We move in silence...

---từ bên kia bờ biển xanh sâu

cảo thơm lần giở trước đèn


Tựa entry cũng là câu status ở diễn đàn sachxua.net.


Năm 2011 của tôi khép lại bằng việc nhờ cậy một người xa lạ tìm giúp mình quyển Một mình với mùa thu của Paustovsky. Và năm mới 2012 đã mở ra ngay sau đó với việc đứng ở quầy giao dịch của bưu điện xã trong một buổi chiều 20 Tết, chờ đến lượt mình ký nhận một bưu phẩm nặng 325g, gửi về từ thành phố cách đấy 2 giờ đi xe, mang theo quyển sách tôi vẫn hằng mong mỏi bấy lâu.

Cảm giác khi xé lớp vỏ bọc, cầm quyển sách trên tay, cũng giống như một nỗi ám ảnh dài cuối cùng cũng đã đến lúc tan biến, một điều tưởng chừng như không thể đã trở thành có thể, một niềm vui bình dị lan tỏa rõ ràng đến từng đầu ngón tay khi lật qua những trang sách vàng bợt bạt lớn hơn tôi cả 4 năm tuổi đời. Trong lúc đó đã nhớ ngay đến em Dương, người hiện giờ đã không còn được gọi bằng tên Dương nữa, và cả những lúc em cặm cụi ngồi gõ từng đoạn ngắn trong sách gửi tặng tôi.

Những quyển sách được tặng, những quyển sách tự mình mua lấy, những quyển sách nhờ người tìm hộ, những quyển sách yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên, từ dòng văn đầu tiên, từ hình ảnh đầu tiên. Phần lớn niềm vui của tôi đều được sinh ra từ đấy, và rồi cũng chỉ quanh quẩn ở nơi đấy, theo thời gian không ít đi cũng chẳng nhiều hơn, chỉ vừa đủ để những lúc rơi vào tình cảnh quá buồn mà không hiểu vì sao, sẽ vươn vai đứng lên, đi dọn lại kệ sách, như một cái cớ đáng yêu, hòng tìm lại cho mình những niềm vui cũ kỹ.



Không hiểu vì sao, nhưng đã từng cảm thấy Những lối đi dưới hàng cây tăm tối rất cô đơn khi đứng trên kệ sách dù rằng xung quanh nó không thiếu những quyển đồng vai phải lứa về mặt nội dung lẫn tầm vóc tác giả. Chỉ đến khi Giọt rừng xuất hiện, lấp vào nỗi cô đơn ấy một sự hiện diện vừa như in bằng khổ in 12x20 thanh nhã của mình, và cả một bầu không khí trong trẻo, nên thơ đẫm chất thiên nhiên Nga, tôi mới cảm thấy một góc của giá sách đã vui lên đôi phần.

Fred Vasgas lại khác. Trong những cánh rừng vĩnh cửuDưới những ngọn gió biển, những cái tên tưởng chừng như quá thơ để làm tiêu đề cho thể loại truyện trinh thám, song lại hàm chứa một sự thi vị đến thuyết phục đối với những ai đã theo bước chàng cảnh sát trưởng Adamsberg, cùng xúc mây trong bầu trời ý nghĩ, cùng lần theo những manh mối mỏng manh do trực giác lên tiếng, và tận hưởng sự vui thú của những kẻ đến quán bar, ngồi uống một mình bên quầy rượu và để cho sự ồn ào của đám đông giúp khám phá ra điều gì đó trong mớ bòng bong những giả thiết đang hình thành. Thật sự mà nói, trong năm qua, Fred là nữ tác giả duy nhất khiến tôi có thể đọc liên tiếp một lúc ba quyển dày cộp trong thời gian chưa đến hai tuần. Rất, rất quyến rũ và rất, rất thông minh.

Cũng có một số nhà văn khác chỉ bằng vào một quyển sách duy nhất đã trở thành người không thể nào thay thế được trong trí nhớ của tôi. Cảm giác đó vẫn còn đây, nguyên vẹn như hồi tháng tư ấy, khi tôi vì đọc Istanbul - Thành phố và Hồi ức của Orhan Pamuk mà buồn bã cả mấy tuần liền. Hüzün của Istanbul. Nếu như bạn còn nhớ. Bất chấp sự khó đọc vì lối văn diễn giải dài dòng như không bao giờ muốn đặt dấu chấm hết và sự khó hiểu vì quá nhiều vấn đề, hình ảnh, tầng nghĩa được nói đến trong cùng một lúc, Istanbul vẫn mê hoặc lạ lùng với những ai đã và đang tìm kiếm một ví dụ thuyết phục cho sức mạnh của văn chương. Tôi không có ý định đọc thêm những tác phẩm khác của ông, những tác phẩm văn chương hư cấu thật sự. Tôi không muốn phải xẻ đôi hay xẻ ba lượng tình cảm mình đã dành cho Istanbul. Và còn vì tôi hiểu rất rõ, sở dĩ tôi yêu quyển sách này đến thế, là vì nhân vật chính của nó là một thành phố, với một nỗi buồn lớn lao trong suốt đã dần hóa thành một loại không khí đặc biệt nuôi dưỡng đời sống tinh thần cho cư dân nơi đó.

