Skip navigation.

STICKY POST

Bibi & Mimi

Hà Nội mùa này...

“Hà Nội mùa này nắng nóng như điên…”
Là Nắng!
Sáng sớm mở mắt ra đã thấy nắng tràn đầy qua cửa sổ phòng ngủ. Vàng như ko thể vàng hơn. Kéo vội rèm cửa vào để tranh thủ ngủ nướng thêm vài phút quý báu trước khi bắt đầu một hành trình ngày nào cũng giống ngày nào. Rồi hối hả lao ra đường dưới cái nắng vàng ươm ấy! Hành trình dài 13km tới chỗ làm của mình thể nào cũng gặp không dưới vài lần tắc đường. Là mình ngay lập tức sẽ được lẫn trong dòng người xe dài lê thê tới cả cây số đang cố sức chen lấn vào nhau. Là được hít đủ mùi: mùi mồ hôi người dưới nắng nhễ nhại, là mùi khói của đủ loại xe. Là được nghe tiếng còi xe inh ỏi, tiếng cãi chửi thề. “Đi đứng thế à, mù à?” “ Đi đâu được mà đi, còi xe cái đ gì? Không thấy là ko thể len lên được phân nào nữa hả? Rồi tiếng chú cảnh sát nào đang quát lại mấy thằng thường dân vừa chửi chú là đồ ngu, ko biết chỉ dẫn giao thông để đoàn người dày đặc như kiến đâm xiên vào nhau, ko thể tìm nổi lối nào thoát ra được. Tất cả tạo thành một đặc trưng rất riêng, ko lẫn vào đâu được của cái nơi được gọi là ngàn năm văn hiến này.

Là Nóng!
Nắng thế chả nóng thì sao! Nóng cứ gọi là chảy mỡ! Cảm giác mọi thứ được đặt trên một cái chảo gang nóng bỏng. Trẻ con nghỉ hè, cả ngày không ra khỏi căn phòng điều hoà bật 24/24. Ra đường thấy người người bịt mặt, kín bưng, khó thở. Lại thêm cái thứ khói mù trời do các bác nông dân ngoại thành đốt rơm ướt khiến không khí như đặc quánh lại. Tù túng, nặng nề & ngột ngạt.

“Hà Nội mùa này phố cũng như sông”
Là Lụt!
Nắng thế, nóng thế, đùng cái là mưa. Mưa Hà Nội dù to, dù nhỏ gắn liền với lụt. Vừa thấy mưa, trên các forum đã nhớn nhắc hỏi nhau: “Chỗ em lụt tới mắt cá chân rồi, chỗ các bác thì sao?” “Có bác nào ở Bùi Thị Xuân vào confirm cho em phát xem đã ngập chưa, để em còn tranh thủ chạy qua nhà cho con bú” Lụt cũng giống tắc đường, ko thể tiên liệu được trước đoạn nào sẽ bị để mà tránh nữa.

Là Lội!
Lụt rồi, lại phải lội thôi. Người lội bằng chân, xe lội bằng tay (của người dắt bộ). Nhưng cũng may mà có lội, để mấy đứa đi xe hai bánh như mình không còn bị cảm giác GATO với mấy chú đi xe bốn bánh nữa. He he, xe máy dính lụt, còn len lỏi được lên vỉa hè, luồn lách qua vài đoạn đường một chiều, thể nào cũng thoát. Đen quá thì dắt bộ qua vài đọan ngập sâu nhất rồi qua tay mấy chú sửa xe đứng chờ sẵn chỗ hết ngập là ngon rồi. Nhưng mấy chú bốn bánh thì chịu, hoặc là dậm chân tại chỗ, ngồi trong xe nhịn đói nghe nhạc, hoặc là đói quá, vứt xe đấy mà chuồn. Hà Lội trở về với đúng nghĩa của nó, không thể khác hơn.

-------------------------------------------------------

Tức cảnh sinh ……. bệnh!

