Muốn viết vài dòng về những nốt nhạc của Richard Clayderman. Cảm hứng này bắt nguồn khi dạo quanh facebook của "anh" và bắt gặp những giai điệu quen thuộc. Mình đến với nhạc không vì muốn đào sâu tìm tòi những nguyên lí, kĩ nghệ để chơi giỏi nhạc cụ hay âm luật nào đó, mọi thứ có vẻ khó khăn hơn theo cách tự nhiên rằng mình yêu nhạc vì cảm thấy nhạc đồng điệu với tâm hồn
Ngày xưa, mình đến với âm nhạc cũng vì lẽ đó, khi mất đi niềm vui từ thế giới xung quanh, không còn tin tưởng hơn về cách sống giữa loài người với nhau, không còn hy vọng quá nhiều vào những lời nói hoa mỹ, thì không ai có thể chia sẻ, cảm thông và thấu hiểu nỗi lòng mình. Lúc đó, cảm giác hoang mang, chơi vơi cứ liên tục đè nặng kéo lê cuộc sống vào trong hoang mạc. Ánh mặt trời thiêu đốt tâm can, cát dưới chân nóng cháy vô hồi, bốn bề nhìn quanh mênh mông gió cát, không rõ phương hướng ở nơi đâu? Cảm thấy khát, mất mát quá nhiều thứ và suối nguồn là món quà kì diệu trời ban cho loài người, đó là mầm sống. Âm nhạc cũng như nước trong nguồn vậy! Cứu sinh linh hồn và rửa trôi phiền muộn
Ngoài Paul Mauriat, mình cũng nghe nhạc của nhiều nghệ sĩ khác, trong số đó phải kể đến Richard Clayderman. Nhạc của Rich không đòi hỏi người nghe có một trình độ nhất định để thẩm thấu, đánh giá, và nó không kén chọn người nghe, bất kể mình là ai, làm nghề gì, có nhất thiết phải có năng khiếu âm nhạc hay hoạt động trong lĩnh vực nghệ thuật hay không thì nó vẫn phù hợp với mọi sở nghe của đa số người. Dĩ nhiên không loại trừ mình, có thể những nốt nhạc bình dị, đơn giản, không cao siêu, kì bí luôn chiếm ưu ái trong sở thích nghe nhạc của mình. Hơn thế, nhạc của Rich luôn để lại dư âm man mác buồn; không vui tươi, hào hứng hay sôi nổi; là nỗi buồn thanh thản tự nhiên như cánh chim chiều bay về tổ và sóng vỗ ngoài khơi. Khi từng nốt trong veo vang lên khiến mình cảm giác đang được ôn lại kỉ niệm, và mọi thứ vỗ về nhau như vòng tay người yêu ôm lấy tấm thân cô độc của mình mà xoa dịu
Trong những bản nhạc của Rich, bản mà mình yêu thích nhất và luôn gối đầu giường là Nostalgy, có lúc nó làm mình thêm buồn và cô đơn nhưng nỗi buồn và cô đơn ấy trở nên nhẹ nhõm hơn rất nhiều, đó là trạng thái khắc khoải bay lang thang trên tầng mây, lướt cùng gió ra biển cả, là cảm giác ngắm trăng sao lòng cồn cào vì yêu, nhìn vào trời đêm sâu thẳm và tự nhủ: "Em nhớ anh!"
Trời đã khuya, không thể nghe thấy tiếng rao đêm và càng không thể thấy ánh trăng rọi qua khe cửa. Trăng và sao dường như cũng bỏ đi đâu mất, chỉ có thể nghe thấy tiếng quạt máy và tiếng nước chảy róc rách từ chiếc vòi đã hỏng. Kí túc xá vắng đèn, phòng say ngủ, thiêu thân tìm nơi trú ẩn
Không muốn thức đêm nhưng dường như cảm xúc tìm đến khiến mình không thể ngủ vội. Cảm giác buồn lâng lâng mà êm dịu. Lòng không cồn cào, ồn ã như mưa rào mùa hạ; không lạnh lẽo, buồn thương như tuyết trắng mùa đông, và cũng không hân hoan, rạo rực như gió xuân xanh biếc; chỉ có thể là nắng vàng khi vào thu, êm và say như kẻ nghiện. Thực ra, khoảng thời gian này không còn đủ rảnh rỗi để mình thả hồn vào mây xanh gió hát, chẳng còn đủ yên tĩnh để mơ mộng nhiều hơn dù tuổi trẻ không còn bao lâu nữa. Lo xa, suy nghĩ, nhạy cảm, cô độc, hoài niệm, thả trôi rồi nắm bắt, rời xa rồi nhớ thương, vấn vương vì nhưng kỉ niệm cũ , có đủ không khi tuổi trẻ sắp qua đi nhanh thôi mà ngôi sao vẫn không tìm ra nổi ánh sáng cho chính mình. Thời gian co kéo mọi thứ với nhau dồn dập…