Cũng khiến người ta phải bật khóc nhưng không thảng thốt hay sững sờ nhiều như Thiên Táng của Hân Nhiên, Tuyết Hoa Bí Phiến của Lisa Lee là một câu chuyện gần như chỉ dành riêng cho nữ giới. Gót sen ba tấc, nữ thư, lão đồng, gian buồng của những người phụ nữ, chị em kết nghĩa, chúng ta sẽ mãi mãi bên nhau. Rất khó để nói về câu chuyện này chỉ trong vài dòng, nhưng rất dễ để xem hết bản phim cùng tên dựng lại từ tiểu thuyết của nó trong thời gian chưa đến 120 phút. Tôi thích vẻ mệt mỏi của Lý Băng Băng trong phim này, cả dáng vẻ độc lập của một người phụ nữ trưởng thành ở cô. Nhưng cứ nhớ mãi ánh mắt của Jeon Ji-Hyun không sao quên được. Cảnh cô ngồi ở phòng trà, nụ cười thoảng nhẹ bên môi, nhìn Arthur vừa hát vừa đi về phía mình với lời tỏ tình say đắm trong ánh mắt. Một bộ phim có thể khiếm khuyết về tổng thể nhưng phải đọng lại được một điều gì đó trong lòng người xem. Tuy vậy, đa phần khán giả đều đến rạp vì tò mò về đề tài đồng tính nữ trong phim chứ không hẳn để tìm kiếm một sự trải nghiệm mới sau khi đã đọc qua tiểu thuyết của Lisa Lee.

Đã từng nhận được một lời nhờ giới thiệu giúp một quyển sách có thể xoa dịu tâm hồn cho người đọc từ một người bạn chớm quen. Khi đó, vừa hay cũng là lúc tôi đọc xong Đồi Thỏ của Richard Adams (mà tôi vẫn thích gọi là Cây Phỉ và những người bạn ^_6). Cảm nhận về quyển sách này cũng vô cùng giản đơn: nó khiến tôi cảm thấy hạnh phúc! Hạnh phúc là một tính từ hiếm khi tôi dùng để nói về việc đọc một quyển sách. Đơn giản vì không nhiều lắm những nhà văn có thể khiến cho người đọc của họ cảm thấy tâm hồn mình đủ đầy đến mức phải thốt lên thành lời hai tiếng "hạnh phúc" đó. Nhưng may thay, quyển sách được tặng vào tuổi 23 lại khiến tôi có được sự đủ đầy ấy dễ dàng đến thế. Thật sự phải cám ơn em Linh về điều này, và cả về câu nói "em đã nghĩ đến Phương ngay khi nhìn thấy Đồi Thỏ". Tâm hồn tôi không những được xoa dịu mà còn trở nên tươi mới và vững mạnh hơn rất nhiều sau khi đọc xong quyển sách này, chỉ không rõ người bạn chớm quen ấy, từ dạo ấy cho đến nay, đã đồng hành được chặng đường nào cùng Cây Phỉ hay chưa?

fall againchập chờn

Comments

Unregistered user Tuesday, January 17, 2012 1:00:42 PM

Mạt writes: Nghe Phương bảo đã mua được sách, trong lòng có chút vui lại có chút buồn. Ầy, thế là từ giờ không cần phải chép sách gửi tặng nữa, sau đấy cũng chẳng biết phải làm gì để gửi tặng nữa. Thứ duy nhất mình có thể làm được, đến cuối cùng cũng không cần làm nữa rồi. Dù sao thì đây vẫn là chuyện tốt. Có được cuốn sách mà mình thương nhớ lúc nào cũng là chuyện tốt đẹp nhất thế gian.

Phương RongLix Tuesday, January 17, 2012 1:19:02 PM

Bác Paustovsky còn có 2 quyển khác được in ở nước mình là Câu chuyện phương BắcVịnh Mõm Đen. Nếu em có chúng thì có người rất mong được đọc dù mỗi lần chỉ một ít thôi ^^

Phương cũng đang tìm 2 quyển ấy. Tìm hiểu thêm thì biết tác phẩm lớn nhất của bác ấy là một bộ 6 quyển có tên là Truyện Cuộc Đời, gồm: Những năm xa xưa, Tuổi trẻ không bình lặng, Mở đầu một thế kỷ lạ lẫm, Thời kỳ những mong đợi lớn lao, Phóng về NamCuốn sách phiêu du.

Chỉ đọc những cái tựa thôi mà lòng đã run rẩy rồi. *thở dài*

Unregistered user Tuesday, January 24, 2012 12:47:49 PM

Mạt writes: Phương ơi, em tìm được bản tiếng trung của bộ "Truyện cuộc đời" này. Phương có muốn lấy không? Đằng nào thì đây cũng là bản scan, với đứa không biết tiếng trung như em thì vô dụng mất rồi *thở dài*

Phương RongLix Thursday, January 26, 2012 12:49:58 PM

Cám ơn em nhé nhưng mà khả năng của Phương chưa đủ giỏi để đọc được truyện đâu *thở dài theo*

Hơn nữa, truyện của bác mà đọc bằng tiếng Trung cứ thấy nó tréo ngoe làm sao ấy. Tiếng Nga quá đẹp, và bác nhà mình lại là một trong những nhà văn trân trọng ngôn ngữ mẹ đẻ nhất mà chúng ta từng được biết nên ngoài bản Việt với sự đầu tư và trau chuốt của các dịch giả chuyên nghiệp ra, P e khó mà cảm được hết cái hay của tác phẩm bằng một cách nào khác.

Nhưng mà, bạn scan ấy có scan cả bìa sách lên không hả em? *tò mò*. Nếu có bìa thì cho Phương đi :P

Unregistered user Wednesday, February 1, 2012 1:44:38 PM

Mạt writes: Có bìa nhưng scan rất xấu *v* xấu lắm luôn chị ơi

How to use Quote function:

  1. Select some text
  2. Click on the Quote link

Write a comment

Comment
(BBcode and HTML is turned off for anonymous user comments.)

If you can't read the words, press the small reload icon.


Smilies