, gào thét. Anh nói: “Mịa, éo học được ở đây thì học tư thục. Thiếu éo gì tiền. Nhưng mà vẫn phải chiến đấu cho bằng được vì lẽ phải. Làm éo gì có cái chuyện tự lập hội, tự lập danh sách xếp hàng bao giờ. Mịa chúng nó chứ!” blah bláh...
Mặc kệ, việc anh chửi, anh lôi tiền ra dọa đè chết người, nhóm xếp hàng đêm vẫn có vẻ kiên cường bảo vệ danh sách. Một số ông chồng được yêu cầu lên yểm trợ 2 chị Leader phòng trường hợp oánh nhau như năm ngoái.

8h30 sáng ngày 1/7 Ban Giám hiệu cũng có mặt. Có thêm 1 chú công an yểm trợ. Cuộc chiến bắt đầu ác liệt. Chia 2 phe rõ rệt. Phe đã xếp hàng cả đêm qua & phe mới xuất hiện sáng nay. Lời qua tiếng lại, đèo xìu ác liệt. Nhà trường chọn giải pháp dĩ hòa vi quý: “Trường rất chân trọng tấm lòng của các phụ huynh. Như vậy để đảm bảo công bằng, trường xin cho tất cả mọi người bốc thăm!” . Nhóm đến sau, rào rào vỗ tay. Nhóm thức đêm la lối om xòm: “Bốc thăm là thế éo nào. Nếu trường đồng ý việc bốc thăm, sao ko thông báo từ đầu trên bảng tuyển sinh. Để cả nhà người ta thức đêm thức hôm thế này, giờ bảo bốc thăm. Thế là éo được.” . Rồi: “Nhà trường mọi năm làm thế nào, nay nay cứ thế mà làm” Rồi “các trường khác làm thế nào thì cứ theo thế mà làm” …. Như một trận hỗn chiến. Một anh giai giơ điện thoại lên bảo cô hiệu phó: “Đấy là cô nói nhé, tôi ghi âm rồi. Trường làm việc không nhất quán, sao ko nói từ đầu là bốc thăm đi. Tôi sẽ gửi cái này lên mạng, báo đài xem mọi người nói gì!” Lại một chị lôi điện thoại ra bảo: “Để tôi gọi cho thanh tra giáo dục” . Cô hiệu phó ngay lập tức thụt cổ vào phòng họp kín tiếp mặc cho đám đông vẫn đang gào thét, cãi chửi nhau.

Chỉ khổ thân bố Mi. Chỉ vì mẹ ghi tên Mi vào danh sách đầu tiên, nên mọi người cứ “Anh số 1” mà réo. Trong lúc hỗn chiến, cả nhóm xếp hàng đủn đít bố, bảo “Anh số 1 cứ vào đi” . Bố bị đám đông đẩy vào phòng. Trong phòng lại đẩy bố ra, lý do: “Chúng tôi đang bàn bạc, chưa thống nhất cách giải quyết.” Cứ bị đủn đi đủn lại tới mấy lần, có ai đó hô to: “Chán anh số 1 quá! Cứ thò thò thụt thụt. Anh cứ mạnh dạn thụt hẳn một phát vào giữa xem nào!” Bố mặt đỏ tía tai, đần thối trong đám hỗn chiến, Mẹ thì khoái trí vòng ngoài buôn chuyện ác liệt.

9h30 sáng ngày 1/7 Một số người đang xếp hàng được mời ngẫu nhiên vào họp kín. Bổ trợ thêm 3 chú công an nữa. Mời thêm nhóm bảo vệ trực ca đêm qua. Nhân chứng, vật chứng (là bản danh sách) được đưa ra thảo luận. Trong lúc chờ đợi, 2 chị leader & những người ở vòng trong được mọi người vòng ngoài tiếp viện thêm nước uống & quạt. Nhưng các chị nhất quyết không uống nước. Ờ, cũng phải thôi, đầu vào thì lại phải có đầu ra. Giờ mà phát sinh đầu ra thì tèo à, làm sao mà bỏ vị trí mà đi được. Đành phải nhịn khát vậy.

