Có ngững lúc như như những lúc này tôi có một ý nghĩ rất đáng sợ. Tôi chỉ muốn bỏ nhà ra đi đến một nơi thật xa thật xa, thật yên lặng mà bình dị, thân thiện. Và tôi biết rằng điều đó sẽ chẳng có gì là khó khăn khi bạn có trong tay số tiền bạc triệu. Và mặc dầu cái bạn gặp có thể không phải là thật, chỉ là giả tạo đi chăng nữa thì nó cũng đã xảy ra đã được bạn chi trả bằng cách này hay cách khác và bạn đã được hài lòng về nó. Bạn được tiếp sức bởi nó và thêm củng cố cho lòng tin đang héo rút của mình rằng thế giới đẹp biết bao. Đáng tiếc tôi là một kẻ rỗng túi. Và đáng xấu hổ là số tiền tôi có hoàn toàn được cung cấp từ gia đình.
Tôi là một cô gái bình thường, có một khuôn mặt gần như trái xoan và khá là xinh xắn nếu không tính đến làn da vẫn còn nổi mụn đôi chỗ (và tôi rất phiền lòng về việc này). Một đôi mắt hai mí, lông mày thì thẳng đơ và mờ nhạt, lông mi thì khá dài và cong nhưng không dầy. Cái trán thì không được cao cho lắm, cái cẳm thì thon thả và nhỏ nhắn, mũi hơi tẹt, đôi môi vừa vặn, hồng nhạt và thỉnh thoảng nứt nẻ vào mùa đông.
Tôi có hai chiếc răng khểnh, cười nên cũng rất tươi mọi người thường bảo đó là cười duyên, tôi cũng cảm thấy rất mình cười trông tốt lắm và cũng hay cười bởi vì nếu để một cách nghiêm túc mặt tôi trông có vẻ buồn rầu và cũ kĩ.

Mà tôi thì ghét như thế. Tôi ghét tất cả những gì buồn rầu nhất là những câu truyện bởi vì chúng luôn bám theo và ảnh hưởng tới tâm trạng lạc quan tốt đẹp của tôi. Nhưng nhiều khi có những câu truyện buồn tôi chẳng thể nào mà ghét được, nó luôn có một cái gì đấy rất logic, kiểu đúng vậy phải như thế không thể khác. Và điều này làm tôi đâm ra chán ghét bản thân vì điều đó.
Còn về cũ kĩ, thực ra tôi đang định nói là cổ điển nhưng tôi rất thích những cái gì cổ điển, những cái nét tốt đẹp mà nhẹ nhàng mà sâu sắc của những cái gì đó xưa cũ vì vậy tôi không muốn dùng điều này ở cái mà mình miêu tả là chán ghét. Nét cũ kĩ trên gương mặt làm tôi có cảm giác tách biệt với xã hội hiện đại, hìhi thật buổn cười phải không? Thật ra thì chính tôi cũng cảm thấy mình vốn khác so với những người đồng thế hệ, về mặt nào đó tôi cảm thấy mình chính chắn hơn bọn họ rất nhiều nhưng tôi luôn giữ nó trong nôi tâm mình không hề muốn biểu hiện ra ngoài. Tôi không muốn mình khác biệt với thế giới bên ngoài. Hay nói đúng hơn tôi nghĩ mình sợ cô đơn. ^^ điều này làm tôi nhớ tới câu nói của cô giáo dạy tôi khi mới bước vào đại học “Loài người vốn là sinh vật bầy đàn”.
Tôi có dáng người không được cao cho lắm hay nói cách khác chính là lùn hix. Tôi luôn ước mình có thể cao thêm được 5cm nữa nhưng rồi dần dần tôi nghĩ chỉ cần 2 phân thôi cũng được. Haih nhưng như tôi vẫn thường hay nói đấy, trời không chịu người có lòng.
Tôi cảm thấy mình thuộc loại vừa vặn không béo không gầy và đang có xu hướng gầy đi bởi tôi muốn vậy

