Trong một xã hội với “các cá thể bị phân nhỏ, mỗi người xoáy sâu vào bản thân mình, trở nên cô lập và nhân loại biến thành một đống tích tụ những nguyên tử xô đẩy lẫn nhau”. Tình trạng ấy khiến con người hoặc chỉ phát triển phiến diện theo kiểu biếm hoạ, hoặc bị cắt xén què quặt trong nhân cách, thành nạn nhân bị động của hoàn cảnh. Sự ngộ nhận “Vào đại học là con đường tiến thân duy nhất” của thanh niên hiện nay dẫn đến lối nhìn rập khuôn, kiểu mẫu nhiều khi gây tác hại đáng sợ trong cuộc sống. Hoàn cảnh chung là mặt bằng làm nền cho con người tô vẽ nhưng nhiều khi chính con người lại để hoàn cảnh chi phối mạnh mẽ.
Vào đại học không hẳn là con đường tiến thân duy nhất, sự ngộ nhận này chỉ mang tính chất tương đối, ngoài con đường này ra còn có hàng trăm thậm chí hàng nghìn con đường khác có thể giúp chúng ta thăng tiến trên con đường công danh sự nghiệp. Như Lỗ Tấn đã nói: “ Trên thực tế làm gì có đường, người ta đi mãi thì thành đường thôi”, con đường vào đại học là con đường nhiều người đi nhất trong hàng chục năm qua, nó chỉ là “một lối mòn” trong ý thức của chúng ta mà thôi. Trên thực tế, để bước đi trên con đường đó, đâu hẳn ai cũng có một chiếc thang vững chãi để mà leo lên, có những người chỉ có trong tay chiếc thang dây, thậm chí chỉ có một chiếc dây hay chẳng có một thứ gì cả cũng bắt người ta leo lên là sao?
Nếu tất cả đều “Vào đại học” chúng ta sẽ không còn những người thợ lành nghề tạo ra những sản phẩm thủ công khéo léo, cũng không còn những vụ lúa bội thu, trái cây trù phú, cũng không còn những con tôm, con cá nước ngọt nữa … hay Bill Gates giờ đây có lẽ cũng không trở thành ông chủ tập đoàn Microsoft …. Chúng ta sẽ mất rất nhiều thứ và liệu lúc đó những tri thức trẻ có thể ra đồng làm cỏ hay có thể tự tay may lấy cho mình một chiếc áo để mặc? Vào đại học chỉ có thể giúp chúng ta đạt tới thành công nhanh hơn và dễ dàng hơn chứ không đồng nghĩa có thể hoàn toàn đưa ta tới thành công.
Một thực trạng tồn tại là đâu phải ai cũng học thật, thi thật và bằng cấp thật … tiến sĩ giấy, bằng cấp giả, … lại chiếm đa số. Có một lần ba tôi kể về chuyện toà soạn báo Bảo vệ Pháp Luật tuyển nhân sự, trong hàng chục người đến dự tuyển, hầu như tất cả đều là sinh viên vừa tốt nghiệp đại học báo chí, bằng cấp khá hẳn hoi, vậy mà khi bảo viết một mẩu tin cũng không xong. Vì thế mà rất nhiều những sinh viên tốt nghiệp xong lại thất nghiệp dài dài, không thể đổ lỗi hoàn toàn cho xã hội không trọng dụng nhân tài, vấn đề là nên xem xét lại trình độ và năng lực thực sự của nhân tố có phải là chất vàng ròng thật không ? Hơn thế, cách ngoại giao hoà hợp và lối sống ứng xử tốt đẹp cũng là một yếu tố khá quan trọng để đưa chúng ta tới thành công.
Lượng người không chọn cách vào đại học để tiến thân là thiểu số, những trường hợp đó thường là do điều kiện, hoàn cảnh của gia đình hay bản thân không thuận lợi hoặc do một số rất ít có những đột phá trong cuộc sống họ tự tìm ra con đường đi khác phù hợp với sở thích, năng lực của bản thân hơn. Tuy thế, thanh niên hiện nay nếu có khả năng nên lựa chọn con đường vào đại học để tiến thân, nếu có sự lựa chọn khác nên bàn bạc với gia đình xem xét kĩ lưỡng để có quyết định đúng đắn hơn trong việc định hướng cho tương lai cũng như sự nghiệp cả đời.