10h sáng ngày 1/7 Rốt cuộc, trường cũng lập xong cái biên bản làm việc, kết luận là chấp nhận bán theo thứ tự trên danh sách tới số thứ tự thứ 30. Từ số 31 trở đi, các phụ huynh mời photo giấy khai sinh & hộ khẩu để lại trường, để trường tìm cách giải quyết. (Vụ này chắc mị dân, liệu pháp tinh thần an ủi cho các phụ huynh đến xếp hàng muộn) . Anh số 1 lại được đám đông đẩy vào phòng, chỉ khác lần trước là sau 5 phút anh bước ra nhưng mặt rất hớn hở & phấn kích. Rốt cuộc thì đã cầm được hồ sơ tuyển sinh có tên con gái, rốt cuộc thì đã hoàn thành nhiệm vụ vợ giao. Vụ này mà không thành chắc vợ lườm nguýt, trách móc tới vài tháng vì tội chủ quan, hi hi…
…………………………………………………….
Rốt cuộc thì con gái cũng sẽ được đi học lớp đầu tiên của những năm học Mầm non tại một trường công cách nhà vài trăm mét, rộng rãi, khang trang, cơ sở vật chất quá ổn. Trường được thiết kế & xây dựng theo những tòa nhà chung cư đầu tiên ở đây & liên tục được nâng cấp: điều hòa, sàn gỗ. Trường nhìn từ trên cao xuống, như tổ chim cúc cu 2 tầng xinh xắn. Có điều lớp học sẽ rất đông, vì thế không thể kỳ vọng được sự chăm sóc về ăn uống một cách chu đáo đâu con gái ạ. Bù lại con sẽ được học trong một môi trường có tính kỷ luật, tập thể và tính xã hội rất cao, môi trường sư phạm chuyên nghiệp. Bù lại con sẽ được ở trong không gian thoáng đáng, có sân chơi. Hàng sáng mẹ sẽ lại nấn ná đi làm muộn chỉ để cố gắng được xem cảnh thể dục buổi sáng rất đẹp của các con ở trường. Bù lại, cái túi tiền của mẹ không bị ám ảnh mỗi khi tới kỳ nộp học con. MiMi của mẹ cứng cáp thế, chắc kỷ luật hơi nghiêm một chút cũng ko sao đâu con gái nhỉ. Cố gắng để hòa nhập nhanh, con nhé!

Tôi đi xin học mầm non (I)

Phần 1: Kế hoạch từ xa

Kế hoạch xin học cho Mi vào lớp nhà trẻ năm học 2010-2011 đã được bàn bạc & lên kế hoạch từ tháng 3 – tức là trước 4 tháng so với lịch tuyển sinh. Tháng 3, sau tết, bố đã lên gặp cô hiệu trưởng hỏi về việc tuyển sinh. Cô bảo: “Anh về làm cái đơn, ghi rõ tên tuổi con, nêu rõ nguyện vọng”. Bố cháu về làm đơn trình bày hoàn cảnh, rất chi là lâm ly bi đát, rằng "Con đầu của tôi đã được vinh dự học ở trường này, kết quả học tập của cháu ở trường tiểu học là rất tốt, để có được thành quả như vậy là do có cả một nền tảng giáo dục vững chắc mà cháu được nhận từ các cô giáo mầm non trong quá trình học ở đây….Vì vậy, tôi rất mong muốn con thứ 2 được tiếp tục học ở trường này….“ Blê, bla….…..

Cô hiệu trưởng nhận đơn, bảo: “Thôi cứ yên tâm về mà ăn ngon ngủ kỹ nhé. Đừng có đến nhà tôi làm gì. Tháng 7 bán hồ sơ tuyển sinh. Sang tháng 6, tôi sẽ chủ động liên hệ lại!”

Bố cháu yên tâm thật, nhưng chắc cú tới đầu tháng 6, lại tới gặp cô lần nữa.