thật buồn cười phải không? Con gái là vậy đấy. Dẫu cảm thấy tự tin và hài lòng về con người mình (xét toàn diện) nhưng thế luôn luôn là chưa đủ. Và điều này thì đúng với mọi người không chỉ riêng con gái đâu nhé ^^. Tôi luôn cảm thấy từ đàn ông, đàn bà thật vô lý và không công bằng vì vậy không muốn dùng hai từ này mặc dầu nó có vẻ miêu tả chính xác và chính chắn hơn. Bởi vì theo tôi nếu bạn nói đàn ông không, chỉ vậy thôi, bạn sẽ chẳng cảm giác gì cả đúng không? Nhưng khi bạn nói đàn bà, thì tôi cảm giác nó như là một câu chê bôi khinh thị gì đó, nói chung là không mang nghĩa tốt cho lắm. vì vậy người ta hay dùng từ đàn ông và phụ nữ. Nhưng tôi lại thấy điều này vô cùng không ổn, cảm giác nó cứ chênh lệch nhau thế nào ấy, một bên vốn là từ thuần Việt, một bên lại là Hán Việt. Tôi không thích như vậy. Vì thế tôi thường dùng từ con trai và con gái, nghe có vẻ trẻ con non nớt nhưng cũng trẻ trung và trong sáng. ^^
Chà nói một thôi một hồi và thường lạc đề tài điều này luôn khiến tôi lâm vào hoàn cảnh mất hứng. Bạn biết đấy có những lúc bạn có hứng lên làm nghệ sỹ chẳng hạn và rất muốn làm ngay tức khắc và rồi quá trình chạy đi mua bút màu dài đến nỗi làm bạn gần như quên mình định làm gì. Và bây giờ tôi đang như vậy đây. Tôi không quên mình muốn nói và làm cái gì nhưng lại không còn có hứng và không nhớ cách để thể hiện nó. Haiz
Với những người nghèo hay chính xác hơn với tôi là người chưa làm ra tiền thì đó là một món hàng quá xa xỉ. Và họa chăng ngày mai là ngày tân thế hay ngày mai là ngày bạn không còn trên cõi đời này nữa bạn mới dám liều mình sử dụng hết số tiền mình dành dụm cho một việc bốc đồng như vậy. Đúng vậy ^^ ah thì ra sau khi bình tĩnh lại và kể cả trong lúc bất bình tôi vẫn luôn biết đó là một việc bốc đồng haha =)) thảo nào chưa bao giờ tôi có đủ dũng cảm để làm thế. Thật buồn cười. Kẻ cả khi tôi thừa tiên và đã an bài thỏa mãn mọi chuyện thì đó cũng vẫn là một việc ích kỷ như người nói. Đúng vậy chăng?
Tôi luôn tự tin và lạc quan. Tôi tự nhận thấy rằng mình là một con người đạo đức, giàu lòng thương người và có khả năng chịu đựng. Nhưng dường như mọi thứ đều không phải như vậy nữa trong tình huống như thế này. Ở đây tôi muốn dùng từ tình huống mà không phải là thế giới bởi vì trong sâu thẳm tôi luôn tin nghĩ và hi vọng rằng ở một nơi nào đó, vào một lúc nào đó vẫn luôn có những điều tốt đẹp và kì diệu đang xảy ra. Mặc dù nhiều người sẽ nói rằng tôi quá ngây thơ và vẫn còn trẻ con lắm.
Đúng vậy ở trong những tình huống như vậy thì những con người như tôi thường bị gọi là những kẻ điên hay đạo đức giả. Tôi đã rất ngạc nhiên rằng khi có người bảo tôi là kẻ điên tôi chẳng cảm thấy gì mà thậm chí còn thấy vui vẻ và hài ước. Nhưng khi có người bảo tôi là kẻ đạo đức giả thì tôi không thể chịu được. Điều này không có nghĩa là tôi cảm thấy chột dạ hay gì đâu mà là do những người nói tôi là kẻ điên thì họ chẳng có điều gì để mầ giải thích cho hành động điên rồ ngốc nghếch của tôi cả, họ bó tay