Lethis's blog

Remember me, the way you knew me best

Subscribe to RSS feed

Sometimes when I can touch memory

"I love you ♪ I love you ♫ But only on my own..." Ta thèm cái không khí của những đêm không mưa nằm dài trong ký ức. Nhiều khi muốn một lần tràn ngập trong cái không khí đó, chỉ là để khỏa lấp nỗi nhớ. Thành phố thay đỗi nhanh quá, giờ đi tìm không giang xưa thật khó. Thèm cái màu vàng óng ả, mùi bơ thơm nức mủi, và cái vị ngọt the kem bạc hà trộn socola bi. Đôi khi ta quên hẵng cái cảm giác đó; nhưng cũng có khi nhớ nó đến nhói lòng.

Friday Night

Lại tập viết

Ôi thì trên đời này có gì đáng phải buồn
Chỉ là không thể cầm lòng trước một số điều
Tối thứ sáu có lẻ là một thứ quà linh thiên
Đối mỗi người, nó linh thiên theo một cách khác

"Somewhere maybe someday, maybe somewhere faraway..."
That's where I belong to :)

"Why oh why oh
Did I leave Ohio
Maybe I better go home"

I never find out how much I love my notes
Until reading them again

I know it hurt
There is no need of showing
If carving a hole in my heart is needed

"Why oh why oh
Did I leave Ohio
Wondering while I wander
Why did I fly?
Why did I roam?
Oh why oh why
Did I leave Ohio
Maybe I better go
Home"


Once upon a me

Có nhiều khi ta chẵng thể làm gì ngoài việc ngồi nghe lại những giai điệu xưa cũ.
Những bản nhạc có mùi của thời gian ngưng lại.
Có mùi của những con đường ta từng hàng ngày ngang qua.

Những ngày rất xưa, cứ như là sẽ không bao giờ trỡ lại nữa.



mong ngày nắng đến.

Miên man một mình

There is a friend to share
A lover to think about

---

Quay đi ngoãnh lại, chúng ta mãi mãi là những con số nguyên tố, cô.đơn.
Làm sao tôi có thể đỗ tội cho các số nguyên tố khi bản chất chúng cô đơn.
Vận mệnh cô đơn.

---

Yêu thương bao lâu trong tích tắc rồi cũng thành tro bụi
Rốt cuộc, bao năm vẫn ấm lạnh riêng mình

---

Đôi khi, tự nhiên thấy yêu thương lạ một số người
Đôi khi, tự nhiên không yêu thương những người mình yêu thương đến mức đó.
Đôi khi, tất cả chỉ là ngộ nhận.

My very own NY

Cho những mộng mị.

Đêm qua, tôi mơ thấy mình trên một chiếc xe, chạy nhanh.
New York luớt qua cửa kính, nhanh nhưng rất chi tiết và rộng lớn.
Xe dừng lại ở một công viên.
Tôi đang đi, nhanh rất nhanh. Như nắm lấy, bắt lấy.

Reng, reng. Tỉnh dậy, cơn mơ đã qua. Và tôi chợt muốn khóc
Tại sao tôi khóc?
Tôi không phải Murakami hay mấy ông nhà văn.

Câu chuyện ngày hôm nay không phải là cái tại sao.
Mà là New York.
Sau khi tỉnh mộng, tôi nghĩ về New York.
NY trong mơ của tôi là một thành phố kỳ lạ đến huyễn hoặc.
Nếu in giấc mơ tôi ra, cá là nó không giống NY mấy.
Thế thành phố đó ở đâu, là gì?
Đó là New York của riêng tôi.


... has signed out smile

"Nhân sinh như tấn kịch, tấn kịch tựa nhân sinh"

Những câu đại loại thế cứ như chỉ xảy ra trong phim, trong truyện. Ai có ngờ được đôi khi, nhìn lại, nó cứ sờ sờ trước mặt mình.

-----

Người ta hay nói "Cảnh còn đây mà người đâu mất"
Cũng có khi người còn đây nhưng cảnh đã không còn. Cứ như một vỡ kịch vậy, cảnh đã đổi thì lớp kịch cũng đẩy sang cao trào khác. Có nhiều khi chỉ muốn quay về cảnh cũ, biết đâu người cũng trở lại như xưa.

