We move in silence...

---từ bên kia bờ biển xanh sâu

Subscribe to RSS feed

End of May



Thú thật là dạo này nhà cửa đang bề bộn, công việc đang đăng đăng đê đê, thời gian để ngủ cũng còn thiếu, nên blog này bị bỏ bê phủ bụi cũng là chuyện dễ hiểu :D

Dẫu sao hôm nay cũng 31, dẫu sao tháng Năm cũng chỉ còn thiếu mỗi đoạn cuối nữa là tròn, dẫu sao mình cũng lỡ bóng gió trước thể nào cũng có entry này, nên hôm nay đi vài vòng, nhặt về một tấm ảnh, đặt ngay ngắn giữa nhà, thay bạn P đón khách.

Nhìn ảnh, mong đừng nghĩ nó chỉ là một quyển sổ xinh xinh và một bông hoa đèm đẹp, cứ xem như một chiếc bàn dài sạch sẽ, giữa có ấm trà hoa thơm, chỗ nào cũng có thể ngồi, cánh hoa nào cũng ướp hương chờ khách.

Nhà không mở ti vi, chỉ ra rả tiếng radio từ sáng đến tối, nắng vàng quá, vườn chuối lúc hoàng hôn trông buồn quá, cứ như có rất nhiều tâm sự không thể nói cùng ai.

Cửa sổ tôi đang đứng cạnh đã bong sơn hết cả rồi.

In the middle of May



Tôi ngờ rằng tháng Năm này sẽ chỉ có vỏn vẹn 3-4 entry được viết. Và ngẫu nhiên làm sao khi ngoài entry đầu đã ra đời như sự đánh dấu một câu chuyện dài vừa đọc xong, thời gian viết ra 3 entry còn lại đều khá tương ứng với ba mốc thời điểm: đầu, giữa, cuối của một tháng. Điều này giúp một đứa lười nghĩ tên như tôi sung sướng thầm trong lòng mất mấy giây mỗi khi nhận ra.

Thật ra không có gì nhiều để viết ra trên blog, gõ lại trên word, hay chép xuống trên giấy về những ngày qua. Mọi thứ vẫn diễn ra bình thường nhưng riêng biệt qua từng ngày. Và mỗi một chi tiết nhỏ trong số chúng, mỗi một sự việc tưởng như chẳng có gì đáng nói đến, không thể miêu tả lại không phải vì chúng vụn vặt hay tầm thường mà vì vẻ đẹp tự thân chúng có được, đều đẹp và rực rỡ như nhau. Cũng như một người thợ làm bánh không thể chọn ra đâu là ổ bánh ngon nhất của mình trong mẻ bánh thơm tho vừa mới ra lò, tôi cũng đau đầu nhiều khi buộc phải nhớ lại, sàng lọc kỹ càng từng chuyện một, để chọn ra đâu là chuyện đáng nhớ nhất với mình trong những ngày qua.

Như là buổi đêm ngồi nơi bờ hồ gió lộng, ngắm một nhóm người nam phụ lão ấu túm tụm trước ván cờ tướng đương bày thế, chờ một cô gái nhỏ đang tìm kiếm tôi giữa đám đông người, để sau cùng ngoài sách và mến yêu, hai bên còn trao đổi cho nhau món quà vặt phổ biến nơi địa phương mình sinh sống.

Như là tin nhắn buổi chiều của hai người bạn, đến cách nhau chỉ trên dưới 2 tiếng đồng hồ, báo cho biết rằng bưu thiếp tôi gửi họ đã đến nơi an toàn.

Như là những tấm ảnh chụp trong buổi hoàng hôn nhập nhoạng, bởi một chiếc máy chụp đêm kém cỏi, khi rửa ra lại có nét đẹp rất riêng của thời khắc ngày đêm giao hòa. (Một lúc nào đó sắp tới đây, tôi nhất định sẽ đưa ra bằng chứng cho câu nói này của mình)

Như là trạng thái bồng bềnh như đang chìm trong sóng mà 4,5 ngày liền ngồi xe đã theo tôi mãi đến hơn một tuần sau đó, dù chuyến đi đã kết thúc, dù mọi thứ giờ đây chỉ còn có thể phó mặc cho trí nhớ và khả năng tái hiện sắc hình của ký ức.

Như là sự hẫng hụt rất tự nhiên xảy đến khi một ngày đẹp trời nọ, bỗng dưng phát hiện ra, định luật của riêng tư giữa chúng ta đã bị phá bỏ đi mất rồi.

First of May


Trong đêm có mưa, sáng ngày ra, không khí cũng trở nên tinh lành và mát mẻ lạ.

Buổi ban mai gây ấn tượng với vòm trời rộng mở và tầng tầng những lớp mây hai màu xanh-xám nằm lồng trong nhau. Bình minh đã hé ửng nhưng mái ngói vẫn ngủ say trong nét thâm u thường nhật. Dải sân hình chữ S kéo dài và uốn cong qua hai gian nhà, một cũ xưa đã hơn năm mươi năm, một hiện đại vừa được xây cất lại, là nơi dùng để chạy bộ, đi dạo, thong dong tán gẫu vào buổi sớm, còn những đêm sáng trăng, chỉ cần một ghế bố, một chiếc radio sóng khỏe, bất cứ ai cũng không thể chối từ.

Mặt đường ướt nướt, đây đó những vũng nước đọng, xác lá và vụn hoa. Mảng rêu xanh thẫm chạy dài theo chân tường, những giọt nước trong văn vắt đọng lại trên hàng rào mắt cáo. Rất nhiều bụi cây con ngả dúi dụi vào nhau, xơ xác và ngơ ngác, như không hiểu được trong đêm dài vừa trôi qua, vị khách nào đã đến viếng và phá tung nhà mình.