Khoảnh khắc này thì khác, mình đang rất tịnh tâm: nhạc, hoa và chút thơ cho buổi tối thêm thi vị. Dư âm cơn mưa mùa hạ chiều nay vẫn còn mát dịu, mình thích nỗi buồn êm ả như lúc này, không ưu tư, phiền muộn; không hoang mang, chơi vơi; lạc lõng, bơ vơ cũng không còn nữa. Nó là nỗi buồn của riêng mình, quan trọng như hạnh phúc, và chúng đơn giản, nhẹ tênh
Nhớ đến cánh đồng oải hương tím bát ngát trong mơ, nốt nhạc trong veo vang lên thong thả. Mình đã mơ đi giữa hoang hoải nắng tràn qua luồn gió dập dờn sóng biếc ở Provence. Từng cánh hoa khép nắng vào lòng như cách mình vẫn yêu nắng thu, chờ nắng tan trên tay ấm nóng. Gối đầu lên những sóng hoa lan tỏa, cảm nhận sự mềm mại và hương thơm thanh ngọt phả đều vào gió. Dưới vòm trời cao xanh, cánh đồng hoa miên man tím biếc, là màu của chia ly, nhung nhớ, nếu là buồn thương vẫn sống trong hy vọng, màu tím ấy không bao giờ mất đi niềm tin yêu. Dù sắc hoa có nhạt dần theo thời gian thì dư hương vẫn luôn đọng lại vì tất cả luôn tồn tại và chuyển động quay tròn, đậm hay nhạt âu cũng là sắc thái và sắc thái ấy sẽ không bao giờ mất đi như khi ta yêu thương ai đó, khi vồn vã, rạo rực, khi lại lắng đọng, thâm trầm, yêu thương ấy sẽ luôn tồn tại mãi mãi…
Lavender một chiều Provence, nét trầm tím biếc buồn riêng ta…
Nụ cười ấm áp của anh trong ánh nến làm em cảm động Và từ biệt những nỗi đau của ngày hôm qua, Trái tim em anh là người hiểu rõ nhất Cho dù đêm nay ánh trăng mờ không tỏ vẫn biết mình từ đâu đến và sẽ đi về đâu Anh và em đã từng cùng trải qua mưa gió để hai trái tim dần tiến sát bên nhau
Hãy để cho em được lặng lẽ yêu anh và vì anh tất cả đều không cần dùng lời nói Nếu đã có duyên không cần nói phải bên nhau dài lâu để cho cảm giác của chúng ta đặc biệt khác với mọi người Dù cho trên thế gian tình yêu muôn hình muôn vẻ Em vẫn chỉ có một tình cảm đặc biệt với anh Người yêu ơi, em sẽ mãi chúc phúc cho anh Người tốt sẽ mơ những giấc mơ đẹp Người tốt sẽ mơ những giấc mơ đẹp
Hao ren hao meng zhu guang zhong ni de xiao rong nuan nuan de rang wo gan dong gao bie na zuo ri de shang yu tong wo de xin ni zui dong jin guan zhe ye se meng long ye zhi dao he qu he cong wo he ni zou guo yu zou guo feng man man de ba xin kao long
jiu rang wo mo mo de zhen xin wei ni yi qie zai wu yan zhong you yuan fen bu yong shuo chang xiang shou rang gan jue yu zhong bu tong jiu suan shi ren jian you feng qing wan zhong wo yi ran qing you du zhong qin ai de wo yong yuan zhu fu ni hao ren jiu you hao meng hao ren jiu you hao meng
Mưa trải dài từng cơn mê mải Mưa cuộn mình dấu nóng vào trong Mưa lạnh giá ngược về xứ lạ Mưa bồi hồi tìm chốn xa xôi
Mưa ướt hoàng hôn mưa ướt lá Hoàng hôn tím màu lá xanh tươi Cho lòng ai gợn sầu lên mắt Lặng lẽ đong đầy đôi mắt trong Mưa vô tình rơi ướt cõi lòng Mưa ngập đầy mưa ướt những chờ mong
(12/5/2011)
Bầu trời trong xanh, áng mây không gợn Mưa vẫn rơi hoài, rơi mãi, trôi xa Những cánh chim xé màn trời phiêu lãng Một vệt dài nghiêng cả chiều mưa Ta đợi chờ vạt nắng ban trưa Như cơn mưa tìm về cỏ úa Đem nỗi buồn phơi bên khung cửa Mưa có cuốn đi và nắng có hong khô
Chiều nay mưa vẫn lang thang Người qua muôn lối bước vội vàng Thong dong vai áo mưa buông trắng Cảnh chẳng nên thơ bỗng mơ màng