Tạ ơn trời đất mà mình vừa trải qua kì thi bán kì I trót lọt tuy rằng có những rắc rối hơi điên khùng một tí, ví dụ đi thi mà ko mang giấy thi theo, xin bạn được một tờ thì làm xong chạy vạy mất hết 10 phút để xin tờ thứ hai , thậm chí trong giờ thi trắc nghiệm môn hoá, tuy rằng đã dùng bút chì rất "ngon" (7k) thế mà trong lúc bực tức lỡ mạnh tay mà ấn gẫy ngòi ... Môn Toán ra khỏi phòng thi mặt toe toét , môn Hoá thì còn tới môn Lí ... eo ơi . Tưởng đâu mỗi mình như thế không ngờ ai ai cũng như mình, có đứa còn khóc lên khóc xuống >.<! Hm ... sáng nay thầy Vũ (dạy Lí) chữa bài bên 12A2 (lớp chọn) và "chơi" một câu xanh rờn : điểm 3, điểm 4 là được rồi ... đang lo thầy chửi mình vì làm bài "ngu" hoá ra mình vẫn còn tốt chán . Công nhận rằng xem qua đề thi đại học môn Lí năm 2009 những phần vừa học còn dễ hơn đề trường cho nữa . Trước khi thi cô Nguyệt nói rằng: Với đề Hoá lần này, lớp chọn như các bạn chỉ cần 6 điểm là mừng rồi ... nghe xong tức thì cả lớp rầm rộ than trời than đất. Túm lại so với mặt bằng chung là mình đã khá khẩm gần nhất trong lớp rùi tuy rằng mình là đứa ngu nhất lớp lun .
Thi xong, trường mình lại tưng bừng đón ngày 20-11, năm nay chắc cú là mình vẫn bị bắt tham gia văn nghệ và vẽ báo tường , lần này ngoài mấy môn thể thao ra còn thi thêm nhảy dây đồng đội và nhảy bao bố đôi cho mình tham gia cái này chắc chết quá, sợ chưa nhảy được tí nào đã què cẳng rùi ...
Chiều nay có một cuộc hẹn sướng quá ... dạo này toàn bó chân trong nhà quanh quẩn với mấy cuốn sách với cái máy vi tính và với cái giường nữa ... đâm ra người cứ như không xương í ... thế là lại đạp xe lòng vòng ... cũng vì cái thói vừa đạp xe vừa ngơ ngẩn nên mấy lần suýt chui vào gầm ô tô và va chạm xe là chuyện cơm bữa hihi ...
Câu đò đưa thầm gọi Tôi ghé về tuổi thơ Người xưa đâu xa vắng Ai đưa tôi qua đò
Ngô mướt dài bãi quê Gió chiều chiều dịu mát Ðàn trâu chậm ngoài đê Vẫn đi về lối cũ
Xuống đò một mình tôi Với dòng sông tuổi thơ Và một giọng đò đưa Vẫn neo đậu bến xưa
Lang thang đi bốn phương trời Nay về sông quê tắm mát Sông Lam biết khi mô cho cạn Ðục trong, đục trong Nhục vinh hỡi người
Câu đò đưa thầm gọi Tôi ghé về tuổi thơ Vầng trăng non ngơ ngác Theo tôi đi chân trần
Cây đến thì trổ hoa Chuyến đò đầy rời bến Em hát rằng đến duyên Em lấy chồng năm ấy
Hát lại giọng đò đưa Như mẹ ru hồn tôi Ðiệu buồn và điệu thương Sao cháy lòng đến thế
Sông Lam biết khi mô cho cạn Như tình quê hương trong tôi Sông Lam biết khi mô cho cạn Người ơi! Đục trong câu hát cháy lòng
Người về neo đậu bến nao Hồn tôi bên quê neo đậu người ơi ...
