Dạo gần đây nhận được những email làm tôi cảm thấy cuộc sống mình khá đáng buồn. (Con bạn thân đã trợn tròn mắt mắng tôi ghê khi tôi nói câu này

)) giwof nhớ lại vẻ mặt nó vẫn thấy hài)
Tôi nhớ đến những ngày đầu tiên tôi viết thư, những ngày đầu tiên tôi viết thiệp chúc mừng sinh nhật. Thật đáng nhớ. Tôi đã hồi hộp biết bao và luôn phải động não suy nghĩ mình nên viết gì nhỉ? mở đầu như thế nào đây? Nếu tôi nhớ không nhầm thì lần đầu tiên viết thư là viết cho cô người yêu của cậu tôi. =)) chắc bạn thấy lạ lùng phải không? Sao không phải là cho một người bạn hỏi thăm sức khỏe, không phải một bức thư tình, cũng chẳng phải là thư viết cho tòa soạn bày tỏ yêu cầu , hâm mộ hay lấy tiền nhuận bút mà lại là viết thư cho cô gái là người yêu của cậu tôi cơ chứ? Nhớ lại làm tôi muốn cười

Khi đó tôi còn rất nhỏ chắc tầm lớp một lớp hai thì phải. Viết thư là một khái niệm vô cùng mới mẻ với tôi. Mặc dù tôi đã nghe thấy về nó trong những bộ phim về Bao Thanh Thiên mà tôi đã xem. Nhưng mà đó toàn là thư tuyệt mệnh hay gì gì đó giống kiểu lời nhắn thì hơn. Tôi bắt đầu hoảng tôi chẳng biết mình sẽ viết như thế nào với một bức thư thăm hỏi. ^^
Cô là một người tôi đã vô cùng yêu quý và cũng là người đã để lại dấu ấn rất sâu sắc trong tuổi thơ của tôi. Cô như một người bạn, một người chị và là một người cô thân thiết của tôi. Có lẽ trong nhà cậu là người chiều tôi nhất, rất hay đưa tôi đi chơi, hay cho tôi kẹo và quà. Cô cũng vậy. Mỗi khi bị bố mẹ mắng và cho ăn roi thì tôi luôn chạy tới núp sau cậu và cô làm nũng. Cậu và cô luôn xin xỏ bao che cho tôi vì vậy tôi khá là ỷ lại họ. Tôi cứ tưởng tuổi thơ tôi sẽ mãi là những ngày tháng ngây thơ như vậy, và cô sẽ trở thành một thành viên trong gia đình lớn của chúng tôi.
Nhưng mà mọi thứ không xảy ra như tôi nghĩ. Đùng một cái cô đi du học. Lúc ấy tôi chẳng biết du học là gì, nghe nói đó là ra nước ngoài để học. Tôi luôn thắc mắc trong nước có học sao phải ra nước ngoài học. Cậu bảo rằng bởi vì gia đình cô ở bên đấy.
Vậy là thế đấy tôi viết thư. Và tôi cùng biết rằng viết thư là bởi vì một người yêu quí của tôi đã không còn bên tôi nữa. Tôi đã tốn rất nhiều tâm huyết cho bức thư ấy. Chữ tôi vốn thuộc loại xấu tệ trong lớp (cô giáo tôi nói với mẹ như vậy haiz). Nhưng bởi vì suy nghĩ nứt óc, và nắn nót viết trong hai tiếng tôi cảm thấy rất tự hào rất vui vẻ dường như mình đã làm một điều gì đó lớn lao không kém con chó của ông múa rối hàng xóm láng giềng. (Đấy là suy nghĩ của một đứa trẻ, đến giờ tôi vẫn buồn cười khi mình đã nghĩ như vậy. Con chó của ông múa rối là một con chó ngoại rất xinh xắn và đáng yêu vô cùng với đôi mắt đen to tròn và bộ lông trắng muốt. Đáng khen hơn là nó rất khôn. Mỗi lần ông mang nó sang nhà tôi chơi, ông thường kể nó “ranh” như thế nào nghe hiểu tiếng người ra sao, ông bảo gì thì nghe đấy. Tôi cho nó ăn, ông bảo lạy đi, nó đứng thẳng dậy bằng hai chân sau, hai chân trước chắp lại trước ngực và cúi xuống lạy lia lịa. Tôi thấy nó quả là anh hùng trong các con chó, nó có thể làm việc ngoài sức tưởng tượng của con người, và ngoài sức các con chó khác. Bây giờ nghĩ lại tôi thấy nó rất giống chú chó của thầy"…" - người thầy của nhân vật chính trong tác phẩm không gia đình. haiz tôi đã quên mất tên trí nhơ của tôi kém thật.)