Lần này cô bảo: “Quá đông anh ạ! Năm nay chỉ tuyển sinh có 30 cháu. Nên vào thời điểm này tôi ko thể nói trước được điều gì. Ngày 1/7 anh cứ tới đăng ký mua hồ sơ nhé!”

Ơ, bực mình rồi đây. Thế thì đơn từ làm khỉ gì. Cứ tới ngày thông báo tuyển sinh mà tới. Ai cấm mình đâu. Mẹ điên lắm, tại bố hết, đã bảo là lúc gặp cô hiệu trưởng đưa đơn, phải kèm luôn “abc” gọi là phụ lục kèm theo…. Cái phụ lục này quan trọng hơn đơn thống thiết của bố nhiều. Mà bố không nghe, lại cứ bảo lúc đó đông người, mà cô đã hẹn chắc cú thế, bảo bố cứ “về mà ăn no ngủ kỹ, tới tháng 6, cô sẽ liên hệ lại mà”… Nên bố cứ bảo đợi tới tháng 6 gặp cô thì mới gửi “abc”. Ai dè…

Điên lắm rồi đấy. Ơ, như kiểu bị lừa ấy (Nói thế cũng hơi oan cho cô nhỉ?). Nhưng đúng quả thực là lúc đó mẹ đã nghĩ thế.

Và ngay lập tức, ra ngay tối hậu thư cho Ông ngoại, bố & cậu là bằng mọi giá đêm 30/06 sẽ phải xếp hàng mua hồ sơ. Phen này quyết chí dù cả đại gia đình phải thức đêm chầu chực cũng phải mua cho bằng được cái hồ sơ nhập học cho con.

(Còn tiếp Phần II: Xếp hàng mua hồ sơ)

Ngày đầu tiên đi học!

Hôm nay là ngày đầu tiên nàng đi học:



Tới cổng trường, nàng giơ tay chào bố, anh Bi. Nàng hùng dũng đi vào lớp. Mắt nàng láo liên nhìn, ngó nghiêng. Nàng ngồi vào lớp. Rồi mẹ bảo: "Chào MiMi nhé, mẹ đi làm nhé!" Nàng vội vàng chỉ vào cái ghế bên cạnh: "Mẹ ngồi đây kiểm tra MiMi học bài đi!". Mẹ vẫn tiếp tục dụ dỗ: "Mẹ phải đi làm rồi, chiều mẹ đón Mi, rồi cho Mi đi công viên chơi nhé!". Rồi mẹ dợm đứng lên. Nàng cuống quýt, một tay với vội 2 cái kẹo trên bàn, một tay cầm ba lô, đứng phắt dậy, mồm bắt đầu tru tréo: "Mi Mi về đi làm với mẹ, MiMi về mới mẹ cơ!" Tình thế bắt đầu nguy nan, mẹ lại phải giở bài nói dối (Theo gợi ý & phụ họa của cô hiệu trưởng đứng đấy): "Mẹ đi ra cất xe, không chú bảo vệ mắng, rồi mẹ vào với Mi. Mi đi lấy ghế cho mẹ nhé!". Rồi trong lúc nàng đang mải chọn ghế cho mẹ, mẹ vội vàng chuồn...

Bố, anh Bi đang rất hồi hộp đứng ở cổng trường. Mẹ vừa phi thân ra tới đó, thì nghe thấy tiếng khóc của Mi. Nhưng bị át bởi một bé cũng vừa tới, nên ko rõ đâu là tiếng Mi khóc, đâu là tiếng bạn kia khóc. Cả nhà dùng dằng một lúc rồi tặc lưỡi bảo nhau: "Thôi, kệ. Rồi vài hôm là quen thôi mà!"

Dưng mà rõ là đã làm công tác tư tưởng rồi, mà sao mẹ cứ thất bất an quá. Chở anh Bi đi trên đường mà cứ thấy sống mũi cay cay... Vớ vẩn thật ấy. Giờ mẹ ngồi đây, nhớ Nàng quá đi mất. Không hiểu giờ này Nàng đang làm gì? Không hiểu sau khi ngủ trưa dậy, Nàng có om tí tỏi mà gọi mẹ không?

Nhớ Nàng quá đi thôi!