Giai điệu của bài hát thật thấm thía, hình ảnh quê hương trong tim của đứa con xa xứ lúc nào cũng dằng dặc, day dứt đến không nguôi. Có một điều thật trớ trêu, những gì mà quê hương đang cho ta, nuôi dưỡng tâm hồn đẹp cho đứa con thân yêu lúc nào cũng vô tâm, thờ ơ để rồi khi xa mới thấy nhớ thấy thương biết chừng nào. Bài hát này mình nghe đến cả trăm lần chứ không ít, mình có thói quen đã thích nghe bài hát nào là để chế độ replay trong lúc học, lúc ngủ (để thâu đêm) vì thế mà cảm thấy từng lời từng giai điệu ngấm sâu vào nhận thức, mấy lần nửa đêm đang ngủ bị ba mẹ sang mắng cho một trận vì để nhạc lớn hix hix ... mối lần nghe bài này cảm thấy nhớ Vĩnh Bảo - Hải Phòng quê nội, nhớ những lần ngồi câu cá và hát vẩn vơ, nhớ những lần hái vải, hái ổi từng rổ từng rổ đầy cười giòn giã, nhớ những đêm trăng sáng và lấp lánh những vì sao ra thềm nhà nằm ngủ và mơ màng trong tiếng kêu lích rích của những loài côn trùng nhỏ bé. Cuộc sống nơi làng quê thanh bình biết mấy, ước gì sau này dù có đi xa nơi nao ... khi chết đi được chôn xuống mảnh đất quê hương mình, cuộc đời chỉ thế thôi cũng cảm thấy hạnh phúc rồi ...
“Giữa một vùng sỏi đá khô cằn có những loài cây vẫn mọc lên và nở những chùm hoa thật đẹp”. Đây là một hiện tượng nhỏ nhoi không hiếm gặp mà ít khi con người để ý tới và cũng không ngờ rằng nó hàm ẩn một bài học giá trị và hết sức quí báu đối với cuộc sống của chúng ta
[T]rong thế giới rộng lớn này không phải nơi nào cũng mang một màu xanh tươi mát. Bên cạnh đó luôn tồn tại những gam màu tàn tro, xám xịt của những vùng đất không được thiên nhiên ưu ái ban tặng cho sự màu mỡ và khí hậu ôn hòa. Ở nơi đó chỉ có đá sỏi khô cằn, thời tiết khắc nghiệt tưởng chừng như chỉ bắt gặp sự hoang vu trong cái nền tàn lụi và chết chóc.Nhưng điều không tưởng làm ta ngạc nhiên rằng trong những khe đá hẹp, trên mảnh đất chai sạn và trong cái nắng gay gắt ấy vẫn có những loài cây nhỏ bé mọc lên mạnh mẽ và nở những chùm hoa thật đẹp. Tuy hoang dại là thế, tuy có vẻ mỏng manh nhưng tiềm ẩn sâu bên trong là một sức sống ràn đầy sinh lực luôn luôn đấu tranh, chống lại với nắng cháy, gió bão, với đá sỏi để sinh tồn mạnh mẽ và tạo ra thành quả là những chùm hoa rực rỡ mang vẻ đẹp tuyệt vời.
[H]iện tượng ấy khiến ta không thể nào không liên tưởng tới thế giới con người. Thế giới mà chúng ta đang sống, biển đời mà chúng ta đang vượt qua không phải lúc nào cũng sóng yên biển lặng. Những sóng gió, giông bão có thể ập tới bất thường. Phản ứng của ta trước khó khăn ấy nhất thiết phải bình tĩnh đối mặt, gạt bỏ mọi hoang mang, lo âu để chống chọi với bão đời bằng tất cả nỗ lực và niềm tin thì ắt ta sẽ tạo ra những kì tích phi thường.
[T]rong cuộc sống, có những hoàn cảnh, tình huống đôi khi quá khó khăn, nghiệt ngã để chấp nhận nhưng nếu chúng ta dám dũng cảm đối mặt để vượt qua, không bị hoàn cảnh xô đẩy, vùi dập mình mà vượt lên để làm chủ và điều khiển cuộc đời dù chỉ một lần ta sẽ trưởng thành hơn qua những nghịch cảnh, thử thách đó. Những thăng trầm cuộc sống đến nhanh và đi cũng nhanh nhưng hậu quả của nó thì lại tồn tại và ảnh hưởng đến hết cả đời người.Đôi khi, vấp ngã và thất bại là những điều không thể tránh khỏi, nó sẽ là vực thẳm của sự kết thúc đối với những người không có nghị lực và niềm tin nhưng sẽ là khởi đầu mới cho sự cố gắng tốt đẹp hơn đối với những người dám chấp nhận và đứng lên từ thất bại ấy.Vì vậy khi vượt qua được tất cả những thử thách ấy ta sẽ nhận được thành quả tương xứng với nỗ lực của chính mình và có thể hoàn toàn yên tâm tin vào tương lai tươi sáng.
