We move in silence...

---từ bên kia bờ biển xanh sâu

chập chờn



Khách sạn tôi ở có tên 19/4.

Ấn tượng đầu tiên là có khá nhiều cầu thang. Sau nữa là nằm ở một con đường trung tâm của thành phố Phan Thiết, Từ Văn Tư.

Lúc đi nhận phòng, leo lên 2 tầng lầu bằng cầu thang bộ. Nền lát đá hoa cương sạch sẽ dù có hơi lạnh lẽo. Các tầng lầu xây theo kiến trúc hình chữ nhật xếp chồng lên nhau, nhờ thế dôi ra một khoảng trống lộ thiên chứa đầy ánh sáng mặt trời, là sân khấu dành riêng cho một hòn non bộ khổng lồ rất có tính biểu trưng đặt ngay gian tiền sảnh. Từ bất cứ phòng nào đẩy cửa bước ra, cũng có thể nhìn thấy ngay khối bonsai đẹp đẽ ấy.

Hôm chúng tôi đến Phan Thiết, trời không có nắng. Quang cảnh của thành phố được một lớp sương mờ giăng phủ. Mọi thứ có vẻ trở nên mơ hồ và dịu vợi hơn. Những quả núi xanh xa bí ẩn đến nghẹt thở. Chúng liên tục ẩn hiện sau những tàng cây, mái nhà, cột ăngten, cánh đồng, im lặng chạy theo chúng tôi. Lúc xe ngừng ở khu du lịch Suối Cát, mua 2 quả quýt da xanh, lên xe chỉ bóc vỏ ra ngửi. Người hướng dẫn viên của công ty du lịch bảo rằng đó là một trong những cách hữu hiệu trị chứng say xe.

Giống như một đứa dở hơi lúc nào cũng có hành động bảo vệ bản thân, tôi mang theo trong chuyến đi này những thứ quan trọng nhất đối với tinh thần. Quyển sổ dày chỉ để ghi lại những gì đã nhìn thấy, lá thư của bạn thân yêu, chiếc tách sứ màu đỏ rực ủ nồng hương cà phê mỗi khi đêm xuống, và quyển Đảo Tường Vy rất mỏng của An. Có lúc cảm thấy, những thứ thật sự cần thiết cho một chuyến đi xa chỉ như thế mà thôi. Nhưng thực tại với vẻ đẹp ngỡ ngàng luôn đánh bay mọi mộng tưởng huy hoàng. Sau khi đã tỉnh táo hơn, vẫn phải nhét đầy ba lô quần áo và các vật dụng cá nhân.

Ở bàn viết trong phòng khách sạn, nhân lúc bạn cùng phòng tắm sớm, ngồi viết một lá thư dài ở bàn trà bên ngoài ban công. Từ chỗ ngồi có thể nhìn thấy một phần thành phố chìm trong sương gió, hoang liêu vô cùng. Đồi núi là phông nền vĩ đại nhất, khiến những gì bày ra trước mắt ta kiêu hãnh đến tận cùng. Và cũng cô độc đến tận cùng.

Lá thư viết trên giấy trắng kẻ ngang, vào lúc 1 giờ trưa của một ngày tháng 11 năm 2008, ở một nơi cách xa Sài Gòn hơn 200 cây số đường xe đi. Lá thư như mọi khi vẫn mở đầu bằng lời chào thương mến nhất, sau lại kéo dài ra mãi bởi những nỗi tâm tình miên man. Sau nữa, đã biến mất trước khi kịp hoàn thành, kịp gửi đi, kịp quay ngược chặng đường 200 cây số ban đầu để đến tay một cô gái giữa muôn vàn cô gái nơi Sài thành phồn hoa ấy.

Tất cả những gì còn lại, chỉ là nỗi băn khoăn vô hạn của tôi về cánh cửa để mở và những cơn gió không ngừng tuôn xuống từ những ngọn núi cao.

cảo thơm lần giở trước đènVề Sho, Arrietty và nỗi buồn thuần khiết nhất

How to use Quote function:

  1. Select some text
  2. Click on the Quote link

Write a comment

Comment
(BBcode and HTML is turned off for anonymous user comments.)

If you can't read the words, press the small reload icon.


Smilies