Mình viết bài này khi trời đổ mưa như trút. Nỗi sợ hãi ám ảnh với tiếng mưa rơi trên mái tôn của khu kho rộng từ hồi làm ở Coke tới giờ vẫn chưa dứt! Không tin ấy hả, cứ thử một lần nghe tiếng mưa rơi trên mái tôn xem sao? Cứ có cảm giác như cả bầu trời đầy mưa sắp đổ ụp xuống đầu mình, đầy đe doạ. Nhớ hồi còn làm ở Coke, mỗi lần mưa, thế nào cái chú lái xe hơn mình một tuổi cũng sẽ gọi điện cho mình, nói chuyện tầm phào suốt cơn mưa để trấn an sự sợ hãi ấy... Không hiểu sao, dù đã trải qua thời gian quá dài, nhưng mỗi lần mưa, mình lại nhớ khủng khiếp quãng thời gian làm ở Coke, nỗi nhớ như sờ tới được, giống hệt như mình đang đứng trong một văn phòng kính trong suốt, trong một kho hàng với những pallets chứa đầy những chai xanh, đỏ, vàng..., mọi người đi lại, làm việc, nói cười... Giờ, sau 8 năm kể từ ngày rời khỏi Ck, những cơn mưa vẫn là nỗi ám ảnh không nguôi với mình, không hiểu vì đâu?

Bay qua thời thiếu nữ - Trang Hạ

Bay qua thời thiếu nữ - Copy & paste để tặng cho Dũng béo ngâm cứu nhé! :smile:

(Tản văn - Trang Hạ)

Một buổi tối rời thư viện yên ắng, tôi băng qua sân trường quay về khu ký túc xá dành cho giảng viên đại học. Tôi nhớ nguyên vẹn cảm giác nôn nao lúc dừng lại trước đám đông sinh viên sôi nổi hướng lên sân khấu chăng một rừng đèn giữa sân trường, tôi nhớ khúc nhạc chơi rộn rã giữa đám đông, tôi nhớ nét mặt say mê và hạnh phúc của cậu bé chơi ghi ta điện hát giữa ban nhạc sinh viên. Và tôi lẳng lặng đi tiếp, mặt đầy nước mắt, vì phát hiện ra mình đã ngay lập tức phải lòng cậu sinh viên vào lúc đó, khi cậu chưa hát hết câu cuối cùng.

Có phải tình yêu, sự phải lòng là đặc quyền của thanh xuân, và nó quá xa xỉ với những người phụ nữ đã quá ba mươi?

Nếu lúc đó tôi dừng lại, hoà vào đám đông, ở lại với say mê đấy, cuộc đời tôi rồi sẽ ra sao? Lần đầu tiên tôi nhận ra những tình cảm gì làm cho cô thiếu nữ hạnh phúc thì lại làm cho người đàn bà đau đớn. Và thời gian đã cướp đi của người đàn bà không phải là nhan sắc, thời gian, mà là trái tim mở cửa. Có những cánh cửa đã lần lượt đóng lại trong đời đàn bà, cho dù người đàn bà khăng khăng, vẫn tự tin và luôn duyên dáng.

Là cánh cửa cổ tích tuổi lên mười, là cánh cửa băn khoăn tuổi dậy thì, hay là cánh cửa mơ mộng khép lại sau mối tình đầu tuổi mười bảy với nước mắt lẳng lặng trong đêm sao?

Là cánh cửa vào khu vườn hạnh phúc người nào đã vĩnh viễn khoá lại trong khi người phụ nữ vẫn còn mong chờ ở bên này cửa. Lúc thấy người mình yêu đi khỏi đời mình, tưởng sẽ còn có ngày gặp lại. Mà phải đến cuối đời mới biết, những năm tháng đó đã thực sự khép lại sau phút chia tay sau cùng, mãi mãi không bao giờ gặp lại người mình đã yêu, cho dù người đàn bà sẽ đi tiếp bao nhiêu dặm đường xa, mong mỏi.

Tôi tin nếu tôi hai mươi, tôi đã đứng lại trong đêm đó, ngắm lâu hơn gương mặt làm tôi yêu thương bất chợt, mở cửa đời mình cho một lần yêu thương, dù được đáp hay không cũng vô cùng đẹp đẽ hạnh phúc. Bởi lúc đó hai mươi, có quyền theo đuổi, có quyền cởi lòng ra trước tình yêu.

Vậy tại sao ba mươi vẫn phải lòng đôi mươi? Vẫn chỉ yêu được tuổi trẻ, trong khi đã bay qua thời thiếu nữ từ năm nào? Hay cuộc đời chơi xỏ chúng ta, bắt ta già đi nhưng bắt tình yêu đứng lại ở tuổi đôi mươi. Bắt ta mãi mãi phải lòng tuổi trẻ, một người bạn trai cầm ghi ta hát giữa sân trường.