[C]âu chuyện “Robinson Crusoe” của nhà văn “Daniel Defoe” hẳn cho ta thấy một ý chí, nghị lực hết sức phi thường của một con người rất đỗi bình thường Chàng trai trẻ Robinson trong chuyến hám hiểm trên con tàu tới những vùng đất mới đã bất ngờ gặp nạn nhưng may mắn thay chàng thoát chết và bị trôi dạt vào một hòn đảo hoang không người. Không có sự cứu giúp, cuộc sống với chàng bắt đầu từng ngày cùng rất nhiều những khó khăn và nguy hiểm. Từ cái ăn, cái mặc, chỗ ở luôn là nỗi lo thường trực của một kẻ bất hạnh giữa chốn hoang vu hiểm trở. Ngày qua ngày chàng dần chấp nhận hiện thực và tìm cách thay đổi nó, chàng dựng lều, săn bắn kiếm ăn, trồng lúa mạch và ngô, nuôi được dê lấy thịt và da, làm những nồi đất để đựng nước, đóng thuyền độc mộc, xây tường rào kiên cố chống thú dữ và tự làm những vật dụng cần thiết cho sinh hoạt của mình. Sau 28 năm sống trên hòn đảo hoang với sự kiên trì, chờ đợi, Robinson đã được cứu thoát và trở về thế giới loài người. Chính nghị lực và lòng dũng cảm đã tạo nên sức mạnh giúp chàng chiến thắng thiên nhiên và sinh tồn giữa nghịch cảnh một cách mạnh mẽ.
[H]ay một tấm gương khác phản chiếu hết sức rõ ràng đó là bậc thầy Đô-xtôi-ép-xki, tinh hoa trong những trang tiểu thuyết và lí tưởng thẩm mĩ do nhà tiểu thuyết thiên tài người Nga Đô-xtôi-ép-xki đề xướng lại được nung nấu, rèn giũa và sáng tạo ra trong cuộc đời đầy tối tăm, bần cùng và bệnh tật dày vò trong nỗi thống khổ, tuyệt vọng lên tới đỉnh điểm của một số phận cay đắng, nghiệt ngã và bất hạnh. Tuy thế ông vẫn vươn tới đỉnh vinh quang khiến cho cả nước Nga và toàn thế giới phải thán phục. Đó không chỉ nhờ tài năng bẩm sinh mà là nhờ nghị lực phi thường và tâm huyết đối với nghề. Hay còn rất nhiều những vận động viên Paragame đều là những người biết tìm sức mạnh trong chính sự khiếm khuyết của mình.
[T]uyệt nhiên, không phải loài cây nào cũng tiềm ẩn bản năng sinh tồn mãnh liệt như thế. Vẫn có những loài cây được nuôi dưỡng trong môi trường tốt đẹp, được cung cấp đầy đủ chất dinh dưỡng cần thiết nhưng không thể đơm hoa kết trái hay không thể thích nghi với sự thay đổi của môi trường sống để rồi khô héo và chết dần chết mòn. Xã hội loài người tồn tại không ít những con người như vậy, mặc dù điều kiện và hoàn cảnh của họ khá thuận lợi và may mắn thế nhưng họ vẫn tụt dốc và rơi vào tình trạng thảm hại điển hình như một bộ phận không nhỏ thế hệ thanh niên trong đó có cả những người được sống trong nhung lụa, vật chất đầy đủ và cả những người có hoàn cảnh khó khăn, thiếu thốn không lo học hành lại đua đòi, ăn chơi sa đọa gây ra nhiều tệ nạn xã hội lãng phí tuổi trẻ, hao tốn tiền của, làm khổ người thân thậm chí còn có kẻ “vào tù ra tội”. Những người như vậy rất đáng trách và đáng bị phê phán.
Bức tranh thiên nhiên rộng lớn và đa dạng, ở một góc nào đó thấp thoáng hình ảnh loài cây nhỏ bé với chùm hoa rực rỡ dưới ánh nắng mặt trời nơi vùng đá sỏi khô cằn thật khiến con người ta không khỏi băn khoăn, suy nghĩ. Chỉ là loài cây vô tri, vô giác thôi vậy mà ẩn sâu trong vẻ ngoài ấy luôn tràn đầy niềm khao khát được sống, được sinh sôi nảy nở. Đó cũng chính là bài học quí giá cho chính con người chúng ta cần sống hết mình, có niềm tin vào cuộc đời để vượt qua mọi thử thách vươn tới một tương lai tươi sáng hơn.