Cột điện phía đầu con dốc nhìn từ xa trông như một đứa trẻ tóc rối đầu bù. Mạng lưới dây điện ở nước ta dù là thành thị hay tỉnh lẻ, dù ở đô thị đang phát triển hay phố cổ đã trăm năm, vẫn cứ xô bồ và chằng chịt như thế. Nhưng những bầy sẻ nâu lại rất thích, sáng nào cũng bay sà quanh đó lích rích gọi nhau. Thảng khi có cả sáo sậu và chào mào, cùng sự náo động hơn hẳn mọi ngày. Chúng đánh nhau trên nóc nhà, làm xiếc trên những sợi dây vắt vẻo, rồi cùng bay ù đi qua những nếp nhà ướt sương.

Chờ mãi, ánh nắng đầu tiên cũng hé lên từ đằng Đông. Chiếu nghiêng lên bức tường nhà hàng xóm, mang lại sắc thanh tân cho quang cảnh cũ kỹ. Rọi thẳng xuống đỉnh cây bàng lá đỏ, khiến những tấm lá non dát một màu lóng lánh như thẻ vàng vừa cất.

Cây xăng buổi sớm thưa thớt người dừng chân. Quán xá buổi sớm phơ phất màn khói trắng. Khuôn mặt phố phường im ắng và nhạy cảm, như một kẻ đã thức giấc nhưng vẫn đang vờ ngủ, chỉ tai mắt là dỏng lên nghe ngóng, chẳng để sót bất kỳ tiếng động nào.

Đứng trước hàng hiên, nhìn thấy bầu trời, nhìn thấy cây xanh, nhìn thấy bụi hoa nhài nở rộ.

Chỉ một chiếc lá rơi, chỉ một cơn gió thổi, chỉ một cụm mây tan, chỉ một ánh nắng vừa hửng.

Cuộc sống bước chậm và nhẹ qua trước mắt tôi.

Trong một buổi sáng tháng Năm.

Tình yêu đau đớn thế



Cảm nghĩ đầu tiên của tôi sau khi đọc xong một bộ 2 quyển Hoa Tư Dẫn của Đường Thất Công Tử là như thế. Sau đó kể lại cho Nguyên nghe, câu đầu tiên cô ấy nói cũng chính là như thế.

Tình yêu đau đớn thế?

Trong các tác giả ngôn tình từng đọc, chỉ lưu luyến mỗi Đường Thất Công Tử. Cho đến giờ, cũng chỉ còn đọc mỗi mình tác giả này. Việc này kể ra cũng khá dài dòng và có nhiều nguyên nhân sâu xa chứ không đơn giản chỉ là chuyện yêu ghét bình thường khi đọc những tác giả khác.

Dài dòng là vì cái duyên của tôi với Đường Thất lại do một người viết khác bắc cầu đưa lối.

Sâu xa là vì tôi ưa đọc Đường Thất không hẳn chỉ đơn thuần vì mỗi lý do là văn cô.

Nhưng hôm nay việc chính muốn nói đến là Hoa Tư Dẫn vừa đọc xong, việc dài dòng và sâu xa này hãy gác lại, chờ hôm đẹp trời tâm tình vui vẻ chợt nhớ ra tôi sẽ kể trong một dịp khác.

Hoa Tư dẫn, thế nào là Hoa Tư dẫn?

Tương truyền có một viên giao châu có thể giúp người chết đi sống lại. Kẻ cải tử hoàn sinh nhờ viên giao châu sẽ không biết đau, không cần thở, không thấy đói, không già đi. Thịt nát xương tan cũng chẳng hề, chỉ cần giao châu không vỡ, sinh mạng theo đó sẽ trường tồn.

Tương truyền trên đời có một bí thuật tên gọi Hoa Tư dẫn. Hoa Tư Dẫn đưa người vào Hoa Tư mộng. Hoa Tư mộng được dệt nên từ Hoa Tư điệu. Hoa Tư điệu của mỗi người mỗi khác, uống một giọt máu của người dệt mộng, người ấy khắc sẽ nhìn thấy được Hoa Tư điệu của bạn, sẽ dệt nên một giấc mộng đẹp nhất đời dành riêng cho bạn. Trong giấc mộng Hoa Tư, mọi hiểu lầm được sáng rõ, mọi nỗi lòng được thổ lộ, mỗi hờn ghen được giải hòa, mọi chân tình được đền đáp. Trong giấc mộng Hoa Tư, hạnh phúc dễ dàng và viên mãn. Chỉ là, để được ở lại nơi đó, sẽ phải trao tính mạng ngoài đời thực cho kẻ dệt mộng.

Việc tưởng như đùa, cuộc đời quá đẹp, ai nỡ đánh đổi sinh mệnh chân thực lấy một giấc mộng Hoa Tư hoang đường?

Nếu ai cũng nghĩ như tôi, thiên hạ sẽ thái bình, muôn dân sẽ hoan lạc, cuốn tiểu thuyết Hoa Tư Dẫn này xem ra cũng không cần phải viết nữa.

Tống Ngưng, Oanh Ca, Khanh Tửu Tửu. Đọc xong hai cuốn sách dày hơn 700 trang, tôi chỉ muốn gọi tên các nàng thêm lần nữa. Tình yêu và cuộc đời thê mỹ của các nàng đã đánh động lòng tôi. Hơn nữa, sách mới đọc hôm qua, hôm nay cảm xúc vẫn còn dào dạt. Tôi biết nỗi nhớ này sẽ không dài, nên nhân lúc tâm tư còn nổi sóng, viết vài dòng tiễn biệt các nàng.