Cay đắng khi thấy trước khi ta năm mươi, và khóc vì phải lòng một cậu bé.

Có người nói, cuộc đời đàn bà gọi là hoàn hảo nếu có được ba người đàn ông. Lúc đôi mươi yêu người đàn ông ba mươi, được yêu, được bảo bọc, được chiều, được khám phá cuộc sống. Lúc ba mươi tốt nhất là có được người con trai hai mươi. Đàn bà học lại cách theo đuổi, cách chinh phục, và cách hưởng thụ cuộc sống với tình yêu. Và khi đàn bà năm mươi, tốt nhất có được người đàn ông năm mươi, để cùng bầu bạn sớm chiều, đến đầu bạc răng long.

Không cần đàn bà, đàn ông vẫn khẳng định được bản lĩnh.

Ngược lại, quá tốn đàn ông để đàn bà nhận ra được mình.

Khi ta không còn trẻ, những thứ ta được và những thứ ta mất ngày càng trừu tượng hơn. Những người đàn ông dù già cũng vẫn luôn có người tình trẻ hơn đứng chờ đâu đó trước mặt, phụ nữ thì không, không ai chờ phụ nữ già.

Đến lúc đã bay qua thời thiếu nữ, mới biết đã bỏ lỡ cơ hội hôn những người yêu quý, những tình đáng quý, và giờ đây, ngay cả nụ hôn cũng đã trở nên hiếm hoi. Có lần ngồi cạnh, sực nhớ ra, tôi sửng sốt nói: "Anh ạ, hình như đã lâu lắm rồi chúng ta chưa hôn nhau."

Và nhìn nhau ngỡ ngàng khi hiểu ra sự thật ấy không phải là thời gian xa cách, không phải tình cảm chia cách, không phải công việc bề bộn, mà là tuổi tác đã khiến chúng ta quên hôn.
Và tôi ao ước người con trai không phải hôn tôi giờ đây tuổi ba mươi ba, mà là hôn cô gái ngày xưa lần đầu gặp, ở ngã rẽ, nhìn thấy nhau lần đầu tiên, mở lòng ra cho một tình yêu mới đến, trong cái nhìn tin cậy.


Dù tôi đã bay qua thời thiếu nữ lâu rồi.

Trang Hạ

-------------------------------------------------------------------------------

Sinh ngày 14/02



Vèo một phát, qua một năm bận rộn tít mù với công việc mới của mẹ, ngoảnh đi ngoảnh lại "búp bê mũi tẹt" của mẹ đã tròn 1 tuổi.

Tóc đủ dài để mẹ có thể đủ tự tin mua về hàng tá nào dây, nào buộc, nào cặp, nào nơ. Xanh, đỏ, tím, vàng đủ cả. Để mỗi lần đi chơi, mẹ lục tung đống quần áo của em lên, quần hồng, áo đỏ cứ gọi là rộn ràng cả nhà. Rồi cười típ mắt khi nhìn thấy em sau một hồi vận lộn áo quần. Bố bảo mẹ không biết điệu, không biết diện, không biết nơ niếc gì nên có con gái thoả sức mà bù đắp nhé
Nào là áo dài:



Nào là bồng bềnh nhé:



Phần quan trọng nhất trên cơ thể

Mẹ tôi đã ra một câu đố: "Con yêu, phần nào là quan trọng nhất trên cơ thể hả con?"
Ngày nhỏ, tôi đã nói với mẹ rằng âm thanh là quan trọng đối với con người nên tai là bộ phận quan trọng nhất. Mẹ lắc đầu: "không phải đâu con. Có rất nhiều người trên thế giới này không nghe được đâu, con yêu ạ. Con tiếp tục suy nghĩ về câu đố đó đi nhé, sau này mẹ sẽ hỏi lại con." Vài năm sau, tôi đã nói với mẹ rằng hình ảnh là quan trọng nhất, vì thế đôi mắt là bộ phận mà mẹ muốn đố tôi. Mẹ lại nhìn tôi âu yếm nói: "Con đã học được nhiều điều rồi đấy, nhưng câu trả lời của con chưa đúng bởi vi vẫn còn nhiều người trên thế gian này chẳng nhìn thấy gì." Đã bao lần tôi muốn mẹ nói ra đáp án, và vì thế tôi toàn đoán lung tung. Mẹ chỉ trả lời tôi: "Không đúng. Nhưng con đang tiến bộ rất nhanh, con yêu của mẹ."
Rồi đến năm 1991, bà nội yêu quý của tôi qua đời. Mọi người đều khóc vì thương nhớ bà. Một mình tôi đã vừa đạp xe vừa khóc trên suốt chặng đường 26 km từ thị xã về quê trong đêm mưa rào ngày 4/5 âm lịch của năm đó. Tôi đạp thật nhanh về bệnh viện huyện để mong được gặp bà lần cuối. Nhưng tôi đến nơi thì đã muộn mất rồi. Tôi đã thấy bố tôi gục đầu vào vai mẹ tôi và khóc. Lần đầu tiên tôi thấy bố khóc như tôi.
Lúc liệm bà xong, mẹ đến cạnh tôi thì thầm: "Con đã tìm ra câu trả lời chưa?" Tôi như bị sốc khi thấy mẹ đem chuyện đó ra hỏi tôi lúc này. Tôi chỉ nghĩ đó là một trò chơi giữa hai mẹ con thôi.
Nhìn vẻ sững sờ trên khuôn mặt tôi, mẹ liền bảo cho tôi đáp án: "Con trai ạ, phần quan trọng nhất trên cơ thể con chính là cái vai."
Tôi hỏi lại: "Có phải vì nó đỡ cái đầu con không hả mẹ?"
Mẹ lắc đầu: "Không phải thế, bởi vì đó là nơi người thân của con có thể dựa vào khi họ khóc. Mỗi người đều cần có một cái vai để nương tựa trong cuộc sống. Mẹ chỉ mong con có nhiều bạn bè và nhận được nhiều tình thương để mỗi khi con khóc lại có một cái vai cho con có thể ngả đầu vào."
Từ lúc đó, tôi hiểu rằng phần quan trọng nhất của con người không phải là "phần ích kỷ", mà là phần biết cảm thông với nỗi đau của người khác.

Giả vờ......

Bi, Chị Tý, em Bẹp chơi trò chơi già vờ bố mẹ, con. Bi là bố, Tý là mẹ, em Bẹp là con.

Bố Bi: Hôm nay là sinh nhật con. Nhà mình đi ăn quán nhé!
Mẹ Tý: Đúng rồi, đi ăn quán lẩu nhé!
Con Bẹp: Phải có bánh sinh nhật chứ!
Bố Bi: Thì đi ăn quán đã, rồi về nhà tổ chức sinh nhật.

Bố Bi: (Giọng rất dõng dạc): Chủ quán! Cho một xuất lẩu nào!
Mẹ Tý: Cho thêm cả một lẩu tôm với lại lẩu bò nhé!

(Giả vờ ăn như thật)
Bố Bi: Thôi ăn xong rồi! Về nhà cắt bánh sinh nhật nào!
Mẹ Tý: Nào cắt bánh nào! Hát “Happy birthday nào!”
(Giả vờ châm nến, rồi hát, rồi vỗ tay như thật. Rồi cũng thổi nến như thật luôn… :lol::lol::lol:)
Mẹ Tý: Nào cắt bánh thôi, Bố lấy cho mẹ con dao để cắt bánh đi!
Bố Bi: (Thở dài như thật) Mẹ chỉ được cái giỏi hành bố thôi. Mệt quá..
(Rồi cũng đứng lên, giả vờ lấy dao, rồi đưa mẹ)
Bố Bi: Thôi xong sinh nhật rồi. Đi ngủ sớm đi để mai còn đi làm. Không thì sáng mai lại đi làm muộn mất.
Mẹ Tý: ừ, mai bố đi làm về nhớ đón con nhé, À, nhớ mua hộ mẹ cái bắp cải nhé!
Bố Bi: Biết rồi! Thôi đi ngủ thôi!