Tôi rất ít viết thư chủ yếu là tôi không nhớ nổi địa chỉ của mọi người khi còn bé và điện thoại đã ra đời khi tôi lớn lên. Tôi luôn thích nói chuyện thẳng thắn. Bởi vì tôi nghĩ khi mặt đối mặt nói chuyện là biểu hiện của sự chân thành, thẳng thắn vì vậy tôi luôn hạn chế viết thư (^^ Nhưng tôi thường hay làm và viết thiệp bởi vì tôi thấy có cái gì đó để lắm giữ cũng rất tuyệt) kể cả trong những việc khó khăn, mặc dầu thư luôn khiến ta có dũng khí, có thể nói hết mình ngĩ gì với một cách chau truốt đẹp đẽ nhất. Có lẽ thư đã đặt dấu ấn trong tôi đó là một cái gì xinh đẹp mà có khoảng cách và có chút buồn bã.
Và như người ta nói nếu mình chắc chắn tin vào điều gì đó thì nó chắc chắn là sẽ có thật 50%. Những lá thư càng ngày càng ít và cả những cuộc gọi cũng vậy. Và sau bảy năm thì chẳng có gì để mà đề cập nữa. Tôi nhớ lần cuối cùng gặp cô là khi tôi học cấp hai, có vẻ như đó là lần cuối cô về nước. Nếu cậu không giới thiệu thì chắc chắn tôi sẽ không nhận ra cô nữa, cô khác quá. Không có ý gì khác chỉ là tôi cảm thấy cô có vẻ dữ tợn. Haiz có lẽ thời tiết và đồ ăn bên Hungary quá “hung” nó lấn át hết vẻ đẹp dịu dàng thanh thanh của cô trong trí nhớ của tôi. Và sự xa lạ ấy cũng làm tôi không nói được gì nhiều và cũng không biết nói gì có vẻ như tôi không phải là người khéo ăn nói như mình tưởng. Lúc này tôi tin thời gian và khoảng cách đúng là có thể ăn mòn tình yêu. Và từ đó tôi không gặp được cô nữa, tôi cũng muốn vậy, tôi muốn giữ lại hình ảnh một người con gái đẹp, dịu hiền, một người cô, người chị một người suýt làm mợ của tôi trong kí ức thủa bé.
Và bây giờ thì cuộc sống trôi nhanh hơn, chạy theo sức nóng của công nghệ những bức thư viết tay thật vô cùng hiếm hoi mà thay vào đó là email, tin nhắn, điện thoại. Email cũng là một loại thư. Nhưng đối với tôi nó là một loại thư công nghiệp, mang tính chất thương mại, mời gọi, rao hàng và lạnh lùng. Có lẽ vì vậy tôi đã chẳng vui sướng gì khi nhận một cái email tỏ tình với ba chữ ngắn ngủn. haiz thú thật là tôi cũng đã có chút hư vinh nhưng nó chẳng tồn tại nổi một phút thì đã bị sự bực mình và rầu rĩ thay thế. Tôi nghĩ có lẽ là do mình quá khó tính, cầu toàn và chạy theo chủ nghĩa lãng mạn nên mới cảm thấy như vậy (có phải con gái ai cũng thế không?

).
Bạn đã bao giờ tỏ tình và được tỏ tình chưa? Và nếu có bạn đã nhận hay chuẩn bị nó như thế nào? Nếu không bạn mong đợi nó sẽ như thế nào?
Với tôi, tôi mong nó sẽ là một cái gì đó chân thành. Có thể đơn giản thôi không cần lãng mạn gì, có thể ngây ngô không cần sâu sắc gì nhưng đừng bao giờ hời hợt và vô duyên. Vì tình cảm mà, nó khá quan trọng sẽ ảnh hưởng tới lý trí và đôi khi là cả một cái gì đó vật chất. Vì vậy tôi khá là nghiêm túc trong chuyện tình cảm.
Một cái email tỏ tình với ba dòng chữ mà ai cũng biết là gì. Ngắn ngủn. Tôi cảm giác như mình đang bị vướng vào một trò đùa dai nào đó. Và cảm giác này thật khó chịu. Có thể nói đó là một người tôi quen nhưng không biết. Một anh chàng học cùng lớp một môn nào đó. Tôi đã bất ngờ khi một ngày tôi nghỉ học hôm sau bạn đã chủ động cho tôi email để liên lạc lấy tài liệu hôm nghỉ. Vì đó là một môn học quan trọng và thú thật là tôi chưa quen thân một ai trong lớp này nên tôi cũng rất vui khi khỏi phải xin xỏ hỏi thăm nhiều. Tính tôi vốn lười. haiz. Và rồi những cái email ngắn ngủn bắt đầu. Chúng tôi chỉ miễn cưỡng gọi là người quen và tôi biết thường thì tụi con trai nhắn rất ngắn gọn, nên những cái email thường rất ngắn ngủn. Nhưng điều là tôi không tin được là chỉ sau 2,3 cái email vớ vẩn hỏi tên và gửi bài bạn đã tỉnh tò. Tôi đã kinh ngạc rồi cao hứng và rồi lại bực mình cười khẩy thốt lên đùa à. Lúc ấy tôi chỉ muốn reply lại ngay rằng:
Ấy thật hài ước. Cám ơn ấy vì đã làm tớ cười….. nếu ấy là chân thành hãy đọc tiếp dòng thứ nhất, nếu ấy là bốc đồng và trêu đùa mà thôi hãy đọc dòng còn lại.