Như lời than thở đã thốt ra từ lúc đầu, chủ đề quan trọng và lớn nhất của câu chuyện này là tình yêu. Nguyên do khác nhau, người trong cuộc khác nhau, kết cuộc cũng không giống, nhưng tất cả đều đau đớn hệt như nhau. Nếu có khác, e là chuyện sau đau hơn chuyện trước, tình sau sầu hơn tình trước, kẻ sau nát lòng hơn kẻ trước.

Chia theo bố cục thì có tất cả 5 câu chuyện: 4 phần riêng biệt và chuyện của nam nữ chính kéo dài xuyên suốt qua cả 4 phần đó.

Cá nhân tôi chỉ ấn tượng với 3 phần đầu: Tận Kiếp Phù Du, Thập Tam NguyệtTuyết Ở Bối Trung. Ba nhân vật nữ chính tương ứng trong 3 phần này chính là Tống Ngưng, Oanh Ca và Khanh Tửu Tửu.

Tận Kiếp Phù Du đẹp về hình ảnh và cảm xúc, Thập Tam Nguyệt đẹp ở chữ tình trọn vẹn dù không ít buồn đau, Tuyết Ở Bối Trung để lại một nỗi xót xa gần như dai dẳng.

Tôi đọc 3 phần này đều ít nhiều rơi lệ.

Read more...

cuộc hẹn tháng Tư


via Made of Glass


Tháng Tư này tôi có một cuộc hẹn. Vì diễn ra vào tháng Tư, nên cả hai chúng tôi đều nhất trí gọi nó là "cuộc hẹn tháng Tư".

Tôi tin rằng cách đặt tên như thế sẽ giúp cho tháng Tư năm nay trở thành một điều gì đó đặc biệt trong lòng đôi bên. Một điều gì đó đứng tách biệt khỏi vòng tuần hoàn quen thuộc của thời gian, đáng nhớ và duy nhất, tháng Tư của riêng chúng tôi.

Cuộc hẹn này, đến một cách tình cờ, như một hạt giống đi lạc trong gió, rơi vào chậu nhỏ trên bệ cửa, rồi một ngày đẹp trời nọ, nảy mầm thành một cây hoa. Chủ nhà vốn là người vô tâm, nào hay biết gì về chuyến phiêu lưu của hạt giống bé nhỏ, chỉ đến khi một sớm mai thức dậy, ngửi thấy mùi hương thoang thoảng khắp căn phòng, mới hay rằng, mình vừa có một cây hoa.

Cuộc hẹn này, dù vẫn chưa xảy ra, dù vẫn còn trong tâm tưởng, nhưng đã giống như hạt giống ấy, cây hoa ấy, nảy mầm trong lòng tôi, tỏa hương thơm ngát tâm hồn tôi.




Thời tiết miền Nam những ngày này thật lạ
. Nắng gay gắt từ sớm, oi bức buổi ban trưa, đến xế chiều thì mây xám bắt đầu sà xuống và gió cũng nổi lên, mạnh mẽ và hoang lạnh khác thường. Để rồi khi đêm tối vừa buông, màn mưa cũng tuôn, dai dẳng và xám xịt, như một gương mặt ủ dột không bao giờ có thể vui lên được nữa.

Trong cái lạnh của cơn mưa đêm, việc nằm dài trên ghế sofa với một quyển sách bất kỳ trong tay trở thành một niềm quyến rũ khó cưỡng lại. Dù đọc sách chỉ là việc của dăm ba phút đầu, còn sau đó chỉ nằm nhìn lên trần nhà, lắng nghe tiếng mưa và nghĩ ngợi miên man, thì việc mang theo sách vẫn là điều kiện tiên quyết. Tốt nhất nên là những cuốn dày trang, khi cầm trên tay có thể cảm nhận rõ cái cảm giác nặng trịch của con chữ và khi áp lên mặt có thể ngửi thấy mùi giấy mới thơm nồng. Tốt nhất vẫn nên là những cuốn sử dụng ngôn từ đơn giản nhưng biểu cảm hài hòa, nội dung lớn lao nhưng dung dị đời thường, câu chuyện rất dài nhưng luôn nhẫn nại chờ bước độc giả, và dù có thiếp ngủ đi giữa những trang sách dày đặc chữ, thì khi thức dậy, vẫn còn nguyên đó cảm giác luyến lưu của một cuộc chia tay.

Tôi có cảm giác bản thân là một kẻ tham lam hiếm có.

Tiếng mưa rơi rả rích. Ánh chớp lóe phương xa. Sấm ì ầm đánh mãi. Đêm dài vẫn đang qua.

Ti vi đang chiếu một bộ phim Việt Nam nhiều tập, mẹ đang ngồi kết khuy một chiếc áo mới mua, thói quen ngủ quên giữa lúc xem ti vi của bố trước giờ vẫn chưa bao giờ sửa được, em gái đang ở một nơi cách nhà 40 cây số, hai tuần một lần lại đón xe buýt về thăm nhà.