(Giả vờ đi ngủ như thật. )
Trò chơi kết thúc.
:D
:D
:D


Tình iêu của Bi




Đây là mẩu đối thoại mà mẹ nghe được trong lúc Bi tắm cùng chị Tý & Anh Cún:

Bi:
Em sắp có vợ rồi nhé! Vợ em là Cô Hiền ở Công ty của bố em nhé! Hôm trước nhé, em đi nghỉ mát cùng Công ty bố em, Cô Hiền cô ấy yêu em cực. Thật đấy! (Giọng dài ra, mỏ nhọn hoắt)
Anh Cún: Ui, thằng Bi này ngu vãi chuối. Bi bé thế này, làm sao mà lấy vợ được. Mà đến khi Bi lớn thì cô Hiền cô ấy già rồi, làm sao mà làm vợ Bi được. Lêu lêu, đồ dở hơi!
Tý: (Gật gật đầu phụ hoạ, ra chiều tâm đắc lắm) : Đúng rồi! Bi bị dở hơi rồi! Đúng là đồ dở hơi
Bi: ( Mặt có vẻ cú cú, lườm Tý một phát. Rồi một lúc mặt đần ra , chắc là ngẫm nghĩ gì đây, rồi cũng vớt vát thêm một câu): Nhưng mà cô Hiền ấy, xinh cực, em cũng yêu cô ấy. Ngày mai em mới cưới cô ấy cơ.

Đến khi đi ngủ, Bi nói chuyện với mẹ:
Bi: Mẹ ơi, hôm nay mẹ bạn Cún hỏi con là có phải con yêu bạn Cún ko? Con bảo là đúng. Thế là mẹ bạn ấy bảo thế thì sau này cho Bi cưới Cún nhé? Mẹ cho con cưới bạn Cún nhé!
Mẹ: Sao hôm trước con bảo yêu cô Hiền lắm lắm nhiều nhiều cơ mà, đòi cưới cô Hiền mà. Sao giờ lại đòi cưới Cún? Thế cô Hiền lại để dành phần cho Bố hả?
Bi: Nhưng mà hôm trước cô Hiền đến nhà mình chơi lâu lâu, con thấy cô ấy cũng lớn rồi. Khi nào con lớn, thì cô ấy cũng càng lớn hơn, thì làm sao mà con lấy làm vợ được. Thôi, con chỉ lấy bạn Cún thôi. (Hoá ra là chưa biết dùng từ già, he he…p: p: p:)

(Giải thích một chút về cô Hiền. Đây là đối tượng đặc biệt đầu tiên mà bạn Bi quý một cách thái quá. Không hiểu sau chuyến đi CátBà với cơ quan bố về, đuợc cô ấy chăm sóc kiểu gì mà nhất nhất một hai là yêu cô Hiền, quý cô Hiền. Bạn ấy tự tay viết lại số điện thoại của cô ấy vào quyển lịch bàn, nét chữ to đùng, nghệch ngoạc. Cứ lúc nào nhớ ra, là bạn ấy tay bấm điện thoại, mắt nhìn vào quyển lịch bàn, rồi buôn với cô ấy. Mẹ chịu, ko lý giải nổi, thế là thế nào nữa. :confused: :confused:Ghen tị với cô Hiền quá nhờ...)





Công nghệ tua!



Bạn Bi nói cực nhiều(Có vẻ theo gen trội của mẹ). Thường cả nhà hay nói chuyện vào bữa ăn tối & trước khi đi ngủ. Mẹ & Bi nói là chính. Bố thì nghe & thi thoảng phụ hoạ chiếu lệ. Em Mi thì khoái trí toe toét (Vì cứ tưởng là tất cả mọi người đang nói chuyện với mình!). Thường thì Bi ko tham gia được vào các câu chuyện của Mẹ. Nên đôi khi rất cú, vì bị đàn áp. Bi cứ định nói gì, thì mẹ đang dở câu chuyện, không thể chen ngang được. Đến khi Bi đang hào hứng buôn chuyện thì mẹ lại lườm lườm kèm theo cái giọng chả có tí ngọt ngào nào: “Bi, nói ít thôi, tập trung vào việc ăn đi nào!”. Tối qua cũng thế, mẹ đang dở câu chuyện, Bi cứ thập thò chen ngang mấy lần, thế mà mẹ chả hiểu ý, vẫn cứ tiếp tục phát. Bực quá, bạn Bi nói: Mẹ! Mẹ phải nói TUA đi chứ! Mẹ nói TUA cho nhanh đi, để cho con còn nói chứ!”. ???