hết cách hoặc cảm thấy tôi thật điên rồ hoặc cảm thấy điều đó quá tuyệt – bạn biết đấy cái kiểu phấn khích khi bạn lầm một việc gì đó quá mức ngạc nhiên, tuyệt và thành công…. Nhưng những người goi tôi là kẻ đạo đức giả thì khác. Họ cho rằng những việc tốt đẹp tôi làm chỉ để ngụy tạo hay che dấu cho một việc xấu xa nào khác, chẳng hề thật lòng và thậm chí họ còn lên án những hàng động tốt đẹp ấy với những lý do vô cùng buồn cười thiếu logic mà chỉ có những con người ích kỷ và thấy những hành động tốt dẹp của những người khác làm lu mờ đi hào quang của họ mới có thể nghĩ và thốt ra được. Và điều này làm tôi rất bực mình, mặc dù luôn tự nhủ không cần quan tâm nhưng bạn biết đấy đôi khi lý trí và tình cảm không thể đi chung với nhau.
Một ví dụ đơn giản là khi tôi thấy rác một vỏ bánh hay chai nước trước mắt, giữa sân trường tôi thường nhặt nên và vứt vào thùng rác nếu nó không quá bẩn. Nhiều người nói mày điên ah và rồi cười có thể là cười hành động ngốc nghếch của tôi hoặc cũng có thể là cười xoa đi xấu hổ vì họ đã không làm như vậy. ^^ Một vài người khác thì bĩu môi và nói đạo đức giả, chẳng qua là muốn thể hiện mình mà thôi. Tôi xin lỗi bạn vừa nói gì cơ? Nếu bạn muốn thể hiện mình sao bạn không thử làm như tôi, rất có hiệu quả đấy, và với tôi, trong truyện này, quá trình không quan trọng, kêt quả mới là điều đáng quan tâm, đường đi đã sạch. Nếu bạn mà làm như vậy tôi rất ngưỡng mộ bạn. Nếu bạn không muốn thể hiện mình sao bạn lại có thể thốt ra lời nói phê phán một hành động tốt đẹp trước bao nhiêu người? Và có vẻ với cách này bạn cũng thành công thu hút sự chú ý của mọi người với vốn văn hóa nghèo túng và tính cách châm chọc của bạn. Đáng tiếc bạn chẳng có gì đáng để tôi ngưỡng mộ cả.
Và khi những chuyện bất đắc dĩ xảy ra, tôi có cảm giác dường như họ đúng và làm tôi đâm ghét bản thân, và điều này thì luôn không tốt. Tôi luôn nhớ câu nói của một nhà triết gia :”không ai yêu bạn nếu bạn chẳng yêu bản thận mình”.
Đấy là khi tôi nhặt rác bỏ vào thùng và nhận ra đứng xa xa nhìn tôi là một người nào đó có khả năng đánh giá đạo đức của tôi trên giấy trắng mực đen. Hay khi tôi đã bỏ rác vào thung và có người chạy đến hỏi tôi cái chai nước của tôi đâu? Hay vỏ bảnh của tôi đâu tôi đánh rớt chiếc nhẫn 5cara trong đó chẳng hạn? =)) bạn sẽ nhận thấy đó là một việc vô cùng bát đắc dĩ.

Nhưng tôi cũng rất nhớ tới người mà khi tôi hành động như vậy bạn đã mở lắp thùng rác ra cho tôi, hay những người giống tôi.

Cám ơn bạn, tôi sẽ chẳng bao giờ quên được bạn. Nhờ bạn mà tôi càng thêm tin vào bản thân mình. Và tin vào những điều như bạn đã đang và sẽ xảy ra.
Nói đến đây dường như sự lạc quan và yêu đời lại trở về với tôi rồi

(Tôi có vẻ rất biết cách khuyến khích mình thì phải ^^) và vì vậy chẳng có gì để mà bức xúc và kể lể nữa. (^^ đôi khi dài dòng cũng có ích đấy chứ).
Nhưng tôi nghĩ rằng, thực sự nghĩ rằng có một ngày cho dù người khác có nghĩ thế nào về tôi đi chăng nữa tôi cũng sẽ đứng dậy xách balo lên và đi.