Còn tôi, chỉ ở đây, trên chiếc ghế sofa của riêng mình, cầm trong tay quyển sách của riêng mình, và tha thẩn nghĩ mãi, về những mông lung chưa thành hình.
Đôi khi, đặt tựa đề cho một bài viết trên blog là một công việc hết sức khó khăn và nặng nhọc. Những cái tựa giống như một bầy trẻ đang chơi trốn tìm cùng nhau. Có khi, ta vật lộn một thời gian dài mới bắt được một trong số chúng. Cũng có khi, chúng chơi chán, bỏ bầy, tự chạy đến với ta.

Entry này chỉ đơn thuần đăng tải một số tấm ảnh liên quan đến sở thích và niềm vui lớn nhất của tôi.


Tích cóp qua ngày
Hạnh phúc giản dị.




Xuân Yến, Tháng Tám Còn Mãi, Thanh Tỉnh Kỷ

và An và bạn mình và Sol.



Đồi Thỏ, cùng rất nhiều yêu thương, từ em Linh <3.



"Ta đã lớn, thế là Paustovsky đã chết..."


ngồi yên lặng


1.

it.me

Cho đến giờ vẫn không hiểu cái tên của trang web này có nghĩa là gì. Chỉ biết nó là một site chuyên về hình ảnh. Cũng giống như một gian trưng bày rộng lớn với nhiều bộ sưu tập và người nhặt nhạnh khác nhau. Vì chất lượng vàng thau lẫn lộn, chỉ cần thích là có thể up lên, không theo bất cứ một tiêu chuẩn sàn nào mà tôi không dùng từ "viện bảo tàng" cho nó. Phần nữa, cảm thấy nơi đây không gian thoáng đãng, nhiều nắng, nhiều người đến đi, nhiều tiếng lao xao. Khách đến thăm nếu chỉ thích ngắm nhìn thôi thì không cần phải làm gì cả, hai bàn tay trắng, một đường truyền tốt, vậy là đã có thể dạo khắp chốn khắp nơi. Còn giả như những lúc đi dạo như thế, bắt gặp một tấm ảnh ưng ý nào đó, muốn đánh dấu lại để lần sau ghé vào thăm, hay chỉ đơn giản là muốn trở thành một người nhặt nhạnh giống như họ, thì việc đăng ký tài khoản cũng đơn giản và không mất nhiều thời gian cho lắm, dù là với một giao diện hoàn toàn bằng tiếng Trung.

Ở góc phải phía trên mỗi tấm ảnh, mỗi album đều có một biểu tượng trái tim nho nhỏ trắng màu. Bạn nhấp chuột vào, đổ đầy trái tim trắng trong ấy một màu hồng tươi thắm, bức ảnh ấy, album ấy tức thì đã ở lại cùng bạn. Còn muốn ngắm lại lần sau, chỉ việc vào tài khoản của chính mình, nó ở ngay ấy.

Dạo trước, tôi cứ tưởng đâu chỉ mình mình biết đến sự tồn tại của trang web này. Sau lại quen biết thêm em Vũ, cũng là một kẻ hay lang thang nhặt ảnh trên mạng. Sau nữa là Sư Tử, vào một dịp tình cờ đưa link cho cậu ấy xem bức ảnh về biển mình đang phải lòng. Thế là trao đổi tài khoản cho nhau, để đối phương vào xem bộ ảnh được đánh dấu yêu thích của mình. Xem xong, cười rằng, gu của chúng ta chẳng giống nhau chút nào nhỉ? Đúng thật là rất khác. Sư Tử thích những tấm ảnh để lại ấn tượng đặc biệt cho người xem ngay từ cái nhìn đầu tiên. Những cô gái, hoặc hoang liêu, hoặc dữ dội, hoặc sắc sảo, hoặc góc cạnh, hoặc thẳng thừng. Những quang cảnh, hoặc áp đảo, hoặc điêu tàn, hoặc ngập tràn, hoặc trống rỗng. Còn tôi chỉ thích đi tìm cảnh thiên nhiên và cuộc sống đời thường, thêm cả một chút đơn côi. Kiểu như cây cối trụi lá, ánh nắng xám xịt, biển vắng mùa đông, con phố thưa người qua lại, tấm khăn trải bàn phơi phóng trong buổi hoàng hôn. Đại khái là dạng ảnh có bóng dáng của con người nhưng lại không trông thấy rõ ràng sự hiện diện của họ. Đại khái là dạng ảnh mang đến cho người xem cảm giác an tâm và gần gũi. Không phiêu lưu, không mạo hiểm, không ảo mộng, không hoang lương.

Về em Vũ, qua những tấm ảnh được tặng và những lần thi thoảng sang blog em trông thấy, chỉ phỏng đoán rằng em thích những tấm có bố cục rộng lớn, tốt nhất là cho cảm giác ra đi hoặc phương xa. Biển của em sáng màu hơn biển của tôi. Có thể chúng vốn là láng giềng, cũng như tôi và em vậy, do ảnh hưởng tính khí của hai cô chủ mà cũng trở nên rất khác nhau. Biển của em trẻ trung, hay cười, sáng lấp lánh. Biển của tôi nghĩ ngợi nhiều, cả ngày dài im tiếng sóng, chỉ thức dậy lúc bình minh lên và khi hoàng hôn xuống. Trong đêm, nghe hơi gió mặn, nghe tiếng sóng vỗ, thấy ánh đèn pha, thấy mây xám sà xuống thấp, chỉ gương mặt biển là không thể, như nàng tiên cá đã tan thành bọt biển, hòa vào lòng ngàn khơi, muôn đời muôn kiếp, kể từ lúc người con trai ấy chọn lựa không trao tình yêu cho nàng.