Lý sự cùn

Bạn Bi dạo này rất ngang, láu cá & cực kỳ hay lý sự cùn!
Đang nghỉ hè, Bi ở nhà với bà & em Mi. Sau một hồi lượn mấy nhà hàng xóm, ko có người nào để chơi cùng, Bạn Bi về nhà, đòi xem phim hoạt hình. Mắt bạn dán vào màn hình tivi, mồm thì oàng oàng thuyết minh trước phim (bạn xem quá nhiều lần nên thuộc hết cả lời thoại nên bạn thuyết minh trước, phim nhắc lại sau :smile:)Đôi lúc hứng chí, người bạn uốn lượn theo tình tiết gay cấn trong phim. Đầu tiên bạn ngồi trên ghế đàng hoàng. Được 10' bạn bắt đầu chuyển từ ghế xuống ngồi đất để xem cho rõ. Sau 10' nữa, bạn ngồi chổm hổm ngay trước màn hình ti vi. Bạn xem một cách cực kỳ phấn khích mặc dù bộ phim này xem ko dưới cả chục lần rồi. Bà Yến chốc chốc lại nhắc nhở: “Bi! Ngồi xa ti vi ra”. Bạn tỏ vẻ ko nghe thấy gì. Kệ. Bà sốt ruột lại nhắc tiếp. Chậc! Chắc bà nói ai đấy chứ! Nên tiếp tục kệ! Lần này, bà cao giọng hơn: “Bi! Có nghe thấy bà nói gì không? Cháu ngồi xa tivi ra!”. À, có vẻ lớn chuyện đây. Bạn Bi từ từ quay đầu lại, mắt mũi nhăn lại, gườm gườm nhìn bà: “ Thế bà có nhìn thấy trên ti vi người ta viết chữ là BÀ LẮM MỒM không đấy?”


???!!!

Chuyện này mẹ nghe bà kể lại, quá choáng nên lúc đi ngủ, mẹ hỏi lại Bi. Bi không nói gì cả. Sau một hồi phân tích, giảng giải là con ko được thế này, thế nọ, bạn chỉ nói một câu duy nhất : “Ai bảo tại bà cứ nói nhiều cơ ”

???!!!

Anh & Em


Anh - gần 5 tuổi, ở cái tuổi dở lớn, dở bé . Ngang & hay lý sự cùn.
Em - gần 5 tháng tuổi, cả ngày chỉ toe toét cười & u ơ những câu vô nghĩa.
Thế mà anh lại cực kỳ hiểu những gì em muốn nói nhé!
Tối tối, mẹ thường xuyên phải đánh vật với việc ép em đi ngủ sớm. Thường thì sau khoảng 30’ mà mắt em vẫn tròn xoe, toe toét thì mẹ đành thua, kệ, để em nằm cạnh, cho em thích làm gì thì làm, còn mẹ thì liu tiu ngủ.
Em dớn dác , nhìn ngó linh tinh một hồi. Rồi chán, thì bắt đầu hát ê a. Âm điệu lúc đầu nhỏ thôi. Tới chừng vẫn chưa thấy ai nhòm ngó tới mình thì tiếng ê a của em cứ to dần, to dần. Anh thấy thế, khoái chí lắm, nói :” Bố xem kìa, xem kìa, em Mi đang ru mẹ ngủ kìa? :smile:))
Được khoảng 2 tối thế, sau em lại chuyển trò mới!
Sau khi bị mẹ bắt nằm yên bên cạnh, vẫn là trò nhìn ngó khắp phòng. Chán, em nằm im, ra chiều ngoan ngoãn lắm. Được 10’, em bắt đầu chơi trò phun mưa. Mồm phùng to ra, lưỡi đầy ra ngoài, nước bọt, nước dãi phun phì phì.. Anh phát hiện ra trò chơi mới của em, vỗ tay ầm ầm cổ vũ. Em được thể, Càng lúc càng miệt mài, mặt mũi long lanh, ra chiều hớn hở lắm. Em làm trò, anh cổ vũ. Được một lúc anh vừa cười sằng sặc vừa nói:: “Mẹ, tại mẹ mặc áo hoa ấy mà. Em cứ tưởng là hoa thật nên đang phun mưa để tưới cho hoa đấy” ?! :smile:):smile:

December 2009
S M T W T F S
November 2009January 2010
1 2 3 4 5
6 7 8 9 10 11 12
13 14 15 16 17 18 19
20 21 22 23 24 25 26
27 28 29 30 31