----

Ta tưởng tượng ra em
Tóc bay mờ vũ trụ

Chôm



P/S: tên entry ko liên qua một tí gì bài viết, trừ một chút cảm xúc vươn vấn khi nghe "Beautiful Girl"
P/S tập 2: @c Linh: cái "hay ho" kia chắc hoãn tới lần sau :">

Note nhãm - Wide Awake

Từ cái entry trước đến cái entry này không biết trãi qua bao nhiêu là việc rồi...
Thương hải biến vi tang điền mà

Tự viết - tự coi
Hình như đó cũng là một niềm hạnh phúc, nhỏ nhoi

Hình như qua thời gian, cái khả năng viết cũng mất đi rất nhiều rồi

Có một ngày nhìn lại bản thân
Nếu có một người nào đó đôi khi thấy vạt áo bạn gấp khúc, sẽ phủi ra cho bạn
Nếu có một người để mỗi tối khi cần có thể chat
Nếu có chừng dăm ba bài tủ để hát khi làm việc nhà
Có một vài việc làm để bạn trông như bận rộn
Có một ai đó bên cạnh...

Thì đó là hạnh phúc, phải không ?

For along time without writing anything smile

Viết lúc 3h sáng một đêm lạnh smile

Tính over night, và rất có khả năng over night, [hoặc 4h ngủ 6h dậy faint]
Ùh, giống note trước, sometimes being solitude hurt p
Ngồi rãnh tình, lên 4rum sic, đọc lại bài cũ
Nhớ những ngày đó ghê =((
Nhớ thạch khoai family, nhớ doraemon family, nhớ topic ban nick, nhớ mọi người.
Nhớ box Vi Tính thân iu, h chắc ko ai care, cho nó móc meo hết rồi
Nhớ hồi ta còn thân w Gà, w Jen, w QuangXian, Nấm... cry

Ngồi nghe mới nhạc mà cã năm rồi mình chưa nghe lại, cái thời ta còn "ngây thơ chân chất" lol
Anyway, hạnh phúc như cái bình thủy tinh, khi đã vỡ thì không thể hàn lại như xưa.
Nhưng đừng mãi ngồi nhìn cái bình vỡ đó suốt đời

I do move on smile [but my bff, do never leave my side, bbbb and g9]

Just a love story :-)

Tình và sử, không biết tự khi nào, tôi cảm thấy, hai điều đó chẵng hòa hợp với nhau được. Hôm nay rãnh rang, ngồi đọc lại cuốn “Những mẫu chuyện lịch sử Thế Giới”, tập hai. Chợt thấy thương thay cho số phận con người. Hãy để tôi kể cho bạn nghe, một câu chuyện tình buồn, mà chắc chẵn sách sử nào viết cả.

Sống trên đời này, yêu và được yêu bỡi một nhân vật lịch sử, hẵn là điều danh giá. Nhưng khi thế cờ đổi thay, tình yêu cũng không thoát khỏi vòng xoay lịch sử.

Read more...

Đóng đóng mở mở

Thế là mở lại blog, chẵng hiểu vì sao cả, chắc là nhờ đời smile

Blog đóng cũng vì chủ của nó cả thôi. Chủ nó ích kỷ, muốn viết cái gì đó cho mình mình coi, để làm của riêng. Chỉ là chút kỹ vật còn lại của những ngày trẻ, sau này lớn lên đọc lại thấy buồn, cuời.
Là nguời bình thuờng, ai cũng có những quy tắc, và quy tắc là quy tắc. Định tự "quy tắc" cho bản thân mình, sẽ đóng blog vĩnh viễn. "Tôi bình thuờng nhưng tôi tự kỹ". Nguời bình thuờng có những quy tắc, tôi có những quy tắc, nhưng tôi lại thích tạo ra và phá đi những quy tắc đó. Tự hiểu mình sẽ còn đóng mở blog vài lần nữa, cũng chẵng biết làm gì. Nếu ai có quan tâm đến blog này, hãy thông cảm cho chủ blog. Một kẻ phải tự nhận là hành động 50% là cảm tính và 50% còn lại là tình cảm :lol
June 2012
M T W T F S S
May 2012July 2012
1 2 3
4 5 6 7 8 9 10
11 12 13 14 15 16 17
18 19 20 21 22 23 24
25 26 27 28 29 30