Có những lúc lên mạng chỉ để ngắm ảnh, trở thành một kẻ phiêu bạt qua những khung hình. Đứng dưới nắng, cười trước gió, khóc trong mưa, cô đơn giữa màn đêm tối lạnh lùng. Cũng có những lúc lên mạng chỉ để nghe nhạc, trở thành một kẻ phiêu bồng theo từng giai điệu. Có lúc hóa thành con sóng, có lúc hóa thành nhành hoa, lúc là một hòn đá nằm lặng im trong vườn, lúc là áng mây bay hoài bay mãi.

Đi mãi, trôi mãi, cũng không làm sao qua hết nỗi buồn này.


2.

Xem T.D.K đến tập 14 thì ngừng, vì đó đã là tập mới nhất được phụ đề tiếng Việt rồi. Nhìn lại ổ cứng chứa phim trong máy, lên đến cả trăm GB. Tải nhiều xem ít, kết quả là mỗi khi muốn xem một cái gì đó lại loay hoay mãi rồi bỏ cuộc đi ra.

Hôm nay chọn một tựa phim bốn chữ: Trái Tim Trong Sáng hay là Junjo Kirari. Phim truyền hình dài tập của Nhật, tổng cộng 156 tập, mỗi tập dài 15 phút, phát sóng đều đặn lúc 7 giờ 45 phút sáng cho dân công sở xem trước giờ đi làm. Trong phim có một diễn viên tôi khá có cảm tình vì trước đó vừa xem xong một bộ taiga 50 tập của cô. Hóa ra phim Nhật có nhiều tên gọi hơn tôi từng nghĩ. Ngoài drama, movie thông thường, còn có taiga chỉ thể loại phim lịch sử dài tập thường niên của đài NHK, asadora chỉ dạng phim truyền hình chiếu vào buổi sáng như Trái Tim Trong Sáng vừa kể trên. Tùy theo độ dài và mục đích ra đời mà một bộ phim sẽ được xếp theo một thể loại nào đó.

Junjo Kirari
là câu chuyện diễn ra tại thành phố Okazaki, tỉnh Aichi trong thế chiến thứ Hai. Kể về một gia đình gồm một ông bố, ba cô con gái và một cậu con trai. Nhân vật chính là cô con gái thứ ba trong nhà, tên gọi Sakurako, có năng khiếu âm nhạc và luôn mang trong tim một mơ ước trở thành nghệ sỹ dương cầm, giống như mẹ cô đã từng. Người bố làm việc ở tòa thị chính, gà trống nuôi con mười mấy năm qua. Cô chị cả là giáo viên trong ngôi trường nữ lấy tiêu chuẩn "Hiền thê từ mẫu" làm đầu. Cô chị ba trầm tính ít nói, đảm đang việc nhà. Cậu em út thông minh hiền lành, lúc nhỏ vẫn tò tò theo sát bà chị kế của mình ở mọi lúc mọi nơi.

Ngoài ra còn có một bà cô lớn tuổi chưa chồng, ghét làm việc nhà và trông trẻ con, chỉ thời trang và mai mối là giỏi. Ông ngoại sống cách đó chừng mấy khu phố, một trong những thợ cả đã nghỉ hưu của tiệm miso Yamacho nức tiếng trong vùng. Lúc trước từng phản đối việc cha mẹ bọn trẻ lấy nhau. Nay con gái mất, vợ cũng không còn, ông sống một mình trong ngôi nhà cũ, mỗi sáng đều dậy sớm luyện kiếm đạo duy trì sức khỏe, thỉnh thoảng lại sang thăm gia đình cháu ngoại, ở lại ăn bữa cơm chung, cùng bàn bạc những chuyện trọng đại, rồi lại ra về.

Điểm qua sơ sơ thì thế, không sơ sơ thì còn có hơn 5 nhân vật khác cần giới thiệu đến. Như gia đình ông bà chủ cửa tiệm miso, bọn nhóc lúc nhỏ vẫn bám theo chọc ghẹo hai chị em Sakurako và Yu-chan, các cô bạn học cùng trường nữ, người nghệ sỹ piano tài danh đã đến thành phố biểu diễn, giúp cho Sakurako phần nào nhận ra được và quyết tâm theo đuổi giấc mơ của mình.

Đó là chỉ mới coi đến tập 9/156. Về sau còn có những ai xuất hiện và giữ vai trò chính, phụ ra sao thì hiện vẫn còn chưa biết.

Xem phim Nhật nhiều sẽ nhận ra họ rất chắc tay trong việc xây dựng kịch bản và dựng phim. Dù thời lượng 45 hay 15 phút, mỗi tập đều nêu ra và giải quyết được một vấn đề bất kỳ. Những mẩu chuyện nhỏ trong phim quay quanh từng nhân vật một, nhưng vẫn có sự kết nối đến các nhân vật khác, thậm chí là cái cớ, cái nền, cái cầu nối để phát triển ra một vấn đề khác. Có thể so sánh như một mạng nhện. Chỉ cần một sợi tơ rung lên, những sợi còn lại sẽ cùng cộng hưởng và chăm lo cho nhau.

Nhạc phim không có gì đặc biệt để nói đến. Nhưng cảm giác khá phù hợp, không lời và trong trẻo, khi nghe sẽ nghĩ ngay đến hương vị của một buổi sáng trong lành. Ấy là chưa nói đến những bản nhạc piano nhân vật sẽ chơi trong phim.