1. Khi biết một ai đó thích mình điều đó quả thật có chút nên tự hào đúng không ?
2. Ấy có thấy rằng với một người mới gặp, không quen thậm chí là chẳng biết tên nói ba chữ như vậy rất nực cười không? Đặc biệt là khi chẳng có tới một lý do gì và thậm chí tớ chẳng nhớ nổi mặt ấy!
Nhưng thật đáng tiếc là tôi đã không gửi như vậy vì haiz dù gì tôi thấy làm vậy có vẻ quá nhẫn tâm nếu tình cảm của cậu ta là thật. Như tôi đã nói vì tôi là người khá nghiêm túc trong chuyện tình cảm nên tôi cảm thấy nhỡ tình cảm của cậu là thật mà đọc được câu sau của tôi thì…cậu ta có lẽ nhảy chồm lên ám toán tôi lúc nào không hay (-.-!) =))). Vì vậy kìm nén bản tính thật và giữ phép lịch sự, tôi nhắn ngắn ngủi hai chữ cảm ơn. Và điều này làm tôi hối hận nếu lúc ấy tôi mà viết như ý định ban đầu có lẽ cậu ta sẽ ngừng gửi email. Haiz. =.=
Tôi đã nhận được không nhiều nhưng lại rất đa dạng những lời tỏ tình. Có người nhờ truyền lời bởi một người thứ ba, có người qua một mẩu giấy, có người qua tin nhắn và bây giờ là email. Vì là người thích sự thẳng thắn nên tôi cũng có cảm thấy chút rầu rĩ khi nhớ lại. Bởi vì thực sự chưa chàng trai nào thích tôi mà dũng cảm thổ lộ trực tiếp cả. Các anh có phải là con gái đâu cơ chứ!
Có lẽ thời đại bây giờ con trai có vẻ ngại ngùng hơn thời đại trước và hơn cả con gái thời nay hay ít ra đối với trường hợp của tôi là vậy. Tôi có một vài người bạn gái cũng yêu mến thầm một chàng trai nào đó và các nàng đều rất dũng cảm dù bằng cách này hay cách khác có thể là trực tiếp một chút có thể là kín đáo một chút nhưng các nàng đều thể hiện ra suy nghĩ của mình. Tôi nghĩ nếu tôi thích một ai đó tôi cũng sẽ như vậy. Nhưng điều quan trọng nhất là chân thành.
Thời đại bây giờ hấp tấp quá, cái gì cũng có cảm giác nhanh và chóng vánh không sâu đậm. Mà như thế thì việc hưởng thụ thành quả theo tôi nghĩ nó sẽ rất mờ nhạt và dần dần người ta sẽ trở lên hờ hững vô cảm. Vì vậy là một con người cổ điển những không cổ hủ tôi nghĩ rằng nếu bạn thích một ai đó nên nói cho họ biết vì rất đơn giản thôi với xã hội như tôi nói ở trên, không nói thì sao mà họ biết. Nhưng việc nói ra cũng không đơn giản như vậy. Thử nghĩ một người vô duyên vô cớ tự dưng đứng trước mặt bạn và nói ba chữ kinh điển bạn sẽ thế nào? Đảm bảo với một người bình thường, bạn sẽ hóa đá ngay tại chỗ; tinh ý hơn bạn sẽ cám ơn và lủi đi rất nhanh; dây thần kinh thô hơn bạn sẽ phá ra cười ngay tại chỗ và kêu đùa được đấy. Và dĩ nhiên khi tôi nói đến đây chắc bạn cũng nhận ra tỏ tình như vậy rất (-.-!) khó mà thành công. Vì vậy khi đó người tỏ tình thường phải đưa ra lí do của mình hoặc lời lẽ nào đó có sức thuyết phục và làm rung động đối tượng mới được. Và đây cũng là cách cho thấy sự chân thành của bạn.
Vì vậy dưới góc độ là một cô gái, tôi chân thành khuyên chàng trai nào đã tình cờ đọc bài viết này và có ý định tỏ tình với người mà bạn thầm mến nên nói thẳng thắn và đồng thời thể hiện sự chân thành của mình cho dù với cách trực tiếp hay gián tiếp. Như người ta đã nói đấy tình yêu không thể thiếu sự chân thành. ^^
Chúc các chàng trai và cô gái thành công, hạnh phúc và sớm tìm được một nửa của mình.