Diễn viên hợp vai và diễn xuất tử tế. Một số nhân vật phụ diễn rất hay và buồn cười. Dựng cảnh là một thành công lớn. Dù thế nào đi nữa, vẫn rất thích kiến trúc nhà cửa xưa của Nhật. Cả kimono và guốc gỗ. Buổi xem mắt và sự bảo thủ của những bậc trưởng bối. Phụ nữ và gia đình. Tình yêu và tuổi trẻ.

Mỗi tập 15 phút, phim dở sẽ thấy dài, phim hay sẽ thấy ngắn. Khi xem Trái Tim Trong Sáng chỉ cảm thấy vừa đủ. Không luyến tiếc, không thòm thèm. Hôm nay hết 15 phút này rồi, ngày mai lại có 15 phút khác. Mang đến một cảm giác rất an tâm cho người xem, giống như một cái hẹn không bao giờ lỗi, một buổi sáng mỗi ngày lại đến, một gia đình với những hạnh phúc và buồn phiền không thuộc về riêng ai.


# 1



Dạo này thường có thói quen mở phim ra để đó, rồi lại đi loanh quanh làm chuyện khác hoặc mở word viết liên tục, bắt từ ý này đến ý kia, gõ từ dòng này sang dòng nọ, cho đến khi đầu rỗng ra, mắt mỏi đi mới thôi, sau đó nhấn ctrl + A rồi xóa cả mà không cần đọc lại.

So với âm nhạc, cái không gian do một bộ phim mang lại gần gũi và ấm áp hơn rất nhiều. Có lúc là tiếng người đối thoại vang lên liên tục lẫn trong âm thanh đặc trưng của phố phường, hoặc tiếng "phốc" khô khốc của một chai rượu Tây được khui ra giữa bầu không khí sang trọng và vừa đủ xa cách của một nhà hàng hạng sang. Có khi lại là một sự im lặng dài kèm theo tiếng nhạc dạo nhẹ. Lúc khác lại là âm thanh của gió rít gào, tiếng bánh xe chạy lạo xạo trên tuyết, tiếng thở dồn của một kẻ vừa leo núi hoặc chạy bộ quãng đường xa. Cũng có khi là tiếng cười tinh nghịch đầy sức sống của một cô gái trẻ, tiếng gầm giận dữ của một người đàn ông, tiếng cười khẩy từng trải của một vị bề trên đứng tuổi.

Cuộc sống trong phim vừa chân thật vừa ảo tưởng. Những nỗi đau ngỡ như chạm vào được lại ngỡ như sắp sửa tan ra. Hạnh phúc cũng mong manh và vĩnh cửu. Con người đầy sức sống dưới ánh mặt trời, phút chốc, đã chìm lấp nơi đáy biển sâu.

Trong bộ phim tôi đang xem ước chừng cũng có một người phụ nữ như thế. Đó là một kẻ có trong tay gần như tất cả: một thành phố, một người bạn gái thân thiết, một ông xã thành đạt và hai cô con gái đáng yêu. Nhưng rồi một ngày nọ, chị bảo rằng cần một kỳ nghỉ và quyết định một mình đi xa. Đến Nhật, cụ thể hơn là Hokkaido để ngắm cho bằng được ngọn núi tuyết Otaru trong bộ phim Love Letter năm 1995 của Iwai Shunji. Chị cứ nói mãi như thế với những ai tò mò về chuyến đi đó của mình. Duy chỉ một người nhận ra được - chàng thanh niên không biết vì lẽ gì cứ cố tình sắm vai trò bạn đồng hành cùng chị - rằng, người phụ nữ đang một mình lang thang đi từ nơi này qua nơi khác đó, người phụ nữ khi nói chuyện với con gái qua điện thoại đã bảo rằng "Mẹ sẽ chóng trở về thôi, hãy chăm sóc tốt cho em và nghe lời bố nhé", người phụ nữ mà dù là ở bất cứ nơi đâu - đi trên đường phố, ở một mình trong phòng khách sạn, hay ngồi cúi đầu trước tô mì trong cửa hàng ramen - trên khuôn mặt vẫn phủ đầy sự ngẩn ngơ đến chừng như luôn có thể rơi nước mắt bất cứ lúc nào, là một kẻ đang đi tìm chỗ để chết.

Tôi đã trì hoãn một thời gian khá dài trước khi bắt đầu xem phim này một cách thật sự. Vì tôi biết, mình sẽ rất dễ dàng để thích nó. Như một cô gái dễ dàng phải lòng một chàng trai. Như một cơn mưa dễ dàng thấm sâu vào lòng đất. Như những lần trước đây, đã dễ dàng chìm đắm vào những bộ phim có biển biết là bao.

Đẹp và buồn, cảm giác từng có cách đây rất lâu khi đọc quyển sách mỏng tang nhưng trĩu nặng của Yasunari Kawabata bỗng quay trở lại với tôi trong buổi tối này. La Dolce Vita. Nghĩ cũng có chút ngạc nhiên khi làm được điều đó lại là một bộ phim Hàn, dù nói thật lòng thì mùa đông trắng xóa, biển sâu xanh xám và thị trấn nhỏ yên tĩnh nơi Hokkaido cũng góp một vai trò không hề nhỏ trong việc này.

Những ngày qua, xem phim Kim Dung nhiều quá, hào khí tràn trề, nghĩa hiệp sung mãn, buổi tối này bỗng dưng gặp lại những con người và tình cảm giản dị, thấy mình cũng đằm thắm lại và đời thường như xưa.

thỉnh thoảng, hãy nói chuyện linh tinh

Mạng nhà mình gần một tháng qua không vào được Opera.

Trước đây, thỉnh thoảng cũng xảy ra tình trạng tương tự. Tự nhiên không vào được, rồi lại tự nhiên vào được. Đường truyền chẳng liên quan, DNS cũng không phải nguyên do, vấn đề có lẽ cũng chẳng ở Firefox. Chỉ biết, mình và Opera, thỉnh thoảng sẽ tạm chia tay nhau một thời gian, mỗi người làm một chuyến đi xa. Trong lòng dù có nhớ thế nào cũng không thể về thăm hay viết thư nhắn gửi cho nhau được. Chỉ còn mỗi tấm ảnh biển xanh sâu trong máy, sẽ được mình mở lên ngắm, vào những lúc ngồi trước máy chẳng để làm gì.

Có những lúc cảm thấy yêu đương Opera tha thiết, nhưng cũng có những lúc thật sự muốn bỏ nó lại, cùng tất cả những gì đã viết ở nơi đây trong 6 năm qua, để một mình đi sang một weblog khác, lấy một cái tên mới, tạo một trang blog mới và viết lại từ đầu. Trút bỏ thân phận này như một tấm áo cũ, và mặc vào thân phận mới như một tấm lụa hồng đào phơi phới trong gió xuân.

Cái ý nghĩ "trở thành một con người khác và làm lại từ đầu" lúc nào cũng có sức quyến rũ khó cưỡng lại. Nó như một gáo nước trong, tạt vội vàng lên cơ thể, khiến chúng ta ướt mem nhưng lòng rộn ràng vui sướng, vì đã được gột rửa và trở nên mới toanh, vì đã hết già cỗi và trở nên thơ trẻ, như thể một đứa bé vừa mới chào đời vào ngày hôm qua.

Giả như, giả như một ngày nọ, các weblog vô tri kia bỗng biến thành những nơi chốn có thật trong cuộc sống của chúng ta, thì sẽ như thế nào nhỉ?

Ở đảo quốc tên Tumblr, mình có một người bạn. Bạn mình cư ngụ ở hòn đào nhỏ nhất trong cụm tiểu đảo ấy, ở chỉ một mình, cuộc sống có lúc rất vui, có lúc lại buồn đến mức chảy cả nước mắt. Thỉnh thoảng, mình rời khỏi bờ biển Opera, lấy một chiếc bè nhỏ, chống sào, đi sang đấy thăm bạn. Nhiều khi đảo vắng teo, bạn vắng nhà, mình lại đi vòng vòng xung quanh, ngắm vườn rau nho nhỏ bạn trồng, nghe tiếng gió thổi rầm rầm đập tung cửa sổ nhà bạn. Vì ở đảo nên chẳng bao giờ thiếu gió, gió biển to, khỏe, nhiệt tình và nóng nảy. Nghe gió thổi chán rồi, mình lại ra ngồi bên bờ đá, thọc chân xuống nước vung vẩy một tí cho đỡ nóng và lặng ngắm mây bay. Tọa khán vân khởi thì. Bạn biết mình thích lắm lắm cái câu ấy nên đã bỏ công đi tìm hiểu xuất xứ của nó cho mình. 'Là một câu thơ của Vương Duy bạn nhé'. Ngày hôm đó, bạn còn nói nhiều điều khác nữa nhưng mình đều đã quên hết rồi. Mình vốn chỉ thích ngồi ngắm mây bay, nào bận tâm chi đến những điều khác? Nhưng vì bạn, mình đã nhớ Vương Duy, mình đã không quên Tọa khán vân khởi thì. Âm Hán Việt lúc nào đọc lên cũng nghe thật hiền và nhã như thế đó. Bạn có nhớ không? Có còn nhớ không?

Những ngày mùa xuân nắng đẹp, hoa nở, chim bay, mình sẽ đi xa hơn một chút, từ Đông sang Tây, đến tận xa lộ Livejournal dài hơn 30 vạn dặm, nhưng người mình quen ở nơi đó chỉ vỏn vẹn có 2 mà thôi. Lúc mình đến, họ đều đã đi xa cả rồi, nhà vắng tanh teo không thấy một ai. Hàng hiên dài trước nhà đầy nắng, xác hoa rơi ngập tràn trong nắng, hương thơm đặc quánh lại, biến thành một ký ức rất đỗi dịu dàng. Mình đến ngồi bên hàng hiên ấy, nhặt những tách trà cạn trơ rơi lăn lóc đầy trên đất. Buổi tiệc trà cuối cùng được tổ chức ở nơi đây là vào khi nào thế? Những tiếng nói cười dường như vẫn còn vương lại loáng thoáng đâu đây. Những cái bóng đổ dài trên bờ tường trong đêm, ánh trăng ngà ngà say biến cuộc vui trở thành cố mộng. Giấc mộng cũ ấy vươn dài đến tận hôm nay. Mình ngồi bên hàng hiên nhớ bạn, không khóc, mà chỉ cặm cụi dùng tay chà đi những vết ố nâu vàng trong lòng tách.

Từ rất nhiều năm trước đã có một thói quen. Nếu đêm qua ngủ mơ thấy mộng, sáng ra sẽ đi đến rặng núi cao Multiply ở phương Bắc tìm gặp bạn mình. Bạn mình không phải người giải mộng, song không hiểu sao mình vẫn cứ đi tìm. Trên suốt quãng đường xa xôi, cô đơn và ngọt ngào đó, giấc mộng đi lạc vào giấc ngủ đêm qua cũng được mình mang theo. Nó trong suốt, nhẹ bổng và từ toàn thân toát ra một nỗi buồn mềm mại đến mức khiến chúng ta rơi nước mắt khi lỡ nhìn vào quá lâu. Vì thế mình ít khi dám lén ngắm nó, chỉ đặt nó nằm trong một chiếc bát thủy tinh to, ôm cẩn thận trước ngực, nâng niu như thế mà đi trên suốt chặng đường. Nghĩ thầm trong lòng, khi nào gặp được, nhất định sẽ tặng nó cho bạn. Phải rồi, mình từ bờ biển xanh sâu đi đến tận rặng núi cao xa xôi nơi phương Bắc này của bạn nào phải vì những muộn phiền cần trút bỏ trong giấc ngủ đêm qua? Chỉ là, chỉ là, mình tình cờ bắt được một giấc mơ đi lạc và muốn mang đến tặng bạn như một món quà dịu dàng và xinh đẹp nhất mà thôi. Sau đó còn muốn hỏi rằng, dạo này, bạn có khỏe không?

Ở nơi đây, cuộc sống bên bờ biển của mình, mọi thứ đều rất tốt. Chỉ là thỉnh thoảng nỗi buồn bỗng bất thần ập đến, khiến mình trở nên thẫn thờ và chỉ muốn đi đến một nơi nào đó có thật nhiều người, thật nhiều âm thanh, cả hoa hồng và các món bánh ngọt tan ngay nơi đầu lưỡi. Thế là mình đứng lên, bước thẳng vào phòng trong chọn một bộ áo đẹp nhất. Hai phút sau, đã thấy mình tung tăng chạy ngay ra phố rồi. Con phố non trẻ và sầm uất, vào mọi lúc trong ngày đều có khách du lịch và khách bộ hành qua lại nườm nượp. Những ông già bà cả dắt tay nhau vào hiệu thuốc Nam cổ truyền. Những cô cậu trẻ tuổi nắm tay nhau, cười ngật cổ trên những cầu thang cuốn sáng choang ánh đèn. Có cả gánh hát rong ngênh ngang đi giữa đường giữa xá. Đi chừng dăm, bảy mét lại có người kể cho nghe một câu chuyện giật gân không mất tiền. Sân khấu ngoài trời mở cửa tự do thế mà ghế chỏng chơ ế khách. A, a, người ta đã kéo nhau đi xem đám rước dâu linh đình ở quảng trường lớn hết cả rồi. Wordpress thật là một phố thị khiến người say lòng. Mình lẩn trong đám đông, khéo léo và dễ dàng như chú cá chạch ẩn mình giữa bùn tối, thoáng cái đã đánh cắp hết mọi náo nhiệt của hết thảy. Chính vào lúc ấy, giữa đám đông ấy, mình chợt trông thấy một người bạn quen. Gọi bạn, vẫy tay chào bạn, len lén kể cho bạn hay những chuyện nóng sốt nhất của buổi chiều. Nhìn bạn cười phá lên vui vẻ mà lòng cũng rộn ràng vui theo. Đêm xuống, bạn tiễn mình về. Con phố sáng ánh đèn lại tưng bừng trong cơn vui mới. Trở về nhà, mình mệt mỏi ngủ thiếp đi một giấc thật dài. Giữa ánh sáng chập chờn còn sót lại nơi con phố phù hoa, lơ mơ trông thấy một giấc mơ rụt rè đi đến. Mình đưa tay ra gọi, giấc mơ ngần ngừ quay lại... Món quà đẹp đẽ và dịu dàng nhất dành tặng cho bạn mình.

Bốn mùa trôi qua, không rõ bây giờ là thời gian nào trong năm, nhưng mình đang ngồi trong một cái hốc cây. Hốc cây mới rộng rãi và dễ chịu làm sao. Có lá khô lót dày làm đệm, có nắng ấm dệt sợi làm chăn. Không khí trong lành và mát mẻ, mình thở ra hít vào nhẹ nhàng từng hơi một, dùng sách kê làm bàn, giấy trắng mực đen rõ ràng, viết cho cô bạn ở bên kia đại dương một lá thư dài. Cây bồ công anh đứng bên ngoài hốc cây chốc chốc lại lấp ló đầu nhìn vào, khe khẽ gọi: "Chị ơi, chị ơi,..." Mình cố viết thật nhanh, cây bút chạy như bay trên mặt giấy, chữ nọ quàng cả chữ kia, hai thanh sắc, huyền đổi chỗ, mực lem nhem dây ra cả đầu ngón tay. May mà cuối cùng cũng kịp hoàn thành trước giờ chuyến đi của bồ công anh khởi hành. Xếp thư lại thành mảnh nhỏ như ngón tay út, cột dịu dàng bằng dây cỏ mềm quanh thân em. Rồi chỉ việc chờ gió nổi, mang bồ công anh bay lên, dòng thư vụn cũng theo đó mà vượt đại dương đến với bạn mình.

Lẽ nào lại như vậy?

Chẳng ai tin vào chuyện này khi nghe kể. Bảo, nhất định là bạn mơ ngủ rồi.

Thì cũng có làm sao.

Giấc mơ đẹp như thế, mình còn được mơ thấy.

Đổi lại chỉ vài lời cười nhạo, thì đã có làm sao.

Ngồi bên hiên nhà



Cỏ nào vẫn biếc? Nước nào vẫn xanh?
Cố hương chìm khuất cuối chân mây,
Cố hương nơi Giang Nam...

Mưa nào nghiêng nghiêng? Cầu nào cong cong?
Mộng đẹp xuôi theo cánh buồm trắng,
Mộng đẹp về Giang Nam...

Mộng Giang Nam - Đồng Lệ